Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

🐶🐱

"Vậyyy," Soonyoung lên tiếng và Wonwoo ngay lập tức rên rỉ. Bạn thân của anh mới chỉ nói một từ thôi là Wonwoo đã biết, anh cmn biết, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Soonyoung hoàn chắc chắn nhận ra nhưng cậu ta vẫn lờ đi và tiếp tục hỏi, "Cậu bạn trai thế nào rồi?"

Wonwoo trừng mắt nhìn bạn mình, người chỉ đang nhìn xuống đĩa mì của cậu ta một cách đầy toan tính. "Em ấy đang tồn tại," Wonwoo nghiến răng. Người kia khẽ kêu lên như để thừa nhận, và Wonwoo sắp phát khùng rồi đây.

Junhui đặt khay xuống bàn, hẳn là đã thấy vẻ mặt của anh vì cậu ấy cười toe và hỏi, "Chúng ta đang nói về người bạn trai tưởng tượng của Won đấy à?"

Wonwoo gục đầu xuống bàn. Cả Junhui và Soonyoung đều cười khúc khích, khiến  bạn thân nhất của họ lại phải rên rỉ lần nữa.

Thấy không, hôm nay đáng lẽ bắt đầu là một ngày tốt lành. Soonyoung đã để bạn cùng phòng (Wonwoo) ngủ nướng qua 8 giờ sáng, bạn trai của Jeonghan (Joshua) đã ghé qua để làm bánh kếp cho cả nhà (thành thật thì đó là món duy nhất ảnh có thể nấu, nhưng dù sao nó vẫn rất ngon), Seungcheol và Jihoon đã mang chú mèo con mới được nhận nuôi của họ đến gặp cả nhóm (nó dễ thương khủng khiếp, đến mức Wonwoo đã thoáng nghĩ đến việc sẽ bắt cóc nó), và Junhui thậm chí đã tách khỏi bạn gái để đi chung với Soonyoung và Wonwoo đến khu ẩm thực của trung tâm thương mại gần đó (chuyện này đã không xảy ra trong nhiều tuần rồi!). Hai người kia đã đến Panda Express* không đáng tin cậy nhưng Junhui chưa bao giờ có thể chấp nhận được một nơi tệ như vậy cho đồ ăn Trung Quốc nên cuối cùng thì cậu ta quyết định xếp hàng ở Chick-fil-a* thay vào đó. Hai người bạn đã nhắm vào một chiếc bàn trống gần sân chơi trẻ em nhỏ khép kín và đợi người kia mang bánh sandwich gà rán về cho mình.

*Panda Express: một chuỗi nhà hàng thức ăn nhanh của Mỹ chuyên về ẩm thực Trung Hoa

*Chick-fil-A là một chuỗi nhà hàng thức ăn nhanh của Mỹ có trụ sở ở ngoại ô Atlanta của College Park, Georgia – một hãng đồ ăn chuyên về các món gà.

Nhưng rồi, tất nhiên, Soonyoung quyết định phá hỏng nó. "Ồ," tên nhóc đó mỉm cười. “Mình chỉ kiểm tra xem cậu ấy thế nào thôi.”

Wonwoo ngẩng đầu lên đủ lâu để phun ra câu “DM” đầy độc địa vào Soonyoung.

“Ồ,” Junhui cục cằn. “Rắc rối nơi thiên đường* à?”

*Chỉ những khó khăn, thách thức, áp lực bất chợt xảy ra trong một mối quan hệ đang tốt đẹp và êm ấm.

Wonwoo chỉ rên lên lần nữa.

“Nhắc mới nhớ, hai người gặp nhau thế nào nhỉ?” Soonyoung hỏi trong khi đang gắp một đũa mỳ đầy dầu mỡ.

Họ đã nói về chuyện này rồi. Họ đã nói chuyện này quá cmn nhiều rồi, và Wonwoo thực sự đã phát ngán. “Bọn mình gặp nhau ở bãi biển vào mùa hè năm ngoái,” anh nói, và cả Soonyoung và Junhui đều khịt mũi.

“Bãi biển, ha” Junhui cười khúc khích.

