Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

41

Đường phố vang vọng những âm thanh mơ hồ của thành phố, tiếng thì thầm xa xăm của xe cộ, tiếng vo ve nhẹ nhàng của đèn đường và tiếng sủa thỉnh thoảng vang lên của một chú chó không ngủ.

Todoroki chỉnh lại cổ áo đồng phục anh hùng khi anh và Bakugo sóng bước trên con đường tuần tra quen thuộc.

Thói quen này mang lại cảm giác thoải mái một cách kỳ lạ, nhưng không khí giữa họ lại tĩnh lặng những điều chưa thể nói nên lời.

Todoroki liếc nhìn Bakugo, đôi mắt anh dịu lại.

Todoroki cũng không phải chưa từng nghĩ đến việc đánh dấu Sub làm bạn đời, nhưng anh không ngờ nó lại đến sớm như vậy. Anh đã nghĩ chắc cũng phải đến lúc mình trở nên già dặn hơn cơ.

Có thể là sau khi những ngày làm anh hùng của anh kết thúc.

Nhưng rõ ràng là giờ đây anh không còn suy nghĩ như vậy nữa.

Trước đây, trở thành anh hùng là mục tiêu cả đời của Todoroki, hoặc ít nhất anh đã bị ép phải tin như vậy.

Nhưng giờ đây, điều quan trọng hơn với anh không còn là sự nghiệp anh hùng kia nữa.

Mà là Bakugo.

Và anh biết không chỉ bản thân mình đã thay đổi. Bakugo cũng đang thay đổi.

Chàng trai tóc vàng là một nghịch lý sống động-kiên cường, nóng nảy, nhưng lại dịu dàng đến bất ngờ khi ở bên anh.

Điều đó thể hiện qua cách Bakugo đi chậm lại khi Todoroki dừng chân trước một cửa hàng, hoặc cách cậu đột nhiêu hạ giọng khi Todoroki có vẻ mất tập trung, rồi dừng lại hỏi anh đang nghĩ gì.

Môi Todoroki khẽ cong lên.

Đối với một người trông có vẻ thô lỗ như vậy, sự quan tâm của Bakugo lại vô cùng tinh tế.

"Em ơi," Todoroki lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Em đã có ý định gì vào sinh nhật của Shima chưa?"

Bakugo lập tức quay sang nhìn anh, ánh mắt đỏ rực sắc bén như thể anh vừa nói điều gì đó hết sức kỳ quặc. "Sao tự nhiên lại nghĩ đến chuyện đó?"

"Vì anh quan tâm đến bạn bè của mình mà," Todoroki đáp lại bình thản, khóe môi anh khẽ giật lên.

Bakugo hừ một tiếng, nhét tay vào túi quần. "Tao không biết. Chắc là đến quán thịt nướng Hàn Quốc mà cậu ta thích thôi. Thằng đó mê ăn mà. Còn anh? Anh có định làm tượng băng nghệ thuật không?"

"Đó thực sự là một ý tưởng tuyệt vời." Todoroki nhếch mép. "Nhưng anh cũng đang nghĩ đến một thứ gì đó liên quan đến đồ ăn, có thể anh sẽ nướng bánh cho cậu ấy hay gì đó."

Bakugo dừng bước và quay lại nhìn chằm chằm anh, vẻ mặt pha trộn giữa hoài nghi và thích thú. "Clgt? Anh chưa bao giờ nướng bánh cho tao cả."

"Em ghét đồ ngọt mà," Todoroki nói, lần này có chút tinh nghịch hiếm hoi trong giọng điệu của anh. "Em biết là anh có thể nấu ăn, vậy em cũng nên cho rằng anh cũng có thể nướng bánh chứ."

"Ờ thì... Không công bằng lắm. Quirk của anh có liên quan đến hóa học, mà nấu ăn thì cũng là một dạng hóa học. Đương nhiên anh sẽ giỏi rồi."

