Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3


Ivan để điện thoại reo tới hồi chuông cuối trước khi nghe máy.

"Till nói cậu đang chết dần." Sua nói. "Ngạc nhiên là tôi không nghe tin từ cậu."

"Tất cả mọi người đều đang chết dần nếu chúng ta nghĩ về nó."

"Tôi thì không nhưng thảo nào dạo này cậu lại im ắng vậy."

Ivan kiểm tra móng tay mình một cách nhàm chán. Tế bào trên người hắn không còn tái tạo nhanh như trước nữa. Ivan từng phải cắt móng tay mỗi tuần. Hắn không nghĩ là chúng đã dài thêm trong hai tuần qua. "Till sợ và gọi Mizi à?"

Sua bật cười. "Kiểu vậy. Mzi để loa ngoài, sau đó Till qua tận nơi để giải thích." Sua nói. "Hữu ích hơn bức ảnh khủy tay của cậu nhiều."

Till không nhắc gì tới việc sang đó. Nhưng cũng phải nói, Ivan mấy ngày nay cũng không nhìn thấy Till nhiều.

Hắn nói với Sua "Chị sẽ nhớ khuỷu tay tôi nhiều khi tôi không còn nữa đấy."

"Cậu tự mãn quá đấy."

Ivan cười. "Chị có thể tỏ vẻ buồn bực hơn mà."

"Tôi nghĩ Till buồn bực hộ phần chúng ta rồi."

"Em ấy rất đáng khen."

"Nếu cậu gọi đó là đáng khen, thì tôi lo cho cậu đấy."

"Ngay cả chim chóc cũng làm em ấy ghê tởm vào những ngày đẹp trời. Em ấy vẫn ổn." Ivan nói.

Sua ngừng lại. "Ý cậu là sao?"

Ivan xua tay dù Sua không thể nhìn thấy. "Em ấy vẫn có thể nhìn tôi trung bình khoảng 3,6 giây trước khi phải nhìn đi chỗ khác." Thời gian trung bình để Till nhìn lũ chim là khoảng 2,4 giây. Theo ý kiến của em thì lông vũ rất ghê.

"Ghê tởm." Sua nói. "Cậu nghĩ Till thấy cậu ghê tởm."

"Thấy ngoại hình của tôi." Ivan sửa lại. "Tiếp đi."

Khoảng lặng sau đó thật nặng nề, mang một ẩn ý mà Ivan không thể xác định được. Có lẽ là sự ghê tởm của Sua, nhưng Ivan chưa từng để tâm tới nó.

"Đôi khi tôi tự hỏi liệu có ai trên hành tinh này ngốc hơn cậu không." Sua nói với hắn, chẳng có chút liên quan tới chủ đề đang diễn ra. "Cậu có biết là Till đang cố động não tìm cách chữa với Mizi không?"

"Vậy sao."

Sua ngâm nga. "Till không cho bọn tôi đến nhà đề phòng trường hợp nó khiến tình hình tệ hơn." cô nói "Nhóc đó muốn giữ cậu ở trong phòng với tường và đồ đạc quấn đệm. Nói đến đây thì tôi có nhớ ra một chỗ vừa đẹp đấy."

"Thôi xin." Ivan đáp. "Còn ý tưởng nào khác không?"

"Ha. Rồi cậu sẽ biết thôi."


-


"Kết luận lại." Till chuyển sang slide tiếp theo. "Nếu em không chạm vào anh nữa, chúng ta có thể, ờm, giảm thiểu tối đa nguy cơ anh bị vỡ." Em ưỡn ngực, máy tính để cân bằng trên một tay đang run và tay còn lại chỉ lên màn hình.

"Tốt lắm." Ivan nói. Hắn vỗ tay một lần. Chỉ là phép lịch sự. Hắn có lẽ đã vỗ thêm nếu nó không tạo thành một dòng điện chạy dọc theo cánh tay hắn. Hắn ngửa ra sau dựa vào gối. So sánh với những ngày trước, hôm nay khá là dễ chịu. Ivan gần như không bị mẻ chút nào. Till đã chọn một ngày đẹp để thuyết trình. "Em có sẵn sàng tiếp thu đánh giá mang tính xây dựng không?"

"Không."

"Em thật tốt khi đổi cỡ chữ thành bảy mươi hai để dễ đọc; điều này đã làm tăng đáng kể số lượng slide." Bốn trăm sáu mươi ba slide bao gồm cả trang tiêu đề và phần phụ lục, chỉ ghi như sau:

THAM KHẢO

Sua (Bạn)

Mizi (Bạn)

Till (Bạn cùng phòng)

"Và." Ivan nói tiếp, "Nếu em quay lại slide hai trăm mười hai, em đã viết sai chính tả từ 'vỡ'. Thật à Till? Kiểm tra chính tả có tồn tại đấy." Cổ họng hắn hơi đau khi nói xong. Chà. Hắn đoán việc bắt đầu vỡ vụn từ bên trong cũng chỉ còn là vấn đề thời gian nữa thôi.

Hai má Till càng ngày càng hồng hơn theo lời bình luận của Ivan nhưng em không chen ngang. Một minh chứng cho việc em muốn hắn đồng ý đến mức nào. Till đóng máy tính và đặt xuống sàn. Em trông có vẻ rụt rè. "Anh không nhận xét gì về ý tưởng." em nói. "Xem liệu nó có hiệu quả không."