Wonwoo biết rõ chuyện đó nghe nực cười làm sao. Jeon Wonwoo, trạch nam đã được chứng nhận, người suốt ngày ru rú ở nhà, lại ở bãi biển? Đúng vậy, nghe điên vãi, anh biết mà. Nhưng lúc đó Bohyuk vừa mới tốt nghiệp trung học và muốn đi biển nghỉ mát cùng cả nhà, và vì vậy Wonwoo đã bôi quá nhiều kem chống nắng đến nỗi có thể bị nhầm thành kẹo dẻo và phải ra ngoài để đối mặt với tia UV chết người. Chuyến đi kéo dài hai tuần cuối cùng lại trở thành một trong những điều tuyệt vời nhất trong đời  anh, vì một nhóm sinh viên đại học đã chọn cùng thời gian để ghé qua và đôi mắt Wonwoo như được ban phước với quá nhiều thứ đẹp đẽ trong suốt chuyến đi. Anh cũng đã thu hút sự chú ý của một cậu trai đặc biệt dễ thương với làn da rám nắng và cánh tay thực sự khỏe mạnh và vâng, hoàn cảnh mà họ gặp nhau thật khó tin, nhưng họ đã gặp nhau.

"Soon à, bồ có nhớ tên cậu ấy không?" Junhui cắn một miếng bánh sandwich gà lớn. "Cái gì đó giống như Mingpu, phải không?"

Soonyoung gật đầu lia lịa khiến những sợi mì đang nhô ra khỏi miệng cậu ta lắc lư theo. "Phải rồi," cậu ta nói sau khi đã hút sạch. "Mingpu."

“Là Mingyu, tên dở này.” Wonwoo thở dài bực bội. Anh đã quá chán hai tên đần này rồi.

“Không,” Soonyoung phản bác, nhiều mì hơn lại đang trên đường đến miệng cậu ta. “Chắc chắn là Mingpu.”

Wonwoo dùng đôi đũa gỗ chọc vào đĩa đồ ăn của mình. “Mình đã cho hai cậu xem ảnh của em ấy rồi,” anh chỉ ra. Khi chỉ nhận lại ánh nhìn ngơ ngác, bối rối, anh thở dài. “Không thể tin được là hai người đã quên. Minh đã cho các cậu xem khi chúng ta trên đường đến lớp thống kê― lúc đó cậu đang uống cà phê, nhớ không Soonyoung? Cậu đã phun hết cà phê vào người mình khi trông thấy bức ảnh và làm hỏng chiếc áo sơ mi trắng duy nhất mình có.” Khuôn mặt Soonyoung nhăn lại như thể cậu ta đang suy nghĩ nhiều lắm. “Còn Jun, cậu đã nói rằng cậu đã sẵn sàng gọi em ấy là Daddy―mặc dù cậu kiểu như thẳng băng hay gì đó và mình vẫn không chắc mình cảm thấy thế nào khi cậu gọi bạn trai mình là Daddy.”

Junhui thốt lên một tiếng mà Wonwoo cho rằng nó có nghĩa là cậu ta đã hiểu. “Đầu tiên, mình là bi, điều mà rõ ràng là tên gay như bồ không hiểu nổi. Thứ hai, anh chàng trong bức ảnh bồ cho bọn mình xem trăm phần trăm mang chất liệu Daddy. Không cần thiết phải có có sở thích với Daddy để thấy điều đó.”

Soonyoung ngân nga thật to qua cái miệng đầy mì, ra hiệu rằng cậu muốn nói gì đó. Wonwoo và Junhui đợi cậu nuốt xuống. “Mình nhớ rồi! Đúng vậy, không đời nào anh chàng nóng bỏng đó lại là bạn trai của cậu được. Cậu nghĩ mình là ai, Choi Minho chắc?”

“Ừm hứm, Choi Minho,” Junhui thì thầm đầy cảm kích, nhấp một ngụm Coke to trước khi nhả ống hút ra với một tiếng ahhh đầy thỏa mãn. “Daddy thực sự.”

Wonwoo liếc hai người đang ngồi đối diện anh. Hai người mà anh―vì một lý do vô lý nào đó―gọi là bạn thân nhất của mình. Thực sự đấy, cái đéo gì thế này. "Cả hai người đều là đồ ngốc."

Junhui nhìn anh như thể anh vừa mọc thêm một cái đầu nữa. "Và bồ đúng là có mắt như mù khi không thấy rằng Choi Minho là Daddy có thể thống trị tất cả."

Wonwoo há hốc. "Mình không bắt cậu ngồi cày hết mười hai tiếng bộ phim đó với mình chỉ để cậu nói thế."

"Đưa ra mấy câu trích dẫn văn học không phù hợp là sở thích của Jun mà," Soonyoung nói. "Cậu ấy đã cố gắng lắm đó."

Junhui đập tay xuống bàn để cố gắng đưa cuộc trò chuyện trở lại với anh. Tiếng động bị át đi trong tiếng hét thích thú của những đứa trẻ đang chơi gần họ và tiếng ồn ào chung quanh khu ẩm thực, nhưng Wonwoo vẫn hiểu được. "Nghe này," Junhui nói. "Điều quan trọng là anh chàng trong bức ảnh cậu cho bọn mình xem hot vãi."

