Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5,

Bước chân em khựng lại.

Em quay phắt lại theo phản xạ.

Giọng nói đó - em nhận ra ngay lập tức.

Nhưng nó khiến em có cảm giác như đang mơ.

Vậy mà anh thật sự đang đứng đó, ngay trước mặt em.

Leo.

Anh ngồi trên một chiếc ghế cao ở quầy bar.

Những người có vẻ là bạn anh liếc nhìn bọn em qua vai.

Đôi mắt anh mở to, ngỡ ngàng khi thấy em.

Anh mặc chiếc áo thun xám để lộ xương quai xanh, quần jean đen in những họa tiết trắng mà em chẳng thể phân biệt nổi là gì.

Tên em vang vọng khắp quán bar.

Anh đã gọi gần như quá to, như thể sợ em sẽ không nghe thấy.

Dù trong đầu chỉ muốn quay đi, giả vờ chẳng hề biết gì, nhưng cơ thể em lại đứng chôn chân tại chỗ.

Tim em đập thình thịch, mạnh đến mức em sợ người khác cũng có thể nghe được.

Ngón tay em siết chặt lấy gói thuốc trong tay.

Nụ cười trên môi vụt tắt khi ánh mắt hai người chạm nhau.

— Hyung.


Từ ấy bật ra khỏi môi em, nhỏ đến mức như tiếng thở.

Ánh mắt Leo lướt qua người em từ đầu đến chân.

Lông mày anh khẽ nhíu lại, miệng hơi hé ra trong sự kinh ngạc, như thể đây là lần đầu tiên anh thật sự nhìn thấy em.

— Sangwon-ah... Suýt nữa anh không nhận ra em. Em thay đổi nhiều quá.

Nụ cười ấy hiện lên trên môi anh, cái nụ cười mà em đã từng yêu đến phát đau, giờ chỉ còn lại cảm giác căm ghét.

Nó vẫn tự mãn, vẫn hời hợt như xưa.

Sau ngần ấy thời gian, đó là tất cả những gì anh có thể nói sao?

Cơn giận sôi sục dâng lên trong lồng ngực em.

— Ừ, một năm cũng đủ để thay đổi nhiều thứ rồi.

Giọng em lạnh lẽo, trống rỗng.

Ánh nhìn cũng thế.

Có lẽ chưa bao giờ em nói chuyện với Leo bằng giọng điệu như vậy, kể cả khi cãi nhau.

Nếu ai hỏi, em sẽ đổ lỗi cho men rượu.

Nụ cười trên môi Leo vụt tắt.

Anh thẳng người dậy khỏi ghế, trông lúng túng, như chẳng biết phải nói gì.

Anh há miệng định nói, nhưng lời bị chặn lại khi một cánh tay quàng qua vai em.

Geonwoo nhìn em, rồi ánh mắt chuyển sang Leo.

Bàn tay cậu ấy siết chặt trên vai em, mang theo một sự bảo vệ rõ rệt.

Cậu nhìn thẳng Leo, không hề né tránh.

— Gì đây? Hai người quen nhau à, Sangwon-ah?

Leo lập tức đứng bật dậy, đối diện với bọn em.

Ánh nhìn anh dừng lại quá lâu trên bàn tay Geonwoo đang đặt nơi vai em.

Quai hàm anh nghiến chặt, gương mặt tối sầm lại.

Dù Leo gần như cao ngang cậu ấy, Geonwoo vẫn không hề tỏ ra sợ hãi.

— Ý cậu là gì?


Giọng Leo đanh lại, đầy giận dữ.

Geonwoo chẳng hề nao núng, nụ cười vẫn còn trên môi.

— Tôi không muốn gây chuyện đâu. Dù anh là ai đi nữa, cậu ấy có vẻ không muốn nói chuyện với anh, nên tốt nhất là để cậu ấy yên đi.

Khuôn mặt Leo chuyển từ giận dữ sang sững sờ.

Rồi ánh mắt anh quay về phía em, như muốn xác nhận lời Geonwoo vừa nói có đúng không.

Em chỉ khẽ gạt tay bạn mình ra khỏi vai, lách qua Leo và bước thẳng về phía cửa.

Thế giới xung quanh xoay cuồng.

Em bám vào bất cứ thứ gì có thể chạm tới. Khi bàn tay cuối cùng cũng chạm được vào cánh cửa, em thấy nhẹ nhõm.

