Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11.

Em ngẩng lên chậm rãi, nhìn phản ứng của anh.

Miệng anh hơi mở, mắt mở to. Trông như muốn nói gì đó, nhưng phải cố hai lần mới bật ra tiếng.

— Em nói vậy... là sao, Sangwon-ah?

Lần này em không tránh đi nữa.

Chẳng còn gì để mất cả.

Tình bạn mà em cố giữ suốt bằng cách chôn giấu cảm xúc ấy, giờ đâu còn tồn tại.

Cuộc sống của em sẽ lại khổ sở thôi, nếu không có Leo.

Nhưng em sẽ sống tiếp.

Em đã sống như vậy rồi.

— Nghĩa là... em đã yêu anh. Thật ra là vẫn luôn yêu, từ khi em biết được cảm giác đó là gì.

Em có thể thấy rõ cơn khủng hoảng tràn khắp khuôn mặt anh.

Nếu tim không đang đau nhói thế này, có lẽ em đã bật cười mất.

— Anh đã không biết..

Vẻ bối rối của anh suýt khiến em cười thật.

Em chỉ khẽ gật.

— Em biết mà. Em đã cố hết sức để anh không nhận ra. Đó là lý do em chưa bao giờ kể anh nghe chuyện bị bắt nạt. Em không muốn họ là người nói cho anh biết.

— Tại sao?

Giọng anh đơn giản, không ẩn giấu cảm xúc gì, chỉ như một câu hỏi bật ra theo phản xạ.

— Vì em sợ. Sợ anh sẽ biết. Và nếu ai đó phải nói, thì người đó phải là em, khi em đủ can đảm để làm điều đó.

Giọng em bình tĩnh hơn cả chính mình tưởng.

Em nghĩ khi thú nhận tình cảm với Leo, chắc sẽ ngất mất.

Mà có khi là đang ngất thật rồi, chỉ chưa nhận ra.

— Và hôm nay là lúc đó à?

Em chỉ khẽ nhún vai.

— Có vẻ vậy.

Em mỉm cười nhẹ.

Tim em nặng trĩu.

Em biết điều gì sắp đến.

Anh sẽ xin lỗi vì không có cùng cảm xúc với em.

Em sẽ cười, nói không sao đâu.

Rồi về ký túc xá, gục xuống, chờ cho nỗi đau qua đi.

— Tại sao?

Lại là câu hỏi tại sao đáng nguyền rủa đó.

Nhưng nếu muốn anh hiểu hết, em không thể im lặng nữa.

Em nuốt khan, cổ họng nghẹn lại vì lo lắng.

— Vì em chẳng còn gì để mất nữa. Em đã sợ lắm, sợ anh sẽ không muốn làm bạn với em nữa, sợ anh không muốn em ở bên cạnh. Em sợ đến mức chẳng dám nói ra. Nhưng mà nhìn chúng ta bây giờ đi, còn lại gì đâu.

Leo nhìn em không nói gì.

Em ôm nỗi hoảng hốt ngày càng dâng cao trong lồng ngực.

Tim em đập mạnh đến mức phát đau.

— Sangwon-ah... anh xin lỗi. Anh không nghĩ là như vậy..

Em gật đầu, cố ngăn nước mắt.

Giờ đến cả giả vờ cười em cũng không làm nổi nữa.

Em nuốt khan, rồi đứng bật dậy.

Đứng thẳng trước mặt Leo.

Hai tay run rẩy đến mức em phải giấu đi.

Chân như sắp khuỵu xuống, cùng lúc với trái tim gần như vỡ vụn.

Em không hiểu nổi tại sao những điều này vẫn có thể đau đến thế, sau từng ấy tổn thương em chịu đựng.

— Không sao đâu. Em hiểu rồi. Em đi đây.

Em quay người thật nhanh, chạy về phía con đường, tới gần trạm xe buýt.

Em không có thời gian tìm Masato hay Kangmin giữa đám đông này.