"Ừm, mình biết," Wonwoo nói như thể anh đang nói chuyện với một đứa trẻ năm tuổi. "Đó là bạn trai của mình."

Soonyoung với qua bàn để đặt một tay lên vai Wonwoo. "Và mình đang hẹn hò với Seokmin," cậu ta nói một cách nghiêm nghị.

"Cậu ước được thế," người nhỏ hơn chế giễu.

"Chính xác."

Tất cả những gì Wonwoo có thể làm là nhìn chằm chằm vào cái nhíu mày thông cảm trên khuôn mặt Soonyoung gần như không thể tin nổi. Và khi Junhui chỉ mang biểu cảm tương tự, anh rên rỉ (một lần nữa) và gục đầu xuống bàn. Anh sẽ ngạc nhiên nếu đến cuối ngày mà trán anh không có vết bầm nào.

Vấn đề là anh không biết mình có thể làm gì nữa. Anh đã cho họ xem ảnh của Mingyu, kể cho họ nghe mọi thứ về cậu, về cách họ gặp nhau và cách Mingyu rủ anh đi chơi sau năm ngày trong chuyến đi. Anh kể cho họ nghe rằng khi đến lúc phải chia tay và Wonwoo phải trở về trường đại học của mình ở tận bên kia đất nước, Mingyu đã nói với anh rằng cậu muốn giữ liên lạc. Và anh kể với họ rằng họ đã gặp nhau nhiều lần giữa Seoul và Changwon trong suốt mùa hè và học kỳ mùa thu, rồi họ đã cùng nhau đón năm mới khi Wonwoo về nhà nghỉ lễ. Anh kể với họ rằng Mingyu đã tỏ tình anh ngay khi đồng hồ điểm 12 giờ và anh biết rằng anh sẽ mỉm cười ngốc nghếch mỗi khi nói về chuyện đó nên anh không hiểu tại sao Soonyoung và Junhui lại không tin anh.

"Không sao đâu, Won, thật đấy," Junhui an ủi. "Một ngày nào đó, bồ sẽ tìm được người đàn ông của đời mình thôi."

Wonwoo không đáp lại bởi vì, trái ngược với những gì bạn bè anh tin tưởng (Wonwoo méo hiểu tại sao họ lại nghĩ như vậy), anh không phải là kẻ thích tự ngược. Nếu họ cứ tiếp tục chế nhạo thì anh sẽ không kéo dài chuyện này thêm nữa―anh chẳng thể làm gì khác ngoài việc rên rỉ và cầu nguyện rằng những người bạn tử tế hơn sẽ từ trên trời rơi xuống cho anh.

May mắn thay, Soonyoung quyết định đổi chủ đề, hỏi Junhui đôi điều về lớp học của cậu ấy. Khi Wonwoo cảm thấy cuối cùng mình cũng có thể nhìn những người bạn thân của mình mà không muốn bóp cổ họ, anh ngẩng đầu lên và tham gia vào cuộc trò chuyện.

Phần còn lại của buổi chiều trôi qua thật tuyệt vời―chúa ơi, mặc dù đôi khi họ thực sự giống như hai anh em nhà ngốc, Wonwoo vẫn nhớ anh thực sự yêu những người bạn của mình đến mức nào―cho đến khi Junhui thách Soonyoung lên cầu trượt ở khu sân chơi trẻ em và cuối cùng họ bị bảo vệ trung tâm thương mại đuổi ra khỏi khu ẩm thực, khiến lũ nhóc vô cùng thích thú. Wonwoo cười lớn đến nỗi không thở được và Soonyoung và Junhui tám nhảm về chuyện họ hoàn toàn có thể hạ đo ván mấy người bảo vệ chủ yếu để tượng trưng trong trung tâm thương mại như thể họ không vừa mới hét lên mười giây trước, và Wonwoo thực sự ước họ có thể gặp Mingyu.

“Không,” Wonwoo rít lên, và anh có thể cảm thấy bản thân lại trở nên bực bội khủng khiếp về tình hình lúc này. “Họ không tin là em tồn tại! Họ thực sự nghĩ rằng anh bịa ra em vì anh quá tuyệt vọng―đừng có cười nữa, Mingyu! Không buồn cười chút nào đâu!”