Đúng là hắn không có, nhưng Ivan có thể khen ngợi nỗ lực này. Có lẽ Till đã bỏ công sức cho bài thuyết trình này nhiều như khi em nỗ lực với tác phẩm âm nhạc của mình. Ivan có thể nhận ra. Slide thứ sáu mở đầu bằng một kế hoạch nghiên cứu (QUAN SÁT THỰC TẾ: Ivan đang vỡ dần. CÂU HỎI NGHIÊN CỨU: Ivan bị sao vậy? GIẢ THUYẾT: Chạm = Xấu). Không hoàn toàn chính xác, nhưng là một nỗ lực đáng khen ngợi.

Hơn nữa, Till cũng đã thử phương pháp này rồi, dù bản thân em không nhận ra. Till nhạy bén hơn bản thân mình tưởng. Ngay cả một người kém thông minh cũng sẽ nhận ra rằng dạo gần đây Till đang cố gắng không thường xuyên chạm vào Ivan nữa.

Hắn không hề oán trách Till vì chuyện này. Bây giờ chạm vào Ivan nguy hiểm hơn nhiều. Ngón tay Till thật mềm mại. Dễ tổn thương. Nếu em chạm vào hắn thì sẽ đứt tay mất. Ivan liếm môi. Dạo này môi hắn khô hơn nhiều. "Chúng ta có thể thử xem." hắn ngỏ lời.

Till sáng bừng lên. "Thật ạ?"

"Ừ." Thực ra, điều đó gợi hắn nhớ ra một chuyện. "Nhân tiện thì tay em bị làm sao vậy?"

Till nhanh chóng giấu hai tay ra sau lưng. "D-Dạ?"

"Lí do gì mà tất cả ngón tay em đều phải băng thế kia?" Không phải cả bàn tay bị băng lại, Ivan để ý. Hay đúng hơn là lại để ý một lần nữa. Hắn đã theo dõi việc này vài ngày rồi, nhưng cứ liên tục quên nhắc tới nó.

Áng đỏ bừng trước đó dịu đi chút ít quay trở lại trên khuôn mặt em. "Em." Till mở miệng, hắng giọng.

"Em làm được mà."

"Đừng coi em như trẻ con."

Ivan nhìn Till đầy mong đợi.

Till thẳng lưng, ưỡn ngực. Ivan có thể nhìn thấy núm ti qua lớp áo. "E— em đánh nhau với người ta."

Nếu là mười năm trước thì lý do này sẽ đáng tin hơn.

"Được." Ivan chấp nhận. "Em đánh nhau với người khác. Lúc nào?"

"Hôm qua."

"Nói lại xem nào." Ivan đáp. "Lần đầu em dán băng cá nhân lên là tuần trước."

Till lắp bắp. "Đó là." Mắt em đảo quanh phòng. Ivan nhìn thấy khoảnh khắc mắt Till khóa vào cánh cửa phòng ngủ của mình, phía bên trái Ivan. "Là do cây guitar của em. Dây đàn đứt. Trên. Ngón tay em." Till ngập ngừng.

"Trước hay sau vụ đánh nhau?"

"Ờ... Sau ạ."

"Tất cả các dây đều đứt?"

Till gật đầu, quá vội vàng để là sự thật.

"Và vì nó nên em mới bị thương ở ngón tay?"

"Dạ."

"Và em quyết định đánh nhau với người ta bằng bàn tay đó?"

Till toát mồ hôi. "Dạ."

"Dạo này tôi không thấy em chơi đàn."

"Bởi vì bị đứt dây đấy." Till khăng khăng.

Ivan muốn ép thêm. Câu hỏi tiếp theo sẵn sàng trên miệng. Thật thú vị khi xem Till nói dối, vùng vẫy và tự đào một cái hố sâu hơn cho đến khi Ivan cuối cùng cũng đưa thang cứu hộ đến, nhưng hắn bị ngắt lời bởi chính cái ngáp của mình. Kiệt sức chiếm trọn hắn.

Till cúi đầu nhìn xuống chân. "Anh nên đi ngủ đi."

"Đừng ngốc như vậy, Till. Tôi không ngủ trưa." Ivan nói.

Đáng ngạc nhiên, giấc ngủ trưa ngay sau khi nói câu này đã phản bội lời hắn, và khi hắn tỉnh dậy, Till đã biến mất.


-


Till bắt đầu tránh xa Ivan mọi lúc, ngược lại với mong muốn của em là làm mọi thứ hộ hắn. Till bắt đầu thực hiện kế hoạch không đụng chạm của mình.

"Em sẽ bị tăng thân nhiệt đấy." Ivan nhận xét.

"Em sẽ không." Till khăng khăng. Cả người em chồng mấy lớp đồ đông. Áo khoác, găng tay và quần bông dày. Vẫn đi dép nhưng kèm cả tất len nữa. Em đang cầm một cái thìa vét bột có gắn một con thỏ bông ở đầu để không phải chạm vào Ivan nếu không thực sự cần thiết. Là một trong những con thỏ bông Ivan thắng cho em ở lễ hội. Khi ấy Till một mực nói mình ghét nó, nhưng con thỏ đã ngồi trên giá sách, giấu kín ở trong góc như thể Ivan sẽ không nhìn thấy nếu em che nó đi bằng một quyển sách.

Ivan sẽ nuốt chửng em vào bụng mất thôi.

Một giọt mồ hôi chảy xuống trên mặt Till. "Đây là biện pháp phòng ngừa. Phòng trường hợp chúng ta va vào nhau. Em đang bảo vệ anh an toàn đấy."

