19
Quả cầu đèn neon chiếu những đốm sáng lấp lánh như kim cương lên trần phòng KTV, Na Tra ngồi trên chiếc ghế sofa da sực mùi rượu, ngẩn người nhìn điện thoại, nửa chai bia trong tay đã được cậu uống cạn – Ngao Bính trước đây chưa bao giờ cho phép cậu chạm vào những thứ này.
"Lý Na Tra, cậu thất tình à?"
Một cậu bạn khoác vai cậu, đưa micro tới, mùi rượu nồng nặc khiến Na Tra theo bản năng lùi lại, nửa lon bia của cậu đổ xuống sàn.
Cậu mới nhận ra trên mặt mình viết rõ bốn chữ "mất hồn mất vía".
Câu nói "Anh khi nào nói thích em" của Ngao Bính mấy tiếng trước cứ văng vẳng bên tai.
Nếu không phải bạn học vừa hay ở đây tụ tập, giờ này cậu chắc đang ngồi hờn dỗi trên ghế đá công viên, rồi vài tiếng sau sẽ bất đắc dĩ thỏa hiệp về nhà, cuối cùng lại nghe Ngao Bính sỉ nhục mình một lần nữa.
Nghĩ đến đây, cậu dùng sức đập chiếc ly thủy tinh trước mặt xuống bàn phản chiếu ánh đèn màu sắc, tiếng động phát ra át cả tiếng nhạc ồn ào.
"Tôi căn bản chưa từng yêu."
Nhà vệ sinh tràn ngập mùi ẩm mốc đặc trưng của KTV giá rẻ. Na Tra chống tay lên cổ mình loay hoay, động tác vẽ vết hôn giả bằng bảng phấn mắt mượn của bạn nữ quá vụng về, đến nỗi lem luốc như hiện trường vụ án mạng.
Điện thoại của cậu đặt trên bồn rửa tay, màn hình vẫn hiển thị giao diện trò chuyện giữa cậu và "Bính Bính". Tin nhắn mới nhất là của đối phương gửi "Bên ngoài nguy hiểm, anh lo lắng cho em".
Trên đường về phòng, cậu nhìn giao diện chỉ có tin nhắn một chiều gửi đi ở bên trái, con trỏ nhập liệu bên mình bị cậu nhấn rồi lại tắt.
Mồ hôi tiết ra từ lòng bàn tay khiến cậu nhất thời không cầm chắc điện thoại, khi cúi xuống nhặt thì thấy màn hình vỡ nát, lại nhớ ra chiếc điện thoại này là do Ngao Bính dùng tiền thưởng cuối năm mua cho cậu, lúc đó còn là mẫu mới nhất.
Những nhận thức này khiến bộ não vốn đã rối bời của cậu đau nhức tê dại, cậu dứt khoát nhấp vào ảnh đại diện của đối phương và bật tùy chọn "Thêm vào danh sách đen".
Cậu bạn đang hát hăng say cầm điện thoại lại gần, Na Tra kéo áo mình xuống, cố tình để lộ trò lừa bịp được cậu sắp đặt kỹ lưỡng:
"Cậu giả vờ chụp được tôi, chụp rõ một chút."
Khi đi học, Ngao Bính tình cờ thêm WeChat của cậu bạn này, Na Tra lúc đó còn hơi ghen, giờ thì đúng là "trời giúp cậu".
Kế hoạch của Na Tra rất đơn giản, tỷ lệ thành công cao. Cậu muốn Ngao Bính nhìn thấy bằng chứng mình đang mập mờ với người khác, khiến anh ấy ghen, khiến anh khi Na Tra trở về sẽ chủ động ôm cổ giữ lại, rồi cùng cậu đến Bắc Kinh.
Kế hoạch hoàn hảo như vậy lại vẫn có lỗ hổng – đó là Na Tra không hề nghĩ đến việc mình sẽ về nhà sớm vì đói. Cơm nắm rẻ nhất ở cửa hàng tiện lợi là bốn tệ, số dư WeChat của cậu chỉ còn ba tệ bảy, bốn nghìn trong ví tiền là để dành mua quà bất ngờ cho Ngao Bính.
Cậu đá đổ hai lon Coca méo mó dưới chung cư, cuối cùng bước lên cầu thang đúng lúc đồng hồ điện thoại nhảy đến 03:00.
Na Tra mò mẫm chìa khóa trong bóng tối thì ngửi thấy một mùi máu thoang thoảng, trực giác mách bảo cậu rằng kế hoạch đã phát triển theo một hướng hoàn toàn khác.
Mái tóc xanh của Ngao Bính trải dài trong nước súp há cảo bị đổ, đôi chân gầy guộc lộ ra dưới váy ngủ đang vặn vẹo một cách bất thường. Chất lỏng không rõ ở đùi cậu đã không còn tâm trí để truy cứu nữa, khi quỳ xuống ôm người mới phát hiện nhiệt độ cơ thể đối phương thấp đến đáng sợ.
"Bính Bính! Bính Bính!"
Tiếng còi xe cứu thương xé tan màn sương sớm, Na Tra tiện tay vớ lấy chiếc áo đồng phục trên ghế sofa đắp lên cơ thể lạnh lẽo của Ngao Bính. Người đó cuộn mình trong áo nằm trong vòng tay cậu giống như một con cá mắc cạn trên bãi biển – không, phải là rồng.
