19
Sau khi tự suy nghĩ bằng cách chọn dịch 1 lèo mấy chap thì t nghĩ t vẫn tiếp được. Trong trường hợp không có smut của hai bạn kia thuôi. Zậy nhoo chúc cả nhà ăn Tết vui vẻ!!!
******
Đúng lúc cả nhóm nghĩ rằng Midoriya đã bình tĩnh lại, thì đột nhiên cậu ấy lại trở nên phấn chấn trở hơn.
Midoriya nắm lấy tay Bakugo khi họ đi qua bãi đậu xe, và Bakugo không nói gì cả.
Thực sự thì, Bakugo chỉ đang cố làm gì đó có ích, và cậu đoán việc Midoriya nắm lấy tay mình là cách nó nói xin lỗi.
Phải đến khi Midoriya đem tay cậu lên mũi, ngửi ngửi rồi hôn nhẹ mu bàn tay cậu, Bakugo mới giật phắt ra.
Bakugo kéo tay về phía mình và quát. "Đừng có mà quái gở, đồ mọt sách."
Todoroki bước vào chắn giữa họ, dùng vai đẩy Midoriya ra. "Đúng là không thể tin tưởng cậu dù chỉ mười giây. Lùi lại ngay."
Midoriya không nói gì thêm khi họ bước vào khu nghỉ dưỡng, đi qua cánh cửa lớn dẫn vào phòng khách sạn bên trong.
Đi dọc hành lang của khách sạn, cuối cùng Todoroki phải đẩy Midoriya ra để giữ cậu tránh xa Bakugo hơn.
Midoriya chỉ chế nhạo anh. "Cậu có bình tĩnh lại không? Nhìn một tí thì mất miếng thịt nào chứ?"
Todoroki giữ cánh tay trước mặt Bakugo, sắc bén trừng mắt nhìn Midoriya. "Không được."
Midoriya quay lại đối mặt với anh, ngăn Todoroki lại khi họ trừng mắt nhìn nhau, cả hai người cách nhau một cánh tay, trông như đang dò xét lẫn nhau.
Midoriya vẫn mỉm cười, nhưng trong mắt cậu không hề mang ý cười. Cậu cất tiếng như thể đang không phải là chính mình. "Thật sự thì, hai người đâu có hẹn hò đâu, phải không? Theo như tớ biết thì, cậu ấy vẫn chưa kết đôi với ai cả."
"Điều đó không có nghĩa cậu ấy không thuộc về tớ."
"Nhưng đâu có thuộc về thật đâu mà, nhỉ?" Midoriya nói với giọng điệu hiểu biết, như một kẻ đứng đầu. "Cậu ấy chẳng bị ràng buộc với ai, nên tớ làm gì mà chẳng được."
Todoroki nheo mắt nhìn một cách thô bạo, và bước thêm một bước vững vàng về phía trước. "Cứ thử mà xem. Tôi thách cậu đấy."
"Rồi rồi, muốn so cu dài cu ngắn thì đừng có cãi nhau trên hành lang được không?" Kirishima cuối cùng cũng bước vào, một tay đặt lên lồng ngực Midoriya rồi đẩy lùi cậu. "Có lẽ chúng ta nên đi dạo, hít thở chút không khí đi Dori à."
Ánh mắt của Midoriya không bao giờ rời khỏi Todoroki, như thể Kirishima thậm chí không có ở đó.
Todoroki chậm rãi lắc đầu, cũng không hề rời mắt dù chỉ một chút. "Cậu không cần phải tử tế với cậu ta, cậu biết mà. Tớ khá chắc đó không phải là Midoriya."
Kirishima liếc qua vai mình. "Rồi, rồi, tớ cũng nghĩ vậy, sao cậu không bình tĩnh lại đi Todoroki?"
Todoroki lại lần nữa tiến về phía trước, tay vẫn giữ chặt Bakugo ở sau lưng. "Safeword của Bakugo là gì hả Midoriya? Trả lời tôi."
Khuôn mặt Midoriya nhếch lên thành một nụ cười khẩy. "Tôi đã hy vọng là 'cứ nhào vào xem.' Nhưng tôi đoán là cậu muốn tôi nói 'Jumanji', đúng không?"
Todoroki thở dài, lùi lại một bước. "Vậy thì tôi đoán cậu đúng thật là Midoriya, nhưng là phiên bản khốn nạn hơn."
