Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

19

Seungmin đã quá chủ quan khi nói rằng mọi việc không có gì to tát. Càng về cuối học kì, kiến thức càng trở nên phức tạp. Nó hoàn toàn không giống với những gì cậu đã học được trong nhiều năm và cậu cảm giác như mình chỉ đang mạo danh một người xuất sắc.

Cậu đang nhìn chằm chằm vào vở ghi, tất cả từ ngữ bắt đầu mờ đi trên trang giấy. Cậu chưa bao giờ phải vật lộn với việc học như thế này. Tại sao bây giờ lại khó khăn như vậy? Không có một chữ nào đi vào đầu cậu.

Seungmin rên rỉ, gục trán vào cuốn sách. Cậu thực sự muốn khóc.

Sau đó, Jisung bất ngờ xông vào cửa với hộp pizza và chai rượu soju, lớn tiếng hát bài hát mà cậu ấy muốn họ song ca trong một sự kiện ở trường. Seungmin ngẩng đầu lên, nước mắt rơi lã chã ngay khi ánh mắt họ chạm nhau.

Jisung mở to mắt vì hoảng sợ, vội vàng đặt mọi thứ xuống sàn trước khi lao về phía Seungmin. Cậu ấy vòng tay ôm lấy cậu, điều này chỉ khiến Seungmin càng khóc to hơn vì thất vọng tột độ.

"Trời đất ơi, tao biết mày nhớ tao, nhưng không cần phải khóc đâu," Jisung chọc ghẹo để lấy lại nụ cười trên môi Seungmin, tiếp tục châm biếm cho đến khi cậu nửa cười nửa khóc trong vòng tay của cậu ấy.

Để đánh lạc hướng Seungmin, Jisung bắt đầu kể về những gì đã xảy ra trong cuộc đời cậu ấy kể từ lần cuối họ nói chuyện. Học tập ở Hongik có vẻ là khoảng thời gian thực sự thú vị với Jisung. Tuy nhiên, trong tất cả những gì Ji đã nói, có một chủ đề cụ thể khiến Seungmin chú ý.

Felix.

Jisung có vẻ thích nói đến cậu ấy nhất.

Seungmin chăm chú lắng nghe Jisung kể mối quan hệ của họ đang tiến triển như thế nào. Cách cậu ấy nói về Felix rất khác với bất cứ câu chuyện nào mà hai người bạn thân đã chia sẻ với nhau trong hơn mười năm đồng hành.

Có một tia sáng khác trong mắt cậu ấy, niềm vui đơn thuần trên khuôn mặt cậu ấy khi nói về Felix. Seungmin ngay từ đầu đã biết rằng Jisung phải lòng Felix từ thời trung học và tìm cơ hội ở bên người kia khi Seungmin bận dành thời gian cho Hyunjin.

Giống như cách Jisung trêu chọc cậu và Hyunjin, Seungmin cũng làm như vậy với Jisung và Felix.

Jisung không nói với cậu rằng họ đang thử tìm hiểu nhau cho tới lúc tốt nghiệp, nhưng Seungmin biết, Seungmin luôn biết. Đó là một điều rất Seungmin và Jisung—họ không nói, họ chỉ âm thầm thấu hiểu.

Vì vậy, khi Seungmin cuối cùng cũng nói với Jisung về nỗi thất vọng của cậu và hội chứng kẻ mạo danh đang đè nặng lên vai cậu, Jisung không hề ngạc nhiên. Cậu ấy an ủi Seungmin, và họ ngủ quên trên sàn giữa lúc trò chuyện giống như những ngày thơ ấu.

*

Seungmin nghĩ Jisung và Felix sinh ra để dành cho nhau. Họ không chỉ luôn đồng bộ một cách hoàn hảo mà giờ đây cậu mới phát hiện ra rằng họ chỉ sinh cách nhau một ngày. Điều này cũng đồng nghĩa với việc bữa tiệc sinh nhật xa hoa năm nay của Jisung cũng sẽ chào đón Felix với tư cách nhân vật chính.

Tuy nhiên, đối với Felix, đó lại là một điều hoàn toàn khác.

"Seungmin, giúp với. Tớ hơi sợ." Felix mè nheo, bám chặt cánh tay cậu. Thói quen này cũng cực kì giống Jisung. Seungmin nghĩ, nếu hai bàn tay cậu đã cắt rời cho Hyunjin rồi thì hai cánh tay cũng nên để cho Jisung và Felix.

"Tớ biết, nhưng nguyên nhân là gì?" Seungmin tránh ánh mắt long lanh của Felix.

"Sinh nhật của Jisung!"

"Ừ, tớ biết, nhưng sinh nhật của cậu ấy thì có vấn đề gì?"

Felix lùi ra, nhìn xuống và loay hoay nghịch gấu áo. "Tớ chưa từng đến nhà cậu ấy. Điều này khiến tớ rất lo lắng. Lỡ bố mẹ cậu ấy không thích tớ thì sao?"

"Thật sao? Ồ đúng rồi! Cậu không ở đó khi chúng ta ăn mừng sau suneung." Hôm đó Felix đã về Úc cùng gia đình.

"Tớ nghĩ cậu không cần phải lo lắng đâu," Seungmin tiếp tục. "Dì và chú là những người vô cùng ấm áp. Jisung và tớ không thực sự có nhiều bạn nên họ luôn chào đón những người bạn của chúng tớ với vòng tay rộng mở. Họ đối xử với tất cả như con ruột của mình."

