Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2**2

Giây phút Hinata thấy Tobio khi đội họ tập hợp để ra về cũng là giây phút đập thủy điện vỡ tan nát.

Thằng tôm luộc lập tức ôm riết lấy Tobio không rời mà bù lu bù loa, xin lỗi tớ bị ốm, xin lỗi tớ không nghe lời cậu mà để ốm nặng hơn, xin lỗi tớ làm ảnh hưởng đến mọi người, làm đội mình thua trận—đấy là đại ý của cái tràng lải nhải rất lan man đầy nước mắt nước mũi của cậu ta.

"Thôi nín đi," Tobio cố gỡ tay mình khỏi mấy cái xúc tu bạch tuộc. "Sự cũng đã đành, có khóc lóc cũng chẳng thay đổi được gì hết."

Hinata không những không nín khóc mà còn khóc dữ hơn, khóc cho cả cái nhà trọ—không, cả cái thành phố này nghe thấy. Tobio thấy rất ngứa mắt ngứa tay, chỉ muốn tát cho cái thằng hâm này mấy phát, hay đỡ bạo lực hơn thì lôi cặp tai nghe khỏi túi nhét vào cho đỡ hại màng nhĩ, cơ mà cả hai phương án đều khốn nạn bất lịch sự như nhau. Hắn không phải là người tử tế tốt bụng gì, tuy nhiên ba mẹ âu cũng đã khắc in phép tắc lịch sự tối thiểu vào máu hắn từ bé.

Thế nên hắn lật đật đi lấy hộp khăn giấy cho thằng bạn chùi mặt mũi, rồi ngồi yên để cậu ta khóc lóc cho đã, cho giải tỏa hết mặc cảm bức xúc trong người. Hinata khóc hơn một tiếng đồng hồ, khóc đến lạc cả giọng, đến mức hai mắt đỏ hoe sưng húp lên như mắt cua.

"... Cậu giận tớ lắm đúng không?" cậu ta nấc lên, dụi dụi mắt bằng mu bàn tay.

Tobio nắm lấy cổ tay cậu ta kéo xuống. "Không được dụi mắt bằng tay, bẩn." Tsukishima nói đúng, có lẽ hắn là bảo mẫu cho cái thằng nhóc nhìn như trẻ lớp mầm tính tình cũng ấu trĩ như trẻ lớp mầm này thật. "Và không. Tớ không giận."

Nói thật, hắn mệt lắm rồi, có hơi sức đâu mà giận với chả hờn.

Hinata ngước nhìn hắn đầy nghi hoặc. "Thật?"

Hắn gật đầu. "Thật."

Hinata nghe đến vậy vẫn có vẻ không an lòng. Cậu ta cúi đầu xuống trông như một con cún nhỏ bị dầm mưa, ngón tay nải chuối gặm nham nhở đan vào nhau nghịch nghịch trong lòng.

"Nhưng tớ không nghe cậu thành ra bị ốm không thi đấu được," cậu ta nhắc lại lần nữa, cái tội mình tự cáo day dứt suốt tiếng đồng hồ vừa rồi như một đĩa nhạc bị chập hỏng. Hắn nghe điếc tai luôn rồi.

Tobio chống cằm lên tay, nheo mắt lại. "Cậu nghĩ cậu là tay đập duy nhất của đội hay sao? Đừng có ảo tưởng."

"Đâu có!" Hinata lắc đầu quầy quậy, một ít cái vẻ tăng xông thường nhật đã quay trở lại. "Mọi người đều đã chơi rất tốt." Cậu ta cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn mắt, với một nụ cười ít nhiều run rẩy nhưng thập phần chân thành như mọi khi, một nụ cười cảm tưởng như mặt trời lấp ló kéo màn mây sau cơn mưa. "Nhất là cậu. Mọi người cũng nhất chí rồi đấy, cậu là MVP của trận."

Tobio không kìm được mà nhếch môi lên một cái nhạt nhẽo.

Tốt, nhưng vẫn không đủ.

"Cậu buồn lắm đúng không?" Hinata lí nhí hỏi.

Tobio chống tay ngả người ra sau, chớp chớp mắt về phía bóng đèn trên đầu, để ánh sáng chói loà xóa trắng tâm trí hỗn loạn.

"Ừ thì, thua trận ai mà vui cho được," hắn thừa nhận. Đành rằng đấy là một trận đấu hắn đã có thể nhìn trước là chín phần mười không thể thắng được, tuy nhiên vẫn có một phần nhỏ trong hắn kỳ vọng, hy vọng một phép màu sẽ xảy ra, như khi họ đấu với Seijoh, với Shiratorizawa, với Inarizaki, với Nekoma.

Vẫn có một phần nhỏ trong hắn tin rằng hắn có thể làm được. Có thể tạo ra một phép màu biến giấc mơ thành hiện thực. Có thể thay đổi thế cờ, thay đổi số mệnh.

"Lần tới chúng ta sẽ làm được," Hinata nói, vừa để trấn an Tobio, cũng vừa để động viên khích lệ tinh thần chính bản thân cậu ta.

Tobio gật đầu. Dù sao thì từ trước đến nay hắn vẫn là một kẻ một khi đã bắt tay vào một việc nào đấy thì sẽ bỏ hết công sức ra làm cho đến nơi đến chốn, cho dù hắn có thích làm việc đấy hay không. Cái đấy cũng vừa cho hiệu quả, cũng vừa là tôn trọng chính bản thân hắn và những người xung quanh.

Karasuno không giống như Kitaichi. Đồng đội hắn bây giờ, dù lắm lúc quá ồn ào, quá náo loạn, như một bầy quạ láo nháo, toàn là những người chất phác chân tâm. Gặp được họ, chơi bóng cùng với họ có lẽ là một trong những màn quay xổ số may mắn nhất trong đời hắn. Hắn rất biết ơn vì có họ. Hắn sẽ cố gắng vì họ. Họ xứng đáng có được một trăm phần trăm từ hắn.

Tobio thả mình nằm lăn ra sàn. Hai mắt nhắm nghiền lại.

Chỉ là hắn không biết hắn còn cố gắng tới được khi nào nữa.

.

.

.

Tsukishima không thèm nhìn mặt Tobio.

Tên công tử này thuộc thể loại thù vặt, đã thế lại còn thù dai nhớ lâu. Kể từ khi trận đấu kết thúc đến suốt quãng đường từ Tokyo về Sendai y coi hắn như không khí.

Tobio kệ xác y. Hắn không hề hối hận về những gì mình đã làm. Hắn không thấy mình đã làm gì sai cả, tội gì hắn phải nhún nhường, cũng chẳng có hơi đâu mà băn khoăn day dứt.

Chỉ khổ thân Yamaguchi thấy thằng bạn nối khố tự dưng dở chứng ấm đầu như vậy thì không biết làm thế nào ngoài bắn cho Tobio một ánh mắt chua xót tội lỗi hết sức, xong lại huých trỏ liếc xéo bất bình với tên thiếu gia xấu tính kia mấy phát.

