2
Lý Vân Tường vừa nói vừa sờ lớp thịt nơi hoa huyệt anh. Lỗ huyệt mới bị chơi qua, mềm mại mịn màng, ngón tay Lý Vân Tường lần theo đường dẫn, cảm thấy không có vấn đề gì mới nhét dương vật vào.
Lúc đầu còn chưa có cảm nhận được, đến khi Lý Vân Tường đâm vào sâu hơn, sâu hơn nữa, Đức Tam mới vô thức muốn chạy trốn. Bị thành bồn tắm ngăn lại, anh mới thực sự phát hiện ra tình huống không ổn, hoảng hốt gọi Lý Vân Tường.
Lý Vân Tường không để ý đến anh. Đức Tam chưa từng trải nghiệm chuyện này, không biết tư thế này có thể khiến dương vật đi vào rất sâu, hơn nữa anh còn không thể kháng cự. Anh mà nhấc chân trèo lên thành bồn thì sẽ bị cánh tay của Lý Vân Tường chặn lại, lùi về sau thì càng làm dương vật to lớn kia cắm chặt thêm. Tiến thoái lưỡng nan, anh chỉ có thể khóc lóc rúc vào trong lòng Lý Vân Tường.
"Lý Vân Tường! Sâu quá rồi... Ưm... Lạnh thế..."
Đức Tam khóc thảm thiết. Khi Lý Vân Tường đâm vào, nước trong bồn tắm cũng tràn theo kẽ hở. Ngao Bính quả thực rất sợ nóng, nhưng không có nghĩa là vách thịt ấm áp bên trong có thể chịu được nước lạnh. Hơn nữa dương vật của Lý Vân Tường đã cắm ngập đường dẫn, huyệt khẩu bị chặn kín, nước lạnh không có đường thoát, chỉ có thể bị đẩy càng sâu vào trong.
Lý Vân Tường cố ý làm khó anh, nên không quan tâm, chỉ chăm chăm đưa đẩy, nước lạnh trong bồn bị động tác của hắn ép vào đến cổ tử cung, tử cung mong manh bị nghiền ép, run rẩy co giật.
Ngao Bính ôm lấy bụng dưới, dương vật nóng bỏng cùng nước tắm lạnh lẽo đồng thời tấn công huyệt đạo của anh, cái thân thể nhiều ngày không được thoả mãn của anh cũng không chịu nổi khoái cảm mãnh liệt này. Anh hơi hé môi, nước bọt không kịp nuốt xuống tràn ra nơi khoé miệng. Đức Tam lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lã chã rơi xuống bồn tắm lát đá nhưng không nhận được bất cứ sự đồng cảm nào từ người phía sau.
"Sướng không?"
Lý Vân Tường hỏi Đức Tam.
Hắn hôn lên gáy Ngao Bính, ra vào liên tục, tốc độ không nhanh, nhưng mỗi lần đều rút ra hơn phân nửa rồi đẩy mạnh lút cán. Đầu lưỡi hắn liếm qua phần da thịt gắn liền với kim loại trên lưng Đức Tam, hài lòng cảm nhận được Ngao Bính đang run rẩy dữ dội trong lòng mình.
"Tư thế này, thiếu gia có thích không?"
Ngao Bính không nói được câu nào, phiến môi sợ hãi muốn cầu xin tha thứ nhưng Lý Vân Tường nhéo núm vú của anh, bắt anh nuốt lại câu anh muốn nói, chỉ có thể ôm bụng nức nở.
"À, đúng rồi."
Lý Vân Tường đột nhiên lục lọi trong túi áo khoác, lấy ra một thứ gì đó: "Sợ thiếu gia không vui, tôi còn mang theo thứ này."
Ngao Bính đưa lưng về phía hắn, không biết Lý Vân Tường đang làm gì, lúc quay đầu lại thì chỉ thấy Lý Vân Tường đang cúi xuống, vẻ mặt vô cùng chăm chú. Anh còn chưa kịp định thần thì đã cảm nhận được thứ gì đó đang bị nhét vào hậu huyệt.
"Lý Vân Tường!"
Ngao Bính thảm thiết kêu lên. Hậu huyệt của anh ít khi được dùng đến, nhưng vì lí do thể chất, nơi đó cũng cực kỳ mềm mại. Lý Vân Tường không tốn nhiều sức đã nhét được chuỗi hạt vào. Nhưng khoái cảm nhét đầy âm đạo đã khiến anh gần như gục ngã, huống chi là thêm cả phía sau.