Felix trông rất bối rối, vẫn xoắn xuýt ngón tay. Seungmin cố gắng suy nghĩ trong tĩnh lặng. Phải mất một lúc lâu bóng đèn trong đầu cậu mới sáng lên. Khi hiểu ra vấn đề, cậu rất muốn tự tát mình một cái.

Tất nhiên là cậu ấy phải lo lắng rồi, đồ ngu ngốc này. Cậu ấy chuẩn bị gặp bố mẹ bạn trai lần đầu tiên.

"Tớ không rành về những việc này nên không thể nói gì hơn ngoài việc đảm bảo rằng cậu chỉ cần là chính cậu thôi. Họ sẽ yêu cậu." Seungmin vỗ nhẹ vào lưng Felix. "Dì và chú thực sự rất thân thiện. Tin tớ đi, chỉ cần cậu bước qua cửa nhà Jisung thôi, cậu sẽ cảm nhận được một bầu không khí rất khác biệt."

Felix ngẩng đầu lên với một nụ cười nhẹ. "Tớ nhớ Hyunjin đã nói rất nhiều về sự trang trọng sau lần đầu tới nhà cậu."

Seungmin nhăn mặt khi nghĩ lại lần đầu tiên Hyunjin đến. Cậu ấy giống như một đứa trẻ lần đầu tiên đến thăm công viên giải trí - kinh ngạc trước mọi thứ, tò mò nhìn mọi thứ. Cậu ấy dừng lại ở từng bức tranh đóng khung, từng món đồ trang trí. Cậu ấy ngắm nghía mọi thứ.

"Tớ nghĩ việc gặp bố mẹ bạn trai sẽ căng thẳng hơn là gặp phụ huynh của bạn bè, nhưng tớ đảm bảo với cậu, với tư cách là một người đã biết tên ngốc đó gần như cả đời, rằng họ sẽ yêu cậu."

"Tớ cũng hi vọng như vậy. Jisung là bạn trai đầu tiên của tớ nên tớ không có nhiều kinh nghiệm. Tớ thực sự mong mình có thể để lại ấn tượng ban đầu thật tốt."

Seungmin thực sự nghĩ là không có gì đáng lo. Và khi đêm tiệc cuối cùng cũng đến, nhận định của cậu đã được chứng minh.

Bố mẹ Jisung ngay lập tức vây quanh Felix, khen ngợi những đốm tàn nhang và nụ cười của cậu ấy. Tất cả những căng thẳng dồn nén nhiều ngày nay đã tan biến khi cậu ấy bắt đầu trò chuyện thoải mái với bố mẹ Jisung.

"Thật sến sẩm," Hyunjin nhận xét, đánh mắt về phía Felix và Jisung. "Phần còn lại của thế giới không còn tồn tại đối với hai người họ."

Seungmin cười, gật đầu rồi lấy túi khoai tây chiên chia cho Hyunjin. "Thành thật mà nói, tớ chưa bao giờ thấy Jisung như thế này. Tớ đoán đó là dáng vẻ khi ta thực sự thích một ai đó. Những khía cạnh mới xuất hiện. Tuy nhiên, tớ rất vui vì cậu ấy hạnh phúc. Ji xứng đáng với điều đó."

"Tớ hiểu, Felix luôn rất đáng yêu, nhưng có điều gì đó khác biệt ở cậu ấy khi ở bên Jisung. Cậu ấy hạnh phúc hơn rất nhiều và tớ thực tâm thấy vui cho cậu ấy."

Seungmin luôn nghĩ rằng cậu và Hyunjin vừa giống nhau vừa khác nhau theo một cách nào đó. Dù có suy ngẫm bao lâu thì cậu vẫn thấy mơ hồ, khó miêu tả. Nhưng có một điều hiển nhiên là cả hai đều yêu quý người bạn tâm giao của mình một cách sâu sắc.

"Tớ ước mình có thể làm nhiều hơn cho Ji." Seungmin nói thầm, mỉm cười nhìn về phía đôi gà bông. "Cậu ấy luôn ở bên tớ mỗi khi mọi chuyện trở nên khó khăn và hỗn loạn. Cậu ấy đã chăm sóc tớ rất tốt trong suốt một thời gian dài, khiến tớ không khỏi suy nghĩ xem liệu mình đã đáp lại cậu ấy đủ hay chưa. Giống như mới đây thôi, cậu ấy đã mang pizza và soju tới bên tớ ngay khi tớ đang đau khổ vì việc học ở trường."

Hyunjin mỉm cười với cậu. "Thành thật mà nói, việc cậu ở đó là quá đủ rồi. Trước đây tớ cũng từng đề cập với cậu—cậu không biết sự hiện diện của mình có ảnh hưởng sâu sắc đến thế nào đối với người khác đâu. Tớ không biết giải thích thế nào, nhưng tớ hoàn toàn thoải mái khi ở bên cậu."

Trước khi họ có thể tiếp tục cuộc trò chuyện, Jisung đã kéo cả hai ra khu vực giải trí. Seungmin nuốt nước bọt khi nhìn thấy những chai soju xếp thành hàng trên bàn.

Đây sẽ là một đêm dài.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net