22
Cả nhà nhớ vào ủng hộ author nhaa, tớ có để link rùi á. Chúc cả nhà đọc triện zui zẻ
****
Bakugo nghiến răng khi quay đầu lại, đập vào mắt là tên Todoroki giả mạo đang đứng ngay đó, hai tay hắn đút vào túi quần, vẻ mặt nhăn nhó với nụ cười tự mãn.
Bakugo có thể cảm thấy nhịp tim của mình đập mạnh trong lồng ngực, nhưng thề có chết cậu cũng không tỏ ra sợ hãi trước mặt hắn ta.
Cậu dữ dằn trừng mắt với tên Todoroki giả, mắt dần nheo lại.
"Hẳn mày phải yếu xìu nên mới phải dùng đến mấy trò giả mạo rẻ tiền như kia," Bakugo khiêu khích, giọng nói đầy khinh thường. "Quá hèn để dùng mặt thật đối mặt với tao nên cứ núp mãi sau gương mặt của người khác, tao nói có đúng không?"
Nụ cười trên mép tên villian dường như dao động, mắt hắn thoáng qua một tia giận dữ. "Ồ, cục cưng Bakugo à," hắn chậm rãi nói, giọng sắc như dao phay. "Ta sẽ cẩn thận với giọng điệu đó nếu ta là cưng đấy. Nhớ không nào, ở ngoài này một mình rất nguy hiểm đó nha."
"Tao đếch sợ--"
Tên Todoroki giả ngay lập tức ra lệnh. "Im lặng."
Hàm của Bakugo đóng chặt lại trong phút chốc, những lời định thốt ra bị nghẹn lại bởi sức mạnh vô hình.
Cậu siết chặt nắm tay của mình hơn, lồng ngực phập phồng cố giữ cho hơi thở của mình đều đặn, từng thớ thịt trong cơ thể đang đấu tranh chống lại mệnh lệnh bằng tất cả sức lực mà cậu có.
Trong lúc đó, tên villian kia từ từ tiến lại gần, tay hắn vươn ra nắm lấy cằm cậu, bắt cậu ngẩng lên để bắt gặp ánh nhìn xuống chế giễu từ hắn.
"Bọn Sub chúng mày cũng như nhau cả thôi," hắn ta lầm bầm, giọng trầm thấp đầy vẻ khinh miệt. "Cứ hăm hở thách thức Dom cho cố vô nhưng lại chẳng biết vị trí thực sự của mình là ở đâu."
Đôi mắt Bakugo cháy lên những tia giận dữ, nhưng cậu buộc bản thân mình phải cố nhìn thẳng vào mắt tên villian khốn nạn kia, nhất quyết không nhìn đi chỗ khác.
Cái nhếch mép của hắn càng thêm tươi khi nắm đấm của Bakugo lao đến, đấm thẳng vào bụng tên Todoroki giả mạo với lực đạo đủ mạnh để hắn ta đau đớn đến mức rên lên.
Tên villian đột nhiên khom người, loạng choạng lùi lại khiến bàn tay đang giữ lấy Bakugo của hắn buông lỏng ra.
Bakugo khẽ nhếch mép, bước đầu nhiệm vụ trong kế hoạch đã hoàn thành .
Nhưng khoảnh khắc đó không kéo dài được lâu. "Thằng điếm ngu dốt. Quỳ xuống," Todoroki giả mạo quát lên, giọng đầy tức giận ra lệnh.
Bakugo quỳ sụp xuống, không thể cự lại Mệnh lệnh vừa được đưa ra.
Nhựa đường thô ráp cọ vào da cậu, nhói lên cơn đau rát dữ dội nhưng ánh mắt cậu không vì chút đau đớn đó mà xao động.
Cậu sẽ không để tên villian kia được thỏa thích nhìn mình đau đớn đâu.
