Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 7

Đức Tam chắc là đã hiểu được. Y bắt đầu biết nghe lời. Nghe lời mà cầm lấy đống sách học chữ vứt trong kho, vụng về lần mò từng ô vuông chữ Hán. Y viết một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, rồi viết trời, viết đất, viết người. Y nắm chặt phấn như đứa trẻ nhỏ lần đầu tập viết, viết đến đâu bụi phấn bay mù mịt đến đó. Cái radio cũ phát suốt ngày đêm, thỉnh thoảng trục trặc thì bị y nhấc lên đập mạnh, đập xong lại thần kỳ mà phát tiếp mấy vở kịch truyền thanh kể chuyện gia đình.

Y líu lo gọi Lý Vân Tường, giọng nhẹ bẫng, mềm mại tựa dải lụa lấp lánh trong tủ kính khu thương xá thượng lưu, đắt đến mức khiến người ta nghi ngờ nó không phải để bán mà chỉ để trưng. Nhưng ngay sau đó, y lại buông một câu, "Đồ ngốc."

Tiểu Long vô lễ thật, đúng như lời lão Lý từng nói, học điều hay thì khó, nhiễm điều dở thì nhanh. Lý Vân Tường nhớ mấy ngày nay, kênh FM97 Đài Tiếng nói Đông Hải phát liên tục vở kịch "Cô Vợ Nồng Cháy". Trong đó, cô vợ chửi chồng là "đồ ngốc mắt dính phân", chắc chắn Đức Tam học theo từ đó.

"Biết nghĩa là gì không mà dám nói?" Lý Vân Tường chấm ngón tay vào nước, búng nhẹ lên mặt Đức Tam.

Đức Tam lầm bầm đáp, "Chửi ngươi."

Trước đây, Đức Tam từ chối giao tiếp, dù biết nói cũng chẳng mở miệng, để Lý Vân Tường tự đoán. Điều này khiến Lý Vân Tường tưởng rằng y chẳng muốn gì, nên sống thế nào cũng được. Giờ có mục tiêu, y không thể tiếp tục sống như trước. Lý Vân Tường nghĩ, Đức Tam thật sự khao khát về nhà, khao khát đến mức một con rồng bại liệt cũng vội vã muốn đứng dậy, muốn bay lên.

Tam thiếu gia bất mãn vì Lý Vân Tường từ chối sửa chữa cho y ngay lập tức. Dĩ nhiên, hắn không nói thẳng với y như thế, chỉ bảo, "Cơ thể ngươi chưa tốt, sửa gân rồng rất đau, trời mưa không hợp làm phẫu thuật, lại chưa mua được thuốc mê..." Tóm lại, giờ chưa phải lúc.

Lúc đó, Đức Tam mở miệng, muốn nói rằng cơ thể mình ổn, rằng đau cũng vẫn chịu được, và rồng thích nhất là trời mưa, cũng muốn hắn biết rằng thuốc mê thực ra chẳng giảm đau được chút nào... Tóm lại là giờ sửa được. Nhưng vốn từ của y chẳng đủ để diễn đạt một chuỗi dài như thế, nên đành ấm ức ngậm miệng, lặng lẽ vùi đầu vào đống sách nhận chữ sặc sỡ sắc màu.

Lý Vân Tường dạy Đức Tam học bính âm, "a, b, c, d, e, f... Ấy chết, xin lỗi, đây là bảng chữ cái tiếng Anh."

Đức Tam tát một cái vào mặt hắn, lắp bắp chửi, "Không muốn dạy thì đừng dạy."

Lý Vân Tường nhìn y chăm chú dán mắt vào quả táo phai màu trong cuốn sách tranh, lặng lẽ đặt xuống cuốn "Học bính âm cho trẻ 1-3 tuổi" rồi khẽ hỏi, "Ngươi thật sự muốn về nhà đến thế sao?"

Đức Tam không đáp, chỉ chớp chớp mắt, ánh nhìn lại như muốn mắng hắn là đồ ngốc.

Lý Vân Tường cười khan, "Không ngờ ngươi chăm học thế..."

