44
Tiếng kêu nhẹ nhàng của các thiết bị nhà bếp tràn ngập không khí khi Midoriya vội vã đi lại trong căn hộ của mình, vừa đi vừa ngân nga một giai điệu vui tươi.
Một chiếc băng đô màu đỏ giữ cho những lọn tóc xoăn không rơi xuống mắt, và một chiếc tạp dề buộc chặt quanh eo bảo vệ quần áo khi cậu khéo léo sắp xếp những chiếc bánh sandwich trên đảo bếp. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, phủ một luồng sáng ấm áp lên căn bếp ấm cúng.
Tiếng bước chân yếu ớt ngoài cửa khiến Midoriya ngẩng đầu lên, một nụ cười quen thuộc nở rộ trên khuôn mặt lấm tấm tàn nhang. "Vào đi!" cậu kêu lên, không cần hỏi cũng biết đó là ai.
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, Kirishima bước vào trong, thân hình to lớn của cậu vừa vặn lọt qua cánh cửa khiêm tốn.
Cậu cầm trên tay một bó hoa rực rỡ, những tông màu sáng rực gồm đỏ tươi, vàng và cam phản ánh hoàn hảo tính cách sôi nổi của người cầm những bông hoa ấy.
Đôi mắt đỏ thẫm của ngay lập tức nhìn vào Midoriya, và một nụ cười toe toét hiện rõ trên khuôn mặt cậu.
"Cục cưng ơi, trông cậu đáng yêu quá chừng." Kirishima nói, giọng ấm áp và trêu chọc khi cậu bước vào nhà.
Midoriya quay lại chào người yêu, một chút ửng hồng nhẹ nhàng phủ lên má. "Chào cậu, Ki! Cậu tặng cho tớ à?" Đôi mắt cậu lấp lánh khi chúng rơi xuống những bông hoa.
"Tất nhiên rồi. Còn ai vào đây nữa chứ?" Kirishima vẫn chưa thôi trêu ghẹo, đưa bó hoa ra cho cậu.
Midoriya lau khô tay trên tạp dề và với tay lấy những bông hoa, khuôn mặt sáng bừng lên khi cầm chúng. "Ngọt ngào quá. Hoa đẹp lắm." Cậu ghé bó hoa lại gần hơn, hít hà mùi hương tươi mát với tiếng thở dài mãn nguyện.
Kirishima cười khúc khích, thản nhiên bước vào nhà như cái cách cậu đã làm vô số lần trước đây.
Đóng lại cánh cửa sau lưng, cậu thay giày ra và đi về phía quầy bếp. "Mùi thơm quá. Cậu đang nấu gì thế?"
"Chỉ là bánh sandwich thôi," Midoriya nói, nhẹ nhàng đặt những bông hoa xuống bàn. "Tớ nghĩ mình nên ăn trưa thứ gì đó đơn giản thôi. Nếu cậu đói thì vẫn còn một ít súp trên bếp đấy."
"Cậu biết tớ lúc nào cũng đói mà," Kirishima cười nói. Ánh mắt chuyển sang những bông hoa, rồi cậu đảo mắt nhìn quanh. "Nhà cậu có bình hoa không?"
"Trên kệ trên cùng của tủ cạnh bồn rửa," Midoriya đáp, tập trung thái một ít rau tươi để thêm vào bánh sandwich.
Kirishima vươn tay lên một cách dễ dàng, kéo xuống một chiếc bình thủy tinh với vẻ ngoài trông khá đơn giản. Cậu đổ đầy nước vào bình và đặt bó hoa vào bên trong, sắp xếp các bông hoa vừa đủ để trông chúng thật gọn gàng. Khi đã hài lòng, cậu đặt chiếc bình lên quầy bếp một cách điệu nghệ.
"Rồi," cậu nói một cách tự hào. "Vừa đẹp luôn. Bây giờ cậu có thể vừa nấu ăn vừa ngắm chúng."
Midoriya quay đầu nhìn những bông hoa và mỉm cười nhẹ nhàng. "Cảm ơn cục cưng. Cậu là tuyệt nhất."
Kirishima bước tới phía sau lưng người yêu, vòng cánh tay mạnh mẽ của mình quanh eo Midoriya và tựa cằm lên vai cậu. "Không, cậu mới là người tuyệt nhất," Kirishima thì thầm, hôn nhẹ lên thái dương của Midoriya.
Midoriya ngả người vào vòng tay ấy, cảm thấy hoàn toàn thoải mái. "Ca làm việc tối qua của cậu thế nào?" cậu hỏi, thái một quả dưa chuột cho bánh sandwich.