Tên villian không mất thêm giây nào, hắn tung ngay một cú vào mặt cậu, khiến cậu ngã gục xuống đất. "Ta sẽ dành thêm thời gian cho ngươi, nhắc cho ngươi biết vị trí thực sự của mình là ở đâu. Ngươi chả là cái thá gì ngoài đống bùn chết tiệt dưới chân ta đâu."
Vị tanh nồng của máu tràn ngập trong khoang miệng Bakugo khi cậu khạc đống nước bọt xuống vỉa hè.
"Nằm yên," Todoroki giả gầm gừ, giọng nói đầy giận dữ.
Bakugo có thể cảm thấy cơn đau nhói lên ở phần má và môi rách toác, ở phần da bị mặt đường gồ ghề đè lên, nhưng cậu vẫn kiên quyết ngẩng cao đầu, gắng gượng cơ thể thoát khỏi tư thế quỳ sụp.
Cậu sẽ không để tên khốn đó nhìn thấy mình sụp đổ.
Tên villian áp sát mặt cậu, tay hắn lần nữa bóp chặt hàm Bakugo để buộc cậu nhìn lên hắn.
Ánh mắt hắn lạnh băng, đầy ác ý. "Cứ thử chống đối ta lần nữa xem, ta sẽ giết ngươi ngay lập tức."
Ngay lúc đấy, một tiếng hét vang lên ngay phía sau bọn họ, phá vỡ không gian vốn yên ắng của buổi tờ mờ. "Katsuki!"
Giọng nói dứt khoát, uy nghiêm, đầy uy quyền không thể nhầm lẫn.
Trái tim Bakugo đập rộn ràng khi nhận ra đó là Todoroki.
Todoroki thật lao thẳng vào bãi đỗ xe, ánh mắt anh bùng cháy lửa giận dữ khi ngày càng đến gần hơn. "Đứng lên và chiến đấu đi!" anh ra lệnh, Mệnh lệnh của anh dễ dàng cắt đứt ảnh hưởng của tên villian.
Một nụ cười nhếch mép hiện lên trên khuôn mặt đẫm máu của Bakugo khi cậu bật dậy, quay qua liếc tên giả mạo một cách thách thức. "Ngươi nghe thấy rồi đấy," cậu khạc đống máu ra, tung ngay một cú móc vào cằm tên villian.
Tên villian ăn ngay đòn đau, loạng choạng lùi lại, gương mặt rõ là bàng hoàng trước sức mạnh không ngờ đến từ Bakugo.
Todoroki giả mạo nhanh chóng đứng lên, mặt hắn nhắn nhúm khi những lời độc địa tiếp đến được phát ra thông qua Mệnh lệnh. "Đủ rồi. Ngừng thở ngay."
Thế giới như sụp đổ khi Bakugo cảm thấy phổi mình thắt lại, hơi thở đau đớn giờ nghẹn lại trong lồng ngực.
Như một con thuyền giữa bão tố, cậu chới với, tay ôm chặt lấy lồng ngực nơi cơn đau như muốn xé toạc cả thân thể ra từng mảnh. Tầm nhìn mờ dần, trước mắt chỉ còn một mảng tối vô định. Thân thể vùng vẫy một cách tuyệt vọng để hít thở thứ không khí gần ngay trước mắt nhưng xa tận chân trời.
Cơn hoảng loạn như một con thú dữ, cào xé vào tâm can khiến cậu giãy giụa dữ dội. Ngón tay bấu chặt lấy lồng ngực, nơi một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy từng hơi thở, khiến cậu như chìm dần vào vực sâu của sự tuyệt vọng.
Đột nhiên, Kirishima bỗng xuất hiện ngay bên cạnh cậu, đấm vào mặt tên phản diện một cú nốc ao khiến hắn ngã lăn ra đất.
Kirishima nắm chặt lấy cánh tay hắn ngay cả khi cơ thể của tên phản diện bắt đầu mờ dần và biến mất ngay trước mặt bọn họ.