Bên kia màn hình, Wonwoo có thể thấy Mingyu đang cố gắng kìm lại tiếng cười sau mu bàn tay. Cố gắng là từ khóa ở đây vì khi cậu ngả người ra sau giường, anh vẫn có thể nghe thấy một vài tiếng khúc khích lọt ra. “Có hơi buồn cười” cậu nói, và rồi tiếng cười lớn vang lên trong loa điện thoại của Wonwoo.

Họ đang gọi video như họ vẫn làm mỗi đêm (trừ những hôm Wonwoo vô tình ngủ quên lúc sáu giờ tối hoặc khi Mingyu đi tụ tập với bạn bè), và điều đó thật tuyệt. Nếu Wonwoo được hỏi, có lẽ anh thậm chí sẽ không nghĩ đến việc phủ nhận rằng nói chuyện với Mingyu và nhìn thấy khuôn mặt của cậu chắc chắn là khoảnh khắc yêu thích nhất trong ngày của anh. Bởi vì Mingyu thật tuyệt vời và cậu luôn khiến Wonwoo mỉm cười. Ngoại trừ những ngày như thế này, khi Wonwoo ước mình có thể với tay qua màn hình điện thoại và lắc đôi vai rộng, đẹp trai của người bạn trai ngốc nghếch của mình.

“Không, thực sự không phải vậy―ôi trời ơi, mẹ kiếp, đừng cười nữa, Mingyu, anh thề―”

Mingyu không dừng lại, nhưng cậu dần đủ bình tĩnh để hỏi, “Anh đã cho họ xem ảnh rồi, đúng không?”

“Ừ!”

“Vậy mà họ vẫn không tin anh?”

“Không!”

“Và một lần nữa, sao anh lại phản đối việc giới thiệu em qua gọi video thế?”

Wonwoo cau mày. Mingyu đã nhắc đến vấn đề này nhiều lần rồi―thực ra là mỗi lần chủ đề này xuất hiện (nghĩa đen là mỗi lần Wonwoo nhắc đến nó, bởi vì anh khá thù dai)― Wonwoo luôn gạt phắt đi. “Không giống nhau,” anh giải thích. “Họ sẽ không cảm nhận được hoàn toàn… Hiệu ứng Mingyu, em biết không?” Anh chỉnh lại những chiếc gối sau đầu, và Mingyu trông như không hiểu Wonwoo đang nói gì. “Kiểu như, nhìn thấy em trên màn hình không giống như nhìn thấy em ngoài đời.”

Mingyu cười. “Anh đang cố nói rằng họ sẽ không thể đánh giá được em nóng bỏng như thế nào qua hình ảnh video chất lượng thấp sao?”

“Phải,” Wonwoo càu nhàu. “Họ cũng sẽ không thể thấy được chiều cao của em.” Khi Mingyu bật cười lớn hơn, cậu vội vàng che miệng lại. “Hay những thứ khác nữa! Như nụ cười của em và tính cách lấp lánh của em và―ôi trời, khi em gặp Jun, em sẽ bắt tay cậu ta mạnh đến mức làm cậu ta gãy tay chứ?”

“Wonwoo,” Mingyu cười khúc khích. “Anh dễ thương quá.”

Và Wonwoo đỏ mặt, vì ugh.

“Không, anh nói nghiêm túc đấy,” anh nói sau khi đã bình tĩnh lại, cẩn thận nhấn mạnh từng âm tiết. “Làm ơn bẻ gãy tay Jun nhé.”

“Em sẽ không bẻ gãy tay bạn thân của anh đâu, Won à.”

“ Nó đáng bị như vậy.”

Mingyu đảo mắt. “Bé cưng, em sẽ không làm thế, được chứ. Giờ chúng ta có thể nói chuyện khác được không?”

Wonwoo lẩm bẩm gì đó nhưng vẫn chiều theo cậu. Như đồng hồ của anh thì đã gần mười giờ tối rồi, và Mingyu không muốn thức quá mười một giờ vào những đêm không cần thiết. Vậy nên, người lớn hơn hỏi Mingyu việc học lớp tâm lý trẻ em thế nào vì anh nhớ Mingyu có nhắc đến việc giáo sư đã gây khó dễ cho cậu. Cuộc trò chuyện của họ kết thúc bằng việc họ kể cho nhau nghe những câu chuyện hài hước từ thời thơ ấu, và Mingyu gần như lên cơn đau tim khi Wonwoo nói rằng anh chưa bao giờ xem The Princess Bride. “Chúng ta phải xem phim đó khi gặp lại nhau,” cậu yêu cầu chắc nịch, và Wonwoo chỉ có thể đồng ý.

