𝟑.
3.
Bản thân Phainon có lẽ cũng không nhớ nổi mình đã từng khóc trước mặt người khác hay chưa. Nhưng anh lại rất giỏi che giấu, thậm chí còn giảo hoạt đổ vấy lên kẻ khác, thường trêu chọc rằng Mydei mới là người hay lén khóc thầm, nghĩ rằng Mydei chưa từng nghe những lời như đó. Giờ thì cái boomerang này cuối cùng cũng đã đánh trả anh.
Khi Mydei dẫn anh đến tàn tích của quảng trường Phân Tranh, Phainon lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
Đứng giữa quảng trường, con người như bị hút vào một không gian khổng lồ nào đó, con đường đá bằng phẳng bốn phía trải dài đến tận trời, mái vòm như một vực thẳm đảo ngược. Tuy nhiên, dưới sự bào mòn của thời gian, gió cát, chỉ còn lại một ngai vàng với dấu vết vũ khí đứng trơ trọi phía trên quảng trường. Nó cắm sâu vào tường đá, và nửa đầu mũi tên gỉ sét cắm vào những khe hở lộ ra sau khi lớp sơn vàng bong ra.
Mydei ném Phainon lên ngai vàng, nửa ngồi xổm xuống, lại mở rộng hai chân anh ra. Hắn cong đầu gối Phainon, gập chân ra ngoài, đặt chắc lên ngai vàng, để lộ lỗ hổng trước mắt. Hắn liếm đầu ngón tay, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp xung quanh, sau khi nước bọt lan ra khắp nơi, hắn không chút lưu tình đâm vào lỗ hổng.
" Ư...! "
Lỗ hổng chưa được khai phá đột nhiên siết chặt lại, ngón tay bị kẹt ở chỗ thông, không cho nó di chuyển thêm nữa. Mydei thì thầm vào tai anh, bảo anh thả lỏng, rồi nhẹ nhàng ấn ngón tay vào yết hầu của Đấng Cứu Thế, ra hiệu anh hít thở sâu.
Tuy nhiên, điều này chẳng có mấy tác dụng. Phainon vẫn căng cứng toàn thân để chống cự, nhưng anh không muốn công khai cự tuyệt. Anh chỉ có thể dùng hai tay nắm chặt hai bên ngai vàng, chống đỡ cơn đau, để lại thêm nhiều vết hằn trên ngai vàng loang lổ.
Mydei bất lực thở dài. Hắn thề với Kephale rằng nếu không muốn Phainon phải chịu đựng nhiều như vậy, hắn đã không định làm như vậy.
Rồi, Phainon kinh ngạc nhìn Mydei mở ra tàn ảnh ký ức bên cạnh.
Ánh sáng xanh lam lan tỏa từ ngai vàng, nhanh chóng bao phủ toàn bộ quảng trường. Không còn cô đơn như trước. Bụi đất lang thang trong nháy mắt hóa thành hàng chục triệu binh lính đứng trên quảng trường, tất cả đều hướng về ngai vàng, sẵn sàng chiến đấu.
Vô số ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào hai người trên ngai vàng, tiếng thở hổn hển hỗn loạn đan xen khắp nơi. Tiếng gió rít gào đánh vào màng nhĩ, ánh nắng như kim độc xuyên vào đồng tử, ngàn con mắt thiêu đốt làn da, tất cả đều cho thấy cảnh tượng ân ái này bị phơi bày giữa ban ngày.
Dưới sự giao thoa của thời gian và không gian, đám binh lính trở thành khán giả đích thực của những màn kịch khiêu dâm.
Trong lúc Phainon còn đang kinh ngạc, Mydei liền một mạch đưa hai ngón tay về phía trước. Tiếng rên đau đớn vang lên, ngón trỏ bị kẹp chặt hoàn toàn, thịt bên trong lỗ huyệt bị siết chặt đến bất lực, nơi sâu nhất, khoái cảm bất ngờ dội ngược, khiến lý trí anh vụn vỡ. Thân thể vốn kháng cự kịch liệt bỗng co rút dữ dội, rồi buông lỏng để kẻ xâm lược tùy ý cướp bóc bức tường bên trong.
May mắn thay, điểm nhạy cảm của người đàn ông này không sâu. Mydei cong ngón tay, nhẹ nhàng xoa nắn một chỗ lồi lõm không khó tìm. Giọng nói đột nhiên thay đổi của Phainon ra hiệu cho hắn tiến lên. Hắn móc ngón tay ra vào, từng bước một khuấy động thần kinh anh, khiến anh bị cực khoái nuốt chửng trong nháy mắt. Phần trước vừa mới duỗi thẳng ra, tinh dịch chảy ra, bắn tung tóe lên ngai vàng.
Trong dư âm còn sót lại của cực khoái, tâm trí anh lại một lần nữa được đưa về hoàn cảnh đại sự vừa được khôi phục.
