𝟏.
1.
Ở Okhema từng có một thể loại sách dã sử rất ăn khách. Người ta đồn rằng chúng không chỉ kể về những lời thì thầm ân ái giữa các vị thần, mà còn tiết lộ chuyện phòng the của những vị quân vương nổi tiếng. Đối với những người tiên phong, điều này giống như làn gió hậu hiện đại cuối cùng cũng thổi đến Amphoreus vậy, người ta không hẳn thờ ơ với những câu chuyện vĩ mô, nhưng lại đặc biệt say mê mấy trò kịch tính vặt vãnh. Với sự mâu thuẫn này, cô và Dan Heng sớm đã nhìn quen mà chẳng buồn thắc mắc.
Nhưng còn có những người nhìn không quen, Mydei đã từng cân nhắc việc cử người đến ngăn chặn việc lưu hành của cuốn sách bằng cách đe dọa - bởi vì Phainon thực sự thích làm phiền hắn ta bằng những lời đồn đại vô lý này.
" Vậy Arenos và Heinuna thực sự là anh em ruột sao ? "
" Thành Kremnos chưa từng có vị vua hay hoàng hậu nào như vậy. "
" Ôi, tiếc thật. Câu chuyện của hai người họ được chuyển thể thành vở kịch đang hot nhất ở Okhema hiện nay đó. "
Phainon khép sách lại, thở dài: " Nếu khán giả phát hiện ra là bịa ra, họ sẽ cảm thấy như bị Zagreus lừa gạt, danh tiếng của Mnestia sẽ bị đe dọa. "
Sự tiếc nuối chân thành đến nực cười ấy khiến thần kinh mỏi mệt của Mydei bị chọc trúng, hắn mệt mỏi day day thái dương.
" Đấng Cứu Thế, đó có phải là điều ngươi nên lo lắng không ? "
Lúc đó, hắn cũng không rõ trong đầu Phainon đang nghĩ gì mà lại đột ngột chia sẻ với hắn những mẩu dã sử kỳ quái ấy. Chỉ là, hắn hoàn toàn không hứng thú, mà sự thờ ơ ấy, Phainon cũng trông thấy rõ ràng.
Chẳng bao lâu sau, Nhà Khai Phá bất ngờ đưa cho Mydei hai tấm vé kịch. Nhìn kỹ lại thì đúng là vở kịch mà Phainon từng nhắc tới. Nhà Khai Phá bảo, hai tấm vé này vốn dĩ do Phainon đưa cho họ và vở kịch sẽ được trình diễn vào tháng sau. Nhưng ngay khi nghe nói vở kịch có nhiều yếu tố khiêu dâm phù phiếm, Dan Heng liền lấy lý do " cô ấy còn nhỏ " để ngăn ý định xem kịch của Nhà Khai Phá, buộc phải tìm người khác để tặng lại.
Nhà Khai Phá suy nghĩ về điều đó và nghĩ rằng Mydei có thể quan tâm đến câu chuyện của thành Kremnos, nên đã đưa nó cho hắn ta.
Mydei thực ra chẳng có hứng thú gì với những thứ ấy, hắn quan tâm hơn đến lý do tại sao Phainon lại mua đến hai tấm vé.
Anh định sẽ đưa ai đi xem vở kịch khiêu dâm này ?
Mang theo nỗi nghi hoặc lạ lùng ấy, Mydei như bị quỷ thần xui khiến mà giữ lấy hai tấm vé trong tay.
Có đôi khi, một hành động rất nhỏ thôi cũng giống như đang lặng lẽ mở nắp chiếc hộp Pandora. Một khi trong lòng còn thấp thỏm với câu hỏi chưa được trả lời, thì chính câu trả lời ấy sẽ không ngừng đeo bám lấy không buông.
Mydei vốn chỉ muốn hỏi thăm về tấm vé, thế nên hắn không ngờ trước khi bộ phim khiêu dâm này mở màn, hắn lại trở thành khán giả duy nhất ngồi hàng ghế đầu của một bộ phim khiêu dâm hoàn toàn khác.
" Ah...khoan đã..ưm...! "
" ... "
Trên giường có hai người nằm, người này đè lên người kia, thân hình trong suốt như pha lê hòa quyện vào nhau, rung lắc dữ dội trước mặt Mydei.
