05
Chương 05: Sáng thứ Bảy
.
.
.
Một trong những nghi thức buổi sáng ưa thích nhất của Joshua, trước khi cuộc sống bị đảo lộn, là dậy thật sớm vào mỗi sáng thứ Bảy để pha cho mình một tách cà phê. Mỗi tách đều được cậu chuẩn bị chậm rãi và nâng niu, hoàn toàn khác với thứ nước đen đắng mà người ta sản xuất ào ạt ở tiệm nơi cậu làm việc. Khi đã có tách cà phê trong tay, Joshua sẽ ngồi bên khung cửa sổ của nhà chung, lặng lẽ nhìn thế giới mà cậu yêu quý vô ngần chầm chậm thức dậy trong ánh sáng đầu ngày.
Khoảng thời gian một tiếng trước khi cả tòa nhà bắt đầu rục rịch tỉnh giấc, mà riêng căn hộ của cậu thì thường phải hai tiếng sau mới có dấu hiệu của sự sống, đã từng là lúc Joshua yêu thích nhất trong cả tuần. Đó là khi cậu có thể sống thật chậm, thật nhẹ nhàng, để cảm nhận và trân trọng cuộc đời mà mình đang có.
Joshua luôn sống với một lòng biết ơn sâu sắc. Cậu không bao giờ quên rằng mình may mắn biết bao khi có cơ hội được học tập nơi đất khách quê người, giữa lòng Hàn Quốc. Cậu biết ơn vì được sống, đơn giản mà tròn đầy.
Nhưng những buổi sáng tĩnh lặng như thế đã bị cuốn phăng đi bởi hoàn cảnh đổi thay, buộc cậu phải xoay xở cùng lúc với ba công việc. Và mỗi lần đủ chậm lại để kịp cảm nhận điều gì, chính là những lần cậu thấy nhớ đến quay quắt những sáng sớm ngày xưa ấy khi còn được ngồi bên khung cửa sổ, tay ôm tách cà phê nóng, lòng thanh thản như mặt hồ yên ả. Trái tim cậu đau nhói vì những ngày bình yên đã lùi vào dĩ vãng.
Niềm vui của Joshua trỗi dậy ngay từ lúc cậu thức dậy trong căn phòng tạm thời của mình ở nhà Seungcheol, phát hiện cả căn hộ vắng lặng không một bóng người. Trên bàn bếp là một mảnh giấy nhắn, mời cậu tự lo bữa sáng và thậm chí có thể pha cà phê nếu muốn. Joshua cảm thấy biết ơn.
Niềm vui ấy phần lớn đến từ việc cậu phát hiện ra chiếc máy pha cà phê tinh xảo mà dường như chưa từng được đụng đến của Seungcheol, cùng túi hạt cà phê thơm ngào ngạt bên cạnh. Cậu dành mười phút tuyệt diệu để mày mò cỗ máy ấy, tận hưởng từng bước chuẩn bị cho tách cà phê sáng đầu tiên của mình sau hơn ba tháng trời.
Đôi khi, chính những điều giản dị như thế lại trở thành ánh sáng nhỏ bé dẫn cậu bước qua những tháng ngày tăm tối nhất.
Khi đã ép tách cà phê nóng vào hai ống tay áo len, Joshua nhẹ nhàng bước về góc trên bên phải căn hộ, nơi Seungcheol đã đặt một chiếc ghế quay mặt ra ngoài. Một vị trí hoàn hảo để ngắm nhìn thành phố. Joshua không thể nghĩ ra cách nào tuyệt hơn để chứng kiến một ngày mới bắt đầu. Cậu thấy mình có thể quen với điều này.
Đó là buổi sáng đầu tiên cậu không phải lết thân đến nhà máy.
Khi Joshua gọi điện để báo nghỉ việc, họ chẳng tỏ vẻ phiền lòng gì. Cậu biết chỗ đó luôn có danh sách chờ dài dằng dặc, với mức lương khá ổn, công việc đều. Cậu cũng chẳng thấy áy náy khi đột ngột nghỉ ngang.
Nhưng điều khiến cậu nhói lòng là sự thờ ơ quá đỗi từ phía họ, như thể cậu chưa từng tồn tại.
