Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Lee Sanghyeok bước ra khỏi phòng thí nghiệm để hít thở chút không khí. Nhìn kính hiển vi với mấy cái lam kính gì đó đúng là chẳng phải sở trường của anh. Chỉ riêng việc chỉnh tiêu cự cho cả hai mắt cùng thấy rõ hình ảnh thôi cũng phải loay hoay nửa ngày. Sau khi giáo sư và trợ giảng thị phạm xong tiến trình hôm nay rồi cho sinh viên tự luyện tập, Sanghyeok dứt khoát thu dọn balo, chuẩn bị chuồn đi.

"Sanghyeok hyung!" – có tiếng gọi vang lên từ xa trong hành lang của khoa Y. Anh dừng chân lại ở bậc thang xoắn.

Là Choi Hyeonjun... nhưng đang mặc đồng phục cấp 3.

"Hyeonie??" Sanghyeok ngạc nhiên. Anh ngẩng đầu nhìn lên, trong khuôn viên trường có khá nhiều người mặc đủ loại đồng phục trung học khác nhau, nếu không nhìn kỹ thì còn tưởng là học sinh cấp 3 đến tham quan đại học hay đi học ngoại khóa.

"Ngày đồng phục đó, hyung~" Hyeonjun kéo kéo áo sơ mi đồng phục của mình. Bộ đồng phục cấp 3 của cậu được giữ gìn khá tốt, còn có cả cổ thủy thủ xanh đậm. Khuôn mặt Hyeonjun lại non nớt, nếu không mở miệng thì thật sự có thể giả làm học sinh cấp 3.

"Ngày đồng phục" là hoạt động đặc trưng của nhiều trường đại học: chọn một ngày đặc biệt, trong khuôn viên trường, sinh viên sẽ mặc lại đồng phục của trường trung học mình từng theo học. Vừa vui, vừa có thể gợi nhớ lại đời học sinh, cũng dễ làm quen với bạn bè cùng trường cũ.

Bình thường Sanghyeok vốn chẳng mặn mà với mấy hoạt động giao lưu kiểu này, thỉnh thoảng chỉ thấy bạn bè đăng ảnh check-in trên mạng xã hội. Không ngờ lần này lại tình cờ bắt gặp Hyeonjun trong dáng vẻ học sinh cấp 3.

"Rất hợp đó~" Nụ cười rạng rỡ, đầy sức sống của Hyeonjun hiện rõ trên gương mặt. Sanghyeok tất nhiên khen ngợi hết lời. Hồi cấp 3, anh học ở một trường quý tộc tư thục, bạn bè đều cạnh tranh khốc liệt chuyện thi cử, nên chẳng có bao nhiêu kỷ niệm đáng để hoài niệm.

"Ah~ em muốn được thấy hyung mặc đồng phục cấp 3 ghê!" Hyeonjun cười nói, nhưng chưa kịp nghe Sanghyeok đáp, cậu đã bị nhóm bạn cùng trường cũ kéo đi chụp ảnh tập thể.

Chắc cũng không đẹp bằng Hyeonie đâu nhỉ... – Sanghyeok nghĩ thầm.


Vượt qua kỳ thi giữa kỳ lần hai, kế tiếp chính là Giáng Sinh. Tuy Giáng Sinh đã bị thương mại hóa thành đủ loại lý do để tiêu tiền, nhưng đối với sinh viên đại học, đó vẫn là một dịp đáng mong chờ. Trong khuôn viên trường cũng có rất nhiều hoạt động liên quan đến Giáng Sinh.

Trong số đó, một sự kiện thu hút đông đảo sinh viên nhất chính là vũ hội Giáng Sinh thường niên, gọi tắt là "Dạ vũ Noel". Ngoài những tiết mục biểu diễn, gian hàng của các câu lạc bộ, điểm hấp dẫn lớn nhất chính là đồ uống có cồn miễn phí không giới hạn. Sinh viên vừa thoát khỏi sự quản thúc của thời cấp ba, lại vừa mới bước vào tuổi trưởng thành, nên với tiệc rượu thì hứng thú dâng cao khỏi phải nói. Để thu hút nhiều người hơn, tăng cơ hội kết bạn khác giới, "Dạ vũ Noel" còn mời hẳn bartender đến pha chế ngay tại chỗ, phục vụ đủ loại rượu phong phú.

Và chính Choi Hyeonjun đã lôi Lee Sanghyeok đến đây. Hồi năm nhất, năm hai, Sanghyeok chưa từng tham gia, không ngờ lại bị Hyeonjun rủ rê đi dự dạ vũ Giáng Sinh.

"Hyung đẹp trai quá~..." Hyeonjun đột nhiên ghé sát lại gần, chớp mắt mấy cái, rồi cất giọng mềm mại, hơi nũng nịu nói với Sanghyeok.

"Hyeonie uống thế này thì..." Sanghyeok lấy luôn nửa ly rượu còn lại trong tay cậu, đem cả hai chiếc cốc nhựa ném vào thùng rác ở góc. ... Hyeonjun không thể uống thêm được nữa.

Thật ra Hyeonjun chỉ muốn thử một chút rượu trong bữa tiệc thôi, nhưng cậu đã nếm hết cả dãy rượu, còn uống cạn vài ly cocktail. Rượu pha trộn lung tung vốn dễ say, mà tửu lượng của Hyeonjun thì... chẳng tốt chút nào.

Nhạc điện tử trong sàn nhảy lại đổi sang một bản khác, Sanghyeok nắm tay Hyeonjun rời khỏi nơi ồn ào ấy, thoát ra khỏi tiếng hò reo chấn động màng nhĩ.

Đi trên con đường lát đá trong khuôn viên, dưới ánh đèn đường, thỉnh thoảng lác đác vài đôi tình nhân đi ngang, còn lại chỉ có tiếng bước chân xen lẫn của hai người.

"Ôi... Hyung à~ hôm nay trăng đẹp quá!" Hyeonjun bất ngờ dừng lại, hứng khởi nói với Sanghyeok một câu như thế. Dưới ánh trăng, biểu cảm của cậu không rõ ràng, vài giây sau lại tự mình cất bước đi tiếp.

"..." Sanghyeok không nhìn rõ gương mặt Hyeonjun, anh đứng khựng lại giây lát, rồi bước dài đuổi kịp.

"Hyeonie..."

"Anh cũng thấy... rất đẹp."– Sanghyeok khẽ nói khi đi bên cạnh cậu.

Hyeonjun nghiêng đầu, như đang chậm rãi tiêu hóa câu trả lời ấy, rồi lại nở nụ cười ngốc nghếch với Sanghyeok.

Sanghyeok tiễn người về đến ký túc xá. Câu nói ban nãy của Hyeonjun vẫn lẩn quẩn trong lòng anh. Cậu lúc đó đã tỉnh rượu hay chưa thì anh không biết... chỉ biết là chính anh mới là người say rồi.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net