Kirishima thở dài, giọng vang lên sau lưng Midoriya. "Bận thí mồ. Bọn tớ toàn nhận được mấy vụ khẩn cấp thôi, may là cũng không quá kinh khủng. Ashido thì năng lượng lúc nào cũng tràn trề, kể cả ca đêm. Tớ theo không kịp luôn."
Midoriya cười khúc khích. "Nghe giống cô ấy đấy. Nhưng tớ cá là cậu kiệt sức rồi."
"Cũng hơi hơi," Kirishima thừa nhận. "Nhưng được nhìn thấy cậu thì bỗng mọi thứ đều trở nên xứng đáng."
Midoriya quay đầu vừa đủ để nở một nụ cười tinh nghịch. "Cậu thôi đi."
"Khó cho tớ rồi," Kirishima đáp trả, ôm siết lấy cậu một cái trước khi lùi lại để lấy một chiếc ghế đẩu để ngồi.
Sau khi làm xong bánh sandwich, Midoriya đặt hai chiếc đĩa lên quầy và rót cho mỗi người một cốc nước ép.
Họ ngồi cạnh nhau, đầu gối khẽ chạm vào nhau trong lúc tận hưởng bữa trưa của mình.
Kirishima cắn một miếng sandwich và rên lên một tiếng tán thưởng đầy khoa trương. "Cậu đi thi master chef được luôn rồi đó cưng ơi. Ngon không chịu được."
Midoriya cười, huých khuỷu tay cậu. "Chỉ là một cái sandwich thôi mà, Kiri."
"Ừ, nhưng nó là do cậu làm. Vậy nên nó mới đặc biệt đấy."
Má Midoriya lại ửng hồng, cúi đầu che đi nụ cười ngày càng rộng ra.
*
Sự yên tĩnh của buổi tối bao trùm lấy họ khi Todoroki và Bakugo bước đi cạnh nhau trên những con phố mờ tối hướng về căn hộ của Midoriya.
Một cơn gió lạnh thoảng qua, cuốn theo những chiếc lá lạo xạo trên vỉa hè.
Todoroki đút tay vào túi áo, ánh mắt lặng lẽ dõi theo con đường phía trước.
Anh ta bước gần Bakugo hơn bình thường một bước, thỉnh thoảng lại chạm vào vai Bakugo.
Bakugo liếc nhìn Todoroki. "Hôm nay anh im lặng lắm đấy." Giọng cậu không phải khó chịu, mà nhiều hơn là tò mò.
Todoroki ậm ừ thừa nhận nhưng không trả lời ngay. Anh nhìn thẳng về phía trước, lông mày hơi nhíu lại, như đang cố tìm cách diễn đạt suy nghĩ trong đầu.
Bakugo cau mày. "Nói thẳng ra đi, Shoto. Tao biết anh đang có điều gì đó trong đầu."
Todoroki do dự một lát rồi mới lên tiếng. "Có điều này anh cần nói với em," anh nhẹ nhàng nói.
Bakugo nhướn mày, sự tò mò của trong cậu trỗi dậy. "Được thôi. Có chuyện gì thế?"
Todoroki liếc nhìn cậu một thoáng, vẻ mặt không thể đoán được, rồi lại hướng mắt về phía vỉa hè. "Tối qua, trong lúc tuần tra... anh nhận được một tin nhắn lạ."
Bakugo nhíu mày. "Tin nhắn? Từ ai?"
Hàm của Todoroki siết lại. "Từ một số lạ."
Bakugo dừng bước, quay hẳn về phía anh. "Rồi sao? Nó nói gì?"
Todoroki cũng dừng lại, đứng cách Bakugo chỉ một bước chân.
Anh hít một hơi thật sâu, bàn tay trong túi vô thức nắm chặt. "Là... một lời đe dọa." Giọng anh lí nhí nhưng vẫn cứng cỏi. "Nó bảo anh nên 'cẩn thận hơn.' Và... sẽ thật đáng tiếc nếu có chuyện xảy ra với em."
Những lời nói đó như một cú thụi vào bụng Bakugo.
Đôi mắt đỏ thẫm của cậu mở to, và trong một khoảnh khắc, cậu chỉ trơ mắt ra nhìn vào Todoroki, mặt không chút biểu cảm. "Tao.. ư?" giọng cậu trầm hẳn xuống.
Todoroki khẽ gật đầu, đôi mắt hiện lên chút áy náy. "Ừ."