Ngồi xe thì không thành vấn đề. Tobio ngồi kế Hinata, cho dù hắn có hối hận với quyết định này một tí vì thằng đầu quýt ngủ gật há miệng nhỏ dãi hết lên vai hắn. Tsukishima thì bắt cặp với Yamaguchi như thường lệ. Chuyến xe im lìm vì ai cũng mệt mỏi, cũng tâm trạng không muốn đùa nghịch gì hết. Tobio mệt rã người, nhưng không hiểu sao hắn không thể ngủ được, thế nên chỉ đeo tai nghe mở mấy luận án tốt nghiệp của sinh viên ngành mẹ ra đọc giết thời gian.

Lúc về đến trường thì cũng đã khuya. Mọi người không muốn dây dưa gì mà về thẳng nhà luôn, cho dù hai quản lý nữ mỗi người có một đôi vệ sĩ hộ tống tận nơi. Yamaguchi túm áo Tsukishima thì thầm gì đấy vào tai y làm mặt y méo xệch rồi mới nhập hội với Yachi và Hinata. Đến lúc này Tobio mới chợt nhận ra là hắn và Tsukishima chính thức còn một mình với nhau, phải đi cùng nhau một quãng ngắn ra bến tàu, rồi phải ngồi cùng tàu một đoạn dài nữa.

Kể ra cũng không phải vấn đề to tát gì cho lắm. Tobio và Tsukishima đi về nhà với nhau cũng khá thường xuyên. Cả hai đều thuộc dạng hướng nội, sau một ngày dài tiếp xúc với một đám học sinh cao trung thừa năng lượng thì pin xã hội cũng cạn kiệt, đi cùng nhau nhưng hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau, ai nấy đều cắm tai nghe và tự rút vào thế giới riêng của mình, tồn tại trong hai thế giới song song cách nhau đúng một cánh tay. Tobio không có nhu cầu vươn tay ra đâm xuyên qua màng chắn mà nhảy vào thế giới của Tsukishima và y cũng có cảm giác tương đương. Âu cũng bình thường, cũng công bằng.

Bữa nay có đặc biệt hơn mọi ngày là do hai đứa đang chiến tranh lạnh, cái yên lặng cảm giác như đông đặc thành hình thành khối, thành một tấm màn nặng trịch bao phủ lên hai đứa. Tobio đọc đi đọc lại phần tóm tắt đề tựa của luận án tới năm lần bảy lượt mà không thể nhớ nổi hắn vừa đọc cái gì. Bình thường não hắn không có cá vàng như thế. Bình thường hắn cũng không để ý tới cái bóng cao nghều đầy ám khí đi sát cạnh hắn như ma ám đến thế.

Hắn từ bỏ, nhét điện thoại vào túi áo không đọc nữa.

Biển thông báo trên đầu chúng hiển thị vẫn phải đợi thêm mười phút nữa.

Trăng hôm nay, vì một lý do khỉ mẹ gì đấy, cũng đặc biệt sáng. Sáng đến mức Tobio có thể thấy rõ người đi bên cạnh mình. Da Tsukishima vốn trắng trẻo đúng kiểu công tử bột, dưới ánh trăng bạc trông hồ như trong suốt. Hắn nửa muốn đưa tay qua chạm lấy y, để chắc chắn rằng y vẫn còn là người sống bằng xương bằng thịt chứ không phải là ma.

"Đừng có nhìn chòng chọc tôi như thế nữa," Tsukishima đột nhiên lên tiếng làm Tobio giật nảy cả mình. "Làm tôi sởn da gà."

Tobio chớp mắt lia lịa một thôi một hồi liêm sỉ mới trồi lên, nhắc hắn quay đi.

"Xin lỗi," hắn lầm bầm, rụt cổ chôn mặt trong khăn quàng giấu hai má hơi ấm.

Tsukishima chắt lưỡi.

"Cậu có làm gì đâu mà phải xin lỗi." Y thở mạnh ra một phát, rồi trầm giọng, "Tôi là người xin lỗi cậu mới phải."

Mặc dù vừa mới bị chỉ điểm tội nhìn chằm chằm người ta, nhưng nghe vậy Tobio không thể quay ngoắt đầu qua ngó trân trối y.

Hắn tắt nhạc, tháo tai nghe ra hỏi lại cho chắc ăn, "Cậu nói gì cơ?"

Tsukishima thở mạnh một phát.

"Tôi xin lỗi," y lặp lại, nghe như thể từng từ từng chữ nhả ra làm đau y.

Nói rằng Tobio sốc không nhặt nổi cằm còn là nói giảm nói tránh.

Đây là lần đầu tiên hắn nghe Tsukishima nói câu xin lỗi.

Xin lỗi hắn.

Hắn chỉnh lại khăn quàng, hắng giọng mấy cái.

"Thế thiếu gia có biết xin lỗi vì cái gì không?"

Mất vài giây quá lâu, quá chậm chạp lề mề để chui ra, nhưng, "... Xin lỗi vì đã mắng cậu vô cớ," Tsukishima lí nhí.

"Và?"

Tsukishima bật ra một âm thanh mắc nghẹn rất khó ở nghe cực kì buồn cười. Nghe như một con mèo già sắp chết.

"... Cảm ơn cậu vì đã đỡ tôi," y nặn ra, nghe cực kì khổ sở.

Dù vạn phần miễn cưỡng nhưng chí ít mấy lời này là thành thật. Tobio có thể cảm nhận được. Nhất là khi mặt Tsukishima hoàn toàn không có vẻ cợt nhả dửng dưng thường ngày, mắt hổ phách trong veo to tròn trông thơ ngây chân thành đến lạ. Tobio chưa bao giờ nghĩ sẽ đến ngày hắn trông thấy biểu cảm này trên mặt Tsukishima—chưa bao giờ nghĩ đến ngày hắn lại là đối tượng ánh mắt ấy trông vào.

Tobio nghĩ phải chăng hắn có đột tử lăn đùng ra tại chỗ này, tại thời điểm này, hắn vẫn sẽ cảm thấy hạnh phúc mãn nguyện.

"Tốt," hắn líu lo đáp lại. Trời đêm gió lạnh buốt nhưng có cái ấm áp này lan tỏa khắp lồng ngực hắn dễ chịu vô cùng. "Mấy lời cảm ơn xin lỗi có khó lắm đâu nào."

Tsukishima đảo mắt. "Cậu không biết được đâu." Y đánh mắt về phía cánh tay phải của Tobio. "... Tay cậu sao rồi?"

"Không có gì đâu," Tobio gạt đi, bởi đúng là không có gì thật. Tuy nhiên ánh mắt Tsukishima chĩa về phía hắn vẫn bán tín bán nghi lắm. Tobio thở hắt một cái, kéo tay áo lên dí cánh tay hắn sát mặt tên cận lòi kia. "Đây, có gì tự kiểm tra."