Mà dù có, em cũng chẳng đủ sức nữa.

Em chỉ muốn rời khỏi nơi này - khỏi bãi biển này, và khỏi Leo.

Chân em lún trong cát, bước đi nặng nề.

Áp lực trong người như muốn nổ tung, cùng lúc với những giọt nước mắt sắp tràn.

Cái lạnh quất vào da như roi.

Mùi vanilla cay xè trong mũi.

Cả người em đau buốt.

Rồi bỗng em cảm nhận một bàn tay chậm rãi nhưng chắc chắn siết lấy cổ tay em.

Em dừng lại, nhưng em không quay lại.

Em không thể.

Tiếng thở của anh vang lên phía sau, hòa lẫn với âm thanh của sóng biển.

Nhịp thở hơi gấp, không đủ bình tĩnh.

— Lúc anh đến đây, người bạn đó nói em tạm thời là của anh, trong giây phút đó, anh đã thấy yên tâm, nhưng cũng phát điên. Rồi anh nhận ra, anh không muốn điều đó dừng lại. Anh không muốn em chỉ của anh là trong chỉ một khoảnh khắc nào. Anh muốn em mãi là của anh.

Giọng anh trầm, êm như sóng, trái ngược hẳn với hơi thở gấp gáp của em.

Em cố quay lại nhìn anh, từng chút một, đau nhói.

— Em luôn là của anh. Chỉ là... anh chưa bao giờ là của em.

Leo cắn môi, bàn tay siết chặt cổ tay em hơn một chút, bám lấy cánh tay em, như thể sợ nếu buông ra, em sẽ biến mất.

— Anh luôn là của em, Sangwon. Em là người duy nhất từng khiến anh bận tâm nhiều tới như thế. Chưa từng có ai xâm chiếm mọi suy nghĩ trong anh như em, chưa ai khiến anh phát điên như thế. Anh không nhận ra... cho đến năm nay, anh mới hiểu anh đã khổ sở thế nào khi thiếu em. Ở thư viện, anh đã tìm em giữa những cuốn sách. Khi xem phim, anh chờ em gục đầu ngủ trên vai. Khi học, anh mong em ngồi cạnh, chỉ để có em bên cạnh thôi cũng được. Ở phòng tập nhảy, anh nhớ những lần lén nhìn em qua gương.

— Hyung...

— Em ám ảnh anh đến mức anh từng muốn từ bỏ hết. Vì anh nhận ra em quan trọng hơn bất cứ ước mơ nào. Anh không muốn nhảy cùng em nữa, bởi vì cả thời gian đó anh chỉ biết nhìn em. Anh từng nghĩ mình rất rõ ràng về điều mình muốn, nhưng khi thấy ánh mắt lo lắng của em, anh chỉ muốn ở lại. Bởi vì anh không biết phải sống thế nào nếu thiếu em, và anh đã bỏ đi thay vì đối diện với chính mình. Với cảm xúc này.

Cuối cùng, nước mắt em tràn ra.

— Sao tới giờ anh mới nói những điều này?

Lần này đến lượt em hỏi.

Bàn tay Leo trượt lên gò má em, chạm vào rất khẽ, như thể sợ em có thể vỡ ra.

Tay anh hơi run, rồi ngón cái nhẹ nhàng vuốt dọc làn da, gạt đi những giọt nước mắt đang chảy.

— Vì anh sợ. Sợ nếu nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi. Và anh ngu ngốc đến mức tin rằng, dù có chuyện gì đi nữa, em vẫn sẽ luôn ở bên anh. Anh xin lỗi.

— Nhưng... anh thích con gái mà?

Lời bật ra như một hơi thở cuối cùng, nặng nề hơn cả không khí giữa hai người.

Leo chưa từng nhắc đến một người con trai nào.

Hồi cấp ba, em đã thấy anh hẹn hò biết bao cô gái - người sau lúc nào cũng xinh hơn người trước.

Anh không thể yêu em theo cách đó được.