Tàn ảnh của ký ức khiến khó mà đoán được hai người đang quấn lấy nhau ở tư thế nào, nhưng dù những khối cơ bị pha lê uốn thành những cạnh sắc cứng nhắc, vẫn có thể cảm nhận được sự mơ hồ của tình dục qua những chi tiết va chạm vào nhau.
Cho đến khi tấm chăn mỏng tuột khỏi người họ và để lộ những mảnh thân thể trần trụi, cuối cùng cũng khiến trái tim treo lơ lửng của Mydei chết lặng.
" Hãy kiểm soát giọng nói của mình...Ngày mai là Lễ hội Hermes*, hoàng thành đêm nay đã tăng cường binh lính tuần tra, ta không muốn ai khác nghe thấy tiếng rên của ngươi. "
Trong từng nhịp thở nặng nề, câu nói bật ra vẫn giữ được sự rõ ràng, thế nhưng, phần cơ thể bên dưới lại chẳng hề có chút điềm tĩnh nào như lời lẽ kia. Người bên dưới hiểu ý, lấy tay che miệng mình lại, chỉ có thể rên rỉ khe khẽ. Nhưng người bên trên dường như có chút bất mãn vì không nhìn thấy được nửa khuôn mặt bị che khuất, liền nắm lấy hai tay người dưới, giơ cao lên khỏi đầu, rồi giữ chặt lấy cổ tay, như thể không muốn bỏ sót bất cứ biểu cảm nào của y.
" Ngươi làm gì vậy...Ta làm sao khống chế được... "
Còn chưa kịp nói hết câu, người bên trên đã cúi xuống, chiếm lấy môi lưỡi y, bịt chặt miệng y.
Trong không gian chỉ còn lại tiếng thở dốc của Mydei.
Ngay từ đầu, hắn đã nhận ra người bên trên chính là mình, không thể nhầm lẫn hình xăm độc đáo này.
Mắt người bên dưới bị bịt kín bằng vải bông, lớp tinh thể trong suốt làm mờ đi màu da và tóc, chỉ nhìn ra được là một người đàn ông cường tráng. Cho đến khi y mở miệng, tiếng chuông báo động trong lòng Mydei vang lên - đó là giọng nói của Phainon.
Mydei bất giác lùi lại một bước.
Chết tiệt, hắn đúng ra nên sớm đoán được hắn không thể mong chờ có được thứ thông tin nào ' ra hồn ' từ chính tẩm cung của mình.
--
Dưới sự trợ giúp của những vị khách ngoài trời sao, hành trình của các hậu duệ Chrysos đã diễn ra suôn sẻ. Cuối cùng, họ cũng mở được một góc lồng thời không, vô số mảnh vỡ thời không như sao băng bay vút qua bầu trời Amphoreus.
Rất nhiều mảnh vỡ rơi xuống đất, rải rác khắp các ngóc ngách của Amphoreus, hóa thành những mảnh vỡ hồi tưởng, những ' tàn ảnh ' lẩn khuất ở khắp ngóc ngách thành thị. Tuy nhiên, so với những ký ức quá khứ của thời không này, những tàn ảnh rải rác này lại mang theo những ký ức của một thời không khác.
Đây thực ra là một món quà ngoài ý muốn. Để lấy thông tin từ không gian thời gian khác, Aglaea đã cử Mydei và Phainon đến thành Kremnos, dự định khôi phục lại những hình ảnh ở đó. Sau khi hai người bàn bạc, để đối phó với đám tín đồ điên cuồng của Nikadori, họ thậm chí còn chia nhau ra để tăng hiệu suất.
Kế hoạch, lẽ ra, là hoàn hảo như vậy.
Chứ không phải để một mình Mydei mắc kẹt giữa tình cảnh thế này.
Hắn bất động đến mức như bị mê hoặc. Thỉnh thoảng, có tín đồ mò vào, nhưng chưa kịp tìm hiểu tình hình bên trong, đã bị những chiếc gai nhọn đâm văng ra khỏi cửa. Sau vài lần như vậy, Mydei càng thêm mất kiên nhẫn, dứt khoát dùng những chiếc gai nhọn chặn cửa phòng ngủ lại.
Thật sự rất kỳ lạ.
Mydei đã không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ. Rõ ràng hắn thực sự không hứng thú với mấy thứ hí kịch dâm uế, nhưng giờ đây hắn lại có vẻ sợ hãi rằng có người sẽ làm xáo trộn khung cảnh trước mắt.