Kirishima chỉ lắc đầu. "Chúng ta có thể gạt cuộc trò chuyện này về phòng riêng được không? Đây không phải là nơi thích hợp để nói về chuyện này."
*
Cả nhóm cố gắng tìm lại cảm giác bình thường trong những giờ phút trước khi bữa tối bắt đầu.
Không khí trong phòng khách sạn dù căng thẳng nhưng lại đầy yên tĩnh, dường như tất cả mọi người đều đang cố ổn định lại thói quen của mình.
Todoroki vẫn luôn cảnh giác không ngừng, vững vàng đứng chắn ở ví trí giữa Bakugo và Midoriya.
Đôi mắt sắc bén của anh theo dõi mọi chuyển động, thận trọng di chuyển trong căn phòng có vẻ ngoài tĩnh lặng này. Mọi chuyện xảy ra vẫn chưa thể khiến anh nguôi ngoai.
Midoriya ngồi xuống mép giường, trông có vẻ trầm ngâm.
Cậu liếc mắt nhìn Todoroki và Bakugo, hai người đứng cạnh nhau, gần như dựa hẳn vào người nhau mặc dù họ đều đang làm những việc riêng của mình. Có thể thấy rõ mối quan hệ giữa họ dường như ngày càng đậm sâu hơn qua từng ngày.
Dễ thấy nhất là cái cách Todoroki bảo vệ Bakugo, và kể cả khi Bakugo vẫn giữ nguyên vẻ cộc cằn thường ngày, cậu ấy vẫn cho phép Todoroki được ở cạnh mình, làm những gì anh muốn. Như thể cậu ấy tin tưởng Todoroki theo cái cách mà không ai khác trước đây được phép làm như vậy với cậu.
Phá vỡ sự im lặng, Todoroki liếc nhìn Kirishima và Midoriya. "Có lẽ chúng ta nên dành thời gian để nghỉ ngơi trước khi lại lao đầu vào những việc khác. Ai nấy cũng đều kiệt sức hết rồi."
Kirishima gật đầu, biết ơn vì lời đề nghị đó. "Đúng vậy, cậu nói đúng."
Kirishima lấy một cuốn sách từ trong túi ra, đặt ở bàn làm việc trong góc phòng, cố gắng đánh lạc hướng bản thân. Cậu không chắc mình có thể tập trung vào những từ ngữ trên cuốn sách đó không, nhưng như vậy còn hơn là cứ ngồi lo lắng không đâu.
Trong khi đó, Midoriya vẫn cảm nhận được tác dụng của thứ được tiêm vào người mình. Cậu cuộn tròn trên chiếc giường lớn, quay lưng lại với ba người kia, cố gắng tự mình chống lại lớp sương mờ quái gở dường như đã chiếm lấy quyền kiểm soát của tâm trí mình trước đó, tuyệt vọng giữ mình tỉnh táo.
Bakugo và Todoroki nằm trên chiếc giường còn lại, với Todoroki nằm chắn ở giữa Bakugo và Midoriya.
Todoroki quấn tay hờ hững quanh eo Bakugo, ngón tay cái nhàn rỗi vẽ nên những vòng tròn trên cánh tay Bakugo, lặng lẽ an ủi cậu.
Giọng nói của Midoriya phá vỡ sự im lặng, nhẹ nhàng hơn bình thường. "Shoto... Tớ thực sự xin lỗi về chuyện lúc nãy."
Todoroki hầu như không nhìn cậu, nghiến răng một lúc. "Tớ không phải là người cần được xin lỗi."
Midoriya khịt mũi thật to, rồi lại nói, vẫn quay mặt vào tường. "Lạy chúa... Kacchan, tớ xin lỗi, xin lỗi cậu nhiều lắm."
Todoroki liếc về phía Midoriya, vẻ mặt dịu đi khi anh quyết định đứng dậy và đi ngang qua phòng.
Anh trèo lên giường Midoriya, hơi quỳ xuống bên cạnh cậu và đặt tay lên vai Midoriya. "Tớ biết," Todoroki nhẹ nhàng nói. "Không phải lỗi của cậu."
Midoriya lắc đầu, mặt vùi vào gối. "Tớ cảm thấy như bị ma ám vậy. Bản năng của tớ dâng cao đến mức tớ thậm chí không thể suy nghĩ mạch lạc. Tớ đã không biết Sub đã phải làm cách nào khi phải luôn chịu áp lực như thế."
