1.
Rin thường ngồi lặng trước gương.
Vẻ mặt cậu bình thản, cơ thể được bao bọc trong chiếc váy đen, phản chiếu trong gương như một bức chân dung trang nghiêm lồng trong khung kính. Ngày trước, cậu khó mà tưởng tượng được từ đó có chút nào liên quan đến mình, dù chỉ một phần — khi mà cậu suốt ngày mặc chiếc quần cộc chỉ có đám Alpha thiếu niên mới hay mặc, hoặc chân trần chạy dưới ánh mặt trời...
Mới hai năm, mà cứ như đã là chuyện từ kiếp trước.
Tất cả đều do một người mang lại.
Rin hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Cậu tháo trang sức trên đầu, rồi khuyên tai, ngón tay lần xuống cổ áo, định tháo nốt chiếc vòng cổ, nhưng nghĩ lại, vẫn không tháo ra. Cậu mơ hồ cảm thấy đây là một sự an ủi, một lớp bảo vệ, và cũng là tấm màn cuối che đi nỗi xấu hổ cho chính mình. Những ký ức ùa về, hóa thành màn sương đen cuốn chặt dưới chân, khiến cậu bừng tỉnh, kéo cổ áo che lại.
Cậu tự nhủ, tốt nhất đừng nghĩ đến nữa.
Rin nhíu mày, véo nhẹ vào má mình. Theo lý mà nói, dạo này cậu phải gầy đi nhiều lắm, nhưng sao lại có cảm giác tăng cân. Cũng may, làn da tái nhợt và vẻ mặt vốn ít cảm xúc của cậu đủ để người khác không nhận ra. Chỉ cần thêm chút u sầu giả tạo nữa, chắc cũng đủ để đối diện với lễ tang ngày mai.
Dabadie từng khéo léo nhắc nhở rằng biểu hiện của cậu không đủ đạt. Không khóc, không làm ầm ĩ, cũng chẳng buồn vui, quá mức bình tĩnh, trông không giống "một Omega vừa mất đi Alpha" chút nào. Dù gì, cậu cũng đang tham dự tang lễ của chồng mình, nhưng lại chẳng nhỏ lấy một giọt nước mắt.
Cùng lắm, sau này cậu có thể biện minh rằng bản thân chẳng còn thời gian để đau buồn.
Trong vài ngày ngắn ngủi, gia tộc hầu tước liên tiếp xảy ra biến cố. Sau khi chồng cậu bị ám sát, người chị alpha của hắn ta gặp tai nạn trên biển, sống chết không rõ. Mất đi cả hai người thừa kế duy nhất đã giáng một đòn quá lớn vào vị hầu tước già, khiến vị lão tướng lừng lẫy suốt hai triều đại phải nằm liệt giường. Phu nhân của ông chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, không còn cách nào khác, đành phải đẩy người con dâu xinh đẹp như bình hoa ra trước sân khấu. Điều ngoài dự đoán là, Rin lại có thể xoay sở quản lý gia tộc đâu ra đấy. Mọi việc nhanh chóng đi vào quỹ đạo, không ai nhận ra rằng Dabadie đã quanh quẩn trong thư phòng của gia tộc hầu tước từ bao giờ.
Người trợ lý này có danh tiếng khá tốt trong giới thượng lưu. Ông ta là một người hài hước, không quá cứng nhắc như những tay quản gia già đời, đôi khi còn có bộ dạng phong trần, thường xuyên được lòng các quý bà. Nhìn bên ngoài, ông ta có vẻ dễ gần.
Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài.
Người ta quên rằng nơi Dabadie xuất hiện chính là nơi mà bàn tay của gia tộc Itoshi vươn tới.
Có một sức mạnh vô hình đang vận hành gia tộc to lớn này. Sức mạnh ấy đã sớm định hình, thấm sâu vào mọi mạch máu, kiểm soát từng chuyển động, cho đến khi hoàn toàn nuốt chửng chủ nhân của nó... Rin biết rõ điều này là gì. Cậu chọn cách giữ thái độ làm ngơ, thêm vào đó, thời gian gần đây cậu ngủ rất nhiều, giả vờ bận rộn không ngừng để tránh bản thân bị liên lụy.