"Anh không biết ai gửi sao?"
"Không rõ nữa." Todoroki hạ giọng. "Nhưng... anh có một giả thuyết. Kẻ đó rất có thể là anh trai anh. Chỉ là hiện tại anh đang không có bằng chứng gì cả."
"Tuyệt." Môi Bakugo mím lại thành một đường mỏng, cậu hơi quay đầu, ánh mắt quét khắp xung quanh như thể đang mong đợi một kẻ nào đó ẩn núp trong bóng tối sẽ nhảy bổ ra. Tay cậu siết chặt thành nắm đấm ở hai bên hông. "Tại sao anh không nói với tao việc này sớm hơn?"
Todoroki tiến bước lại gần hơn, vẻ mặt điềm tĩnh đối diện với không khí căng thẳng. "Bởi vì anh không muốn làm em lo lắng. Em đã rất vất vả rồi."
"Đó không phải là việc của anh." Bakugo quát, giọng cao lên trước khi cậu kịp nhận ra, khẽ hạ thấp giọng mình. "Nếu có tên nào đó đe dọa tao, thì tao nên có quyền được biết. Và từ lúc nào anh lại giữ bí mật với tao thế?"
"Là lỗi của anh," Todoroki nhẹ giọng, hối lỗi lên tiếng. "Đáng lẽ anh nên nói với em sớm hơn. Nhưng mà..." giọng anh nhỏ dần, ánh mắt dán chặt vào mặt đất dưới chân họ. "Cứ nghĩ đến việc em sẽ gặp nguy hiểm-" Anh khựng lại, lắc lắc đầu. "Anh không biết phải tiếp tục như thế nào... Anh.. sợ lắm."
Cơn giận của Bakugo dịu đi đôi chút trước những yếu đuối trong tông giọng Todoroki.
Cậu thở dài, đưa tay ra cào lấy mái tóc rối bù. "Chết tiệt, Roki," cậu lẩm bẩm, giọng điệu giờ đã mềm mỏng hơn. "Anh không cần phải gánh chịu cái đống đó một mình. Anh đáng lẽ phải nói với tao chứ."
Todoroki ngước nhìn người thương ngay trước mắt, đôi mắt dị sắc của anh pha trộn giữa tội lỗi và quyết tâm. "Anh biết. Nhưng anh không thể nào ngăn mình được. Em quá quý giá đối với anh, Katsuki à."
Hơi thở của Bakugo nghẹn lại trong cổ họng trước lời thú nhận đột ngột từ anh. Cậu nhìn đi chỗ khác, gò má không tự chủ mà ửng hồng. "Ừ, ừm... tao cũng vậy mà, đồ ngốc," cậu lẩm bẩm. "Tao chả ưa gì chuyện thằng anh trai sát nhân nhà anh đi loanh quanh đe dọa anh như vậy cả. Nghĩ mà xem, anh lại chẳng rồ lên nếu người giấu chuyện đó lại là tao đi."
Một nụ cười nhỏ kéo căng đôi môi của Todoroki. Anh bước lại gần hơn, đưa tay ra nhẹ nhàng đặt lên vai cậu. "Anh hứa từ giờ sẽ không giấu em chuyện gì nữa," anh nói, giọng anh kiên quyết. "Anh thực sự xin lỗi."
Bakugo liếc anh, vẻ mặt dịu đi. "Phải thế chứ."
Nụ cười của Todoroki rộng hơn một chút, và sau một khoảnh khắc, anh ngập ngừng vươn xuống bọc lấy tay Bakugo trong tay mình. "Anh có thể không?" giọng anh nhẹ nhàng, ngón tay khẽ chạm vào các đốt ngón tay Bakugo.
Bakugo đảo mắt, mặc dù khóe miệng đã cong lên trông thấy. "Hãy cảm thấy may mắn vì cái mặt đẹp mã kia đi." cậu lèm bèm, để Todoroki đan những ngón tay của họ vào nhau.
Họ tiếp tục bước đi, sự căng thẳng cũng dần tan biến, đem cả hai chìm vào những bình yên dễ chịu.
Một lúc sau, Bakugo phá vỡ sự im lặng. "Vậy thì... Dabi. Anh nghĩ hắn ta là Nullifier?"
Todoroki gật đầu, nắm chặt tay Bakugo hơn một chút. "Rất có thể. Mọi thứ đều khớp với những gì chúng ta đã thấy cho đến nay."