Yêu mến và bức bối gặm nhấm hắn, như loài mối đáng yêu và khó chịu nhất thế giới.

-

Till bắt đầu về nhà muộn hơn. Khi Ivan hỏi, Till nói rằng mình bận công việc, nhưng Ivan thấy em về nhà lúc sáu giờ, rồi tám giờ, và rồi gần mười giờ, trông kiệt sức mỗi đêm. Thi thoảng còn muộn hơn vậy, khi Ivan đã về phòng, và hắn giật mình tỉnh dậy khi Till khẽ va vào thứ gì đó trong đêm.

Till trông thật xinh đẹp như vậy, quầng thâm mắt, vai chùng xuống và cơ thể hơi đẫm mồ hôi. Tất cả có thể xuất hiện sau một đêm tuyệt vời với những hoạt động không liên quan đến công việc. Trí tưởng tượng của Ivan đã có một khoảng thời gian tuyệt vời.

Ivan cuối cùng cũng chấp nhận rằng một phần lý do Till ra ngoài khuya như vậy là để tránh nhìn thấy hắn.

Ivan chẳng có lý do gì đặc biệt để rời khỏi giường. Tuy nhiên, đôi khi chuyển sang ghế sofa để thay đổi không khí cũng khá thú vị. Nhược điểm là hắn sắp hết việc để làm. Ivan không thích xem phim hay show truyền hình khi không thể bình luận với Till, và trong nhà cũng chỉ có từng đấy sách mà thôi.

Vậy nên chỉ còn lựa chọn là thong thả lướt mạng xã hội.

Tài khoản đầu tiên hắn thấy là của Mizi.

Là một bức ảnh Mizi và Till chụp ở club cách đây gần một tháng, khi tất cả cùng ra ngoài để ăn mừng việc Mizi được thăng chức tại ANAKT. Ivan không nhớ đã thấy hai người chụp, nhưng có lẽ còn khá sớm vì cả hai đều không say như lúc cuối buổi tối. Tuy nhiên, nếu xét tới nụ cười hờ hững trên môi Till thì rõ ràng là hai người không hề tỉnh rượu.

Till không còn cảm thấy lo lắng kiểu tớ-crush-cậu với Mizi nữa, nhưng Ivan có thể dễ dàng xếp Till vào nhóm người hồi hộp khi ở cạnh con gái nói chung. Sẽ thảm hại hơn nếu Ivan không thích chuyện đó. Dù sao thì có lẽ cũng là lỗi của Ivan một phần. Hồi nhỏ, hắn từng thuyết phục Till rằng cooties của con gái là một căn bệnh truyền nhiễm có thật. Till đã sống với niềm tin đó gần hai năm. Ivan cho rằng Till chưa bao giờ vượt qua được nỗi sợ đấy.

Tất cả lo lắng đó hoàn toàn biến mất trong bức ảnh. Tay Till vòng qua vai Mizi, đầu tựa vào vai đối phương. Mizi đang cười trong ảnh, mắt nhắm lại.

Phần chú thích viết: ăn mừng thăng chức với bạn!!!!!!

Có kha khá bình luận bên dưới, hầu hết là chúc mừng cậu ấy, một số khác bình luận về việc thay đổi kiểu tóc ấn tượng, từ dài đến eo chuyển sang ngắn dưới tai.

Ánh mắt của Ivan bắt gặp một trong số chúng.

BẠN NAM ĐỨNG CẠNH MIZI. MỘT CƠ HỘI THÔI. MỘT CƠ HỘI.

Có một bình luận trả lời ngay bên dưới. ĐỢI ĐỪNG TẤN CÔNG TÔI TÔI LÀ GAY TÔI KHÔNG GHÉT MIZI HAY LES. TÔI LÀ GAY MÀ.

Ivan nhấn vào tài khoản viết bình luận đấy.

Bản thân tài khoản đã bị khóa, nhưng Ivan có thể thu thập đủ thông tin từ ảnh đại diện. Một nam giới mặt mộc với tóc cắt kiểu bát úp. Trông cực kỳ nhàm chán.

Ivan xem xét tài khoản. Sau đó, hắn báo cáo tài khoản đó phát ngôn bạo lực hai trăm mười ba lần. Nó khiến hắn bận rộn cho đến khi Till về nhà.

-

Ivan không phải là kiểu người ủy mị. Chỉ có hai kết quả cho vấn đề này. Hoặc là sống hoặc là chết. Hắn đã chấp nhận tình huống tệ nhất sau ngày thứ ba rồi. Đây không phải là tận thế. Không phải với hắn và cũng không phải với những người xung quanh hắn.

Sẽ có những thứ mà hắn cần phải giải quyết. Tìm người giúp Till trả tiền nhà chẳng hạn. Tuy nhiên, hẳn là là hắn có thể tìm giúp Till một chỗ ở mới. Vấn đề duy nhất là Till cũng gặp rắc rồi y hệt hắn: Giữ bạn bè ở gần và những người khác cách thật xa đến mức tính cả họ vào thì thật là xúc phạm. Mizi và Sua đã ở bên nhau rồi, nên họ không tính. Hyuna thì giống một đồng nghiệp khó chịu hơn là một người bạn. Luka thậm chí còn không có tên trong danh sách.

Còn cả vấn đề về tài sản của hắn nữa. Till đủ đáng tin cậy để lo liệu mọi thứ. Em có thể bằng cách nào đó làm nhăn được vải satin khi cố gắng đóng gói mọi thứ mang đi quyên góp, nhưng em chắc chắn vẫn sẽ làm.