Con người thật là mâu thuẫn. Trước đây, Lý Vân Tường chỉ mong mau chóng sửa xong gân rồng cho Đức Tam, để y ngoan ngoãn học nói, rồi đi sống cuộc đời riêng. Khi ấy, Đức Tam vùng vẫy, chống đối, không hợp tác. Còn giờ đây, khi y chịu học hành tử tế, hắn lại cảm thấy bứt rứt khôn nguôi. Đêm khuya không ngủ được, hắn lại mò vào kho. Đầu ngón tay lóe lửa như muốn đốt sạch đống sách cũ mười đồng mới tha về ấy.

Nhưng Đức Tam vẫn học xong toàn bộ bính âm, thanh mẫu, vận mẫu, thanh bằng trắc, âm xoắn lưỡi. Y tiến bộ nhanh đến mức vài hôm sau đã có thể tự mình đọc được một quyển sách tranh. Hóa ra trước giờ y chỉ là lười nói, hoặc đơn giản là cố tình chống đối hắn. Chỉ có điều vẫn chưa viết được. Lý Vân Tường học vấn chẳng cao, nhưng dẫu sao vẫn hơn một con rồng chưa tốt nghiệp mẫu giáo. Hắn ngồi sau lưng Đức Tam, tay phải nắm lấy tay y, dẫn y viết vài chữ méo mó. Nhưng Đức Tam luôn có chủ ý riêng, vừa thấy chữ nào nhiều nét là liền mất kiên nhẫn. Lý Vân Tường đành phải mua một cuốn từ điển, để y tự học.

Tài liệu học tập cũng nâng cấp từ truyện tranh cho trẻ dưới ba tuổi lên truyện cổ tích cho trẻ từ ba đến sáu tuổi. Vốn từ của Tam thiếu gia tăng vọt, cuối cùng y cũng ghép được câu rõ ràng. Dĩ nhiên, cái đầu bị "Cô Vợ Nồng Cháy" đầu độc khiến y nói sõi nhất vẫn là mấy từ như "ngu ngốc", "đồ ngốc", "chó ngốc".

Giờ Đức Tam không ngâm mình trong bồn suốt ngày nữa. Tối đến, y để Lý Vân Tường bế về giường ngủ. Trước khi ngủ, y vẫn miệt mài cầm tấm bảng đen luyện bài. Bụi phấn nhiều quá, Lý Vân Tường sợ làm độc thêm cái đầu vốn chẳng thông minh của Đức Tam, nên đã mua thêm mấy xấp giấy nháp và bút chì. Giấy nháp là loại tái chế thô ráp, loang lổ những vết ố vàng, viết lên hơi rít, nhưng rẻ, nhiều, lại không độc. Bút chì xanh lam in hình công chúa Elsa, giống Đức Tam, đều giỏi dùng băng, rất hợp với y.

Thời tiết lạnh dần, Lý Vân Tường mua cho Đức Tam một bộ áo bông mới, dày cộp, quấn quanh người thiếu gia. Khi y hóa đuôi rồng, nhìn như kẹo hồ lô cắm trên que gỗ.

Đức Tam ngây ngô nhìn chiếc áo bông trắng phau, im lặng một lúc như đang sắp xếp từ ngữ. Quả nhiên, không lâu sau, y bèn khó nhọc mở miệng, "Ngươi biết ta là rồng băng mà?"

Lý Vân Tường lại quàng lên cổ y một chiếc khăn len đường may lộn xộn, màu xám nhạt trông như quấn cái quần thu nhỏ quàng lên cổ. Đến cả y, người thiếu kiến thức sống cơ bản, cũng cảm thấy khó mà chấp nhận nổi. May mà không cần phải ra ngoài.

Ca phẫu thuật sửa lại gân rồng chính thức bắt đầu vào ngày tuyết đầu mùa.

Đức Tam trần trụi nằm sấp trên bàn sửa chữa. Y ngoan, ngoan một cách kỳ lạ, để mặc tua-vít lạnh buốt chạm vào da thịt mềm mại, tháo xuống những mảnh kim loại bám trên xương.

Lần phẫu thuật này, Lý Vân Tường chuẩn bị rất kỹ. Hắn tìm ra điểm dẫn truyền dòng điện vi mô ở đoạn trên gân rồng, dùng bút điện chặn lại. Nửa thân dưới của Đức Tam, vốn đang khẽ run lên vì đau đớn, đột nhiên bất động. Cảm giác mất liên kết với một phần cơ thể trong chớp mắt thật kỳ lạ. Đức Tam không kìm được, hoảng loạn thét lên, hai tay vặn ngược ra sau sờ đuôi rồng dài, run rẩy hỏi, "Ngươi làm gì ta vậy?"

