Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 2

Ba ngày phát tình trôi qua một cách vô cùng hỗn loạn, như một trận chiến khốc liệt, hoang tàn khắp nơi.

Không rõ là lỗi của ai, có lẽ vì sự phân hóa quá sớm, bị đánh dấu quá sớm mà kỳ phát tình của Bakugo luôn rối loạn. May mắn thay, chuyện bị gọi về một cách vội vàng vào những lúc bất ngờ như thế này không chỉ xảy ra một hai lần. Inko đã quen chuẩn bị sẵn thức ăn ở nhà để phòng ngừa những trường hợp như vậy.

Mặc dù trước khi rời đi, Inko đã để lại thức ăn trên bàn, nhưng khi đối mặt với kỳ phát tình ồ ạt của Bakugo, thức ăn cũng chỉ nằm đó hỏng đi sau ba ngày. Hai người trên lầu sống sót chủ yếu dựa vào nước uống và đồ khô dưới gầm giường.

Kỳ phát tình của Bakugo hỗn loạn và mạnh mẽ, điều tệ nhất là chính bản thân cậu không bao giờ mở lời. Từ sau lần đầu tiên bị đánh dấu, khi Midoriya rời xuống lầu chuẩn bị thức ăn chỉ vỏn vẹn mười phút, khi quay lại với tô cháo trên tay, anh đã phát hiện Bakugo gần như bị sốc trong phòng tắm vì cố gắng kiềm chế ham muốn. Từ đó, Midoriya không dám rời xa Bakugo quá lâu trong kỳ phát tình nữa.

Dù sao thì, với Kacchan, chết vì sốc vẫn dễ dàng hơn nhiều so với việc cúi đầu trước người khác. Midoriya ôm Bakugo sau một cơn sóng tình dục, trong đầu thoáng qua những suy nghĩ lộn xộn. Kacchan là người rất kiêu ngạo, tất cả những việc này, từ việc xoa dịu trong kỳ phát tình đến việc chạy đôn chạy đáo khắp nơi để giúp Bakugou vượt qua, đừng mong rằng cậu ấy sẽ nhớ ơn.

Vì tất cả những việc đó không phải là thứ mà Bakugo yêu cầu, mà là thứ Midoriya tự nguyện trao đi. Nếu không bị đánh dấu và ràng buộc một cách bất đắc dĩ, với tính cách của Kacchan, có lẽ cậu ấy thậm chí không muốn nhận bất cứ thứ gì Midoriya cho.

Vết cắn trên vai Midoriya do Bakugo để lại đã bắt đầu đóng vảy. Midoriya ôm Bakugo và di chuyển một chút, lưng chạm vào gối khiến anh cảm thấy đau rát, tưởng tượng ra cảnh lưng mình chắc chắn rất thê thảm.

"Hy vọng tuần tới không có bài huấn luyện đối kháng cường độ cao nào"

Midoriya buồn bã nghĩ, vì khi cởi áo ra, những vết thương trên người chẳng thể nào giải thích nổi.

Midoriya ngồi dậy, cố kéo một chai nước từ dưới giường ra, nhưng chỉ vài giây ngắn ngủi rời đi, Omega trong vòng tay anh bắt đầu rên rỉ không yên, cảm nhận theo mùi hương lại ép sát vào anh. Midoriya đành bất lực ôm chặt Bakugo, một tay xoa dịu bờ vai trần của cậu, tay còn lại vươn ra lấy nước và đồ ăn từ dưới giường.

"Mình có nên tập yoga không nhỉ?"

Midoriya nghĩ với cơ thể đang căng ra đến mức cực hạn.

Sau khi cố gắng mở nắp chai nước suối, Midoriya cẩn thận cho Bakugo uống vài ngụm, người trong vòng tay anh hít thở nhẹ nhàng, dần dần tỉnh lại.

Midoriya nhìn vào đôi mắt đỏ đẹp đẽ dần mở ra. Anh không sợ Bakugo sẽ nổ tung khi thấy anh. Trong kỳ phát tình, Bakugo Katsuki yên tĩnh đến mức khó tin, im lặng và chịu đựng, dù bị hành hạ thế nào cũng không phát ra tiếng động. Cậu giống như quay trở về những năm tháng bị mẹ mắng vì bắt nạt Midoriya, cắn chặt môi không nói gì.

