Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Part 2

Trang viên Malfoy rất dễ tìm, nơi mà từ lâu đã bị tước bỏ các bùa phép không thể đánh dấu và các lá chắn chống lại ma thuật. Ngăn lại nỗ lực muốn có một ly cà phê thứ hai của Harry, Angelina giao trách nhiệm cho anh độn thổ họ đến đấy mà không có thêm bất kì thông tin gì từ Sở. Linh cảm của cô rất chính xác. Chỉ cần một lần thử, Harry đã đưa họ đáp vào bên trong cánh cổng cũ được làm bằng sắt, xuống con đường vòng tròn trước dinh thự.

Điều đầu tiên mà Harry nghĩ tới rằng thật lạ khi anh quay lại đây. Harry đã đến Trang viên Malfoy một lần ngay sau trận chiến cuối cùng, để trả lại đũa phép của Draco. Khuôn viên bây giờ trông có vẻ đẹp hơn so với lúc đấy, đài phun nước đã được sửa chữa và khu vườn đã được tân trang lại như cũ. Harry đã không bước vào trong, anh chỉ gặp Draco ở bậc thềm trước cửa, lặng lẽ đẩy cây đũa phép táo gai vào tay cậu. Draco, xanh xao và gầy gò trong bộ áo choàng sẫm màu, đã nhận lấy cây đũa và rồi đóng cửa lại trước mặt Harry.

Không thể thật sự trách Harry nếu anh đã dành vài buổi tối trong suốt những năm tháng qua để tự hỏi chính xác điều gì đang diễn ra đằng sau những cánh cửa gỗ to lớn kia, bất chấp mọi bằng chứng đều chỉ ra rằng câu trả lời là không có gì.

Chiếc xe buýt vẫn ở yên trên con đường mòn một cách phi lý, nhưng những đứa trẻ Muggle đã được đưa đi. Một Bất Khả Ngôn sải bước tới nói chuyện với Harry và Angelina, áo choàng màu xanh đậm bay phần phật đằng sau.

"Chúng tôi để lại chiếc xe buýt cho các anh kiểm tra. Lũ trẻ đã được hỏi và không khí đã được lấy mẫu. Tụi tôi sẽ quay về phòng thí nghiệm, và giữ liên lạc với các anh". Bọn họ không có dấu hiệu nào cho thấy sẽ giới thiệu bản thân, vòng qua vòng lại một người đàn ông cao cao mà ban đầu Harry đã không nhận ra, đang đứng cạnh chiếc xe buýt trong bộ áo choàng trang trọng. Đó là lần tương tác lâu nhất mà Harry từng có với một Bất Khả Ngôn và nó kết thúc trong một giây.

Người đàn ông đứng bên cạnh xe buýt quay lại, chiếc áo choàng phồng lên như đang cạnh tranh với Bất Khả Ngôn, đặc tính quý tộc thể hiện một cách rõ rệt. Harry cảm thấy mình thật ngu ngốc khi không nhận ra cậu ta. Còn ai có thể ở đây ngoài Draco? Draco bắt tay với Bất Khả Ngôn vừa mới Độn thổ đi.

Harry di chuyển để đi đến phía trước xe buýt nhưng Angelina đưa tay ra ngăn anh lại, nghiêng đầu về phía Draco đang đứng thẳng tắp và tĩnh lặng. Thủ tục đầu tiên là phải kiểm tra người đã báo cáo sự việc. Draco vẫn đứng yên tại chỗ chừng mười giây trước khi bắt đầu tiến tới chỗ Harry và Angelina đang đứng.

"Tôi không hiểu tại sao họ phải cử Thần Sáng đến. Những Bất Khả Ngôn dường như có mọi thứ trong tay," Draco nói thay cho lời chào.

"Thần Sáng Potter là một chuyên gia phá lời nguyền," Angelina cứng rắn nói.

"Oh, là anh sao, Thần Sáng Potter?" Draco hỏi tên và chức danh Harry một cách giễu cợt. "Và quý cô đây thì sao, Thần Sáng Johnson? Chị mang gì đến cuộc điều tra thế?"

Angelina khoanh tay lại. "Tôi mang cơ bắp". Harry cười khúc khích. Draco đỏ bừng cả mặt, gò má nhô cao.

Angelina liếc nhìn Draco thêm một lúc nữa mới thả lỏng tay và nói, "Sao cậu không đưa bọn tôi đi xem thử?"

Draco khựng lại một chút, rồi nhẹ cúi đầu trả lời, "Dĩ nhiên," giải thích việc bị đánh thức bởi âm thanh của động cơ, đi bộ bên họ đến nhìn sơ qua tình hình.

