3
Vậy nên khi Jiwoo còn nhỏ thì nó chưa bao giờ nghĩ đến "tình yêu", lớn lên rồi nó cũng vô thức né tránh vấn đề này.
Cách đây một thời gian, có một cặp đôi vận động viên thông báo kết hôn nên không tránh khỏi việc chuyện của Dohyeon và Siwoo lại bị đem ra bàn tán làm tấm gương trong môi trường áp lực cao như vậy sẽ hình thành nên ảo tưởng.
Sau đó những người theo dõi sát sao về vụ việc đã nhanh chóng bác bỏ, đám người đó nói là hai người họ kết hôn chỉ vì họ có con chứ chẳng có "ảo tưởng" nào ở đây cả.
Thói quen của Jiwoo là tìm đọc và suy nghĩ về chuyện đó, nhờ Internet mà nó có thể tìm hiểu và thấy được rất nhiều hình ảnh, video, bài báo cũng như bình luận vào thời điểm ấy.
Năm tháng của hai người như một cuộn phim được nó lật lại.
Tài liệu được phân tích khách quan về những thay đổi cảm xúc và đó là một tai nạn khiến họ phải quay lại với nhau.
"Con xin lỗi vì đã nói chuyện này với hai người theo cách này, nhưng con nghĩ sẽ rất ngại ngùng nếu nói chuyện trực tiếp với nhau về nó. Con luôn mong cả hai đều được sống hạnh phúc, nên ba lớn và ba nhỏ đều có quyền chia tay nhau.
Nhưng hai người sinh ra con không phải vì yêu nhau, chuyện đó thật đáng tiếc.
Tất nhiên suy luận này của con có thể không đúng, nên để tránh rủi ro con mong hai người có thể cho con một câu trả lời thích đáng.
Dù có chuyện gì đi nữa thì con vẫn yêu hai người."
Jiwoo chỉ nghĩ đơn giản về việc sẽ rất ngại nếu hỏi trực tiếp họ về chuyện này nhưng lại quên cân nhắc ba lớn ba nhỏ nó đã ly hôn mười năm rồi.
Làm sao có thể nói về "tình cảm" khi đã ly hôn mười năm?
Khi Son Siwoo phát hiện anh đang mang thai thì mới đầu anh không định giữ lại đứa bé.
Lý do cực kỳ đơn giản, anh và Dohyeon đã chia tay rất lâu rồi. Rắc rối chỉ thật sự ập đến khi sau trận anh đã uống rượu trong bữa tiệc tối với đội. Thật ra Siwoo không say, nhưng sau khi uống vài ly thì anh như được tiếp thêm dũng khí, anh tìm được lý do để làm những việc ngày thường anh không dám làm. Anh đã gọi điện cho Park Dohyeon.
Mấy đứa em chung đội của anh sẵn sàng nhờ Hwang tổng chở họ về.
Lúc đó đang dùng bữa nên Park Dohyeon đã xin được ngồi ở gần đó.
Con khỉ nhỏ dần yên tĩnh khi được nằm trong vòng tay của người yêu cũ nó.
Anh hỏi Park Dohyeon tại sao dù bọn họ đã chia tay nhưng anh vẫn không cảm thấy vui.
Họ nhìn nhau rất nhiều lần trên sân đấu, khi anh mắt họ chạm nhau dường như có tia lửa điện xẹt ngang bầu không khí.
Son Siwoo bảo đó là hiệu ứng người yêu cũ. Mỗi lần gặp đều cảm thấy nguy hiểm, mỗi lần gặp đều cảm thấy hồi hộp.
Đêm đó họ đã lao vào nhau một cách dữ dội để rồi Siwoo gặp khó khăn khi ngồi dậy vào sáng ngày hôm sau.
Không ai ngỏ lời quay lại, họ chỉ đơn giản rời đi ngay sau đó.
Vậy nên sau khi phát hiện mình đang mang thai, anh thật sự không muốn sinh ra đứa bé trong hoàn cảnh như thế này.