Bàn tay Todoroki di chuyển lên xuống cánh tay Midoriya, an ủi. "Không phải lỗi của cậu khi phải chịu đựng những thứ đó. Tất cả là do tên villian kia đã tiêm vào người cậu thứ thuốc gây hại đến Sub, chứ không phải Dom. Cậu đã bị ảnh hưởng theo cách khác, cậu cũng biết mà. Có lý do để Sub luôn phải dùng thuốc ức chế trong khi Dom thì không."
Midoriya hơi quay đầu, khuôn mặt nhợt nhạt và mệt mỏi. "Nếu tớ là Sub... tớ hẳn sẽ lao thẳng tuyệt vọng, và kêu gào được giúp đỡ. Tớ sẽ rơi ngay vào bẫy của tên villian kia."
Todoroki gật đầu. "Chính xác. Thật may là cậu đủ mạnh để chống lại nó. Nhưng bây giờ, bọn tớ cần cậu bình tĩnh lại."
Midoriya thở dài, nhắm mắt lại. "Tớ xin lỗi vì đã thô lỗ với cậu, Kacchan. Tớ không cố ý làm mọi thứ giữa tụi mình trở nên kì lạ, tớ cũng không cố ý coi thường cậu đâu. Cậu biết tớ không bao giờ muốn tổn thương cậu ấy hay phá hỏng mối quan hệ của các cậu mà."
Todoroki nở một nụ cười trấn an. "Tớ biết. Katsuki cũng biết điều đó. Không có chuyện gì là lỗi của cậu cả. Bây giờ cậu cần nghỉ ngơi cho tốt cái đã, và rồi... Bọn tớ sẽ lo phần còn lại."
Midoriya có vẻ thư giãn đôi chút, Todoroki cho cậu ấy một cái ôm trước khi đứng dậy và quay lại giường mình.
Khi anh yên vị bên cạnh Bakugo, Kirishima hạ quyển sách xuống rồi nhìn bọn họ.
"Các cậu nghĩ tối nay xuống phòng ăn có phải là ý kiến hay không?" Kirishima hỏi, giọng trầm ngâm. "Tớ không biết Midoriya có đủ sức để tiếp tục không nữa."
Todoroki cân nhắc lời đề nghị, anh liếc mắt qua lại giữa Midoriya và Bakugo. "Có lẽ Bakugo và tớ có thể đi. Như vậy Midoriya sẽ có thêm thời gian nghỉ ngơi, cũng sẽ không có Sub nào ở cạnh khiến bản năng cậu ấy bùng lên nữa."
Kirishima gật đầu một cái. "Cậu chắc chứ? Tớ không muốn đẩy cậu và Bakugo vào tình huống nguy hiểm."
Todoroki nhẹ nhàng đáp lại. "Tớ có thể chăm sóc cậu ấy, không vấn đề gì."
Bakugo càu nhàu bên cạnh anh. "Mẹ chúng bây, tao đếch phải con nít. Thằng Tồ đéo phải trông tao hay gì hết."
Todoroki mỉm cười trìu mến với cậu, xoa đầu Bakugo. "Tớ chỉ để mắt đến cậu thôi, không gì hơn."
Kirishima gật đầu, đồng ý với kế hoạch của Todoroki. "Được thôi. Tớ sẽ ở lại đây và trông chừng Midoriya. Hai người có thể đến bữa tối và xem thử có thu được thêm thông tin gì mới không. Nếu có gì đó không ổn, hãy cho bọn tớ biết ngay nhé."
Todoroki và Bakugo nhìn nhau một cái rồi Bakugo nhún vai. "Được rồi, thế nào cũng được. Chỉ cần đừng làm gì ngu ngốc khi bọn tao đi vắng là được."
*
Những ngón tay của Bakugo liên tục hướng về phía chiếc vòng đang quấn quanh cổ mình, giật mạnh nó, như thể đang cố nhắc nhở bản thân về thân phận của mình lúc này.
Hôm nay sao chật thế nhỉ—cái vòng chặt hơn bình thường nhiều—và như một lời nhắc rằng cậu chính là Sub, sau tất cả những thứ đã xảy ra với bọn họ, sao mà nặng nề quá.
