[1]
"Hiện tại xem ra không có gì nghiêm trọng." Shoko nói, nhìn Gojo ngồi trong phòng y tế đang cúi đầu im lặng "Chỉ là trạng thái hơi bất ổn một chút, duy trì ổn định một thời gian thì sẽ hồi phục thôi."
Hiệu trưởng Yaga nhíu mày: "Shoko, cô chắc chứ? Nhưng chú lực và thuật thức của cậu ta dường như yếu đi."
"Tình trạng của Gojo lần này giống như tái cấu trúc phân tử vậy." Shoko không thể giải thích bằng y học, đành lấy ví dụ từ phim khoa học viễn tưởng. Dù sao lời nguyền vốn khó lý giải bằng lẽ thường, đủ loại khả năng tồn tại. "Sau khi thoát khỏi Ngục Môn Cương, cậu ta không thể kiểm soát được dòng thời gian chảy trong trong cơ thể, vì thế nên không duy trì được trạng thái 28 tuổi. Tin tốt là hiện tại cậu ta chỉ biến thành Gojo 18 tuổi, chưa đến mức không thể tự bảo vệ mình. Tin xấu là tôi không chắc trạng thái này kéo dài bao lâu, có thể hai hoặc ba ngày, cũng có thể phải mất vài năm."
"Phiền phức thật." Gojo cuối cùng lên tiếng.
"Hử?" Yaga hỏi, "Phiền phức ở chỗ nào?"
"Gojo 18 tuổi chưa đủ mạnh." Cũng không đủ sức răn đe để trấn áp lũ nguyền hồn ẩn nấp trong bóng tối." Gojo hít sâu: "Hiệu trưởng, chuyện tôi bị biến nhỏ tốt nhất đừng để người khác biết."
"Tôi hiểu." Yaga dĩ nhiên rõ tầm quan trọng của Gojo Satoru với giới chú thuật. Sự tồn tại của hắn như liều thuốc an thần. "Hiện chỉ có tôi, Shoko và Ijichi biết tình trạng bất ổn của cậu."
Gojo trầm ngâm một lúc: "Trong thời gian bị biến nhỏ, tôi sẽ ở lại trường." Chỉ cần không rời khỏi địa phận trường cao đẳng Chú thuật, sẽ không ai nhận ra sự khác thường. Đương nhiên, khi trở lại 28 tuổi, hắn vẫn phải xuất hiện trước mặt mọi người.
"Còn học sinh..." Shoko hỏi, "Có cần đưa ra lời giải thích nào không?"
Gojo không bận tâm: "Cứ nói tôi là em trai Gojo, sắp xếp vào năm ba, trước đây vì truyện thừa kế gia tộc nên ít đến trường." Tránh xa năm nhất và năm hai hay tiếp xúc với hắn, khả năng cao sẽ không lộ.
Dù không loại trừ vài học sinh nhạy bén như Megumi, từng thấy qua dáng vẻ lúc 18 tuổi của hắn. Nhưng Megumi vốn kín tiếng, dù nhận ra cũng sẽ giả vờ không thấy.
"Cậu có tính toán là được." Shoko nói, ngừng một chút: "Nhưng Gojo, trí nhớ cậu không bị ảnh hưởng chứ?"
"?" Gojo nhướn mày: "Yên tâm đi, tôi vẫn nhớ hết mọi chuyện xảy ra cho đến giờ."
"Vậy học sinh mà cậu thích nhất là ai?"
"Làm giáo viên không thể thiên vị được." Gojo lập tức đáp: "Tất cả đều là học sinh tôi yêu thích."
Shoko thở phào nhẹ nhõm. Xem ra tính tình Gojo vẫn còn bình thường, không giống 18 tuổi thật sự, miệng không kiêng dè. Nếu hắn phun ra câu "Cậu đùa à? Tôi chẳng thích ai hết", Shoko sẽ đau đầu thật. Nhưng cơ thể trẻ chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tính cách của hắn, chỉ là chưa rõ mức độ thế nào.
"Trước cứ xem khi nào cậu khôi phục cơ thể cũ đã." Shoko nói. "Tôi đoán hai ngày nữa cậu sẽ trở về 28 tuổi, nhưng không duy trì lâu, sẽ sớm trở lại 18 tuổi. Dù sao cậu cũng mới rời khỏi Ngục Môn Cương, tần suất rối loạn thời gian còn cao."
Gojo cau mày: "Biết rồi."
"Satoru, thời gian này vất vả cậu ở lại trường." Yaga nói. "Nhưng cậu không ở ký túc xá cũ được. Tôi sẽ để Ijichi sắp xếp cho cậu một phòng ở khu ký túc học sinh."