Mingyu ngủ thiếp đi vào mười một giờ ba phút và Wonwoo mỉm cười trước khuôn mặt dễ thương của cậu một lúc trước khi kết thúc cuộc gọi và cắm điện thoại vào ổ điện bên cạnh giường. Anh nhắm mắt lại khi nhớ về tiếng ngáy nhẹ của bạn trai và mơ về việc được âu yếm cậu trong khi họ xem hết tất cả những bộ phim yêu thích của Mingyu.

Wonwoo đang xếp hàng tại một trong những quán cà phê đông đúc nhất trong khuôn viên trường vào sáng thứ năm thì điện thoại của anh trong túi đột nhiên rung lên. Tiếng rung làm anh giật mình và gần như nhảy dựng một chút trước khi rút điện thoại ra và ấn vào nút chấp nhận màu xanh lá cây ngay khi nhìn thấy ID người gọi.

"Wonwoo!" một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên trước khi Wonwoo kịp mở miệng chào.

"Ừm? Mọi chuyện ổn chứ?"

"Mọi thứ đều tuyệt vời!" Mingyu thốt lên ở đầu dây bên kia. Ở quầy, nhân viên pha chế gọi tên một khách hàng và hàng người tiến lên một chút. Với tốc độ này, Wonwoo vẫn còn ít nhất vài phút nữa trước khi đến lượt mình gọi món. "Chuyện là, em đã được giao một dự án lớn cho kỳ nghỉ xuân trong lớp Phát triển ngôn ngữ EC nhưng giáo sư của em phải giải quyết một vài vấn đề cá nhân đột xuất- được rồi, chuyện đó không hẳn là tuyệt vời, nhưng điều quan trọng là ông ấy đã dời toàn bộ lịch trình lại!"

"Ồ Mingyu, tuyệt quá!" Wonwoo thì thầm đầy nhiệt huyết, cố gắng hết sức để truyền đạt niềm vui của mình cho bạn trai mà không làm phiền bất kỳ khách hàng nào khác. Cô gái trước mặt liếc xéo anh một cái và anh quay đi để vai anh ngăn giữa họ.

"Vâng! Vậy nên kỳ nghỉ xuân của em sẽ hoàn toàn rảnh rỗi!"

À, phải rồi. Tháng 4 đã gần kề và kỳ nghỉ xuân sắp đến. Wonwoo có lẽ sẽ dành toàn bộ thời gian để vật lộn với hàng đống bài kiểm tra mà anh phải làm trong tuần tới vì hầu như tất cả các giáo sư của anh đều muốn chứng kiến ​​anh sụp đổ trước mắt họ. Nhưng nếu Mingyu có thể có một kỳ nghỉ xuân yên bình, thì thế là quá đủ đối với Wonwoo.

"Anh rất mừng cho em", anh nói với một nụ cười.

Ở đầu dây bên kia, Mingyu tặc lưỡi. "Anh biết điều đó có nghĩa là gì không?"

Ồ. Thực tế là Wonwoo không hiểu bất kỳ hàm ý nào ẩn sau thời gian tự do vừa có được của Mingyu. "Ờm. Em sẽ được ngủ nướng à?"

"Cục cưng", Mingyu gọi, và Wonwoo gần như có thể cảm nhận được sự hờn dỗi qua giọng cậu. "Điều đó có nghĩa là em có thể đến thăm anh!"

Wonwoo dừng lại giữa chừng, cú sốc về khả năng đó đập mạnh vào anh. Mingyu, đến thăm anh ấy à? Toàn bộ ý tưởng này thực sự điên rồ, nhưng phản ứng đầu tiên thốt ra từ miệng Wonwoo là, "Nhưng kỳ nghỉ xuân của em trước anh một tuần lận." Tất nhiên rồi, não anh phải chuyển thẳng sang suy nghĩ logic. "Anh sẽ đi học suốt!"

"Ồ, đừng lo về chuyện đó", Mingyu nhanh chóng gạt đi. Có chút ngượng ngùng khi cậu nói thêm, "Thật ra em luôn muốn đưa anh đến lớp học và mấy chuyện kiểu vậy á."

Wonwoo gần như bật khóc ngay giữa quán cà phê. Tim anh thắt lại vì trời ơi, bạn trai anh đáng yêu quá đi mất.

"Anh muốn em đi cùng đúng không? Ý em là em không nhất thiết phải đi nếu anh thấy em quá phiền―"

"Ôi không không không Gyu, tất nhiên là anh muốn em đi cùng rồi. Thành thật thì, anh không thể nghĩ ra bất cứ điều gì anh thích hơn thế nữa.”

Mingyu rõ ràng là đang rất vui khi cậu tuyên bố, “Quyết định vậy đi! Em sẽ dành toàn bộ kỳ nghỉ xuân của mình với anh nên hãy chuẩn bị đi nhé.”