Cậu không chắc liệu đó có phải là gánh nặng từ những thứ đang xảy ra hay chỉ là do tưởng tượng mà cậu lại thấy căng thẳng lạ thường.
Todoroki nhận ra ngay lập tức, anh trượt lại gần Bakugo thêm chút.
Anh với tay, tước lấy nĩa từ đĩa của Bakugo và cắt miếng gà thành những miếng nhỏ hơn.
Bakugo liếc xéo anh như thể vừa bị xúc phạm bởi hành động đó, nhưng anh chỉ đơn giản chấp nhận mà không nói một lời.
Todoroki bình tĩnh đưa một nĩa gà lên môi Bakugo, lặng lẽ ý bảo cậu ăn.
Bakugo nheo mắt nhưng vẫn mở miệng, cắn một miếng rồi lầm bầm.
"Tao không phải trẻ con", Bakugo càu nhàu, cố gắng duy trì vẻ mặt huênh hoang thường ngày dù má cậu giờ đã ửng hồng.
"Tớ biết", Todoroki đáp lại với một nụ cười nhẹ, trêu chọc cậu. "Nhưng cậu không thể để tớ nuông chiều cậu một lần sao? Cậu không cần phải luôn tỏ ra cứng rắn như vậy mọi lúc đâu, Katsuki."
Câu đáp trả của Bakugo đã ra đến đầu lưỡi rồi, nhưng cái cách Todoroki gọi tên cậu khiến những từ ngữ sắp sửa thốt ra giờ nghẹn lại trong cổ họng.
Sự chân thành trong giọng nói của Todoroki, sự dịu dàng ấy, luôn khiến cậu trở nên mất cảnh giác.
Cậu nhanh chóng đảo mắt sang chỗ khác, cảm thấy hơi nóng dần dồn lên mặt, khẽ thở dài.
"Ờ," Bakugo càu nhàu, nhưng môi cậu bất giác cong lên, nhanh nhảu đặt một nụ hôn như gió thoảng lên môi Todoroki.
Nhẹ tễnh như chuồn chuồn nước, nhưng lại vương vấn chút ngọt ngào trên đầu môi, một nụ hôn này như thay ngàn lời muốn nói của một Bakugo cộc cằn kiệm lời kia.
Chỉ mới thế thôi, mà Todoroki đã không thể ngăn bản thân mình bất giác cười khờ, rồi anh lại đút thêm cho cậu một miếng gà, lần này Bakugo không phản kháng nữa.
Nhưng trước khi cả hai kịp thư giãn thêm một giây nào, thì sự chú ý của Bakugo đột nhiên hướng về phía sân khấu ở xa.
Nụ cười chợt tắt, mắt giãn to ra khi cậu nhận ra chuyện gì đang xảy ra dưới ánh đèn sáng quắc.
Todoroki dõi theo ánh mắt cậu, và cả hai cùng lúc nhận ra rằng Yuki, người mà họ đã kết bạn trước đó, hiện đang đứng trên sân khấu, tuân theo những mệnh lệnh kỳ lạ của tên MC trong trạng thái xuất thần y hệt những gì Bakugo đã trải qua trong ngày đầu tiên của họ tại khu nghỉ dưỡng.
"Chết tiệt..." Todoroki lẩm bẩm, ngồi thẳng dậy.
Suy nghĩ rằng Yuki đang gặp nguy và có khả năng cao sẽ là nạn nhân tiếp theo đồng thời vụt qua tâm trí họ.
*
Trong khi đó, trở lại phòng khách sạn, Kirishima hiện đang nằm dài trên giường, lướt điện thoại trong nỗ lực nửa vời mà cậu dùng để đánh lạc hướng bản thân.
Midoriya đang ngủ say bên cạnh cậu, cuộn mình nằm nghiêng người, hơi thở đều đặn và chậm rãi.
Bàn tay Kirishima vô tình lướt lên xuống trên tấm lưng bạn mình, một sự an ủi cậu vô tình thực hiện mà không suy nghĩ gì. Cậu không thể tưởng tượng được Midoriya đã phải trải qua những gì chỉ trong ngày hôm nay.
Cảm xúc cứ lên xuống như tàu lượn, và kể cả khi Midoriya đã thoát khỏi những hành động kì quái thì Kirishima cũng không thể xua tan những căng thẳng hẵng lưu lại trong không gian.
