Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1

Anderson ngân nga một giai điệu, đồng thời cởi áo ghi-lê và khoác nó lên cánh tay mình.

Gã vừa thu thập thông tin tình báo tại quầy bar— Thôi được rồi, cũng có thể gọi đó là buổi tán dóc giết thời gian. Lượng cồn nạp vào có phần quá nhiều khiến các mao mạch của gã giãn nở, làn da rám nắng do nhiều năm lênh đênh trên biển giờ ửng lên một lớp đỏ trông không được tự nhiên cho lắm. 

Để bớt nóng, Anderson nới lỏng cổ áo rồi thở dài một hơi, lắc đầu và cố gắng kéo đầu óc mình ra khỏi cơn say bí tỉ.

Gã đứng yên một lúc để lấy lại tỉnh táo, nhưng tất cả những hành động vừa rồi chẳng giúp ích gì cho suy nghĩ ngày càng trì trệ của gã, nếu có thì hiệu quả cũng chẳng đáng là bao. Gã cố gắng giữ thăng bằng, lảo đảo bước về phía nhà trọ.

Anderson loạng choạng bước đi trên con đường lát đá gồ ghề, bước chân mỗi lúc một nặng nề hơn. Đôi mắt xanh biếc đẹp đẽ dần bị mí mắt trĩu xuống che lấp. Có thể thấy rằng gã vẫn đang cố chống chọi, nhưng cái kết phải say xỉn và ngủ bên vệ đường là điều khó tránh khỏi.

Cuối cùng, đôi chân gã đã không còn chống đỡ nổi cơ thể mình. Gã tựa vào bức tường gạch đỏ bên hẻm rồi cả người từ từ trượt xuống, ngồi bệt trên con đường rải sỏi, co mình lại thành một cục, miệng lẩm bẩm những câu từ mơ hồ rồi thiếp đi trong cơn say nặng.

Anderson cứ thế nằm gục bên đường ngủ suốt nửa tiếng. Còn Klein thì cũng ngồi nhìn gã như thế suốt nửa tiếng.

Giờ nên làm gì đây? Klein xoa xoa bắp chân đã cứng đờ vì ngồi xổm quá lâu.

Cô đang ngồi trên nóc một ngôi nhà đổ nát ở cách đó không xa, chiếc áo choàng màu sẫm che kín gương mặt. Làn sương mù đen mờ nhạt quanh người khiến cô gần như hoà lẫn vào màn đêm, lại mang theo một vẻ mơ hồ như ảo ảnh. 

Cô giữ mình ở khoảng cách xa nhất mà vẫn có thể quan sát được Anderson, chỉ sợ bị tên thợ săn lừng danh nhất vùng Biển Sương Mù này phát hiện ra điều bất thường.

Phải làm sao bây giờ? Cô rên rỉ trong lòng.

Cô đã dành cả một tuần để thăm dò thế lực trong thành phố, ghi nhớ các ngóc ngách, bến cảng, tuyến đường, đối chiếu với thói quen di chuyển hằng ngày và sở thích chọn nhà trọ của Anderson, cuối cùng mới bố trí được bẫy và phục kích ở vài nơi có khả năng gã sẽ đi ngang cao nhất. 

Tối nay, cô ẩn mình trong bóng tối nơi quán rượu, dõi theo Anderson nâng ly cùng bạn bè, hết ly này đến ly khác, với bất kỳ loại rượu mạnh nào được đưa tới. Trong lòng Klein không khỏi hớn hở, âm thầm thả lỏng và chờ con mồi tự chui đầu vào lưới.

Và rồi... con mồi của cô uống say khướt, ngã gục ở ngay sát cái bẫy, chỉ cách một bước chân.

Klein thật sự khó mà tưởng tượng được một thợ săn tiền thưởng nổi danh lại có thể làm ra chuyện như vậy: nằm lăn ra ngủ bên đường, chẳng chút phòng bị, một hành vi vừa phi logic, vừa phi huyền học. 

Nhưng trong làn gió đêm mùa hạ, sau khi quan sát suốt nửa tiếng đồng hồ, ngoài vài cái ợ to và những lời lảm nhảm vô nghĩa khi say xỉn, Anderson không hề có động tĩnh gì khác, Klein đành bất lực thừa nhận rằng gã thực sự say thật rồi.