"Ừ, sự thật không thể chối cãi là anh cũng nóng bỏng nữa, phải không?"

Bakugo khịt mũi, âm thanh gần như là một tiếng cười. "Rồi. Anh làm bánh, tao lo rượu. Vậy là thỏa thuận xong nhé, đồ nóng bỏng."

Cuộc trò chuyện của họ bị gián đoạn bởi tiếng rung từ điện thoại Todoroki.

Anh liếc nhìn màn hình, dòng chữ "Ông già" hiện lên rất rõ ràng.

Nét mặt anh lập tức trở nên vô cảm, tay anh nhấn từ chối cuộc gọi ngay lập tức mà không cần suy nghĩ.

Nhưng sự yên bình không kéo dài lâu, điện thoại của Bakugo rung lên ngay sau đó.

Bakugo rút điện thoại ra và nhăn nhó. "Mẹ kiếp. Anh có muốn tao cúp luôn cái này không?"

Todoroki hít một hơi sâu, đôi mắt phản chiếu sự giằng xé bên trong. Cuối cùng, anh thở dài, giọng trầm xuống. "Không, em nên nghe đi. Anh chỉ đang hơi trẻ con thôi."

Bakugo liếc nhìn Todoroki, ánh mắt có chút áy náy trước khi nhấc máy. "'Lô."

Dù không bật loa ngoài, nhưng giọng nói vọng ra từ điện thoại khiến Todoroki chẳng cần đoán cũng biết ai đang ở đầu dây bên kia. Endeavor. Giọng nói trầm, đầy uy lệnh, chẳng hề thay đổi dù chỉ một chút.

"Sao Shoto không chịu nghe cái điện thoại chết tiệt của nó hả?"

Bakugo nhăn mặt, kéo điện thoại ra xa tai một chút. "Khỉ thật, ông có thể bình tĩnh lại không? Anh ấy đang ở với tôi-"

Cậu còn chưa nói hết câu thì Endeavor đã cắt ngang.

"Đến ngay góc đường số 7 phía Đông. Ngay lập tức."

Đầu dây bên kia cúp máy trước khi Bakugo kịp nói thêm gì.

"Ông già nhà anh đúng là khó chịu," Bakugo lẩm bẩm, nhét điện thoại vào túi. Cậu quay sang Todoroki, người đang nhìn mình với vẻ cam chịu. "Ông ta muốn chúng ta đến số 7 phía Đông."

"Vậy đi thôi." Todoroki thở dài, sự bực bội thể hiện rõ qua nét cau mày nhẹ. "Xin lỗi nhé, bé yêu. Lần sau anh sẽ nghe máy."


*


Khi họ đến ngã tư, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Một toán anh hùng đang đứng vây quanh Endeavor, người có ngọn lửa sáng rực dù có cách xa đến đâu thì chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ nhận ra.

Kirishima với Ashido cũng ở đây, cả hai đều treo lên một biểu cảm hết sức nghiêm trọng.

Mount Lady cùng với cơ thể khổng lồ cũng xuất hiện trong tầm nhìn, trông có vẻ như cô ấy đang dùng quirk biến lớn của mình để kiếm tìm thứ gì đó trên khu phố.

"Có chuyện gì đang xảy ra vậy?" Bakugo gằn giọng, sải bước tới nắm lấy cánh tay Kirishima.

Kirishima quay đầu lại, vẻ tự tin thường ngày đã biến mất. "Nullifier-Kẻ Vô Hiệu Hóa," cậu nói nhỏ. "Có người thấy hắn xuất hiện ở quanh đây. Midnight-sensei đã chạm trán với hắn."

Ashido đứng ở gần đó cũng góp lời, cô sợ hãi thì thầm. "Có vẻ như hắn không chỉ nhắm vào mỗi anh hùng, nhưng nhỡ như anh hùng chuyên nghiệp cũng không thể ngăn hắn lại thì sao...? Như thế thật đáng sợ."

