Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3.

Trời đất, hình ảnh đó cứ hiện lên trong đầu cậu.

Jungkook uống cạn lon bia còn lại rồi đứng dậy đi về phía nhà bếp. Có lẽ cậu có thể tìm Hoseok hoặc Namjoon và rủ họ chơi bida. Miễn là có gì đó để khiến cậu ngừng suy nghĩ về chuyện này.

Trên đường đi qua hành lang, cậu đảo mắt khi thấy một cặp đôi đang dựa vào tường hôn nhau một cách đầy lộ liễu như kiểu chỉ thiếu mỗi cái giường. Thật sự không còn chỗ nào khác sao? Nhất định phải dính lấy nhau ngay tại đây à?

"Em nóng bỏng quá-" - cậu nghe thấy một trong hai người con trai nói, và lập tức khựng lại khi nhận ra giọng nói đó là của Minho.

Địt mẹ. Cái quái gì đang xảy ra vậy? Tại sao Minho và Tae lại có mặt ở tiệc nhà Hoseok? Cậu không nghĩ họ quen Hoseok hay bất cứ ai trong nhóm bạn của cậu, và tất nhiên Jungkook cũng chưa từng mời họ. Tất nhiên là cậu sẽ mời Tae nếu có thể, nhưng nếu nói thẳng với bạn cùng phòng rằng anh ơi hay anh bỏ mẹ thằng bạn trai ở nhà và đi tiệc với em đi thì sẽ hơi... đáng ngờ.

Thật là tuyệt vời theo cái nghĩa tệ nhất. Đây là lần thứ hai trong tuần cậu vô tình bắt gặp Tae đang âu yếm với gã bạn trai phiền phức kia.

Nhưng rồi cậu chớp mắt. Người đang hôn Minho... không phải Tae. Trừ khi Tae đột nhiên tẩy tóc vàng và lùn đi khoảng 12cm.

Minho cúi xuống hôn vào cổ người kia, và Jungkook thấy rõ ràng đó không phải Tae. Là một người hoàn toàn khác.

Tim Jungkook như nhảy lên tận cổ họng. Cái quái gì đang xảy ra vậy?

Cậu lặng lẽ lách qua hai người họ, bước nhanh xuống hành lang, rồi ra khỏi cửa và đứng trên hiên nhà. Không kịp suy nghĩ gì, cậu lục điện thoại trong túi và bấm gọi cho Tae.

Cậu áp điện thoại lên tai, nghe tiếng chuông đổ mà lòng thì bối rối, hoang mang tột độ.

Cậu đang định cúp máy để suy nghĩ kỹ xem nên nói gì trước, thì đầu dây bên kia vang lên giọng Tae:

"Chào Jungkook," Anh nói, giọng đầy vui vẻ. "Có chuyện gì thế em?"

"À, ừm, chào Tae," Jungkook đáp, đầu óc bỗng trống rỗng. Trời đất, biết nói gì bây giờ?

"Ừm... có chuyện gì không ổn à?" Tae hỏi, giọng lo lắng. "Tại em không thường gọi cho anh. Em thường chỉ nhắn tin thôi mà."

"Vâng, không có gì đâu, chỉ là..." Chỉ là em vừa thấy bạn trai anh hôn người khác.

Nhưng nhỡ đâu Tae và Minho vừa chia tay tối nay, và Minho đang giải sầu bằng cách tán tỉnh một người mới thì sao? Nghe thì không có vẻ gì là khả thi, nhưng cũng không hẳn là không thể. Nhưng giọng Tae đâu có nghe giống một người đang vừa chia tay. Giọng anh ấy nghe hoàn toàn bình thường - không sầu thảm, không nghẹn ngào, thậm chí là không buồn bã.

"Jungkook," Tae gọi khẽ. "Em ổn chứ?"

Jungkook ngửa đầu ra sau, cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Trời ơi, sao Tae lại có thể tốt như thế chứ. Chỉ riêng chất giọng lo lắng ấy thôi cũng đủ khiến trái tim cậu tan nát.

"Ừ, Tae, em ổn mà, em hứa."

"Vậy thì tốt," Tae nói. "Chỉ là... giọng em nghe hơi căng thẳng một chút thôi."

"Ừ, em, ừm..." Chết tiệt, cậu không thể làm được. Ít nhất là không phải qua điện thoại. "Em chỉ nghĩ là hình như em quên khóa cửa nên... muốn nhờ anh kiểm tra giúp."

"À, anh đang ở ký túc xá rồi nên không sao đâu," Tae đáp, giọng vui vẻ.

"Anh không đi chơi với Minho à?" Jungkook hỏi, cảm thấy người mình căng lên.

"Không," Tae thở dài. "Minho bị gọi đi làm gấp nên phải huỷ hẹn tối nay. Bọn anh sẽ đi chơi vào tối mai."

"Ồ," Jungkook nuốt nghẹn. "Em hiểu rồi."

Ra là cái thằng khốn đó đang cắm sừng Tae, lại còn dối trá trắng trợn.

"Ừ, không sao đâu," Tae nói. "Không phải lần đầu tiên anh bị bùng kèo. Với lại, như thế thì anh sẽ có thêm thời gian đọc sách."

"Phải rồi," Jungkook đáp, khẽ cười. "Hai chị em nhà Dashwood sao rồi?"

"À, anh đang đọc đến đoạn Marianne tội nghiệp phát hiện ra Willoughby là một gã tồi. Ước gì anh có thể xuyên vào sách để nói với cổ rằng Đại tá Brandon tốt hơn hắn biết bao nhiêu, em có nghĩ thế không?"

"Chắc vậy," Jungkook nói nhỏ. "Ít ra thì anh biết truyện sẽ có kết thúc có hậu, đúng không?"

"Chuẩn luôn. Đây là lần thứ năm anh đọc cuốn này rồi mà. Thế còn bữa tiệc thì sao?"

"Ờm..." Jungkook lưỡng lự, đầu óc vẫn bận nghĩ không biết Minho có còn đang hôn thằng kia ở hành lang không. "Cũng chán lắm. Chắc em sẽ về sớm. Anh có muốn xem phim khi em về không?"

