Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 12 (E)

Bakugou quỳ xuống bằng một chân, chống tay xuống đất, thở dốc. Sau khi rời khỏi lớp học và tách ra khỏi Kirishima, cậu đi đến thư viện, rồi khi ra ngoài thì bị vài người từ khoa phổ thông chặn lại.

Gần đây Bakugou không có tâm trạng để bận tâm tới bọn họ, định phớt lờ, cho đến khi một tên bắt đầu la lối chửi rủa. Một luồng khí lạ giống như những cây kim đâm vào da thịt, xuyên qua não cậu khiến cậu nhận ra chuyện gì đã xảy ra. Đó cũng là lúc cậu nhớ ra đám Alpha này chính là lũ học sinh đã từng bị dọa sợ chết khiếp trong nhà vệ sinh trước đây.

Nhiệt độ cơ thể tăng cao, mồ hôi toát ra dữ dội, vụ nổ vừa rồi rõ ràng là ngoài tầm kiểm soát, nhưng cậu chẳng buồn bận tâm tới đám ngu ngốc đó đã bị nổ bay đi đâu. Nhỏ mặt mâm nói đúng, dù cậu có thừa nhận hay không, việc cậu là Omega đã được Midoriya Izuku bảo vệ quá tốt.

Suốt những năm phân hoá, đây là lần đầu tiên cậu trực tiếp cảm nhận được sự tấn công có chủ đích từ pheromone của Alpha, ngạo mạn, hung tàn và đầy ác ý, hoàn toàn khác với mùi pheromone êm dịu mà Midoriya mà anh luôn cố gắng thu lại ngay cả khi trong kỳ phát tình. Cơ thể cậu bắt đầu vô thức khao khát hương thơm như rừng hổ phách, đậm đặc và yên bình, như một kho báu được rồng canh giữ, đầy sự trân quý cẩn thận.

Khi nhiệt độ cơ thể tiếp tục tăng, một luồng hơi nóng âm ỉ dâng lên. Bakugou có thể ngửi thấy mùi hương ngọt ngào của cam quýt bắt đầu toả ra từ cơ thể mình. Cậu chống tay đứng dậy, vỗ mặt vài cái, hít sâu một hơi, cố giữ tỉnh táo giữa không khí oi bức của đêm hè và nhanh chóng đi về phía ký túc xá.

Trong cơn mê man, cậu bất giác nghĩ tới khoảng thời gian Mitsuki từng hỏi bóng gió rằng cậu muốn tìm một Alpha như thế nào trong tương lai. Bà già phiền phức đó lúc nào cũng lo lắng vớ vẩn, không nhận được câu trả lời thì lúc nào cũng làm mặt nghiêm trọng. Thật ra, đôi khi cậu nghĩ, nếu tuỳ tiện nói rằng cậu muốn tìm một Alpha mạnh hơn Deku gấp trăm lần, hoặc một Beta hay Omega cũng được, thì có lẽ bà ấy sẽ an tâm hơn.

Midoriya Izuku có gì tốt chứ? Từ nhỏ tới lớn, cậu đã nói "Đừng lại gần tao", "Đừng theo tao", "Đừng gọi tao là Kacchan" cả trăm lần rồi. Midoriya đã nghe thấy lần nào chưa? Giờ chuyện đã đến nước này, anh mới bắt đầu hỏi "Kacchan có đồng ý không?" "Kacchan có chịu được vết đánh dấu không?" "Nó có ảnh hưởng đến Kacchan không?".

Đáng lẽ phải làm từ trước rồi chứ! Cậu thậm chí còn có thể khinh bỉ mà nói rằng Midoriya Izuku là Alpha yếu đuối nhất mà cậu từng gặp, ngày nào cũng làm cậu tức điên lên.

— Nhưng trên thế giới này, chỉ có một Midoriya Izuku như thế thôi.

Vì vậy, dù có gấp mười, trăm, ngàn hay vạn lần, đó cũng chỉ là những con số vô nghĩa. Không có con số một đứng trước, tất cả đều trở nên vô giá trị.

Nên cậu chẳng thể nào nói ra được.

Khi về đến ký túc xá, trăng đã lên cao. Phòng sinh hoạt chung dưới sảnh đã trống không, Bakugou thở phào. Mặc dù cậu chưa bao giờ bận tâm đến việc Alpha hay Omega là gì, nhưng để Midoriya thấy tình trạng đầy pheromone này thì chắc hẳn sẽ rất khó xử.