Cậu kinh ngạc trước cảnh tượng đang diễn ra, rõ ràng là cậu vẫn đang giữ được tên villian ngay cả khi hắn đang mờ dần trong không gian. "Không phải dịch chuyển tức thời—hắn chỉ đang khiến mình trở nên vô hình thôi!"
Tên villian vùng vẫy cố thoát khỏi sự kìm kẹp của Kirishima, hắn dãy dụa, cào cấu rồi bằng một cú xoay người đầy bạo lực, hắn ta đã thoát khỏi sự khống chế của cậu.
Kirishima chửi thề khi hình dạng của tên villian ánh lên một vệt sáng, rồi hoàn toàn biến mất khi hắn lao qua bãi đỗ xe, tiếng bước chân của hắn vang vọng trên mặt đường nhựa khi hắn lủi đi.
Todoroki ngay lập tức đến bên cạnh Bakugo, hai tay anh nắm chặt vai cậu cố tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. "Cậu có sao không?" Todoroki có thể thấy rõ vẻ hoảng sợ trên mặt cậu và Todoroki không chần chừ thêm phút nào nữa mà Ra lệnh cho cậu. "Thư giãn đi, dấu yêu."
Đôi mắt của Bakugo mở to, hoang mang vì nỗi hoảng loạn tột độ. Cậu mở miệng cố thở ra những hơi khò khè khó khăn, ra hiệu một cách điên cuồng vào lồng ngực mình. Giọng nói mắc kẹt đâu đó giữa một hơi thở nghẹn ngào và một lời cầu cứu tuyệt vọng.
Tim Todoroki đập thình thịch khi anh cố gắng tìm ra vấn đề. "Anh không--?"
"Không." Giọng nói của Bakugo yếu ớt, bàn tay run rẩy bám chặt vào cánh tay Todoroki, khuôn mặt tái nhợt khi cậu chỉ vào cổ họng và mũi mình.
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Todoroki, trái tim anh như muốn vỡ vung khi anh lên tiếng, Mệnh lệnh rõ ràng và mạnh mẽ. "Thở đi."
Cơ thể của Bakugo phản ứng ngay lập tức, lồng ngực dâng lên dữ dội, chúng phập phồng khi cậu hít lấy một hơi dài, thèm khát không khí như một người chết đuối vớ được cọc. Cảm giác oxy lại một lần nữa ngập trong phổi gần như khiến cậu choáng ngợp.
Cậu ngã vào ngực Todoroki, đôi tay run rẩy bám lấy anh, mỗi hơi thở là một lời nhắc nhở về việc cậu đã gần như mất tất cả đến thế nào. "Địt còn mẹ."
Midoriya đến bên Kirishima, đỡ cậu đứng dậy khỏi mặt đất. Midoriya nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới. "Cậu ổn chứ?"
Kirishima vẫn nhìn chằm chằm về phía tên villian kia vừa chạy đi lúc nãy. "Không sao. Chỉ khó chịu vì đã không bắt được hắn thôi, còn lại thì không sao."
"Dù sao thì đó cũng không phải là một phần của kế hoạch, Shima. Không sao đâu." Midoriya mỉm cười với cậu, rồi dịu giọng. "Cậu làm tốt lắm."
Midoriya giúp cậu ấy, cả hai loạng choạng đi về phía Bakugo và Todoroki.
Ánh mắt của Midoriya tràn đầy lo lắng khi nhìn thấy dáng vẻ run rẩy của Bakugo, cậu nhìn Todoroki với ánh mắt nghi ngờ. "Sao rồi? Cậu ấy có làm được không?"
Todoroki không cần phải hỏi. Anh đáp lại một cách tự tin. "Tất nhiên rồi."
Bakugo gật đầu, hơi thở vẫn còn run rẩy nhưng đôi mắt sáng lên, ẩn chứa một tia đắc thắng. Giọng cậu khàn đặc cất lên, không giấu nổi chút vui vẻ. "Máy theo dõi đã yên vị trong túi hắn."