Và giờ, trước mắt cô là vấn đề đau đầu: có nên ra tay bây giờ hay không?

Klein rối rắm vô cùng. Là một 'Ma Nữ Khoái Lạc' vừa mới thăng lên danh sách 6, cô hiểu rất rõ khoảng cách sức mạnh giữa mình và đối phương: dù có nắm được lợi thế, thì việc muốn giành được món đồ từ tay một 'Kẻ Thu Gặt' danh sách 5 cũng vô cùng khó khăn. 

Cô chỉ có thể nhờ vào bẫy và sự chuẩn bị trước đó để rút ngắn khoảng cách và tạo ra cơ hội. Nếu hôm nay Anderson chọn con đường khác và tránh được cái bẫy kia, cô chắc chắn sẽ lập tức rút lui, kiên nhẫn chờ đợi cơ hội tiếp theo.

Nhưng gã thật sự say đến mức đó sao? Lần này không hành động, e là cả đời cũng chẳng gặp lại cơ hội trời  cho như thế này nữa!

Klein cố gắng hít thở sâu liên tục, nhưng vẫn không thể ngăn được từng đợt bực bội dâng lên trong lòng. Trong những suy nghĩ hỗn loạn, ngay cả làn gió biển cũng mang theo chút oi ả bức bối. 

Ra tay hay không... Trong đầu cô, các tính toán được đẩy đến tốc độ cực hạn, cân nhắc từng lợi và hại và cuối cùng, đối mặt với quá nhiều sự không chắc chắn, cô đã chọn phương án an toàn.

Lần sau vậy... Klein đứng dậy, thở dài trong lòng: kế hoạch bao giờ cũng chẳng theo kịp biến hóa thực tế. Cô liếc nhìn về phía tên thợ săn đang ngủ say sưa nơi xa, khoé miệng hơi giật giật, cảm xúc muốn hành động vừa bị đè nén lại bắt đầu trỗi dậy.

Không được. Klein tập trung suy nghĩ, lau mồ hôi trên trán. Nếu không có sự chuẩn bị đầy đủ, việc liều lĩnh tiếp cận gã thợ săn chẳng khác nào tự tìm đến cái chết. Cô cúi đầu vỗ nhẹ lớp áo choàng, bụi bẩn dính trên vạt áo rơi xuống, tung bay trong làn không khí oi nồng. 

Klein miễn cưỡng chuẩn bị rời đi. Từ trong túi, cô rút ra một chiếc gương nhỏ cỡ bàn tay, bề mặt gương phủ lớp thuỷ ngân cuồn cuộn, bóng dáng của cô phản chiếu trong đó dần dần méo mó, gợn sóng lan tỏa.

Ngay khi hình bóng của cô sắp bị hút trọn vào trong gương, một giọt mồ hôi từ má Klein rơi xuống mặt gương lăn tăn.

Không đúng!

Nhiệt độ xung quanh đang tăng lên từng chút một, dần dần vượt xa cái nóng bình thường của một đêm hè ở thị trấn ven biển!

Klein lập tức quệt tay trái qua mặt gương, ngay lập tức đóng băng nó bằng một lớp băng dày trắng xóa. Thế nhưng, lớp thuỷ ngân bên trong vẫn cuộn chảy ngày một nhanh hơn, như thể đang bị đun sôi trên ngọn lửa, bong bóng bạc lăn tăn nổi lên. Không chần chừ, cô ném mạnh chiếc gương ra xa rồi quay người bỏ chạy!

"Ê, đừng chạy chứ! Tôi đã nằm chờ cô ở ven đường suốt nửa tiếng mà cô còn chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái! Quá đáng lắm nha! Tôi đau lòng đấy!" 

Tiếng trách móc của tên thợ săn vang lên rõ mồn một trong làn sóng nhiệt hừng hực, truyền đến tai Klein.

Biết ngay mà! Klein nghiến răng chửi thầm. Cô cảm nhận rất rõ lớp băng mình để lại trên gương đã bị sức nóng khủng khiếp bốc hơi chỉ trong tích tắc, con đường vào thế giới trong gương cũng đã bị thiêu rụi thành tàn tro đen kịt. 