Sau một thoáng ngần ngừ, cuối cùng Tsukishima cũng cầm lấy cổ tay hắn kéo nhẹ để phần cánh tay thẳng dưới ánh đèn coi cho kỹ. Vết bầm rộng cỡ ba ngón tay cắt ngang bắp tay hắn. Trông không khác gì mấy vết bầm thông thường. Tobio đoán chắc tầm ba bốn ngày nữa là máu tan hết.

Chỉ là một vết bầm, thế nhưng cũng đủ làm Tsukishima nhíu mày, như thể hắn bị gãy tay vẫn đang bó bột không bằng.

Trong ti tỉ thứ Tobio tưởng tượng có thể bật ra khỏi miệng Tsukishima, từ mỉa mai qua bức xúc đến—có thể hắn hơi mơ hão, cơ mà nếu xảy ra thật thì bỏ mẹ nó chắc trời sập đến nơi rồi—lo lắng, cái này chắc chắn hắn không đời nào có thể tiên liệu được:

"Cậu trắng ra đấy."

Tobio chớp chớp mắt ngó y khó hiểu một chốc.

"Ừm, tôi biết." Mẹ với chị gái cũng có chỉ ra điều này cơ số lần, hắn không thể không để ý, rằng nước da hắn thay đổi theo mùa, theo chuyển động của Trái Đất quanh mặt trời. Không phải như hắn hay phơi nắng quá đà, mà bản thân hắn không bôi kem chống nắng thì còn lâu Miwa mới chịu cho hắn bước ra khỏi nhà.

Hắn có thích nước da mùa hè của hắn hơn, rám nắng ánh vàng trông khoẻ khoắn hơn hẳn. Mùa đông chuyển trắng, có phần hơi quá xanh xao nhợt nhạt làm lộ rõ cái ốm yếu bệnh tật của hắn hơn, cái điểm yếu mà hắn đã phải cố gắng giấu giếm khắc phục bấy lâu nay.

"Nhìn mà xem." Tsukishima kéo tay áo y xuống. Đặt cạnh nhau so sánh, tay y gầy hơn tay Tobio, gân xanh nổi chằng chịt trên nền da trắng bóc—cho dù là, "Cậu gần như trắng ngang tôi còn gì." Giọng y thật trầm, có gì đấy trầm trồ, đặc biệt là với ánh mắt ngỡ ngàng y săm soi cánh tay hắn. Tobio thật sự không hiểu nổi cánh tay hắn thì có gì đáng ngắm nghía. Học cùng lớp với nhau, chơi bóng chuyền với nhau hai kỳ, chẳng phải Tsukishima cũng nhìn thấy cánh tay trần của hắn vô số lần rồi hay sao?

Bị săm soi như thế khiến Tobio không khỏi khó chịu. Thậm chí còn khó chịu hơn mọi khi. Hắn không rõ tại sao.

Nhìn một thôi một hồi chán chê, mãi Tsukishima mới nhận ra là giờ y cũng nhìn người ta chòng chọc vô duyên, chưa kể lại còn giữ tay người ta mãi không buông, giật mình một cái thả cổ tay Tobio ra như thể bị bỏng, lùi lại một chút giữ khoảng cách, đằng hắng mấy cái.

Cổ tay nơi Tsukishima vừa cầm lấy vì một lý do gì đấy hơi ngứa ngáy nóng ran. Hắn xoa xoa nhẹ.

Tàu đến. Giờ này ngày nghỉ tàu hầu như không có khách, cái khoang chúng nó nhảy lên không có lấy một ma nào khác. Ấy thế nhưng chúng vẫn ngồi cạnh nhau, chừa đúng một khoảng bằng cánh tay vì có diện tích. Âu cũng là theo thói quen.

Bảo rằng Tobio không có gì cần xin lỗi cũng không đúng lắm—không có gì cần làm rõ ràng với Tsukishima thì đúng hơn.

"Đội mình thua không phải lỗi do cậu."

Tsukishima bật cười một tiếng khô khan. "Bệ Hạ không cần phải an ủi tiểu dân này đâu."

"Tôi nói nghiêm túc đấy," Tobio khẳng định. Hắn ngả lưng ra tựa vào ghế thở dài một tiếng, rồi nhắm mắt lại, ngắm nhìn những ghi ảnh đầy màu sắc như kính vạn hoa nhảy múa trong mi mắt. "Cậu bị chuột rút đúng lúc đấy thì đúng là xui tận mạng thật, nhưng trận đó tôi thấy định mệnh là không thể thắng được ngay từ ban đầu."

Tsukishima trầm ngâm một hồi lâu.

"Tôi không nghĩ cậu lại là một người bi quan như thế," y khẽ bảo.

Tobio hơi kéo môi. "Đấy là phân tích tình hình chiến sự một cách logic cả thôi."

"Cũng như lúc cậu nhất quyết không chịu chuyền cho tôi một quả tốc độ âm ấy hả?"

Dĩ nhiên là Tsukishima vẫn sẽ tự vấn về việc này. "Như tôi đã nói rồi đấy, tôi không liều đến mức xài một chiến thuật mà cả tôi lẫn cậu đều không chắc ăn."

"Tôi biết," Tsukishima đáp, nghe sao quá đỗi bất lực. Đấy không phải kiểu bất lực như khi y đầu hàng không kèm cặp được Hinata phải chuyển giao trách nhiệm cho Tobio và Yachi—cái tên tôm tép lách chách ấy mà phải cần đến hai người, kẻ đẩy người kéo mới lên được vài phân trên đoạn đường dốc mà chưa gì đã thấy thở không ra hơi. Tobio nghe thấy tiếng y trở mình sột soạt bên tai. "Tôi biết là tôi không đáng tin như Hinata."

Tobio chau mày. Hắn không hiểu Tsukishima nói vậy là có ý gì cho lắm, chỉ biết rằng hắn không thích cái tông giọng của y một tí nào.

"Cậu không phải là Hinata," hắn nhấn mạnh, chắp tay cầu nguyện trong lòng rằng lần này nó cuối cùng sẽ đâm xuyên được qua cái hộp sọ dày khụ của tên tóc vàng ngu đần kia. "Tôi không cần một Hinata thứ hai. Tôi cần cậu là cậu."

Tsukishima im lặng một hồi lâu. Im lặng lâu tới mức Tobio quyết định mở mắt ra quay sang xem có phải y ngủ gật mất rồi hay không.

Chỉ để thấy tên kia đang trân trối ngó hắn. Như thể y đang cố nhìn cho rõ hắn. Như thể y chưa từng thấy rõ mặt hắn.

Cho đến lúc này.

Hắn thật sự không biết nên cảm thấy sao về ánh mắt đó.

Nhìn một thôi một hồi, cuối cùng Tsukishima thở dài thêm phát nữa. Với tần suất thở dài của y, hắn không biết y sắp hết hơi đến nơi hay chưa.