Các phu nhân quý tộc ai nấy đều tỏ lòng xót thương cho hoàn cảnh của Rin. Sau vài giọt nước mắt cá sấu, họ đều hiểu rằng gia tộc Itoshi sẽ không để một Omega trẻ tuổi như cậu ở góa lâu dài. Việc tái hôn chỉ là vấn đề thời gian. Ngoài việc người đứng đầu gia tộc hiện tại quá cứng nhắc, Rin thực chất là một đối tượng liên hôn rất đáng giá. Có gia tộc nhà ngoại mạnh mẽ tuy là một thử thách không nhỏ, nhưng cũng là một cơ hội rất lớn.
Chuyện hôn nhân của Sae còn chưa thấy chút bọt sóng, họ chỉ còn cách chuyển hướng sang săm soi bụng của Rin. Một năm qua chẳng có động tĩnh gì, đứa con trai bất tài của gia tộc hầu tước kia có lẽ chẳng kịp để lại nòi giống nào cho mình. Trong những cuộc trò chuyện rỉ tai nhau, họ thậm chí còn bàn luận xem liệu Rin có phải vẫn còn trong trắng hay không. Rồi về đến nhà, họ thúc giục các con cháu Alpha xuất sắc của mình tìm cách tiếp cận gia tộc nhà Itoshi nhiều hơn, còn ánh mắt họ chiêm ngưỡng Rin như một món quà hồi môn hình người được gói ghém đẹp đẽ.
Nhưng đối với những Alpha trẻ tuổi ngoài kia, Rin lại mang một sức hút khác lạ.
Khi còn là thiếu niên, Rin có tiếng xấu là khó gần trong học viện quý tộc. Cậu lạnh lùng, tiếp xúc với ai, ngoài một khuôn mặt ưa nhìn thì gần như không có gì đáng nhớ. Trước khi phân hóa, cậu cũng giống anh trai mình, rất giỏi thể thao, đặc biệt là môn polo. Cậu thường xuyên khiến các Alpha khác thua đến mức gà bay chó sủa.
Cho tới hai năm trước, cậu út nhà Itoshi phân hóa thành Omega. Cậu nhóc nhỏ tuổi tính khí nóng nảy cứ như vậy bị đưa vào lớp học dành riêng cho Omega, học cắm hoa và thưởng trà. Số ít để mắt đến cậu, số nhiều lại cảm thấy hả hê khi thấy cậu phải chịu tình cảnh đó. Dù vậy, Rin vẫn thường hay ngồi ở bàn học cạnh cửa sổ, chống tay nhìn ra ngoài, cả khi thầy giáo có gọi lên trả bài cũng chẳng biết nói gì. Dáng vẻ lạnh lùng đứng chịu phạt của cậu, ánh mắt vẫn hướng về một góc bầu trời mông lung ngoài cửa sổ. Ánh nắng vàng bao phủ lấy cơ thể cậu trai, dáng vẻ mơ màng ấy khiến không ít thiếu niên len lén đỏ mặt.
Việc cậu kết hôn có phải là điều tiếc nuối của ai không, thì chắc chắn chẳng ai dám nói ra. Nhưng giờ đây, một danh xưng mới được gắn cho cậu đã mang thêm nhiều tầng ý vị khó nói thành lời.
Rin vốn dĩ rất xuất chúng. Hai anh em nhà Itoshi đều sở hữu dung mạo tuyệt đẹp. Sae nổi bật hiếm có trong giới Alpha, còn Rin, là một Omega, lại có nét thanh tú mềm mại hơn. Khi Rin xuất hiện giữa đám đông trong bộ váy đen, mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào cậu, hoặc là trần trụi, hoặc là dò xét. Gần như lập tức, người ta có thể nhận ra một sự trưởng thành khó diễn tả trên gương mặt trẻ trung ấy.
Ít nhất, giờ đây cậu đã hoàn toàn trở thành "góa phụ trẻ trung xinh đẹp" trong lời đồn đại.
.
Người ta đều nói, anh ta là một alpha rất tốt.
Vì gia tộc đang gặp biến cố, tang lễ được tổ chức đơn giản. Giữa những tiếng nức nở khe khẽ, có một người phụ nữ siết chặt chiếc khăn tay, đến gần và nhẹ nhàng an ủi Rin. Nhưng cậu dường như không nghe thấy, cũng chẳng liếc qua một lần, đôi mắt trống rỗng như mặt hồ xanh thẳm, ánh nhìn nhẹ nhàng và bình lặng, tựa như đang dừng lại trên cỗ quan tài đang dần bị lớp đất phủ kín.
