Chương 4
Lý Vân Tường không ngờ, "hồ sơ" mà Tô Quân Trúc nhắc đến lại là cả một bức tường tủ ngăn nắp những tài liệu, đầy ắp những tư liệu, ghi lại về quá khứ và hiện tại của đoạn kim loại bạc trắng trên lưng Đức Tam. Chỉ nhìn thôi đã đủ khiến người ta chùn bước.
Bệnh viện Từ Tế vốn là bệnh viện tư nhân thuộc về nhà họ Đức, ngay trước khi Đức gia hoàn toàn sụp đổ, bức tường này toàn bộ đều là tài liệu tuyệt mật. Mãi đến khi cây đổ khỉ tan, Tô Quân Trúc nhắc tới, trưởng khoa mới chỉ đường cho cô tới được góc khuất sâu kín này.
["cây đổ khỉ tan" (樹倒猢猻散 - thụ đảo hầu tán) là một thành ngữ mang ý nghĩa: Khi cây lớn đổ (chết), đàn khỉ sống dựa vào nó sẽ tan tác. Thành ngữ này thường dùng để ví von về sự sụp đổ của một thế lực/cá nhân quyền lực, dẫn đến sự tan rã của tập thể/phái hệ dựa vào họ. Xin lỗi tui ko kiếm đc câu nào hợp lý để dịch vào, cả nhà có sáng kiến gì thì cmt cho tui tham khảo với he]
"Vân Tường," Tô Quân Trúc khàn giọng, suýt nữa nghẹn lại: "Nếu có thể... đối xử với Đức Tam thiếu gia tốt một chút."
Ai có thể đối diện với những tờ giấy thấm đẫm máu và nước mắt này mà vẫn lòng dạ như nước được? Tô Quân Trúc rất khó mà không thương xót cho Đức Tam, vị thiếu gia vàng ngọc từng được chủ nhân nhà họ Đức nuôi dưỡng bằng cả Đông Hải thành, hóa ra lại là một người đáng thương đến vậy.
Hắn thuận tay rút ra một tập tài liệu gần nhát, dường như là nhật ký công tác của một nhân viên nghiên cứu hải yêu nào đó, trên đó còn kèm theo bức ảnh của Tam Thái Tử Đông Hải Long Vương từ ba ngàn năm trước: tóc dài màu ngọc bích, cặp sừng rồng lam băng, giống y hệt Đức Tam khi hắn nhặt được y.
Tam Thái Tử trong ảnh nhắm mắt, yên lặng mà xinh đẹp, là một thi thể đẹp đẽ đến lạ thường.
Ngày xx tháng xx năm xx
Hôm nay hoàn thành phiên bản thứ 1842 của Long cân ngoài cơ thể, sở hữu chức năng biến hình, thử nghiệm kết nối thần kinh lâm sàng thành công. Dự kiến ba ngày sau sẽ tiến hành lắp đặt cho Tam Thái Tử. Hôm nay điều chỉnh trạng thái thân thể Tam Thái Tử.
Giải đông thân thể thành công, phẫu thuật mở lưng hoàn thành, hai phần ba tế bào thần kinh bị hoại tử, thí nghiệm thất bại, cần dùng Linh Chi thịt bồi bổ, lắp đặt Long cân ngoài cơ thể lùi lại một tuần.
Ngày xx tháng xx năm xx
Sau một tuần dưỡng cơ thể, neuron chỉ phục hồi 30%, hiệu quả kém, dự định thay bằng Cửu Chuyển Hoàn Sinh Thảo, lắp đặt Long cân ngoài cơ thể lùi lại một tuần.
Ngày xx tháng xx năm xx
Cửu Chuyển Hoàn Sinh Thảo mất hiệu lực sau ba ngày, thay thế bằng Ngọc Tủy Băng Phách, lắp đặt lùi lại.
Ngày xx tháng xx năm xx
Quá trình dưỡng thể tiến triển chậm, đề nghị sử dụng huyết thống cùng nguồn để nuôi dưỡng.
Ngày xx tháng xx năm xx
Long Vương đồng ý. Lấy một đoạn Long cốt nấu luyện, mỗi ngày lấy mười thăng Long huyết, ba thăng cho uống, bảy thăng dùng ngâm thuốc.