"Thế tức là cậu sẽ không chuyền tốc độ âm cho tôi."

Tobio thiếu điều tí nữa giương tay táng thẳng một nhát vào cái đầu não bổ Tsukishima. Giờ thì thằng điên nào mới là người không hiểu tiếng Nhật đây? "Tôi có nói là tôi sẽ không chuyền cho cậu đâu."

Càu nhàu là vậy, nhưng hắn cũng không có tâm làm khó dễ Tsukishima, nhất là khi hắn biết đưa ra một đề xuất như vậy hẳn không dễ dàng cho y một tí nào. Chuyền tốc độ âm tức là chấp nhận giao phó mọi thứ cho chuyền hai, tin tưởng tuyệt đối rằng chuyền hai sẽ đưa bóng đúng đến tay.

Tsukishima từ hồi nào tới giờ toàn kêu Tobio chuyền chính xác quá, chính xác đến rợn người, giờ lại đến xin một cú chuyền y nhắm mắt cũng có thể đập trúng bóng.

Tên khốn này thật sự đúng là khó tính khó đoán khó chiều, quay hắn như chong chóng không biết đằng nào mà lần.

Bảo hắn hiền với dung túng cho người ta quá đi, nhưng hắn cũng không có ý định từ chối y. Hắn không hề có ý định từ chối ngay từ ban đầu. Đặc biệt là khi y đã tự thân chủ động mở miệng xin như thế. Đặc biệt là khi phương án này hoàn toàn khả dĩ.

"Thiếu gia muốn thì đây sẵn sàng chiều."

Tsukishima tròn xoe mắt ngạc nhiên.

"Thật hả?"

"Thật chứ sao không."

Trông Tsukishima không khác gì con mèo hoang hay đến nhà Tobio xin ăn, mắt mở lớn đầy háo hức dõi theo từng nhất cử động của hắn khi hắn khui hộp đồ ăn đổ ra đĩa để trước mặt nó. Tobio gọi nó là Hotaru, bởi vì vào đêm đầu tiên hắn thấy nó, lục lọi kiếm thức ăn thừa trong thùng rác để rồi bị vướng vuốt vào một cái túi ni-lông, cặp mắt vàng khè sáng rực giữa ban đêm trông như đom đóm. Hắn thường không có mấy may mắn trong việc tiếp cận bọn chó mèo, thường chỉ dám ngắm nghía chúng ở một khoảng cách nhất định để chúng không giật mình mà gầm gừ sủa toáng lên hay cạp hắn một cái, tuy nhiên hắn không nỡ lòng nào để mặc một con vật nhỏ trong hoàn cảnh khốn khổ như vậy được. Con mèo mướp trông hắn đầy dè chừng khi hắn cố gắng tiến lại gần, lại còn cào cho hắn mấy phát đau điếng, nhưng khi nhận ra hắn đang cố gắng giải thoát cho nó rồi thì cũng chịu ngoan ngoãn để yên cho hắn xử lý.

Kết cục là nó bám dính theo hắn về tận nhà. Mẹ bị dị ứng nên nhà không thể nuôi chó mèo gì được, Tobio chỉ có thể cho nó ăn ngoài ban công, để nó cuộn mình nằm cạnh sưởi nắng thiu thiu ngủ khi hắn làm bài tập ngoài đấy. Hotaru to oành với lông vằn vện như hổ, tưởng chừng dữ dằn không thể thuần hóa được, ấy thế mà vẫn để cho hắn xoa đầu với gãi cằm, lại còn rên rừ rừ rất lấy làm khoan khoái.

Tsukishima chắc chắn không phải như Hotaru; nếu Tobio đưa tay qua vỗ vai hay xoa đầu Tsukishima chắc y sẽ chặt luôn tay hắn mất, thế nên hắn chỉ nhăn răng cười gian manh, "Tôi sẽ tăng cường độ luyện tập. Chuẩn bị tinh thần đi."

Không ngoài dự đoán, Tsukishima rên một tiếng dài ngao ngán, đưa tay lên vuốt mặt. "Cậu đúng là thích tra tấn người khác mà." Y liếc xéo hắn một cái hằn học. "Hay là chỉ có mình tôi cậu mới đày ải như nô lệ như vậy?"

Tobio nhướng mày. "Chẳng phải cậu vẫn kêu tôi là 'Vua', còn cậu là 'tiểu dân' hay sao?" Trò này đến giờ cũng hơi cũ rồi, nhưng chừng nào Tsukishima còn một câu Vua hai câu Chúa với hắn, hắn vẫn sẽ còn lôi ra bêu riếu y dài dài.

"Cậu suốt ngày gọi tôi là 'thiếu gia' đấy thôi," Tsukishima càm ràm, làm như oan ức bất công lắm không bằng.

"Thì cậu đích danh là thiếu gia tập đoàn Tsukishima mà," Tobio điềm nhiên đốp lại. "Hay cậu muốn tôi gọi cậu là Kei?" hắn cố tình luyến láy tên cúng cơm của y bằng cái giọng ngọt xớt như đường phèn hắn vẫn hay nghe Miwa gọi anh yêu khi nấu cháo điện thoại với bạn trai.

Hiệu quả ngay tức thì: "Kei" nhăn nhó như thể vừa ăn nguyên một quả chanh chua loét, xổ ra một tràng cực kì sặc sỡ, "Đm, không, im mẹ đi đồ thần kinh."

Tobio cười nham nhở, đúng cái kiểu cười đắc ý hắn biết làm Tsukishima muốn dộng ngay một nắm đấm vào mặt hắn.

Biển thông báo sắp đến điểm dừng của Tsukishima.

"Sáng mai vẫn giờ đấy đúng không?" Tsukishima chốt lại kế hoạch.

Tobio gật đầu một cái. "Ừm."

Y đứng dậy, khoác túi đồ lên vai, đoạn quay đầu qua nói thêm, "Mai tôi sẽ đến chỗ cậu."

Tobio nhíu mày cân nhắc một chút. Đường đến khu chung cư nhà hắn hơi lằng nhằng khó hiểu, thế nên, "Đến bến tàu gần nhà tôi là được. Từ đây đi thêm bốn bến nữa là tới."

"Tới khuôn viên Aobayama của đại học Tohoku?"

"Đúng."

"OK."

Tsukishima bước về phía cửa ra. Tàu bắt đầu giảm tốc tròng trành rẽ vào bến, dừng lại với một cái giật nhẹ. Y quay qua ngó hắn một lần nữa, đầu hơi nghiêng.

"Hẹn gặp sáng mai," Tsukishima nói. Tobio bắt được một nụ cười thoáng qua trên môi y, gần như vô thức, trước khi y quay về phía cửa, lưng thẳng hơn một chút.