Quốc vương vẫn chưa đến, những chiếc ghế trống nơi họ đang chờ đợi trong thời gian và không gian này chỉ có Mydei và Phainon. Cảm xúc lo lắng và phấn khích cũng đang nóng lên trong không khí, cùng với hormone sắp tràn ra từ cung điện khiến người ta càng khó phân biệt được liệu đó có phải là sự phấn khích của cuộc chiến sắp tới hay không.
" Thật...thật quá đáng mà...ưm... "
Quá mức đến nỗi anh không còn sức để phản kháng. Đấng Cứu Thế chỉ có thể tiếp nhận những ngón tay đang di chuyển trong cơ thể, nhắm mắt lại giả vờ như không nhìn thấy. Nếu Phainon có thể bình tĩnh hơn, anh sẽ dễ dàng nắm bắt được chút lý trí sắp tan biến, nhưng giờ đây giữa cơn hỗn loạn cảm quan, anh chẳng còn phân biệt được thật và ảo, chỉ còn mỗi nhục thể rên rỉ đáp lại kích thích.
May mắn thay, sự hoảng loạn của Phainon trước cảnh tượng xung quanh đã phát huy tác dụng dùng độc để đấu độc, xua tan đi sự căng thẳng đang tích tụ trong lỗ hổng. Mydei lại đưa thêm một ngón tay vào, hắn thậm chí còn chẳng cảm thấy gì nhiều. Vài ngón tay di chuyển lên xuống trong lỗ hổng, hơi cong cổ tay và xương ngón tay, dùng các khớp ấn vào thành trong, và lối đi hẹp đã có thể mở ra.
Nhanh nhẹn, Mydei nhấc hai cẳng chân anh lên, gần như gấp lại ngang vai, rồi rút dương vật phô trương ra, đâm vào lỗ nhỏ trước khi nó khép lại. Kích thích vừa rồi đã khiến thịt trong lỗ nhỏ khó tiêu hóa, kẻ xâm lược to lớn hơn lập tức chặn đứng cơn đau.
Chưa kịp hét lên, sức lực đã bị tước đoạt, chỉ còn lại nước mắt lăn dài trên má. Cơn đau sưng tấy ở lối vào vẫn không ngừng, Mydei tiến đến hôn anh, nuốt trọn tiếng hét của anh và liếm sạch cơn đau. Khi đôi mắt xanh dần tập trung trở lại, hắn rút ra một nửa rồi lại đưa vào, dạy Phainon thích nghi với vật khổng lồ trong cơ thể mình từ nông đến sâu.
Dương vật cọ xát vào tuyến tiền liệt đúng lúc, khoái cảm từ xương cụt, từng bước một, lên đến đỉnh đầu. Phainon chưa từng được khai phá, không thể chịu đựng được khoái cảm này. Anh giãy dụa như chết đuối, bất ngờ túm lấy bím tóc của Mydei, khiến hắn đau đớn run rẩy, rồi lại dùng thân dưới đánh trả mạnh hơn như trừng phạt. Nhưng ngay cả một cú va chạm như vậy cũng không thể khiến Phainon buông tay.
Mydei đơn giản rút dương vật ra, bế Phainon từ trên ngai vàng xuống, rồi ngồi lên ngai vàng vốn thuộc về mình. Hắn ôm anh từ phía sau, ngực đẫm mồ hôi và lưng đẫm mồ hôi áp chặt vào nhau, rồi lại đâm dương vật vào từ phía sau.
Đối mặt trực diện với đám binh lính, Phainon như một mẫu vật đóng đinh trên cột cho thiên hạ chiêm ngưỡng, để hàng ngàn ánh mắt soi mói từng tế bào da thịt. Không còn cách nào khác để tự phơi bày, anh chỉ có thể quay đầu cầu cứu Mydei. Hắn vừa hôn vừa kéo cổ áo anh, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai núm vú đang lộ ra.
Sự kích thích dịu dàng ấm áp dường như làm Đấng Cứu Thế thôi kháng cự, anh lắc lư thân mình theo những cú thúc lên xuống của đối phương. Thấy Phainon đột nhiên ngẩng cao cổ và eo, như thể sắp bị đẩy lên đỉnh, một tiếng hét đồng thanh đột nhiên vang lên xung quanh, những đợt sóng âm thanh liên tục khiến anh sợ hãi như một con mèo hoảng sợ, siết chặt vòng tay Mydei.
Sóng âm nhanh chóng bị một luồng sát khí kinh người xé toạc, vua và hoàng hậu bước về phía họ.
Mydeimos bước đến ngai vàng, dừng lại trước ngai vàng mà giờ đây đã bị chiếm giữ nhưng không ngồi xuống ngay. Hắn không biết mình đang nghĩ gì, nhìn xuống Mydei và Phainon đang làm ô uế ngai vàng của hắn.