Son Siwoo đã hẹn bác sĩ, nhưng khi ở ngoài đợi đến lượt, anh cảm thấy lạnh lẽo trong tim một cách khó hiểu. Nó là một trải nghiệm đáng sợ khi phải chờ đợi khoảnh khắc dụng cụ lạnh lẽo chui vào cơ thể, hút miếng thịt đó ra khỏi cơ thể mà nó không biết đã làm gì sai.
Sau sự cố ngủ với tình cũ, anh quyết định không bao giờ nói chuyện với Park Dohyeon nữa, nhưng lúc đó sinh mạng của em bé trong bụng đang nằm một nửa trong tay anh và cậu chính là người duy nhất trên thế giới này có quan hệ huyết thống với nó.
Sinh tử là điều không thể thay đổi được.
Ngón tay anh khó khăn ấn dãy số điện thoại của Dohyeon.
Không liên lạc được.
Có vẻ anh nên tỉnh táo lại thôi.
Không cần thiết phải gọi lại nữa.
Khi vào phòng khám, anh chỉ nghĩ: Anh không muốn con mình trở nên bất hạnh.
Anh đặt lịch khám thai cho lần tiếp theo rồi về nhà khóc nức nở, và khi thức dậy vào ngày hôm sau anh lại trở thành Son Siwoo như mọi ngày.
Park Dohyeon sau đó đã trả lời bằng "?" và anh bảo anh chỉ nhấn nhầm thôi.
Có những sinh vật được gọi là thú bay lượn - nếu bạn ném chúng lên không trung nhưng không bắt lấy khi nó rơi xuống thì nó sẽ nhớ mãi về cú rơi đó và không bao giờ tin tưởng bạn nữa.
Chưa bao giờ Siwoo có cảm giác sợ người khác sẽ từ chối mình, anh lúc nào cũng sẽ thử lại bằng việc mỉm cười nhưng không nhất thiết phải làm nhiều như vậy.
Khi anh thật sự bất lực, anh mong sẽ có ai đó tới vực anh dậy.
Tất nhiên anh không đổ lỗi cho Park Dohyeon, sau cùng thì cậu ta không hề biết tình hình hiện tại, và không biết không phải là tội.
Nhưng Park Dohyeon không bao giờ xuất hiện lúc anh cần cậu nhất, anh cũng không muốn lại rơi vào tay của cậu một lần nào nữa.
Trong mắt Dohyeon, người hiện đang không biết gì cả thì chuyện này không phải là vấn đề lớn.
Trong bức ảnh, Son Siwoo đang ngủ trên ghế với một tay đang đỡ lấy bụng, trông anh có vẻ không khỏe lắm.
Không rõ ràng lắm.
Vậy nên thời điểm đó có nhiều đồn đoán, đa số nghĩ rằng anh chỉ đi cùng một người nào đó khám thai thôi, sau cùng thì tỉ lệ đàn ông mang thai quá thấp, việc gọi "người nào đó" chính là một ẩn ý.
Nếu anh là người cần đi khám thai thì hoang đường thật, vì nhìn bụng anh rất nhỏ, và làm sao anh có thể chịu đựng được áp lực cạnh tranh ở môi trường thi đấu khắc nghiệt này chứ?
Khi Park Dohyeon thấy những bình luận công khai đó thì tấm ảnh được đăng tải đã hơn mười tiếng đồng hồ rồi.
Tấm ảnh được đăng lên mạng trước trận chung kết, đội cậu đã thắng 3:1, họ chụp ảnh và ăn mừng ngay sau đó, vậy nên không có thời gian để lướt điện thoại. Chỉ đến lúc tới chỗ tiệc ăn mừng thì cậu mới thấy được tin đó.
Ngoài tin về chức vô địch của đội, trang LOL còn đăng cả tấm ảnh của Son Siwoo nữa.