Một nụ cười nở trên khuôn mặt Todoroki, sự nhẹ nhõm hiện rõ khi anh vòng tay ôm lấy Bakugo, kéo cậu vào một cái ôm thật chặt. "Biết mà."
Kirishima cũng cười toe toét với Bakugo. "Quá phong cách."
Todoroki chôn mặt vào vai Bakugo, cái nắm tay chắc chắn và vững vàng, như thể đang bấu chặt vào sự hiện diện của người thương. "Anh tự hào về em vô cùng," Todoroki thì thầm, giọng nói tràn đầy sự kính phục và tự hào. "Và anh hạnh phúc biết bao khi em vẫn bình an."
Bakugo nghiêng người vào vòng tay ấm áp của anh, trái tim cậu rung rinh với từng câu chữ đầy xúc cảm mà anh trao, với cái ôm thành kính như thể cậu là tạo vật quý giá nhất trần đời.
Một cảm giác mãn nguyện êm dịu tràn ngập tâm trí cậu, mạnh mẽ hơn cả những cơn hưng phấn mãnh liệt nhất sau mỗi trận chiến.
Cậu hơi nghiêng đầu nhìn lên, bắt gặp ánh mắt của Todoroki, giọng nói gần như thì thầm. "Anh tự hào về em à?"
Todoroki hơi lùi lại, ôm lấy khuôn mặt Bakugo rồi nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán. "Hơn cả tự hào ấy chứ," anh thì thầm, ánh mắt chất chứa những tình cảm cháy bỏng khiến Bakugo nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. "Em thật đáng kinh ngạc."
Toàn bộ tâm hồn Bakugo như được nhuộm màu bởi sự ấm áp từ lời khen ngợi Todoroki trao, một cảm giác chưa từng trải qua nhưng lại khiến cậu vô cùng hạnh phúc.
Lần đầu tiên được trải qua cảm giác an toàn tuyệt đối như thế này, rằng bất kể chuyện gì có xảy ra đi chăng nữa, anh vẫn sẽ luôn ở cạnh, che chở và bảo vệ cậu. Bakugo nhắn mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào ấy, vòng tay ấm áp của anh như một liều thuốc dịu dàng, xoa dịu trái tim đang loạn nhịp trong lồng ngực.
Khẽ hắng giọng, Bakugo thoát khỏi vòng tay anh rồi đi đến chỗ bạn mình, má khẽ ửng hồng khi bắt gặp những ánh mắt từ hai đứa kia. "Ừm, xin lỗi. Cảm ơn chúng mày vì đã bảo vệ tao."
Kirishima tiến lại gần, một nụ cười toe toét hiện rõ trên khuôn mặt khi cậu vỗ tay vào vai Bakugo. "Lúc ông một mình bước ra đó," cậu nói, giọng pha lẫn giữa tự hào và nhẹ nhõm. "Tôi tưởng tim mình ngừng đập luôn rồi cơ."
Bakugo khúc khích, giọng cười hơi khàn nhưng đầy chân thành, cậu bắt gặp ánh mắt của Kirishima. "Ờ thì... tao cũng không thể để lũ Dom chúng mày cướp công được, tao cũng phải làm gì đó chứ."
Midoriya bất chợt mỉm cười, những căng thẳng trên gương mặt giờ đây được hai người trước mặt xua tan một cách êm đẹp. Cậu gật đầu tán thành, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc. "Cậu dũng cảm lắm, Kacchan. Vẫn như mọi khi. Lần tới, tớ sẽ không trốn ở phía xa nữa, tớ thấy như mình đã làm cậu thất vọng."
Bakugo khịt mũi, phẩy phẩy tay xua đi lời khen ngợi, nhưng nụ cười vẫn còn trên môi, âm điệu phát ra cũng nhẹ nhàng hơn bình thường. "Không, tao ổn mà. Phải có người ở đó để còn động viên thằng Kiri chứ."