Ngồi trên chiếc ghế ấy, tay ôm tách cà phê sáng, Joshua gần như có cảm giác mình đang ở nhà, ngay trong căn penthouse sang trọng của Seungcheol. Cậu tự hỏi mình sẽ ở đây bao lâu. Số tiền cậu cần vượt xa mọi khả năng kiếm được trong thời gian ngắn, điều đó cậu biết rất rõ. Họ đã lặp đi lặp lại điều đó với cậu, nhưng cậu vẫn phải thử. Cậu phải làm gì đó. Không thể cứ thế đứng nhìn mọi chuyện giáng xuống gia đình mình.
Đưa mắt quan sát xung quanh, Joshua nhận ra căn hộ được bài trí theo phong cách tối giản, giống hệt căn phòng khách nơi cậu đang ở. Không có nhiều đồ đạc mang dấu ấn cá nhân, khiến cậu tự hỏi có phải mọi thứ riêng tư đều được cất gọn trong phòng của Seungcheol, hoặc đâu đó trong không gian rộng lớn này. Cậu thậm chí không dám tưởng tượng chi phí sinh hoạt ở một nơi như thế này sẽ ngốn bao nhiêu tiền.
Joshua khẽ lắc đầu. Những chuyện như thế đâu phải điều cậu nên bận tâm. Công việc này trả lương cao đến mức vô lý, và cậu không muốn làm điều gì khiến mình đánh mất nó.
Tối qua, khi đọc bản hợp đồng Seungcheol gửi, Joshua đã gần như chết lặng.
Seungcheol đề nghị trả cậu 2,000,000 won cho mỗi cuối tuần. Nhìn vào dòng chữ "mỗi cuối tuần" khiến tim cậu như ngừng đập. Chỉ trong giới hạn thời gian đó, Seungcheol muốn trả cậu số tiền còn nhiều hơn cả thu nhập một tháng gộp lại từ ba công việc trước kia.
Joshua cảm thấy giằng xé. Giữa việc từ chối thẳng thừng một khoản tiền quá đỗi hoang đường, và việc nắm chặt lấy công việc này như người chết đuối bám vào cọc cứu sinh, không bao giờ buông ra.
Đây chỉ là một trong vô số điều Joshua đã trầm ngâm suy nghĩ khi nhấm nháp cà phê sáng nay. Bản hợp đồng còn chứa đựng những điều khoản hết sức thú vị. Ví dụ như Joshua sẽ được trả lương theo giờ, bởi lẽ cậu sẽ không thể sống một cuộc sống bình thường do tính chất giờ giấc bất thường của công việc. Thậm chí, Seungcheol còn trả tiền cho cả thời gian cậu ngủ, phòng khi có việc đột xuất cần tài xế bất kỳ lúc nào, bất kể giờ giấc.
Bản hợp đồng cũng ghi rõ rằng Seungcheol sẽ chi trả toàn bộ chi phí ăn uống và dọn dẹp căn hộ, hoàn toàn không yêu cầu gì đổi lại. Không có khoản khấu trừ nào trong tiền lương của Joshua. Ngoài ra, cậu còn được hoàn trả toàn bộ chi phí điện thoại vì sẽ phải dùng đến nó cho công việc, cũng như chi phí đi lại từ nơi ở đến căn hộ của Seungcheol. Danh sách những khoản được hỗ trợ dường như kéo dài vô tận.
Hiện tại, Joshua cũng chẳng có nhiều khoản chi tiêu lớn, nhưng dường như tất cả chúng đều đã được Seungcheol bao trọn bằng cách này hay cách khác. Đến mức bản hợp đồng còn nêu rõ rằng bất cứ trang phục nào cần thiết cho công việc của Joshua cũng sẽ do Seungcheol chi trả. Mọi thứ nghe qua đều có chút... lố bịch. Joshua cảm thấy bối rối và nhất định muốn nói chuyện thẳng thắn với sếp của mình trước khi đặt bút ký.