“Anh không thể đợi được nữa.” Cô gái cáu kỉnh trước mặt anh đang gọi món, vì vậy Wonwoo cố gắng gom hết cảm xúc của mình đủ để ngừng trông giống như một cậu trai si tình đến phát ớn. “Anh sắp gọi cà phê nên phải cúp máy đây, nhưng anh thực sự không thể đợi được nữa Mingyu à. Chúng ta sẽ nói chi tiết sau, được không?”

“Vâng,” Mingyu đồng ý ngay lập tức. “Thưởng thức cà phê của anh nhé!”

“Cảm ơn em,” Wonwoo cười. “Nói chuyện với em sau, Gyu.”

“Nói chuyện với anh sau!”

Wonwoo cố gắng gọi món của mình như thường lệ trong khi lồng ngực anh thắt lại vì sung sướng, và tách cà phê nóng hổi chảy xuống cổ họng anh vài phút sau đó chỉ làm cảm giác ấm áp trong dạ dày anh tăng lên.

Thứ bảy đầu tiên trong kỳ nghỉ xuân của Mingyu, Soonyoung đang ngồi trên ghế dài chơi Mario Kart và Junhui trông hơi ghê tởm khi cậu ấy phết nửa lọ bơ đậu phộng vào một miếng bánh mì nướng. Jeonghan đã ra ngoài từ sớm để đi ăn với Joshua, điều đó có nghĩa là những người bạn cùng phòng còn lại của anh đang loay hoay không biết ăn gì―vì đang là cuối tuần và không ai có năng lượng để lết mông ra khỏi căn hộ, nhưng họ cũng không muốn chết đói. Junhui đã đề nghị chuẩn bị một chiếc bánh mì nướng phủ bơ đậu phộng cho Wonwoo, nhưng anh quá lo lắng đến mức không thể ăn gì lúc này.

cục cưng lớn ♡: em đến rồi!!!

cục cưng lớn ♡: căn hộ 117, đúng không anh?

cục cưng nhỏ♡: đúng rồi!

Chuông cửa reo một giây sau đó và Wonwoo liền chạy vội ra cửa trước khi Junhui kịp bảo anh đi xem đó là ai. Tay anh nắm chắc trên tay nắm cửa sau khi suýt bị trượt ở góc nhà, và anh hít một hơi thật sâu. Những người bạn của anh không hay biết gì về người sẽ ở cùng họ trong tuần tới, và Wonwoo thậm chí còn chưa được gặp người đó trong nhiều tuần rồi. Anh ổn, anh bình tĩnh mà, anh có thể làm được. Anh hít thêm một hơi thật sâu nữa để ổn định lại trước khi mở cửa.

Và mẹ kiếp, anh chắc chắn không thể bình tĩnh được, bởi vì cảnh tượng trước mặt khiến không khí trong phổi anh dường như tắc cứng. 

Mingyu, Kim Mingyu, đang đứng ở hành lang bên ngoài căn hộ của họ, mái tóc đen vuốt ngược ra sau và làn da màu mật ong sáng bừng dưới ánh nắng lọt qua cửa sổ tòa nhà. Cậu mặc áo phông trắng và quần jeans rách (quần jeans thực sự rách ấy―cơ đùi săn chắc của cậu lộ ra thật rõ ràng, trời ơi) và về cơ bản trông cậu giống hệt như trong những giấc mơ của Wonwoo. Một nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt của người cao hơn và Wonwoo gần như lao ra để ôm chầm lấy cậu. Mingyu rên rỉ một chút vì sức nặng bất ngờ nhưng gần như ngay lập tức vòng tay ôm lấy Wonwoo, chỉ cho anh lùi lại đủ xa để đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi bạn trai mình. “Trời ơi, anh nhớ em quá,” Wonwoo thì thầm, và Mingyu chỉ bật cười khi hôn anh lần nữa. Wonwoo thở dài sung sướng; đã quá lâu rồi anh mới cảm thấy như thế này, thật sự hạnh phúc, phấn khởi và mãn nguyện.

“Ai đó, Won?” Junhui gọi ra từ trong bếp, và Mingyu lùi lại để nhìn về hướng giọng nói. Cậu nhướn mày tò mò nhìn Wonwoo, anh giờ đang mỉm cười rạng rỡ hơn và đặt một tay lên ngực Mingyu.

“Junhui,” anh khẽ nói. “Soonyoung thì đang ở chỗ sofa.” Anh hạ tay xuống tay Mingyu và nhẹ nhàng kéo cậu. “Đi nào, em phải gặp họ.”

