Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

"Chúng có vẻ như bất động." Quyền Chí Long dùng tay chọc vào hai quả trứng, "Không thể nào là trứng chết được."

"Không phải trứng nào cũng như thế này sao?" Thôi Thắng Huyễn vuốt ve đuôi của Quyền Chí Long, nhiệt độ cơ thể Long tộc trong thời gian ấp trứng cao hơn bình thường rất nhiều, Quyền Chí Long bị bàn tay lạnh lẽo của Thôi Thắng Huyễn làm cho giật mình.

"Đó không phải là cách em được ấp nở ra sao?" Thôi Thắng Huyễn trêu ghẹo.

"Vậy làm sao em biết được?! Anh nghĩ là em có nhớ được chuyện đã xảy ra hơn bảy trăm năm trước không?" Quyền Chí Long tát vào bàn tay đang chọc vỏ trứng của Thôi Thắng Huyễn, "Đừng chạm vào! Nó sẽ vỡ mất!"

"Hừm, dù sao ta cũng là cha bọn nó..." Thôi Thắng Huyễn rút tay lại, một lần nữa ôm Quyền Chí Long vào lồng ngực, "Nói cho ta nghe... nếu như là hai cô con gái... nên đặt tên là gì? "

"Sao anh không nghĩ đó là hai đứa con trai?"

"Con trai..." Thôi Thắng Huyễn chưa kịp nói xong đã nhìn thấy một quả trứng hơi động đậy.

"A! Nó đang chuyển động!"

"Không có, anh đừng lừa em." thời điểm Quyền Chí Long nhìn qua, quả trứng đã ngừng chuyển động, "Khi nào chúng mới nở ra đây..."

"Ưm, có lẽ ta có thể giúp được gì đó?" Thôi Thắng Huyễn sờ lên vỏ trứng nóng hầm hập, ​​"Dù sao thì em vẫn còn đang mệt mỏi như vậy."

"Nhiệt độ không thể chấp nhận được..." Quyền Chí Long đưa tay chạm vào trán Thôi Thắng Huyễn, thật lạnh, không thể so sánh được với nhiệt độ cơ thể cậu bây giờ, thế là cậu lần nữa liền rúc vào trong lòng Thôi Thắng Huyễn, "Em tưởng là thời gian qua em vẫn đang nghỉ ngơi."

"Nếu như ở trong hình dạng người quá mệt mỏi... thì biến thành rồng cũng được."

"Ừm, anh đã nói như vậy..." Quyền Chí Long vừa nói, hai tay đồng thời hóa thành móng rồng, sừng càng ngày càng lớn, cậu biến thành một con rồng cỡ trung màu đen ánh vàng, một lúc sau cả người đều rúc vào trong ngực Thôi Thắng Huyễn. Đôi mắt vàng kim của Quyền Chí Long đảo vài vòng, dứt khoát nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.

"Những chiếc vảy rồng không cứng như ta tưởng tượng." Thôi Thắng Huyễn vuốt ve vảy rồng của Quyền Chí Long, xúc cảm mềm mại đến không ngờ, hắn tự hỏi liệu vảy của Long tộc có như thế này trong lúc chiến đấu hay không. Đôi cánh cũng được che chắn cẩn thận trên cơ thể cậu, người yêu của hắn đã biến thành rồng và không thể nói chuyện, chỉ có thể phát ra âm thanh khi nghe hắn nói.

Quyền Chí Long hiếm khi nghỉ ngơi nhiều giống như hôm nay, hầu hết thời gian khi cậu biến thành rồng thì đều là để chiến đấu, như vậy đều tiêu tốn rất nhiều năng lượng, mà việc duy trì hình dạng con người thậm chí còn khó khăn hơn.

Quyền Chí Long đã bắt đầu cầm vũ khí luyện tập nghiêm ngặt với người tiền nhiệm của mình cách đây khoảng năm trăm năm, sau này cuộc sống của cậu cũng trở nên bận rộn hơn...

Thôi Thắng Huyễn dường như chưa bao giờ thực sự tính qua tuổi tác của Quyền Chí Long, hắn chỉ mơ hồ nhớ rằng cậu hơn mình bảy mươi hoặc tám mươi tuổi, vậy thì cậu hẳn đã trải nghiệm qua những điều mà hắn chưa từng gặp.

Nhưng bây giờ không phải lúc để cảm thán... Hai sinh vật nhỏ bé không hề nóng vội này vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy sẽ thoát khỏi vỏ bọc. Thời gian cũng đã lâu lắm rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, Thôi Thắng Huyễn thực sự nghi ngờ rằng hai quả trứng đã chết.

"Ba..." Đúng lúc Thôi Thắng Huyễn sắp ngủ thiếp đi, một âm thanh nhỏ xíu phát ra từ đỉnh một trong những quả trứng, "Da Da..."

"Tiếng gì thế..." Thôi Thắng Huyễn mơ mơ màng màng mở to mắt, thấy một trong những quả trứng đã có vết rạn.