Ngày xx tháng xx năm xx
Dưỡng thể đạt hiệu quả rõ rệt, dự kiến mười ngày sau lắp đặt Long cân ngoài cơ thể.
Ngày xx tháng xx năm xx
Tế bào thần kinh hồi phục hoàn toàn, thân thể điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, ngày mai sẽ tiến hành lắp đặt Long cân ngoài cơ thể, kỳ vọng Tam Thái Tử tái sinh trở về.
Ngày xx tháng xx năm xx
Ca phẫu thuật thất bại. Phiên bản thứ 1842 của Long cân ngoài cơ thể không chịu nổi sự sụp đổ của thân thể rồng, mọi thứ phải bắt đầu lại, Long Vương nói cần tìm vật liệu tốt hơn.
Ngày xx tháng xx năm xx
Hoàn thành phiên bản thứ 2463 của Long cân ngoài cơ thể, chờ đợi Tam Thái Tử tái sinh trở về.
Tấm ảnh trên nhật ký đã đổi rồi, độ phân giải cao hơn, Tam Thái Tử trong ảnh mở mắt ra, lông mi cong vút, nơi đuôi mắt còn vương giọt nước mắt.
Ngày xx tháng xx năm xx
Tam Thái Tử tỉnh lại, nhưng mất hết ký ức, Long Vương nói Tam Thái Tử còn sống đã là tốt rồi.
Ngày xx tháng xx năm xx
Tam Thái Tử tự tay xé rách một đoạn Long cân ngoài cơ thể. Hôm nay tôi học được một từ mới từ miệng nhân loại mới tham gia vào đội nghiên cứu: "phản ứng bài xích".
Ngày xx tháng xx năm xx
Tam Thái Tử mở miệng nói chuyện, người nói: "Đau."
Ngày xx tháng xx năm xx
Phản ứng bài xích nghiêm trọng, nhân loại đề nghị tháo bỏ Long cân sắt thép, thay đổi kết cấu vật liệu.
Ngày xx tháng xx năm xx
Phiên bản thứ 2463 của Long cân ngoài cơ thể thất bại, Tam Thái Tử lại rơi vào trạng thái hôn mê.
Ngày xx tháng xx năm xx
Nhân loại kia chết rồi, trước khi chết để lại bản thiết kế Long cân ngoài cơ thể mới. Người đó nói, phản ứng bài xích là không thể loại bỏ, điều quan trọng hơn là học cách chung sống với nỗi đau. Dĩ nhiên, tìm được vật liệu ít gây bài xích hơn cũng rất quan trọng.
Ngày xx tháng xx năm xx
Dựa trên bản thiết kế của nhân loại, hoàn thành phiên bản thứ 2817 của Long cân ngoài cơ thể, ba ngày sau tiến hành lắp đặt, mong sẽ thành công.
Ngày xx tháng xx năm xx
Ca phẫu thuật thành công, đồng thời dùng thuốc kháng bài xích.
Ngày xx tháng xx năm xx
Thuốc kháng bài xích của nhân loại không thích hợp, Tam Thái Tử muốn tự xé Long cân, may mà kịp thời ngăn lại, Long Vương đồng ý dùng thuốc giảm đau.
Tấm ảnh trên bệnh án lại thay đổi, trong tấm ảnh nhỏ bé ấy, Đức Tam thiếu gia với mái tóc màu ngọc bình tĩnh nhìn thẳng về phía trước.
Ngày xx tháng xx năm xx
Liều lượng thuốc giảm đau đã đạt giới hạn, tuyên bố vô hiệu, thay đổi thuốc mới.
Ngày xx tháng xx năm xx
Tất cả thuốc giảm đau hiện có đều mất tác dụng, Tam Thái Tử đang vô cùng đau đớn.
Ảnh đầu hồ sơ đã đổi thành dáng vẻ Đức Tam thiếu gia mà hắn từng gặp. Mái tóc vàng óng, khóe môi khẽ bĩu ra, đuôi mắt xếch lên một độ cong ngạo nghễ, tựa như coi thiên hạ đều là cỏ rác.