Mặc kệ anh khóc lóc, vùng vẫy đủ kiểu, Lý Vân Tường vẫn nghiêm túc nhét hết chuỗi hạt vào hậu huyệt. Đầu chuỗi hạt có gắn một chiếc chuông nhỏ màu xanh, khi Ngao Bính cử động, chuông sẽ kêu leng keng.
"Thích không?"
Lý Vân Tường lười biếng cất giọng: "Tôi đã tìm rất lâu mới kiếm được chuỗi hạt đẹp như vậy đấy. Tôi làm việc có đủ nghiêm túc không? Hửm?"
Ngao Bính chỉ cảm thấy cả người căng cứng. Chuỗi hạt trong hậu huyệt cái to cái nhỏ nối đuôi nhau, một hạt còn chèn thẳng vào tuyến tiền liệt của anh. Lý Vân Tường như thể muốn làm anh đến chết mới thôi, không ngừng dùng sức đâm mạnh vào những nơi nhạy cảm trong anh. Hai lỗ huyệt bị nhồi đầy, khoái cảm đã hoàn toàn xâm chiếm não bộ của Đức Tam. Anh thậm chí còn không khóc nổi thành tiếng, hơi thở đứt quãng, đôi mắt vô thức trợn ngược, trên trán vậy mà lại hiện ra một cặp sừng rồng.
Cặp sừng rồng màu lam nhạt như băng dần dần mọc dài ra.
Lý Vân Tường cũng có phần kinh ngạc. Hắn không thấy thân rồng của Đức Tam nhiều, chỉ có một lần duy nhất trong kỳ động dục, anh hoàn toàn mất kiểm soát mới hóa thành rồng, nhưng lúc đó đã bị Lý Cấn dùng bảo khí áp chế lại. Bộ dạng nửa người nửa rồng như bây giờ của Ngao Bính, hắn thực sự chưa từng thấy qua.
"Chậm lại... quá... quá trướng rồi..."
Tiếng khóc của Ngao Bính kéo lý trí của Lý Vân Tường trở lại. Hắn nhìn Đức Tam dưới thân bị hắn bắt nạt đến mức run rẩy không ngừng, dáng vẻ đáng thương tột cùng. Lý Vân Tường bóp cằm anh, ép anh quay đầu lại, chậm rãi hỏi: "Lần sau còn dám nói tôi là trai bao nữa không? Hửm?"
Một trận cãi vã sau cơn say rượu đâu đáng để hai người chiến tranh lạnh suốt mấy ngày liền. Điều mà người khác không biết là hôm đó, khi Lý Vân Tường đến đón Đức Tam, đám thiếu gia, tiểu thư cùng uống rượu với Tam thiếu gia ít nhiều gì cũng từng nghe danh hắn, biết bên cạnh Đức Tam có sự tồn tại của người này.
Khi thấy Lý Vân Tường khuyên Ngao Bính về nhà, ai nấy đều không nhịn được mà bật cười. Lý Vân Tường lười để ý đến bọn họ, trước mắt hắn là một vị công chúa vừa say bí tỉ, vừa không chịu đứng dậy, còn khó đối phó hơn nhiều.
Nhưng đám công tử kia nào chịu bỏ qua, một người ngồi bên cạnh Ngao Bính cười nói: "Lý Vân Tường, phải không? Anh đúng là trung thành với Tam thiếu gia đấy."
Lý Vân Tường liếc sang, hắn nhận ra người đó, thiếu gia nhà họ Lợi. Hắn không sợ, nhưng cũng không muốn gây rắc rối cho Đức gia, chỉ nhàn nhạt đáp: "Nhận tiền của người ta thì làm việc cho người ta, chẳng nói lên được là trung thành hay không."
Mọi người xung quanh đều bật cười, thiếu gia nhà họ Lợi cũng cười theo: "Vậy tôi trả anh gấp đôi Đức gia, anh có muốn đến Lợi gia làm việc không?"
Lý Vân Tường liếc nhìn kẻ đó một cái, còn chưa kịp mở miệng thì chợt nghe "choang" một tiếng. Đức Tam vốn say khướt chẳng biết đã vung tay đập vỡ chai rượu ngay sát chân Lợi thiếu gia từ lúc nào. Đôi mắt anh chưa tỉnh táo hẳn, nhưng ánh nhìn lại đầy hung hãn: "Người của tao, mày cũng dám đòi?"