— Ừm, nhiều thằng nghĩ mình chỉ thích con gái cho đến khi gặp em đấy.

Một nụ cười khẽ sáng lên trên môi anh.

Rồi anh bật cười.

Và em cũng không thể nhịn được mà cười theo.

Câu nói đó, Kangmin từng trêu em không biết bao nhiêu lần.

— Thôi đi, em không đùa với anh đâu.

Em cố gắng giữ vẻ nghiêm túc, nhưng tiếng cười bật ra đã phá hỏng hết mọi nỗ lực.

Nụ cười trên môi anh không biến mất.

— Anh cũng không biết nữa. Anh không rõ đây là cảm giác gì. Nhưng anh biết là anh cần có em ở bên.

— Có lẽ đấy là một sự nhầm lẫn.

— Có thể. Điều duy nhất anh chắc chắn bây giờ... là anh rất muốn hôn em.

Em nhìn vào mắt anh, chết lặng, chẳng thốt nên lời.

Dù trên môi vẫn vương nụ cười, ánh mắt anh lại nghiêm túc đến lạ.

Em đứng yên, nụ cười dần tan biến, chỉ còn lại sự ngỡ ngàng bao trùm lấy cả cơ thể.

Cảm giác như mặt đất dưới chân đang sụp đổ.

Em muốn nói gì đó, nhưng chẳng từ nào bật ra nổi.

Còn anh dường như đang tận hưởng khoảnh khắc này quá mức.

Anh tiến lại gần, gương mặt chỉ còn cách em một hơi thở.

Rồi anh cúi xuống, em có thể cảm nhận hơi thở anh bên tai mình.

— Sao em không nói gì? Em không muốn hôn anh à? Vậy mà em hôn cậu ta. Anh khá chắc anh có thể làm tốt hơn.

Hơi thở nóng rẫy của anh lướt qua da khiến em run lên.

Em phải cố gắng nhớ cách hít thở.

Mọi chuyện này... rốt cuộc là gì vậy?

Em đặt tay lên vai anh, định tạo chút khoảng cách.

Nhưng cuối cùng, ngón tay lại nắm chặt lấy vạt áo anh.

Em không thể đẩy Leo ra. Em ngước lên nhìn.

Lúc này anh không còn cười nữa. Gương mặt anh nghiêm lại. Ánh mắt anh sâu, và đầy khao khát.

Rồi ánh nhìn em rơi xuống môi anh. Bờ môi mà em đã từng mơ về không biết bao lần.

Nhưng nỗi sợ lại trào dâng - nỗi sợ sẽ lại cô đơn thêm một lần nữa.

Tay em run khẽ trên ngực anh.

Có vẻ anh nhận ra sự do dự đó.

Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên má em, chạm rất khẽ, như thể sợ làm vỡ thứ gì mong manh. Rồi ngón cái anh khẽ lướt qua da, lau đi giọt run đang trượt xuống.

Anh cúi xuống chậm rãi, không rời mắt khỏi em. Như thể đang cho em thời gian để đẩy anh ra, nếu em muốn.

Nhưng em không làm thế.

Em đứng yên.

Và có lẽ đó là sự cho phép anh cần.

Khoảnh khắc kế tiếp, khoảng cách biến mất, hơi thở hai đứa hòa vào nhau, rồi môi anh chạm vào môi em.

Mềm, ấm, và đầy dịu dàng.

Bàn tay anh trượt từ má xuống gáy, rồi khẽ siết eo em, tự nhiên như thể nơi đó vốn thuộc về anh.

Hương vanilla bao quanh khiến tim em đập dồn dập.

Anh ôm em nhẹ đến mức em nghĩ chỉ cần anh siết thêm chút thôi, em sẽ vỡ tan.

Cơ thể em tan chảy trong vòng tay anh.

Leo là tất cả những gì Geonwoo không có, là tất cả những gì em từng muốn.

Em để anh dẫn dắt nụ hôn ấy.