Linh tính đang liên tục phát ra cảnh báo nhưng cô chẳng còn thời gian để bận tâm, chỉ kịp dồn sức mà bỏ chạy. Cô nhảy vọt khỏi tầng hai, đang ở giữa không trung tìm điểm tiếp đất thì những viên gạch dưới chân bỗng nóng rực, vỡ tung, một con rắn lửa khổng lồ màu đỏ rực lao ra từ khe nứt, gầm rú lao thẳng về phía cô!

Trong khoảnh khắc ấy, Klein lập tức nhận ra rằng Anderson chỉ giả vờ say để dụ cô xuất hiện, và thời gian gã bất động chính là lúc chuẩn bị toàn bộ cạm bẫy! Đúng là một Kẻ Phóng Hỏa xuất sắc, âm thầm đốt cháy mọi thứ trong khu vực từ dưới lên trên!

Làn gió nóng cuộn theo ngọn lửa thổi tung áo choàng của Klein, cơ thể mảnh khảnh của cô như sắp bị nuốt chửng bởi ngọn lửa đỏ rực. Nhưng cô không trốn tránh mà hai tay dang ra, một cây thương băng giá bọc trong sương lạnh đậm đặc hiện lên trong lòng bàn tay. Klein lật tay, nắm chặt ngược lại thân thương, rồi đâm mạnh về phía con hỏa xà!

Phần đầu mơ hồ của hỏa xà lao thẳng vào mũi thương băng. Hai luồng sức mạnh thuần túy va chạm, tạo thành một trận giằng co dữ dội. Tia lửa nhỏ tách ra từ thân rắn cuốn quanh cây thương, lớp băng tan chảy rồi bốc hơi thành sương mù dày đặc chưa kịp rơi xuống đất. 

Klein siết chặt vũ khí, tinh thể băng dưới tay cô tan chảy rồi tái sinh liên tục, nở rộ thành những bông hoa kỳ lạ lấp lánh.

Đến lúc rồi! Klein khẽ rụt tay lại, rồi bất ngờ hất mạnh lên. Đoá hoa băng vỡ tung, băng chém xé bầu không khí, xuyên qua thân thể vốn đã yếu đi của con rắn lửa. Sinh vật rực cháy ngẩng đầu gào rú, rồi tan biến thành từng đốm lửa vô hại, lặng lẽ trôi dạt và tắt dần.

Klein không kịp vui mừng, mồ hôi đã rịn đầy má. Sinh vật được tạo bởi lửa kia chỉ đóng vai trò kéo dài thời gian. 

"Chiêu thức đẹp đó. Có thể thấy cô có gu thẩm mỹ rất tốt đấy."

Trước mặt cô, cách chưa đầy mười mét, Anderson đang nở nụ cười rạng rỡ. Xung quanh Klein là vô số con quạ bốc lửa đang lượn lờ.

"Ê, tôi có ăn thịt ai đâu, sao cô phải chạy ghê thế? Cô nhìn tôi say ngất rồi chẳng thèm đỡ dậy, đau lòng thật đấy," gã vừa nói vừa giả vờ lau khóe mắt, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không hề giảm bớt, "Cơ mà không sao! Tôi dễ tính lắm! Chúng ta có thù oán gì đâu, mà tôi dạo này cũng chẳng thiếu tiền. Sao chúng ta không gọi vài ly bia, cùng nhau ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng nhỉ?"

"Cô thấy sao? Tiểu thư ma nữ hoang dã đã theo dõi tôi suốt cả tuần lễ vừa rồi?"

Klein nhìn quanh thấy mình bị bao vây bởi những con quạ lửa trắng nhợt nhạt, bề mặt không có nhiệt độ nhưng lại mang sức hủy diệt mạnh hơn cả đám rắn lửa vừa nãy, cô giơ tay lên, mặt không cảm xúc, tỏ ý đã từ bỏ kháng cự.

Lúc Anderson chỉ ra rằng cô đã theo dõi gã cả tuần, cô đã biết toàn bộ kế hoạch của mình sụp đổ. Nhưng điều khiến cô không ngờ là gã còn nhận ra thân phận thực sự của cô.

"Làm sao anh biết tôi không phải người của Giáo Phái Ma Nữ?" Cô trầm ngâm một lúc, rồi lựa chọn hỏi thẳng.

"À à, tôi chỉ nói bừa thôi, thế mà trúng thật à?"