Em đẩy cửa ra thật nhanh và bước ra ngoài.

Không khí đêm mát lạnh chạm vào da.

Em cảm nhận rõ hơi lạnh ấy đang làm dịu đi đôi má đang nóng bừng, khiến tâm trí và nhịp tim dần bình ổn lại.

Em bước xa khỏi cửa quán bar một chút, rồi cuối cùng ngồi phịch xuống mép vỉa hè.

Hít một hơi thật sâu, ngửa đầu ra sau và nhắm mắt lại, em tận hưởng sự yên tĩnh.

Rồi em ngồi dậy, rút điếu thuốc từ bao nhàu nát.

Mất mấy lần loay hoay em mới lấy được bật lửa.

Rượu hòa lẫn trong máu khiến mọi việc trở nên khó khăn hơn.

Em cầm điếu thuốc trong một tay, cố bật lửa bằng tay còn lại.

Nhưng dù có quay bánh xe thế nào, điếu thuốc cũng chẳng bén lửa.

Em tức giận ném luôn cái bật lửa tội nghiệp ra giữa đường.

Thật đúng là điều cuối cùng em cần lúc này.

Em thở dài, đầy bực bội.

Em nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

Rồi tiếng bật lửa vang lên, trước khi ngọn lửa nhỏ xuất hiện.

Em đưa điếu thuốc về phía sau mà không quay đầu lại.

Vì em chắc rằng nếu quay lại, ánh mắt mình sẽ chạm vào Geonwoo.

Nhưng em không ngờ lại cảm nhận được đôi bàn tay chạm vào tay mình khi ngọn lửa bén vào đầu thuốc.

Em giật mình vì cảm giác thô ráp trên da - lòng bàn tay chai sạn vì bao giờ chơi guitar.

Em quay lại nhìn, và ánh mắt lập tức bắt gặp Leo.

Tất cả không khí trong lồng ngực như bị rút sạch.

Em thấy nghẹt thở, cái nghẹt không phải do khói thuốc.

Tại sao Leo lại đi theo em chứ?

Em nuốt khan.

Anh vẫn đứng đó một lúc rồi ngồi xuống cạnh em trên nền đất.

Người qua đường có liếc nhìn, nhưng em chẳng còn để tâm.

Cổ họng em nghẹn lại.

Em nhìn thẳng về phía trước, cố tránh ánh mắt anh.

— Anh không nghĩ em sẽ đến. Không, anh đã ngừng tin vào điều đó rồi.

Giọng anh phá tan sự im lặng.

Em hít sâu một hơi.

Cảm giác khói thuốc tràn vào lồng ngực.

Cơ thể em dần thả lỏng, nicotin và men rượu khiến đầu óc thêm mơ hồ.

Chúng giúp em khỏi phải nghĩ quá nhiều.

Trước đây, em từng thích cái cách chúng khiến em quên đi sự tồn tại của anh - quên nụ cười, giọng nói, cả hơi thở của anh.

Nhưng bây giờ thì không.

Không khi hơi ấm và mùi hương của Leo lại bao quanh em như thế này.

Em thở khói ra qua mũi.

— Em đã ngừng tin rằng anh sẽ quay lại. Ít nhất thì... một trong hai ta đã đúng.

Leo không nói gì.

Thứ duy nhất em nghe thấy là tiếng nhạc mờ nhạt vọng ra từ quán bar mỗi khi ai đó mở cửa, và hơi thở của anh.

Em hít thêm một hơi rồi chìa gói thuốc về phía anh.

Chỉ là phép lịch sự thôi.

Và vì em muốn anh làm gì đó khác ngoài việc cứ nhìn em chằm chằm.

Ánh mắt anh chưa từng rời khỏi em dù chỉ một giây.

— Anh không hút. Thật ra, anh còn chẳng biết là em có hút thuốc đấy.

Em chỉ khẽ nhún vai.

Rồi đóng gói thuốc lại, nhét vào túi với bàn tay run nhẹ.

Cứ như cơ thể không còn nghe lời em nữa.

Em cố bỏ qua cảm giác choáng váng đang quay cuồng quanh mình.

— Em làm nhiều thứ lắm.

Đó là câu trả lời duy nhất em nghĩ ra được.

Tâm trí mờ nhòe, mệt mỏi len vào từng khớp xương.

Em dụi tắt điếu thuốc xuống đất, nhìn quanh tìm thùng rác.