Mất một hai giây hơi trễ, tuy nhiên, "Chúc ngủ ngon," Tobio đáp. "Nhưng đừng có ngon quá mà dậy trễ đấy," hắn gọi với theo khi Tsukishima đã bước được một chân ra khỏi toa.

Tên kia đến thế rồi mà vẫn phải ngoảnh đầu lại hét trả lại câu cuối mới được, "Tôi biết rồi!"

.

.

.

Tsukishima không đến trễ. Y đến sớm là đằng khác. Tobio chạy tới bến tàu đã thấy cái mặt mẹt của y ở đấy.

"Đi trước đi," Tsukishima bảo, phẩy tay về phía trước, ra ý để hắn dẫn đường, y sẽ theo sau. Dù sao đây cũng là địa bàn nhà hắn.

Tobio gật đầu một cái và xoay gót cất bước. Đến nước này hắn không cần phải lo ngại gì nữa. Hắn tin Tsukishima sẽ đi theo.

Tobio dẫn hai đứa chúng nó đi sâu hơn vào khuôn viên trường đại học men theo lối đi bao quanh bởi những bụi rào được cắt xén tỉ mỉ và những luống hoa trường niên và những cây sồi cao chót vót, cành cây đung đưa nhẹ nhàng trong làn gió ban mai, tiếng lá khẽ xào xạc dường như cùng nhịp với nhịp chạy của chúng.

"Cậu thường đến đây à?" Tsukishima hỏi, như thường lệ là kẻ mở miệng phá vỡ yên lặng trước trong mỗi buổi chạy sáng sớm. Từ khóe mắt Tobio có thể thấy cái dáng cao lêu nghêu của Tsukishima bước đều đặn. Sau gần ba tháng cần cù ngày nào cũng luyện, hắn có thể thấy tốc độ cũng như thể lực của y có ít nhiều cải thiện, cho dù tần suất cằn nhằn của y vẫn không hề thuyên giảm cơ mà đến thời điểm này hắn tin là do quen miệng. Tóc vàng xoăn có hơi dài một chút kể từ hồi hè tung bay trong gió, một vài lọn bết lại trên trán rịn mồ hôi. Khuôn mặt ửng hồng vì gắng sức.

"Ừ. Mẹ tôi chuyển về đây dạy từ năm tôi lên sáu." Tính ra cũng được ngót một thập kỷ rồi. Quá nửa—62,5%—cuộc đời hắn. Đây có thể coi là sân sau nhà hắn được.

"Chuyên ngành gì vậy?"

"Toán ứng dụng với trọng tâm kinh tế. Cơ mà bà cũng có dạy toán đại cương cả nhóm ngành kỹ thuật và khoa học tự nhiên."

Tsukishima thở hắt ra một tiếng, nghe như một tiếng cười khẽ đầy trào phúng. "Hỏi sao cậu giỏi toán với khoa học tự nhiên thế." Tobio không biết nói gì hơn trước nhận định ấy, tất yếu chỉ có thể nhún vai và giơ hai tay lên vô thưởng vô phạt. Tsukishima ngâm nga. Y hay làm vậy khi chạy bộ. Tobio có hơi lờ mờ nhận ra giai điệu y đang ngâm, nằm trong playlist y thường nghe dạo này, một bài hát khá tưng tửng yêu đời so với gu của y. "Mẹ cậu làm ở đây, liệu cậu có được đặc cách không?"

"Có được bà cũng không làm. Không đời nào." Ba mẹ không độc đoán khắt khe nhưng cũng không hề dễ dãi chiều chuộng cưng trứng hứng hoa. Bản thân hắn cũng không muốn thế. Tobio liếc Tsukishima một cái trước khi quay đầu trở lại về phía trước. "Cậu nói như thể cậu chắc chắn tôi sẽ học lên đại học," hắn không thể không chỉ ra, cảm thấy tréo ngoe hết sức.

"Tôi còn biết chắc cậu sẽ tính lấy ngành nào nữa kia," Tsukishima dương dương tự đắc tuyên bố.

"Vậy à."

Tsukishima hơi nghiêng đầu. "Hoặc cái đó, hoặc là cậu sẽ đi theo con đường bóng chuyền chuyên nghiệp. Hoặc cả hai. Một kẻ tham lam như cậu hẳn sẽ muốn có cả hai."

Tobio cau mày. "Đừng có phán như thể cậu biết tất cả mọi thứ về tôi như thế," hắn làu bàu xuyên qua trái tim phập phồng bị đâm chọt bất thình lình mà giật thót lên để rồi cuối cùng mắc nghẹn ứ giữa ống thở. Hắn thật sự không muốn thừa nhận điều này với bất kì ai, hắn không nghĩ hắn đã từng nói điều này thành lời, rằng, "Thực ra thì tôi vẫn chưa rõ cho lắm."

Cái này thực sự không phải là thứ gì đáng xấu hổ, hắn tin đại đa số học sinh cao trung đồng trang lứa cũng trong tình cảnh đứng giữa ngã tư không biết rẽ lối nào y như hắn; tuy nhiên hắn không thể không cảm thấy ít nhiều uất ức bất lực với sự thiếu chín chắn, thiếu quyết đoán của bản thân. Rằng đáng ra với cái thị lực 20/20 thêm khả năng dự cảm thiêng như ma xui quỷ khiến hắn sẽ phải trông thấy rõ mồn một con đường trước mắt.

Một bản thể khác của hắn ở một vũ trụ khác—một bản thể ích kỷ hơn, tự tin vào bản thân hơn, một bản thể biết cách yêu hết mình, biết cách tập trung vào mục tiêu trước mắt và chỉ mình nó thôi—có lẽ sẽ không gặp phải vấn đề này.

Có lẽ đây là cái giá phải trả cho khao khát mở rộng tầm mắt, cho khả năng nhìn xa trông rộng vượt qua những thứ đơn giản hiển hiện trước mặt.

(Hắn nghĩ Tsukishima cũng có hiểu cảm giác này. Hẳn vì thế nên hắn quyết định mở miệng.)

Hắn vẫn còn thời gian, hắn vẫn tự nhủ bản thân mình như thế, mỗi khi hắn cảm thấy đầu bắt đầu nhức nhối và bụng dạ bắt đầu bồn chồn nôn nao như lửa đốt.

Không muốn dài dòng văn tự thêm về bản thân, cái điều mà hắn đã luôn luôn có xu hướng né tránh thì chớ, Tobio nhanh chóng đổi hướng về phía Tsukishima. Dù sao thì y cũng là người nhắc đến chuyện này trước, hắn coi như cũng trả lời thắc mắc của y rồi, giờ đến lượt y lên bàn mổ, "Cậu dự tính học đại học ở đây hay lên Tokyo?"

Tsukishima nhún vai. Chúng chạy ngang qua sân trong, ngang qua bãi cỏ lấp lánh sương và những chiếc ghế dài, thường đầy học sinh, giờ đây trống rỗng.