' Mydei ' - hay đúng hơn là Mydeimos, để ngăn ' Phainon ' vùng vẫy, đã giật phắt vòng cổ của y ra, rồi trói chặt hai tay y lên trên đầu. Sau đó, hắn rút ra một sợi xích từ đâu đó, đầu dây xích khớp hoàn hảo với vòng cổ, đầu còn lại thì buộc vào cái giá đỡ ở đầu giường. Sợi xích không được đàn hồi lắm, chèn ép không gian cử động của ' Phainon '. Phần thân trên của y gần như bị kẹp chặt vào đầu giường, chỉ còn biết mặc cho Mydeimos muốn làm gì thì làm.
Có vẻ đã chán trò đối mặt, hắn liền lật ngược người kia lại, túm lấy một chân rồi cứ thế mà đâm vào từ phía sau, cả gian phòng chỉ còn vang vọng âm thanh sắc lạnh của từng cú chạm sâu tận xương cụt.
Mydei nhíu mày, cũng cảm thấy cái phiên bản kia của mình thật quá thô bạo. Chưa kể đến màn giao hợp gần như bạo lực, khi hắn lật ' Phainon ' lại, ' Phainon ' rõ ràng vì cổ tay bị kéo siết mà bật ra một tiếng đau đớn, chắc chắn vết hằn sẽ hiện rõ trên da, vậy mà Mydeimos dường như chẳng hề quan tâm.
Hắn vuốt ve vòng cổ và sợi xích khoá, nói: " Quả nhiên đeo trên cổ ngươi vẫn là hợp nhất. "
Hắn ra vào càng mạnh hơn và đáp lại là tiếng rên rỉ mà người đàn ông dưới thân hắn dám phát ra từ kẽ răng.
Nếu là hắn, hắn hiển nhiên sẽ không đối xử với Phainon tùy tiện như vậy.
Tên kia vốn dĩ chẳng ưa kiểu chơi ép buộc giống thế.
...Khoan đã.
Sao hắn lại nói " nếu là hắn " ....?
Đúng lúc này, giọng nói thứ ba mơ hồ vang lên bên tai, Mydei nhận ra đó là tiếng Phainon đang gọi mình. Đối phương phát hiện cửa chính không mở được, nghĩ rằng Mydei gặp phải nguy hiểm gì đó bên trong nên liền dùng đại kiếm chém nát cửa.
Giữa làn bụi mù vừa tung lên, Mydei vội tắt đi tàn ảnh ký ức.
" Mydei ! Ngươi... " Phainon lao vào, mặt mày đầy lo lắng. Ánh mắt đảo quanh một vòng gian phòng chẳng có gì bất thường, rồi dừng lại nơi Mydei đang đứng thẳng đơ ở góc, hai người trừng mắt nhìn nhau.
" Ngươi...trong phòng ngủ này... " Phainon do dự một chút rồi nói: " Ngươi có phải...đang tức cảnh sinh tình ? Ta...nếu làm phiền rồi thì thật xin lỗi."
" Ai tức cảnh sinh tình ? " Thấy Phainon toan xoay người định rời đi, Mydei liền kéo tay anh lại, vẻ mặt âm trầm: " Đừng có lôi ta xuống cùng ngươi cái kiểu mềm yếu đó. "
Hắn không cho Phainon đi, đối phương cũng chẳng khách khí, bắt đầu quan sát từng món cổ vật trong phòng bằng ánh mắt như thể đang chuẩn bị đục mộ. Thấy viên tinh thể ký ức còn sót lại bên cạnh, anh tò mò đưa tay ra định chạm vào, nhưng bị Mydei nắm tay ngăn lại.
" Cái này đã được ghi chép lại. " Mydei nói.
" Không có gì hữu dụng cả. "
" Đây là phòng ngủ của ngươi. " Phainon là loại người rất biết đọc ý. Kẻ vừa nãy còn rộng lượng để anh sờ mó mấy món cổ vật quý giá, nay lại không cho xem tàn ảnh nhỏ nhoi kia, rõ ràng là có chuyện giấu trong lòng.
" Dù có vô dụng đến đâu thì vẫn phải có điều thú vị chứ, phải không ? Phản ứng của ngươi..."
Anh chợt nhận ra điều gì đó: " Có phải vì hoàng hậu ở đây không ? "
"...Hoàng hậu ? "
Phainon mím môi. Anh nhận ra mình đã lỡ lời.