Cậu bước dọc hành lang dài ngập ánh trăng, nhớ lại hồi còn tiểu học cũng có một hành lang dài như vậy ngoài lớp học, chật chội và dài dằng dặc, như không bao giờ có điểm kết thúc.

Đó là chuyện rất lâu, rất lâu về trước. Lúc đó cậu vẫn chưa phân hóa, và mối quan hệ với Midoriya chưa đến mức tồi tệ. Ngày hôm đó, cậu có ca trực nhật, tên nhóc trực cùng bị ốm nên xin nghỉ. Cậu cứng đầu không chịu nói với giáo viên, sau giờ học đành một mình ở lại làm việc của hai người. Đám bạn cùng lớp không nhìn ra sự cứng cỏi bề ngoài của cậu, sớm rời đi và vẫy tay tạm biệt.

Trời tối dần, trăng lên đỉnh ngọn liễu. Khi cậu vừa hít mũi đóng túi rác trong lớp học tối om, cửa lớp bỗng bị đẩy mở. Midoriya, đeo cặp trên vai, thở hổn hển và mỉm cười ngốc nghếch, nói:

"Kacchan, tớ biết ngay là cậu chưa về mà."

Midoriya, khi trên đường về nhà, tình cờ gặp mẹ Bakugou đang ra ngoài, mới biết rằng Bakugou chưa về nhà, vậy nên lại ngốc nghếch chạy quay lại trường.

"Tớ sợ cậu về nhà một mình vào lúc này sẽ sợ." Anh nói.

Thời gian trôi qua quá lâu, Bakugou không còn nhớ rõ cảm xúc lúc đó là gì, chỉ nhớ về hành lang dài mà họ cùng nhau đi qua, ánh trăng như thủy ngân trải đầy mặt đất, bóng cửa sổ chia ánh trăng thành mê cung trẻ thơ. Cậu đã nói:

"Deku, chúng ta thi xem ai đến cửa trước đi! Chỉ được dẫm lên những chỗ có ánh sáng thôi, ai dẫm vào bóng sẽ bị quái vật kéo xuống lòng đất, xem ai đến đích trước!"

Nói xong, cậu liền nhảy nhót chạy đi. Midoriya phía sau sợ đến mức suýt khóc, vừa kéo dài giọng vừa khóc vừa đuổi theo:

"Kacchan, đợi tớ với!"

Vậy cuối cùng ai đã thắng nhỉ?

Bakugou bước qua từng ô ánh trăng, như thể đang đi qua hành lang thời gian dài dằng dặc. Hai đứa trẻ đeo cặp khi xưa đã không còn như bóng với hình nữa. Hỷ nộ ái ố, yêu ghét đan xen, tất cả đều phai dần như làn khói nhẹ, tựa như giấc mơ hão huyền trăm năm.

Cậu dừng lại ở hành lang tầng bốn, đứng yên.

Ở cuối hành lang thời gian ấy, kẻ từng là đứa trẻ hay khóc đã lớn lên. Chàng trai cao ráo co mình bên cửa phòng, ngủ thiếp đi, ánh trăng rót nhẹ lên mái tóc của anh, dịu dàng như giấc mộng xa vời từ bao năm trước, nay đột nhiên len lỏi vào hiện thực.

Anh đã thắng rồi.

Midoriya gõ cửa phòng Bakugou rất lâu nhưng không có ai đáp lại. Không biết Bakugou chưa về hay không muốn mở cửa, cuối cùng Midoriya thở dài, quyết định dựa vào cửa chờ. Vừa khóc xong, đầu óc vẫn còn mụ mị, đến mức ngủ quên lúc nào không hay.

Không biết đã ngủ bao lâu, Midoriya bị một cú đá làm tỉnh dậy. Lực đá quen thuộc và góc độ chuẩn xác, không cần mở mắt anh cũng biết là Bakugou đã về.

"Kacchan, cậu về rồi à..."

Midoriya mơ màng nói, bỗng ngửi thấy một mùi cam quýt nhè nhẹ, pha lẫn với mùi pheromone lạ. Anh giật mình, nhìn thấy Bakugou với dáng vẻ nhếch nhác, lập tức tỉnh táo hẳn, bật dậy, vừa ngạc nhiên vừa giận dữ:

"Cậu bị pheromone tấn công à?!"