Nụ cười của Lợi thiếu gia thoáng cứng lại, nhưng vẫn cố gượng gạo ra vẻ thoải mái: "... Ngao Bính, chỉ là một thuộc hạ mà thôi, cần gì phải làm quá vậy?"
"Đồ tao nuôi, chúng mày đừng có mơ tưởng."
Đức Tam đập vỡ chai rượu, thần trí có vẻ tỉnh táo hơn một chút. Anh liếc Lợi thiếu gia một cái sắc lẻm rồi quay đầu bảo Lý Vân Tường: "Đi thôi."
Lý Vân Tường lặng lẽ theo sau anh. Về đến nhà, hắn dìu Ngao Bính vào phòng khách, định đi pha một ly trà giải rượu cho thiếu gia, tiện miệng nhắc một câu: "Lần sau không có việc gì thì đừng uống nhiều rượu như thế."
Nào ngờ Ngao Bính lại nổi điên, đập tay xuống bàn, quát thẳng vào mặt hắn: "Cậu nghĩ cậu là ai? Chỉ là tên trai bao do tôi nuôi thôi, cũng dám quản chuyện của tôi?"
Đám thuộc hạ nghe thấy hai người cãi nhau thì co rúm lại, lặng lẽ tránh sang một bên. Lý Vân Tường nhíu mày khi nghe lời anh nói, nhưng lười tính toán với kẻ say rượu, chỉ hờ hững đáp: "Được, vậy tôi mặc kệ anh, anh muốn thế nào thì tùy."
"Mẹ mày Lý Vân Tường! Mỗi tháng ông đây trả cho mày nhiều tiền như vậy, mày dám mặc kệ tao?"
Tình huống này nhìn thế nào cũng chẳng phải là lý do chính đáng để Đức Tam nổi giận với hắn, đúng không?
Lý Vân Tường không nhịn được mà nghĩ ngợi, hông bất giác lại thúc sâu thêm một chút, chẳng lẽ đây là lỗi của hắn?
Đức Tam bò trên thành bồn tắm, run đến nỗi hai mắt trợn ngược. Cả người anh lảo đảo dữ dội nhưng Lý Vân Tường ở phía sau giữ chặt lấy anh, không cho anh ngã xuống. Chiếc chuông treo nơi hậu huyệt vang leng keng, vọng vào trong tai Ngao Bính, chẳng khác nào tiếng kẻng báo hiệu màn tra tấn khốc liệt sắp bắt đầu.
"Còn vô duyên vô cớ mắng tôi? Hửm? Sao lại để người khác chọc tức rồi trút hết lên đầu tôi?"
Lý Vân Tường thấy anh không nói gì, cố ý thúc vào cổ tử cung. Nước lạnh trong lỗ nhỏ sắp chảy vào bên trong, Ngao Bính khóc lóc, túm chặt lấy cánh tay Lý Vân Tường: "Đừng đẩy nữa, đừng đẩy nữa, tôi sai rồi..."
"Sai ở đâu, nói đi, nói cho rõ ràng."
Động tác trong lối nhỏ chật hẹp dừng lại, Đức Tam nắm chặt cánh tay Lý Vân Tường, thút tha thút thít mở miệng: "Không nên... nói cậu là trai bao..."
"Còn nữa."
"Còn... gì nữa..."
"Lần sau còn dám uống nhiều như vậy, tôi sẽ khiến anh không bước ra cửa nổi."
Lý Vân Tường bóp eo anh, đè người xuống, cổ tử cung đáng thương cuối cùng cũng bị dương vật cưỡng ép mở ra, nước lạnh theo quy đầu to lớn tràn vào, lấp đầy hang động nhỏ bé. Ngao Bính không kêu nổi thành tiếng, toàn thân giật bắn như có dòng điện chạy qua.
"...Không mang thai được thì cũng nghĩ cách bắt anh mang, xem anh còn dám chạy loạn không."
Ngao Bính trợn trắng mắt, bị ép đến bắn ra, đường hầm nhỏ kẹp chặt Lý Vân Tường. Mục đích đã đạt được, Lý Vân Tường cũng không quấy rầy anh nữa, tinh dịch nóng hổi phun vào tử cung vừa được tráng qua bằng nước lạnh.
