9
Không khí thì thầm:
"Bây giờ thế này là sao..."
"Không phải người thân... càng không phải người yêu..."
Một luồng gió đêm đột nhiên thổi vào từ cửa sổ ban công. Ngao Bính ôm chặt lấy mình trong gió lạnh, nước mắt cuối cùng cũng vỡ òa.
Ngao Bính không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Ánh trăng nửa đêm như lưỡi dao băng xuyên qua rèm cửa, đồng hồ điện tử đầu giường nhấp nháy 01:00. Trong mơ màng, anh thấy hai chân mình phủ đầy vảy rồng màu bạc trắng, tay vịn xe lăn lạnh lẽo vẫn còn đọng một lớp sương mỏng.
"Hôm nay Hoa Cái Tinh Quân sắc mặt thật tốt."
Giọng nói của tiên nữ lơ lửng như sương mù, anh thấy mình mặc quần áo cũ trong làn sương mù, hai chân buông thõng vô lực như đồ trang sức trên chỗ để chân của xe lăn, đưa tay ra thì thấy cổ tay mình còn gầy hơn bây giờ một vòng.
Phía sau đột nhiên thò ra một đôi bàn tay nhỏ của trẻ con, người này có mái tóc đen cực kỳ quen thuộc, ngũ quan bị làm mờ thành một đám mây. Trên cổ tay y đeo một đôi vòng vàng, khi giúp Ngao Bính chỉnh quần áo thì chúng lắc lư phát ra tiếng động.
Y đang nói gì? Một chữ cũng không nghe rõ.
Ngao Bính chỉ có thể nghe thấy mình phát ra những âm điệu không thành câu, mãi mới nói được một chữ "đừng", đứa trẻ nghiêng đầu nhìn hắn. Anh kinh ngạc phát hiện mình trong mơ lại không dám phát ra thêm một tiếng động nào nữa.
Ngói gạch trải dài trên đầu thành dải ngân hà lạnh lẽo, xe lăn dừng lại trước nơi ở cũ của Ngao Bính. Răng nanh của đứa trẻ cắn đứt sợi dây đỏ, đeo một vật tròn tròn vào ngón áp út của anh. Đầu ngón tay gầy guộc của Ngao Bính không ngừng run rẩy.
Đó là gì? Nhẫn sao?
Đài mây trong mơ bắt đầu sụp đổ một cách kỳ lạ, anh phát hiện đứa trẻ lại khúc khích cười với mình, mái tóc đen nhánh dài như thác nước buông xuống, trong nháy mắt hoàn toàn nuốt chửng tầm nhìn của anh. Anh ngã xuống bên cạnh những tảng đá ngầm ở bờ biển phía Đông, trong khóe mắt thấy mình nằm trong vũng máu, cách đó không xa vẫn có một đứa trẻ không nhìn rõ mặt.
Con chim sẻ ngoài cửa sổ đã cứu anh.
Ngao Bính giật mình tỉnh giấc, nắm chặt vải bọc ghế sofa, trong cơn đổ mồ hôi lạnh, anh phát hiện mình đã vô tình làm rách một lỗ không nhỏ trên ghế sofa. Anh thở hổn hển tìm chiếc điện thoại rơi dưới thảm, màn hình điện thoại sáng chói trong ánh sáng mờ ảo của bình minh.
Đồng hồ điện tử hiển thị 05:08, WeChat hiện lên 52 tin nhắn chưa đọc, tất cả đều từ "Tra Tra".
[ Bính Bính huhu huhu giường ký túc xá có mùi mốc ]
[ Không ngủ được, muốn nghe anh hát ru ]
[ Anh biết không, em vẫn còn là trẻ vị thành niên, ngủ ngậm ti mẹ không phạm pháp đâu ][ Em nhớ anh quá ]
Ngao Bính loạng choạng đi vào bếp, lấy nửa hộp sữa sắp hết hạn trong tủ lạnh ra uống cạn. Anh trượt theo tủ lạnh ngồi xuống đất, lưng có cảm giác đau âm ỉ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net