Kể cả Rin cũng phải thừa nhận rằng chồng mình là một người tốt. Một Alpha có ngoại hình khá, gia thế vững chắc, tính tình lịch thiệp và biết điều. Rin biết rằng những lời nói dối của mình chẳng hoàn hảo gì, mà hắn ta cũng không hoàn toàn tin những điều đó, nhưng vẫn nhẹ nhàng bỏ qua. Trong suốt thời gian một năm ở bên, Rin hết giả bệnh lại viện cớ, cả hai chưa một lần nằm chung giường. Vậy mà hắn ta vẫn đối xử dịu dàng và chu đáo, diễn vai người chồng mẫu mực đến mức gần như máy móc.
Thế nên, cái chết của anh chẳng liên quan gì đến tôi cả. Rin nghĩ.
Dabadie, vì muốn an ủi, từng thử trò chuyện với Rin. Ông hiểu rằng tính cách của Rin không giống Sae. Cậu đã bị buộc phải thoát ra khỏi chiếc kén ấm áp, tự mình rơi xuống đất, mở đôi mắt mong manh ướt lệ mà ra nhìn ra thế gian. Cho dù đó không phải tình yêu, hay dù chỉ là toan tính và thỏa hiệp, nhưng trước sự quan tâm kiên trì ngày qua ngày của một Alpha, liệu cậu có thể chấp nhận việc quay lại với nỗi cô đơn?
Rin không đáp.
Một lúc sau, cậu kết thúc cuộc trò chuyện: "Nghe thật ghê tởm."
Khi bia mộ được dựng xong, từng bông hoa được đặt xuống trước mặt nó. Từ cổng nghĩa trang, tiếng vó ngựa chợt vang lên, mọi người xung quanh lặng im một lát, rồi không hẹn mà cùng ngoái nhìn về phía chiếc xe ngựa đang tiến lại gần.
Nhưng người bước xuống chỉ có Dabadie. Ông ta mang theo những người hầu mặc đồ đen, bày từng bó hoa trắng quanh bia mộ. Chúng bung nở rực rỡ, không chút để tâm đến bầu trời xám xịt u ám nơi nghĩa trang, vương xung quanh tấm bia tựa như một trận tuyết lớn vừa đổ xuống.
Rin không thích tuyết.
Chẳng một ai dám chỉ trích Sae vì không bước xuống xe để tự mình thăm viếng, mà Rin cũng không còn lý do gì để ở lại. Trước khi rời đi, cậu liếc nhìn tấm bia mộ, như thể đang nhìn lại cái tên được khắc trên đó. Cậu không biết chồng mình đã để lại lời nhắn nào trên đó, thậm chí còn không biết ngày sinh của hắn ta. Toàn bộ nội dung là do gia đình Hầu tước quyết định. Rin chỉ từng lướt qua chúng trong đống thư từ, và yêu cầu xóa đi dòng "Người anh yêu" — cùng với tên của chính mình. Giờ đây, dưới nấm mồ ấy, chỉ là một người đã không còn liên quan gì đến cậu nữa.
Cảm giác giày lún vào đất ẩm ướt khiến cậu buồn nôn. Rin không ngoái đầu lại, đi thẳng về phía chiếc xe ngựa.
.
Bên trong xe thật ấm áp.
Mùi pheromone của chủ nhân như tuyên bố chủ quyền vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Rin ngồi xuống ghế, thoáng cảm thấy như mình đang bị một dòng hải lưu cuốn lấy. Cậu đã ngửi thấy khi mùi hương ấy cuồng bạo nhất, tựa như đại dương đảo lộn, cuộn trào, sẵn sàng kéo cậu xuống vực thẳm.
Nhưng giờ đây, chúng lại ấm áp đến thế. Được bao bọc bởi hương thơm quen thuộc, Rin gần như lập tức thoát khỏi cảm giác ẩm ướt khó chịu ở nghĩa trang. Cậu vô thức nheo mắt lại, sống lưng cứng ngắc cả buổi sáng dần thả lỏng, dựa vào gối mềm, như thể xương cốt đang tan chảy. Nhưng rồi, sực nhớ ra điều gì đó, cậu ngồi thẳng dậy dưới ánh mắt của Sae.
