Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

23


Lồng máy giặt trên ban công quay không tải gần nửa tiếng, Ngao Bính ngồi trên sàn nhìn chằm chằm vào cánh cửa tràn bọt xà phòng mà ngẩn người.


Na Tra đến tắt máy thì vô tình làm đổ chai nước giặt chưa vặn chặt ở bên cạnh, mùi tinh dầu oải hương lập tức tràn ngập căn phòng, vương vào "kỷ niệm xuất viện" mà cậu mua cho Ngao Bính khi anh xuất viện tuần trước.


Đó là một bông cẩm chướng đặt trong lọ hoa nhỏ, dù là giả.


"Tiền thuê nhà trả trước em đã chuyển khoản cho bên đó rồi."


Na Tra nhai kẹo cao su quay lại ghế sofa xem máy tính. Định mở miệng nói gì đó thì lại bị tiếng Ngao Bính ngã làm gián đoạn – người này không biết từ lúc nào đã đứng dậy đi lấy nước, kết quả khi đi đến thì bị góc bàn va vào, nước làm ướt máy tính xách tay, người cũng "rầm" một tiếng ngã xuống thảm.


Cậu vội vàng ngồi xổm xuống kiểm tra tình hình của đối phương, khi đầu ngón tay chạm vào bắp chân Ngao Bính, Ngao Bính giật mình lùi lại như bị điện giật, một lần nữa làm đổ chiếc cốc sứ trên bàn trà.


Tiếng cốc sứ vỡ vang vọng trong không khí, Na Tra nheo mắt nhìn chằm chằm vào ánh mắt lảng tránh của đối phương:


"Gần đây anh cứ tránh mặt em."


Giọng Ngao Bính biện minh nhẹ đến mức gần như không nghe thấy: "Không, không có... chỉ là sắp đến kỳ kinh nguyệt thôi..."


Nhưng Na Tra đã sớm nhớ rõ đặc điểm khi anh nói dối. Hàng mi run rẩy và động tác nuốt nước bọt lặp đi lặp lại đang làm đau nhức thần kinh thị giác của cậu, vì vậy cậu dứt khoát đứng dậy tự nhốt mình vào phòng.


Sự xa cách khó hiểu của Ngao Bính trong thời gian này khiến cậu vắt óc suy nghĩ cũng không thể hiểu rốt cuộc mình đã phạm tội gì, rõ ràng đêm trước tai nạn xe hơi hai người còn nắm chặt tay nói sẽ mãi mãi bên nhau.


Cậu theo tiếng Ngao Bính dọn dẹp mảnh vỡ sứ bên ngoài mà chui cả người vào chăn điều hòa, nghe thấy tiếng dép của Ngao Bính dừng lại trước cửa phòng mình hai phút rồi lại đi xa.


Thông báo điều chuyển cuối cùng của văn phòng luật sư được gửi vào email của Ngao Bính hai tuần trước khi Na Tra nhập học. Na Tra giật lấy điện thoại reo hò, mũi cọ vào gáy anh thoang thoảng mùi cơ thể:


"Có muốn đi ăn mừng không?"


Hõm lưng của Ngao Bính đang bị bàn tay không yên phận của đối phương luồn vào trong áo nhẹ nhàng vuốt ve, anh không nhìn thấy biểu cảm của Na Tra, chỉ cảm nhận được dục vọng trần trụi của cậu.


Anh đã mềm nhũn trong vòng tay cậu như một vũng nước mùa xuân, khi quay đầu thì chiếc khuyên tai vàng đột nhiên lọt vào mắt.


Ngao Bính mơ hồ lại nhìn thấy dáng vẻ "Tam Thái tử đại nhân" nghiêng đầu trên người anh nói "Bính Bính ngoan quá", độ cong khẽ lay động của chiếc khuyên tai gần như giống hệt bây giờ.


Na Tra phát hiện người trong lòng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, thật là khó hiểu.


Cậu hung hăng bóp cằm anh hôn lên. Khi cảm nhận được ngay cả môi Ngao Bính cũng đang run rẩy, sự bất mãn tích tụ trong thời gian này lập tức trở nên không thể chịu đựng nổi, động tác xé toạc bộ đồ ngủ của Ngao Bính mạnh hơn cậu tưởng.


Ánh trăng chiếu vào bông hoa cẩm chướng giả trên bệ cửa sổ, Na Tra xoa nắn ngực Ngao Bính mạnh đến đáng sợ. Góc cong của đôi chân Ngao Bính do khoái cảm vừa đủ để cậu đẩy sâu nhất, tiếng va chạm da thịt lẫn tiếng nước nhớp nháp của dịch ái ân đặc biệt rõ ràng trong tiếng ve kêu của đêm hè.


Động tác ra vào của Na Tra tăng tốc trong tiếng thở dốc. Đầu ngón tay Ngao Bính đâm vào lưng cậu để lại những vết đỏ như máu, anh ngửa đầu rên rỉ, câu từ trở nên mơ hồ theo nhịp điệu bị thúc đẩy:


"Ha a... sắp ra rồi... mạnh hơn nữa..."


"Tra Tra... phu quân..."


Na Tra vác hai chân anh lên, ưỡn hông bắn vào trong. Sau đó kéo cổ tay Ngao Bính chất vấn: "Anh đang gọi ai?"