Nhưng rồi ánh nhìn em dừng lại ở bàn tay đang chìa ra trước mặt.

Em ngước lên, không hiểu.

— Đưa anh, anh vứt cho.

Em phớt lờ bàn tay anh đưa ra.

Em tựa vào mép vỉa hè phía sau để đứng dậy, đôi chân tê cứng chẳng còn cảm giác.

Em mất vài giây để giữ thăng bằng.

Leo cũng lập tức đứng lên bên cạnh.

Em bước được hai bước thì vấp, cơ thể nghiêng về phía trước.

Trước khi kịp chạm đất, cánh tay Leo đã vòng qua eo em.

Trong khoảnh khắc ấy, em bị kéo sát vào ngực anh.

Nhịp tim Leo đập mạnh sau lưng em, bàn tay giữ chặt lấy cơ thể em.

Hơi thở em rối loạn.

Leo giúp em đứng vững, rồi đôi tay anh chậm rãi rời khỏi eo.

Em biết mình không nên nghĩ thế, nhưng vẫn ước gì bàn tay đó đừng buông ra.

Thay vào đó, anh đặt chúng lên vai em, cúi xuống, buộc em phải nhìn vào mắt anh.

— Em ổn chứ?

Em nhìn anh một lúc.

Ánh mắt anh thật sự lo lắng.

Em không hiểu tại sao giờ anh lại quan tâm đến em.

Tại sao lại lo cho em, khi chính anh đã bỏ em lại một năm trước.

Em muốn hỏi câu đó.

Nhưng em biết, nếu hỏi, em chỉ càng lộ rõ sự phụ thuộc của mình - thứ tình cảm vượt xa tình bạn, là tình yêu mà em luôn cố chối bỏ.

Và em không muốn nghe câu trả lời.

Em không muốn anh xác nhận rằng, từ đầu đến cuối, người yêu nhiều hơn luôn là em.

Với lại, em cũng đã quá say, quá mệt để nói về chuyện đó.

Thế nên, thay vì hỏi, em mở bàn tay ra.

Bàn tay vẫn đang cầm mẩu thuốc cháy dở.

Da em rát nhẹ khi cử động.

— Hình như em bị bỏng rồi.

Mắt Leo mở to.

Anh lập tức nắm lấy tay em, giật lấy mẩu thuốc rồi không buông tay ra khi vươn người ném nó vào thùng rác gần đó.

Sau đó, ánh nhìn anh quay lại, chăm chú quan sát lòng bàn tay em như đang tìm một điều gì đó.

— Không sao đâu. Nhưng về rửa sạch rồi bôi thuốc vào, kẻo nó phồng lên.

Em nhìn gương mặt anh, khẽ gật đầu.

Cuối cùng, anh buông tay ra.

Khoảng cách lại trở về giữa hai người.

Đầu em ong lên, dạ dày quặn thắt.

Em chỉ muốn về nhà.

Em nhắm mắt lại, mong cơn đau biến mất.

Nhưng tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, xé tan sự yên tĩnh.

Em khẽ kêu lên một tiếng khó chịu.

Khi mở mắt ra, em nhận ra từ đầu đến cuối, Leo vẫn chưa rời mắt khỏi em.

Em nắm lấy điện thoại bằng đôi tay run rẩy.

Phải thử đến hai lần mới bấm nghe được.

Giọng Kangmin vang lên giữa khoảng không tĩnh lặng.

Tiếng nhạc ầm ĩ phía sau lưng cậu ấy khiến em chẳng thể tập trung nổi.

Em chỉ nghe loáng thoáng vài từ, đầu thì đau như búa bổ.

Cuối cùng, em đưa điện thoại cho Leo.

Anh nhận lấy, hơi do dự.

Ánh mắt anh nhìn em, ngập ngừng.

Tên em vang lên khe khẽ từ chiếc điện thoại giữa hai người.

Cuối cùng, Leo đưa máy lên tai.

Ánh mắt anh vẫn không rời khỏi em.

Anh khẽ gật đầu, rồi cất giọng.

Em biết là anh đang nói vì thấy môi anh mấp máy, nhưng không nghe rõ được.

— Ừ, tôi sẽ lo cho em ấy.

Đó là tất cả những gì em nghe được trước khi anh cúp máy.

Anh chẳng buồn trả lại điện thoại, chỉ nhét nó vào túi quần mình.

— Cậu ấy bảo em về đúng không? Cậu ấy có tới đón em không?

Cổ họng em khô khốc.