Ngày xx tháng xx năm xx
Nhân loại nói đúng, quan trọng nhất là học cách chung sống với nỗi đau.
Chúc phúc Tam Thái Tử, mong ngài đời này bình an.
Nhật ký đến đây đã là trang cuối cùng, Lý Vân Tường ngồi tựa vào tủ tài liệu, buông tờ giấy mỏng nhẹ trong tay xuống. Ánh trăng đã leo lên đỉnh trời qua ô cửa sổ nhỏ trong phòng. Hắn chợt nhớ ra, sáng nay lúc ra khỏi nhà hình như quên không cho Đức Tam uống nước, bây giờ đã qua lâu như vậy, chắc hẳn y đã khát lắm rồi. Nghĩ tới cảnh tượng lần đầu gặp mặt, Đức Tam khốn khổ vồ lấy nước uống, Lý Vân Tường lảo đảo đứng dậy, loạng choạng bước ra ngoài.
Tô Quân Trúc theo phản xạ đỡ lấy cánh tay hắn: "Vân Tường, cậu không sao chứ?"
Ánh đèn huỳnh quang nơi hành lang bệnh viện chiếu thẳng lên người Lý Vân Tường, nhưng hắn không quay đầu lại, chỉ để lộ ra một bóng lưng đen đặc bên trong khung cửa, gạt tay Tô Quân Trúc ra, lưng hơi khom xuống, giọng khàn khàn:
"Không sao. Lần này đã làm phiền bác sĩ Tô rồi. Hôm nay tôi chưa chuẩn bị xong, để lần sau hãy đến lấy hết tài liệu nhé?"
Tô Quân Trúc trầm mặc trong chốc lát, cuối cùng chỉ khe khẽ thở dài:
"Vân Tường, chuyện này... không phải lỗi của cậu."
Lý Vân Tường bật cười khẽ:
"Dĩ nhiên rồi."
Hắn đáp.
Dĩ nhiên rồi, dĩ nhiên...Hắn đã sớm quên sạch những chuyện kiếp trước, người bây giờ cũng không còn là Na Tra từng sống chết lột đi gân của Bạch Long từ ngàn năm trước. Hắn nghĩ, chẳng qua chỉ là cảm thấy Đức Tam quá đáng thương thôi. Hắn chưa từng nghĩ tới, hóa ra một thiếu gia cao quý, lấp lánh ánh kim châu ngọc ngà, lại phải sống nhọc nhằn đến thế.
Thật nực cười... trên đời này quả thực có những thứ tiền tài cũng không mua nổi.
Giờ vẫn còn tầm bảy, tám giờ tối, bệnh viện vẫn nhộn nhịp người ra kẻ vào. Bệnh tật đâu phải thứ biết né thời gian nghỉ ngơi của bác sĩ. Các cô gái mặc đồng phục y tá trắng bận rộn ôm mâm kim loại bạc chạy ngược chạy xuôi. Có lẽ nhờ nguyên thần thức tỉnh mà thính giác của Lý Vân Tường trở nên đặc biệt nhạy bén.
Hắn nghe thấy rõ tiếng trẻ con gãy chân ở phòng bệnh xa xa đang khóc lóc thê thiết, nghe được tiếng người già thoi thóp thì thào "không muốn chết", nghe tiếng bước chân lo lắng đi tới đi lui của người nhà bệnh nhân trước phòng phẫu thuật, nghe tiếng trẻ sơ sinh cất tiếng khóc chào đời trong khoa sản.
Hắn nghe thấy vô số lời cầu nguyện. Thì ra, những lời cầu nguyện chân thành nhất thế gian đều được khắc vào từng bức tường bệnh viện này.
Ngày đó, Long Vương có từng vì Ngao Bính mà ngày đêm cầu khẩn ngoài phòng mổ như thế không?
Lý Vân Tường không tài nào tưởng tượng nổi Ngao Bính đã phải chịu đựng cơn đau như thế nào?
Phải đau đến mức nào, mới có thể khiến người ta tự tay xé đi một phần thân thể của chính mình?
Hồng Liên đưa hắn về trước cửa căn nhà trọ. Lý Vân Tường bỗng bừng tỉnh, hóa ra... mình chẳng cần phải tự tay báo thù nữa, bởi lẽ Đức Tam đã khổ sở đến mức này rồi.