"Không phải có chút kỳ quặc khi có đường lái xe ở đây sao?" Harry dò hỏi, bị phân tâm bởi tiếng sỏi lạo xạo dưới chân.

"Sao cơ?" Draco hỏi lại, chân mày nhíu lại với vẻ bối rối hoặc cũng có thể là khó chịu.

"Thì ý của tao là, mày chưa bao giờ lái xe hơi phải không? Tao cá là chưa từng Malfoy nào làm thế," Harry nói đều đều, hất đầu về phía con đường. "Ai mà cần lái thứ gì khi mày đi khắp nơi bằng Floo và Độn thổ?".

Draco xoa bóp thái dương rồi đáp, "Nhà tao luôn có một cỗ xe ngựa. Trước đây. Tao đoán đó là một thứ gì đó mang tính địa vị hơn bất cứ thứ gì khác. Giờ mày có thể tập trung được chưa?"

Harry phải chiến đấu chống lại bản năng muốn nói không với mọi thứ mà Draco yêu cầu và gật đầu nhanh, ra hiệu cho cậu bắt đầu câu chuyện lần nữa.

Angelina hẳn là một người thẩm vấn tốt hơn Harry, cô ghi lại mọi chi tiết về những sự cố trước đó. Harry tiến hành kiểm tra lời nguyền như thường lệ trên xe buýt, và sau đó là Trang viên.

Ban đầu Draco đã không muốn lắm, nên lại có một cuộc tranh cãi nhỏ nổ ra.

Draco hầm hừ, má cậu ta lại đỏ lên, ánh mắt quét ngang "Nếu tao biết việc DMLE tham gia vào nghĩa là Harry Potter sẽ biểu diễn bùa chú lên khắp nhà tao thì tao không bao giờ cho phép".

Harry đã sẵn sàng cãi lại, anh cảm giác được dưới gương mặt của mình, cơn giận dữ đang sôi sục.

May mắn thay Angelina nhạy bén biết ngay mà cắt ngang, "Này, tôi không thể tự hoàn thành mọi thứ được, và trừ khi cậu biết cách thực hiện các bùa chú đánh giá để tìm ra nguyền rủa và phép thuật hắc ám khác, thì sẽ phải có ai đó giúp cậu, và ai đó ở đây sẽ là Thần Sáng Potter".

Harry đã không nói thêm điều gì, chỉ nhìn Draco hít sâu hai lần, và nhắm mắt lại. Khi Draco mở mắt ra, dường như thứ gì đó trong cậu đã dịu lại.

"Thôi được," Harry nói với Draco, và lần nữa là với Angelina, "Thôi được". Và bọn họ đi vào trong ngôi nhà cổ kính tuyệt đẹp.

Thoạt nhìn, mọi thứ trong Trang viên đều có vẻ ổn. Thật sự là còn hơn cả ổn, xét đến việc nó đã bị hư hại nghiêm trọng như thế nào cách đây chưa đầy sáu năm. Giống như không có thứ gì bị hư nát, nhưng nếu nhìn thật kĩ, một cái chao đèn có vẻ bị nghiêng một góc 45 độ, hoặc một góc của tấm thảm bị gập lại.

Phân chia nhau làm giúp công việc diễn ra nhanh hơn, rà soát và tập hợp dữ liệu để kiểm tra lại khi về văn phòng. Harry kiểm tra một bên nhà, Angeline kiểm tra phần còn lại, và họ cố làm nhanh nhất có thể. Harry tưởng tượng rằng khi anh đi từ căn phòng này sang căn phòng khác, Draco vẫn đang đứng ở lối vào, căng cứng cơ thể, chờ bọn họ xong việc.

Mỗi lần tra soát đều không lập tức phát hiện được điều gì và cuối cùng Harry đã đi một vòng lớn và thấy mình trở lại tiền sảnh, nơi Angelina đang đợi. "Không có gì rõ ràng ở cánh Đông".

Cô gật đầu. "Chị cũng không tìm thấy gì ở phía Tây. Hoặc là hầm rượu".

"Tao đã nói với bọn mày rồi, chỉ khi sự việc xảy ra thì mới thấy rõ được. Và mày biết khi nào nó xảy ra, khi mày tận mắt nhìn thấy chiếc xe buýt". Draco nghiến răng.

"Tất nhiên bọn tao biết điều đó," Harry nói nhẹ nhàng, không tự thấy được mình đang bắt đầu xoa dịu Draco Malfoy, dù sao đi nữa thì Draco đã đúng. Chiếc xe buýt vẫn còn đang ở ngoài kia. "Bọn tao đã thu thập sơ bộ thông tin ngày hôm nay, và tao sẽ cần thiết lập thêm một vài bài kiểm tra để phân tích kĩ hơn".