Joshua đã kịp gửi lại toàn bộ giấy tờ cần thiết. Thông tin cá nhân, tài khoản ngân hàng, vân vân. Vì tò mò, cậu thử kiểm tra tài khoản của mình, và... bùm, tiền lương tháng đầu tiên đã được chuyển vào. Thật sự đã nằm gọn trong đó. Seungcheol lo rằng cậu sẽ bỏ cuộc giữa chừng chăng? Hơi cường điệu quá rồi. Mà làm sao hắn thu xếp được chuyện này vào đúng một ngày thứ Bảy cơ chứ? Không lẽ là tự bỏ tiền túi?
Trước khi Joshua kịp nghiền ngẫm sâu thêm về khả năng đó, điện thoại của cậu đổ chuông. Người gọi là "Soonyoung", bạn cùng phòng khác. Có lẽ đang thắc mắc không biết Joshua đi đâu. Hai người thường gặp nhau vào sáng thứ Bảy: Soonyoung đến lớp nhảy sớm, còn Joshua thì đi làm ca sáng ở nhà máy.
"Yah, Joshua. Anh đang ở đâuuuu thế hả?"
Joshua không bao giờ thấy chán trước sự hào hứng bất tận của Soonyoung, kể cả vào lúc 7 rưỡi sáng. Trong số những người thân thiết nhất với cậu, dĩ nhiên là ngoài Jeonghan, Soonyoung luôn giữ một vị trí đặc biệt. Nhóc lúc nào cũng sáng bừng như ánh nắng, phóng khoáng trong cách cư xử, nhưng chẳng bao giờ hời hợt. Bên dưới vẻ hoạt náo ấy là một trái tim biết lắng nghe và thấu hiểu. Soonyoung là kiểu người bạn như thế.
"Hiya, Soonie. Em ổn chứ? Xin lỗi nha, anh quên không nói với em. Anh bắt đầu công việc mới rồi. Cái công việc mà Hạo đã giới thiệu đó. Từ giờ mỗi cuối tuần anh phải ở xa. Đêm qua là ca đầu tiên."
"Ohhh, vậy là anh nhận việc rồi à? Hạo có nhắc gì đó về công việc mới, nhưng em không biết là anh sẽ đi suốt cả cuối tuần luôn đó. Bao giờ mới có thời gian cho ShuaSoon nữa hả?"
Joshua không nhịn được cười. Soonyoung luôn tìm cách để có thời gian bên cạnh cậu. Dù bận đến đâu, nhóc vẫn thường ghé qua quán cà phê chỉ để chào buổi sáng, chỉ để ngồi cùng một lúc. Những buổi tối cuối tuần là lúc hai người được ở bên nhau lâu nhất: Joshua ngồi học, còn Soonyoung thì luyện các động tác vũ đạo. Dù gì nhóc cũng là sinh viên chuyên ngành nhảy mà.
"Xin lỗi nha Soonie, công việc này khó lòng từ chối quá. Anh hứa sẽ bù lại cho em, bằng cách nào đó."
Dù làm gì, Joshua cũng không tránh khỏi cảm giác áy náy. Cậu luôn thấy mình đang làm ai đó thất vọng.
"Đừng lo Shua, em sẽ cố ghé thăm anh vào mỗi sáng, giúp anh vui vẻ cả ngày. Nhưng mà... em sẽ nhớ cậu đó. Khi nào anh về lại?"
"Trưa nay anh sẽ ghé lấy một ít đồ. Cuối tuần anh sẽ ở bên này, nên cần đem theo vài bộ quần áo với sách vở. Em có kịp về sau buổi tập không?"
"Có chứ, em xong lúc 11 giờ, sẽ về nhà liền để gặp anh. Gặp sau nha~"
Cúp máy, Joshua khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng lan ra trên khóe môi. Soonyoung là một ánh sáng rực rỡ khác trong cuộc đời cậu. Dù chẳng biết gì về những rối ren Joshua đang gánh chịu, nhóc vẫn luôn ở đó, vững vàng và ấm áp. Họ đã là bạn thân từ năm nhất khi vô tình được xếp ở chung phòng. Nhiều người từng nói hai đứa là một cặp kỳ quặc. Soonyoung thì ồn ào, còn Joshua lại trầm lặng, nhưng thật ra, họ lại hợp nhau một cách hoàn hảo.