Đột nhiên chiếc điện thoại đang nằm trong tay cậu rung lên, Kirishima liếc xuống dòng số lạ xuất hiện trên màn hình. Cậu cau mày, do dự trong giây lát trước khi nhấn nút trả lời.
"Kirishima? Tớ là Mao đây," giọng nói run rẩy vang lên ở đầu dây bên kia.
Kirishima ngồi bật dậy ngay lập tức, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Cậu quen Mao từ chuyến trekking lần trước, cô ấy là một Sub nói rất nhiều, và cũng rất hay lo xa nhưng lại rất tốt bụng. Cậu đã cho cô ấy số mình nếu cô ấy cần giúp đỡ, và tình cảnh hiện tại có vẻ đang khiến cô ấy rất sợ hãi.
"Mao, có chuyện gì vậy?" anh hỏi, giọng cậu gấp gáp.
"Cậu bảo tớ nên cảnh giác mấy tên Dom khiến tớ khó chịu đúng không, và... tớ đang ở chỗ hồ bơi, trốn trong buồng tắm," giọng Mao run rẩy.
Kirishima không chút do dự lên tiếng. "Tớ sẽ đến ngay, đừng đi đâu cả nhé."
Cậu với tay qua, nhẹ nhàng lay Midoriya dậy. Midoriya chớp chớp mắt nhìn bạn mình trước khi Kirishima lại lên tiếng thêm lần nữa.
"Mao gặp rắc rối rồi. Chúng ta cần phải đi thôi," Kirishima gấp gáp nói.
Midoriya bừng tỉnh, nhanh chóng đứng dậy.
Cả hai vội vã xỏ giày vào, và chỉ trong vài giây họ đã ra khỏi phòng, chạy nước rút về phía hồ bơi.
Không khí ban đêm lạnh lẽo đọng trên da khi họ chạy như bay về phía hồ bơi, xung quanh yên tĩnh bởi hiện tại hầu như mọi người đều đang tập trung ăn tối ở hội trường.
Tâm trí Kirishima quay cuồng khi bọn họ đến gần hồ bơi, bản năng của cậu trỗi dậy.
Khi họ đến được chỗ phòng tắm, Midoriya liếc nhìn biển báo rồi cứng đờ người.
Midoriya ngay lập tức lắc đầu, ngăn Kirishima lại bằng một tay. "Tớ không thể ở gần Sub lúc này được," Midoriya nói một cách kiên quyết, giọng căng thẳng vì phải cố gắng kiểm soát bản năng của mình. "Cậu đi trước đi."
Kirishima nghiến chặt hàm, biết Midoriya nói đúng, nhưng cậu không có thời gian để tranh luận. Sau những gì xảy ra hôm nay, cậu chắc chắn cũng không thể để Midoriya ở đây một mình.
Cậu nắm tay Midoriya và kéo bạn mình vào phòng tắm, quyết định rằng mọi chuyện không còn quan trọng nếu sự an toàn của người khác đang bị đe dọa.
Họ xông qua cửa, chỉ để dừng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Đứng giữa phòng tắm là tên Kirishima giả mạo, một nụ cười tự mãn hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
Hắn ta nghiêng đầu nhìn cả hai người họ, trông vô cùng hài lòng với chính mình.
"Ồ, suýt nữa nhỉ," Kirishima giả mạo nói, giọng hắn ta thỏa mãn cất lên. "Một cú vung và lại trượt rồi nè. Mao đang ở với boss của ta rồi. Nhưng dù sao thì cũng cảm ơn vì cái mặt này nhé, cô ta có vẻ tin tưởng ngươi lắm."
Kirishima gần như mất trí. Cậu lao thẳng vào tên giả mạo mà không suy nghĩ, vung nắm đấm vào mặt tên đó, nhưng tên kia chỉ đơn giản là nhếch mép cười đểu, biến mất trước khi cú đấm kịp chạm tới hắn.
Kirishima thầm chửi thề, xoay người lại đối mặt với Midoriya.
Tay Kirishima siết chặt đến nỗi các đốt ngón tay cậu chuyển sang màu trắng.
Cảm giác tội lỗi sâu sắc dâng lên trong lồng ngực, biết rằng cậu đã phụ lòng Mao, rằng cậu đã không ở đó khi cô cần nhất.