"Mày không định cố gắng theo dõi hiện tượng này trực tiếp sao?" Draco quay phắt lại trừng mắt nhìn thẳng vào Harry.

"Chị nghĩ em ở lại đây là một ý tưởng tuyệt vời đấy!" Angelina vui vẻ nói, chỉ vào Harry. "Bằng cách đó em có thể giải quyết được bất cứ điều gì đang diễn ra ở đây." Cô ra hiệu cho hai bọn họ, cười toe toét. "Nói thế nào nhỉ, một công đôi việc".

Draco ho khan một tiếng, nhưng không phản đối. Harry ghi nhớ trong đầu sẽ chuyển giấy tờ từ vụ Pimlico sang hộp thư đến của Angelina. Anh có thể làm việc này từ xa nếu anh tập trung được.

Angelina nhịp nhịp ngón chân xuống sàn đá cẩm thạch. "Thế nào? Coi như xong nhé?"

Harry nghiến răng gật đầu, rồi cô rời đi.

***

Lúc bắt đầu, Harry có rất nhiều việc phải làm. Để phá bỏ lời nguyền, trước tiên phải tìm ra nó. Việc thiết lập những mạng lưới ma thuật phức tạp để giăng bẫy những mảnh vụ nguyền rủa còn sót lại cần thời gian và sự tập trung. Harry không biết phải mong đợi gì ở Draco, người chỉ gật đầu một cách vô cảm khi Harry cố gắng giải thích quá trình, nghiêng đầu và giơ tay một cách mệt mỏi như thể muốn nói, Tao sẽ không cố gắng ngăn cản mày đâu.

Tới khi Harry làm xong mọi thứ, đã là chiều muộn và cũng không có gì khác thường xảy ra. Người nào đấy từ Sở Bí ẩn đến để đưa chiếc xe buýt đi, Draco họp trong phòng làm việc với một ông già đẫy đà mà Harry không nhận ra, một con gia tinh mang sandwich đến, và rồi một ngày đã trôi qua.

Draco xuất hiện ở ngưỡng cửa tiền sảnh khi Harry lấy lại áo khoác.

"Chỉ vậy thôi hả?" Draco hỏi, giọng nói của cậu ta lạnh lùng và đầy vẻ đánh giá, vang vọng nhẹ trong không khí mát mẻ.

Harry nhìn lên khi nghe tiếng động và trả lời, "Ồ, Malfoy. Tao cũng đang tính đi tìm mày. Tao đã thiết kế xong bẫy bắt lời nguyền. Việc đó, rồi việc tao và Thần Sáng Johnson đã rà soát sáng nay, tụi tao có thể tập hợp đủ thông tin để tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra ở đây".

"Mày chuẩn bị rời đi?"

"Đây là lần thứ hai mày yêu cầu tao ở lại đây, Malfoy. Nếu tao không biết mày quá rõ, tao ngờ rằng mày muốn tao ở đây để bầu bạn." Harry tự cười khẩy khi anh lê bước qua tủ quần áo phía trước.

Draco cười khẩy, và âm thanh cũ ấy quen thuộc đến nỗi Harry quay lại đáp, "Đừng lo, tao sẽ quay lại. Bẫy bắt lời nguyền yêu cầu có người giám sát, và thêm nữa, mày cũng đã nói từ sớm, tốt nhất là phải quan sát được tận mắt. Tao sẽ cho mày tọa độ floo của tao và mày có thể gọi tao nếu lần tới vũ trụ thả một chiếc xe tải nào đấy nặng mười bốn tấn xuống đất nhà mày". Anh kéo tay qua áo khoác, càu nhàu nỗ lực này. "Nhưng bây giờ thì tao có kế hoạch ăn tối".

Kế hoạch bữa tối chỉ là đến pub uống rượu vào tối thứ Năm với Ron và Hermione, nhưng Harry sẽ không bỏ lỡ nó ngay cả khi có một chiếc xe buýt thứ hai rơi trúng đầu Draco.

***

Quán Crown tối tăm, u ám và may mắn là vắng khách vào hầu hết các ngày thứ Năm, ngoại trừ một vài ông già Muggle. Ron và Hermione đã ở đó khi Harry tới, co ro với nhau ở phía sau cái góc bụi bặm ưa thích của bọn họ.

"Chào buổi tối các cậu", Harry băng qua cái ghế nhựa, dừng lại khi nhìn thấy khuôn mặt của Ron. "Sao trông cậu giống như vừa xảy ra chuyện gì khủng khiếp vậy? Có chuyện gì khủng khiếp xảy ra hay sao?".