Ông hơi do dự. Ký túc giáo viên điều kiện chắc chắn tốt hơn, nhưng nếu có ai thấy Gojo 18 tuổi ra vào đó, mọi nỗ lực của họ sẽ đổ sông đổ biển.
"Không sao đâu, hiệu trưởng." Gojo vươn vai "Tôi sẽ coi đây là một kỳ nghỉ tạm thời."
*
Yuuji mở điện thoại, nhưng thầy Gojo vẫn chưa trả lời tin nhắn của cậu.
Cậu đóng máy, vài giây sau mở lại, vẫn không có hồi đáp.
Yuuji không khỏi tự an ủi, thầy vừa quay lại, có lẽ đang bận xử lí nhiệm vụ khẩn cấp, không có thời gian để ý đến cậu. Cũng bình thường thôi.
Cũng giống như cậu với Fushiguro và Kugisaki, mấy ngày nay bận rộn truy bắt tàn dư của đám chú linh từ chiến sự Shibuya, chân không chạm đất, chỉ có lúc ăn cơm và ngủ mới có chút thời gian rảnh hiếm hoi.
Nhưng trận chiến ấy cuối cùng đã kết thúc, mọi người đều bình an vô sự, và thầy Gojo cũng trở về an toàn. Yuuji cảm thấy vô cùng mãn nguyện, dù cho có bận gấp mười lần, cậu cũng sẽ không oán than.
"Itadori, đi thôi." Fushiguro gọi từ bên ngoài.
Yuuji cất điện thoại, vội đáp to: "Đến đây!"
Xử lý xong con chú linh cuối cùng, công việc hôm nay cuối cùng cũng kết thúc. Trong lúc chờ trợ lí giám sát cho xe đến đón, Yuuji lại liếc điện thoại một lần nữa, rồi thất vọng tắt màn hình.
Fushiguro ngập ngừng: "Sao hôm nay cậu cứ nhìn điện thoại mãi thế?"
"Không có gì." Yuuji không nói mình đã nhắn tin hỏi thăm tình hình thầy Gojo. Cậu do dự vài giây, rồi quay lại nhìn Fushiguro "Cậu có liên lạc được với Gojo-sensei không?"
"?" Fushiguro lập tức lộ vẻ khó chịu: "Tôi bình thường không có liên lạc với hắn ta."
"Nhưng chẳng phải thầy vừa mới được thả ra sao, tôi chỉ lo cho thầy."
"Tên đó không sao đâu." Fushiguro đáp không chút do dự. Cái gọi là tai họa ngàn năm, dù bị nhốt trong chú cụ hơn mười ngày, Gojo vẫn là kẻ mạnh nhất giới chú thuật. Ngược lại, bọn họ hai tháng nay mới thật sự vắt hết tâm lực, gần như mất nửa cái mạng.
"Cũng không thể nói vậy được." Yuuji lẩm bẩm.
Từ sau khi thầy quay lại, hai người họ vẫn chưa gặp nhau tử tế. Yuuji thật ra có rất nhiều điều muốn nói với thầy, nhưng lại không biết nên bắt đầu thế nào. Đã nhiều lần cậu đi ngang ký túc thầy, muốn vào thăm thầy, nhưng lần nào thầy cũng tình cờ không có ở đó.
Gojo-sensei giờ đang làm gì nhỉ?
Chắc là thầy chưa thấy tin nhắn. Yuuji chán nản nghĩ. Thầy chưa bao giờ phớt lờ cậu, luôn trả lời mọi câu hỏi. Chỉ có thể là thầy thật sự đang bận, không có thời gian để phản hồi.
Trở lại ký túc xá, tắm rửa xong, Yuuji đi đến máy bán hàng tự động ở sảnh mua đồ uống. Cậu bỏ đồng xu vào, vừa định nhấn nút lấy đồ uống thì bất chợt, ở góc hành lang lóe lên một vệt sáng bạc.
Yuuji tròn mắt, theo bản năng lao tới nắm lấy cánh tay người đàn ông: "Gojo-sensei?"
Người kia quay lại.
Yuuji sững sờ: "Ơ..."
Không phải thầy Gojo.
Dù trông rất giống, nhưng Yuuji không nhầm được. Người này cao như thầy, tóc bạc sáng giống thầy. Hắn đeo kính râm đen, che khuất đôi mắt. Tuy nhiên bờ vai lại mảnh hơn, và khuôn mặt dưới kính trông có vẻ trẻ con hơn.
Người đó nhìn cậu vài giây, rồi nở một nụ cười vi diệu: "Cậu là vật chứa Sukuna?"
Gojo nghiêng người gần hơn: "Thú vị đó, thật sự hòa lẫn vào nhau."
*
"Tôi nghe ngóng được rồi." Nobara xé nắp niêm phong lon sữa dâu: "Người đó tên là Gojo Satoru, học sinh năm ba. Bình thường hầu như không có ở trường, lần này là vì thiếu nhân sự nên mới tạm được điều về hỗ trợ."