Mọi cử động của anh đều dịu dàng, chậm rãi, mang theo những lời chưa từng nói, những cảm xúc bị chôn sâu. Hơi ấm anh tràn sang, khiến em chẳng biết mình đang run vì lạnh hay vì khoảnh khắc này quá mãnh liệt.

Rồi anh khẽ rời ra, tựa trán mình vào trán em.

Cả hai đều thở dốc.

Anh không rời mắt khỏi em, như thể đang tìm kiếm sự hối hận trong ánh nhìn em.

Nhưng trước khi anh kịp nói gì, tay em đã vòng lên cổ, kéo anh lại gần. Môi hai người lại tìm đến nhau, lần này mạnh mẽ hơn, gấp gáp hơn. Anh siết chặt eo em, không còn một khoảng trống nào nữa.

Như thể chỉ cần cách nhau một chút thôi, cả thế giới sẽ sụp đổ.

Cả hai lại tách ra, hơi thở rối loạn. Anh lùi lại một chút, nhưng vẫn nắm lấy tay em. Anh đặt bàn tay em lên ngực mình. Nhịp tim anh dội mạnh dưới lòng bàn tay em.

Em ngẩng lên, ngỡ ngàng.

Nó đập nhanh tới mức vô tưởng.

Em nắm chặt vạt áo, dựa vào anh thêm chút nữa.

Anh vòng tay ôm em, nhẹ nhàng.

Em tựa tai lên ngực anh, lắng nghe nhịp đập.

— Đây là những gì em làm với anh đấy.

— Cảm giác như tim anh sắp nổ tung vậy.

Em khẽ nói, giọng nghẹn lại trong hơi thở.

Anh bật cười khẽ, bàn tay luồn qua tóc em, vuốt nhè nhẹ.

— Em còn nghĩ anh đang nhầm lẫn nữa không, khi tim anh đập thế này vì em?

Em không dám ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trong vòng tay anh, thế giới bỗng ấm áp lạ thường.

— Nó đập nhanh như vậy từ khi nào thế?

Tiếng cười của anh vang lên, nhẹ như gió đêm, trong khi những ngón tay vẫn mải miết lướt qua tóc em.

- Anh không yêu Sangwon từ ngày đầu đâu. Nhưng anh nhớ ngày mà loại cảm xúc anh dành cho em thay đổi. Trước sinh nhật 18 tuổi của em, anh đã chạy khắp thành phố tìm quà. Nhưng chẳng thứ gì đủ tốt cả. Rồi anh đi ngang qua tiệm sách mà em mê nhất, cái chỗ em hay ngồi cả buổi lật từng cuốn chỉ tìm một quyển hay ho nào đó ấy.

Em nhẹ cười trước ký ức đó. Leo luôn than phiền khi hai đứa tới đó, nhưng anh lúc nào cũng tới cùng em, đọc những trang sách từ sau lưng em rồi đưa ra những "quan điểm" của mình.

— Em nhớ chứ. Anh có vào không?

Leo gật nhẹ.

— Anh đã ở đó cả ngày. Anh cứ tìm hoài mà chẳng biết mình đang tìm gì. Đến chiều, người bán sách đi tới. Anh cứ tưởng bị đuổi cơ, ai ngờ ông ấy chỉ đưa cho anh một quyển tên Letter to Yves. Ông nói, "Cậu nên tìm một quyển như thế này - quyển mà nói hết những điều cậu muốn nói, nhưng chẳng nói được."

Anh ngồi đọc luôn ở góc tiệm.

Từng dòng chữ đều khiến anh không thể rời mắt.

Lúc ấy anh hiểu, đó là câu chuyện về hai người bạn, nhưng lại chẳng chỉ là bạn.

Từng câu, từng trang, từng lá thư đều là những điều anh từng muốn viết cho em.

Anh muốn được nói ra hết.

Hôm đó, anh nhận ra mình cảm thấy nhiều hơn tình bạn.

Em đứng im, chẳng biết nói gì.