Vừa nói, anh đã đặt tay lên vai Bakugou để kiểm tra vết thương. Pheromone của Alpha bắt đầu tràn ngập khắp không gian khi anh nổi giận, mùi hổ phách thoang thoảng trong không khí:

"Là tên khốn nào đã làm chuyện này?!"

Bakugou, vốn đã có chút phản ứng do kích thích pheromone, giờ bị tác động mạnh đến mức đứng không vững. Nếu như trước đó, đợt tấn công pheromone của đám Alpha kia chỉ là trò vặt vãnh, thì giờ đây, sự bùng phát của Midoriya mới thực sự là điểm yếu của cậu.

Bakugou túm lấy bàn tay đang di chuyển của Midoriya, gắng gượng nói qua hàm răng nghiến chặt:

"Đừng nói ở hành lang, Deku."

Midoriya sững lại, nhận ra Bakugou đã không còn đứng vững nữa, nửa người dựa vào anh để lấy sức. Anh hơi bình tĩnh lại, thu pheromone về, thả tay ra khỏi vai Bakugou, rồi vòng tay qua ôm trọn Bakugou vào lòng, nhẹ nhàng hỏi bên tai cậu:

"Kacchan có mang chìa khoá không?"

Người đang bị Alpha an ủi chỉ mơ màng gật đầu, Midoriya lập tức thò tay vào túi quần tìm chìa khóa. Bakugou lập tức tỉnh lại, phản xạ giữ tay Midoriya lại.

Trong bóng tối ánh trăng, hai người nhìn nhau ở cự ly gần. Midoriya không chớp mắt nhìn Bakugou, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:

"Kacchan, để tớ kiểm tra xem cậu có bị thương không."

Bakugou mấp máy môi, cảm giác như muốn chửi một câu như mọi khi, nhưng cuối cùng lại không nói gì, chỉ lảng tránh ánh mắt và thả tay ra.

Midoriya trong lòng bỗng dâng lên cảm giác chua xót, tình yêu ngọt ngào như mùi cam quýt, vừa đắng cay vừa ngọt ngào. Anh ôm chặt Bakugou hơn, nhanh chóng mở cửa và dìu cậu vào phòng.

Phòng của Bakugou kín mít, pheromone trong không gian kín trở nên mạnh mẽ và lan tỏa vô tội vạ. Midoriya chưa kịp bật đèn thì đã cảm nhận thấy người trong lòng mình bắt đầu đổ sụp xuống. Anh vội vàng siết chặt tay, cuối cùng đành ôm lấy Bakugou, ngồi bệt xuống đất cùng nhau.

Cơ thể của Bakugou theo bản năng tìm đến vị trí yêu thích nhất, mặt cậu vùi vào hõm vai của Midoriya, cọ cọ không tự chủ. Cằm của Midoriya đặt nhẹ lên mái tóc vàng mềm mại, cậu hỏi:

"Kacchan, cậu thấy đỡ hơn chút nào chưa?" Giọng vẫn không giấu được sự tức giận,

"Rốt cuộc là thằng khốn nào?"

Bakugou nhắm mắt, cảm nhận sự xoa dịu từ pheromone của Alpha mình. Cuối cùng cậu cũng tỉnh táo hơn một chút, ngồi dậy khỏi vòng tay của Midoriya, giọng nói khôi phục lại sự khó chịu thường ngày:

"Ai mà biết được, còn chưa kịp nhìn kỹ đã bị tao thổi bay hết rồi. Không biết chúng có chết hết hay không."

Midoriya khẽ cười không thành tiếng:

"Đúng là phong cách của Kacchan." Tay cậu sờ lên dái tai Bakugou, kiểm tra nhiệt độ.

Bakugou quay đầu, hất tay anh ra, cựa quậy để ra hiệu muốn anh buông ra:

"Mày đến làm gì, có việc à?"

Midoriya vốn hiểu rất rõ mọi hành động của Bakugou, nhưng lần này dường như như bị tín hiệu cắt đứt. Vòng tay của anh vẫn như tường thành không động đậy, không trả lời câu hỏi của Bakugou:

"Nhiệt độ của cậu vẫn còn cao, tốt nhất nên để tớ cắn trước đã."