"Cậu thật sự cần bắt đầu đọc tờ báo lần nữa", Hermione nói rồi đẩy một bản tờ báo Tiên tri buổi sáng cho anh.

Harry lướt qua trang nhất, tóc gáy dựng ngược. Daniel Woodbury, mười một tuổi, mất tích khỏi Hogwarts. Khi đọc, anh nghe thấy giọng một người phụ nữ nói rằng tôi cần giúp đỡ, người phụ nữ trong cuộc gọi floo lúc 2 giờ sáng, chắc chắn không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

"Robards đã cử tớ đến Hogwarts sáng nay," Ron nói một cách nghiêm nghị khi Harry nhìn lên lần nữa. "Thật kỳ lạ. Đứa trẻ biến mất vào không khí. Thậm chí không ai có thể chắc chắn chuyện đó xảy ra khi nào".

Ron gục đầu xuống, khuôn mặt dài u ám trong ánh sáng mờ ảo. "Mẹ cậu bé, mẹ của cậu bé ấy, tất nhiên là hoàn toàn hoảng loạn, và đã ở đó hàng giờ rồi, nhưng không ai có thể nói cho bà ấy bất cứ điều gì".

"Tớ nghĩ... Tớ nghĩ bà ấy đã liên lạc qua lò sưởi với tớ tối qua," Harry thốt lên, tâm trí anh vẫn quanh quẩn với câu "Tôi cần giúp đỡ". Sáng nay khi thức dậy tớ cứ nghĩ tớ mơ như thế, nhưng bà ấy đã gọi tớ, chắc chắn là thế, 2 giờ sáng để xin giúp đỡ. Anh nuốt nước bọt, vẽ một vòng tròn lên lớp hơi nước đọng trên bàn. "Nhưng bà ấy không đưa cho tớ bất kì thông tin gì, và tớ chỉ lờ đi. Bảo với bà ấy hãy liên hệ với DMLE".

"Bà ấy không nhắc gì đến cậu cả," Ron chậm rãi nói, "Nhưng bà ấy cơ bản đã mất trí khi tụi tớ đến nơi. Thành thật mà nói, chúng tớ thậm chí còn không biết làm sao bà ấy biết cậu bé đã biến mất. Tụi tớ hy vọng sẽ tìm hiểu được nhiều hơn vào ngày mai". Ron thở dài và đưa tay qua bóp vai Hermione, chỉ một lần trước khi buông tay. "Dù sao thì, đây là một ngày tồi tệ của tớ. Cậu thì sao?"

Harry cân nhắc câu hỏi. Đúng ra thì ngày của anh không đến nỗi tệ lắm. "Angelina và tớ đang giải quyết vụ của Malfoy".

"Tớ nghe là vụ đó rõ rành rành rồi," Ron bảo, nhấp một ngụm bia rồi dựa lưng vào buồng. "Hoặc là chuyện nhảm nhí của Tử thần Thực tử cũ hoặc chuyện nhảm nhí của Tử thần Thực tử mới, nhưng tớ chắc cậu sẽ tìm ra sớm thôi".

Harry cau mày và nghiêng đầu. "Không có gì rõ ràng xuất hiện khi rà soát hôm nay. Nếu có vật thể Hắc ám trong Trang viên thì chúng phải được giấu rất kỹ, và cậu cũng biết tớ và Bill đã nỗ lực như thế nào để điều chỉnh những câu thần chú theo theo ký hiệu của Voldemort".

"Thật ra thì chúng không nhất thiết là từ Voldemort. Nhà Malfoy đã dính vào phép thuật hắc ám từ rất lâu rồi, có lẽ là trước cả Voldemort". Ron gõ nhẹ vào cằm. "Tớ đoán đó cũng có thể là trò lừa bịp của Tử thần Thực tử".

"Có phải Draco trông giống như vướng vào thứ gì đó hắc ám không". Hermione xen vào.

Harry nghĩ về điều đó. "Không hẳn. Nó vẫn là một thằng khốn, rất căng thẳng và hơi đáng ghét. Thằng đó chắc chắn không muốn tớ xuất hiện trong nhà nó. Nhưng nó là người gọi điện báo bọn tớ vào và sau một lúc, nó cũng để tớ yên một mình". Harry ngồi xuống và duỗi người. "Có lẽ cậu nói đúng, sẽ dễ dàng thôi, và tớ sẽ không phải đối phó với Malfoy nữa".

***

TBC.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net

Tags: #hardra#hpdm