Ivan cau mày, dừng lại khi ngay cả việc này cũng khiến mặt nhói đau. Có lẽ hắn cần một di chúc.

Hắn không nhận ra mình đã ngủ thiếp đi cho đến khi mở mắt và thấy Till đang chọc chọc hắn bằng cái thìa vét bột con thỏ. Till nhìn hắn với vẻ cảnh giác, cách xa vài bước.

Ivan nhướn mày, từ từ ngồi dậy. Lưng và vai hắn phản đối động tác đó.

"Đến giờ ăn trưa rồi, nên là." Till nói, giọng càng ngày càng nhỏ.

Lúc đó Ivan cũng để ý tới cái bát đang nằm trên sàn. "Có gì trong đó vậy?"

Till kẹp cái thìa dưới nách và cầm bát lên. "Anh biết mà."

Đúng là hắn biết. "Ngon ghê." hắn đáp. "Em đút cho tôi à?"

Till nhìn vào bát rồi gật đầu.

Thật văng vãi, chủ yếu là vì Till không chịu lại gần. Thìa cũng quá to, hạt cơm rơi ngược vào bát, rơi xuống sàn và dính lên cả mặt hắn nữa.

"Em sẽ dọn sau."

"Em thích làm gì thì làm." Ivan nói.


-


Ivan gọi mình là vợ, nhưng Till mới là người chăm sóc hắn.

Ivan đã có nhiều mơ mộng liên quan đến cả hai tình huống này, nhưng đây không hẳn là viễn cảnh mà Ivan đã tưởng tượng. Thường thì sẽ có nhiều yếu tố liên quan tới ren hơn, nhưng nó không thực sự khiến hắn bận tâm.

Ngay từ đầu, Ivan chưa từng có bất kỳ kỳ vọng nào.

Nghĩ đến đó, mặt hắn lại nứt ra, một mảnh vỡ rơi xuống sàn. Trong tất cả các vùng trên cơ thể, đây là nơi liên tục vỡ nát nhất, đến mức Ivan có thể tự ghép lại mà không cần nhìn.

Hắn cố gắng không soi gương nhiều. Hắn không muốn biết mình đã bắt Till phải chịu đựng những gì suốt cả tháng qua.

Dù vậy, hắn vẫn vô tình nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên màn hình điện thoại. Tóm lại, trông hắn rất tệ. Tóc mái quá dài, rũ xuống trên khuôn mặt. Hắn có nhiều vết nứt hơn là da thịt, những đường nét mờ nhạt ở những chỗ đã lành, những vết sẹo lồi lõm ở những chỗ chưa lành. Có những khoảng trống nơi những mảnh nhỏ đã rơi ra và không thể tìm lại nữa. Hắn trông mệt mỏi.

Trông như sắp chết vậy.

Ivan nhấc má mình lên từ trên đùi. Mảnh vỡ này to hơn bình thường, cả một mảnh to đúng chỗ gò má hắn. Hắn lựa cho khớp và ấn trở lại, nhưng mảnh vỡ rơi ra ngoài, rơi xuống sàn.

Hừm, hắn nghĩ. Không ổn lắm nhỉ.

-

Till trông như sắp khóc khi Ivan nói với em. Trước đó chắc em cũng khóc rồi.

Dạo gần đây vành mắt em luôn sưng đỏ. Till sụt sịt. "Ý—ý anh là nó không về như cũ được?"

Mảnh vỡ nằm giữa bàn ăn, Ivan một bên và Till ở bên còn lại.

Ivan ngẫm nghĩ. "Em có nghĩ cuối cùng thì tôi cũng sẽ thành một đống những mảnh vụn không?" Khá là thơ mộng.

"Đừng nói như vậy." Till nói. Trông em trắng bệch, gần bệnh giống hắn.

"Em có thể biến tôi thành tranh mosaic." Ivan đáp, "Bằng những mảnh vỡ. Tôi có thấy người ta làm thế trên mạng."

"Ivan." Till thở nặng nề.

"Trông khá đẹp khi họ làm." Ivan nhẹ nhàng nói tiếp. "Chúng ta có thể đóng khung nó."

"Ivan. Anh thôi đi."

"Hoặc em có thể biến tôi thành một cái bình hoa."

Ghế trượt trên sàn kêu vang khi Till đứng dậy. "Đừng nói nữa. Anh im đi." Till u ám nói, hai bàn tay nắm chặt lại. Hắn đã đi hơi quá, Ivan nhận ra, nhìn vai Till run lên. "Thật sự đấy, anh bị làm sao vậy? Anh không giả vờ quan tâm hơn chút được à? Em—em mất ngủ cả đêm còn anh—còn anh ngồi đây và đùa cợt như vậy?!"

"Till."

"Không." Till gắt lên. "Anh nên thấy may là em không đấm gãy răng anh đấy."

Chẳng phải lần đầu Till giận hắn. Càng chẳng phải lần đầu Till giận tới mức này.

"Till." Ivan thử lại lần nữa.

"Đừng nói chuyện với em." Till nói, rời khỏi phòng.

Chưa đầy một phút sau, Ivan nghe thấy tiếng cửa đóng lại. Khe khẽ.


-


[16:12] sua: Till sang đây rồi
[16:12] sua: lại lần nữa

Ivan nhìn chằm chằm tin nhắn một lúc trước khi trả lời:

[16:14] ivan: Haha

Một mảnh ngón tay hắn rơi ra khi nhấn gửi.