Em không ngờ Leo đã đọc Letter to Yves, càng không ngờ anh từng muốn dùng cuốn sách ấy để nói thay lòng mình.

— Em... không biết phải nói gì nữa.

Leo siết cái ôm chặt hơn.

Tiếng cười của anh vang lên giữa khoảng không.

— Vậy thì đừng nói gì cả. Chỉ cần ở bên anh thôi. Dù anh có hèn nhát, có làm em tổn thương thế nào đi nữa... anh cần em, Sangwon à.

Em hít một hơi thật sâu, nhẹ nhõm đến lạ, như thể cuối cùng cũng được thở lại.

Mùi vanilla của anh thoang thoảng. Dù ngoài kia lạnh, dù vẫn còn sợ, em biết mình đang ở đúng nơi cần ở - bên cạnh Leo.

— Em không định đi đâu cả. Nên anh cũng đừng để em phải một mình nữa.

Ngón tay anh lướt nhẹ sau lưng em. Anh im lặng một lúc, rồi nói khẽ:

— Anh sẽ không nữa đâu. Anh yêu em, Sangwon.

Tim em loạn nhịp.

— Em cũng vậy, Hyung.

Leo đặt tay lên vai em, ánh mắt anh lộ rõ vẻ chưa thỏa mãn.

— Nói đi. Nói là em yêu anh đi.

Tôi khẽ cười. Đúng là kiểu của anh thật.

— Em yêu anh, Leo hyung.

Nụ cười của anh rạng lên.

Rồi anh nắm lấy tay em, kéo về phía cuối bãi biển.

— Về nhà thôi.

Em nhíu mày, nhưng vẫn đi bên cạnh anh. Anh bước đi rất nhanh, ánh mắt như có điều gì đang nghĩ.

— Không thể về ký túc của anh được đâu. Bạn anh chắc ghét em lắm. Nhất là ông bạn cùng phòng.

Leo phá lên cười.

— Junmin á? Không đâu. Tin anh đi, sau vụ cà phê đó tụi nó lại thích em hơn rồi.

Em bật cười, nhớ lại chuyện đó.

— Hy vọng là anh đã uống hết.

Anh hừ nhẹ, nắm tay tôi chặt hơn rồi dừng lại, chỉ xuống phía dưới bãi biển.

— Hay mình qua chỗ em đi. Bạn cùng phòng em hình như đang bận với bạn anh rồi. Nhìn kìa, Junseo đúng là không để lỡ cơ hội.

Em quay theo hướng anh chỉ, và... đứng chết trân.

Anh chàng đi cùng Leo mấy lần trước đang gần như nuốt luôn môi Masato.

Áo của bạn cùng phòng em thì coi như không còn trên người nữa.

Ngay lập tức, Leo đưa hai bàn tay lớn che mắt em lại.

— Giờ hiểu vì sao dạo này em không thấy nó quanh đây nữa rồi ha.

Anh kéo em đi, như thể muốn cứu lấy tâm hồn em khỏi cảnh tượng vừa rồi.

Em để anh dắt đi, cố xóa hình ảnh đó khỏi đầu.

— Nhanh lên. Trước khi cảnh này biến thành phim 18+.

Em đỏ mặt, liếc anh.

— Sao tự nhiên anh lại gấp về nhà vậy?

Leo nghiêng đầu, nhưng vẫn bước.

— Vì anh thấy em lạnh. Với lại, anh không phải kiểu người làm mấy chuyện đó ngoài bãi biển.

Em đứng khựng lại, mặt nóng bừng.

Anh bật cười thật to.

Và lúc đó, em lại thấy Leo của ngày xưa - người đã trở thành bạn em không chút do dự, người từng mua kem cho em, từng cổ vũ em mỗi khi nản.

Dù anh từng rời đi, dù cả hai đã đổi khác, nhưng rốt cuộc vẫn là Leo và Sangwon.

Và lần này, em biết chắc khoảng cách giữa hai đứa sẽ chỉ càng ngày càng gần hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net