Anh dẫn cậu vào phòng khách, nơi cũng nằm trong tầm nhìn trực tiếp của nhà bếp. Wonwoo hắng giọng và Junhui là người nhìn sang đầu tiên, Soonyoung nhanh chóng dừng trò chơi lại và ngay lập tức chạy sang khi Junhui há hốc miệng thở dốc. Họ đã ở ngay trước mặt Wonwoo và Mingyu trong vài giây, cả hai đều nhìn chằm chằm vào người đằng sau như thể đang nhìn một con kỳ lân. Hoặc Chúa ơi, có lẽ, cái quái gì thế này―họ thực sự đang nhìn bạn trai anh hau háu.

"Trời đất ơi," Soonyoung thì thầm.

"Không đời nào," Junhui bắt chước cậu ấy. Nhạc nền của trò Mario Kart đang tạm dừng nghe thật buồn cười đằng sau cú sốc hoàn toàn của bộ đôi này.

Khi Wonwoo liếc nhìn khuôn mặt của Mingyu, anh thấy một biểu cảm lo lắng cho anh biết rằng cậu không mong đợi kiểu chào hỏi này. Mặc dù thông thường thì Wonwoo sẽ thích đếm đủ tất cả những chiếc răng trong miệng bạn anh, nhưng anh nghĩ rằng có lẽ anh nên cứu bạn trai mình trước. Vì vậy, anh đưa tay ra và lắc vai Soonyoung, khiến cậu ấy va vào Junhui và lúc này cả hai mới thoát khỏi cơn thất thần.

"Anh là Kwon Soonyoung," Soonyoung nói khi nắm lấy tay Mingyu và cúi chào liên tục. "Anh là bạn thân của Wonwoo."

“Wen Junhui,” người còn lại nói tiếp, lặp lại cử chỉ của Soonyoung. “Bạn thân khác của Wonwoo.” Mặc dù Wonwoo đã quan sát kỹ nhưng có vẻ như Mingyu thậm chí không cố gắng bẻ tay Junhui.

“Kim Mingyu,” người đàn ông của giờ (ngày, tuần hay là toàn bộ cuộc sống của Wonwoo) tự giới thiệu với nụ cười quyến rũ. “Em là bạn trai của Wonwoo.”

Soonyoung và Junhui hoàn toàn phát điên, và Wonwoo đắm chìm trong hàng loạt câu chửi thề và câu hỏi mà họ ném vào cả Mingyu và anh.

“Mình đã nói với hai người là em ấy có thật rồi, đồ ngốc,” anh chỉ vừa nói thế, và bạn thân anh lại bùng nổ lần nữa. Wonwoo nhếch mép cười và nắm chặt tay Mingyu hơn một chút. Anh chưa bao giờ thực sự nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy nhiều niềm vui như vậy trong chuyện này―thực ra là anh nói dối đấy, nhưng dù anh có tưởng tượng thế nào thì chuyện này vẫn tốt hơn nhiều.

Tất cả bọn họ đều giúp mang vali và balo của Mingyu đến phòng Wonwoo, và khi cậu nhìn thấy miếng bánh mì nướng tội nghiệp bị bơ đậu phộng làm ngạt thở trên bệ bếp, cậu liền tự tay làm bữa trưa cho cả bọn. "Đó là cách em cảm ơn vì đã cho em vào đây", Mingyu giải thích sau khi Wonwoo nói với cậu rằng việc để Tên số 1 và Tên số 2 chết đói để họ có thể ôm ấp là hoàn toàn hợp lý.

"Em đâu có như vậy", Wonwoo lẩm bẩm đáp lại, nhưng Mingyu chỉ hôn lên mũi anh và bắt đầu chuẩn bị tất cả các nguyên liệu cần thiết.

Nếu Soonyoung và Junhui vẫn chưa bị thuyết phục bởi vẻ ngoài đẹp trai và tính cách đáng yêu của Mingyu, thì họ chắc chắn đã bị đánh gục sau khi nếm thử món phô mai nướng mà cậu làm cho họ. Ngay cả Wonwoo cũng bị ấn tượng―anh đã ăn vô số phô mai nướng trước đây, nhưng có gì đó thực sự khác biệt ở món mà Mingyu nấu.

"Đừng bao giờ để cậu ấy đi nhé", Soonyoung nói với Wonwoo trong khi đang nhai đầy phô mai, thịt xông khói và gia vị.

Wonwoo bắt gặp ánh mắt của bạn trai mình. "Mình cũng không định làm thế", anh nói, và Mingyu đỏ mặt ngay lập tức.