Trước khi Bakugo kịp nói thêm, giọng nói của Endeavor vang ầm lên, cắt ngang bọn họ. "Đủ rồi! Tập trung vào. Lần cuối Midnight thấy hắn là ở khu vực này. Chia ra thành từng cặp rồi lục soát ở mấy tòa nhà gần kề đi. Báo cáo ngay nếu thấy thứ gì bất thường, rất có thể hắn vẫn chưa đi xa đâu."

Kirishima kéo lấy tay Ashido, rồi giây tiếp theo cả hai bọn họ vội vã lao vào tòa chung cư ngay bên cạnh.

Mount lady thì hướng về phía đối diện, từng bước chân của cô vang vọng trên nền bê tông vắng lặng mỗi khi quan sát từng góc phố.

Todoroki tiến lên, cố gắng hỏi thêm chi tiết từ cha mình. "Thực sự thì chuyện gì đã xảy ra vậy?"

Nhưng Endeavor đã chỉ tay về phía một nhà hàng mở muộn bên kia đường. "Hai đứa kiểm tra bên đó."

Bakugo liếc nhìn Endeavor nhưng cũng không tranh cãi gì thêm, chỉ quay ngoắt người tiến về phía nhà hàng.

Todoroki ngập ngừng một lát, bàn tay của ông già vẫn kiên quyết nắm lấy cánh tay anh.

"Shoto," Endeavor nói, giọng hạ thấp nhưng vẫn đầy uy quyền. "Trả lời cái điện thoại chết tiệt của con đi. Ta nuôi con thành một người trưởng thành có trách nhiệm, bây giờ không phải lúc để lờ đi lời của ta."

Todoroki giật tay ra mà không đáp, nhanh chóng đuổi theo Bakugo vào bên trong nhà hàng.

Anh không quan tâm đến giọng điệu của cha mình, nhưng anh biết Endeavor nói đúng. Bây giờ là thời điểm nguy hiểm, và anh cần phải trưởng thành hơn.

Bên trong nhà hàng yên ắng, chỉ có một vài thực khách ngồi rải rác ở các bàn.

Cô nhân viên lễ tân ngước lên, có chút giật mình khi thấy Bakugo tiến đến.

Todoroki hiểu rất rõ sự hiện diện của Bakugo có thể đáng sợ đến mức nào, nên cậu cũng không ngạc nhiên trước phản ứng của cô gái.

"Chúng tôi đang làm nhiệm vụ của anh hùng," Bakugo nói gọn lỏn. "Gọi quản lý của các người ra đây. Ngay bây giờ."

Todoroki mỉm cười nhẹ trấn an cô và nói thêm. "Làm ơn."

Cô bé kia nhanh chóng gật đầu và biến mất phía sau cánh cửa.

Todoroki dịu giọng, "Bé ơi, nghe anh xíu được không. Em cần nhớ rằng chúng ta không muốn gây hoảng loạn ở đây. Với cả---"

"Đây là tình huống khẩn cấp, T. Chúng ta không có thời gian để mà nhẹ nhàng đâu."

"Anh biết. Nhưng cũng hãy nhớ rằng bây giờ tất cả mọi người đều biết em là Sub rồi."

"Thì sao? Nghĩa là tao không thể cứng rắn nữa à?"

"Không, yêu dấu. Đó không phải là ý anh." Todoroki nghiêng đầu, giọng anh dịu lại khi ghé sát tai Bakugo. "Chỉ là... bây giờ mọi người đang nhìn vào em như một biểu tượng. Em là một hình mẫu cho phong trào đòi quyền lợi cho Sub, dù em có muốn hay không."

"Vậy thì sao? Tao vẫn là tao thôi. Nếu ai đó coi tao là hình mẫu, thì họ phải chấp nhận con người thật của tao."