Bakugou cảm giác hôm nay Midoriya thật kỳ lạ. Câu từ chối đã đến tận đầu lưỡi, nhưng phải mất một nhịp cậu mới nhận ra Midoriya không hề hỏi ý kiến mình:

"Cái gì...?"

Chưa kịp nói xong, hơi thở nóng hổi đã phả đến phía sau cổ, đôi môi bỏng rát dán lên tuyến pheromone tỏa mùi cam quýt của cậu, không chút do dự cắn xuống.

Phản ứng sinh lý từ dấu cắn lan tỏa tức thì trong não bộ của Bakugou, cậu mở miệng, nhưng không nghe thấy âm thanh nào phát ra. Những đốm pháo hoa rực rỡ trong võng mạc bung nở thành một tấm tranh trải dài khắp bầu trời, cảm giác phụ thuộc về mặt tâm lý tràn ra từ nơi tiếp xúc da thịt, lan đến từng ngón tay. Bakugou vô thức nắm chặt lấy áo của Midoriya.

Đột nhiên cậu cảm thấy đau nhói trong lòng bàn tay, liền tỉnh lại.

Lúc đánh nhau với đám cặn bã kia, do vụ nổ mất kiểm soát, bàn tay cậu bị bỏng, và giờ đã vô tình chạm vào khuy áo. Cơn đau kéo cậu trở lại khỏi khoái cảm ngắn ngủi từ vết cắn. Tay cậu từ tư thế nắm chặt tay áo thành hành động đẩy ra:

"Khoan đã, Deku..."

Nhưng Alpha vừa trải qua sự dao động cảm xúc, giờ lại chịu thêm sự kích thích từ vết cắn, dường như đã chìm vào cơn mê loạn. Sau khi đánh dấu xong, môi của Midoriya không rời khỏi tuyến hương đã bị cắn vỡ, anh vừa liếm vừa mút vết thương. Cảm nhận được sự phản kháng từ Bakugou, Midoriya dừng lại một chút, môi tách khỏi da thịt cậu, nhưng cả người lại áp sát hơn nữa, tay ôm chặt lấy eo Bakugou.

"Chết tiệt, mày muốn điên đến mức nào... ưm..."

Midoriya nhanh chóng tiến tới, rời khỏi tuyến hương, nhưng lại bắt đầu hôn dọc lên vùng da cổ, thỉnh thoảng cắn nhẹ. Điều này khiến Bakugou, vốn vẫn còn trong dư âm của khoái cảm, phải phát ra một tiếng rên nghẹn ngào.

Mẹ kiếp, ngày mai còn phải tập luyện ngoài trời nữa. Bakugou nghiến răng chửi thầm. Tay cậu quấn lấy mớ tóc xanh rối bù của Midoriya, suy nghĩ không biết nên giật rụng hết hay nổ tung đầu anh, thì bỗng nhớ ra điều gì đó, tay cậu liền thả lỏng ra.

Ngày mai, còn có ngày mai.

Cậu và người này, vẫn còn vài ngày mai nữa.

Thế là mọi sự phản kháng đều tan biến. Bakugou buông thả đống tóc đã may mắn thoát nạn kia. Những nụ hôn từ bên cổ dần di chuyển đến yết hầu, Bakugou khẽ run rẩy, ngẩng cằm lên một chút. Cậu giống như một con báo săn đã bị thuần hóa, ngoan ngoãn phơi bày chiếc cổ yếu ớt và chí mạng của mình cho kẻ săn mồi chiếm lấy. Alpha không ngừng cắn vào da thịt, để lại nhiều dấu vết, khiến Bakugou phát ra những âm thanh rên rỉ đầy bất lực. Trong căn phòng tối tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy những hơi thở gấp gáp.

Cuối cùng, chính Midoriya là người dừng lại trước. Khuy áo sơ mi của Bakugou đã bị anh mạnh tay làm đứt mất hai cái, dù chưa bật đèn, nhưng ánh trăng chiếu qua cửa sổ cũng đủ để thấy cổ và ngực của Bakugou đã đầy dấu vết đỏ hằn, có chỗ còn bầm tím, không thể che giấu.

Midoriya vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của Bakugou, cảm nhận từng nhịp thở. Bakugou không thốt ra một lời mắng mỏ nào, nhưng Midoriya lại chỉ muốn khóc.