Càng thân thiết, Joshua càng nhận ra Soonyoung cũng có một mặt tĩnh lặng, sâu lắng hơn người ta tưởng. Còn bản thân cậu, thì cũng chẳng hiền lành như vẻ ngoài. Bên cạnh Soonyoung, cậu thoải mái để lộ ra sự lém lỉnh, sắc sảo và đôi khi... khá ồn ào của mình.
Mỗi người đều có những mặt khác nhau và hai người họ tạo thành một sự cân bằng hoàn hảo. Lại một lần nữa, Joshua tự hỏi liệu có nên chia sẻ bí mật của mình với Soonyoung không. Cậu biết Soonyoung sẽ ủng hộ mình, nhưng cậu không muốn tạo thêm gánh nặng cho nhóc. Joshua hiểu rằng Soonyoung sẽ sẵn sàng giúp đỡ cậu nhiều hơn nữa, nhưng cậu không thể làm vậy, nhất là khi Soonyoung đang nỗ lực rất nhiều để theo đuổi giấc mơ trở thành một vũ công—một giấc mơ mà gia đình nhóc ủng hộ, nhưng không có đủ tài chính cho nó.
Tiếng nước chảy từ phòng tắm làm Joshua bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ về Soonyoung. Có vẻ Seungcheol đã thức dậy. Nhìn vào đồng hồ, cậu nhận ra đã gần 8 giờ sáng, và họ sẽ sớm phải rời đi để đưa Seungcheol đến cuộc họp đúng giờ. Joshua tự hỏi tại sao Seungcheol lại phải gặp một vị giáo sư vào thứ Bảy? Liệu Seungcheol là cựu sinh viên, hay vẫn còn là sinh viên? Cậu có rất nhiều điều cần tìm hiểu về ông chủ mới này, nhưng chẳng rõ mình muốn biết đến đâu. Việc trở nên thân thiết với một người xa lạ không phải là ý hay. Cậu hầu như chẳng chia đủ thời gian cho những người bạn cậu đang có, và Joshua biết mình không đủ sức để dành chỗ cho một người mới trong cuộc đời—dù người đó có thú vị như Seungcheol đi chăng nữa. Cậu không muốn nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua. Joshua luôn quan tâm người khác bằng bản năng, và Seungcheol chắc chắn đang cần ai đó chăm sóc hắn. Nhưng cậu hy vọng đó không phải là một phần công việc chưa được đề cập trong thoả thuận.
*
Một tiếng rưỡi sau, Joshua lại thấy mình ngồi sau tay lái của một chiếc xe lạ lẫm. Lần này, chiếc xe to hơn và cồng kềnh hơn cái đêm qua, nhưng vẫn chạy êm đến kỳ lạ với vô số nút bấm khiến người ta phải hoa mắt. Dường như xe càng đắt tiền thì lại càng cần nhiều công nghệ để biện minh cho mức giá đó. Nhưng Joshua không có gì để phàn nàn, nhất là khi chức năng điều khiển hành trình khiến việc lái xe trên đường cao tốc trở nên dễ thở hơn hẳn.
Lần này, họ đang đi đến một nơi quen thuộc với Joshua. Có vẻ cả hai đều học ở Đại học Quốc gia Seoul, điều đó cũng hợp lý thôi, vì Minh Hạo và Tuấn Huy cũng học ở đó. Như đã hứa từ tối qua, Seungcheol là người mua cà phê, và Joshua đang để ly nguội bớt. Cậu không tin vào chuyện vừa lái xe vừa uống bất cứ thứ gì, kể cả cà phê nóng. Sáng nay, Seungcheol hầu như không nói gì với cậu. Thật lạ khi dành quá nhiều thời gian bên một người mà mình hầu như không quen biết. Thế mà họ đã cùng trải qua không ít chuyện. Có vẻ như chỉ cần ở gần ai đó đủ lâu, người ta buộc phải hiểu nhau nhanh hơn bình thường. Joshua thầm nhủ rằng cậu sẽ cố giữ cho Seungcheol tránh xa khỏi cuộc sống riêng của mình, trong chừng mực có thể.