-

Till trở về tối muộn ngày hôm đó.

Ivan không biết chính xác là mấy giờ. Hắn đã ngủ quên trong lúc đợi Till, tỉnh dậy lúc trời đã quá tối để nhìn thấy tay mình. Lúc đầu Till không thấy hắn. Ánh sáng từ hành lang hắt lên lưng Till khi em bước vào phòng khách, tạo thành một vầng hào quang như thiên thần. Trên tay em là một túi đồ.

Đèn phòng khách bật sáng đúng lúc Till quay đầu lại nhìn hắn. Em giật mình khi họ chạm mắt, tay ôm chặt ngực. "Ivan, đệt. Sao anh lại ngồi trong bóng tối vậy?"

"Tôi ngủ quên." Ivan đáp. Trên đùi hắn giờ có thêm nhiều mảnh vỡ, bao gồm cả mảnh từ ngón tay lúc trước. Một mảnh từ giữa cổ, một mảnh từ xương quai xanh, và gần như cả một bên tai. Tất cả chúng đều phản ứng giống như mảnh vỡ ở má, không chịu trở khi Ivan cố gắng ấn về chỗ cũ. "Em mang đồ ăn tối về à?" Hắn hỏi, hất cằm về phía cái túi trong tay Till.

Không ai nhắc tới việc hai người—cãi nhau? Nó kéo dài chắc được khoảng ba phút. Có thể gọi là cãi nhau không nhỉ? —trước đó. Ít nhất thì cơn giận của Till cũng đã tan biến.

"Không phải." Till đáp, lật ngược cái túi trước mặt Ivan, vẫn cách khá xa và đổ xuống sàn nhà. Hiểu rõ lo lắng của Till, Ivan có thể đoán được em đang hoang tưởng rằng chỉ cần đến gần hơn chút nữa là Ivan sẽ vỡ tan tành. Có ba cuộn băng dính, keo epoxy và keo nước.

Ivan hỏi "Không phải đây là ý kiến ban đầu của tôi à?"

"Đợi ở đây." Till ra lệnh, lờ hắn đi. "Em sẽ quay lại. Đừng cử động."

Em biến mất vào phòng và quay trở lại với một cái bát, đặt nó bên cạnh đống keo. Ivan nhướn mày, ghé mắt nhìn.

Hắn cứng người.

Thứ gì đó buồn nôn cuộn lại trong bụng hắn. Trong từng mạch máu. Hắn dùng hết sức cắn vào lưỡi. Vị tanh của máu bao phủ trong miệng. Bất cứ thứ gì để dập tắt cảm giác quặn thắt thành nút trong hắn.

Ivan cố gắng mở miệng, "Tôi tưởng tôi đã bảo em hút bụi cơ mà." Máu hẳn là dính lên răng hắn.

Trong bát là những mảnh vỡ. Hàng chục mảnh, kích thước từ to bằng móng tay đến thậm chí nhỏ hơn.

Till không nhìn hắn, lựa chọn sắp xếp mọi thứ thành một hàng ngang. "Và em đã bảo là em không làm."

Miệng Ivan mất cảm giác. Hắn không biết phải hỏi câu nào trước. "Em có—Em nhặt tất cả lúc nào vậy?"

"Không phải tất cả." Till đáp, giọng bức bối. "Em không biết nữa. Có lẽ vậy. Em không có tìm lâu đến thế."

"Lâu đến thế." Ivan lặp lại. Quầng mắt của Till sâu đến mức trông như bị bầm tím. Till từng nói với hắn rằng em không ngủ được.

"Ừm." Till nói, hoặc là nhận ra thấy tông giọng của hắn hoặc đang cố gắng lờ nó đi. "Ngồi xuống đây đi. Em sẽ sửa nó."

"Tôi không biết em có sửa được không nữa." Ivan nói. Hắn muốn ra vẻ không để tâm. Nó không thành công, nhưng Till dường như không nhận ra.

Một mảnh vỡ nhỏ trong bát dính vết màu đỏ. Một hình ảnh nở rộ trong đầu hắn: Đêm khuya, khẽ mờ mịt tìm đường mà không bật đèn vì Ivan sẽ tỉnh nếu có ánh sáng, tay lần mò trên sàn từng mảnh vỡ của hắn. Em sẽ lỡ va vào đồ đạc xung quanh, vô tình tạo ra tiếng động. Em hẳn là bị đứt tay liên tục. Gần như tất cả các ngón tay của Till đều được băng lại.

Ivan cảm thấy thật chênh vênh, như thể hắn đã lỡ biết thứ không nên biết.

"Em làm được mà." Till nhất quyết. "Mizi nói cho em biết chỗ tìm được keo epoxy tốt. Chị ấy nói dùng với sứ rất ổn."

Ivan bất lực. "Till."

"Anh cứ qua đây ngồi đi mà." Till nói, cuối cùng cũng nhìn Ivan.

Ivan nghe lời, cũng là lúc Till nhận ra máu trong miệng hắn và hét khẽ.

-

Lúc đầu, nó không phải là một kế hoạch tệ.

Till là một nghệ sĩ. Những việc như này là em làm giỏi nhất. Thường thì Ivan chỉ là khán giả bên cạnh khi Till chú tâm vào bức vẽ và quên hết mọi thứ nên tình huống này thật khác lạ. Cảm giác tốt hơn nhiều khi ánh mắt của em hướng về phía hắn. Till hẳn là thấy bớt buồn nôn vì ở cạnh một người sống vỡ tan thành từng mảnh khi coi hắn như một tác phẩm nghệ thuật.