Tại sao tớ lại không nhận ra chứ? Rõ ràng, đằng sau vẻ ngoài khó chịu và phản kháng của Kacchan là sự dung túng vô điều kiện dành cho tớ.

Kể cả khi tớ đột ngột xông vào phòng cậu, cũng không sao.

Kể cả khi hai người đã rõ ràng quyết định chia tay nhưng vẫn mập mờ dây dưa, cũng không sao.

Kể cả ngày mai, khi cậu phải đối mặt với ánh nhìn dị nghị vì những dấu vết này, cũng không sao.

Midoriya khẽ cười, giọng khàn khàn:

"Kacchan, lần trước khi tớ cắn, cậu có tỉnh không?"

Ngón tay của Bakugou xoắn lấy mái tóc xanh của anh, động tác như ôm đầu của Alpha vào lòng. Ánh mắt của Bakugou mơ màng dừng lại trên trần nhà đen kịt:

"Tao không biết mày đang nói cái gì."

"Vậy à," Midoriya nhắm mắt, nhẹ nhàng nói,

"Kacchan, tớ xin lỗi."

Bakugou hít một hơi, tay siết chặt mái tóc của Midoriya, tức giận kéo cậu ta ra khỏi người mình:

"Mẹ kiếp, mày..."

Nhưng câu chửi sau đó lại không thể thốt ra được.

Vì Midoriya Izuku đang khóc.

Những giọt nước mắt không ngừng tuôn ra từ đôi mắt trong sáng ấy, giống như ngày còn bé. Đôi mắt xanh thẫm, tĩnh lặng và xinh đẹp, tựa như khu rừng dưới ánh trăng sau cơn mưa. Thật lạ lùng, người này từ nhỏ đã luôn khóc, Bakugou đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần Midoriya khóc lóc xấu xí. Nhưng tại sao, mỗi lần Midoriya khóc, cậu lại chẳng nói nên lời?

Cậu hoàn toàn không biết phải làm gì với Midoriya.

Midoriya nhẹ nhàng nắm lấy tay Bakugou, vốn đang túm lấy tóc anh, rồi cẩn thận đặt chúng vào lòng bàn tay mình, dịu dàng hôn lên vết bỏng. Nước mắt từ từ nhỏ xuống, chảy qua môi và rơi vào vết thương nhỏ bé ấy. Chỉ hơi nóng một chút thôi, nhưng nỗi đau lại khiến cả cơ thể Bakugou run rẩy.

"Kacchan, tớ xin lỗi, tớ là một kẻ hèn nhát."

"Tớ... suốt thời gian qua, nếu không thể nhận được lời hồi đáp từ cậu, không thể nhận được sự yêu thương từ cậu, không thể được đáp lại, thì tớ thà mãi mãi không đưa tay ra,"

Midoriya hôn từng ngón tay Bakugou, hôn lên những vết chai sần, hôn qua những khe hở mềm mại, hôn cả những móng tay tròn trịa,

"Tớ không hề tử tế, cũng chẳng vô tư chút nào."

"Họ nói không sai, tớ chính là kẻ ích kỷ. Kacchan, tớ xin lỗi, tớ là một kẻ ích kỷ."

"Dù tớ là một kẻ hèn nhát, ích kỷ, và chẳng tốt đẹp chút nào, nhưng tớ vẫn muốn nói rằng—"

Midoriya nhắm mắt, tựa khuôn mặt mình vào lòng bàn tay Bakugou, nước mắt nhỏ giọt qua kẽ tay, rơi xuống đất rồi tan biến không dấu vết.

"Đừng làm phẫu thuật được không?"

"Chúng ta đừng chia tay được không?"

"Giống như bây giờ, dù mỗi quý cậu chỉ thuộc về tớ có ba ngày, tớ cũng sẽ mãn nguyện. Có được không?"

Đầu óc Bakugou trống rỗng. Đôi tay vừa được Midoriya hôn nhẹ giờ đã đẫm nước mắt, ấm áp đến mức khiến cậu muốn khóc.

Bakugou đã tự nói với bản thân không biết bao nhiêu lần rằng cậu không quan tâm Midoriya Izuku sẽ ở bên ai sau này, không quan tâm họ có chia tay hay không, không quan tâm nếu cả đời này không gặp lại anh. Cậu không quan tâm đến Uraraka, không quan tâm đến Iida, không quan tâm đến Todoroki, không quan tâm đến bất kỳ ai trên thế giới này có thể gần gũi với Midoriya hơn cậu.