Quyền Chí Long cũng trở lại hình dạng con người sau khi nghe thấy âm thanh đó, cậu trở nên phấn khích khi nhìn thấy các vết nứt trên vỏ trứng.

"Chúng ta có thể giúp đập vỡ vỏ trứng được không?"

"Đương nhiên không được!" Quyền Chí Long đưa tay vỗ vào lưng Thôi Thắng Huyễn: "Đừng lên tiếng, cứ chờ xem."

Vật nhỏ trong quả trứng trông rất khó chịu, giống như một mình nó không thể phá vỡ hoàn toàn vỏ trứng. Quả trứng liên tục lay động nhấp nhô, nhưng vật nhỏ bên trong vẫn không ra ngoài.

"Thật sự tốn sức... không thể giúp được nó sao?"

"Tuyệt đối! Không thể!"

"À... nếu vậy thì..." Dù sao thì đó cũng là con ruột mình, Thôi Thắng Huyễn cảm thấy rất đau lòng khi nhìn thấy đứa trẻ đang giãy dụa trong vỏ trứng.

"Kít!" Vỏ trứng vỡ ra với tiếng "phốc", một con rồng nhỏ màu nâu đen thò đầu ra khỏi vỏ trứng, vỗ đôi cánh ướt sũng, "Chichichi!"

Khi rồng nhỏ mở mắt, mắt nó có màu tím và đỏ, trùng khớp với màu đồng tử của Thôi Thắng Huyễn.

Nó thực sự là một con rồng rất nhỏ, ôm vào trong ngực lại sợ rằng hắn sẽ làm nó bị thương vì khí lực mạnh quá mức của mình khi bế nó trên tay.

"Chi..." Thôi Thắng Huyễn nhấc con rồng nhỏ vẫn còn đang khóc lên, rồng nhỏ dường như ngửi thấy khí tức lạ lẫm, bất an không ngừng di chuyển trong vòng tay của Thôi Thắng Huyễn.

"Nhỏ quá..." Đây là lần đầu tiên Thôi Thắng Huyễn nhìn thấy một con rồng nhỏ như vậy, hắn kinh ngạc đến mức không nói nên lời, chưa kể con rồng nhỏ này lại là con của hắn. Chiếc sừng vẫn còn rất bé, lớp vảy vừa ướt vừa mềm.

"Đến đây..." Quyền Chí Long gọi Thôi Thắng Huyễn mang rồng nhỏ đến cho mình, Quyền Chí Long đặt tay lên trán con rồng nhỏ, vảy màu nâu sẫm của rồng nhỏ phát sáng, trong nháy mắt biến thành một cậu bé tóc nâu.

"Oa..." Thôi Thắng Huyễn nhìn đứa trẻ đang mở đôi mắt to kỳ lạ nhìn mình, đưa tay ra chạm vào mặt Thôi Thắng Huyễn một cách tò mò, rồi khúc khích cười. Thôi Thắng Huyễn nhìn đứa trẻ có màu mắt giống mình, bỗng nhiên cảm thấy ngượng ngùng một cách khó hiểu.

"Ah... Anh sẽ siết cổ nó đến chết nếu anh ôm nó như thế này." Quyền Chí Long nhìn tay Thôi Thắng Huyễn một cách lo lắng, Ma vương từng hô mưa gọi gió trong Ma giới bây giờ chỉ là một người cha thiếu kinh nghiệm, trong tay ôm rồng nhỏ không biết phải làm gì mới đúng.

"Vậy... phải làm sao bây giờ..." Thôi Thắng Huyễn nhìn chú rồng nhỏ đã ngủ say trong vòng tay mình, "Chỉ cần... đổi tay thôi?"

"Ừm... cẩn thận một chút..."

"Liệu nó có rơi không..."

"Cho nên mới nói anh cẩn thận!" Quyền Chí Long ôm rồng nhỏ vào lòng, "Lâu lắm rồi mới thấy một đứa trẻ nhỏ như vậy. A... sao con của anh lại ngủ thế này?!"

"Không phải cũng là con của em sao?" Thôi Thắng Huyễn chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ, "Em có muốn đặt tên cho nó không?"

"Này, nếu anh nói như vậy... tên kia thế nào, trước đó chúng ta đã thảo luận qua rồi."

"Andrew?"

"Vâng, đúng thế."

"Ah, một đứa nhỏ dễ thương như vậy..." Thôi Thắng Huyễn nhìn Quyền Chí Long đặt Andrew vào nôi đã được chuẩn bị sẵn, "...Đây là lần đầu tiên ta thấy."

"Nó sẽ quậy phá ầm ĩ sớm thôi, khi nó bắt đầu lớn lên chắc chắn sẽ cưỡi trên sừng của anh và sẽ không chịu xuống." Quyền Chí Long đắp cho Andrew một chiếc chăn nhỏ. "Nhưng nó sẽ ăn gì? Chúng ta không có sữa cho con uống..."