" Lúc nãy ta đi từ phía Đông vào, có nghe vài lời tán chuyện của đám thuộc hạ. Có kẻ nói vương giả của thành Castrum Kremnos đi đâu cũng mang theo hoàng hậu. Có kẻ lại bảo vương suốt ngày mây mưa cùng ái hậu, vậy mà thân thể không hề sa sút, ra trận vẫn dũng mãnh phi thường ấy là vì hoàng hậu kia cũng là một nữ chiến binh tài giỏi. "
Anh dừng lại. "Ta cứ tưởng họ đang nói về cha ngươi, vì theo ta được biết, mẹ ngươi cũng là một chiến tướng kiêu hùng. Mãi sau này ta mới nghe rõ vị vua tên là Mydeimos."
Khi Phainon nói đến đây, ánh mắt lộ ra chút thất vọng. Anh quay lưng về phía Mydei, không để đối phương nhìn ra chút manh mối nào, chỉ xoay người đi tới vỗ vai hắn, đến khi chắc chắn mình không có khuyết điểm nào mới nói: " Không sao. Cho dù ngươi lên ngôi vua, cưới một người vợ như mẫu thân ngươi, không có nghĩa là ngươi sẽ đi lại bước đường của phụ thân mình, đúng không ? Chỉ cần đừng nghe mấy lời sấm truyền mà vứt bỏ con cái tùy tiện là được. "
" Chỉ tiếc là ta đi suốt quãng đường cũng không gặp được hoàng hậu thật sự. Không cho ta nhìn thì thôi, nhưng miêu tả một chút chắc cũng không quá đáng chứ ? Nàng ấy là người như thế nào ? "
" ... "
--Câu này nghĩa là sao ?
--Tên này, đến một tia, một chút, một hạt bụi khả năng cũng không từng nghĩ là đang nói về chính mình sao ?
Mydei lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chàng trai đang mỉm cười với mình trước mặt. Hắn khó chịu vì cảm xúc thừa thãi vô lý của mình, không hề nhận ra bàn tay Phainon đang nắm lấy vai hắn đang toát mồ hôi vì hồi hộp.
Hai dòng suy nghĩ hỗn loạn cứ thế tuôn trào trong không trung, rồi lại vụt mất nhau như thể lạc lõng.
"...Quả thực rất đẹp, nụ cười rạng rỡ, tràn đầy khí thế. " Mydei im lặng một lúc rồi nói: " Làn da trắng muốt, đôi mắt xanh biếc như có ma lực. Người đó đúng là lợi hại, kỹ năng và kinh nghiệm chiến đấu đều rất tốt, là đối thủ hiếm hoi khiến ta phải dè chừng. "
" Ồ, vậy sao ? " Hiếm khi nghe được một lời khen ngợi từ Mydei, Phainon giật mình. Ngay sau đó, anh nhận ra điều gì đó và lo lắng hỏi: " Ngươi nói kỹ năng chiến đấu...chẳng lẽ đã quen biết nàng ấy trong thời gian và không gian này rồi sao ? "
" Tất nhiên. " Mydei bình tĩnh ném một quả bom vào Phainon.
" Bọn ta là người quen. "
" À...Thì ra là vậy. "
Mặc dù Mydei vẫn giữ nguyên vẻ mặt khó coi đó, Phainon vẫn nghe thấy giọng điệu dịu dàng hơn bình thường từ lời miêu tả vừa rồi, nhưng anh lục tung cả não cũng không tìm được người phụ nữ nào khớp với lời miêu tả. Nghĩ rằng có lẽ mình chưa hiểu rõ Mydei, mà hỏi thêm nữa thì thật vô duyên, Phainon lắc đầu, quay người tấn công đám tùy tùng đang lén lút tấn công.
Mydei thấy anh không biết vì sao lại ra tay hơi quá, thậm chí còn làm hỏng cả mấy bộ sưu tập yêu thích của hắn. Liền một cước đá Phainon ra khỏi nội sảnh, tự mình dọn dẹp phòng, rồi mới tiếp tục đánh thẳng về phía Bắc.
" Đừng làm bộ mặt không biết đánh rắm, còn chuyện gì ngươi chưa nói ? "
Trong mắt người ngoài, miệng lưỡi Phainon dường như chẳng thể phun ra chuyện xấu nhưng kiểu giấu chuyện trong lòng thế này, chỉ có những người bạn thân thiết như hậu duệ Chrysos mới thấy được anh đang che giấu điều gì đó trong lòng.