"Có chứ," Tae đáp, và giọng anh ấy ấm áp đến mức gần như khiến Jungkook khuỵu xuống. "Anh sẽ xem thử Netflix có gì hay. À mà, em có muốn ăn bắp rang không? Anh nghĩ trong bếp vẫn còn đấy."

"Vâng, được ạ," Jungkook nói, trái tim như vỡ làm đôi. "Tầm nửa tiếng nữa em về, nhé? Để em book Uber cái đã."

"Okay, gặp em sau nhen!"

Jungkook cúp máy, và trước khi kịp suy nghĩ bất cứ điều gì, cậu trở vào trong nhà, tiến về phía hành lang.

Chuẩn không cần chỉnh - Minho và cái thằng mặt loz "tiểu tam" kia vẫn còn ở đó, vẫn dính lấy nhau như keo, môi không rời môi. Cả hai hoàn toàn không để ý đến xung quanh nên Jungkook, vờ như chỉ đang đi ngang, giơ điện thoại lên, zoom lại gần và chụp một tấm hình. Sau đó cậu vòng lại, bước ra hiên nhà và mở ảnh ra xem.

Chúa ơi, tấm ảnh gần như hoàn hảo. Rõ nét, không hề bị mờ. Cậu đã chụp đúng khoảnh khắc hai người kia vừa hơi tách ra một chút, nhưng vẫn đủ gần để không thể chối cãi được chuyện gì đang xảy ra. Trong ảnh, Minho đang cúi xuống người kia, mắt nhắm lại, môi chu ra, tay thì ôm chặt lấy eo đối phương.

Jungkook cảm thấy một luồng cảm xúc sung sướng đen tối trào dâng. Giờ cậu đã có bằng chứng không thể chối cãi rằng bạn trai của Tae là một thằng khốn bội bạc. Trời ơi, Minho đúng là một thằng ngu khi dám cắm sừng Tae. Gì chứ, Tae chưa đủ tốt cho hắn à? Hắn thật sự nghĩ mình có thể lén lút phản bội Tae mà không ai phát hiện sao?

Không khi tao còn ở đây, thằng chó, Jungkook nghĩ thầm. Tao sẽ khiến mày phải trả giá.

***

Nhưng rồi, hóa ra, khi về đến nhà từ bữa tiệc của Hoseok, Jungkook lại không thể mở miệng nói với Tae về Minho được. Không phải khi Tae mỉm cười với cậu ngay khi cậu vừa bước vào, mặc bộ đồ ngủ đáng yêu, tay ôm một tô bắp rang trên đùi. Thay vào đó, cậu chỉ ngồi xuống cạnh Tae, xem một bộ phim hài nào đó trên máy tính mà gần như chẳng để tâm được gì. Đầu óc Jungkook xoay mòng mòng theo hàng tá suy nghĩ: Mình nên nói sau khi xem xong phim? Hay chờ đến ngày mai? Phải nói thế nào? Mình có nên nói không? Mẹ kiếp, Minho nghĩ cái quái gì mà lại cắm sừng Tae cơ chứ?

Và thế là sau khi phim kết thúc, cả hai về giường của mình. Tae ngủ thiếp đi gần như ngay lập tức, trong khi Jungkook thì trằn trọc hàng giờ liền, đầu óc hỗn loạn khiến cậu không thể chợp mắt.

Cuối cùng cậu cũng thiếp đi, và dậy muộn vào sáng hôm sau, phát hiện một mẩu giấy nhắn trên chiếc bàn đầu giường từ Tae.

"Hi bạn cùng phòng của anh!

Hôm nay anh phải tới giúp bạn anh là Jenna làm đồ án nghệ thuật nên chắc sẽ không về cho đến tối muộn, rồi sau đó lại ra ngoài tiếp.

Chúc em một ngày tuyệt vời nha!

Người bạn cùng phòng em yêu quý nhất,

Taehyung"

Tae đã vẽ một khuôn mặt cười nhỏ dễ thương ở cuối mẩu giấy, và Jungkook mỉm cười nhìn nó trong vài giây trước khi cẩn thận cất nó vào ngăn kéo dưới cùng bên giường - nơi cậu vẫn giữ những mẩu giấy nhắn khác từ Tae.

Jungkook nằm vật xuống giường, ngước nhìn trần nhà, nụ cười trên môi dần biến mất. Cậu vẫn chưa quyết định được sẽ nói với Tae thế nào về chuyện của Minho - hoặc liệu cậu có nên nói không. Chỉ vì cậu có tình cảm với Tae đâu có nghĩa là cậu có quyền xen vào mối quan hệ của họ, dù rằng cậu luôn muốn làm vậy, gần như mọi lúc. Và đúng là cậu có bằng chứng rõ ràng việc Minho ngoại tình, nhưng cậu đâu nhất thiết phải đưa nó cho Tae xem. Cậu có thể chỉ cần xóa bức ảnh đó đi, và giả vờ như chưa từng thấy gì.

Vì sớm muộn gì Minho cũng sẽ bị lộ thôi, đúng không? Dù Jungkook không nói gì? Bọn phản bội thì kiểu gì cũng bị bóc phốt - hay điều đó chỉ xảy ra trong phim nhỉ?

Nhỡ đâu Minho thoát được thật thì sao? Nhỡ Tae cứ mù mờ mãi, chẳng hay biết gì về chuyện bạn trai mình đang lừa dối, và cứ tiếp tục ở bên hắn ta? Chúa ơi, nhỡ đâu họ chẳng bao giờ chia tay, và Jungkook cứ phải cắn răng nghe Tae say sưa kể về những điều lãng mạn mà bạn trai anh ấy đã làm?

Ánh mắt cậu lơ đãng nhìn sang bó hoa hồng trên bàn của Tae. Hoa bắt đầu héo, trông xác xơ. ("Anh không biết chăm hoa cho lắm," Tae từng thú nhận.) Jungkook đã nói với Tae rằng Minho tặng hoa có lẽ vì thấy tội lỗi chuyện gì đó. Lúc ấy, Jungkook chỉ nói vậy vì thấy khó chịu - bực mình vì Minho làm điều gì đó lãng mạn cho Tae, trong khi Jungkook thì không thể.

Nhưng nếu Minho tặng hoa vì thực sự thấy tội lỗi vì đã phản bội thì sao? Liệu hắn đã lừa dối Tae bao lâu rồi? Vài ngày? Vài tuần?