"Lý Vân Tường... cậu..."
Đức Tam còn chưa nói hết câu, đã kiệt sức mà ngất đi. Lý Vân Tường biết những lời anh định nói chắc chắn là mắng chửi mình, không nhịn được mà bật cười.
Tính tình của công chúa nhà bọn họ, dễ cháy dễ nổ, trời không sợ đất không sợ, nhưng đến thời khắc mấu chốt lại biết mềm mỏng xuống nước, thật không biết là ai nuôi ra cái tính này.
Sau khi lên đỉnh, sừng rồng của Ngao Bính biến mất, mái tóc dài cũng dần ngắn đi, trở về dáng vẻ mà Lý Vân Tường quen thuộc nhất. Hắn không nhịn được mà véo nhẹ lên mặt anh, mềm mại, căng bóng như nước. Công chúa nhà bọn họ cũng chỉ có những lúc thế này là ngoan ngoãn, nghe lời nhất.
Lý Vân Tường rút dương vật ra, thay nước trong bồn tắm, tắm nước ấm cho công chúa, sau đó bế anh lên giường, thay một bộ quần áo ngủ sạch sẽ. Hắn nằm trên giường, ôm công chúa đã ngủ say vào trong ngực.
Sau bao nhiêu ngày, cuối cùng Lý Vân Tường cũng được nằm xuống chiếc giường lớn này, ôm người vào lòng, tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều. Hắn tắt đèn, nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.
-end-
Lời nhắn của tác giả:
Series Hắc đạo này không có nhiều tình tiết (vốn dĩ tôi cũng chỉ muốn viết để lái xe 🚗 thôi), nên lải nhải thêm vài câu.
Hiện tại, ai cũng biết quan hệ giữa hai người họ, Tường Tử ca là người của Tam công chúa, nhưng một là họ chưa công khai, hai là chưa có dấu mộc xác nhận, vì vậy người nhà họ Đức vẫn xem hắn là một nửa vệ sĩ. Dù vậy, tất cả đều ngầm hiểu điều này trong lòng.
Tường Tử ca thì không mấy bận tâm đến chuyện đó, dù sao hắn cũng luôn ở bên công chúa, biết rằng công chúa chỉ có mình hắn là đủ rồi.
Còn công chúa thì da mặt mỏng, bảo anh xách Lý Vân Tường đi khắp nơi rồi nói "Đây là bạn trai tôi" chẳng khác nào bắt anh đứng trước mặt mọi người tuyên bố "Mỗi ngày ta đều bị hắn đù ra đẹ đến mệt lả". Vậy nên, anh cũng không chủ động nói ra, thế là cả hai cứ lén lút che giấu một bí mật mà ai cũng biết.
Chuyện này làm công chúa tức giận vì nghĩ rằng "Một nhà họ Lợi bé tí mà cũng dám mở miệng đòi Lý Vân Tường, vậy mà Lý Vân Tường lại không từ chối (chỉ là hắn chưa kịp từ chối thôi)". Khi say rượu, công chúa liền buột miệng nói bừa (dù gì người ta cũng là công chúa mà).
Tường Tử ca thực ra không giận vì chuyện bị gọi là "trai bao", hắn quá hiểu công chúa rồi, nhưng hắn lại tức vì công chúa mắng hắn xong rồi còn tự giận dỗi. Vốn dĩ hắn cũng không thích công chúa cứ hay chạy ra ngoài uống rượu, thế nên nhân cơ hội lần này mà dạy dỗ anh một trận. Xong rồi, ít nhất trong vòng một tháng tới, công chúa không dám bén mảng đến quán bar nữa. 🤐
Lời nhắn của meomeo:
Á tui định đăng part này xong sẽ không đăng hàng Vân Băng 1-2 tuần gì đấy để tập trung cho công việc vì tui cứ nghĩ part này là part cuối của series Hắc đạo gòi, ai dè bà au bà lại đăng thêm part nữa các mom ơi =)))))))))
Hoi để thư thư có thời gian tui edit gòi đăng tiếp nhe ^^
Còn đây là review series EA: Sếch cháy quần, hỏn ny vô cùng, bạn nhỏ Alpha tưởng được gặp Omega định mệnh, kết quả lại bị Enigma thấp hơn nửa cái đầu cưỡng ép phát tình.
Mom nào muốn đọc thì cmt cho tui biết nha 😘
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net