Bakugo chế giễu. "Tuyệt. Không dưng cứ dính vào mấy cha nhà Todoroki thất thường hết thôi. Đầu tiên là ông già nhà anh, rồi lại đến thằng khốn đó."
Todoroki liếc nhìn anh, biểu cảm không thể đọc được. "Anh... Anh xin lỗi, gia đình anh đúng thật là một cơn ác mộng."
Bakugo cười khẩy, đôi mắt đỏ rực lấp lánh sự quyết tâm. "Đừng xin lỗi vì điều đó, cưng à. Đôi lúc đúng là tao ghét ông già nhà anh thật, nhưng mà... Dù sao thì đó cũng là người mang anh đến cho tao. Vậy nên, chắc là tao có thể tha thứ cho ông ta đôi chút."
"Aw... em sao mà ngọt ngào đến thế."
Khi họ đến gần khu chung cư của Midoriya, Bakugo siết nhẹ tay một cái Todoroki trước khi buông ra. "Đừng giấu em chuyện gì nữa nhé, được không?"
"Anh hứa," Todoroki nói, đầy nói kiên định.
*
Khi Midoriya mở cửa, nụ cười rộng trên môi cậu thoáng khựng lại khi thấy Bakugo bước vào với vẻ mặt cau có.
"À... chào Kacchan, chào cậu, Shoto," cậu chào với chút thận trọng, nhanh chóng bước sang một bên để nhường đường.
"Chào," Bakugo lầm bầm, đá giày ra với lực mạnh hơn cần thiết.
Todoroki lặng lẽ theo sau, gương mặt vẫn giữ thái độ trung lập.
"Bữa tối gần xong rồi," Midoriya nói, cố tỏ ra vui vẻ, nhưng ánh mắt liên tục đảo qua hai người họ, từ người này đến người kia
Từ bếp, Kirishima bước ra với một khay nước trên tay.
"Yo! Hai ông đến lâu quá đấy!" Cậu cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt nhanh chóng hướng về phía cái mặt đen như đít nồi của Bakugo.
Bakugo không đáp, chỉ nhét tay vào túi và bước thẳng về phía bàn ăn.
Kirishima quay sang Todoroki, ánh mắt đầy thắc mắc. Nhưng Todoroki chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu đừng hỏi gì cả.
Bữa tối trôi qua yên tĩnh hơn thường lệ. Midoriya và Kirishima cố gắng giữ bầu không khí nhẹ nhàng, kể những câu chuyện vặt vãnh xảy ra trong ngày để lấp đầy khoảng lặng.
Midoriya hào hứng kể lại chuyện một người dân đã nhầm cậu với ai đó khác, còn Kirishima thêm vào những lời chọc ghẹo khiến cả bàn phá lên cười.
Ngoại trừ Bakugo.
Cậu chỉ chọc chọc vào thức ăn trên đĩa, đôi khi mới trả lời vài câu qua loa khi có ai đó gọi tên mình. Todoroki với ánh mắt lo lắng liên tục liếc nhìn về người bên cạnh, nhưng anh vẫn cố không thúc ép cậu quá nhiều.
Anh biết Bakugo không phải đang tức giận với mình. Không đời nào. Sau cuộc trò chuyện đó thì chắc chắn là không phải.
Vậy nên... có lẽ cậu ấy đang lo lắng? Lo rằng Dabi có thể sẽ lại xuất hiện chăng?
Bakugo cứ mân tay lên cổ, xoa nhẹ nơi để lại dấu vết của Todoroki như thể đang cố trấn an chính mình.
Midoriya nhận ra điều đó ngay lập tức. Dĩ nhiên là cậu nhận ra rồi. Đôi mắt xanh lá lia qua lia lại giữa hai người, nụ cười khẽ nhạt đi.
"Cậu ổn chứ, Kacchan?" Midoriya hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy thận trọng.
Bakugo siết chặt chiếc nĩa trong tay. "Tao ổn," cậu đáp một cách cộc lốc, nhưng ai cũng có thể thấy cậu chẳng hề ổn chút nào.
Ánh mắt của Midoriya khẽ liếc về phía Kirishima, nhưng cậu ấy chỉ hơi nhún vai rồi dùng khẩu hình miệng, rằng Giờ chưa phải lúc.
Cả căn phòng sau đó trở nên im lặng một cách thật ngượng ngùng.
Todoroki hít một hơi thật sâu và nghiêng người về phía Bakugo. "Katsu, anh biết em đang có tâm sự. Nhưng ít nhất chúng ta cũng nên nói cho họ biết chuyện gì đang xảy ra chứ."