Leo gật đầu, nhưng không nói rõ là anh đang trả lời câu nào.

Một lúc sau, anh khẽ hắng giọng:

— Cậu ấy không đến. Anh bảo sẽ đưa em về.

Em khẽ cau mày.

Tại sao anh lại làm vậy?

Em lắc đầu, nhưng phải dừng lại ngay vì cơn đau đầu ập đến.

— Em không cần anh giúp.

Em quay lưng lại, bắt đầu bước đi.

Con đường dẫn về ký túc xá trải dài trong đêm.

Nhưng bước chân Leo nhanh chóng đuổi kịp.

Anh chặn ngay trước mặt, buộc em phải dừng lại.

— Anh không để em về trong tình trạng này đâu.

— Em quen rồi.

Em không hiểu sao lại buột miệng nói thế.

Có lẽ chỉ vì không muốn để anh thắng.

Nhưng đó là sự thật.

Em vẫn thường tự đi về sau những buổi tiệc.

Bởi Geonwoo chẳng bao giờ kết thúc đêm một mình, luôn biến mất cùng ai đó trước khi ai kịp để ý.

Còn Masato thì thường phải trông Kangmin - người lúc nào cũng say hơn em.

Thế nên em cứ thế lặng lẽ bước về nhà, đợi cồn tan dần khỏi cơ thể.

Có khi đến tận bình minh mới về tới nơi.

Nhưng bao giờ trong điện thoại cũng có tin nhắn hỏi em đã về an toàn chưa.

Thế là đủ.

Ít nhất, họ chưa bao giờ quên em.

Vậy nên, đúng, em đã quen với việc trở về như thế này rồi.

Em thấy gương mặt Leo thoáng căng lại, nhưng chỉ trong chốc lát.

— Dù sao thì cũng chẳng thay đổi gì. Anh sẽ đưa em về phòng.

Em chỉ khẽ thở dài.

Vì em biết rõ Leo - đã nói là sẽ làm bằng được.

— Bạn anh chắc đang đợi đấy. Nhưng chắc anh quen rồi, để người khác chờ ấy. Tùy anh thôi.

Em bước ngang qua anh.

Leo chẳng để tâm đến lời châm chọc, chỉ lặng lẽ đi cạnh em.

Trông anh có vẻ bình thản, nhưng em biết rõ cơ thể anh đang căng cứng.

Bầu không khí giữa hai người nặng nề.

— Em uống gì thế?

Em ngẩng lên nhìn anh một chút, rồi lại cúi xuống, mắt dán vào con đường phía trước.

— Bia.

— Uống bao nhiêu mà say thế này?

Giọng anh không hề có chút trách móc.

Em chỉ nhún vai, bật cười khe khẽ.

— Em hoàn toàn không biết nữa.

Nhưng gương mặt Leo vẫn nghiêm lại.

Anh chẳng thấy chuyện này có gì buồn cười, còn em thì lại thấy... không hiểu sao, nó thật nực cười.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đến trước ký túc xá.

Em đứng yên nhìn bàn phím số bên cửa.

Người ta đã đưa cho bọn em mã để mở cửa chính.

Em cứ nhìn chằm chằm như thể chỉ cần thế là mã sẽ tự hiện ra trong đầu.

— Còn chờ gì nữa?

Em phẩy tay ra hiệu bảo anh im.

Vẫn nhìn trân trân cánh cửa, rồi cuối cùng đành thở dài.

— Em quên mất mã rồi.

Leo đưa tay bóp sống mũi, rõ ràng là đang cố kiềm chế.


— Em đùa anh à.

Em chỉ nhìn anh, cố nhịn cười.

Gương mặt anh không có chút hứng thú nào.

— Vậy dùng chìa khóa phòng đi.

Mắt em mở to.

Ờ đúng rồi, chìa khóa phòng cũng mở được cửa chính.

Em lục túi, nhưng rồi nhớ ra - chìa đang ở chỗ Masato.

Em đã đưa cho cậu ấy giữ vì sợ mình làm mất.

Em buông xuôi, ngồi bệt xuống đất.

Leo nhìn em, vẻ mặt chẳng hiểu chuyện gì.

Em tựa lưng vào tường, thở ra một hơi dài như thừa nhận thất bại.


— Bạn cùng phòng em giữ chìa khóa rồi.

Âm thanh phát ra từ miệng Leo là thứ gì đó lưng chừng giữa tiếng rên bất lực và tiếng thở dài tuyệt vọng.