"Cậu thấy ổn nếu chờ ở ngoài xe chứ? Tôi sẽ gặp Giáo sư Lang trong khoảng 45 phút, sau đó phải ghé nộp bài nghiên cứu cho Tiến sĩ Cronson. Tổng cộng chắc tầm một tiếng? Xong rồi chúng ta về căn hộ của cậu nhé?"
Giọng Seungcheol, vẫn nhẹ nhàng như mọi khi, kéo Joshua ra khỏi dòng suy nghĩ của mình. Dạo gần đây, cậu cứ mãi đắm đuối trong những suy nghĩ ấy. Nhiều đến mức cậu cũng không hiểu sao mình chưa bị nhấn chìm.
"Được mà. Tôi có cà phê với mấy cuốn sách. Tôi tranh thủ đọc một chút."
Cánh cửa mở rồi đóng lại nhanh chóng khi Seungcheol bước ra khỏi xe. Joshua nhìn theo bóng lưng hắn đang vội vã đi về phía toà nhà họ vừa dừng trước, để ý thấy tấm biển ghi đây là khối Kinh doanh. Thật ra thì cũng hợp lý khi Seungcheol học ngành này — cậu nhớ mang máng Hạo từng nói Tuấn Huy cũng học một thứ gì đó tương tự. Hai người đó dạo gần đây thân nhau lắm, Joshua còn thấy họ thường xuyên tán tỉnh nhau nữa. Hạo vốn hơi dè dặt trong chuyện tình cảm, do trước đây từng bị bạn trai đối xử không tốt, nên Joshua chỉ mong Tuấn Huy là người tốt, và là kiểu người biết kiên nhẫn. Hạo là một chàng trai tuyệt vời. Nóng nảy và đáo để, giống như Joshua, đó là lý do hai người thân nhau. Nhưng nhóc ta cũng nhạy cảm, hay lo nghĩ, nhất là về khả năng nói tiếng Hàn. Minh Hạo cũng học chuyên ngành múa, giống Soonyoung, nhờ thế mà ba người mới sống chung với nhau. Joshua không thể tưởng tượng cảnh mình sống cùng ai khác ngoài hai người đó. Gặp họ rồi, Hàn Quốc mới thực sự trở thành nhà.
Lấy sách ra, Joshua thoải mái tựa vào ghế, chuẩn bị đọc một chút cho đỡ chán. Học kỳ này họ đang học về hệ tuần hoàn, về cái cách mà nó mang lại sự sống cho mọi thứ trong cơ thể. Joshua từ nhỏ đã thích sửa chữa mọi thứ, từng dành hàng giờ để cứu những con chim hay sóc bị thương. Cậu thậm chí còn tự lập "phòng khám thú y" nho nhỏ trong gara nhà mình. Khi lớn hơn, niềm đam mê ấy chuyển thành mong muốn giúp đỡ con người. Giấc mơ của cậu là trở thành bác sĩ và cứu người, bởi vì điều đó mang ý nghĩa, một điều mà Joshua luôn tìm kiếm trong cuộc sống. À, thật trớ trêu, cậu dạo này hay nghĩ như vậy.
Dẹp mớ suy nghĩ sang một bên, Joshua tập trung vào bài học và nhanh chóng quên mất cả không gian xung quanh. Vì thế, khi cửa xe bất ngờ bị mở toang chỉ chừng năm phút sau bởi Seungcheol, Joshua giật nảy mình, vung tay phản xạ và đập trúng cánh cửa xe cứng như thép. Cậu nhăn mặt vì đau rồi cau có nhìn sếp mình.
"Xinnnnn lỗi Joshua. Tôi không cố làm cậu sợ đâu."
Joshua nghe thấy trong giọng Seungcheol có chút gì đó bông đùa, và lập tức quyết định lờ đi. Cậu không thể để Seungcheol nghĩ rằng hắn đã đủ thân để trêu chọc cậu. Họ chưa thân đến mức đó. Dù vậy, thật khó để không có thiện cảm với vị sếp mới. Nụ cười đi kèm sự trêu chọc ấy khá dễ thương, và đôi mắt híp lại khi cười thì càng dễ thương hơn nữa. Không không không, Joshua thầm la lên trong đầu, tránh xa mấy suy nghĩ dễ thương ấy ra ngay.