Ivan say cái cảm giác này. Till chưa từng nhìn hắn lâu đến vậy mấy tuần rồi. Nếu không phải sợ dọa em, hắn đã muốn vỡ thêm chỉ để việc này tiếp tục. Ivan nhìn Till cẩn thận bôi keo dọc theo rìa mảnh vỡ.

Và rồi, "Thêm chút cho chắc ăn," em lầm bầm, dựa gần đến mức hơi thở chạm vào người hắn—Ivan hít sâu—và bôi keo lên rìa chỗ trống trên xương quai xanh.

"Đừng động." Till khẽ nói, và hắn cũng có một mộng tưởng khớp với cái này, Till rên rỉ và nức nở và bảo hắn đừng, a, đừng động mà. Tâm trí Ivan trở nên mơ hồ. Trong mộng có ít keo dán hơn.

Till cẩn thận ấn mảnh vỡ vào chỗ trống trên cổ hắn, lúc đầu nhẹ rồi mạnh dần. Và rồi em bỏ tay ra.

Một khoảng lặng. Mảnh vỡ vẫn ở đó.

Till thở ra, miệng nở nụ cười có chút run rẩy. "Được rồi."

Họ tiếp tục. Một mảnh nhỏ dưới mắt hắn, thận trọng ấn sao cho nó không tụt vào trong. Phần bên trên bàn tay trái. Phần bên ngoài tai hắn.

Họ vẫn chưa động đến cái bát, giải quyết những mảnh to hơn, dễ nhìn thấy hơn trước.

Và rồi—

Một tiếng nứt nhỏ. Till ngẩng phắt đầu lên và Ivan nhìn xuống. Mảnh vỡ đầu tiên mà Till dán trở lại, mảnh trên cổ hắn, giờ nằm lại trên sàn.

Cả hai nhìn chằm chằm vào nó, như thể đang chế giễu mọi thứ.

Chậm rãi, cẩn thận, Till nhặt mảnh vỡ lên. Ngón tay em run rẩy. Ivan ngẩng đầu lên khi mắt em bắt đầu long lanh, nước mắt trực trào. "Chết tiết. Chết tiệt."

Ivan thở dài. "Đừng sợ. Em nói mình là được mà, đúng không nào?" Hắn nói sai rồi. Ivan chưa từng học được cách dịu giọng, học cách làm thế nào khiến nó đủ nhẹ nhàng để Till cảm thấy được an ủi. Kỹ năng tốt nhất của hắn là làm điều ngược lại.

"Em không làm được." Till lặp lại. Tay nắm chặt mảnh vỡ đến nỗi chỉ cần thêm chút nữa sẽ cắt vào tay. Vai em co lại.

"Vui lên." Ivan cố gắng, như thể họ còn là trẻ con cố gắng cứu lấy bông hoa úa tàn.

"Tay em —tay em cứ không ngừng run." Till nói, đánh rơi mảnh vỡ xuống sàn.

"Đây." Ivan với lấy tay em nhưng em giật lại trước khi hắn chạm vào.

"Đừng. Nhỡ nó tệ hơn nếu anh chạm vào em thì sao?!"

"Chúng ta thử rồi mà, nhớ không?"

Till lắc đầu trước khi hắn kịp nói hết câu. "Không, không, không. Đừng chạm vào em."

Ivan suy nghĩ về việc chọc em. Chỉ để xem em sẽ làm gì.

"Anh không thể chết được."

"Tôi không chết." Ivan xoa dịu em.

"Anh nói dối."

Có lẽ có một chút. Tình hình đúng là không khả quan.

Till chắc hẳn đã đọc được điều đó trên mặt hắn, vì hơi thở tiếp theo của em là tiếng nức nở. "Anh vẫn không thể thành thật với em sao? Em đang cố nói cho anh biết, điều đó quan trọng như thế nào—"

"Nếu em sợ, tôi có thể tự dán lại." Ivan ngắt lời, ra dấu tới tay Till.

"Em không sợ." Till nói. Nó khiến tai hắn—à, tai còn lại của hắn—ù lên. "Em làm được. Em chỉ cần." Till nuốt xuống, cố gắng chớp mắt. Giọng em vỡ vụn khi cố gắng nói thành lời. "Em chỉ cần tập trung thôi. Và anh cần phải im đi. Anh đúng là quá-"

Till nói cái gì đó nữa, cái gì đó về việc Ivan phiền phức và ngu ngốc và không biết cách im miệng. Hơi thở của em càng ngày càng hỗn loạn. Luồng gió bên trong Ivan bỗng trở nên ấm áp. Cảm giác giống như Till vậy. Vị máu vương vấn trong miệng hắn. Ngón tay em chạm vào vai hắn nhưng Ivan chỉ có thể cảm nhận được mấy miếng băng y tế. "Em phải biết cái này không phải kế lâu dài."

"Anh im đi." Till nói. "Anh không thể chết được. Anh phải ở đây chứ. Anh không thể—không hợp lý chút nào. Anh có thể đi đâu cơ chứ?"

"Tốt nhất là đi vào một khung tranh." Cổ họng Ivan hơi khô, hắn cảm thấy một phần má mình nứt ra.

"Em không biến anh thành tranh mosaic đâu."

"Tiếc thế."

Môi Till run lên. "Em... Ivan. Anh biết. Anh biết em cảm thấy thế nào mà đúng không? Tới giờ thì anh biết rồi, đúng không? Đừng làm như thể anh không biết nữa." Giọng em nhỏ bé.