Anderson nhận ra các ngón tay của người đối diện hơi giật giật, như đang cố kiềm chế không siết thành nắm đấm, liền cười càng rạng rỡ hơn.

"Đùa một chút cho vui thôi mà, đừng giận nha. Thật ra thì tôi suy luận ra đấy! Cô hẳn là chưa từng tiếp xúc nhiều với Giáo Phái Ma Nữ, đúng không?"

Klein mím môi, không có ý định trả lời.

Anderson nghiêng đầu nhìn Klein, người đang im lặng. Gã thở dài tiếc nuối, tự nhủ: "Thật ra đó chỉ là phỏng đoán thôi, nhưng tôi nghĩ mình đã đoán đúng rồi."

"Đám người trong Giáo Phái Ma Nữ ấy, ai nấy đều rất có gu ăn mặc, cũng rất biết cách tận dụng ưu điểm của mình," gã nhìn chằm chằm Klein từ trên xuống dưới với vẻ đầy khiêu khích, tặc lưỡi ra tiếng, "Chưa từng thấy ai mặc kín mít từ đầu đến chân như cô, ngoài cái cằm ra thì chẳng lộ gì cả."

Anh thì biết gì về ma nữ chứ, Klein mắng thầm trong lòng. Đây là trang phục sát thủ chính hiệu đó! Lúc tôi mặc bộ đồ này leo trèo quanh Nhà thờ Santa Maria del Fiore chưa chắc gì anh đã được sinh ra đâu!

Anderson thì bình thản thưởng thức đường viền hàm cong hoàn hảo cùng chiếc cổ trắng mờ mờ lộ ra kia, trong lòng không khỏi cảm thán: Đây đúng là hình mẫu lý tưởng trong mơ của mình mà. Không biết có cơ hội vẽ một bức chân dung của cô ấy không nhỉ?

"Mấy người thật sự xuất thân từ Giáo Phái Ma Nữ thì, từ lúc tôi vừa bước ra khỏi quán rượu đã chủ động khoác tay tôi rồi, vừa nói chuyện nhẹ nhàng vừa dùng một ít đặc tính phi phàm để dụ tôi tự bước vào bẫy cơ. Mà bẫy đó..." Anderson cố ý kéo dài âm cuối, "...Cũng không đặt ở mấy ngõ vắng người như cô đâu. Họ hay chọn khách sạn này, Nhà Hát Đỏ này... À mà, cô biết Nhà Hát Đỏ là nơi nào không?"

"Tôi không quan tâm." Klein gần như nghiến răng nghiến lợi phun ra câu đó, sự khiêu khích và điệu bộ cà khịa của tên thợ săn trước mặt khiến cô chỉ muốn tát cho gã một phát, nhưng phần lý trí ít ỏi còn sót lại thì đau khổ gào thét: Đánh không lại! Thật sự đánh không lại!

Klein rơi vào tuyệt vọng mà tự kiểm điểm: rõ ràng mới thăng cấp xong, chưa chịu đóng vai nghiêm túc để tiêu hóa ma dược, thay vào đó lại dùng gương ma thuật để bói xem làm sao lấy được đặc tính của 'Ma Nữ Thống Khổ' danh sách 5. 

Kết quả trùng hợp đến nực cười, manh mối chỉ thẳng về một thợ săn đang ở cùng thành phố với cô. Dù biết rõ việc chủ động dây vào một kẻ danh sách cao hơn là cực kỳ nguy hiểm, nhưng cô thật sự chỉ quan sát từ xa thôi mà!

Dù đúng là đã có ý định ra tay, chỉ là chưa kịp thôi.

"Tôi chỉ tình cờ dừng chân ở thành phố này thôi," cô cố gắng chọn từ, tìm cách bào chữa. "Tôi nghe được truyền thuyết về 'Thợ săn mạnh nhất trên Biển Sương Mù' nên mới muốn quan sát anh một chút."

Anderson hiếm hoi im lặng một lát, sau đó mở miệng, giọng đầy nghi hoặc: "Nhìn năng lực của cô chắc là danh sách 6 con đường Ma Nữ nhỉ? Cô không tiêu hóa xong ma dược của 'Kẻ Xúi Giục' mà đã thăng cấp à? Nghĩ mãi mà chỉ bịa ra được lý do này sao?"