"Anh không bảo em phải thay đổi, chỉ là... Chúng ta hãy tạm gác chuyện này lại đã." Todoroki quét mắt nhìn quanh phòng, ánh mắt anh lướt qua từng người một. "Anh sẽ kiểm tra khu vực bàn ăn và nhà vệ sinh."

Bakugo gật đầu cộc lốc, tựa lưng vào tường chờ tên quản lý đi ra.

Nhưng cơ thể cậu không hề thả lỏng. Đôi mắt cậu vẫn sắc bén, từng cơ bắp căng chặt, như một con thú săn mồi luôn trong tư thế sẵn sàng.

Todoroki nhìn Bakugo, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Cậu luôn như thế-mạnh mẽ, tự tin, đầy năng lượng. Đó là một phần của con người Bakugo mà Todoroki yêu quý, và anh không bao giờ muốn thay đổi điều đó. Nhưng giờ đây, khi thế giới đang dõi theo Bakugo từng bước một, anh không muốn người khác hiểu sai về cậu.

Khi Todoroki quay lại, Bakugo ngay lập tức vươn tay ra, bàn tay cậu lướt nhẹ qua cẳng tay Todoroki theo phản xạ.

Cậu cúi xuống, thì thầm: "Quản lý không thấy gì đáng ngờ, nhưng tao yêu cầu bọn họ khóa cửa bên hông lại, ít nhất là cho đến khi chúng ta kiểm tra xong."

Todoroki gật đầu. "Tiếp tục thôi."


*


Khi cả hai cùng bước ra khỏi cửa tiệm, một tiếng hét vang từ phía đầu đường vọng lại.

"Endeavor! Ở bên này!" Là tiếng kêu gấp gáp của Kirishima, cơ thể Bakugo và Todoroki theo phản xạ vụt nhanh về phía âm thanh đó.

Họ tìm thấy Kirishima đang ở trong một con ngõ chật hẹp, cậu đứng chắn phía trước Ashido, người đang nằm úp mặt xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Todoroki quỳ sụp xuống bên cạnh cô, bàn tay run nhẹ khi kiểm tra dấu hiệu của chấn thương. "Khốn thật." Đó là tất cả những gì anh có thể thốt ra. Hơi thở mặc dù yếu ớt nhưng vẫn còn.

Nhưng trước khi họ kịp thở phào, một bóng đen cao lớn sừng sững hiện ra phía trước.

Không cần suy nghĩ, Kirishima gầm lên, lao thẳng vào hắn với một cú đấm trời giáng.

Nhưng cú đánh của cậu chỉ vừa chạm tới, thì Nullifier đã phản công với một sức mạnh phi thường. Hắn chộp lấy Kirishima và ném cậu đi với lực mạnh đến nỗi cậu đâm sầm vào bức tường gạch phía sau họ.

"Mẹ kiếp." Bakugo nghiến răng, hai tay khởi động quirk, chúng lóe sáng lên với những tia lửa đầy phẫn nộ. Không chút do dự, cậu lao vào-

-Nhưng Nullifier nhanh hơn.

Trong nháy mắt, hắn bắt lấy cổ tay Bakugo, vặn nó ra với một lực siết đau đớn sau lưng cậu.

"Katsuki." Hơi thở nóng rực phả sát vào tai Bakugo. "Đợi đến lượt của mình đi."

Lời nói đó, chỉ bốn từ đơn giản, nhưng lại mang theo một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Cậu nghiến răng, giật mạnh tay thoát khỏi hắn, sẵn sàng phản công-

Nhưng hắn đã biến mất.

Như một bóng ma tan vào bóng tối. Như thể chưa từng có ai ở đó.


*


Không khí trong văn phòng của Endeavor nặng trĩu, không phải vì hơi nóng từ ngọn lửa thỉnh thoảng bùng lên từ cơ thể ông, mà bởi sự căng thẳng rõ rệt đang bao trùm căn phòng.

Thậm chí chiếc bàn làm việc cảm giác còn dài hơn bình thường, với cô Midnight ngồi ở một đầu và Endeavor ở tận đầu bên kia.