Anh đưa tay vuốt mặt, như đang cố nghĩ xem nên làm gì tiếp theo, rồi nhìn em với đôi mày nhíu lại.

— Chuyện này không làm em lo tí nào à?

Có lẽ trong người em có quá nhiều cồn nên chẳng thể ý thức được tình huống tệ hại đến mức nào.

Mà thật ra, em cũng mệt quá để mà nghĩ.

Em để đầu tựa lên tường, mí mắt nặng trĩu.

Giấc ngủ cứ kéo đến dù em cố chống lại.

— Cùng lắm thì em ngủ ở đây cũng được.

Em tưởng anh sẽ lại thở dài, nhưng thay vào đó, Leo tiến lại gần.

Em hé một mắt nhìn - bàn tay anh đang chìa ra trước mặt em.

— Nào, đứng dậy đi. Anh sẽ không để em ngủ ở đây đâu.

Em mở to mắt, ngạc nhiên.

Trong khoảnh khắc đó, em như thấy lại chính mình ngày xưa - đứa trẻ ngồi khóc trên bậc thềm nhà, ly kem tan chảy dính đầy quần.

Và Leo, với nụ cười ấm áp, chìa tay ra rủ em đi chơi.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Nhưng hiện thực bây giờ chẳng còn giống ký ức ấy nữa.

Em không còn mười tuổi, mà đã mười chín.

Em uống quá nhiều và đang ngồi giữa đường.

Leo cũng chẳng còn là cậu bé mười một tuổi khi xưa.

Anh đã hai mươi, cao hơn, khuôn mặt trưởng thành hơn, và nụ cười không còn chạm tới ánh mắt.

Sự hiện diện của anh chẳng còn ấm áp như trước.

Bọn em không còn là trẻ con nữa.

Mà em thậm chí không chắc, bọn em có còn là bạn không.

— Em thấy buồn nôn quá.

Bàn tay Leo luồn dưới cánh tay em, đỡ em đứng dậy.

Anh giữ em vững bằng cách vòng tay qua eo, dìu em đi vào màn đêm.

— Anh biết.

Giọng anh nhỏ đến mức gần như chỉ là một hơi thở.

Em nghe thấy ngay bên tai, gần đến nỗi khiến em khẽ giật mình.

Em để mặc cho Leo dìu đi.

Hai người dừng lại trước một tòa nhà khác.

Anh giữ em bằng một tay, tay còn lại nhập mã vào bàn phím.

Khi cửa mở, tay anh lại quay về vị trí cũ như thể đó là bản năng.

Hai người bước qua hành lang trống.

Đèn bật sáng mỗi khi bọn em đi ngang qua.

Rồi Leo đưa em vào thang máy.

Em chẳng biết đang lên tầng mấy, vì ánh mắt cứ dính chặt vào tấm gương đối diện.

Em trông thật tệ.

Tóc rối, áo phông xộc xệch, kéo lên cao để lộ cả làn da dưới bụng.

Đó cũng là lúc em nhận ra bàn tay Leo đang đặt ở ngay thắt lưng, nơi không có vải che phủ.

Lẽ ra em phải thấy xấu hổ, nhưng lại chẳng thấy gì cả.

Cửa thang máy mở ra, Leo dẫn em đến một căn phòng.

Chỉ vài giây, ổ khóa bật mở.

Anh đỡ em đến giường, nơi em gục xuống, không còn chút sức lực nào để nhúc nhích.

Em nhắm mắt, cố bình ổn nhịp tim.

Em cũng chẳng biết từ khi nào nó bắt đầu đập loạn như vậy.

Leo loay hoay tháo dây giày cho em, rồi cuối cùng cũng gỡ được.

Em mở mắt, cố nhìn trong căn phòng tối.

— Hyung.

Leo quay lại gần như ngay lập tức, tiến lại gần giường, cúi xuống nhìn em.

— Em còn thấy buồn nôn không?

Em khẽ lắc đầu, nuốt khan vài lần rồi mới nói được một câu.
— Em nóng quá, hyung.

Anh nhìn em từ đầu đến chân rồi gật đầu.

nh đi đến tủ, lấy ra một chiếc áo phông và quần thể thao, đặt xuống bên cạnh.

Mắt anh không rời em.

— Em tự thay được chứ?

Em ngồi dậy, gật đầu.

Anh thở ra, có vẻ nhẹ nhõm.