Fushiguro ngạc nhiên: "Trùng tên với thầy Gojo sao?"
"Nghe nói là người của gia tộc Gojo, em trai thầy." Nobara nói. "Chắc không phải chữ 'Satoru' (Ngũ) trong tên của thầy, có thể là từ đồng âm."
"Là 'Trí'." Yuuji ngẩn ngơ.
Cậu nhớ lần đầu tiên gặp người này, cậu không nhịn được hỏi: "Anh là ai?"
"Tôi là Gojo." Người kia mỉm cười: "Tôi biết cậu là ai. Chào, Itadori Yuuji."
Người đàn ông trẻ thật sự quá giống thầy. Khi Yuuji ngẩng đầu nhìn hắn, cảm giác như đang nói chuyện với Gojo-sensei, nhất là khi hắn tự xưng là Gojo. Yuuji bối rối: "Anh là... của thầy Gojo..."
"Ồ." Đối phương bình thản trả lời: "Tôi là em trai của Gojo Satoru, tên là 'Satoru'."
"Sato... Satoru?"
"Viết thế này." Tay Yuuji bất ngờ bị người kia nắm lấy, đối phương cong môi, nhẹ nhàng viết chữ 'Trí' vào lòng bàn tay cậu.
Gojo buông tay, lùi lại. Yuuji vô thức xoa lòng bàn tay, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm còn sót lại từ ngón tay người đàn ông. Cậu hơi thất thần, chỉ nghe thấy Gojo nói: "Nhưng tôi không già như hắn ta. Tôi mới 18 thôi, học sinh trung học tràn đầy sức sống vô địch đó." Hắn làm dấu "yeah" với Yuuji.
Yuuji: "..."
Ký ức kết thúc, cậu không nhịn được đưa tay che mặt.
Nobara vẫn hứng thú hỏi: "Hai người họ giống nhau đến thế à?"
"Rất giống." Yuuji thành thật: "Nếu chỉ nhìn mặt thôi, không để ý thì dễ nhầm lắm. Nhưng chú lực của Gojo-sensei rất áp bức, senpai thì không mạnh như vậy. Điểm này khác biệt rõ."
Nhưng dù khác biệt thế nào, chuyện Gojo-sensei có em trai vẫn khiến cậu sốc, đến mức quên để lại thông tin liên lạc. Mà Gojo-senpai khi ấy chỉ nhẹ giọng nói: "Muộn rồi, Yuuji mau về nghỉ đi, tôi cũng đi đây." Rồi biến mất khỏi tầm mắt cậu chỉ trong vài giây.
"Hay lắm! Có cơ hội tôi nhất định phải gặp anh ta!" Nobara nắm chặt tay. Đánh không lại Gojo, nhưng có thể xử em trai hắn, đây là cơ hội tốt không thể bỏ lỡ.
"Sao tôi chưa từng nghe năm ba có người này?" Fushiguro nghi hoặc nói, quay sang hỏi mấy học sinh năm hai: "Panda-senpai, các anh trước giờ có từng nghe nói về vị tiền bối này chưa?"
"Năm ba tụi anh mới chỉ gặp Hakari-senpai và Kirara thôi." Panda đáp. "Còn người của gia tộc Gojo thì không rành lắm. Họ giống như gia tộc Zen'in, dựa vào chú thuật gia truyền. Cho nên dù không đến trường cũng không sao."
"Vậy à?" Fushiguro trầm ngâm.
Yuuji không để ý cuộc trò chuyện của họ, chỉ chăm chú nhìn điện thoại. Đã qua một ngày một đêm, đoạn đối thoại giữa cậu với Gojo-sensei vẫn dừng lại ở tin nhắn hỏi thăm sức khỏe.
"Thầy, thầy thấy trong người sao rồi? Bác sĩ Ieiri có nói gì không?"
Vẫn không có hồi âm.
Dưới dòng tin nhắn vẫn hiển thị chữ "chưa đọc". Gojo-sensei thậm chí còn chưa xem tin nhắn của cậu.
Yuuji thở dài, cuối cùng cũng xác nhận rằng thầy hiện tại không tiện liên lạc.
"Thôi bỏ đi." Cậu bất lực nghĩ: "Dù sao thfi cứ tập trung vào nhiệm vụ trước đã."
*
Mọi chuyện lại chẳng diễn ra như cậu mong muốn.
Kết thúc ngày hôm đó, Yuuji chẳng những không hoàn thành thuận lợi công việc, mà còn vinh dự bị thương và trở về ký túc xá trong tình trạng băng bó
Vết thương âm ỉ đau, đổi lại hai ngày nghỉ phép. Thật ra Yuuji không hề muốn nghỉ, nhưng bác sĩ Ieiri cứ kiên quyết, còn đích thân đi thuyết phục hiệu trưởng Yaga.