Todoroki và Bakugo ngồi cạnh nhau nhưng tư thế của họ hoàn toàn trái ngược-Todoroki điềm tĩnh và bình thản, còn Bakugo thì cứng nhắc, nắm đấm đặt trên mặt bàn như thể sẵn sàng lao vào hành động.

Đối diện họ, Kirishima và Ashido ngồi gần nhau, Ashido áp túi đá lên đầu trong khi loay hoay với hộp băng gạc.

Cô Midnight đang kể lại những sự kiện trong ca tuần tra của mình, giọng nói dù nghe rất ổn định nhưng vẫn còn sót lại chút tức giận.

"Lúc đấy tôi đang đi tuần ở khu Đông, vị trí cũng chẳng xa trung tâm thương mại cho lắm," giọng nói gợi cảm của cô trở nên dè dặt. "Thế nhưng mọi thứ lại quá yên tĩnh. Tôi cứ ngỡ đây cũng chỉ là một buổi tối bình thường cho đến khi hắn đột ngột xuất hiện sau lưng. Gã ta di chuyển cứ như là bóng ma vậy-không một tiếng động nào, lại còn rất nhanh nữa. Đợi đến lúc tôi quay đầu lại thì đã không kịp phản ứng nữa rồi."

Endeavor gật đầu một cái.

"Còn gì nữa không?"

Đôi mắt cô nheo lại, và cô ra hiệu bằng tay như thể đang tua lại khoảnh khắc trong tâm trí. 'Hắn ta che kín từ đầu đến chân. Không để lộ chỉ một mảnh da, tóc cũng không thấy, không một thứ gì cả. Một bộ đồ kín mít không để lộ bất kỳ kẽ hở nào. Và cách hắn chiến đấu... Hắn dường như không muốn giết tôi, ít nhất là không phải ngay lập tức."

Endeavor càu nhàu, hơi nghiêng người về phía trước. "Hắn ta có nói gì không?"

Vẻ mặt Midnight tối sầm lại. "Hắn gọi tôi là Sub." Môi cô nhếch lên đầy khinh bỉ. "Nói rằng "cái loại" như tôi cần bị tiêu diệt. Giọng hắn ta rất lạnh lùng, như chẳng hề tức giận chút nào, chỉ đơn giản là... rất quyết tâm."

Ashido nhăn mặt, hơi dịch người trên ghế và gật đầu đồng ý với lời của cô. "Em cũng cảm nhận được y như thế," giọng cô nhỏ dần, tay giữ chặt túi đá hơn. "Hắn không thực sự nói chuyện với em. Hắn ta cứ im ỉm một cách đáng sợ rồi di chuyển một cách nhanh đến phát rồ luôn."

Kirishima xoa xoa miếng băng mới được dán trên trán mình, cũng xen vào. "Ừ, một nhẫn giả ngoài đời thực. Có vẻ như hắn được huấn luyện khá tốt, và cách hắn di chuyển-như thể hồi đi học giành được huy chương vàng thể dục dụng cụ vậy. Tôi không nghĩ mình đã từng chiến đấu với ai tính toán như hắn ta cả."

Midnight khoanh tay. "Tôi đã cố gắng chống đỡ trước khi kịp dùng năng lực của mình, nhưng chỉ vừa chớp mắt thôi là hắn đã biến mất. Tên Vô Hiệu Hóa này, hắn đúng là khó chơi đấy."

Ánh mắt Endeavor chuyển sang Todoroki và Bakugo. 'Hai đứa còn gì muốn nói không?'"

"Todoroki lắc đầu, giọng nói thận trọng. "Tôi chỉ đến vì ưu tiên an toàn của Ashido. Không có gì khác."

Bakugo do dự, quai hàm nghiến chặt, sự căng thẳng hiện rõ.

"Hơi kỳ lạ, nhưng..." Cậu liếc nhìn Todoroki trước khi thở hắt qua mũi. "Hắn đã nói chuyện với tôi."