Kirishima rên rỉ. "Này. Tuôi đã gắng hết sức rồi á."
Bakugo và Midoriya nhìn nhau và cùng phá lên cười.
Lâu lắm rồi Bakugo mới cảm nhận được sợi dây liên kết vô hình, mạnh mẽ với những người mà cậu coi là đồng đội, là bạn bè - một sợi dây tin tưởng và trung thành bền chặt hơn bất kỳ lời nguyện thề nào.
Nhìn lại thì, cậu mừng vì đã nói cho họ biết sự thật. Chúng nó quả là cái đám đàn ông đáng tin nhất trần đời.
Và khi họ quay lại khu nghỉ dưỡng, sức nặng của thực tại lần nữa đè nặng lên vai.
Nhưng Bakugo biết rằng, có thứ gì đó đã thay đổi trong cậu. Cậu dường như mạnh mẽ hơn khi biết rằng mình không đơn độc, và sẽ luôn được sát cánh bởi những Dom đáng tin cậy này.
Và việc đó thậm chí còn kiên cố hơn bất kỳ Mệnh lệnh hay mối đe dọa nào từ những tên Villian đáng sợ ngoài kia nữa. Cậu có bạn bè mình, và hơn cả thế, cậu có Todoroki ở đây.
*
Bốn người họ trở về phòng, bầu không khí căng thẳng giữa họ dần dần tan biến thành im lặng khi họ cùng nhau ổn định.
Todoroki là người đầu tiên di chuyển, anh lẻn vào phòng tắm và quay hiện trở lại với một hộp sơ cứu trên tay.
Ánh mắt anh nhìn Bakugo, không nói một lời, anh nhẹ nhàng ra hiệu cho cậu ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn trà. "Lại đây nào."
Bakugo nhướn mày, đôi môi bắt đầu nhăn nhó. "Tao không cần anh phải chăm," cậu lẩm bẩm, giọng điệu có chút đùa cợt.
Todoroki điềm tĩnh đáp lại, một chút vui vẻ lóe lên trong đôi mắt không cân xứng của anh. "Ngồi xuống, Katsuki." Giọng nói của anh dịu dàng nhưng cương quyết, không cho phép bất kỳ sự phản bác nào.
Với một tiếng khịt mũi bướng bỉnh, Bakugo ngồi phịch xuống ghế, khoanh tay giận dỗi khi Todoroki khuỵu gối xuống trước mặt cậu. "Đừng có ra lệnh cho tao."
"Nghe giống công việc của anh đấy."
"À, ra là việc hẹn hò với tao lại trở thành công việc của anh đấy?"
"Em có thể im lặng một chút không?" Todoroki không thể ngăn mình bật cười, hơi lắc lắc đầu khi anh đặt hộp cứu thương xuống bàn. "Nếu em đang cố làm anh mất tập trung thì không hiệu quả đâu. Anh sẽ chăm sóc cho em bằng mọi cách."
Và khi ngón tay Todoroki vuốt nhẹ lên quai hàm Bakugo để cậu ngẩng đầu lên, mạch đập của Bakugo bỗng như được lên dây cót.
Anh nghiền ngẫm vết cắt trên môi cậu, tay anh cẩn thận lần theo phần da mềm cạnh chỗ chảy máu. "Có đau không?"
"Không." Bakugo trả lời ngay lập tức.
Cái chạm ấm áp và vững chãi kia khiến Bakugo bất chợt thả mình trôi theo từng cử động dịu dàng của bàn tay anh.
Todoroki ngước lên nhìn cậu. "Em không cần phải mạnh mẽ ngay lúc này đâu, bé à. Em có thể thành thật với anh." Todoroki nói nhỏ hơn một chút. "Chỉ là anh thôi mà."
