11
"Hình như pha hơi đậm thì phải." Cốc Nhất Hạ biết quán bar mà Vương Lệ Phàm hay đến, lượn hai vòng liền tìm thấy Vương Quan đang bị bắt chuyện giữa đám đông uống rượu. Anh tiến lên bắt chuyện với Vương Lệ Phàm, Vương Lệ Phàm nheo mắt, hơi cau mày nhìn anh, dường như đột nhiên rất hứng thú với anh.
"Hay là tôi mời cô qua quán khác nha? Quán đó tôi quen lắm, bà chủ là một cô gái răng hô, chắc sẽ hợp với cô đó." Cốc Nhất Hạ nói.
"Tôi còn tưởng cậu đến để tán tỉnh tôi." Vương Lệ Phàm cười cười.
"Gái đẹp mà, tôi đương nhiên có hứng thú." Cốc Nhất Hạ nói,
"Nhưng cô không phải người đẹp bình thường, chiến thuật phải vòng vèo một chút."
"OK, vậy thì đi thôi." Vương Lệ Phàm đồng ý lời mời của anh. Quán Pledge tối nay làm ăn không tồi. Triệu Chính Muội đang ngồi uống rượu với Phan An ở một góc, tiện thể an ủi tâm trạng của cô. Cốc Nhất Hạ vừa bước vào cửa, Triệu Chính Muội liền phát hiện ra anh, thấy người này dẫn theo một người đẹp đi về phía mình, hơi không hiểu ra sao.
"Đây là Never, đây là Nhỏ Dean, đây là Annie." Cốc Nhất Hạ không ngờ Phan An lại ở đây, thấy sắc mặt Vương Lệ Phàm lập tức sa sầm xuống, vội vàng nói,
"Sao lại trùng hợp thế này."
"Gặp phải chuyện như vậy, đi cùng cô ấy giải khuây thôi." Triệu Chính Muội nói,
"Thôi đừng nói những chuyện không vui này nữa."
"OK." Cốc Nhất Hạ ngồi xuống bên cạnh cô.
"Sao thế, tâm trạng tệ vậy à? Không phải vừa tán được một người đẹp sao." Triệu Chính Muội hỏi.
"Không có." Cốc Nhất Hạ không muốn giải thích nhiều, gọi nhân viên phục vụ một tháp bia,
"Never, cô uống gì?"
"Để tôi gọi cho, rượu của quán chúng tôi thì tôi rõ nhất." Triệu Chính Muội nói. Vương Lệ Phàm gật đầu.
"Ê, không phải anh nên ở nhà giúp dỗ em bé sao, chạy ra ngoài uống rượu làm gì?" Triệu Chính Muội huých vào vai Cốc Nhất Hạ, nói nhỏ. Cô liếc nhìn Vương Lệ Phàm, người phụ nữ này đang nhìn Cốc Nhất Hạ, trong mắt tràn đầy sự tò mò.
"Đừng nhắc đến cái kẻ xui xẻo đó." Cốc Nhất Hạ nghe thấy hai chữ Hip Mù liền có chút bực bội,
"Để cho anh ta cô độc đến già đi."
"Thôi đi ông, nỡ lòng nào?" Triệu Chính Muội cụng ly với anh. Cốc Nhất Hạ uống cạn cả chai, cơn tức giận vốn chưa nguôi ngoai lại càng bị cồn thổi bùng lên, anh nói một câu “tôi đi hút thuốc”, rồi đứng dậy, mượn A Hổ một điếu thuốc và bật lửa. Anh đã rất lâu không hút thuốc, kể từ khi anh cho rằng chính đầu mẩu thuốc chưa dập của mình đã khiến chiếc xe bốc cháy làm thiêu rụi tài liệu, đồng thời khiến bản thân mất đi một chân, anh đã bỏ thuốc.
Nhưng hôm nay anh thật sự rất tức giận, tức đến mức không hút một điếu để giải tỏa thì không xong.
"Ê, không phải cậu bỏ thuốc rồi sao? A Tuấn mang theo bức thư tình cũ kỹ của mình đến Pledge, thấy dáng vẻ vô cùng tức tối của Cốc Nhất Hạ, quyết định tạm gác nữ thần sang một bên, qua an ủi bạn thân trước.
"Bực mình." Cốc Nhất Hạ nói.
"Bị từ chối à?"
"Còn bực hơn cả vậy nữa."
"Không phải chứ, không phải cậu bị từ chối nhiều lần đến mức đã luyện được mặt dày rồi sao."
"…"
"Đùa thôi mà" A Tuấn khoác vai anh lắc lắc,
"Không biết tại sao, tôi thấy sau khi cậu về nước, thay đổi lớn thật đó"
"Vậy à." Cốc Nhất Hạ rít một hơi thuốc, lơ đãng nói.
"Trầm tính hơn nhiều rồi, cảm giác so với lần trước tôi đến thăm cậu, vui vẻ hơn rất nhiều." A Tuấn cười cười,
"Là vì vị đại luật sư kia à? Cậu ở bên cạnh anh ta, trông thoải mái nhất." Cốc Nhất Hạ liếm môi, dập tắt điếu thuốc, rất nghiêm túc nói với A Tuấn:
"Nếu tôi nói với anh, tôi thích ảnh, anh có thấy tôi biến thái lắm không." A Tuấn hơi kinh ngạc, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường,
"Không đâu. Lần trước tôi thấy cậu và anh ta đi cùng nhau nói nói cười cười, tôi đã không gọi. Cậu vui là tốt rồi. Kể từ khi… tôi chưa từng thấy cậu cười vui vẻ như vậy. Ý tôi là, cười từ trong bụng, chứ không phải hời hợt bên ngoài. Thấy cậu bây giờ như vậy, tôi yên tâm hơn nhiều."
"… Ồ."
"Thôi được rồi. Tôi đi tìm người tình trong mộng của tôi đây, cậu cứ từ từ" A Tuấn mang theo thư tình của mình đi tìm Vương Lệ Phàm.
Cốc Nhất Hạ nhìn anh ta nhận được nụ hôn của Vương Lệ Phàm, cảm thấy hơi ghen tị. Ghen tị vì tình cảm của anh ta có thể được đáp lại, bất kể kết quả là tốt hay xấu.
"Muốn một nụ hôn thì tôi cũng có thể cho cậu." Vương Lệ Phàm thấy anh đi tới, cười nói.
"Tôi sẽ coi như cô đang quyến rũ tôi đó." Cốc Nhất Hạ vừa nói, vừa sáp lại gần ra vẻ muốn hôn cô. Không ngờ cô lại không né, Cốc Nhất Hạ sững người một chút, rồi kéo dãn khoảng cách.
"Sao vậy?" Vương Lệ Phàm kỳ quái hỏi. Cốc Nhất Hạ chăm chú nhìn cô một lúc, nói:
"Tôi thấy cô rất kỳ lạ. Không phải cô nên rất ghét tôi sao?"
"Tại sao tôi phải ghét cậu?" Vương Lệ Phàm nói,
*Hip Mù uống cà phê thấy đậm là vì cự nhau với Gogo xong ảnh cảm thấy đắng lòng
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net