Todoroki quay phắt đầu về phía cậu, đôi mắt dị sắc mở to. "Hắn ta nói gì?"

Bakugo nhìn thẳng vào mắt anh một lúc rồi quay đi. "Hắn biết tên tao. Gọi tao là Katsuki, rồi hắn bảo tao 'đợi đến lượt'. Sau đó, hắn biến mất."

Căn phòng im phăng phắc. Biểu cảm của Todoroki thay đổi, sự báo động lóe lên sau vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Hắn biết tên em?"

Bakugo gật đầu, khuôn mặt không để lộ ra biểu cảm gì nhưng bàn tay đã nhanh siết thành nắm đấm. "Ừ."

Cô Midnight là người tiếp theo lên tiếng. "Tôi không quá lo lắng về việc hắn biết tên em, mà là cách hắn ta gọi em. Hắn chỉ gọi tôi là sub." Cô liếc nhìn Endeavor. "Có thể là điều cần chú ý."

Endeavor khẽ ừ đồng ý. "Ta đồng ý. Cũng thật lạ khi hắn không tấn công Bakugo như những người khác. Hắn đã chọn rời đi ngay lúc đó."

Bakugo vẫy tay về phía họ, cố gắng giải thích. "Tôi nghĩ hắn lúc đó nghĩ mình đang bị yếu thế. Hắn ta thường tấn công con mồi đơn lẻ, hoặc ít nhất là theo cặp. Nhưng lúc đó tôi có tận hai Dom ở cạnh."

Endeavor liếc nhìn khuôn mặt hốt hoảng của Shoto, và quyết định không làm tình hình phức tạp hơn. Ông chỉ trả lời, "Có lẽ vậy."


*


Sau đó, bốn người bọn họ rời khỏi trụ sở, không khí đêm trong lành dường như quá đỗi khác thường sau sức nặng của cuộc thảo luận vừa nãy.

Todoroki và Bakugo đi chầm chậm theo chân Ashido và Kirishima, cả hai người họ vẫn còn hơi loạng choạng vì dư chấn.

"Để bọn tớ đưa các cậu về nhà," Todoroki đề nghị, giọng nói nhẹ nhàng. "Vụ lần nãy đã khiến các cậu kiệt sức rồi."

Ashido vẫy tay về phía anh. "Không cần mà, tớ không sao đâu."

Bakugo chen vào, đứng sau lưng bọn họ. "Này. Chỉ vì mày với thằng đầu chĩa được nghỉ làm không có nghĩa bọn tao cũng vậy. Để bọn này đưa tụi bây về thì bọn tao vẫn ăn lương như thường thôi, đừng có mà từ chối."

Ashido mỉm cười yếu ớt, hạ túi đá xuống khỏi đầu mình. "Không xa lắm đâu mà. Nhưng mà dù sao thì cũng cãm ơn nha."

Trước khi họ kịp đi tiếp, một bóng xanh lờ mờ lao vụt về phía bọn họ. Midoriya gần như đâm sầm vào Kirishima, kéo cậu ấy vào một cái ôm thật chặt.

"Sao cậu không gọi cho tớ?!" Giọng Midoriya lạc đi khi cậu bấu lấy áo Kirishima, nước mắt trào lên trong đôi mắt bọ xanh mướt. "Tớ đã phát điên khi Shoto nhắn tin cho tớ. Tớ nghĩ-"

"Tớ ổn, thật mà," Kirishima ngắt lời, vỗ nhẹ vào lưng Midoriya để trấn an. "Không tệ đến thế đâu. Tớ hứa với cậu luôn."

Midoriya lùi lại vừa đủ để trừng mắt nhìn cậu, giọng run run. "Không tệ đến thế? Da cậu nứt toác ra cả đây này! Cậu có biết tớ đã lo lắng thế nào không? Tớ đã gọi điện cho cậu cả trăm cuộc rồi đấy."