"Hay là," gã vỗ tay cái đét như vừa ngộ ra điều gì, "Cô thấy tôi quá đẹp trai nên quyết định lén ở lại bên cạnh tôi? Ở hơn một tuần luôn?"

Klein tuyệt vọng nhắm nghiền mắt, ngón tay giật giật, miệng cứng đầu cất tiếng như muốn buông xuôi tất cả: "Anh nói sao thì là vậy đi."

"Tôi thấy không giống cho lắm." Anderson chân thành đáp.

Thế thì nói làm gì nữa! Klein há miệng, suýt nữa buột ra một câu chửi thề. Cô cảm thấy mạch máu trên trán mình sắp nổ tung đến nơi rồi. 

Là do tất cả thợ săn đều kỳ cục thế này, hay tên này là cá biệt có thiên phú gợi đòn trời cho?

Không đánh lại thì mình trốn là được chứ gì!

"Dù đúng là tôi thấy mình rất đẹp trai! Nhưng cũng chỉ là loại đẹp bình thường thôi, chắc chưa đến mức khiến một 'Ma Nữ Khoái Lạc' cứ quanh quẩn bên tôi mãi không dứt như vậy."

Anderson vẫn lải nhải không ngừng, không biết là vì nói nhiều bẩm sinh hay đang âm thầm chuẩn bị điều gì. Klein hơi cong mười đầu ngón tay. Cô không biết Anderson còn giấu chiêu gì, nhưng bản thân cô đã sẵn sàng.

"Bỗng dưng tôi phát hiện," gã cười, "Chúng ta nói chuyện bao lâu rồi mà tôi còn chưa biết tên cô nhỉ? Hửm? Chẳng lẽ cứ gọi cô là 'Tiểu thư ma nữ' mãi sao? Dài dòng quá."

"Mả cha anh!"

Klein rốt cuộc cũng không nhịn được nữa. Kìm nén cả đêm, cuối cùng cũng tìm được chỗ xả giận.

Cô nghiêng người lao thẳng về phía bầy quạ lửa, trông như thể liều chết xông lên. Nhưng ngay khoảnh khắc cơ thể chuẩn bị chạm vào ngọn lửa, cô lập tức dùng Ma Kính thế thân! Mặt gương thay thế cô hứng chịu ngọn lửa dữ, còn trong tầm mắt của Anderson thì bóng dáng của Klein cũng biến mất trong thoáng chốc.

Nụ cười gã thu lại đôi chút, người thấp xuống, hạ trọng tâm. Bàn tay phải lật nhanh trên áo ghi-lê đen, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một con dao găm đen tuyền, khí thế toàn thân cũng trở nên sắc bén hẳn lên.

Anderson nheo mắt, chân phát lực lao tới, nhưng phần thân trên lại bất ngờ vặn ngang, con dao găm sắc bén chém mạnh vào không trung!

Không — không phải không khí, mà là tơ nhện trong suốt!

Klein bất ngờ hiện hình bên cạnh gã, tay phải mạnh mẽ kéo xuống, hóa ra trong không khí đã giăng đầy những sợi tơ mảnh như sương, gần như vô hình. Ngay từ lúc cô giơ tay giả bộ đầu hàng, cô đã âm thầm bố trí tơ, cẩn thận né tránh những con quạ lửa đang bay lượn. Giờ là lúc tung hết lực!

Tơ nhện tiếp tục quấn lấy ngọn lửa trên không, quét sạch toàn bộ quạ lửa xung quanh trong nháy mắt, rồi ào ào cuốn về phía Anderson như sóng dữ, nhưng cô không ngờ, Anderson chỉ một chiêu đã chém đứt toàn bộ sự sắp xếp của cô từ nãy tới giờ!

Tấn công thất bại,  Klein lập tức lùi lại. Ngay sau đó, bầy quạ lửa mới vừa được gã triệu hồi lại như đạn pháo lao về phía cô. Klein vung tay liên tục, từng tấm khiên băng trong suốt hiện ra, giống như mặt gương, chặn đường bay của lũ quạ giúp cô giảm tốc được phần nào.

Sắp đến giới hạn rồi.

Tiêu diệt hàng chục con quạ lửa trong nháy mắt, phản công Anderson, lại còn dựng hàng loạt tấm chắn băng, điều này đã rút cạn gần hết linh tính của Klein. Khuôn mặt cô càng lúc càng tái nhợt, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

Gần được rồi.