Jungkook siết chặt quai hàm. Chúa ơi, sao cái thằng khốn đó có thể làm chuyện như thế với Tae được? Làm sao mà hắn ta còn có thể nhòm ngó người khác, khi bên cạnh hắn là người con trai tuyệt vời nhất trên đời?

Giá như Tae là của cậu...

Chính điều đó là cốt lõi cho mọi băn khoăn trong lòng Jungkook, là lý do thật sự khiến cậu vật lộn mãi với việc có nên nói cho Tae biết sự thật hay không. Bởi vì, tận sâu bên trong, cậu biết rõ: nếu cậu nói ra, thì không phải vì đó là điều đúng đắn, không phải vì cậu là một người bạn tốt, cũng chẳng vì bất kỳ lý do cao thượng nào khác.

Cậu sẽ làm vậy vì cậu muốn chia rẽ Tae và Minho. Vì cậu muốn Tae là của cậu.

Không cho anh ấy xem bức ảnh... và mãi mãi không có được anh ấy...

Cho anh ấy xem... và khiến anh ấy thuộc về mình...

Thuộc về mình.

Và đột nhiên, mọi thứ trở nên thật rõ ràng, thông suốt. Jungkook biết chính xác điều mình sắp làm.

***

Tae không quay về phòng ký túc xá cho đến tận tối muộn. Jungkook đang ngồi trước máy tính, giả vờ như mình không hề chờ đợi anh.

"Nè!" Tae vui vẻ cất tiếng. "Hôm nay của em thế nào?"

"Ổn," Jungkook đáp, cố giữ giọng bình thường như thể cậu không phải sắp ném cả một quả bom vào cuộc sống của bạn cùng phòng. "Em chỉ làm vài việc lặt vặt thôi. Còn anh thì sao?"

"À, đồ án của Jenna tốn nhiều thời gian hơn anh nghĩ, nhưng nhìn đẹp cực!" Anh bước tới và giơ hai bàn tay đầy sơn trước mặt Jungkook. "Anh cảm thấy như mấy người thợ học việc trong xưởng của các họa sĩ thời xưa ấy. Trộn màu, rửa cọ các kiểu." Anh bật cười khúc khích. "Nhỏ đúng là Leonardo da Vinci đời thực."

Jungkook ngẩng đầu mỉm cười nhìn anh, và chẳng suy nghĩ gì, cậu nhẹ nhàng nắm lấy một bàn tay của Tae để ngắm kỹ hơn. "Hmm... hình như chị ấy bôi sơn lên anh còn nhiều hơn lên tranh ấy chứ."

"Ừ..." Jungkook ngước lên nhìn Tae, vẫn nắm lấy tay anh. Cả hai im lặng nhìn nhau vài giây, cho đến khi một màu đỏ ửng lan trên má Tae.

Jungkook hít sâu một hơi. "Tae-"

"Ưm, x-xin lỗi," Tae nói, nhẹ nhàng rút tay lại. "Anh chỉ về thay đồ nhanh thôi. Tối nay anh vẫn sẽ ra ngoài với Minho." Anh quay người đi đến tủ quần áo chung của cả hai, vội vàng cởi chiếc áo thun lấm lem sơn và mặc vào một chiếc áo màu tím tươi sáng. Anh nhìn xuống, đưa tay vuốt qua quần mình. "Anh nghĩ quần jeans của anh vẫn ổn..."

Quyết tâm của Jungkook bắt đầu lung lay. Cậu tự hỏi liệu có nên đợi đến khi Tae về từ buổi hẹn với Minho mới nói không. Nhưng lỡ Tae lại ngủ lại chỗ Minho thì sao? Dường như sẽ chẳng bao giờ có "thời điểm thích hợp" để nói cho Tae biết chuyện Minho phản bội anh ấy. Cậu phải làm thôi. Làm ngay bây giờ.

Điện thoại của Tae rung lên và anh lấy ra xem. "Cậu ấy sẽ tới trong vài phút nữa." Rồi anh thở dài và ngẩng lên nhìn Jungkook. "Thú thật thì anh muốn ở nhà hơn. Hôm nay mệt quá."

"Thế sao anh không nói với anh ta điều ấy?" Jungkook hỏi.

Tae nhún vai, nhét điện thoại lại vào túi. "Anh không biết nữa, cũng lâu rồi tụi anh chưa đi chơi. Nếu hủy kèo phút chót thì thấy tệ lắm."

Thằng ché đỏ đó đã hủy hẹn với anh tối qua mà! Jungkook muốn hét lên. Anh ta hủy để đi lén lút với người khác đấy!

Nhưng thay vì nói ra, cậu chỉ hít một hơi thật sâu, đưa tay vuốt tóc. "Tae, em... có chuyện cần nói với anh."

"Ồ, ừm, okay," Tae đáp, trông có vẻ hơi lo lắng. "Không đợi sau được sao? Ý anh là... Minho sắp đến rồi nên..." Nhưng anh im bặt khi thấy Jungkook đứng dậy và bước lại gần mình. "Chuyện gì vậy?" giọng anh nhỏ hẳn đi.

"Là về Minho," Jungkook nói, cố gắng giữ ánh mắt không rời khỏi ánh nhìn của Tae. "Em, ừm... tối qua em đã thấy anh ta."

Tae nhíu mày, vẻ mặt đầy bối rối. "Ở đâu cơ? Ở quán ăn hả?"

"Không, không phải ở quán ăn," Jungkook đáp, cố gắng lựa lời. "Anh ta có mặt ở bữa tiệc mà em tham dự."

"Ừm... em chắc chứ? Vì cậu ấy bảo với anh là bị gọi đi làm gấp mà-"

"Tae, em biết anh ta nói gì với anh," Jungkook cắt lời, cảm thấy kiên nhẫn của mình đang cạn dần, "nhưng anh ta đã đến bữa tiệc đó. Em thấy anh ta... Tae, em thấy anh ta đi với người khác."

Tae chớp mắt. "Ý... ý em là sao, thấy cậu ấy đi với người khác?"