Cậu nghe thấy người trong lòng gọi "Tra Tra" với giọng cực kỳ yếu ớt.
Mùi thuốc khử trùng lẫn với tiếng tích tắc của máy đo điện tim. Na Tra đi đi lại lại bên ngoài phòng cấp cứu, khi thấy bác sĩ chủ trị mặc áo blouse trắng cầm tờ giấy từ trong đi ra thì lao tới nắm lấy cánh tay ông:
"Bính Bính sao rồi, anh ấy có ổn không?"
"Không có gì nghiêm trọng, chỉ là sốc do quá mệt mỏi."
Vị bác sĩ đó đẩy gọng kính dày cộp, dùng đôi mắt không thể hiện cảm xúc dưới tròng kính nhìn Na Tra từ trên xuống dưới: "Quan hệ của cậu với bệnh nhân là..."
Na Tra theo bản năng muốn nói "Anh ấy là mẹ tôi", nhưng rồi lại nghĩ ra điều gì đó, cúi đầu nhìn mũi giày mình, móng tay cắm vào thịt mềm lòng bàn tay nhưng không hề cảm thấy đau:
"Tôi là con nuôi của anh ấy. Loại không có quan hệ huyết thống."
Bác sĩ liếc nhìn vết hôn giả vẽ trên cổ cậu, thở dài nói:
"Cha cậu sức khỏe không tốt, tuy chỉ là quan hệ nhận nuôi, nhưng cũng nên chăm sóc cậu ấy một chút."
Tiếng xe đẩy đầy thuốc men đi ngang qua cửa phòng bệnh phát ra âm thanh, Na Tra nghe thấy tiếng nức nở run rẩy từ trong phòng. Khi cậu xông vào phòng bệnh thì thấy Ngao Bính đang mơ màng, những khớp ngón tay gầy guộc vẫn nắm chặt tay vịn giường bệnh lạnh lẽo, đôi mắt vô hồn run rẩy.
"Tra Tra...Tra Tra..."
"Ta không, ta không trốn nữa... Đừng..."
Mái tóc dài của Ngao Bính xõa lộn xộn trên vai, cơ thể dưới bộ đồ bệnh nhân mỏng như cánh giấy. Na Tra thấy trong khóe mắt anh vẫn còn đọng nước mắt, cậu không dám tưởng tượng một người như vậy đã ngồi bên bàn ăn chờ mình mấy tiếng đồng hồ với đĩa há cảo đó.
Cậu lao đến mép giường ôm Ngao Bính vào lòng, cảm nhận cơ thể run rẩy của đối phương dần ổn định trong vòng tay mình.
"Bính Bính xin lỗi...Là em quá bướng bỉnh..."
"Cổ, trên cổ là do mượn mỹ phẩm của bạn học vẽ, là giả..."
"Em cứ nghĩ như vậy anh sẽ đồng ý đi Bắc Kinh với em, xin lỗi Bính Bính..."
Dáng vẻ người trong lòng im lặng lắng nghe khiến Na Tra nhớ đến trang trò chuyện lạnh lẽo chỉ có tin nhắn một chiều trong điện thoại. Anh nên tức giận rồi, anh nên giận dỗi giống em, Na Tra nghĩ.
Nhưng động tác Ngao Bính thoát khỏi vòng tay cậu lại quá nhẹ nhàng, đợi đến khi cậu phản ứng lại, Ngao Bính đã ôm lấy mặt cậu và hôn lên.
Giữa môi lưỡi giao hòa còn vương mùi thuốc thoang thoảng, Ngao Bính dùng đầu lưỡi móc lấy Na Tra, như móc lấy trái tim đang đập không ngừng của mình lúc này.
Khi tách ra, một sợi chỉ bạc kéo ra từ khóe môi, lại được Ngao Bính hôn vào miệng lần nữa.
"Tra Tra..."
"Anh thích em, anh yêu em..."
Lần này đến lượt Na Tra ấn vào gáy anh chủ động. Chỉ là đầu lưỡi vừa chạm vào răng thì bị tiếng gõ cửa của y tá làm gián đoạn.
"Giường số 7...Tỉnh từ khi nào vậy?"
Khi y tá bước vào, nhìn thấy vẻ mặt chột dạ của Na Tra, Ngao Bính đang cuộn mình trong gối cười khẽ.
Ánh trăng tràn qua một góc giường bệnh, những khớp ngón tay trắng bệch lạnh lẽo của Ngao Bính đang vuốt ve mái tóc của Na Tra.
Na Tra gối đầu lên ngực Ngao Bính hỏi:
"Anh vừa gặp ác mộng à? Nói gì mà bỏ trốn... còn gọi tên em nữa."
"Có thể là vậy..."
Người đó nói trên đầu với nụ cười không thể che giấu, Na Tra đứng dậy thấy khóe miệng anh đang cong lên. Cậu nghịch ngợm đưa tay vào trong chăn xoa hai cái vào phần thịt mềm trước ngực Ngao Bính.
"Bính Bính thật tham lam, vừa muốn làm mẹ vừa muốn làm vợ."
Động tác này khiến người trên giường cắn góc chăn nhìn cậu, ánh mắt được ánh trăng ngâm tẩm thành dòng nước xuân ấm áp.
Na Tra nuốt nước bọt: "Đợi đến khi xuất viện về nhà... Em nhất định sẽ hiếu thảo với mẹ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net