Cô loạng choạng một bước, dùng lần gương thế thân cuối cùng, chật vật né được ngọn thương lửa chói lòa mà Anderson phóng tới, rồi bị hất văng mạnh về phía tường. Chỉ một góc áo choàng quét trúng thân thương thôi cũng đã hóa thành tro đen.

"Haizz, một đêm yên bình, đẹp đẽ, mát mẻ như thế này, lại bị cô phá hỏng rồi," Anderson vừa đi vừa nói, "Tôi còn chưa hỏi được cô tên gì, từ đâu đến, bám tôi cả tuần để làm gì, tôi chẳng biết gì cả! Cô không thấy cách hai ta giao tiếp rất kém hiệu quả sao?"

"Nếu cô không thích ra quán rượu nói chuyện, thì mình đến nhà hàng cũng được! Tôi tình cờ biết một quán chuyên món Lenburg ngon tuyệt! Đùi heo quay ở đó phải gọi là ngon nhất cả vùng Biển Sương Mù!"

Gã vừa luyên thuyên vừa tiến gần Klein, người đang lảo đảo đứng dậy tựa vào tường.

Và rồi, gã thấy cô gái ma nữ trước mặt khẽ nở một nụ cười khó đoán.

"Được thôi, có cơ hội tôi nhất định sẽ nể mặt." Cô lịch sự đáp lại, đứng thẳng người, đầu ngón tay nhẹ chạm vào một vết lõm trên bức tường sau lưng.

Ở đó gắn một tấm gương!

Klein dần dần hòa vào trong mặt gương, ánh mắt đầy thỏa mãn khi thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của Anderson. Với người thận trọng như cô, lúc nào cũng chuẩn bị kỹ càng thì sao có chuyện bị lộ là sẽ vội vã tháo chạy? Cô vẫn luôn chủ động tiếp cận khu vực cài sẵn bẫy, và nơi này đã được cô bố trí một, hai, ba, bốn, năm, sáu... thậm chí nhiều hơn thế các lối thoát thân.

Sự rối loạn trước đó, một phần lớn chỉ để đánh lừa Anderson, khiến gã tưởng rằng cô đã kiệt sức, là con mồi sa lưới, để gã tạm thời nương tay.

Klein hóa thành thủy ngân, nhanh chóng trượt vào thế giới bên trong gương, nhờ những bố trí từ trước. Gã thợ săn danh sách 5 không có năng lực liên quan, không thể đuổi theo được.

Cô thở phào nhẹ nhõm. Ngoài một chiếc áo choàng bị cháy và một tuần chuẩn bị đổ sông đổ biển, cũng may chưa có thiệt hại gì lớn.

Klein lau mồ hôi trên mặt, để ngọn lửa màu đen bùng lên trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng áp vào lưng gương, chuẩn bị cắt đứt kết nối huyền học giữa cô và chiếc gương, để tránh việc Anderson lần theo gương mà truy ra vị trí.

Ngọn lửa đen như mực từ tay cô lan ra, bao trùm mặt sau gương. Klein nhắm mắt lại, cảm nhận từng dấu vết mình để lại đang dần bị xóa bỏ.

Bỗng nhiên, linh tính trong cô rung mạnh một cái.

Chưa kết thúc sao?! Klein giật mình.

Ngọn lửa đen bao lấy gương bỗng dao động dữ dội, như thể gặp phải thiên địch, tan rã thành từng dòng nhỏ, chạy tán loạn dọc theo tay cô rồi nổ tung!

Một chùm lửa trắng lao ra từ gương, phóng thẳng đến mu bàn tay Klein!

Đồng tử cô co rút, lập tức điều động số lửa đen còn sót lại chặn đường. Lớp lửa đen chống cự từng đợt, dần làm yếu đi luồng lửa trắng, nhưng cuối cùng vẫn bị dập tắt trước, một tia lửa trắng cuối cùng hạ xuống, để lại trên tay cô một vết bỏng lớn.

Cơn đau nhói từ mu bàn tay lan ra toàn thân, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Klein vội vàng cắt đứt liên kết còn lại với gương rồi dùng đá lạnh làm tê liệt cảm giác bỏng rát.