Sự yên tĩnh đó đôi khi khiến Midoriya cảm thấy, Kacchan trong phòng và Kacchan bên ngoài phòng, dường như là hai người khác nhau hoàn toàn.

Midoriya chăm chú quan sát đôi mắt mở ra, nhưng nhanh chóng ngập tràn nước mắt, chưa hoàn toàn tỉnh táo. Anh nhẹ nhàng hỏi:

"Cậu muốn nữa à?"

Bakugo không nói gì, lại nhắm mắt. Midoriya cũng im lặng, tay anh vuốt nhẹ dọc theo sống lưng trần của cậu, nhẹ nhàng ấn vào nơi đó để kiểm tra xem Bakugo có bị thương không, sau đó lật người phủ lên cậu, tách hai chân Bakugo ra và ép vào giữa.

Midoriya chính là một người tốt bụng, dịu dàng như vậy. Dù có phải lỗi của anh hay không, anh vẫn luôn ngốc nghếch gánh vác trách nhiệm mà anh cho là của mình. So với thái độ tiêu cực và tồi tệ của Bakugo, dù chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, Midoriya gần như có thể xem là một Alpha mẫu mực.

Đến kỳ phát tình thứ ba của Bakugo, anh đã bắt đầu quen với việc chăm sóc một Omega trong kỳ phát tình, đặc biệt là một Omega khó chịu cực độ như Bakugo. Dù Bakugo giữ vững chính sách "không chống cự, không nói, không hợp tác", Midoriya vẫn có thể tinh tế quan sát và dựa vào kinh nghiệm để hiểu ngay lập tức.

Midoriya từng tự mỉa mai bản thân, rằng anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ghi lại những điều này trong cuốn sổ dữ liệu của Kacchan.

Vừa bị xâm nhập, móng tay của Bakugo lại cắm sâu vào lưng Midoriya, đau đến mức khiến anh ngừng thở trong giây lát, nhưng anh không nói gì, vẫn dịu dàng kéo hai chân Omega vòng qua eo mình.

Lần nào cũng như vậy. Bakugo cắn chặt môi, nhắm mắt vùi mặt vào bộ ngực đã cứng cáp sau nhiều năm rèn luyện của Alpha,. Đối phương nhanh chóng nhận ra điều đó, tay đang nắm eo cậu chuyển lên vuốt nhẹ đôi môi rớm máu, cố gắng len vào miệng để cậu thả lỏng. Bakugo buông môi, nhưng ngay khi những ngón tay của Midoriya len vào miệng, cậu hung hăng cắn chặt.

Midoriya đau đến hít mạnh một hơi, nhưng vẫn dịu dàng, không rút tay ra mà để Bakugo cắn xé.

Mỗi lần họ ân ái đều đẫm máu, và kẻ tạo nên cảnh tượng đó chỉ có Bakugo, giống như một con nhím, đâm nát cả bản thân lẫn bàn tay của người dang ra giúp đỡ.

Bakugo buông ra, bất lực để bản thân bị Alpha cuốn vào cơn xoáy tình dục.

Midoriya đã nghĩ rằng chuyện giữa anh và Bakugo sẽ kết thúc từ đây. Khi cất lại con búp bê All Might vào góc sâu trong tủ quần áo, anh thực sự nghĩ như vậy.

Những tháng ngày vui vẻ lấp lánh thuở ấu thơ mà họ đã chia sẻ cuối cùng sẽ nhạt nhòa, ký ức cuối cùng về Bakugo chỉ còn là hình ảnh của một kẻ bắt nạt, rồi hai người sẽ dần dần xa cách, cuối cùng nói lời tạm biệt trong ký ức, không bao giờ gặp lại nữa.

Nếu như không có All Might, nếu như trong lúc phân hóa, Midoriya không gặp phải sự cố bất ngờ đủ để đảo lộn mọi thứ từ nay về sau giữa hai người.

— "Đúng là một mối nghiệt duyên."

Dù là sự phân hóa giới tính của Bakugou hay Midoriya, mối quan hệ giữa hai người họ đều từ sự cực đoan này đi đến một ngã rẽ khác.