"Hai ông già vẫn muốn tôi vào Toudai," y nói. Đại học Tokyo là một trong những trường đại học danh giá nhất quốc gia, dĩ nhiên là người nhà Tsukishima sẽ mơ cao như thế. Không phải Tobio không tin y không đủ khả năng—y dư sức là đằng khác. Dư sức vươn cao, vươn xa hơn nữa. "Hoặc khá hơn, đóng gói tôi gửi ra nước ngoài cho rảnh nợ."

"Chỗ nào?"

"Anh hoặc Mỹ."

Tobio không thể không để ý, rằng mỗi khi nói về ông nội hoặc ba y luôn có vẻ lạnh nhạt. Ấy là trường hợp tốt nhất. Tệ nhất, y trông vạn phần khinh bỉ, cũng bấy nhiêu phần uất hờn và đắng chát. Ác cảm này y cũng chẳng thèm giấu giếm gì cho cam.

(Tobio không thể không để ý, rằng những dự định nói trên đều là từ ông nội và ba Tsukishima. Chứ y không hề nhắc lấy một từ về ý định của chính bản thân y.)

Ngoại trừ khả năng đi du học—nghe có vẻ như Tsukishima không có phản đối ý tưởng này cho lắm. Hẳn là ngay cả thiếu gia kiêu kỳ cũng khó mà cưỡng lại được sức hấp dẫn của việc đi đây đi đó, vươn ra khỏi cái quần đảo này. Tiếng Anh của Tsukishima cũng tốt. Tobio có thể dễ dàng hình dung ra viễn cảnh y tung tăng bay nhảy ở một phương trời khác, ở một nơi xa xôi rộng lớn mà y có thể thỏa sức vùng vẫy.

Tobio hình dung cái đó sẽ tốt cho y.

Con đường tách ra từ sân trong, dẫn đến các khu vực khác nhau của khuôn viên trường—hướng đến thư viện, nơi những ô cửa sổ kính cao vẫn còn tối; đến các phòng thí nghiệm, nơi ánh đèn nhấp nháy bên trong khi những con người dậy sớm đã bắt đầu sửa soạn cho một ngày làm việc mới; và đến sân vận động, nơi sương mù còn vương vấn trên bãi cỏ, không có đội nào tập sớm ngày hôm nay.

"Tôi đoán tôi cũng muốn ra nước ngoài," Tobio nhỏ nhẹ thừa nhận.

"Tôi cũng không ngạc nhiên cho lắm," Tsukishima ngâm nga êm ái. "Có nơi nào cụ thể không?"

Đấy là một câu trả lời dễ dàng. "Đức. Ba mẹ tôi gặp nhau khi du học ở đấy." Đành rằng gia đình cũng có qua đó du lịch vài lần hồi ba còn—

Tobio hít mạnh một ngụm khí lạnh vào phổi.

Tsukishima gật gù. "Cậu nói được tiếng đúng không?"

"Cũng tàm tạm." Ba mẹ vẫn nói chuyện với nhau bằng tiếng Đức, đặc biệt là khi bàn bạc công chuyện liên quan đến chuyên ngành họ làm, bởi ấy là thứ tiếng đầu tiên họ cùng có thể giao tiếp thuần thục với nhau, cho dù sau đấy ba vẫn chọn theo vợ về Nhật, vẫn nhập gia tùy tục cố học tiếng Nhật. Bên cạnh tiếng quốc ngữ, tiếng Đức cũng là một ngôn ngữ thấm nhuần tuổi thơ hắn, đến mức không ai trong nhà biết được hắn biết nói tiếng gì đầu tiên.

"Cậu có vẻ quý ba mẹ nhiều nhỉ," Tsukishima nhận xét.

"Dù sao nhờ có họ mà tôi mới tồn tại," Tobio lý luận đơn giản. "Chí ít tôi cũng nên biết ơn họ về điều đó."

"Ngay cả khi họ đưa cậu vào đời cốt yếu là để làm cái vỏ rỗng để họ gán ép những khát vọng họ không thể tự mình thực hiện được?"

Quen biết nhau được hai học kì, Tobio cũng đã biết và chấp nhận cái kiểu trí thức triết lý thâm nho quá mức cần thiết của Tsukishima và lắm lúc cũng đã day trán đảo mắt ngao ngán với y rằng nó không có sâu xa đến thế đâu, bình tĩnh lại đi đồ não bổ. Hắn chắc chắn không muốn bàn chuyện triết lý tình nghĩa phụ tử vào lúc sáu giờ sáng.

Đành rằng bản mặt trông vẫn lạnh như tiền, có gì đấy trong lời ăn tiếng nói của Tsukishima, cái gì đấy lưỡng lự và bất an và chua chát và yếu mềm không giống thường lệ một chút nào, khiến Tobio do dự mà nghiêm túc suy xét lại.

Hắn thật sự không biết Tsukishima mong đợi gì ở hắn, cơ mà—

"Tôi nghĩ cái đấy âu cũng dễ hiểu," Tobio thận trọng đề ra. "Mục tiêu của việc sinh sản từ thời nguyên thủy âu cũng là để truyền lại những tính trạng, những phẩm chất có lợi của bản thân mà."

"Mình đâu còn là người vượn cổ nữa."

Tobio cắn môi cân nhắc một thôi một hồi, làm thế nào hắn giải thích được cho Tsukishima hiểu mà không thẳng ruột ngựa quá thành ra bôi bác vô duyên.

"Thì vẫn thế thôi. Khả năng di truyền âu vẫn là một trong những yếu tố chủ chốt trong quá trình tiến hóa. Quan trọng là tiến hóa có chọn lọc, và chọn lọc khắt khe là đằng khác. Những thứ không cần thiết, thậm chí có thể gây hại tất yếu rồi cũng sẽ bị đào thải." Hắn thở hắt một hơi. "Cứ kiên nhẫn cho ít thời gian và tin tưởng vào quá trình. Mình từ trùng đế giày rồi cũng thành ra vượn rồi ra được người thông minh như hiện nay đấy thôi."

Khóe môi Tsukishima cong lên thành một nụ cười mà nói thẳng thắn ra là trông rất gian trá xấu tính. Theo sau đấy thường là mấy phát ngôn mang tính chất xúc phạm nhân phẩm người ta vô đối. Lần này không phải ngoại lệ: "Tôi không chắc về khoản đó lắm đâu," y tỉnh quèo phán. "Cứ nhìn Hinata thì biết."

Tobio muốn bảo vệ danh dự cho thằng đồng đội tốt.

Hắn thật sự muốn lắm ấy.

Tuy nhiên—

Người ta vẫn có câu kẻ thù của kẻ thù là bạn, những khoảnh khắc hiếm hoi Tobio và Tsukishima hồ như có thể vô tư gạt phứt hết mọi bất đồng sang một bên mà hợp tác tuyệt đối tâm đầu ý hợp không cần hẹn trước là khi chúng cùng cạnh khóe Hinata.