Rồi anh quay đi, biến mất sau cánh cửa.

Em loay hoay một lúc mới cởi được quần, rồi mặc chiếc quần thể thao vào.

Sau đó kéo chiếc áo bó quá mức ra khỏi người.

Ngay lúc đó Leo quay lại, đứng khựng ở cửa khi em vừa kéo áo phông xuống.

Em đẩy đống quần áo cũ xuống sàn, rồi mới nhìn quanh căn phòng.

Nó giống phòng em, nhưng có sức sống hơn.

Trên tường dán đầy poster.

Leo tiến lại gần, cầm theo chai nước và vài viên thuốc.

Em chẳng hỏi, chỉ uống, hy vọng thứ gì đó trong đó sẽ làm dịu cơn đau đầu và buồn nôn.

— Em có thể ngủ ở đây, nếu muốn.

Em ngẩng lên nhìn anh.

Em chẳng hiểu vì sao anh lại làm thế này.

Nhưng em mệt quá, không còn sức để từ chối.

Dưới sự giúp đỡ của anh, em nằm xuống giường. Anh kéo chăn đắp cho em.

Và chính lúc đó, em mới nhận ra, đây là phòng anh.

Là giường của anh.

Mọi thứ nơi này đều mang mùi hương của anh.

Em không kiềm được mà hít sâu một hơi.

Hương vanilla pha chút cam - thứ mùi rất "Leo".

Nó gợi em nhớ về những đêm hai đứa ngủ cùng hồi nhỏ.

Sáng dậy, mùi ấy vẫn còn vương lại trên ga giường em, đôi khi đến cả mấy ngày.

Em chậm rãi nhắm mắt khi nghe thấy tiếng sột soạt của vải.

Em vươn tay, giữ anh lại.

Ngón tay em nắm lấy gấu áo anh.

Em không mở mắt, nhưng cảm nhận rõ ánh nhìn anh đặt lên mình.

Căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở của hai người.

— Đừng đi. Đừng rời xa em.

Em cũng chẳng biết mình đang cầu xin điều gì.

Chỉ là em không muốn anh đi, trong khi mùi hương của anh vẫn bao quanh.

Anh im lặng vài phút.

Cơn mệt mỏi dâng lên, nhưng em vẫn không buông áo anh.

Rồi anh thở dài, tiến lại gần giường.

Em dịch vào trong, nhường chỗ.

Em mở mắt đúng lúc anh kéo quần xuống, rồi cởi áo.

Cơ thể trần của anh hiện rõ dưới ánh đèn yếu ớt.

Em đông cứng lại, mặt nóng bừng, vội quay lưng về phía tường.

Anh khẽ nhấc tấm chăn lên, rồi trọng lượng quen thuộc phủ xuống nệm.

Đôi chân anh chạm nhẹ vào chân em.

Hơi ấm của anh lan khắp lưng em.

Cái giường này chắc chắn quá nhỏ cho hai người trưởng thành, nhưng dường như chẳng ai bận tâm.

— Anh sẽ không đi đâu cả, em biết mà.

Đó là lúc em nhận ra mình đang nắm cổ tay anh trong tay

— Em xin lỗi.

Anh thở dài, rồi nằm xuống bên cạnh.

Anh choàng tay qua người em, nằm nghiêng trên bụng.

Có lẽ nếu đã phải chen chúc trong cái giường nhỏ xíu này, thì nằm cho thoải mái cũng tốt hơn.

Em vẫn nằm ngửa, nhắm mắt lại.

Hơi ấm từ cánh tay Leo lan ra, xoa dịu cơn đau âm ỉ trong cơ thể.

Cơn buồn ngủ kéo đến dần dần, thì em nghe thấy anh lẩm bẩm trong gối:

— Junmin chắc chắn sẽ giết anh mất.

Em không biết Junmin là ai - có lẽ là bạn cùng phòng của anh, hoặc người đã đi cùng anh đến quán bar.

Có thể là anh chàng tóc nhuộm đỏ mà em thoáng thấy.

Nhưng dù là ai, em cũng chẳng còn bận tâm.

Vì lần đầu tiên sau cả một năm, em cảm thấy khoảng trống trong lòng mình được lấp đầy.

Em biết rằng sáng mai, anh sẽ lại rời đi.

Nhưng ngay lúc này, em chỉ muốn giữ lấy khoảnh khắc này, lâu nhất có thể.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net