Và thậm chí còn tệ hơn, cô ấy đã tin tưởng cậu đủ để tin vào tên villian đó. Có lẽ cô ấy đã cảm thấy hy vọng và thấy nhẹ nhõm khi bị bắt đi, trong thâm tâm vẫn nghĩ rằng Kirishima đã đến để cứu mình.
Và ý nghĩ đó đớn đau hơn những gì Kirishima tưởng.
Hơi thở của Kirishima đứt quãng khi cậu ngã phịch xuống sàn, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo của phòng tắm.
Cậu đưa tay xoa mặt, lẩm bẩm chửi rủa trong miệng. Cậu cảm thấy thật thất bại—sự bất lực như gông xiềng trói chặt lấy tâm trí. "Mẹ kiếp. Tất cả đều là lỗi của tớ."
Trước đó, cậu đã không thể bảo vệ được Midoriya, và đến bây giờ cậu cũng chẳng thể làm gì để bảo vệ Mao.
Với một quirk mà đáng lẽ ra nên là lá chắn để bảo vệ họ, nhưng cậu đã làm được cái gì chứ. Đồ vô dụng.
Một cú vung và lại trượt.
Midoriya bước tới, quỳ xuống bên cạnh bạn mình, nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên vai Kirishima. "Không phải lỗi của cậu," Midoriya nhẹ nhàng nói, nở một nụ cười trấn an. "Tụi mình sẽ tìm thấy cô ấy thôi. Cô gái ấy vẫn ở ngoài kia, vẫn tin tưởng cậu, và chính chúng ta sẽ đưa cô ấy trở về."
Midoriya ngồi cạnh cậu, xoa lưng cậu rồi rút điện thoại ra, nhắn tin cho Todoroki để báo cho anh biết chuyện gì đã xảy ra. Sau khi gửi tin nhắn, cậu bỏ điện thoại vào túi và đưa tay giúp Kirishima đứng lên.
Kirishima nhìn chằm chằm vào bàn tay được đưa ra một khoảng dài, rồi nhìn vào vẻ mặt quyết tâm của Midoriya.
Bất kể chuyện gì có xảy ra, Midoriya vẫn giữ vững tinh thần, mạnh mẽ vì cậu.
Kirishima nắm lấy bàn tay ấy và đứng dậy, mặc dù đôi chân vẫn chưa thôi run rẩy.
"Chúng ta sẽ sửa chữa lỗi lầm của mình," Midoriya lặp lại, giọng cậu vững vàng. "Cậu vẫn chưa khiến cô ấy thất vọng đâu. Tên villian kia dù có chơi xấu, nhưng chúng ta sẽ chiến thắng. Vì đó là lý do chúng ta ở đây mà."
Ngay lúc đó, một tiếng cười lạnh thấu xương vang vọng khắp phòng tắm, và cả hai quay lại thì nhìn thấy Kirishima giả đã ở đấy từ bấy giờ, đang dựa người vào bồn rửa mặt một cách thản nhiên.
Đôi mắt hắn sáng lên đầy ác ý nhìn chằm chằm xuống họ. "Tên đáng yêu dối trá, nhỏ nhắn như ngươi. Ta biết mà, không đời nào ngươi lại là Sub được. Dù vậy, ta vẫn mong ngươi sẽ nghe lời ta và tránh xa chuyện này," tên Kirishima giả mạo cười khẩy. "Nhưng nếu ngươi nhất quyết muốn chơi thì đành chiều vậy."
Midoriya nhìn chằm chằm vào tên villian với ánh mắt sục sôi lửa giận, nhưng trước khi cậu kịp lên tiếng, thì hắn đã tiếp tục.
Tên Kirishima giả mạo nháy mắt. "Hãy để bạn các ngươi biết, là ta sẽ gặp lại người đẹp sớm thôi."
Kirishima lại lao vào, định bụng sẽ đánh úp hắn nhưng Kirishima giả đã biến mất, chỉ còn lại tiếng cười chế giễu vang vọng.
Nắm đấm của Kirishima run lên vì giận dữ, tâm trí quay cuồng. "Chết tiệt."
Cậu chưa bao giờ cảm thấy mình mất kiểm soát đến vậy.
Midoriya nhanh chóng chạy tới trước mặt bạn mình, đặt cả hai tay lên vai Kirishima rồi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
"Shima, bình tĩnh đi," Midoriya nói một cách kiên quyết, siết chặt vai bạn mình. "Bây giờ tức giận cũng chẳng ích gì. Tập trung nghe tớ nói đã. Hắn bảo sau lưng hắn còn một boss nữa đúng không? Trước đây chúng ta không được nghe tình báo gì về nó cả. Tụi mình đã có phát hiện mới đấy."