Phân hóa giới tính của Midoriya đến tận năm lớp 9 mới từ từ xuất hiện, trong khi hầu hết các bạn cùng lớp đã hoàn thành phân hóa của mình, thậm chí không ít Alpha còn khoe khoang đầy tự hào về giới tính thứ hai của họ. Chưa ai từng hỏi về giới tính thứ hai của Bakugou, như thể mọi người đều ngầm hiểu rằng cậu ấy chắc chắn là một Alpha, và Bakugou cũng chưa từng nói về điều này.

Một kẻ vô năng không có năng lực và chưa phân hóa như Midoriya thực sự đã trở nên lạc lõng trong lớp. Midoriya từng bị đám bạn của Bakugou chế giễu rằng:

"Không có quirk thì cũng thôi đi, nhưng đừng nói là mày còn chưa có giới tính thứ hai. Ôi trời, vậy thì mày thực sự là giống loài hiếm nhất thế giới rồi đó, Midoriya."

Bakugou chỉ lạnh lùng liếc nhìn anh, phát ra một tiếng cười khinh bỉ, rồi quay đầu, đặt chân lên bàn học một cách lười nhác:

"Đồ phế vật."

Midoriya cúi đầu ôm chặt cặp sách.

Đây có lẽ là điểm khác biệt lớn nhất giữa anh và Kacchan. Bakugou có thể vô tâm mà đạp lên nỗi đau của Midoriya về việc anh vô năng mà chẳng chút do dự, nhưng Midoriya, ngay cả khi bị bắt nạt thậm tệ nhất, cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc tiết lộ chuyện Kacchan là một Omega.

Phân hóa của Midoriya xảy ra vào nửa sau năm lớp 9, vào một cuối tuần nhàn rỗi. Mẹ của Midoriya, Inko, có việc ra ngoài. Trên đường về sau khi mua đồ, Midoriya cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình càng lúc càng cao. Anh thậm chí còn đưa tay lên trán kiểm tra, nghĩ rằng mình lại sốt rồi.

Trong tình trạng mơ màng như vậy, Midoriya về đến nhà, vừa mở cửa thì ngã nhào xuống ngay cửa ra vào. Túi rau củ vương vãi ra khắp nơi, một túi cà chua bị đè nát dưới thân anh, tạo thành một mớ hỗn độn đỏ thẫm trông như hiện trường một vụ án.

Lúc đó, Bakugou vừa từ ngoài trở về, đánh mắt thoáng thấy cảnh tượng thảm khốc bên trong nhà Midoriya.

Dù trong lòng Bakugou luôn ghét bỏ Midoriya, nhưng khi đối mặt với tình huống như vậy, cậu cũng sợ hãi đến phát hoảng.

"Này, không phải chứ, Deku...?"

Bakugou không còn nhớ rõ lúc đó đã nói gì, chỉ biết rằng trong mắt cậu, cảnh tượng đỏ rực ấy như một cơn ác mộng trải dài. Cậu vứt ba lô xuống và vội vã lao vào nhà Midoriya — bước vào một cơn ác mộng khác.

Vừa bước chân vào lối vào nhà Midoriya, thông qua những pheromone tràn ngập, não bộ Bakugou vốn bị tê liệt mới bắt đầu hoạt động trở lại, nhưng đã quá muộn.

Đó là lần đầu tiên Bakugou ngửi thấy mùi hương của kẻ mà cậu luôn khinh bỉ, ghét bỏ và giả vờ không để ý đến — Midoriya. Mùi hương ấy nổ tung trong đầu cậu, an tĩnh nhưng kiên định, với một chút hương gỗ hổ phách thấp thoáng và dịu dàng, giống như một mảng xanh cổ thụ lan rộng trong tâm trí. Đó là mùi hương của một Alpha.

Những gì xảy ra sau đó đều trở nên mơ hồ. Ký ức cuối cùng trong tâm trí Bakugou là mùi hương mạnh mẽ của chính mình, giống như khi bóp vỡ hàng chục quả cam, bốc lên nồng nặc khi cậu ngừng dùng thuốc ngăn pheromone sau khi phân hóa. Cơ thể cậu dường như có ý thức của riêng nó, từng bước tiến về phía thiếu niên Alpha đang nằm dưới đất.