Sự kiên nhẫn của Jungkook đứt hẳn. Bởi vì cậu đã cố nói nhẹ nhàng hết sức, vậy mà Tae vẫn không chịu nhận ra rằng Minho không xứng đáng với mình. "Ý em là em thấy bạn trai anh đang hôn thằng khác, Tae," cậu nói thẳng, giọng gay gắt.

Nhưng Tae lắc đầu, lùi lại một bước. "Không," anh nói, giọng run rẩy, "không, chắc em nhầm ai trông giống Minho thôi. Ý anh là," môi anh cong lên thành một nụ cười mệt mỏi, "cậu ấy sẽ không làm chuyện như thế với anh đâu."

"Anh muốn cá không?" Jungkook gắt. Cậu rút điện thoại ra, mở bức ảnh mình đã chụp và đưa ra trước mặt Tae.

Tae cầm lấy điện thoại, vẫn giữ vẻ hoài nghi - nhưng rồi anh nhìn vào bức ảnh. "Cái gì..." anh thở dốc.

Jungkook nhìn anh, trong lòng dâng lên một thứ cảm giác bất an khi thấy Tae chạm vào màn hình, ngón tay anh run rẩy phóng to bức ảnh ra. "Không..." Tae thì thào, gương mặt hiện lên vẻ không thể tin nổi. "Không..." anh lặp lại, môi bắt đầu run lên và lắc đầu liên tục như thể đang cố gắng phủ nhận những gì mình đang nhìn thấy. Rồi một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, gương mặt anh nhăn lại và anh bật khóc.

"Tae-" Jungkook gọi, chìa tay về phía anh, nhưng Tae chỉ đẩy điện thoại lại cho cậu rồi quay lưng, mở cửa phòng và lao ra hành lang.

"Tae, đợi đã!" Jungkook gọi, bước theo anh nhưng Tae đã chạy xuống hành lang, quẹo vào góc và biến mất khỏi tầm mắt.

Jungkook đóng cửa lại, tựa đầu vào cánh cửa. Mọi chuyện không diễn ra như cậu mong đợi. Đúng là cậu đã đoán trước rằng Tae sẽ khóc - thậm chí một cách ích kỷ, cậu còn hy vọng điều đó xảy ra để có thể ôm lấy anh ấy, an ủi anh ấy - nhưng cậu không nghĩ Tae sẽ chạy đi như thế.

Khốn thật, lẽ ra cậu không nên nói thẳng thừng như vậy. Cậu đâu có định thế, nhưng cơn giận đã lấn át mất lý trí. Cậu đã muốn nói với Tae một cách nhẹ nhàng, cẩn thận. Nhưng khi Tae cứ một mực bênh vực Minho, tin tưởng hắn ta không chút nghi ngờ nào - trong khi Jungkook biết rõ Minho không đáng được tin như thế - nó đã khiến cậu phát cáu.

Minho không xứng đáng với Tae, điều đó thì Jungkook hoàn toàn chắc chắn. Nhưng cậu cũng không biết liệu mình có phải là người xứng đáng với Tae hay không nữa.

***

Tae không quay lại phòng cho đến rất muộn. Jungkook đã lên giường nhưng vẫn chưa ngủ, và cậu chống khuỷu tay ngồi dậy khi thấy Tae bước vào phòng tối, nhẹ nhàng đóng cửa lại sau lưng.

Tae rón rén đi về phía giường của mình trong bóng tối, những tiếng sụt sịt khe khẽ vang lên. Anh đưa tay lên bịt miệng để cố không phát ra tiếng, không nhận ra rằng Jungkook vẫn còn thức.

Điều đó khiến trái tim Jungkook như bị bóp nghẹt. Bởi vì dù Tae đang tan nát cõi lòng, dù anh vừa trải qua một cú sốc tâm lý lớn như vậy, anh vẫn nghĩ đến Jungkook, vẫn cố gắng không làm phiền cậu.

Jungkook lặng lẽ nhìn Tae vội vàng tháo giày, cởi quần jeans, chỉ còn lại áo thun và quần lót rồi chui vào giường, quay mặt vào tường. Cậu vẫn có thể nghe thấy những tiếng nức nở khe khẽ.

"Anh ổn không?" Jungkook thì thầm.

"Hông..." Tae đáp, giọng nhỏ xíu, rồi Jungkook lại nghe thấy anh khóc nấc lên lần nữa.

Jungkook đứng dậy và bước sang bên kia phòng, nhẹ nhàng nâng chăn trên giường của Tae lên rồi chui vào nằm cạnh anh. "Lại đây," cậu nói nhỏ, đưa tay kéo Tae lại gần. Tae quay người lại đối mặt với cậu, vòng tay ôm lấy eo Jungkook và vùi mặt vào vai cậu.

"A-anh không nghĩ cậu ấy lại làm điều đó," Tae nức nở. "Anh chỉ không nghĩ cậu ấy là kiểu người sẽ đối xử với anh như vậy..."

"Ừ, em biết," Jungkook thì thầm, vuốt nhẹ mái tóc Tae. "Em biết là anh không ngờ... bé ngoan của em, không sao đâu, anh sẽ ổn thôi..." Chữ "bé ngoan" trượt khỏi miệng Jungkook theo bản năng, nhưng Tae dường như chẳng để ý.

Cứ thế họ nằm như vậy một lúc lâu, Jungkook nằm ngửa, ôm Tae trong vòng tay, thì thầm những lời an ủi trong khi Tae siết chặt cậu và tiếp tục khóc. Jungkook vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc Tae, xoa lưng anh, cảm nhận được từng giọt nước mắt thấm vào da mình - tối nay cậu không mặc áo, chỉ có chiếc quần thể thao.

Việc thấy Tae tổn thương đến vậy khiến trái tim Jungkook tan nát. Cậu muốn giết Minho vì đã làm Tae đau khổ, hoặc ít nhất cũng phải đấm cho hắn một trận. Cậu muốn biến tất cả nỗi đau mà Minho đã gây ra thành đau đớn thể xác để hắn ta phải trả giá, gấp mười lần. Đó là điều ít nhất hắn ta đáng phải nhận.

Cuối cùng, Tae cũng dần bình tĩnh lại, tiếng khóc lớn biến thành những tiếng sụt sịt khe khẽ.