Sae không nhìn cậu nữa, gác chéo chân, tiếp tục đọc tờ báo trong tay. Đầu mũi giày của anh ta, vô tình hay cố ý, lướt qua tà váy của Rin, tựa như cánh chim khẽ lướt trên mặt nước. Chiếc áo choàng đang khoác hờ lên vai Sae, cổ áo lông vũ đen nhánh, dù vậy khuôn mặt của anh ta vẫn lạnh lùng, không chút biểu cảm.
Rin không biết phải mở lời thế nào. Cậu nghiến răng, định hạ cửa sổ cho thoáng khí.
Sae tưởng cậu muốn ngoái lại: "Không nỡ à?"
Ngón tay siết chặt vạt áo, Rin khẽ cười nhạt: "Làm sao có thể."
Cậu vẫn chưa biết phải đối diện với Sae ra sao.
Bánh xe lăn đều, tiếng vó ngựa lộc cộc gõ nhịp. Ánh mặt trời le lói sau những đám mây đen, gió thổi qua hàng cây ven đường khiến lá rơi đầy đất, xen giữa những kẽ lá lấp lánh ánh nắng dệt nên như những sợi vàng. Rin mất tự nhiên ngồi lại vị trí cũ, tà váy dài khẽ quét qua mũi giày Sae. Trang phục dự lễ của Omega luôn phức tạp và nặng nề, kể cả của nam giới. Chiếc áo corset bó sát vào eo, siết đến mức khiến cậu khó thở. Vừa lặng lẽ chỉnh lại trang phục, cậu vừa tự hỏi còn bao lâu nữa mới về đến nhà Itoshi - cậu tất nhiên biết rằng mình sẽ không bao giờ quay lại dinh thự của Hầu tước nữa.
"Cởi áo ra, khoác cái này vào."
Sae cởi áo khoác, đưa cho cậu.
Rin muốn tỏ vẻ chống đối: "Tôi không cần anh lo—"
Ngay lập tức, mùi vị của biển cả mạnh mẽ bao trùm lấy cậu. Rin nghẹn lại trước xúc cảm bất ngờ ấy, nhìn lên Sae đang mang vẻ mặt như dạy bảo một đứa trẻ. Cảm giác như bên trong cậu tựa một con đập sắp vỡ.
Sae gần như thì thầm: "Em vẫn chưa nhận ra à, đồ ngốc? Mùi hương của em đã thay đổi rồi."
Rin cũng nhận ra.
Hương hoa dành dành vốn nhạt nhòa của cậu giờ đây ngày càng ngọt ngào hơn. Rin vẫn dùng khăn lụa tẩm thuốc để bọc lại tuyến thể trên cổ tay, cổ quấn khăn dày để che đi dấu vết đánh dấu vĩnh viễn. Cậu mệt mỏi, uể oải, tất cả những bất thường này cậu đều ghi nhớ, nhưng lại giả vờ không hay biết. Cuối cùng, vẫn là Sae phải khẳng định lại cho cậu thấy —
— Rin đặc biệt quyến luyến mùi hương trên người anh trai mình.
Pheromone của Sae quá đặc biệt, không gì thay thế được. Cậu chỉ biết lén lút giấu chiếc khăn tay anh để lại từ lần trước dưới gối, tránh ánh mắt của những gia nhân bên nhà Hầu tước. Khi vùi mặt vào gối, chút hương vị còn sót lại ấy khuấy động từng cơn sóng trong người cậu. Rin siết chặt chăn, cuộn mình lại, cắn chặt mép gối để ngăn tiếng rên rỉ.
Bầu không khí trong xe nhanh chóng nóng lên.
Không gian vốn rộng rãi giờ đây bỗng trở nên chật hẹp. Nhiệt độ cơ thể Alpha vốn cao hơn, lòng bàn tay của anh chạm lên phần bụng dưới vốn mềm mại và nhạy cảm nhất của Rin, khiến cậu khẽ run. Dẫu vậy, Rin vẫn cắn chặt môi, cố gắng giữ hơi thở ổn định.
Sae nói: "Nếu em muốn che giấu tiếp, thì phải tái giá thôi."
Bàn tay anh ta mơn trớn, như vuốt ve một chú mèo nhỏ nhạy cảm. Cử chỉ ấy, cộng thêm giọng nói đều đều, gần như tạo cho người ta cảm giác dịu dàng.
Rin khẽ đáp lại: "Rồi sao? Để anh giết thêm một người nữa ư?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net