Đối với Midoriya, ý thức của anh còn trở nên mờ mịt hơn. Vốn dĩ bộ não anh đã bị thiêu đốt bởi sự phân hóa, nhưng sau khi ngửi thấy mùi pheromone của Omega đang trong thời kỳ phát tình, anh hoàn toàn mất khả năng kiểm soát. Vừa mới phân hóa, anh chưa quen với cơ thể mới của mình và hoàn toàn để giới tính thứ hai điều khiển hành động.

Đó là lần đầu tiên anh ngửi thấy mùi hương của Kacchan mà trước đây, khi chưa phân hóa, anh không thể cảm nhận được.

Trước khi kịp suy nghĩ, hai người đã lao vào nhau và cuộn tròn trên sàn nhà.

Đến khi mẹ của Midoriya, Inko, trở về vào buổi tối, mọi chuyện đã rồi. Midoriya vừa phân hóa, hoàn toàn không biết cách kiểm soát bản thân, đã hoàn thành việc kết đôi, đánh dấu và kết chặt bên trong Omega. Hai người họ đã hoàn toàn bị ràng buộc với nhau.

— Đúng là một cơn ác mộng.

Đối với Midoriya, việc quấn Kacchan đã ngất đi trong tấm áo và đưa cậu ấy về nhà, hay việc mẹ Inko cúi đầu xin lỗi gia đình Bakugou, cùng với hình ảnh người mẹ không ngừng khóc, và ánh mắt đỏ lạnh lùng từ ba năm trước của Kacchan nhìn xuống mình, tất cả đều rối loạn hòa trộn với nhau.

Sự phân hóa giới tính thực sự là một cơn ác mộng.

Anh cúi đầu sâu trước bác Mitsuki, người phụ nữ vốn mạnh mẽ ấy cũng không kiềm được nước mắt lúc này. Nhưng chuyện này, không thể nói là lỗi của ai, cuối cùng bác chỉ có thể đặt tay lên tóc Midoriya. Cậu thiếu niên đã cố kiếm chế suốt cả quãng đường, cuối cùng không thể kiềm chế và nước mắt tuôn rơi như mưa.

Quá nặng nề, không chỉ với hai gia đình, mà cả hai cậu thiếu niên non nớt, sự cố này thực sự quá sức chịu đựng.

Sau khi Bakugou tỉnh dậy, cả hai gia đình cùng đưa hai đứa trẻ đến bệnh viện để kiểm tra. Khi kiểm tra riêng, đúng như dự đoán, bác sĩ liền mắng mỏ, đặc biệt là phía gia đình Bakugou.

"Nhưng may mắn là Omega đang trong kỳ phát tình, dịch bôi trơn tự nhiên đủ, ống sinh sản cũng tự mở, không có vết rách."

Bác sĩ vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Mitsuki và Bakugou

"Mấy người rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? Biết là đang trong kỳ phát tình mà không chuẩn bị sẵn thuốc ức chế."

"Nhưng mà kỳ phát tình của nó mới vừa qua mà..."

Mitsuki bối rối nhìn đứa con của mình.

"Vì là cuối kỳ, nên sáng nay tôi mới cho nó tiêm thuốc ức chế, và thuốc ngăn mùi cũng đã xịt đầy đủ..."

Bakugou từ khi tỉnh lại vẫn không nói một lời, không hề có dấu hiệu sẽ nổi giận đùng đùng như Mitsuki đã nghĩ.

Nghe vậy, bác sĩ dừng lại một chút, nhìn thoáng qua Bakugou đang cúi đầu:

"Vậy... vẫn quyết định hủy bỏ liên kết chứ?"

"Hủy bỏ liên kết là lựa chọn tốt nhất, dù gì đây cũng là tai nạn," Mitsuki cười gượng.

"Tạm không nói đến đứa con ngốc này của tôi, điều đó cũng không công bằng với Izuku."

Nghe thấy vậy, tay Bakugou siết chặt rồi lại buông ra, nghiến răng nói mạnh:

"Tất nhiên là phải hủy rồi... Ai muốn bị trói buộc với cái tên mọt sách đó chứ!"