Cậu đã tin tưởng điều đó một cách chắc chắn.

Nhưng tất cả những lời nói ấy giống như một lâu đài cát trên bãi biển. Dù có xây vững chắc đến đâu, dù có bền chặt và kiên cố, chỉ một giọt nước mắt của Midoriya Izuku cũng có thể phá vỡ tất cả.

Bakugou cúi đầu, mái tóc che khuất toàn bộ biểu cảm của cậu:

"Đồ ngốc..."

"Kacchan?"

Nghe thấy sự run rẩy trong giọng nói của cậu, Midoriya vội vàng thả một tay ra, định chạm vào mặt cậu. Nhưng trước khi kịp chạm đến, những giọt nước mắt nóng hổi đã rơi xuống mu bàn tay Midoriya. Cả người anh đờ đẫn, hoàn toàn mất phương hướng. Đến khi nhận thức được thì cơ thể đã tự động nhào tới, ôm chặt lấy Bakugou, siết mạnh đến nỗi xương cốt kêu răng rắc, như thể muốn hòa cậu vào máu thịt của mình.

"Kacchan, đừng khóc, đừng khóc, làm ơn."

Bakugou tức giận cắn mạnh vào vai và cổ của Midoriya:

"Ai khóc chứ!"

Nhưng cơ thể đang bị ôm chặt trong vòng tay ấm áp, mềm mại ấy khiến cậu không còn sức để nghiến răng, đành buông ra, giọng khàn khàn vẫn mang theo chút nghẹn ngào:

"Đồ ngốc, đồ ngu, đồ vô dụng, đồ... đồ mọt sách đáng ghét..."

Midoriya nâng khuôn mặt cậu lên, những nụ hôn phủ đầy trên đôi má đẫm nước mắt, như muốn bướng bỉnh hôn khô tất cả dòng lệ ấy. Giọng Midoriya trầm thấp và khàn khàn, như thể đang vô thức thì thầm:

"Kacchan, đừng khóc... Kacchan, Kacchan..."

Ai khóc chứ, cậu không khóc. Rõ ràng là Midoriya Izuku, tên ngốc đó, khóc nhiều đến thế mà.

Những giọt nước mắt của Midoriya khiến cơn thủy triều trong trái tim khô cằn, hoang vu, làm cho trong lòng Bakugou gợn sóng. Những dòng suối nhỏ và con sông hợp lại thành một đại dương rộng lớn, đẩy những con sóng vô tận cuộn trào, nhấn chìm lâu đài cô độc trên bãi cát. Khi thủy triều rút đi, chỉ còn lại một mảnh chân tâm nhỏ bé.

Cho đến ngày hôm nay, Bakugou mới phải thừa nhận rằng, sâu thẳm trong lòng mình, cậu vẫn muốn nghe được câu nói đó.

May mắn thay, dù mất bao nhiêu thời gian, Midoriya Izuku cuối cùng cũng đã nói ra.

Midoriya dịu dàng nâng khuôn mặt của Bakugou lên, trán hai người chạm vào nhau, họ lặng lẽ nhìn nhau trong bóng tối, như thể đã cùng nhau trải qua bao năm tháng, dù đẹp hay không đẹp.

Cậu nghe thấy giọng nói ấy nhẹ nhàng vang lên, len qua căn phòng trống trải, len qua những hạt bụi bay dưới ánh trăng, len qua những đồng bằng rộng lớn và dòng sông chảy êm đềm trong màn đêm, len qua những mảnh vỡ của thời gian với những nụ hôn bỏ lỡ và những lời chưa từng được nói ra. Giống như người lữ hành trở về sau một hành trình dài, băng qua núi non, qua sông biển, qua bao năm tháng, cuối cùng cũng được đặt yên ổn trong lồng ngực.

"Kacchan, tớ yêu cậu."

Gió thổi, làn gió đêm mùa hè khẽ đẩy cánh cửa sổ hé mở.

Dưới bóng cây dã hương to lớn bên ngoài cửa sổ, Midoriya lần đầu tiên trao cho Bakugou một cái hôn từ tận đáy lòng. Tuy có chút muộn màng, nhưng lại ấm áp, chân thành đến lạ.

----

Còn 2PN nữa nha mọi người :> .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net