Bakugo hơi dừng lại để cân nhắc, cảm thấy mặt mình ửng hồng vì trước cái nhìn chằm chằm của Todoroki. "Không đau mà, thật đấy."
"Em có bị gãy răng không?" Giọng Todoroki nhẹ nhàng như đang dỗ dành khi anh tiếp tục kiểm tra.
Bakugo lắc đầu nhẹ, vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Todoroki. "Không, chỉ là chỉ là cắn hơi mạnh khi hắn ta đánh tao thôi," cậu trả lời, giọng nói nhỏ hơn bình thường một chút.
Ánh mắt của Todoroki dừng lại ở Bakugo một lúc, đôi mắt anh tràn đầy sự quan tâm và ngưỡng mộ.
Anh với lấy khăn lau sát trùng và cẩn thận chấm nhẹ lên môi Bakugo, động tác của anh chính xác và nhẹ nhàng. "Xin lỗi, dấu yêu." Todoroki thì thầm.
Bakugo hơi giật mình vì cảm giác châm chích nhưng không lùi lại, cho phép mình dựa nhiều hơn vào cái chạm của Todoroki một chút, đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng.
Ở phía bên kia phòng, Kirishima và Midoriya nhìn hai người với nụ cười trìu mến.
Kirishima quay sang Midoriya với ánh mắt tinh nghịch, giơ cánh tay lên để khoe một vết xước nhỏ. "Cậu băng bó cho tớ như vậy được không Zu?" cậu trêu chọc, bĩu môi làm điệu. "Tớ bị thương thương rùi nè."
Midoriya đảo mắt, không thể giấu được nụ cười hiện trên môi.
Cậu lấy một miếng băng cá nhân từ hộp cứu thương và ấn nó vào vết xước với một động tác khoa trương. "Đấy. Thế là được rồi." cậu nói, giả bộ nghiêm túc.
Kirishima cũng khoa trương thở dài, nhìn Midoriya bằng đôi mắt mở to đầy hy vọng. "Cậu phải thơm lên thì nó mới lành chứ," cậu nói, vờ vịt tỏ vẻ tổn thương.
"Ôi thương thế nhờ," Má Midoriya hơi phớt hồng, nhưng cậu vẫn cúi xuống và đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, trong sáng lên cánh tay Kirishima, một nụ cười ngại ngùng nở trên khuôn mặt.
Kirishima cười khúc khích, ánh mắt dịu lại khi nhìn Midoriya, một sự thấu hiểu thầm lặng diễn ra giữa hai người.
Được khích lệ bởi sự ấm áp của khoảnh khắc đó, Kirishima vòng tay qua eo Midoriya, kéo cậu lại gần hơn một chút.
Midoriya cúi xuống, dùng một tay ôm lấy mặt Kirishima và hôn nhẹ lên môi cậu.
Sự gần gũi của họ thật tự nhiên, thoải mái, và xúc cảm đến từ nụ hôn vẫn còn đọng lại ngay cả khi họ tách nhau ra, mắt họ chạm nhau và rồi nụ cười nở trên đôi bờ môi.
Midoriya bất chợt cứng người lại, cậu từ từ quay đầu lại nhìn Todoroki và Bakugo, như thể vừa mới nhớ ra rằng còn có người khác trong phòng.
Từ phía bên kia phòng, Bakugo nhìn họ bằng đôi mắt mở to, vẻ ngạc nhiên pha lẫn sự thích thú trên khuôn mặt.
Kirishima hắng giọng, cánh tay ngay lập tức rời khỏi hông Midoriya. "Xin lỗi, ừm... Dori và tớ chỉ--"
Todoroki không hề bỏ lỡ một nhịp nào, nhướn mày khi anh cười khẩy với Kirishima và Midoriya. "Không cần phải giải thích đâu, thực sự đấy," anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng.
Kirishima ngượng ngùng cười, gãi gãi gáy. "Ờ, cậu biết đấy... bọn tớ chỉ đang xem mọi chuyện diễn ra thế nào thôi," cậu lẩm bẩm, liếc nhìn Midoriya với nụ cười ngại ngùng.