Ivan chớp mắt. Hắn có biết Till...cảm thấy thế nào? Tất nhiên rồi. Nhưng việc Till cảm thấy kinh tởm có đáng để khóc không? Trừ khi em đang nói về thứ khác. "Tôi không biết. Tôi phải biết gì cơ?"

"Đừng ngốc như vậy nữa." Till dùng tay che mắt mình.

"Em mới ngốc ấy." Ivan tự động đáp trả.

"Em không có." Till giận dỗi.

Ivan nhìn em. Mặt Till đỏ ửng và sưng húp. Cả khuôn mặt em dính đầy nước mũi và nước mắt. Thật mềm mại. Ivan nuông chiều bản thân và chọc vào trán em.

Như thể Ivan vừa nhấn vào một cái nút vậy. Giây phút hắn chạm vào, Till sụp xuống. Em dùng hai lòng bàn tay ấn mạnh vào mắt, thở không vững. "Chết tiệt." Till thở ra. "Đây là tháng tệ nhất cuộc đời em và anh làm như chẳng có gì xảy ra vậy."

Tháng tệ nhất cuộc đời em.

"Till." Ivan mở lời. Không ai có thể nói rằng hắn không chuyên nghiệp. "Nếu em cảm thấy kinh tởm thì tôi có thể tự làm."

Cả người em giật nảy. "Gì cơ."

"Em không phải lo lắng nữa." Ivan nói một cách máy móc.

Nó dường như chỉ khiến Till giận hơn.

"Anh—anh bị cái làm sao thế?! Kinh tởm? Sao anh lại—Cái quái gì?! Sao anh lại nghĩ vậy cơ chứ?"

"Thì có chuyện nôn mửa này."

"Em chỉ nôn có một lần."

"Em sụt cân nữa. 2,4 kilogram."

"Anh đùa e— đó là vì em stress."

"Và em liên tục về muộn."

Till cào tay qua tóc. Nước mắt đã dừng lại, nhưng mặt em vẫn ướt nhẹp. "Bởi vì." Em lại sụt sịt. "Bởi vì em nghĩ, nếu chạm vào anh làm mọi chuyện tệ hơn, thì có lẽ em không nên ở nhà nhiều. Và có lẽ anh sẽ khỏe lên." Giọng em nhỏ đến mức Ivan gần như không nghe thấy.

Nhưng. "Em chán ghét tôi." Ivan nhắc lại. Bởi vì đó là sự thật. Tất cả những lời nãy giờ cũng chỉ là lời bào chữa, và chúng không thay đổi được sự thật mà Ivan đã biết từ đầu.

Till lắp bắp. Mặt em đỏ đến nỗi Ivan thoáng nghĩ liệu em có sắp ngất không. "Anh là ai mà dám nói vậy?"

Ivan cau mày. "Em đang lẫn lộn cảm xúc thôi."

Till thẳng lưng, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Anh đúng là khốn nạn mà. Nếu anh không th- th-," em nhăn mặt. "Không thích em thì cứ nói. Đừng nhét chữ vào miệng em."

Thích.

Thích.

"Sao cơ?"

"Anh ngốc quá." Till nói. Hai mắt lại long lanh nước. "Em mặc kệ anh có biến thành thủy tinh hay không."

"Sứ."

Till tiếp tục như thể không nghe thấy hắn nói. "Anh có thể ghê vì cả ngàn lý do khác. Cái này...em không để tâm đâu. Anh sẽ không chết, nên chẳng quan trọng anh trông như nào. Em sẽ gắn anh lại mãi mà thôi."

Và rồi Till hôn hắn.

Không phải lên môi. Lên má, ngay bên trên chỗ Ivan biết có một vết nứt lớn. Nhẹ như bông.

Có một tiếng nứt.

Till giật người lại. Theo bản năng, Ivan cúi xuống nhìn xem mảnh nào đã rơi xuống.

Và... chẳng có gì cả.

Hắn dừng lại. Khi hắn định hình lại, nó không đau chút nào. Hiếm có khi nào không đau.

Hắn chuyển sang nhìn Till. Till vẫn chưa di chuyển. Em đang nhìn chỗ mình vừa đặt môi lên. "Cái quái gì."

Ivan...Hắn phải làm gì bây giờ?

"Cái quái gì." Till lặp lại.

Ivan đặt một ngón tay lên xương gò má. Những ngón tay bị băng kín đã ở đó trước.

Hắn không cảm nhận được vết nứt nữa.

"Nó—Không thể nào." Till hụt hơi. "Gì thế này?"

"Gì thế này?" Ivan ngu ngốc nhại lại.

"Anh—anh đang lành dần." Till đáp. Em cười, kích động vô cùng. "Cái quái gì thế này."

"Till." Ivan nói, giọng khô khốc.

Till nhặt mảnh xương quai xanh và đặt vào đúng vị trí. Em ấn môi lên đó.

Ivan nén cơn rùng mình. Lần này không phải vì lạnh.

Lần nữa, lại có tiếng động. Không có chút đau đớn nào. Da thường, không một vết nứt trở lại. Ngay cả chỗ vụn bé li ti cũng lành, những mảnh mà Ivan tưởng là đã mất mãi mãi. Như thể da hắn tự thích nghi vậy.

"Mizi nói đúng." Till hít một hơi. "Là lời nguyền tình yêu."

Lời nguyền tình yêu, Ivan nghĩ. Mizi luôn là một người lãng mạn. "Và Mizi nghĩ nguyên nhân là?"

