Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8

Bảo an cũng phải kiếm sống. Cốc Nhất Hạ cho một chút lợi lộc liền thuận lợi sao chép được đoạn phim lúc đó, đồng thời gửi một bản cho Văn Thân Hiệp. Rất nhanh sau đó bên kia đã gọi điện tới, hỏi anh có cách nào đi hỏi xem ở Hồng Kông có nơi nào bán loại camera quay lén đó không. Anh nói mình đang trên đường rồi, không thì gửi video cho anh ta làm gì. Lúc Cốc Nhất Hạ về đến nhà đã là nửa đêm nửa hôm, phát hiện chỉ có một mình Văn Thân Hiệp đang ngồi trên sofa nghe video, không thấy Lulu đâu cả.

"Phi Vân đâu rồi?" anh hỏi.

"Phi Vân nào?" Văn Thân Hiệp tháo tai nghe ra hỏi.

"Là Lulu đó." anh nói.

"Đừng có lấy cái tên cậu đặt bừa mà dùng cho con nhà người ta. Hơn nữa Lulu là con gái." Văn Thân Hiệp nói,

"Nhỏ Dean dẫn con bé qua nhà dì Bối ở kế bên rồi"

"Anh đừng có định kiến rập khuôn, sao Phi Vân lại không thể là tên con gái chứ, vừa phóng khoáng lại vừa đậm chất võ hiệp." Cốc Nhất Hạ ngồi xuống bên cạnh anh ta, tiện tay cầm ly của anh lên uống một ngụm lớn,

"Sao lại là sữa?"

"Cậu không cần ngủ à?" Cốc Nhất Hạ bĩu môi, nói:

"Tôi đã hỏi Bảo Thoa rồi, cổ đã tìm cách xem được mẫu mã, tôi lại đi hỏi thăm, mẫu này khá đặc biệt, hơn nữa còn hơi mắc, nửa năm gần đây cũng chỉ bán được ba cái, thông tin danh tính đã lấy được rồi. Bên anh thì sao? Có nghe được gì hữu ích không?" Văn Thân Hiệp ra hiệu cho anh kéo thanh tiến trình,

"Dừng lại. Chính ở đây, tôi nghe thấy có tiếng va chạm. Nhỏ Dean đã xem giúp tôi rồi, ở đây mọi người đều đang dồn về phía trước, góc dưới bên trái có một người đàn ông đội mũ rời đi, hẳn là hắn ta." Cốc Nhất Hạ đã sớm học được cách không nghi ngờ kết luận của Văn Thân Hiệp trong một vài chuyện, hơn nữa anh lại xem kỹ lại một lần nữa, bước chân của người đàn ông đó quả thật rất hoảng loạn, trông không được bình thường, so với đám đông hiếu kỳ xung quanh thì vô cùng lạc lõng.

"Tiếc là thông tin tôi lấy được không có ảnh, không thể đối chiếu trực tiếp được." Cốc Nhất Hạ nói.

"Xem ra tôi chỉ có thể đi tìm người khắp nơi thôi"

"Có địa chỉ không?" Văn Thân Hiệp hỏi.

"Hai trong số đó là gửi chuyển phát nhanh, có địa chỉ"

"Vậy thì tìm cái địa chỉ nào gần trung tâm thương mại nhất đi." Văn Thân Hiệp nói.

"Ô, Hip Mù giỏi quá ta, cái này cũng nghĩ ra được." Cốc Nhất Hạ véo má anh ta.

"Tôi thấy cậu đang mỉa mai tôi thì có." Văn Thân Hiệp gỡ tay anh ra, hai người lại vặn vẹo thành một cục trên sofa.

"Dì quen rồi." Dì Bối nói với Triệu Chính Muội đang mắt chữ A miệng chữ O, rồi lại nói với hai đứa gà con tiểu học đang vật nhau trên sofa,

"Gogo về là tốt rồi, trả Lulu lại cho hai đứa, con bé cứ khóc đòi hai đứa ẵm đó"

"Ô, có phải Phi Vân BB nhớ con không." Cốc Nhất Hạ bế đứa bé qua dỗ dành.

"Tôi đã nói cậu đừng có đặt tên lung tung cho con nhà người ta rồi mà." Văn Thân Hiệp nói.

"Khoan đã," Triệu Chính Muội cuối cùng cũng ngậm được miệng lại,

"Hai người, hai người, sống chung với nhau à?"

"Đúng vậy, tan tan hợp hợp, ra ra vào vào cũng được một thời gian rồi." Cốc Nhất Hạ nói,

"Lulu, có phải chú Hip Mù rất tệ không, chú ấy lại dám bỏ mặc con ở bên đó với dì Dino!"

"Cốc Nhất Hạ anh muốn chết à!"

"Suỵt——" Bị cả ba người suỵt cho một tiếng, Triệu Chính Muội đành ngậm miệng lại một cách nhục nhã. Cô nhìn Cốc Nhất Hạ và Văn Thân Hiệp bàn chuyện con cái, cảm thấy hai người họ mới là cùng một thế giới, còn mình thì càng lúc càng xa Hip Mù hơn.

"Dino, cô đi đường cẩn thận nha!" Cốc Nhất Hạ hét về phía bóng lưng của Triệu Chính Muội. Dì Bối nhẹ nhàng lườm anh một cái, rồi đuổi theo tiễn cô.

"Dino giận rồi à?" Cốc Nhất Hạ hỏi.

"Cậu hỏi tôi à?" Văn Thân Hiệp nói.

A Chu và những người khác tụ tập lại thì thầm to nhỏ, cảm thấy hôm nay bà chủ Triệu của họ cứ một mình nốc rượu, trông có vẻ không ổn. Sau một hồi đùn đẩy, cuối cùng họ cũng đẩy được A Chu ra để hỏi thăm tình hình cụ thể, thuận tiện hóng chuyện, lý do là đều là phụ nữ sẽ dễ nói chuyện hơn. A Chu không muốn đi tới, vừa mới hỏi được một chữ “Chị”, đã bị Triệu Chính Muội đang say khướt ôm chầm lấy, tuôn nửa chai rượu vào bụng.

"Tại sao Hip Mù thà chọn ảnh chứ không chọn tôi?" Triệu Chính Muội vung vẩy chai rượu than,

"Tôi quen ảnh bao nhiêu năm như vậy, tôi khó khăn lắm mới khiến ảnh thừa nhận tôi là bạn, tôi làm thư ký pháp lý cho ảnh, giúp ảnh làm bao nhiêu chuyện, dựa vào gì mà một người vừa mới quen ảnh chưa được mấy tháng lại có thể dọn vào nhà ảnh, đứng bên cạnh ảnh tán tỉnh?"

"Ý chị là…"

"Không phải là cái tên Gogo đó sao!" Triệu Chính Muội gào lên,

"Anh ta đó, thân với Hip Mù đến mức mặc chung một cái quần rồi, ê, tôi đã bao giờ được ăn cơm ở nhà ảnh chưa? Ảnh mới đến bao lâu, hai người họ đã dùng chung chén luôn rồi! Dựa vào cái gì chứ? Rốt cuộc ảnh có điểm nào tốt, dựa vào đâu Hip Mù quen ảnh xong cả con người đều thay đổi?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net