4
"Anh bị thương rồi, Demetri. Tôi có thể ngửi ra được."
"Dối trá." Cái đuôi màu đỏ của anh ta bởi vì ướt no nước nên chẳng thể dậy nổi, chỉ có thể nôn nóng lắc lư mũi đuôi. "Nước mưa sẽ gột rửa tất thảy mùi hương."
"Em có nghe thấy câu này bao giờ chưa: Mưa sẽ gột rửa tất thảy mùi hương." Thiếu niên Lupo tóc đỏ duỗi thẳng hai chân, chống cằm ngắm nhìn cảnh mưa bụi rả rích bên kia cửa sổ. Những giọt nước mưa ngoài bầu trời không ngừng va vào cửa kính rồi trượt xuống, ánh mắt cậu trai cũng theo đó mà chuyển động chẳng ngừng. Cậu bé đang đọc sách dáng dấp kém tuổi hơn đang gối trên đùi anh nghe thấy được những lời từ người bạn của mình nói, đôi tai sói màu xám xanh nhẹ nhàng rung động. Cậu ngay lập tức xoay người thành tư thế mặt hướng về cửa sổ, tóc mai và gương mặt như cũng lười biếng khẽ chạm vào đùi của Demetri.
"Em nhớ cha có nói rằng: Máu đổ ra tại Siracusa sẽ không bị quên lãng dưới cơn mưa, hận thù tiếp diễn và tuần hoàn mãi mãi, huyết truyền sẽ truyền lại muôn đời." Sói con bé nhỏ ném cuốn sách kia qua một bên, ngẩng mặt vốn đang gối trên đùi Demetri, nhẹ nhàng phe phẩy chiếc đuôi vốn không mấy linh hoạt của tộc Lupo. Người bản địa tại nơi này luôn tồn tại bản năng tự thả lỏng mình dưới màn mưa, cái đuôi đỏ thẫm của Demetri cũng theo đó rũ xuống trên chiếc thảm lông vắt trên thành cửa sổ. "Demetri, cả ngày mai anh có rảnh không? Em muốn anh đi cùng em đi gặp một người."
"Tiếc quá." Dường như bị cằm của Leon cộm đến khó chịu, Demetri nhẹ nhàng điều chỉnh hai chân. Đuôi sói màu đỏ của anh cuộn lại, quấn quanh cánh tay nhỏ gầy của đứa trẻ Leon chưa phát triển hoàn toàn kia. Mà đó cũng chỉ là một chiếc đuôi mềm mại như không xương - sẽ không tổn thương được bất cứ ai, cũng chẳng giữ lại được bất cứ điều gì. "Chờ đến khi em có thể nắm giữ quyền hành của cả Bellone, chi phối tất thảy của hai ta; lúc đấy anh có thể đồng hành với em đi gặp bất cứ ai... Nhưng ngày mai anh còn có việc do gia chủ phân phó."
...
Hứa hẹn thuở thiếu thời luôn chẳng thể thực hiện khi trưởng thành. Chúng hệt như những quả sung tươi tốt nhất mọc dưới tán cây sau hậu viện, chín rục rồi theo lẽ tự nhiên rụng xuống nền cỏ ướt át - có trái may mắn lăn được đến bóng cây cội nguồn, có trái thì lăn đi càng ngày càng xa. Demetri bồn chồn lắc lư cái đuôi ướt sũng nước mưa, cắn mạnh ngón tay cái đang cong về phía lòng bàn tay. Răng nanh sắc bén trời phú của tộc sói dễ dàng đâm thủng làn da anh, làm anh nếm được rõ hương máu thoang thoảng của chính mình. Thói quen này chỉ diễn ra khi Leon vẫn chưa mọc ra hai chiếc răng nanh, trên thực tế cậu cũng tự mình sửa lại tật xấu đấy không lâu sau đó.
"Mưa sẽ chẳng thể nào tẩy sạch tất cả mùi hương được, chuyện đã xảy ra không bao giờ có thể giấu giếm. Anh sẽ không đột ngột xuất hiện tại Volsinii; Demetri à, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi phải không?"
A... Lại là khía cạnh càng nghĩ càng bực bội này. Hai người bọn họ luôn hiểu rõ đối phương như thể cả hai thật sự là một cặp song sinh chung một dòng máu. Phép so sánh thế này quả thật là một trò cười.
"Tôi có thể trợ giúp anh nhưng đừng đem famiglia tới Volsinii. Chuyện gì cũng được hết, hãy cứ tin tưởng tôi và Lavinia..."
Thật sự, giống hệt một vở hài nhạt tệ hại từ người Leithanien. Cảm xúc nôn nóng cùng áp lực chất đống lên Demetri mấy ngày nay đổ ngược lên cổ họng như chầu chực nổ tung, luôn trong trạng thái sẵn sàng bùng nổ từ bất kỳ kẽ hở nhỏ bé nào----
"Nếu anh không thể tin tôi cũng có thể đến tìm Rhodes Island, bọn họ hiện có một văn phòng làm việc tại Volsinii mà tôi vừa ghé qua mới đây."
"Đủ rồi đấy, Leon. Volsinii cái gì cơ?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net