Todoroki, vẫn mỉm cười, nhìn xuống Bakugo khi anh dán một miếng băng cá nhân nhỏ vào đốt ngón tay cậu. "Dù hai người quyết định thế nào, bọn tớ cũng sẽ ủng hộ," anh nhẹ nhàng nói, quay lại nhìn Kirishima và Midoriya với vẻ ủng hộ.
Biểu cảm của Bakugo dịu lại khi cậu nhìn Todoroki và đám bạn mình.
Cậu liếc xuống, lẩm bẩm: "Đây không hẳn là một câu chuyện cổ tích, anh biết không."
Todoroki đáp lại cậu bằng giọng điệu nhẹ nhàng. "Và điều đó có nghĩa là sao?"
"Phải chăng tao là người duy nhất nhớ rằng cả hai đều là Dom hả?"
Todoroki chỉ khẽ cười, lướt ngón tay cái qua bàn tay Bakugo trước khi nhẹ nhàng thả cậu ra. "Thì một người có thể là switch mà, em biết đó," anh thì thầm, ánh mắt ấm áp khi anh nhìn vào mắt Bakugo. "Thêm nữa, ai quan tâm chứ? Tình yêu rốt cuộc cũng chỉ là tình yêu thôi. Anh biết em hiều điều đó mà."
"Tao chỉ... tao không muốn tụi nó gặp rắc rối."
"Aw... nhìn em kìa. Nay biết quan tâm đến người khác rồi cơ đấy." Todoroki chọc cậu.
"Mẹ nhà anh, im đi." Bakugo lẩm bẩm, quay sang chỗ khác.
"Không được đâu." Todoroki đưa tay ra, gạt một lọn tóc trên trán Bakugo trước khi mỉm cười dịu dàng với cậu. "Em dễ thương thế này cơ mà, anh làm sao mà chịu nổi chứ."
Sự thân mật này khiến ngực Bakugo thắt lại, một cảm giác không thể diễn tả nổi đang lan rộng khắp khi cậu đáp lại ánh mắt của Todoroki.
Sau vài giây, Kirishima hắng giọng, rút điện thoại ra để kiểm tra máy theo dõi. "Được rồi, chúng ta nên kiểm tra cái này luôn chứ?" cậu bắt đầu, chỉ vào ánh đèn nhỏ đang nhấp nháy trên màn hình. "Có vẻ như nó vẫn hoạt động bình thường. Kẻ xấu vẫn ở đây, nhưng hắn dường như không di chuyển."
Midoriya nghiêng người qua vai nhìn chằm chằm vào điện thoại. "Chỉ là vấn đề thời gian trước khi hắn ta thay quần áo hoặc tìm thấy máy theo dõi, vì vậy... Chúng ta thực sự cần phải cẩn trọng."
Bakugo đẩy mình ra khỏi ghế, bước tới và liếc qua vai Kirishima, ngón tay gõ vào đùi khi cậu suy nghĩ. "Được rồi," cậu lẩm bẩm. "Mày đang suy tính cái gì vậy, Deku?"
Midoriya liếc nhìn Bakugo, ánh mắt đầy suy tư. "Có lẽ chúng ta nên tìm kiếm các dấu hiệu lặp lại, xem liệu hắn ta có thường xuyên lui tới bất kỳ địa điểm nào không," cậu đề xuất, giọng điệu bình tĩnh, đầy tính suy luận. "Có thể đó là nơi trú ẩn của tên boss hoặc nơi giam giữ các con tin."
Todoroki gật đầu, bước đến bên cạnh Bakugo. "Ý kiến hay. Nhưng phải thật cẩn thận—chúng ta vẫn chưa biết hết năng lực của hắn ta đâu."