"Anh không xứng đáng bị đối xử tệ như thế," Jungkook nói. "Anh xứng đáng được trân trọng hơn thế nhiều."

"Anh không biết nữa," Tae nói, giọng nghèn nghẹn, đầu vẫn tựa vào vai Jungkook, "ngay cả lúc đối chất với cậu ấy, anh vẫn tự hỏi... liệu có phải là do anh, do anh không đủ tốt..."

"Này," Jungkook ngồi dậy một chút rồi nghiêng người để hai người nhìn thẳng vào nhau. "Đừng có mà nghĩ vậy, dù chỉ một giây thôi, hiểu chưa? Đó là do hắn, là lựa chọn của hắn. Không liên quan gì đến anh cả."

Tae cụp mắt, khẽ nhún vai, im lặng một lúc rồi lại nói: "Nhưng nếu... nếu như cậu ấy làm vậy vì anh không đủ tốt với cậu ấy thì sao? Nếu như..."

"Tae, sao anh có thể nghĩ như thế chứ?" Jungkook nói, giọng đầy tức giận. "Sao anh lại nghĩ mình không đủ tốt? Không đủ tốt với Minho? Không đủ tốt với bất kỳ ai? Em biết nói sao đây..." Cậu lục lọi tâm trí, cố tìm lời diễn đạt sao cho Tae hiểu anh đặc biệt đến mức nào, tuyệt vời ra sao - nhưng rồi tất cả những gì thốt ra chỉ là: "Ý em là... anh là chính anh."

Tae chỉ khẽ nhún vai một lần nữa, và dù trong bóng tối mờ mờ của căn phòng, cả hai gần nhau đến mức Jungkook không thể không nhìn thấy giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống má Tae. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ đó. "Anh xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn rất nhiều," Jungkook nói khẽ, "anh ngọt ngào, tử tế, và đặc biệt một cách không thể tin nổi, Tae. Anh là..."

Mọi điều mà em từng ao ước.

Nhưng thay vì nói ra điều đó, Jungkook nghiêng người về phía trước và đặt môi mình lên môi Tae.

Tae bật ra một âm thanh ngạc nhiên rồi hơi lùi lại, đôi mắt mở to. Jungkook dịch người lại gần hơn, tay vòng ra sau gáy Tae, môi vẫn kề sát môi anh, chờ đợi. Và khi Tae khẽ khàng rút ngắn khoảng cách giữa hai người, đặt môi mình lên môi Jungkook một cách dè dặt, thì đó là tất cả sự đồng thuận mà Jungkook cần.

Cậu bắt đầu nụ hôn một cách nhẹ nhàng, muốn tận hưởng trọn vẹn cảm giác có được đôi môi Tae, cảm giác lần đầu chạm đến điều mà cậu hằng khao khát kể từ lần đầu tiên gặp anh. Đôi môi của Tae mềm mại, ngoan ngoãn chạm môi cậu, và cậu có thể cảm nhận được vị mặn của nước mắt còn sót lại, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nơi cơ thể của Tae khi Jungkook hôn sâu hơn, đầy khao khát.

Cậu cảm thấy như một cơn sóng thần khổng lồ đang dâng lên bên trong mình, treo lơ lửng trên đầu và chuẩn bị ập xuống bất cứ lúc nào. Cậu đang hôn Tae - đang ôm trọn anh ấy trong tay, dịu dàng và sẵn sàng, và cậu biết chắc mình sẽ không bao giờ buông tay nữa, không thể, không khi Tae cũng đang đáp lại nụ hôn ấy, không khi cậu biết Tae cũng mong muốn điều này.

Và Jungkook cũng biết một điều: chỉ một nụ hôn là không đủ, rằng cậu sẽ không thể dừng lại cho đến khi khiến Tae hoàn toàn thuộc về mình.

Giây phút Tae rên khẽ khi Jungkook luồn lưỡi vào miệng anh, cơn sóng ấy vỡ tung và nhấn chìm toàn bộ lý trí còn sót lại trong cậu, tan thành từng mảnh.

Cậu gầm gừ và lật Tae nằm ngửa, phủ cơ thể mình lên cơ thể anh, không ngừng hôn liếm anh. Jungkook dịch chuyển, điều chỉnh phần hông của họ sát lại với nhau và Tae thở hổn hển trong miệng cậu khi Jungkook đẩy xương chậu của mình xuống, cọ xát vào anh. Cậu có thể cảm nhận được con cu cứng rắn của anh đang chạm vào con cặc của cậu, và anh di chuyển hông nhanh hơn, cảm thấy như não mình sắp nổ tung khi biết rằng Tae cũng thấy sướng như cậu.

Cơn nứng của Tae cũng bộc lộ theo những cách khác, trong những tiếng thở hổn hển tuyệt vọng của anh, đôi tay anh nắm chặt tóc Jungkook khi lưỡi của họ cuốn lấy nhau. Jungkook lùi lại một giây, vói tay vào trong chiếc áo phông của Tae, giật nó ra và ném nó xuống sàn trước khi tìm lại đôi môi của anh, liếm vào từng ngóc ngách trong miệng anh. Da chạm da như bắn ra tia lửa khi cậu áp ngực mình vào ngực Tae, cảm giác Tae đang trần truồng sát bên mình gần như khiến cậu như muốn phát điên.

Chắc chắn là nụ hôn của họ giờ đây đã bớt dịu dàng hơn nhiều, nhiều sự cẩu thả, nóng bỏng, nước bọt và tiếng rên rỉ nghẹn ngào hơn. Jungkook trượt tay xuống sờ soạng mông Tae, anh rên rỉ một tiếng dâm đãng khi cậu bóp mạnh, cảm nhận sự mềm mại căng tròn múp rụp của nó qua lớp vải mỏng của chiếc quần đùi anh đang mặc. Cậu nâng hông Tae lên sát vào mình, tìm kiếm nhiều sự cọ sát hơn, nhiều tiếp xúc hơn, và Tae phát ra một tiếng rên nhỏ bất lực khi Jungkook ấn một dải hôn ngân cháy bỏng dọc theo cần cổ anh.

"Ưm...Jungkook..."