Midoriya chưa bao giờ thấy Kirishima xuống tinh thần như vậy. Cậu ấy luôn dũng cảm, lạc quan, luôn kiên cường đưa cả đội vượt qua mọi cuộc chiến khó nhằn.
Nhưng thấy một cậu ấy như thế này, cảm giác sao mà khó chịu quá.
Ngực Kirishima phập phồng, cố kiểm soát từng hơi thở. Cậu ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhưng Midoriya nhanh hơn, cậu ấy bắt lấy cằm cậu, đưa khuôn mặt cả hai hướng vào nhau.
"Nhìn tớ này," Midoriya nói, giọng dịu đi. "Chúng ta sẽ đưa cô ấy trở lại. Cậu dũng cảm, cậu cực kỳ mạnh mẽ, và tớ rất yêu những điều đó nơi cậu. Nên đừng từ bỏ sớm thế."
Kirishima gật đầu, cố để từng hơi thở trở nên đều đặn.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt của Midoriya lướt qua đôi môi Kirishima. Và một thoáng im lặng tràn ngập không khí, nặng trĩu bởi những xúc cảm dâng trào. Rồi Midoriya khẽ nghiêng đầu, trao cho Kirishima một nụ hôn nhẹ nhàng, êm ái như lời an ủi.
Kirishima cứng đờ người.
Cậu không hề quen với việc Midoriya thân mật đến mức này khi không có ai ở quanh.
Nếu xung quanh không có ai để Midoriya phải "giả vờ làm Sub". Vậy thì tại sao...?
Dù chỉ là một hành động ngắn ngủi, đầy bất ngờ, nhưng bằng cách nào đó đã khiến cơn giận đang bùng phát lụi tàn theo cách mà Kirishima nghĩ không phải ai cũng có thể làm được.
Sau đó, Midoriya dường như nhận ra mình vừa làm gì, cậu kéo Kirishima vào lòng, thì thầm một lần nữa rằng đó không phải lỗi của bạn mình, và họ sẽ sửa chữa tất cả mọi lỗi lầm.
Kirishima đáp lại cái ôm đó, não cậu dần bắt kịp với những gì vừa xảy ra.
Cậu quyết định sẽ không nói gì về nó cả.
*
Quay trở lại phòng khách sạn, Bakugo và Todoroki vừa trở về từ bữa tối, vẫn còn căng thẳng vì những chuyện đã xảy ra với Yuki.
Todoroki lẩm bẩm về việc không thể tìm thấy Haru để cảnh báo anh ta và Yuki, tiếng chửi thề bật ra khi cánh cửa đóng lại phía sau lưng họ.
Vừa định ngồi xuống giường thì bỗng, Kirishima cùng Midoriya xông vào, khuôn mặt như thể vừa chui lên từ mười chín tầng địa ngục.
Không nói một câu nào, Kirishima sải bước qua căn phòng lớn, gấp gáp ôm chầm lấy Bakugo, tự trấn an bản thân rằng Bakugo vẫn đang ở đây, an toàn trong vòng tay cậu.
"Này, mày...?" Bakugo ngập ngừng. "Sao đấy?" cậu hỏi, giọng dịu xuống, nhẹ hơn thường ngày.
"May quá ông vẫn ổn." Kirishima hơi lùi lại, vẻ mặt u ám. "Tôi... Tôi đã làm hỏng chuyện, Kugo. Tôi đã không thể bảo vệ cô ấy."
Todoroki và Bakugo liếc nhìn nhau, một sự thấu hiểu thầm lặng lướt qua họ.
Midoriya bước tới, dùng giọng điệu bình tĩnh để giải thích những gì đã xảy ra.
Cậu giữ giọng mình bình thản, cố hạ thấp mối nguy họ vừa gặp phải sao cho Kirishima không cảm thấy quá tội lỗi, nhưng Bakugo và Todoroki không phải không thấy sự tức giận sục sôi trong ánh mắt ấy.
"Eijiro đã cố gắng hết sức," Midoriya nói thêm một cách chắc chắn. "Không có chuyện gì ở đây là lỗi của cậu ấy cả."
tbc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net