Dù sao thì, hắn cũng đang đối mặt với khuôn mặt say mê vì khoái lạc của Phainon và cơ thể dâm đãng dính đầy tinh dịch của hắn, khiến Mydei cảm thấy không vui. Hắn lật Phainon lại đối mặt với hắn, bàn tay vòng qua đầu anh, khẽ siết, rồi ngẩng đầu lên, liếc nhìn Mydeimos với cùng một sát khí.
Mydeimos khẽ nhếch mép, rồi ngồi xuống ngai vàng.
Những tiếng thở tương tự trước mặt anh chồng lên nhau hai lần. Phainon mở mắt, nhìn thấy Mydei và hình ảnh phản chiếu của hắn. Anh gần như nghĩ rằng mình đang bị chơi đến chóng mặt.
Mydeimos chống tay lên ngai vàng, không nói một lời.
Việc chỉnh đốn quân đội và ban hành mệnh lệnh trước chiến tranh đã được giao phó hoàn toàn cho hoàng hậu. ' Phainon ' trước trận chiến giống hệt Phainon thời bình. Những khẩu hiệu dân gian và mệnh lệnh tấn công chính nghĩa đều tỏa sáng dưới ánh hào quang chói lọi của chàng trai trẻ này.
Nhưng khi giống nhau đến mức rợn người, thì hình ảnh phản chiếu sẽ trở thành sự xúc phạm.
Giờ đây, anh như đang nhìn thấy hình ảnh của chính mình, Phainon cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Để thúc giục Mydei tiếp tục, anh chống hai đầu gối xuống, sau đó thả lỏng người và ngồi xuống, suýt nữa thì chạm vào dương vật. Mydei nhăn mặt, hắn dùng hàm răng sắc nhọn cắn vào yết hầu trước mặt, giải phóng sức mạnh, rồi nắm lấy eo người đang đè lên mình, đánh lên xuống mông anh, giành lại quyền chủ động về tay mình.
Hắn thực sự thích tình huống hiện tại.
Phainon có lẽ không nhận ra rằng giọng nói thẳng thắn thường ngày của anh và những tiếng rên rỉ dâm đãng lúc này xen kẽ nhau len lỏi vào tai Mydei, khiến hắn ngập tràn sự thèm khát.
Về phần Phainon, ánh mắt mơ hồ của anh thường xuyên không thể tập trung vào đôi mắt cũng tràn đầy dục vọng của Mydei, mà lại rơi vào đôi mắt lạnh lùng của Mydeimos. Anh nghiêng người như muốn hôn lên khóe mắt sắc bén của Mydei, nhưng lại chỉ ôm chặt đầu hắn, mơ hồ phun ra hơi thở và nước bọt chẳng còn kiểm soát.
Hoàng hậu lui về bên cạnh nhà vua, Mydeimos lên tiếng, những lời lẽ trước khi lâm trận đầy khiêu khích gợi tình, khiến Phainon tê dại cả người. Mydei liền áp miệng mình lên vành tai anh, che lấp thanh âm bằng tiếng thở gấp cùng nhịp lưỡi ẩm ướt. Không lâu sau, Phainon nghe thấy tiếng hắn thì thầm.
" Ngươi có nghe thấy không ? "
Người đàn ông bị làm tình dữ dội đến mức hoa mắt, anh không biết Mydei đang hỏi gì, chỉ lắc đầu vẻ khó hiểu.
" Người kia có thứ gì đó đang rung động trong người. "
Hình như Mydei không nói đùa.
Phainon vùi đầu vào vai hắn, dựng tai lên. Quả nhiên, anh nghe thấy một tiếng rung động tần số thấp liên tục. Ngay lúc ấy, âm thanh ấy như được vặn cao thêm một nấc, và nơi bản sao kia đứng, hai tay siết thành quyền, nhẹ run lên. Nắm đấm siết chặt của Phainon khẽ run lên, từ góc nhìn của anh, anh có thể nhìn thấy chiếc điều khiển từ xa đang nằm trong lòng bàn tay của Mydeimos.
Phainon không nói nên lời. Anh đã mất hết kiên nhẫn để đánh giá người đàn ông này, Mydeimos, nhưng Mydei lại chỉ liếm môi.
" Ha- Chắc là nhét vào...đúng chỗ đó rồi. "
Như thể phát hiện ra điểm yếu của người đàn ông này, Mydei không còn sốt ruột đẩy nồi như trước nữa. Thay vào đó, hắn giữ chặt eo Phainon, từ từ đẩy vào chỗ sâu nhất, cố ý véo cơ bụng dưới của anh, không nói gì mà miêu tả cho Phainon, thậm chí còn rút ra nửa điểm, rồi lại chọc vào đúng vị trí đã véo, rồi thỏa mãn nhìn vẻ mặt Đấng Cứu Thế, xấu hổ đến mức rên rỉ.