Nghe Tae rên tên mình là bước ngoặt đối với Jungkook. Tae nghe có vẻ đầy dâm đãng, gần như tuyệt vọng, và Jungkook mê đắm khi là người khiến anh phải rên như vậy. Cậu rời khỏi Tae, loạng choạng đi đến tủ đầu giường trong khi vẫn còn đủ tỉnh táo lấy những thứ mình cần để họ có thể tiếp tục. Cậu trở lại giường của Tae trong vòng năm giây, một chiếc bao cao su và một lọ bôi trơn được giấu trong túi quần nỉ, trong tầm với dễ dàng.

Cậu trèo lên người Tae, tìm lại đôi môi của anh, hôn anh một cách cuồng nhiệt và đói khát trước khi lại dứt khỏi, ngồi thẳng dậy, đưa tay về phía lưng quần lót của Tae. Nhưng ngay khi vừa bắt đầu kéo xuống, anh đã siết chặt lấy cánh tay cậu, ngăn cậu lại.

"Chờ đã," anh nói, giọng khàn đặc, "chờ đã, Jungkook, chúng ta không thể-"

"Chúng ta có thể," Jungkook đáp, nhìn xuống anh. "Đừng nói không với em, Tae. Hãy để em làm anh sung sướng."

Họ nhìn nhau trong giây lát, cả hai đều bất động, những ngón tay của Jungkook vẫn nắm lấy lưng quần của Tae, còn Tae thì vẫn siết chặt lấy cẳng tay của Jungkook. Không đời nào cậu sẽ tha cho anh vào lúc này, không phải khi họ đã đi xa đến vậy, không phải khi cậu đang đau đáu khao khát được hòa làm một với Tae.

Và cậu biết Tae cũng không muốn dừng lại, không thể dừng lại khi sự cương cứng của anh làm căng cả quần đùi và toàn bộ cơ thể anh đang run rẩy vì bị kích thích. Jungkook nghĩ rằng anh chỉ miễn cưỡng lúc này vì anh đang cảm thấy tội lỗi với Minho. Nhưng Tae và Minho đã xong, họ đã kết thúc rồi cơ mà. Minho đã làm hỏng mọi chuyện và giờ đến lượt Jungkook cho Tae thấy cậu muốn anh nhiều như thế nào, cậu có thể khiến anh cảm thấy phê pha đến thế nào. Cậu chỉ cần Tae cho phép cậu làm vậy.

Cuối cùng, Tae thở ra một hơi run rẩy và buông tay Jungkook ra, đặt tay bên cạnh đầu bày tỏ anh hoàn toàn đầu hàng. Sau đó, anh nhấc hông cao hơn một chút, cho phép Jungkook dễ dàng cởi quần đùi của anh.

Jungkook không mất thời gian cởi quần Tae, cậu gần như xé toạc chúng trong lúc vội vã kéo chúng xuống khỏi bắp chân Tae. Cậu ném chiếc quần xuống sàn, cùng chỗ với chiếc áo phông của Tae và cuối cùng nhìn ngắm anh đã trần truồng, khỏa thân vì cậu. Cậu gần như muốn bật đèn lên chỉ để có thể nhìn Tae rõ hơn, chiêm ngưỡng làn da trần của anh tỏa sáng trong ánh sáng dịu nhẹ nhưng cậu cảm thấy nếu mình làm vậy, nó sẽ phá vỡ bất kỳ thứ bùa chú nào họ đang dính phải và Tae có thể hoảng sợ, bắt đầu cố rút lui một lần nữa. Sẽ còn nhiều dịp khác để nhìn thấy Tae khỏa thân. Bởi vì không đời nào đây sẽ là chuyện chỉ xảy ra một lần giữa họ, ôi không, không phải khi cậu có quá nhiều viễn cảnh muốn thực hiện, quá nhiều cách để cho Tae thấy cậu thèm muốn anh đến mức nào. Đêm nay chỉ là sự khởi đầu.

Vì vậy, họ vẫn ở trong bóng tối khi Jungkook lại cúi xuống Tae, hôn anh trong khi cậu để tay mình lướt trên làn da mềm mại của anh, lướt nhẹ đầu ngón tay xuống hai bên hông, chân anh, trước khi đưa tay xuống dưới để nắm lấy mông anh một lần nữa, lần này là chạm trực tiếp vào da trần. Ôi trời, hai má mông múp rụp của anh ấy...

Jungkook rên rỉ và lăn sang một bên, kéo Tae theo để họ nằm đối diện nhau. Cậu nhào nặn mông Tae bằng tay trần, gần như ấn chặt ngón tay vào da thịt trần trụi của anh khi cậu hôn cuồng nhiệt lên môi Tae, lên cổ anh, xương đòn anh. Tae rên lên một tiếng nhỏ và nghiêng hông về phía trước, tìm kiếm sự ma sát, dương vật rỉ nước của anh cọ xát vào bụng Jungkook.

Được rồi, quá đủ cho màn dạo đầu rồi , Jungkook tự nhủ, đến lúc chuẩn bị cho anh ấy rồi.

Cậu thò tay vào túi quần nỉ và lấy lọ chất bôi trơn, mở nắp bằng ngón tay cái. Giữ Tae áp sát vào mình, cậu với tay ra sau mông Tae, đổ chất bôi trơn ra tay kia, làm ấm nó giữa các ngón tay.

"Em đang-" Tae bắt đầu nói nhưng Jungkook đã làm anh im lặng, đánh lạc hướng anh bằng những nụ hôn cháy bỏng. Cậu ném chai rượu lên bàn cạnh giường của Tae và, vòng cánh tay thật chặt quanh eo anh, cậu ấn những ngón tay đầy chất bôi trơn của mình vào lỗ đít khít chặt của người lớn hơn.

Tae ngay lập tức cứng người lại, thở hổn hển vì kinh ngạc. Jungkook từ từ đưa một ngón tay vào bên trong anh, cảm thấy lỗ lồn của Tae siết chặt, cố bài tiết dị vật ra khỏi cơ thể.

"Suỵt, Tae, không sao đâu, thả lỏng nào, thả lòng vì em..."

Tae run rẩy dựa vào cậu, đầu vùi vào vai Jungkook, hai tay vòng qua cổ cậu, níu chặt lấy cậu. Jungkook cong ngón tay bên trong anh và toàn bộ cơ thể Tae co giật mất kiểm soát khi ngón tay Jungkook chạm vào tuyến tiền liệt của anh.