"Tao không có." Bakugo nhanh chóng đáp lại. "Chỉ là... đang bận suy nghĩ thôi."
Kirishima vội vàng chen vào. "Này, này, không sao đâu! Bọn tôi đều về phe ông, chúng ta là bạn mà, nhớ chứ. Khi nào ông sẵn sàng hẵng nói cũng được, nhé."
*
Sau khi ăn tối xong, cả nhóm di chuyển đến chiếc ghế sô pha để xem phim, nhưng sự thoải mái thường ngày đã không còn nữa.
Kirishima kéo Midoriya lại gần, thoải mái khoác tay qua vai cậu.
Todoroki ngồi cạnh Bakugo, tay vắt sau ghế nhưng không hề có ý định chạm vào cậu ấy.
Midoriya liếc nhìn Bakugo, quan sát cẩn thận. Ngay cả khi đến những cảnh hài hước trong phim, nét mặt Bakugo vẫn cứng đờ, hàm siết chặt như thể đang cố kiềm chế điều gì đó.
Giữa chừng phim, Bakugo đột ngột đứng dậy. "Tao đi lấy nước," cậu lầm bầm rồi rời khỏi ghế, sải bước vào bếp.
Todoroki dõi theo cậu, trên gương mặt thoáng hiện lên nét lo lắng rồi cũng đứng dậy đi theo.
Trong bếp, Bakugo đang lục lọi tủ lạnh, di chuyển nhiều hơn cần thiết khiến những đồ vật xung quanh cũng theo đó mà ồn ào, lạo xạo hẳn lên. Sau khi lấy ra một lon nước có ga kèm theo tiếng ầm từ cánh cửa tủ lạnh, cậu bật nắp lon nhưng không uống ngay, lưng quay về phía cửa với ánh mắt dán chặt vào phía sàn nhà.
Todoroki lặng lẽ bước vào, đứng quan sát một lúc trước khi tiến lại gần hơn.
"Cơm nước gì chưa người đẹp." Todoroki khẽ lên tiếng.
Bakugo không quay lại. "Đừng có lắm trò nữa."
Todoroki phớt lờ, tựa vào quầy bếp. "Thôi nào. Em có thể nói với anh. Em cũng có thể nói với hai người họ nữa."
Vai Bakugo căng lên trong giây lát, cậu im lặng một lúc lâu.
Rồi chậm rãi, cậu xoay người lại, đôi mắt đỏ sậm đầy sắc bén.
"Anh không hiểu đâu," Bakugo lẩm bẩm.
"Vậy hãy giúp anh hiểu đi," Todoroki bình tĩnh đáp lại, ánh mắt vẫn kiên định.
Bakugo khịt mũi, đặt lon xuống quầy với một tiếng thịch nặng nề. "Tao ghét chuyện này," giọng cậu trầm thấp.
"Ghét cái gì?" Todoroki hỏi và bước lại gần hơn.
"Cái này!" Giọng Bakugo cao lên, tay quơ quạng vào không khí. "Tất cả mọi thứ. Đầu tiên là tên Nullifier. Rồi đến những cái tin nhắn ngu ngốc đó. Và giờ thì sự thật là có tên nào đó ở ngoài kia nghĩ hắn có thể đe dọa tao ư? Rằng chúng nó có thể theo nhắm đến anh, hay thậm chí là mấy đứa bạn của tao? Tao lại chả ghét vãi cả ra. Tao ghét việc tao cứ phải chịu đựng tất cả những thứ cảm xúc này."
Biểu cảm của Todoroki dịu lại, sức nặng trong lời nói của Bakugo lắng xuống. "Như thế nào?"
Bakugo nhìn đi chỗ khác, hai tay nắm chặt thành quyền. "Như thể tao đang sợ," cậu lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Ngực Todoroki thắt lại. Anh bước lại gần hơn, tay đưa ra chạm nhẹ vào vai Bakugo. "Dấu yêu à, em--"
"Đừng," Bakugo nói một cách gay gắt, hất tay anh ra. "Chỉ khiến tao cảm thấy tệ hơn thôi."
Trái tim Todoroki nhói lên vì thứ vụn vỡ trong tông giọng của Bakugo, như thể cậu ấy đang gồng hết sức để cố không sụp đổ. Từng bước một, anh chậm rãi tiến đến, anh muốn Bakugo được quyền lựa chọn việc lùi lại nếu em muốn.
Nhưng cậu ấy đã không làm vậy.