Anh đã trằn trọc vì xấu hổ và khoái cảm vô hình mà nó mang lại quá lâu, cả thể xác lẫn tinh thần đều nhảy lên nhảy xuống đến cực hạn.
Nhận thấy Phainon khó khăn lắm mới phát ra được một tiếng, hắn nhắm thẳng dương vật vào tuyến tiền liệt. Mỗi lần Mydeimos tăng tần suất rung động, dương vật trong cơ thể anh lại càng lúc càng nhanh. Như thể cả hai kẻ đang ' điều khiển ' cùng một con rối.
Hắn cắm sâu đến tận cùng và bên ngoài, bản sao ' Phainon ' cũng đã khuỵu xuống, nửa thân nghiêng về phía ngai vàng như chẳng còn sức kháng cự. Phainon cũng ôm chặt lấy Mydei, đạt đến cực khoái.
Giây phút ấy, thật khó để phân biệt ai là thật, ai là ảo.
Để ngăn tiếng rên bật ra, Mydei cúi xuống ngấu nghiến môi anh, sau hai lần thúc mạnh, hắn lại ấn sâu thêm hai lần nữa, toàn bộ tinh dịch trắng xóa liền bắn vào hậu huyệt.
" Ta thật sự hành động như một vị vua của một quốc gia suy tàn, phải không ? "
Phainon gục trên người Mydei, cố nén từng hơi thở đứt quãng, nhận ra giọng nói của Mydeimos, anh khó khăn ngẩng đầu lên.
Mydeimos đỡ lấy thân hình gần như sắp đổ gục của ' Phainon ' và lắc lắc chiếc điều khiển từ xa trong tay. Hắn không quay sang ' Phainon ', mà nhìn về phía trước, xuyên qua Phainon nhìn xuống hàng triệu chiến sĩ dũng cảm bên dưới.
" ...Nếu ngày ấy thật sự đến, ta hy vọng ngươi sẽ là người kết thúc tất cả. "
" Từ lúc đó trở đi, ngươi sẽ không còn mang danh hiệu hoàng hậu của Kremnos nữa. "
" Ngươi sẽ trở thành Đấng Cứu Thế. "
Ảo ảnh ký ức vỡ vụn, xung quanh lập tức trở lại yên tĩnh.
" ... "
Mydei và Phainon đều im lặng.
Những lời thì thầm của Mydeimos sẽ không được ghi chép vào sử sách không chính thức, huống chi là cuộc sống phóng túng của hắn. Và những gì ' Phainon ' nói về chuyện này, sẽ không bao giờ có ai chứng kiến.
" Thật ra, ta đã phát hiện từ lâu rồi, ngươi ở đây chưa từng gọi ta là Đấng Cứu Thế như thế này... " Phainon vùi đầu vào vai Mydei.
" Nhưng thực ra đó là một câu chuyện đáng nhớ. Giờ thì nó trở nên mỉa mai rồi. "
" Dù chỉ là chuyện của hai tên ngốc sao ? "
" Kể cả khi họ là hai kẻ ngốc. " Phainon nghiêm túc nói: " Chỉ cần là kết cục giữa ta và ngươi, ta đều nguyện lòng chúc phúc cho ngươi. "
Mydei im lặng một lúc.
Thực ra, càng thu thập được nhiều thông tin từ không gian và thời gian khác, hắn càng không quan tâm đến việc tên Mydeimos hung bạo này làm vua như thế nào và làm thế nào hắn có thể đưa Phainon lên làm hoàng hậu. Có lẽ là do thần linh dẫn dắt người Kremnos đẩy lùi thủy triều đen, có lẽ là do phụ thân hắn không bỏ rơi hắn mà đầu độc mẹ hắn, có lẽ chỉ là do may mắn, đúng thời điểm, đúng nơi, đúng người.
Nhưng tất cả đều không liên quan gì đến hắn.
" ...Đồ ngốc. " Mydei khẽ đảo tay vuốt qua tóc anh, thở dài.
" Kể cả khi chuyện đó không xảy ra, ta cũng thấy mãn nguyện. "
" Vậy vở kịch ấy, đưa ta đi xem một lần nữa nhé."
Mydei lắc lắc hai tấm vé trong tay, thấy Phainon sững sờ một chút, rồi nở nụ cười đầy ẩn ý.
" ...Sao vậy ? Nếu người ngươi định mời không phải là ta, ta sẽ cắn đứt cổ ngươi ngay bây giờ. "
" Không. " Phainon đáp khẽ: " Ta chỉ nghĩ...được gặp ngươi ở Okhema, thật sự là một điều quá đỗi may mắn. "
.˚༘
✧˖° +1 fic đã edit xong, minh doi fame roi, follow di ae🤓.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net