Do dự vài giây, cô vẫn gắng gượng nhìn vào gương xem có gì bất thường.

Khung cảnh bắt đầu rung lắc và mờ dần, như thể mất kết nối với thế giới thực. Ngọn lửa trắng rực rỡ phủ trên tay Anderson từ từ lụi tắt, nhưng trên mặt gã vẫn còn treo nguyên nụ cười đáng ăn đòn. Gã vẫy tay với chiếc gương, môi mấp máy.

"Hẹn gặp lại lần sau."

Klein vô cảm bóp nát chiếc gương trong tay thành từng mảnh vụn.

Mặc dù miệng nói hẹn gặp lại, Anderson vẫn lập tức quay về nhà trọ thu dọn hành lý, mua luôn vé tàu sớm nhất cho ngày mai. Tối hôm sau, gã đã ung dung ngồi trong một quán rượu ở một thị trấn khác, vừa cụng ly vừa tám chuyện rôm rả với đám hải tặc quanh bàn.

Giữ mạng là chính, sao có thể gọi là bỏ chạy? Anderson nghĩ đầy lý lẽ. Dù gã quả thực có hứng thú với cô ma nữ không rõ lai lịch kia— thôi được, là rất có hứng thú. Nhưng không tóm được tận tay, lỡ như cô ta thật sự thuộc Giáo Phái Ma Nữ, rồi quay về gọi nguyên đám ma nữ già cổ lỗ sĩ tới bắt gã thì sao? 

Nghĩ thôi cũng đau đầu. Cô nàng ma nữ ấy trông thì ít nói, gã đã dùng hết mánh từ ám chỉ tới khích tướng mà vẫn không moi ra được tí thông tin nào.

Thôi cứ trốn trước đã, đời còn dài, không sớm thì muộn cũng gặp lại thôi. Anderson nghĩ thế rồi nâng ly bia trước mặt.

Cánh cửa ọp ẹp của quán rượu phát ra tiếng "két" nặng nề. Rất khó tưởng tượng khung cảnh một quán rượu ồn ào lại bỗng chốc rơi vào im lặng tuyệt đối. Nhưng khi bóng dáng mảnh khảnh mang theo vali bước vào, không khí như ngưng đọng cũng là điều dễ hiểu.

Đôi đồng tử màu nâu quét một vòng, như đang xác nhận điều gì đó. Anderson vẫn giữ nguyên ly bia ngang mặt, đảm bảo trong tầm nhìn của cô chỉ thấy mái tóc vàng óng của gã. Qua lớp bia đục lờ lờ, nhờ cặp mắt thợ săn sắc bén, gã kịp thấy tay phải xách vali của cô gái có một vết sẹo hơi sẫm màu, nổi bật trên làn da trắng ngần.

Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, váy dài màu nâu đất, khoác thêm chiếc khăn choàng móc len đặc trưng vùng này. Bỏ qua biểu cảm lạnh như băng có thể khiến người ta đông cứng tại chỗ, và khẩu súng đeo chễm chệ bên hông, trông cô chẳng khác gì tiểu thư nhà giàu từ Loen đến đây nghỉ dưỡng.

Anderson ngửa đầu uống cạn ly bia, dùng mu bàn tay lau miệng. Gã nhìn bóng lưng cô gái đã băng qua đám đông lặng ngắt, ngồi xuống quầy gọi đồ, rồi huýt sáo một tiếng trong trẻo – hay nên gọi là tiếng sáo kiểu lưu manh – phá vỡ bầu không khí bất thường.

Một viên đạn sượt qua vành tai Anderson, để lại lỗ đạn mới tinh trên bức tường xám cũ kỹ. Nhưng điều đó chẳng ngăn được gã. Anderson chống hai tay nhảy phắt qua bàn, mặc cho đám khách giật mình kêu lên, gã đã thân mật khoác vai cô ma nữ mà gã ngày đêm mong nhớ.

"Bình tĩnh, cất súng đi. Ở bên tôi, cô an toàn tuyệt đối nên không cần nó đâu~" Gã nhẹ nhàng lấy khẩu súng lục trong tay cô, chu đáo đặt lại vào bao. Rồi móc túi lấy ra hai tờ tiền, nở nụ cười tươi rói đưa cho anh pha chế sau quầy:

"Cho tôi hai ly bia South Wales. Tôi mời cô ấy!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net