"Xong rồi à? Vậy đi thôi."
Lảng tránh là cách duy nhất để xử lý mấy cảm xúc kiểu này. Không không, Joshua hoảng hốt, không có cảm xúc nào ở đây hết. Hoàn toàn không có.
Căn hộ vẫn ấm áp như mọi khi. Hạo ghét lạnh, và sẵn sàng chi thêm tiền điện chỉ để giữ cho nơi này luôn ở mức nhiệt cao ngất ngưởng. Joshua thì không phàn nàn gì. Là người gốc L.A, cậu vốn quen với khí hậu ấm áp, nhất là trong những mùa đông khắc nghiệt đến buồn cười ở Seoul. Joshua cất tiếng gọi thử xem Soonyoung đã về chưa. Cậu mong là chưa, vì cách vài bước phía sau, với vẻ ngượng ngùng rõ rệt, chính là ông sếp mới–Seungcheol.
Joshua thật lòng không định giới thiệu hắn sớm đến vậy, nhưng có vẻ như ly cà phê sáng nay đã ngấm và hắn đang rất, rất cần đi vệ sinh.
Và thế là Joshua, với cái tính tốt bụng đáng nguyền rủa của mình, đã rộng lòng mời Seungcheol dùng tạm nhà vệ sinh ở nhà họ. Khỉ thật, sao cậu cứ tốt bụng đúng lúc thế không biết. Rõ ràng đã tự nhắc mình phải tách biệt giữa công việc và cuộc sống cá nhân cơ mà.
Liếc nhìn về phía hành lang, cậu thấy cửa phòng của Hạo vẫn đóng kín, điều này khá bình thường. Còn cửa phòng của cậu và Soonyoung thì mở, nhưng không có tiếng động nào phát ra.
Tốt rồi, Joshua nghĩ, hy vọng có thể lẻn vào, lấy túi đồ ngủ, rồi kéo Seungcheol đi trước khi ai phát hiện.
Nhưng hôm nay, vận may không đứng về phía cậu. Khi Joshua đang thu dọn túi đồ, còn Seungcheol thì bận trong nhà vệ sinh, cậu nghe thấy âm thanh quen thuộc của chìa khóa tra vào ổ và tiếng cười khúc khích. Soonyoung đã về.
"SHUAAAAAA!!!!!! ANH ĐÂU RỒI?"
Giọng của Soonyoung vang dội khắp căn hộ, khiến Joshua co rúm người lại. Chắc chắn là giờ Seungcheol đang nghĩ cậu sống cùng một kẻ điên. Mà thật ra thì, cũng đúng phần nào. Nhưng dẫu sao, Seungcheol cũng không có quyền phán xét điều đó.
"ANH ĐANG Ở TRONG NHÀ VỆ SIIIIInh À? TRỜI ƠI, ĐI NHANH LÊN ĐI, TẠI VÌ EM ĐANG...."
Joshua nghe tiếng cửa mở và vài câu nói gì đó không rõ, rồi lại đến giọng Soonyoung.
"Ồ, ANH LÀ AI VẬY? Là sếp mới của Shua à? TRỜI ƠI, ANH ĐẸP TRAI GHÊ!"
Và thế là Joshua nhớ lại ngay lý do tại sao cậu rất hạn chế giới thiệu Soonyoung cho người lạ. Bởi vì, dù yêu quý thằng nhóc đến mấy, Soonyoung quả thực là một trong những người giỏi khiến người khác xấu hổ nhất mà Joshua từng biết. Lạy Chúa, cậu thở dài, giờ làm sao mà dám nhìn mặt Seungcheol nữa đây?
Không thể để Soonyoung tiếp tục màn chào hỏi "thân thiện" ấy thêm giây nào nữa, nếu không cậu sẽ phát điên mất, Joshua vội vã lao ra khỏi phòng, chuẩn bị cứu ông sếp đáng thương trước khi Soonyoung kịp nói thêm điều gì mà cậu sẽ không bao giờ đảm đương nổi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net