"Tôi không ủng hộ việc bóc lột người trẻ thế này." Shoko nói. "Phải cho họ thời gian để thở."
"Gì cơ?" Yuuji giật mình: "Em không sao, em không cần nghỉ mà, hiệu trưởng Yaga..."
Hiệu trưởng ra hiệu dừng, cắt lời cậu, suy nghĩ vài giây rồi dứt khoát nói: "Shoko nói đúng, Itadori, thời gian này cậu quá mệt mỏi rồi. Nghỉ hai ngày đi, không cần lo nhiệm vụ."
Vậy là Yuuji bị ép nghỉ bệnh.
Fushiguro và Nobara đều đang làm nhiệm vụ Shinjuku, chỉ còn mình cậu ở lại trường. Yuuji đứng trước máy bán hàng tự động trong ký túc xá, nhét đồng xu vào. Lần này không có ai quấy rầy, cậu lấy nước suôn sẻ.
Nhưng vừa uống được một ngụm, cậu bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc phía sau lưng: "Ủa? Sao lại để mình ra thế này?"
Yuuji quay phắt lại.
"Gojo... senpai?" Yuuji do dự gọi. Nhìn thấy người đàn ông trẻ quen mắt, không biết xưng hô thế này hắn có chấp nhận không. Nhưng xét theo tình hình hôm qua, Gojo-senpai không có ác ý với cậu, không như các chú thuật sư khác, bài xích cậu vì là vật chứa Sukuna.
"Tay em sao thế?" Gojo hỏi.
"Không cẩn thận đụng cột..."
Gojo nhướn mày: "Chú linh cấp mấy?"
Yuuji xấu hổ: "Cấp một..."
Chỉ là chú linh cấp một mà bị thương thế này thì thật không đáng. Yuuji cảm thấy Gojo lại liếc nhìn mình, ánh mắt như trách móc khiến cậu bất giác rụt cổ lại.
"Không nên đâu, Yuuji." Giọng Gojo trở nên nghiêm túc: "Tôi nhớ em đã là chú thuật sư cấp một rồi, đúng không?"
"Vâng." Yuuji cúi đầu.
"Có gì khiến em phân tâm à?" Gojo cau mày. Hắn không hiểu vì sao Yuuji lại bị thương. Hắn hiểu rất rõ Yuuji, kỹ năng chiến đấu của cậu là do hắn dạy. Theo logic mà nói, việc đối mặt chú linh cấp một lẽ ra phải dễ dàng. Dù là chú linh cấp một mạnh nhất cũng không phải đối thủ của chú thuật sư cấp một.
"Không có..." Yuuji theo bản năng phản bác.
Nhưng ngừng một lát, cậu đột nhiên ngẩng đầu: "Senpai, anh có biết tin tức gì về Gojo-sensei không?"
Gojo nheo mắt: "Gojo-sensei?"
"Đúng vậy. Anh nói anh là em trai của thầy. Hai người hẳn là có liên lạc."
"Hắn ta không phải đã được thả ra khỏi chú cụ rồi sao? Em đang lo cho hắn à?"
"Thầy không trả lời tin nhắn." Yuuji đưa tay lành lặn gãi đầu: "Tôi cứ thấy không yên tâm..."
Chắc là do di chứng.
Yuuji bất giác thất thần.
Nhìn Ngục Môn Cương bị tên điên kia mang đi, dù cố gắng thế nào cũng không thể ngăn cản. Tựa như một nắm cát mịn, càng muốn giữ chắc thì càng trượt qua kẽ tay.
Cậu phải gặp Gojo-sensei trực tiếp một lần thì mới thật sự yên tâm.
Thế nhưng sau lần xuất hiện đầu tiên đó, thầy không lộ mặt nữa.
Yuuji thật ra từng hỏi bác sĩ Ieiri về tình trạng của thầy. Shoko hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn nhanh chóng đáp: "Thầy em không sao đâu. Có lẽ chỉ là không dùng điện thoại thôi."
"...Thầy không dùng điện thoại sao?" Yuuji không những không bớt lo, trái lại còn bất an hơn.
Shoko nhún vai: "Lần này hắn giết không ít người của thượng tầng, chắn chắn nhiều kẻ muốn tìm hắn. Vậy nên, hắn không muốn nhận cuộc gọi từ những người không liên quan, vậy là dứt khoát không dùng điện thoại."
Nhưng những người liên lạc với thầy không chỉ có "người khác", còn có em mà. Yuuji ngẩn ngơ.
Có lẽ với Gojo-sensei, cậu cũng chẳng khác gì những người kia.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net