Từ bên trong phòng trọ vang ra tiếng nước ào ào. Nước đã rỉ ra khỏi khe cửa. Là Đức Tam.
Y đang nằm rạp bên bồn tắm, hai cánh tay trắng như ngọc ngà, tựa như bạch ngọc thuần khiết, sáng hơn cả nền sứ trắng, ngẩng đầu nhìn hắn. Mái tóc màu ngọc trai buông xõa trong nước, bồng bềnh như rong biển trôi lững lờ, bên cạnh còn có vài khối băng nhỏ nổi lềnh bềnh theo dòng nước. Lưng y, tấm lưng mảnh mai trắng trẻo ấy, ở giữa phản chiếu ra ánh kim loại lạnh lẽo. Y mấp máy môi như muốn nói điều gì, thế nhưng chẳng phát ra được tiếng.
Lý Vân Tường bước lên, giẫm nước tới bên bồn tắm. Hắn chợt nhớ ra mình đã chuẩn bị bồn tắm cho Đức Tam, nếu y khát không chịu nổi thì vẫn có thể uống nước tắm... Nghĩ tới đây, khóe môi Lý Vân Tường cong lên một nụ cười mang theo chút ác ý. Thiếu gia cũng có lúc phải "xuống nước" thế này sao?
Quả nhiên, bình nước để cạnh bàn đã trống không. Lý Vân Tường đổ đầy nước lại, đặt về chỗ cũ, rồi quỳ xuống cạnh bồn tắm, vừa tầm đối mặt với Đức Tam đang nằm sấp.
Hắn cúi người xuống, nhẹ giọng:
"Mau khỏe lại đi, Ngao Bính."
Trong đôi mắt bối rối của Đức Tam, Lý Vân Tường khẽ ôm lấy y.
Dòng nước khẽ lay động. Đức Tam vòng tay qua cổ Lý Vân Tường, hơi dùng sức để nhấc nửa thân mình lên.Đầu lưỡi y khẽ thò ra, khe khẽ liếm lên môi hắn. Lý Vân Tường khẽ hé miệng, liền ngậm lấy đầu lưỡi lạnh mềm kia vào trong, dịu dàng cuốn lấy, mút nhẹ.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở đan xen vào nhau, như thể... trái tim hai người cũng đang quấn quýt ôm lấy nhau trong khoảnh khắc này.
Thật lâu sau, Đức Tam gắng sức đẩy ngực Lý Vân Tường ra, vùng khỏi cái ôm ấy. Lông mày y nhíu chặt, vung tay vẩy nước lên người hắn, hoàn mỹ tái hiện cảnh tượng ngổn ngang trong căn phòng.
Đôi môi mấp máy, ngực phập phồng nặng nề, như thể đã nhịn lâu lắm rồi.
Lý Vân Tường đọc ra được ba chữ từ đôi mắt trừng to của y:
"Chán ghét ngươi."
"Hận ta đi," Lý Vân Tường bật cười khẽ, giọng nói như thì thầm:
"Ngươi phải hận ta mãi mãi."
_______________________________________________________________________________
Notes:
Gửi tặng cho Ngao Quảng bài 'Trồng cây chẳng kết trái'.
Một số bình luận của tác giả về chương này mình thấy hay nên dịch vô=))
1. "Đúng vậy bảo bối à, mà 'học cách chịu đau' không chỉ nói về Đức Tam đâu, còn là nói cả về Vân Tường nữa đó.
Tui nghĩ bọn họ sẽ cứ mãi dây dưa như vậy, giống như hai con nhím ôm chặt lấy nhau, càng ôm càng đau.
Có lẽ nếu không yêu thì sẽ không đau đến thế, nhưng tình yêu ấy mà, vốn dĩ là một kiếp nạn không thể dùng lý trí để né tránh."
2. Q: "Bài Trồng cây chẳng kết trái này cứ như được viết riêng cho cha con Long Vương vậy.
A: "Đức Tam thật sự là cốt nhục của Long Vương đó... là xương trong xương của Long Vương, thịt trong thịt của Long Vương"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net