Ngón tay Lý Vân Tường đè lên vảy rồng của y, tạo thành một vết lõm nhỏ, "Đừng sợ, đây là phương pháp ta mới nghiên cứu, chỉ là tạm thời chặn dẫn truyền thần kinh thôi. Như vậy lúc sửa sẽ không đau nữa. Chán quá thì... ngủ một giấc đi."

"Khi tỉnh dậy, ta sẽ khỏe lại chứ?" Đức Tam hỏi.

Dĩ nhiên không phải thế. Lý Vân Tường hôm nay sẽ hoàn thiện việc nối các nơ-ron còn lại của y. Khi dòng vi điện chạy khắp cơ thể, mọi phản ứng đào thải tích tụ sẽ bùng phát dữ dội. Việc nối thần kinh không chỉ khôi phục khả năng kiểm soát cơ thể, mà còn mang theo cơn đau từ những vết thương không bao giờ lành, nơi gân rồng cọ xát với huyết nhục.

Đau đớn quá mức có thể gây chết người. Để Đức Tam chịu đựng được, hắn sẽ không kết nối toàn bộ cảm giác ngay từ đầu, mà sẽ điều chỉnh dần dần trong cuộc sống sau này, đảm bảo y hồi phục với mức đau ít nhất. Vì thế, Đức Tam vẫn sẽ bại liệt trong một thời gian. Phục hồi là một hành trình dài đầy tra tấn. Lần trước, y phải mất tới ba năm mới có thể đứng dậy lại.

Lý Vân Tường nhìn vào đôi mắt xanh của Đức Tam. Con rồng này tin hắn đến thế, chỉ cần hắn nói, y sẽ tin. Làm sao hắn có thể chịu đựng được khi phải nói ra sự thật tàn khốc ấy? Dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi, được ôm hy vọng về tương lai cũng tốt. Thế nên, hắn đáp, "Ừ, khi tỉnh dậy, mọi thứ sẽ ổn thôi."

Đức Tam yên tâm chìm vào giấc ngủ. Công việc tiếp theo, Lý Vân Tường đã diễn tập trong đầu vô số lần. Cắt bỏ những phần mô đã hoại tử, điều chỉnh vị trí nối giữa xương sống và gân rồng, rồi từng chút gỡ rối các cảm biến lộn xộn trên gân, kết nối những sợi thần kinh mảnh như tơ trên cột sống bị gãy của Đức Tam.

Nếu bệnh nhân hợp tác, việc điều trị sẽ diễn ra suôn sẻ hơn. Lý Vân Tường đứng suốt mười lăm tiếng đồng hồ. Máu từ vết thương trên lưng Đức Tam thấm đỏ cả sàn. Mùi tanh ngọt ngập tràn xưởng sửa chữa. Khi cảm biến cuối cùng được nối xong, hắn bắt đầu từ phần đuôi, lắp lại lớp vỏ bạc trắng. Hắn sửa chữa Đức Tam như sửa một chiếc mô-tô, hoàn thiện lớp sơn cuối, biến tạo vật cơ khí tinh xảo trở lại sống động dưới tay mình. Tam thiếu gia trở thành kiệt tác hoàn mỹ nhất của Lý Vân Tường, chỉ sau Hồng Liên.

Nhưng Lý Vân Tường lại chẳng hề vui.

Ngoài kia, tuyết lớn đã ngừng rơi, cả đêm đã trôi qua, mọi thứ chìm trong một màu trắng xóa. Trên bồn tắm thường ngày của Đức Tam, vài mảnh băng trôi nổi lềnh bềnh. Lý Vân Tường thu hồi ánh mắt, huyết nhục dưới tay hắn có lẽ chẳng ấm hơn băng tuyết ngoài kia là bao. Bút điện lơ lửng trên điểm trung tâm truyền vi điện.