Thực tế là cậu không nghĩ gì nhiều khi đặt vé bay, chỉ là đơn giản muốn được ở bên cạnh Son Siwoo mà thôi.
Khi hạ cánh ở Seoul và hỏi anh ấy ở đâu, cậu mới nhận ra mình đã làm gì.
Nếu thật sự như những gì trên mạng đồn trong suốt bốn tháng nay, thì chuyện này có liên quan đến cậu ấy không? Nhưng... Son Siwoo lại đi khám thai một mình. Anh ấy có đọc tin tức không?
Mặc dù Siwoo rất mạnh mẽ, nhưng chẳng lẽ anh ấy không sợ sao? Trong quá khứ anh đã từng khóc khi cảm thấy mình chơi không đủ tốt.
Anh ấy sẽ khóc chứ?
Dường như Son Siwoo đã bất ngờ khi nhận cuộc gọi từ cậu.
"Ồ... em đánh chung kết xong rồi à? Sao em không nói gì hết vậy? Em uống rượu hả? Anh chưa thấy kết quả trận đấu."
"Son Siwoo, đừng lên mạng. Em thắng rồi, anh đang ở đâu?
Siwoo mới tỉnh giấc nên cảm thấy hoang mang.
"Nếu say thì kiếm chỗ nào nghỉ ngơi đi. Anh muốn ngủ."
"Em không say, em đang ở Seoul và em muốn gặp anh."
Có chuyện gì đó đã xảy ra.
Son Siwoo cúp máy và mở mạng xã hội lên. Cùng chức vô địch thế giới của Park Dohyeon là 'scandal' của anh.
Các cuộc gọi của Dohyeon cứ liên tiếp ập tới nhưng anh không biết phải nói gì nếu nhấc máy cả.
Anh chỉ có thể nói cho cậu biết địa chỉ.
Đối mặt với sự im lặng, Siwoo sợ bị chất vấn, và Dohyeon cũng sợ nghe câu trả lời.
Anh không dám nói cho ba mẹ mình cho đến khi bạn trai cũ thấy được tin và gọi điện hỏi đã có chuyện gì đã xảy ra.
Son Siwoo không hề né tránh Park Dohyeon mà trả lời thành thật rằng đứa bé đã hơn năm tháng tuổi và anh định sinh nó ra. Nghĩ về tình huống hiện tại thì việc giấu cậu là chuyện bất khả thi nên anh nói thêm: "Nhưng vẫn ổn nếu không sinh bé ra."
Sau khi tính toán ngày thì cậu nghe anh nói, "Vẫn ổn nếu không có em bé." Cậu chờ tới khi anh cúp máy mới hỏi anh có ý gì.
"Ý của anh là gì?"
Trong các tình huống khác cậu chắc chắn sẽ nổi giận, nhưng sao có thể nổi giận với người như Son Siwoo được?
"Tại sao anh không nói với em?"
"Anh mới biết không lâu... Bác sĩ bảo là cơ thể anh không hợp để mang thai đứa bé này cho lắm nên nó mới không chịu lộ ra."
"Vậy anh có muốn giữ đứa bé không?"
"Trước đây thì có, nhưng bây giờ anh cần phải suy nghĩ kỹ lại. Anh nghĩ nên hỏi ba mẹ anh, dù sao thì họ cũng có kinh nghiệm trong chuyện này."
Park Dohyeon đồng ý.
Cậu không nhịn được mà chạm vào bụng anh và hỏi, "Sao nó nhỏ thế nhỉ?"
"Mới nói rồi còn gì, vì nó không muốn lộ mình ra ngoài."
"Anh..."
Son Siwoo thật sự muốn hỏi tại sao cậu lại gấp rút trở về như vậy, nhưng cậu không để anh phải hỏi.
"Nếu anh muốn giữ đứa bé thì kết hôn đi. Dù có chuyện gì xảy ra thì chúng ta cùng nhau đối mặt."
tbc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net