"Nấu cho anh ăn mãi nhé, Daddy", Junhui gần như rên rỉ khi cắn một miếng to. Wonwoo kêu lên và vỗ vai cậu ấy mạnh đến nỗi tiếng động vang vọng khắp căn hộ và Soonyoung cười lớn đến gần như nghẹn thở. Mingyu thì chỉ mỉm cười.

Khi Jeonghan và Joshua trở về vào buổi tối hôm đó, cả hai đều tâng bốc thành viên mới theo một cách ngượng ngùng không kém.

"Wah, to lớn và quá đẹp trai!" Jeonghan kêu lên trong khi xoa tay lên xuống bắp tay của Mingyu. Wonwoo rùng mình hoảng sợ. "Làm sao mà em lại phải lòng Wonwoo nhút nhát và ít nói của bọn anh thế?"

"Thôi đi, hyung," Wonwoo rên rỉ.

“Em đẹp trai thật đấy,” Joshua nói thêm, và Wonwoo không hiểu tại sao anh lại cảm thấy như Mingyu đang ra mắt bố mẹ thay vì bạn cùng phòng và bạn trai của ảnh vậy. Có vẻ hơi kỳ quặc, nhưng anh đoán rằng anh chủ yếu vui mừng vì Mingyu được đón tiếp nồng hậu như thế này.

Jeonghan và Junhui muốn mời cả nhóm bạn đến gặp Mingyu, nhưng Wonwoo ngay lập tức kêu lên phản đối và bắt đầu đẩy bạn trai mình về phía phòng ngủ. “Không, không, không, chắc chắn là không,” anh hét lên, phớt lờ cách bạn bè mình than vãn phía sau. “Mingyu đã có một ngày dài và giờ em ấy cần nghỉ ngơi. Em ấy có thể gặp mọi người sau.”

Mọi người đều gọi với theo để chúc ngủ ngon, và Wonwoo thở phào nhẹ nhõm khi cánh cửa cuối cùng cũng đóng lại sau lưng họ. Chắc chắn là anh rất háo hức để được thấy vẻ mặt của Jihoon khi cậu ta phải ngửa hẳn đầu ra sau để nhìn được mặt Mingyu rồi, nhưng Mingyu không cần phải đối phó với bất kỳ đứa bạn điên khùng nào của Wonwoo (đặc biệt là Seokmin) tối nay nữa.

"Cảm ơn anh nhé, cục cưng," Mingyu nói khi cậu mỉm cười và hôn lên tóc Wonwoo. Bởi vì cậu cao và có thể làm điều đó và Wonwoo cũng thích như vậy. "Bạn bè của anh có hơi điên cuồng một chút."

"Và cực kỳ không đứng đắn," Wonwoo hừ mạnh. "Anh xin lỗi vì gần như mọi lời Jun đã nói với em hôm nay."

Mingyu bật cười. "Không sao đâu." Cậu vòng tay qua eo Wonwoo và vùi mặt vào hõm cổ anh. "Này, anh thấy sao về việc chuẩn bị đi ngủ và xem tất cả những bộ phim mà anh đã bỏ lỡ khi còn nhỏ nhỉ?"

Tiếng cười khúc khích của Wonwoo bị cắt ngang bởi đôi môi nhẹ nhàng ấn vào làn da ở hõm cổ anh. “Mm, nghe có vẻ hoàn hảo,” anh thì thầm, và Mingyu lùi lại chỉ để hôn lên môi bạn trai mình.

Họ ngủ thiếp đi đâu đó giữa bộ phim thứ ba và thứ năm, quấn chặt lấy nhau dưới chiếc chăn của Wonwoo.

Wonwoo thức dậy và thấy Mingyu cuộn tròn quanh mình như một chú gấu túi và nếu anh có hơi tận hưởng quá mức điệp khúc những câu cảm thán khó tin theo họ suốt cả ngày, thì anh có thể đổ lỗi cho ai được đây? (Chúng thực sự quanh quẩn bên tai anh cả tuần―gần như tất cả các bạn cùng lớp của Wonwoo đều phát hoảng khi thấy một chàng trai cực kỳ hấp dẫn hôn một anh chàng hướng nội và nhìn chung có hơi khó ở ngồi ở cuối lớp để tạm biệt khi lớp học bắt đầu, và đó chỉ là niềm hạnh phúc nhân đôi của Wonwoo mà thôi.)
Người bạn trai được cho là “tưởng tượng” của anh rõ ràng là có thật, nhưng quan trọng hơn là cậu đang ở đây, với Wonwoo, trong suốt cả tuần, và Wonwoo không thể hạnh phúc hơn nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net