Biết nói sao được—trêu Hinata vui cực kì.

Với cả, hắn thật sự là vẫn rất cay về vụ phụ đạo thêm cho Hinata bạc cả mặt mà cậu ta vẫn bị điểm liệt môn toán.

"Ừ thì, đâu phải vượn nào cũng tiến hóa được thành người," hắn tặc lưỡi.

Tsukishima bật cười khùng khục. "Ờ, nói phải đấy."

Mải cười, chân y mắc phải một cái ổ gà trên đường và y loạng choạng vài bước. Tobio khựng lại theo, tuy nhiên thấy Tsukishima sớm lấy lại được thăng bằng và nhịp độ vốn có hắn cũng cứ vậy tiếp tục đều bước tiến phăm phăm về phía trước, âu mà vẫn không thể nhịn được một tiếng cười khoái tỉ trước cái sẩy chân ngu đần đó.

Tsukishima lừ mắt. "Im mồm," y làu bàu cơ mà không hề có cắn cảu.

Tobio nhăn răng. "Thách cậu bắt được tôi đấy," hắn buông một câu đầy tính khiêu khích như thế, trước khi guồng chân tăng tốc.

Tsukishima ba tháng trước sẽ chùn bước và càm ràm. Tsukishima hiện tại chỉ đơn giản nhấn ga đuổi theo, bởi khoảng cách chiều cao mười phân dẫu không phải là quá nhiều cơ mà một tên khốn nạn khôn lỏi như Tsukishima tất yếu sẽ tận dụng triệt để mọi lợi thế mà y có.

Tobio nghĩ sẽ không bao giờ hắn cảm thấy chán cảm giác này, sẽ không bao giờ hắn không say sưa theo đuổi cảm giác này, khi đối phương chấp nhận thách thức của hắn với vẻ hăng máu hiếu thắng không kém cạnh gì.

Tobio hướng ánh mắt mình về phía trước.

"Cậu muốn đến chỗ tôi thích nhất cả khuôn viên này không?"

Chạy lòng vòng một thôi một hồi, Tobio dẫn Tsukishima đến toà G02, hay chính thức gọi là Khu Nghiên cứu Kỹ thuật Điện và Vật lý Ứng dụng.

"Là chỗ này ấy hả?"

Tsukishima ngẩng đầu ngắm nghía tòa nhà sừng sững trước mắt: không phải quá cao và đặc biệt cũ kỹ, là một trong những tòa cũ nhất trong khuôn viên, mang vẻ mệt mỏi không khác gì hội sinh viên khối ngành STEM.

G02 nói thật không thiếu gì cách phá đảo, hắn thử nghiệm cũng tương đối nhiều rồi. Hắn biết chính xác con đường tối ưu chạy ra sao.

Mục tiêu của hắn bây giờ là chạy được từ đầu chí cuối không ngắc ngứ.

Đảo mắt qua xung quanh một lượt để chắc chắn rằng không có gì có khả năng gây phiền phức mất tập trung—ngoại trừ Tsukishima ra, kẻ vẫn đang nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu—, hắn hít một hơi thật sâu.

Và co giò chạy.

"Oi—"

Chống chân vào tường làm điểm tựa, hắn đá mạnh đẩy mình lên để bám lấy bậc thấp nhất của lan can cầu thang. Với một phát kéo nhanh gọn, hắn nhấc bổng thân mình lên và vung chân qua đáp xuống bậc đầu tiên. Theo quán tính, hắn không dừng lại mà tiếp tục chạy nước rút về phía mép, nơi có những bậc thang tiếp theo dẫn lên trên.

Coi như bậc thang dưới chân là bạt nhún, hắn nhảy lên, nắm chặt lấy lan can bằng cả hai tay và bật tiếp, bắt gọn lấy nấc tiếp theo, theo đà chuyển động đu mình lên bệ cao hơn. Hắn chạy tiếp lên bức tường dọc theo cầu thang, giày bám chặt vào bề mặt vừa đủ để có thể đi được vài bước trước khi bắt được lan can của một tầng cao hơn. Kéo mình lên, hắn tránh hoàn toàn cầu thang, thay vào đó chọn tuyến đường nhanh hơn được cung cấp bởi các thanh ngang dọc đan chéo nhau của cấu trúc cầu thang.

Khi đến khoảng hở giữa hai cầu thang, hắn lấy sức nhảy thật mạnh cho đủ lực bật lên cao nhất có thể, dang rộng tay để nắm lấy lan can đối diện. Đu người lên, hắn hạ cánh an toàn trên gờ kim loại hẹp. Từ đó, hắn nhảy lên bệ tiếp theo, lần này bám vào mép ngoài của cầu thang thoát hiểm và dễ dàng kéo mình lên.

Gần lên đến đỉnh có một đường ống chạy thẳng đứng dọc theo bên hông tòa nhà, vừa trong tầm với. Với một cú chạy lấy đà, hắn lao nhanh về phía nó, vươn tay bắt lấy đường ống và sử dụng nó để đu lên đến mái nhà. Hắn cảm thấy cơ gân có ít nhiều kéo hơi quá căng khi hắn chống lại trọng lực mà lôi mình lên, tuy nhiên không có gì tệ hơn trèo mấy cây sồi trong khuôn viên trường cả, mấy trò mèo hắn làm được ngon lành từ hồi lớp năm.

Bật qua lan can cuối cùng với một cú xoay người trên không và cuối cùng cũng hạ cánh an toàn trên bề mặt bằng phẳng vững chãi, hắn nhắm mắt thở mạnh một cái.

Kể ra cũng không đến nỗi nào.

Hắn chờ cho đến khi nhịp thở ổn định trở lại mới thò cổ ra nhìn xuống. Tsukishima vẫn đang ở dưới đất, ngửa cổ lên mà rống cho cả cái khuôn viên này nghe thấy.

"Cái quần què gì đấy, Kageyama?!? Đừng có cứ thế mà chạy đi trước như vậy chứ!"

Tobio không thể nhịn được mà phá ra cười sằng sặc. Ai mà tin được rằng ngót ba tháng trước chính cái thằng công tử này bảo hắn cứ chạy trước đi cũng được.

"Có phải là không có đường cho thiếu gia đi đâu," Tobio hét vọng xuống dưới đất, khua tay về phía lối đi thoát hiểm. "Nhanh chân lên không muộn."

Từ khoảng cách này Tobio không nghe thấy được, tuy nhiên hắn dám cá nguyên dàn máy tính mới toanh ở nhà rằng y đang chửi rủa hắn um tùm trong lúc lật đật trèo cầu thang đi lên. Hắn tranh thủ vươn vai giãn gân giãn cốt trong lúc đợi y, đầu nhẩm tính căn bậc hai của 13. Xấp xỉ 3,60555127546...