"Tại sao... tại sao lại sướng đến thế?" Tae thì thầm vào ngực Jungkook, như thể đang nói với chính mình.

Jungkook im lặng. Tại sao Tae lại ngạc nhiên khi cảm thấy sướng? Hay là anh ấy chưa bao giờ...

Một giây sau, sự thật ập đến trong đầu cậu. Minho không biết cách chạm vào Tae đúng cách. Và nếu hắn thậm chí còn không thể móc anh đúng cách, điều đó có nghĩa là hắn cũng không biết cách đụ Tae đúng cách, điều đó có nghĩa là Tae đã từng trải qua một cuộc tình tồi tệ với bạn trai cũ của anh, điều đó có nghĩa là...

Nghĩa là nếu cậu làm anh đủ sướng, cậu sẽ khiến Tae quên hết mọi thứ về Minho, quên luôn cả việc anh ấy từng hẹn hò với hắn. Địt mẹ, em sẽ khiến anh ấy quên luôn cái thằng khốn tên Minho.

Jungkook lại bắt đầu di chuyển ngón tay, lần này nhanh hơn một chút, và Tae nắm lấy cánh tay cậu, ngón tay ấn chặt vào bắp tay Jungkook, rên rỉ.

"Anh thấy phê không, bé yêu?" Jungkook khàn giọng. "Anh có thích em dùng năm ngón tay móc anh, làm anh mềm nhũn không?"

"C-có," Tae thở hổn hển, "trời ơi, Jungkook, cảm giác thật là... thật là sướng..."

Lời nói của anh nhỏ dần thành những âm thanh không rõ nghĩa đầy dâm đãng khi Jungkook đưa ngón tay thứ hai vào, di chuyển thô bạo hơn một chút vì cậu biết Tae có thể chịu được, anh sẽ mê mẩn nó. Và chắc chắn cậu đã đúng, Tae quằn quại co giật, nhấc chân vòng lấy eo Jungkook, kéo cậu sát lại gần hơn.

Môi Tae tìm đến môi cậu, lưỡi liếm quanh miệng cậu nhưng Jungkook đã đưa tay lên và nắm lấy tóc sau gáy anh, kéo đầu anh ra sau một cách thô bạo, cắn nhẹ vào cổ Tae bằng răng khi cậu đưa ngón tay thứ ba vào bên trong anh.

Điều này dường như khiến Tae trở nên điên cuồng, đẩy hông về phía Jungkook như chú cún nhỏ động dục, di chuyển theo các ngón tay của cậu, đôi môi hé mở thốt ra những tiếng rên rỉ kéo dài.

Chết tiệt, anh ấy thích mạnh bạo, Jungkook nghĩ, anh ấy thích mạnh bạo và có lẽ anh ấy thậm chí còn không biết điều đó cho đến tận đêm nay.

Một cảm giác rùng mình sung sướng chạy dọc cơ thể cậu khi cậu khám phá ra những góc khuất của Tae. Cậu đã nghĩ Tae có thể là kiểu người thích quan hệ tình dục chậm rãi, ngọt ngào, là kiểu người lãng mạn. Thực ra, Jungkook hoàn toàn ủng hộ điều đó. Nếu Tae muốn quan hệ tình dục nhẹ nhàng, đơn giản, cậu cũng sẽ vui vẻ đáp ứng. Nhưng khi biết rằng Tae vừa là một người ngọt ngào, ngây thơ, vừa thích sự hư hỏng và thô bạo trên giường, nghe anh rên rỉ, khiến dương vật của Jungkook khẽ giật giật.

Cậu rời ngón tay ra khỏi lỗ nhỏ của Tae và lật anh nằm ngửa ra. Tae khẽ rên rỉ vì cảm giác mất mát nhưng Jungkook đã làm anh im lặng bằng một nụ hôn sâu, cậu dùng đầu gối tách hai chân anh banh rộng hơn. Cậu lại ngồi xuống gót chân, Jungkook không rời mắt khỏi Tae trong lúc cậu kéo quần thể thao xuống để giải phóng con cặc khổng lồ của bản thân. Lấy bao cao su ra khỏi túi, cậu xé lớp giấy bạc bằng răng và bọc nó vào cây gậy càn khôn của mình. Tae hoàn toàn bất động trong suốt thời gian đó, nằm ngửa với hai chân dang rộng, nhìn cậu, đôi mắt anh đen láy và ướt át trong bóng tối của căn phòng.

Jungkook mất vài giây để bôi thêm một ít chất bôi trơn lên dương vật trước khi cúi xuống Tae, chống người lên khuỷu tay và căn chỉnh con cặc to như bắp tay em bé nhắm chính xác vào lỗ đít anh. Cậu đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng lên má Tae-và sau đó bắt đầu đẩy thật mạnh vào.

Tae hét lên, cơ thể anh căng cứng, khiến Jungkook gầm gừ khi lỗ nhỏ của anh siết chặt lấy quy đầu to như quả trứng của Jungkook. Hai tay anh yếu ớt đưa lên, ấn vào ngực Jungkook, theo bản năng cố gắng đẩy cậu ra.

"Anh k-không chịu nổi..." anh thở hổn hển, "của em... to... to quá!"

"Anh có thể chịu được mà cưng," Jungkook thì thầm vào tai anh, "Nào, em biết anh có thể chịu được mà, thả lỏng thêm chút nữa..." Cậu nhẹ nhàng đẩy hông về phía trước, tiến thêm một cm nữa.

"Đừng..." Tae rên rỉ. "Dừng lại..."

Nhưng Jungkook không dừng lại. Đã quá muộn để anh dừng lại. Cậu bịt miệng Tae bằng miệng mình, kìm nén sự phản kháng yếu ớt của anh, trong lúc cậu tiếp tục đưa đẩy thân dưới vào lồn anh một cách chậm rãi. Với một cú đẩy cuối cùng, cậu lút cán, hoàn toàn bao bọc mình trong hơi ấm chặt chẽ của Tae.

Tae quẫy đạp, đầu đập tới đập lui trên gối, toàn thân run rẩy dưới thân Jungkook. "Địt mẹ, Jungkook... em to quá ... Anh không thể... không thể chịu được..."