Và khi anh bình tĩnh lại, Mydei càng cảm thấy khó chịu hơn. Đôi mắt xanh biếc của anh như thủy triều bị mắc cạn, gột rửa khuôn mặt tươi sáng, những con sóng trong veo trong đôi mắt như đang chảy dọc theo mạch máu.
" Ta chỉ thấy hơi khó tưởng tượng cảnh ngươi cả ngày vui thú cùng ái nhân thôi. Nghe rất khác so với bộ dạng thâm thù đại hận hiện tại của ngươi."
Phainon xua tay, lũ phụ thuộc áp sát quanh họ lập tức rơi vào biển dung nham.
" Và trông ngươi cũng đâu giống loại người sẽ đem tình yêu ra ép buộc, giam giữ ái nhân trong những trò hoan lạc cả ngày, vậy thì đó thực ra chỉ là dã sử bịa đặt thôi, đúng không ? "
Một kẻ nghiện dã sử mà lại nói ' dã sử toàn là bịa đặt ' nghe cũng lạ thật.
" Ngươi nghĩ gã đó là ta à ? "
" Hửm ? Nói sao nhỉ...Thành Kremnos lúc đó vẫn còn trong thời kỳ hoàng kim và ngươi đã lên ngôi vua, cưới người mình thích. Nghe có vẻ như một cái kết có hậu. Tưởng tượng chút cũng chẳng sao, phải không ? "
Phainon hiếm khi tỏ ra chút tự phụ nào trong lời nói và Mydei bắt đầu nghi ngờ. Hắn ném xác những người tùy tùng đã hóa đá trong tay về phía những người tùy tùng đang lao về phía Phainon, dọn sạch chướng ngại vật giữa hai người, rồi chạy vài bước đuổi kịp.
" Vậy ý ngươi là...ngươi đã biết ai là hoàng hậu rồi ? "
" Ờm..người đó... là nữ thị vệ ở lối vào phòng tắm của anh hùng hôm kia à ? Hình như là người được ngươi mang đến từ thành Kremnos."
"...Ai ? " Mydei nhắm mắt lại, cố nhớ mà vẫn chẳng nghĩ ra là ai.
" Ta từng nói người đó là nữ à ? "
" Nam ? Hay là đám tùy tùng xây bằng đá này ? " Phainon cau mày. " Mydei, ngươi có anh chị em họ gì không ? Đừng nói là thành Kremnos đến đây là đứt giống rồi nhé...!? "
" ... " Cú đấm trong tưởng tượng lẽ ra dành cho Phainon, cuối cùng lại rơi lên đầu một tên tuỳ tùng xui xẻo. Mydei thở dài, giọng mang chút bất lực tự giễu: " Ngươi không thể dùng cái đầu tưởng chừng như vẫn còn dùng được của mình để suy nghĩ cho kỹ sao ? Người mà ta từng gọi là đối thủ...còn có ai- "
Còn chưa kịp nói hết, Phainon đã đẩy hắn ra, vung kiếm chém nát tên phụ thuộc đang từ trên cao lao xuống. Mydei định đỡ đòn, nhưng đột nhiên bị anh ôm chặt từ phía sau, ngã xuống đất. Phainon quăng cả hai người xuống triền núi dựng đứng cạnh đường nhỏ phía sau thành Kremnos.
" Ngươi...?! " Rơi từ tầng hai xuống tầng một, rồi đập mạnh vào gạch đá, Mydei choáng váng đầu óc. Chưa kịp mở miệng mắng Phainon tại sao lại phát điên, hắn đã bị túm lấy chiến bào lôi dậy, gương mặt đối phương gần đến mức chỉ một hơi thở là chạm vào.
" Mydei, ngươi... " Ánh mắt Phainon tràn đầy vẻ thất vọng không che giấu.
" Ta chỉ muốn nói, nếu ngươi đã có một đồng bạn đáng tự hào hơn, thì khi ta nói mình là ' đối thủ duy nhất ' của ngươi...ngươi chẳng phải nên phủ nhận sao ? "
Phainon vẫn luôn có chút tự hào về bản thân khi được đứng ở vị trí ' đối thủ duy nhất ' bên cạnh Mydei.