"Ah, có sữa dê..." Thôi Thắng Huyễn nằm trên giường bên cạnh, "Ta nhớ là ta có uống qua..."

"Anh đúng là một con cừu, nếu là rồng thì sẽ sớm có thể ăn thịt sống nhưng... cộng thêm huyết thống của anh, em không biết được."

"Tạm thời hãy cho con uống sữa dê đã."

"Nói đến đây, đứa nhỏ này sắp chui ra rồi..." Quyền Chí Long quay lại nhìn quả trứng còn lại được đuôi mình bao quanh, "Không biết sẽ là trai hay gái đây..."

"Cốc, cốc..." Thôi Thắng Huyễn cầm quả trứng lên, gõ vào, "Này, có ai ở trong đó không?"

"Anh thật trẻ con, làm sao nó có thể đáp lại anh được?"

"Không chừng như vậy sẽ khiến nó ra ngoài." Thôi Thắng Huyễn lại gõ vào vỏ trứng, "Đã đến lúc thức dậy rồi."

"Đã nói là không thể rồi mà... anh vẫn..." Trước khi Quyền Chí Long kịp nói hết câu, vỏ trứng đột nhiên bị một vật nhỏ bên trong làm vỡ tan, một cô bé có mái tóc dài trắng bạc, trên đầu đội một mảnh trứng vỡ, bàn tay đang nắm chặt thành của vỏ trứng để nhìn ra bên ngoài.

"Oa..." Trên lông mi của cô bé dính vài giọt nước, nó chỉ có thể mở mắt ra được một chút, "Oa ô..."

Mặc dù không nhìn thấy màu mắt của cô bé, nhưng cặp sừng xoắn ốc cùng đôi tai cừu hồng hào đầy lông mềm mại vẫn còn hơi ẩm khiến Thôi Thắng Huyễn không nói nên lời, nhìn đứa con gái trông giống mình đến vậy, trước mắt Ma vương đột nhiên trở nên hoàn toàn mơ hồ.

"Thôi Thắng Huyễn, tai của anh lộ ra à?" Ánh mắt Quyền Chí Long chuyển từ Andrew sang Thôi Thắng Huyễn, nhìn hắn kéo con gái mình ra khỏi vỏ trứng, nhẹ nhàng vuốt ve sừng của cô nhóc, "Khoan đã, anh đang khóc à?!"

"Ta ta ta... Ta không có!"

"Oa, Ma vương bởi vì con gái mà khóc thành thế này." Vì mắt con gái vẫn chưa mở hẳn, Thôi Thắng Huyễn quyết định đem con gái mình cùng Andrew đặt chung một chổ, cô con gái tóc bạc ngủ cùng một chổ với anh trai, thỉnh thoảng nó chạm tay vào tai rồng của anh trai mình.

"Được rồi... đừng khóc nữa..." Quyền Chí Long kéo Thôi Thắng Huyễn lại, để hắn ngồi trên giường, "Có gì mà khóc, anh có một cô con gái và cậu con trai dễ thương như vậy."

"Không phải đó cũng là... con gái và con trai của em sao..." Thôi Thắng Huyễn lau mắt, cũng không thu tai lại, đôi tai cừu lông xù cứ như vậy cụp xuống, hoàn toàn không phù hợp với dáng vẻ thường ngày của Ma vương.

"Phải nói là con bé thực sự rất xinh." Quyền Chí Long nhìn cô con gái đang ngủ, "Nhìn rất giống anh."

"Gọi là Geri nhé?" Thôi Thắng Huyễn tiếp tục chạy đến bên giường nhìn hai đứa nhỏ dễ thương đang say ngủ, "Em không thấy cái tên này rất hợp với con bé sao?"

"Ah... thẩm mỹ quan của Ma vương lại xuất hiện rồi..." Quyền Chí Long không thực sự thích những cái tên quá bá đạo, nhưng nhìn vẻ mặt tràn đầy phấn khởi của Thôi Thắng Huyễn...

Đây là lần đầu tiên cậu thấy Thôi Thắng Huyễn ôm con gái mình với vẻ mặt hạnh phúc vui mừng như một đứa trẻ, không chút che giấu khóc nức nở. Mà dường như cậu cũng chưa bao giờ cảm thấy ấm áp đến thế khi nhìn người mình yêu và những đứa con mà cả hai bọn họ đều yêu.

Cái gọi là bị hạnh phúc vây quanh, chính là sẽ giống như hôm nay. Quyền Chí Long đứng dậy ôm chặt Thôi Thắng Huyễn đang nằm trên giường: "Em nói này... cuộc sống của chúng ta sẽ như thế này mãi sao?"

"Sẽ như vậy, ta cam đoan với em." Thôi Thắng Huyễn ôm chặt người mình yêu, "Ta sẽ không bao giờ để em và con phải chịu bất cứ thương tổn gì."

"Những gì anh nói nghe thật sến súa..."

"Em có thích không?"

"Bất ngờ là em lại rất thích..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net