Jungkook ôm lất hai má anh trong bàn tay mình, giữ anh thật chặt. "Này, này, Tae, nhìn em này, chỉ nhìn em thôi, có được không?"

Tae rên rỉ, cắn môi, một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt khi anh chớp mắt nhìn Jungkook.

Jungkook hít một hơi thật sâu, nhìn xuống Tae. "Anh chưa bao giờ được đụ bởi một con cặc to như thế này, phải không?"

Tae thở gấp và anh lắc đầu nhẹ. Hai tay anh vẫn đặt trên ngực Jungkook nhưng không còn cố đẩy cậu ra nữa.

Jungkook muốn bắt đầu di chuyển, muốn bắt đầu nắc Tae thật mạnh nhưng cậu vẫn bất động, chờ Tae thích nghi. "Không sao đâu, cưng, em sẽ cho anh thấy cảm giác sung sướng tuyệt vời thế nào." Cậu rút dương vật ra chỉ một cm rồi từ từ, thật chậm, đẩy vào lần nữa. Tae thở hổn hển, một tiếng rên nhỏ vang lên.

"Anh thấy con cặc của em thế nào, bé yêu?" Jungkook thì thầm, lặp lại chuyển động, lần này trượt ra xa hơn một chút, nắc vào sâu và mạnh hơn một chút. "Nó đang đụ anh thật mạnh phải không?"

"V-vâng," Tae rên rỉ, "ôi trời, Jungkook..."

"Mẹ kiếp, Tae," Jungkook gầm gừ. "Anh không biết em đã muốn làm điều này bao lâu rồi đâu... muốn làm tình với anh... khiến anh rên rỉ vì em..."

Tae trượt tay lên ngực Jungkook, ôm lấy vai cậu, siết cậu lại gần hơn. "Xin em...", anh thở hổn hển vào tai Jungkook, " đừng dừng lại...".

Lời nói của Tae làm cơn nứng của Jungkook bùng nổ, cậu rút con cặc của mình ra và đâm vào Tae một lần nữa, lần này mạnh hơn, cơ thể Tae giật nảy lên dưới thân cậu. Cậu dần đụ anh theo một nhịp điệu ổn định, con cặc trượt vào bên trong Tae một cách dễ dàng, nhưng vách tràng bên trong anh vẫn bót chặt như thiên đường.

"Em sướng quá, Tae," cậu rên rỉ, nắm lấy hông Tae, "sướng quá đi mất..."

Tae cong người về phía cậu, móng tay cào cấu lưng người nhỏ hơn khi Jungkook thúc mạnh vào anh, đầu dương vật liên tục cọ vào tuyến tiền liệt sưng tấy của anh.

"Địt mẹ, Jungkook, đúng rồi, chỗ đó, đúng rồi, a, a, a, xin em-"

Jungkook, bị thôi thúc bởi tiếng rên rỉ mất kiểm soát của Tae, thúc vào anh nhanh hơn, với tốc độ gần như mất kiểm soát, chỉ còn lại tàn ảnh. Căn phòng vang lên tiếng òm ọp từ trong lỗ đít anh, khiến cậu cảm giác như đang đụ anh trong nước. "Thằng đó đã bao giờ đụ anh như thế này chưa?" cậu thở hổn hển, tận hưởng cảm giác Tae trợn trắng mắt, chảy dãi, mất trí vì mình, "thằng ấy đã bao giờ làm anh phê tới nóc thế này chưa, Tae?"

"K-không, J-jungkook, làm ơn, anh, trời ơi, anh sắp-"

"Bắn ra đi, bé yêu," Jungkook khàn giọng thì thầm, "Em muốn anh xuất tinh trong lúc bị em nắc, với con cặc của em bên trong anh..."

Tae nức nở, bám chặt lấy cậu một cách tuyệt vọng, siết chặt eo Jungkook bằng đùi anh, hét lên xin em liên tục trong khi Jungkook tiếp tục thúc vào bên trong anh. Sau đó anh cong người, một cơn run rẩy mất kiểm soát chạy dọc sắp cơ thể, Taehyung thét lên tên Jungkook, sau đó nằm vật xuống giường, tinh dịch bắn tung tóe phủ đầy lên ngực của cả hai những vệt trắng nhớp nháp.

Jungkook rên rỉ và với một vài cú thúc mạnh cuối cùng, chôn sâu dương vật của mình vào bên trong Tae, rùng mình khi cậu đạt cực khoái. Cả hai vẫn ở giữ nguyên tư thế trong vài giây, ngực họ nhấp nhô, dương vật của Jungkook vẫn ở bên trong Tae.

Sau đó, cậu cẩn thận rút con cặc nhễu tinh của mình ra khỏi Tae, cả hai đều rên rỉ nhẹ vì cơ thể còn nhạy cảm. Jungkook nhanh chóng tháo bao cao su ra và vứt vào thùng rác cạnh giường. Sau đó, cậu ngã xuống bên cạnh Tae, kéo anh vào vòng tay mình, cả hai đều dính đầy mồ hôi và tinh dịch, căn phòng nồng nặc mùi tình dục.

Tae nép vào người cậu, tựa đầu vào vai Jungkook, thở một hơi đầy mãn nguyện. "Sướng quá đi..." anh nói trong lúc đã bắt đầu mớ ngủ.

"Ừ," Jungkook lẩm bẩm, "sướng không chịu nổi..."

Cậu nghĩ rằng có lẽ mình nên đi lấy khăn để lau người cho anh và dọn dẹp mớ hỗn độn hai người làm ra, và sau đó có thể nói chuyện với anh đôi chút về những chuyện vừa xảy ra giữa họ. Nhưng cậu cảm thấy quá tuyệt vời, như thể có thể sống mãi trong khoảnh khắc này. Nằm bên Tae, ôm lấy anh trong vòng tay, chẳng muốn nhúc nhích chút nào. Rồi cậu nghe thấy hơi thở chậm rãi, đều đặn của Tae và nhận ra anh đã ngủ thiếp đi. Cậu cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu và suy nghĩ cuối cùng trước khi Jungkook chìm vào giấc ngủ là hai người còn nhiều thời gian để nói chuyện vào ngày mai. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net