Till lắc đầu. "Anh phải xác nhận một việc trước đã."

"Xác nhận gì?"

"Rằng anh th—Rằng anh thích ai đó."

Ivan hít bốn hơi thật sâu. "Ừ." hắn nói đơn giản.

"Được rồi." Till gật đầu. "Được rồi. Và...và là ai vậy ạ?"

"Biết là ai thì có liên quan tới lời nguyền của Mizi không?"

Till nhăn mặt. "Có ạ."

Ivan hít thêm một hơi thật sâu nữa. "Till."

Till ủ rũ. "Dạ."

"Em nghĩ là hồi sáu tuổi tôi tặng em con kỳ nhông đó chỉ để đùa thôi sao?"

Till cau mày. Ivan đọc được vẻ bối rối trên mặt em. "Anh... anh tặng em vì anh nghĩ sẽ buồn cười lắm. Vì em sợ chúng."

"Tất nhiên là có lý do đó nữa." Ivan gạt đi. "Nhưng nó có một cái vảy màu tím. Đó là lý do tại sao tôi tặng cho em."

Mắt Till giật giật. "Chuyện này thì liên quan gì?"

"Tôi đã ăn mất thanh sô-cô-la duy nhất mà em được tặng dịp Valentine hồi trung học."

"Ivan."

"Và tôi đã cố tình cạo quá nhiều tóc sau đầu em khi em muốn cắt undercut."

"Anh cố tình làm thế á?!"

"Tôi cũng đã nói là tôi sẽ hôn em khi Mizi bắt đầu hẹn hò với Sua."

Till nuốt xuống. "Lúc đó anh chỉ muốn trêu em thôi."

"Em nên học cách diễn giải ẩn ý." Ivan nói. Hắn cảm thấy—hắn không rõ nữa. Cuộc trò chuyện này đã đảo lộn quá nhiều lần đến nỗi hắn cũng không theo kịp. Ivan không biết Till đang xoay xở như thế nào.

Till dần nhận ra.

"Giả thuyết của Mizi," Ivan nhắc em.

Till gật đầu. "Vậy—vậy là..."

Có lẽ Till quá xấu hổ để thừa nhận, Ivan kết thúc câu nói trong đầu. Một chút hài hước mà hắn không cảm nhận được nhiều ngày lại ùa về.

"Anh có, um." Till hít một hơi thật sâu. "Anhcónghĩvềemnhiềukhông?"

Ivan tò mò biểu cảm của Till. Câu trả lời trung thực là Ivan chẳng nghĩ về thứ gì khác.

Till nói, "Mizi nghĩ đó là nguyên nhân. Và là thứ khiến mọi chuyện tệ hơn. Chứ không phải... không phải là đụng chạm. Mà là suy nghĩ. Bất kỳ suy nghĩ nào, chị ấy nói vậy. Chị ấy nghĩ là anh hẳn đã... em không biết nữa. Nghĩ về ai đó quá nhiều. Và điều đó quá sức chịu đựng. Đối với vũ trụ, hay gì đó. Bởi vì anh. Thích. Họ." Em ngập ngừng giải thích. "Và mỗi lần anh, ừm, nghĩ về họ, mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Anh..." Em làm một cử chỉ mơ hồ.

Ivan cố gắng gật đầu.

"Nhưng. Nhưng không còn quan trọng nữa rồi." Till gạt đi. "Rõ ràng là chị ấy nói đúng. Và. Và chúng ta có thể nói về chuyện đó sau." Em nhặt một mảnh vỡ khác và đặt lên cằm hắn. Hắn tò mò sao Till có thể biết chỗ nó nằm ở đâu. Không cần kiểm tra lại. "Em sẽ sửa anh, và rồi. Và rồi mình có thể nói chuyện. Nói chuyện. Ưm. Và-và, anh biết đấy. Thực sự..."

"Hôn." Ivan bổ sung.

Till không nhìn vào mắt Ivan. Thay vào đó, em ấn môi mình lên cằm hắn.

-

Sau một lúc thì Ivan mở miệng. "Tôi nên cởi nốt đồ ra." Hắn chỉ còn mặc đồ lót. Túp lều nhỏ bên dưới dựng cao rõ ràng.

Tao nhớ mày, Ivan nói với nó.

Till hôn lên vết nứt trên đầu gối hắn. Thật thần kì là em chưa bị sứt môi. Ivan tiếp tục, "Tôi vỡ khắp nơi luôn Till à. Khắp mọi nơi. Em không được quên chỗ nào đâu đấy nhé."

"Em sẽ gắn anh lại rồi đấm anh đấy." Till cảnh cáo. Môi em sưng đỏ. Ivan kìm nén tiếng rên rỉ.

"Công bằng thôi." Hắn vươn tay nắm lấy cằm Till.

Hai mắt em mở to. Em bé khóc nhè xấu xí và xinh đẹp nhất Ivan từng thấy, hắn vui vẻ nghĩ. Cả mặt em sưng hết lên. Ivan sẽ phải đảm bảo tí nữa em uống đủ nước. Nước mắt khô lại và nước mũi chảy xuống quá môi, nhỏ khỏi cằm.

Ivan hôn lên môi em. Hắn chẳng buồn quan tâm tới nước mũi.

"Em chữa môi anh rồi mà." Till thì thầm. "Em còn phải làm cả chân bên trái nữa."

"Người hùng của tôi." Ivan nói, và rồi hôn em lần nữa.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net