Vương tử thành Kremnos dù có lưu vong đến đâu cũng chưa từng cúi đầu trước ai. Đáng tiếc, lời đồn về Chân Sư đã bị thổi phồng quá mức. Người ta nói rằng hắn như cái gai đâm vào sương sớm của Okhema, chỉ biết dùng giày chiến đấu đập nát cành ô liu của những người theo chủ nghĩa hòa bình. Hắn không vui khi gặp người khác và bị những người ngoài phòng tuyến bài xích.
Cho đến một ngày hắn cùng Phainon đánh nhau trong nhà tắm công cộng, nơi suýt bị hai người dỡ tung. Sau khi bị Tribbie kéo ra dạy dỗ một trận, hôm sau Phainon vẫn chờ hắn ở Vân Thạch Thiên Cung. Dù Mydei khi đó tỏ vẻ không thèm để ý, hai người vẫn nói chuyện được vài câu, rồi lại hẹn giao chiến trận tiếp theo.
Không lâu sau, Mydei dần quen với việc có anh đi bên cạnh. Phainon từng đùa rằng nếu không phải thời đại không còn anh hùng, thì anh cũng sẽ không còn là đối thủ duy nhất của Mydei nữa.
Tên kia lúc đó chỉ hừ nhẹ một tiếng, nhưng chẳng hề phủ nhận.
Sau này, anh nảy sinh tình cảm với vị vương tử ngang ngược kia.
Phainon chưa bao giờ nghĩ đến việc làm sao để gạt bỏ tình cảm này. Mydei có sợi tơ vàng của riêng mình và tất cả những gì anh phải làm là giữ vững vị trí ' đối thủ duy nhất ' bên cạnh hắn là đủ.
Vậy mà bây giờ, lại nói với anh rằng, vị trí ấy...từ lâu đã có kẻ khác chiếm giữ rồi.
" À, ý ta là...ngươi thật chẳng có chút nghĩa khí nào cả ! Ai vừa là đối thủ mạnh nhất vừa là người ngươi thích ? Ta rất muốn xem. "
Phainon buông chiến bào của hắn ra, động tác sửa lại vạt áo thoạt nhìn như gượng gạo che giấu thất thố. Anh nhanh chóng thay đổi vẻ mặt, đứng dậy như chẳng có gì xảy ra.
" Xin lỗi, chỉ là ta thấy đám phụ thuộc kia cứ chen tới chen lui, ta không thể xử lý từng người một, thậm chí còn không thể nói chuyện đàng hoàng, nên...Giờ mọi chuyện đã ổn rồi, chúng ta về thôi. Đây là-- "
Nói xong, tay Phainon bất chợt chạm vào một viên pha lê lạnh lẽo.
Ngay lập tức, ánh sáng xanh nhạt lan dọc theo những góc tối của căn phòng, và dư ảnh của ký ức bắt đầu hoạt động. Bên trong bể nước đổ nát, giờ đầy ắp cát bụi và đá vụn, bỗng dâng lên làn nước trong vắt. Hai viên pha lê hình người trong bồn tắm hiện ra trần trụi trước mặt họ.
" Cung điện tắm rửa bên cạnh phòng chờ của đấu trường. " Lúc này, Mydei đứng dậy, chậm rãi nói phía sau. " Rất nhiều chiến binh đều quen với việc tắm rửa sạch sẽ trước khi lên sân khấu, và nơi này đã được chuẩn bị sẵn cho họ. "
Phainon nhìn chằm chằm vào hai bóng người trong bồn tắm. Hai người không ngồi cạnh nhau trong bồn tắm, mà là đang ôm nhau mặt đối mặt. Tiếng thở hổn hển ngắt quãng khiến anh có dự cảm không lành.
Vừa định quay mặt đi và rút lui thì bị Mydei ngăn lại. Hắn áp sát người vào lưng Đấng Cứu Thế, một tay giữ lấy cánh tay anh, tay kia bóp lấy sau gáy, động tác không mạnh nhưng mang ý cảnh cáo rõ ràng, cấm nhúc nhích.
" Thế nào ? "
" Không phải ngươi vừa bảo, ngươi muốn gặp hoàng hậu sao ? "
-
*Lễ Hermes: một trong những ngày hội quan trọng nhất ở thành bang Sparta thời Hy Lạp cổ đại, nhằm tôn vinh các chiến binh trẻ và quá trình rèn luyện của họ.
.˚༘
✧˖° đề cao tinh thần học tập qua hình ảnh !!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net