Kirishima chỉ vào điện thoại. "Có vẻ như hắn ta đã ở đây một thời gian rồi. Tớ không chắc chắn 100%, nhưng hình như nó trông giống như khu vực hồ bơi, đúng không?"
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ khoảnh khắc yên tĩnh.
Bakugo theo bản năng tiến một bước về phía cửa, nhưng cả Todoroki và Midoriya đều đưa tay ra, mỗi người nắm lấy một cánh tay của Bakugo với ý muốn bảo vệ để ngăn cậu bước về phía đó.
Bakugo ngay lập tức quát vào mặt họ. "Tổ sư chúng mày, hai đứa bây có bình tĩnh lại được không?"
Midoriya nhanh chóng thả tay Bakugo ra, hắng giọng nói, "Xin lỗi." Ánh mắt của Midoriya cũng thoáng nhìn về phía Todoroki. "Xin lỗi cậu, tớ không cố ý túm lấy cậu ấy như vậy."
Cậu nhìn Todoroki với vẻ hối lỗi, nhưng Todoroki chỉ gật đầu, vẻ mặt hiện rõ cảm thông.
Kirishima bước tới, nhìn qua lỗ nhỏ trước khi mở cửa.
Haru đứng ở hành lang, trông mệt mỏi nhưng rõ ràng là đã nhẹ nhõm hơn nhiều so với lần cuối họ gặp nhau. "À, xin lỗi vì đã làm phiền," anh chào, nở một nụ cười nhẹ.
Kirishima lùi sang một bên, nhường chỗ cho Haru bước vào phòng.
Todoroki theo bản năng tiến lại gần Bakugo hơn chút, giữ tư thế bảo vệ trong khi trừng Haru với ánh mắt thận trọng.
"Cảm thấy khỏe hơn chưa?" Kirishima hỏi, giọng ấm áp khi nhìn Haru với ánh mắt thông cảm.
Haru gật đầu, tay hơi bồn chồn xoa lại với nhau. "Ừ. Bản năng của tôi đột nhiên trở nên... mất kiểm soát, nhưng tôi nghĩ giờ mọi thứ đã trở lại bình thường. Thật sự rất kỳ lạ," anh thừa nhận, có chút ngượng ngùng. Ánh mắt anh chuyển sang Midoriya. "Cậu... có tìm thấy gì về Yuki không?"
Midoriya nở nụ cười trấn an, giọng nói bình thản khi anh trả lời, "Chưa, nhưng chúng ta đang đến gần hơn. Nhưng chúng tôi sẽ không từ bỏ cho đến khi đưa được cậu ấy trở về. Tôi hứa đấy."
Haru thả lỏng vai, mắt tràn ngập biết ơn rồi anh gật đầu. "Cảm ơn các cậu. Tôi thực sự rất cảm kích." Giọng anh chân thành, "Nếu có bất cứ điều gì tôi có thể giúp được thì hãy bảo. Còn nếu không thì tôi sẽ cố gắng tránh xa hết mức có thể."
Khi Haru quay người định rời đi, Midoriya bước tới chỗ anh, giơ điện thoại lên. "À thì, chúng ta trao đổi số điện thoại nhé? Phòng khi bọn tôi tìm thấy thứ gì đó."
"Tất nhiên rồi," Haru đồng ý, giọng nói của anh lộ rõ sự nhẹ nhõm khi họ trao đổi thông tin liên lạc.
Todoroki nheo mắt nhìn Haru, rồi liếc nhanh điện thoại của Kirishima. Anh không khỏi thắc mắc.
Trong lúc họ nói chuyện, Todoroki đã khéo léo cầm điện thoại của Kirishima lên để kiểm tra vị trí của tên villian kia.
Anh thở phào nhẹ nhõm khi thấy máy theo dõi vẫn đang hiện ở nơi khác.
Không thể là Haru được. Cảm ơn Chúa.
Haru quay lại với họ, gật đầu cảm ơn lần cuối trước khi ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
tbc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net