Kirishima định mở miệng ra để giải thích, nhưng lời chưa kịp tuôn khỏi đầu lưỡi thì Midoriya đã gào lên.

Chưa bao giờ chàng trai tóc đỏ lại thấy cậu ấy tức giận đến như vậy. "Cậu đáng ra nên gọi tớ ngay vào lúc ấy luôn chứ! Chỉ vì tớ đang trong ca làm không có nghĩa là tớ không có quyền được biết về-"

Bakugo ngay lập tức cắt lời Midoriya. "Deku," giọng cậu sắc bén, đứng ra chắn ngang giữa bọn họ. "Bình tĩnh coi. Mày đang trở nên ngu ngốc đấy."

Midoriya sững người, cậu không ngờ Kacchan sẽ can thiệp vào chuyện này.

Vẻ mặt Bakugo nghiêm nghị nhưng không có chút gay gắt nào, cậu giơ tay làm dấu hòa giải.

"Riot đã trải qua rất nhiều chuyện tối nay," Bakugo tiếp tục, giọng nói chắc chắn nhưng ôn hòa. "Ít nhất mày cũng nên hỏi thăm nó trước khi xả giận vào đầu nó như một kẻ ngốc."

Kirishima vội nói. "Này, đừng nói thế với cậu ấy."

Midoriya mở miệng định phản bác, nhưng cái lườm từ Bakugo khiến cậu im bặt. "Im miệng," Bakugo quát trước khi quay sang Kirishima. "Còn mày, đồ ăn hại, để chuyện này cho tao."

Kirishima trông như muốn phản đối, nhưng Bakugo ra hiệu cậu im lặng.

Quay lại với Midoriya, giọng điệu của Bakugo đột nhiên dịu hẳn lại, vừa đủ để khiến mọi người ở đó đều ngạc nhiên.

"Nghe này," cậu nói. "Ở bên một anh hùng không hề dễ dàng. Là những hy sinh, lòng tin, và mày phải biết rằng ngày nào cũng có thể xảy ra chuyện không hay. Nhưng nếu mày yêu đúng người, thì những thứ đó hoàn toàn xứng đáng."

Midoriya chớp mắt, vai cậu thả lỏng khi những lời của Bakugo dần ngấm vào xương tủy.

Bakugo nói thêm. "Cả mày và tao đều biết rằng mày sẽ không chạy đến đây giữa đêm chỉ để mắng xa xả vào mặt thằng đầu bô này. Vậy nên thôi cái việc hành xử như một đứa con nít chết tiệt rồi qua đây hỏi xem nó có ổn không."

Ashido cùng Todoroki đứng cách đó vài bước, cô hơi tựa đầu vào vai anh với một nụ cười nhỏ nơi khóe miệng. "Cậu rất may mắn đấy," cô thì thầm, mắt liếc về phía Bakugo. "Cậu ấy là một người rất tuyệt vời."

Từ từ, Midoriya chậm rãi quay sang Kirishima, vẻ mặt cậu dịu đi. "Tớ xin lỗi. Cậu có ổn không?" cậu hỏi, giọng nói gần như là một tiếng thì thầm.

Kirishima mỉm cười, dù nụ cười rất nhạt. "Ừ. Tớ không sao. Thật đấy."

Midoriya hơi ngập ngừng, nhưng cậu cũng giơ tay mình ra hiệu cho một cái ôm, đôi mắt long lanh nhìn bạn trai mình. Kirishima không chút chần chừ bước vào vòng tay ấm áp ấy.

Đôi mắt cậu nhắm nghiền, để bản thân được bao bọc trong hơi ấm của người yêu, vứt toàn bộ những tranh cãi ra hết sau đầu.

Ánh mắt Todoroki dừng lại trên người Bakugo, trái tim anh trào dâng một cảm xúc mà anh không thể gọi tên. "Tớ biết," anh khẽ nói.

Anh biết chứ.







tbc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net