Todoroki cẩn thận đặt tay lên má Bakugo, nâng mặt cậu lên để ánh mắt ấy nhìn thẳng vào mắt anh. "Em không cần phải chứng minh điều gì với bất kỳ ai cả," Todoroki khẽ nói. "Không phải với anh, cũng không phải với bất kỳ ai khác. Sợ hãi cũng chẳng sao hết."
Đôi mắt Bakugo khẽ rung lên, chan chứa thứ cảm xúc do dự nơi lòng kiêu hãnh và ngờ vực giao tranh.
Chẳng cần cậu phải phân trần bất cứ thứ gì. Todoroki đều đã hiểu.
"Anh biết," Todoroki đáp, giọng điệu trầm ổn như ngọn lửa âm ỉ trong đêm đông. "Nhưng em không đơn độc đâu. Em có anh mà, Katsuki. Em luôn có anh."
Bakugo lặng nhìn anh, đôi mắt như dò xét điều gì đó trong đôi đồng tử hai màu ấy. Rồi, dần dần, bờ vai cậu buông lỏng, cơ thể cũng thôi căng cứng.
"...Tao không cần ai bảo vệ cả," Bakugo lầm bầm, nhưng trong giọng nói đã chẳng còn chút gai góc nào.
Todoroki khẽ cười, nụ cười mềm như ánh trăng dịu nhẹ. "Có lẽ là vậy. Nhưng em vẫn có anh ở đây."
Bakugo khẽ hừ một tiếng, âm thanh ấy nghe như một hơi thở dài nén lại.
Cậu hơi ngả đầu vào bàn tay của Todoroki, đôi mắt khẽ khàng khép lại trong chốc lát.
"Không biết tao làm gì mà lại có được anh nữa," Bakugo thì thầm.
"Chà..." Todoroki nói, ngón tay cái của anh lướt nhẹ trên má Bakugo. "Em chỉ cần là chính em thôi. Vậy là đủ rồi."
Bakugo mở một bên mắt, liếc anh với ánh nhìn nửa ngờ vực, nửa bối rối. "Im đi."
"Anh không im đâu," Todoroki khẽ cười. "Anh sẽ không ngừng gợi cho em nhớ rằng em tuyệt vời đến nhường nào."
Bakugo nhìn anh thêm một lúc, rồi cuối cùng khẽ hừ một tiếng, tựa như đầu hàng. "Tùy anh."
Todoroki cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Bakugo. Lần này, cậu không đẩy anh ra.
*
Khi họ trở lại phòng khách, Midoriya và Kirishima đều đang nhìn về phía cửa ra vào với vẻ mặt tò mò và lo lắng.
"Mọi chuyện ổn cả chứ?" Midoriya cẩn thận hỏi.
"Chả sao cả," Bakugo cộc lốc đáp, thả người phịch xuống ghế sô pha. Cậu cầm lấy lon nước có ga, nhấp một ngụm rồi càu nhàu: "Tự mà đi lo chuyện của mày đi."
Midoriya và Kirishima trao đổi ánh mắt với nhau nhưng không hỏi thêm gì. Dẫu vậy, Kirishima vẫn nở một nụ cười nhẹ đầy trấn an với Bakugo.
Todoroki ngồi xuống bên cạnh Bakugo, đủ gần để vai họ khẽ chạm nhau, nhưng anh cũng không thúc ép gì thêm. "Vậy thì... bọn mình có chuyện cần nói với hai cậu."
Kirishima lập tức nheo mắt, vẻ cảnh giác rõ ràng. "Trời đất... Mở đầu thế này thì chắc chắn không thể nào là tin tốt rồi."
Todoroki rút điện thoại ra khỏi túi quần. "Không phải, cũng không có gì quá nghiêm trọng đâu. Ý tớ là... không phải chuyện tốt, nhưng cũng chưa đến mức quá tệ."
Anh đưa điện thoại cho Kirishima mà không nói thêm lời nào.
Bakugo đã bắt đầu giải thích với Midoriya, bàn tay cậu xoa nhẹ sau gáy như thể đang cố xua tan sự bực bội. "Hôm qua thằng ất ơ nào đó tự nhiên nhắn vậy cho Todoroki. Nó nghĩ cái thứ đó là do tên Nullifier kia gửi."
Midoriya mở to mắt, kinh ngạc đến mức suýt đánh rơi cốc nước trên tay. "Khoan đã... Nullifier sao lại có số cậu ấy được?"
"Ờ, chuẩn. Nên bọn tao đang nghĩ tên kia rất có thể là thằng anh lớn nhà nó."
tbc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net