Con người luôn mơ mộng về những điều "nếu như", kể cả Na Tra chuyển thế cũng không ngoại lệ. Bấy lâu nay, Lý Vân Tường luôn không muốn thừa nhận, nhưng giờ chẳng thể trốn tránh. Hắn hối hận, hối hận vì đã rút sợi gân nhân tạo tinh xảo ấy khỏi lưng Đức Tam, hối hận vì đã khiến y phải đau đớn thêm lần nữa. Nhưng đời chẳng có "nếu như".

Bút điện chạm vào điểm trung tâm.

Đức Tam tỉnh dậy từ giấc ngủ. Phản ứng đào thải trào dâng trong tứ chi mà y vừa lấy lại quyền kiểm soát, như thể ai đó đang đổ sắt nóng chảy vào tủy xương. Cơ thể y căng cứng như cây cung, ngón tay cắm chặt vào bàn thép đến bật móng, để lộ lớp thịt đỏ tươi. Đuôi rồng đập mạnh lên thành giường, quét sạch mọi dụng cụ trong tầm mắt xuống sàn, lực lớn đến mức nứt cả tường. Đèn trần trắng cũng không ngoại lệ, vỡ tan tành.

Lý Vân Tường lặng lẽ nhìn Đức Tam, nhìn y điên cuồng phá hoại, vùng vẫy, chịu đựng nỗi đau mà số phận, hay chính hắn ban tặng.

Đức Tam liên tục biến đổi giữa dạng người và rồng. Sừng rồng đập vào tường, để lại những vết nứt, móng vuốt cào vào nền xi măng cứng, bới ra từng mảnh đá vụn. Y đã rơi khỏi bàn sửa chữa từ lâu, lăn lộn, gào thét, khóc lóc. Dụng cụ sửa chữa rơi vãi trên sàn cắt vào da thịt, gây tổn thương thứ cấp. Gân rồng vừa cố định trên lưng cũng vì chuyển động dữ dội mà nứt ra vài kẽ hở. Lý Vân Tường ôm chặt lấy y, mặc y lôi mình lăn trên sàn, cố dùng thân mình chắn những cạnh sắc của đống sắt thép vỡ vụn trên mặt đất.

Thời gian trôi qua chẳng biết bao lâu, cơn đau từ phản ứng đào thải cuối cùng dịu đi. Đức Tam kiệt sức, co ro run rẩy rúc vào lòng Lý Vân Tường. Họ nằm giữa đống đổ nát của xưởng sửa chữa, như thể vừa trải qua một cơn bão kinh hoàng, khắp người đầy những vết thương.

Lý Vân Tường chậm rãi vuốt lưng Đức Tam.Toàn thân y ướt đẫm mồ hôi lạnh như thể vừa được vớt từ dưới nước lên. Từng mảng nước sẫm màu loang dài trên áo.

Đức Tam siết chặt vạt áo bên hông Lý Vân Tường, máu từ đầu ngón tay hòa lẫn vào màu áo đen. Môi y run rẩy, "Ngươi lừa ta... Lý Vân Tường, ngươi lừa ta..." Giọng khản đặc, lệ trào nơi khóe mắt, những vết cắt xé khuôn mặt tinh xảo của y thành từng mảng như kính vỡ, "Ta chẳng khỏe lên tí nào... Ta vẫn không cử động được..."

Lý Vân Tường gạt mấy lọn tóc ướt mồ hôi bên thái dương y, muốn lau đi vệt lệ loang lổ trên gương mặt ấy. Ngón tay chai sạn vì nhiều năm làm việc với máy móc khẽ cọ lên má Đức Tam, để lại những vết đỏ. Hắn giật mình rụt tay lại, chân thành xin lỗi, "Xin lỗi, cần thêm chút thời gian. Ta hứa, ngươi sẽ khỏe lại."

Đức Tam cố sức cuộn mình vào lòng hắn, vùi cả người vào ngực hắn. Lý Vân Tường bỗng nhận ra, vị thiếu gia kiêu ngạo này thậm chí còn không thốt lên một tiếng đau. Tim hắn như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt, máu bơm ra lạnh đến mức đông cứng cơ thể. Rõ ràng thân thể Đức Tam cũng lạnh, nhưng tại sao chỉ khi ôm chặt y, hắn mới cảm nhận được chút hơi ấm?

_______________________________________________________________________________

Notes:

Viết chương này làm tôi buồn quá...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net