Bác sĩ thở dài: "Với công nghệ hiện nay, việc xóa dấu ấn không phải là không thể. Nhưng đứa trẻ này, giới tính thứ hai của nó vẫn chưa phát triển đầy đủ, cả ống sinh sản lẫn tử cung cũng chưa hoàn thiện, thêm vào đó là sự rối loạn kỳ phát tình do phân hóa sớm..."

"Nếu thực sự muốn xóa dấu ấn," Bác sĩ đặt hồ sơ bệnh án xuống và nói nghiêm túc.

"Thì từ giờ trở đi, hãy để cậu bé trải qua kỳ phát tình một cách bình thường để thúc đẩy sự phát triển giới tính thứ hai."

"Bình thường... trải qua kỳ phát tình?" Mitsuki ngẩn người.

"Kỳ phát tình của cậu nhóc bây giờ đã đủ rối loạn rồi, cộng thêm hội chứng rối loạn pheromone do đánh dấu sớm gây ra, không thể dùng thuốc ức chế để ép nữa,"

Bác sĩ lắc đầu bất lực. "Trừ khi mọi người muốn cậu nhóc không bao giờ có con."

"Mọi người nên thảo luận với gia đình Alpha kia."

"Cái gì?" Bakugou Katsuki lập tức đứng bật dậy, hét lớn:

"Không có thì không có, ai thèm sinh con chứ, bây giờ cứ hủy..."

Chưa kịp nói hết câu đã bị Mitsuki đập mạnh vào đầu:

"Mày là đồ ngốc à!!"

"Đây không phải chỉ là chuyện con cái!" bà vừa nói vừa đánh thêm một cái nữa.

"Liên quan đến cơ thể của chính mày, mày có thể coi trọng chút được không?!"

Bakugou Katsuki ôm đầu, định cãi lại thì nhận ra Mitsuki đã rơi nước mắt, bà cắn môi, cúi đầu giận dữ.

"Mẹ cậu nói đúng đấy," Bác sĩ thở dài

"Không chỉ là vấn đề con cái, tôi đã xem qua hồ sơ của cậu, quirk của cậu rất tốt, phải không? Sau này muốn trở thành anh hùng?"

"Thì sao."

"Rối loạn pheromone, giới tính không phát triển, cơ quan của cậu sẽ lão hóa nhanh hơn người bình thường. Hơn nữa," Bác sĩ đẩy gọng kính

"Kỳ phát tình của cậu rối loạn thế này, cậu tính làm anh hùng thế nào?"

"Cậu vẫn còn trẻ, tương lai còn rộng mở, đừng hành động bồng bột."

Bakugou Katsuki lại im lặng.

"Đi thảo luận với phía gia đình của Alpha đi,"

Bác sĩ cất hồ sơ và đưa phim chụp cho Katsuki. "Mỗi năm ít nhất phải kiểm tra lại một lần. Nếu mọi thứ suôn sẻ, trong vòng ba năm, có thể tiến hành phẫu thuật."

Nói đến đây, ông dừng lại, hỏi thêm một lần nữa:

"Cậu thực sự muốn hủy bỏ liên kết chứ?"

Bakugou Katsuki giật lấy hồ sơ từ tay bác sĩ:

"Không phải rõ ràng rồi sao?!"

"Được thôi," bác sĩ thở dài, ngồi lùi lại trên ghế xoay, nhìn hai người chuẩn bị rời đi, rồi thêm một câu:

"Đừng trách bên Alpha quá, dù sao thì..."

"Tôi biết," Bakugou Katsuki lạnh lùng cắt ngang lời bác sĩ

"Đó chỉ là... tai nạn mà thôi."

Bác sĩ nhún vai, gọi tên bệnh nhân tiếp theo và không ngẩng đầu lên, chỉ dặn thêm một câu:

"Ba năm tới, đừng để có con."

Dù Mitsuki không hiểu rõ, nhưng chính Bakugou Katsuki lại rất rõ ràng. Thay vì nói Midoriya là kẻ gây ra vụ tai nạn này, thì nên nói rằng anh đã bị bị ép buộc trở thành kẻ gây ra tai nạn.

Giống như mỗi lần hồinhỏ, Katsuki luôn kéo anh xuống vực sâu vậy

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net