Cơn đau do cổ tay bị kéo mạnh khiến thần kinh mơ hồ của Ngao Bính một lần nữa vượt qua phòng tuyến. Ngàn năm trước Na Tra cũng dùng Hỗn Thiên Lăng trói chặt tứ chi anh như vậy, cơn đau này lại theo nghiệt duyên xuyên không, luân hồi cũng không buông tha anh.


Trong cơn co giật cao trào, Ngao Bính nhìn thấy móc khóa rồng nhỏ Na Tra mua cho anh trên tủ TV, vẻ mặt khóc lóc của nó khiến Ngao Bính nhớ lại tin nhắn Na Tra gửi hôm đó: "Đáng thương quá, chỉ có em mới muốn thôi."


"Bính Bính dáng vẻ này, ngay cả đứng cũng không đứng dậy được. Đáng thương quá, chỉ có ta mới muốn thôi."


Giọng Na Tra trong hai không gian thời gian chồng lên nhau, như Hỗn Thiên Lăng siết chặt cổ Ngao Bính. Anh cuối cùng cũng mất kiểm soát mà khóc thét lên:


"Tra Tra...Ta sai rồi...đừng bỏ ta..."


Đêm trước ngày chuyển nhà, Na Tra rúc trong chăn lén đăng nhập vào tài khoản trình duyệt của Ngao Bính.


Đáng tiếc trong lịch sử tìm kiếm chỉ toàn là "Tổng hợp cách làm món ăn gia đình đơn giản" và "Bài tập phục hồi chức năng cột sống thắt lưng". Cậu như bị ma xui quỷ khiến mà nhập vào "Khi làm chuyện đó bạn gái mà đột nhiên gọi mình là phu quân có nghĩa là gì", kết quả AI thông minh trả lời cậu rằng đó gọi là "tình thú".


Nhưng làm gì có tình thú nào với vẻ mặt đó?


Hình ảnh suy nghĩ lung tung trên màn hình bị Ngao Bính vén chăn nằm vào làm gián đoạn. Cậu nhìn khoảng cách Ngao Bính nằm quay lưng lại với mình xa hơn hẳn mọi khi, đuôi tóc dài còn có vết nước chưa khô, cả người một làn hơi nước.


Chiếc váy ngủ hai dây vừa vặn treo trên bờ vai quá gầy của Ngao Bính. Na Tra vươn tay kéo khoảng cách lại gần, cảm nhận đối phương khẽ run rẩy trong vòng tay mình.


"Gần đây anh trở nên kỳ lạ quá."


Ngao Bính im lặng mấy chục giây, sau đó quay người lại ôm lấy cậu. Na Tra có thể cảm nhận được anh cố ý dùng bộ ngực mềm mại cọ xát vào ngực mình, còn nghe thấy Ngao Bính ghé vào tai cậu nói:


"Tra Tra...Em nghĩ nhiều rồi."


Ngày khởi hành trời mưa lớn, Ngao Bính kiểm tra đi kiểm tra lại xem đồ đạc đã mang đủ chưa, loay hoay mãi mới xuống lầu.


May mắn thay khi ra ngoài trời đã tạnh mưa, nhưng không khí sau mưa vẫn còn một mùi ẩm ướt khó chịu. Ngao Bính chống nạng khó khăn di chuyển đến trạm xe buýt mới sờ thấy điện thoại của mình không có trong túi áo.


"Ôi, quên điện thoại ở nhà rồi..."


Ngao Bính cười hai tiếng với Na Tra đang kéo hai vali lớn, sau đó xoa đầu cậu: "Giúp mẹ chạy một chuyến được không?"


Cách xưng hô này khiến tim Na Tra lỡ một nhịp. Cậu ngược lại véo má Ngao Bính, sau đó chạy ngược về.


Na Tra vòng qua những thùng giấy chuyển nhà chất đống ở cửa, điện thoại của Ngao Bính đang nằm trên bàn trà phòng khách, hiện thông báo tin nhắn mới.


Cậu cầm lên thấy là tin nhắn WeChat, tiện tay mở khóa màn hình xem. Hóa ra là cha của Ngao Bính gửi lời hỏi thăm xem đã khởi hành an toàn chưa.


"Đến nhà mới thì nói với cha một tiếng..."


Na Tra vô thức đọc nội dung tin nhắn, ngón cái lướt lên theo thông tin. Đồng tử của cậu mở to khi nhìn thấy những từ "lột da rút gân", "linh châu chuyển thế", cuối cùng bị dán chặt vào "đứa trẻ con nhận nuôi e rằng chính là Tam Thái tử chuyển thế".


Tiếng khung cửa bị đập cùng tiếng thở dốc vì kiệt sức của Ngao Bính do đi nhanh đã phá vỡ sự im lặng, cậu quay đầu nhìn thấy Ngao Bính vịn khung cửa thở hổn hển, tóc xanh dính vào khuôn mặt tái nhợt:


"Tra Tra...Đừng nhìn..."


Trong tiếng điện thoại "tách" rơi xuống sàn, Na Tra dường như nhìn thấy khuôn mặt đã ngủ chung mười năm này và con rồng trắng vô danh trong giấc mơ của mình luân phiên xuất hiện.


Cậu cuối cùng cũng hiểu được "Sự quen thuộc khó hiểu" trong lời nói của Ngao Bính, và "Em mơ thấy một con rồng trắng giống anh" của chính mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net