Tính được đến chữ số thập phân thứ hai mươi sáu thì Tsukishima cũng lên đến nơi, trèo qua lan can xong chống đầu gối gập nửa người xuống, mặt đỏ tía tai và thở phì phò như trâu mộng hiển nhiên không chỉ vì mệt mà còn tức, mắt vàng long sòng sọc cháy sáng như natri cháy trong oxy* chúng thực hiện trong giờ thực hành hoá cuối kì vừa rồi.

"Được lắm đấy, Vua ạ," Tsukishima gằn ra giữa những quãng thở khó nhọc. "Không phải ai cũng như ngài đâu."

Hơi dựa vào lan can và khoanh tay lại trước ngực, Tobio trông Tsukishima cố gắng hít thật sâu thở thật mạnh để điều hòa lại.

Đành rằng thể lực của Tsukishima có khá hơn nhiều so với hồi đầu, cơ mà nếu leo bộ có mười tầng lầu mà y chưa gì đã thở không ra hơi thế này thì xem ra chặng đường trước mắt vẫn còn dài lắm lắm. Mục tiêu trước mắt của Tobio từ ban đầu vẫn là kéo sức bền của y lên sao cho y có thể dây dưa trên sân đấu lâu nhất có thể, bởi mặc cho Tsukishima có là quân cờ cả công lẫn thủ vẹn toàn bá đạo thế nào đi chăng nữa hắn cũng không thể xài được nếu không có trên bàn cờ.

—Đúng hơn là một trong những mục tiêu. Có rất nhiều thứ hắn muốn thử nhiệm, muốn thực hiện.

Chẳng hạn như phải chăng Tsukishima có nhanh hơn, có linh hoạt hơn thì tốt biết mấy. Cái đầu của y thì nhanh như tên bắn, chỉ là chân tay thì không theo kịp, vẫn quều quào lóng ngóng lắm, lợi thế chiều dài âu cũng chỉ giúp được phần nào thôi.

"Nếu cậu muốn tôi có thể dạy cậu." Dạy y trèo tường thành thật mà nói thì là hơi quá tham vọng có khi hão huyền, tuy nhiên hắn vẫn muốn có lời ngỏ, để sau này không bị trách cứ vô cớ là sao không nói gì.

Hiển nhiên là Tsukishima từ chối gọn đẹp, "Cảm ơn, nhưng tôi vẫn còn yêu đời lắm."

"Thế à, vậy mà tôi không biết đấy." Tobio vỗ lưng Tsukishima được mấy cái thì bị y hất thẳng tay không thương tiếc. Hắn cũng không lấy làm tự ái. Cả hai đứa bọn chúng âu cũng chẳng phải thích đụng tay đụng chân, lại càng ghét bị đụng chạm vào người.

Tobio trông xuống mũi giày, trông cũ kỹ hơn hẳn đôi giày của Tsukishima. Đôi này hắn mua một năm trước, cơ mà cứ nện huỳnh huỵch hàng ngày thế này thì chẳng mấy chốc cũng tả tơi. Đã đến lúc hắn kiếm đôi giày mới. Có lẽ cả bảo vệ tay, khớp khuỷu và đầu gối mới nữa.

Chơi bóng chuyền thật sự rất tốn. Tốn tiền, tốn thì giờ, tốn máu, tốn mồ hôi, tốn nước mắt.

"Cậu biết đấy," Tobio mơ hồ nghe từng tiếng nhẹ nhàng thả trôi vào gió lộng. "Tôi không phải lúc nào cũng được như thế này."

Tsukishima ngóc đầu lên, nhướng mày khó hiểu. "Hửm?"

Hắn lắc đầu, cảm giác khóe miệng bất đắc dĩ hơi cong lên, tự khinh bỉ với sự cố chấp quá đỗi ngu muội của bản thân. Còn ngu muội hơn nữa là biết thừa rằng mình cố chấp và ngu muội cơ mà cố chấp vẫn hoàn cố chấp.

"Không có gì."

Với mấy cái ho khan, cuối cùng Tsukishima cũng đứng thẳng dậy. Dạo này y không chùng lưng nữa. Tobio nghĩ Tsukishima chỉ đơn giản rất khoái tỉ là y cao hơn và muốn tận dụng mười phân ấy đàn áp hắn được chút nào hay chút nấy.

"Rồi," Tsukishima lên tiếng, giọng hết hụt hơi thành ra chỉ toàn khó ở. "Chỗ này có gì đặc biệt?"

Tobio ngoái cổ về phía sau lưng.

G02 không phải là tòa nhà cao nhất trong khuôn viên trường, cơ mà tầm nhìn từ trên cao vẫn rất mãn nhãn.

"Nhìn đi."

Giữa những khe hở của những tòa nhà chọc trời đằng xa, mặt trời đang nhô lên trên thành phố, rạng rỡ và kiêu hùng, thắp sáng bầu trời bằng những dải màu cam, vàng và hồng đầy nghệ thuật, xua tan cái lạnh và dội lên hai đứa chúng nó những tia nắng ấm áp. Hắn hít một hơi thật sâu tràn căng phổi, dõi theo những vệt màu nước và sơn dầu và thuốc nhuộm quẹt ngang mi mắt và cảm nhận than hồng cháy âm ỉ trong lồng ngực, mồ hôi nguội dần trên da và máu ngân nga khắp huyết quản.

Từ trước đến nay hắn vẫn thập phần biết ơn vì đã có một cơ hội như thế này. Nhưng hiếm khi nào hắn cảm thấy mình thực sự vẫn còn đang sống, và vạn phần hạnh phúc là hắn vẫn còn đang sống để trải nghiệm được những gì hắn đương trải nghiệm lúc này.

Tobio liếc mắt qua Tsukishima.

"Thiếu gia thấy sao?"

Tsukishima thở khẽ ra một tiếng cười thanh bạch.

"Cũng được đấy."

Đấy là một lời khen chân thành, xét việc y là một tên keo kiệt ra sao.

Không ít lần Tobio nghĩ, Tsukishima trông như tượng cẩm thạch khắc họa nam thần Hy Lạp trong sách mỹ thuật. Dưới ánh nắng mai, tóc y óng ánh như vàng dệt phất phơ trong gió, mắt vàng to tròn rực sáng hớp lấy hớp để ánh nắng mặt trời—như thể thu gọn mặt trời về ấp ủ trong đáy mắt.

Không ít lần Tobio tự hỏi, vì cớ gì Tsukishima lúc nào cũng trông lên mặt trời đầy ghen tị, lúc nào cũng mê mải đuổi theo mặt trời, trong khi tự thân y đã có sẵn vầng thái dương trong chính bản thân y, bởi vì hắn đang nhìn thẳng vào chính nó đây, cuộn mình trong mắt y.

Thôi thì, cũng phải thông cảm cho tên này. Y cận mười độ, coi như mù được rồi.

————

* Natri cháy trong oxy có ngọn lửa màu vàng kim.

Natri là kim loại kiềm và phản ứng rất mạnh. Đừng có dại mà thử.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net