Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 2: Day 1


"Đúng như dự đoán, phần lớn tin nhắn toàn là trêu đùa hoặc ghé qua chào hỏi thôi." Ace nhận xét khi Cater lướt qua hộp thư.

"Gì đây nhỉ?" Cater đọc to. "Ồ, cái này thú vị nè: 'QoQ tôi đang yêu say đắm chú mèo của Giáo sư Trein, tôi phải làm sao? cứu tui với mấy người Heartslabyul!!!'"

"Nhà trưởng, chúng ta có cần trả lời mọi tin nhắn không?" Deuce hỏi với vẻ hoài nghi.

Hôm trước Cater đã cảnh báo nhược điểm của hộp thư ẩn danh là sẽ dễ bị spam và Riddle cũng chẳng mong đợi việc nhận được câu hỏi nghiêm túc nào.

"Tôi nghĩ chúng ta có thể bỏ qua những tin nhắn đùa cợt," cậu nói. "Cater, đã hết tin nhắn chưa? Nếu rồi thì chúng ta có thể –"

"Còn một tin nữa," Cater ngẩng lên mỉm cười và đưa điện thoại cho mọi người xem.

"Có lẽ tôi đã phải lòng một người. Chúng tôi thường trò chuyện trong giờ nghỉ trưa và thi thoảng đi chơi cùng nhau. Chúng tôi rất hợp tính và tôi muốn hiểu về cậu ấy hơn nhưng không biết có nên tỏ tình hay không. (Tôi nghĩ có thể cậu ấy cũng thích tôi nhưng không chắc lắm)"

"Đây là khách hàng thật đấy!" Cater reo lên.

Deuce cũng bật cười: "Không thể tin được chúng ta thực sự nhận được câu hỏi!"

"Tuyệt thật," Trey nói, "nhưng không biết nên vui hay lo đây khi người duy nhất có kinh nghiệm hẹn hò ở đây là Ace. Em có ý tưởng gì không?"

"Này, đừng có trông chờ vào em!" Ace phản bác. "Chuyện đó từ hồi cấp hai rồi với cũng chỉ được một tháng. Kinh nghiệm hẹn hò của tôi gần như bằng không."

"Xem ra vụ tư vấn tình yêu này từ đầu đã thất bại rồi nhỉ..." Cater thở dài ngả người trên ghế.

Riddle không thể phản bác vì tình huống này quả thực là một thảm họa. Trong tất cả những thứ cậu từng đọc và học, tình yêu và các mối quan hệ có lẽ là lĩnh vực cậu am hiểu ít nhất. Muốn giỏi chuyện tình cảm thì cần kinh nghiệm nhưng Riddle không có thời gian cho những thứ không hỗ trợ cho việc học tập. Dù trước đây cậu cũng đã từng suy nghĩ đôi chút về vấn đề này.

"Dù sao chúng ta cũng phải trả lời nên hãy cố gắng hết sức để đưa ra lời khuyên tốt nhất," Riddle nói. "Tôi nghĩ chúng ta có thể lần lượt chia sẻ suy nghĩ của mình về tình huống này?"

"Ai bắt đầu trước?" Ace hỏi.

Một khoảng lặng kéo dài khi mọi người nhìn nhau với những nụ cười ngượng ngùng.

"Vậy để tôi nói trước."

Riddle đưa tay lên che miệng suy nghĩ. Nếu ở trong hoàn cảnh đó, cậu sẽ làm gì?

"Cá nhân tôi nghĩ không nên tỏ tình," cuối cùng cậu nói. "Chúng ta là học sinh và ưu tiên hàng đầu phải là học tập. Tốt nhất là họ nên tiếp tục làm bạn."

Cậu ngẩng lên và thấy mọi người đang nhìn mình chằm chằm. "S-sao?" cậu hỏi. "Tôi nói sai điều gì sao?"

Cater đập tay lên trán. "Em không sai, nhưng..."

"Nhà trưởng," Ace thở dài, "Chúng ta đang cố gắng đưa ra lời khuyên tình yêu chứ không phải đóng vai phụ huynh của cậu ấy!"

Riddle nhíu mày. "Tôi chỉ đang chia sẻ suy nghĩ của mình."

"Tôi nghĩ ý Ace là thay vì nghĩ về điều gì hợp lý nhất thì chúng ta nên nghĩ xem điều gì có thể giúp cậu ấy trong tình huống hiện tại?" Deuce góp ý.

"Đúng vậy," Ace nói. "Đôi khi lựa chọn mà mọi người muốn thực hiện không phải là tốt nhất, nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng đi đúng hướng phải không? Nên tôi nghĩ cậu ấy nên thử tỏ tình!"

"Nhưng nếu bị từ chối thì sao?" Trey chỉ ra. "Điều đó sẽ làm ảnh hưởng đến tình bạn của họ đúng không?"

"Cậu ấy có nói là đối phương có thể cũng thích mình," Deuce nói.

"Có thể thôi," Cater nói. "Những giả định kiểu này không nên được tính đến trừ khi đối phương tự nói ra."

"Về cơ bản, chúng ta cần tìm cách để cậu ấy bày tỏ cảm xúc mà ít ảnh hưởng đến tình bạn nhất đúng không?" Riddle nói.

"Nhưng bằng cách nào?" Trey và Cater đồng thanh.

Ôi, việc này còn khiến Riddle đau đầu hơn cả ôn thi.

"Tôi đồng ý với Nhà trưởng Riddle," Ace nói. "Nghe có vẻ như cậu ta chỉ do dự vì không biết cảm xúc của đối phương. Nhưng chẳng phải đó chính là lý do để tỏ tình sao? Đúng là đối phương có thể lảng tránh khi biết tình cảm của cậu ấy, nhưng đây là rủi ro họ phải chấp nhận nếu muốn hẹn hò."

"Không hổ là người có kinh nghiệm," Deuce trêu chọc.

"Chuyện này không liên quan đến việc đã từng hẹn hò hay không!" Ace cáu kỉnh. "Tôi chỉ nói suy nghĩ của mình."

"Chúng ta vẫn nên để cậu ấy tự quyết định việc có tỏ tình hay không," Trey nói.

"Đồng ý," Riddle nói. "Đây có vẻ là lựa chọn quá quan trọng để chúng ta quyết định thay."

"Được rồi!" Cater tuyên bố. "Hãy soạn câu trả lời thôi!"

"Bạn nên lưu ý rằng tỏ tình có thể dẫn đến nguy cơ bị từ chối hoặc ảnh hưởng đến tình bạn, nhưng nếu bạn thực sự có tình cảm với người ấy và muốn tỏ tình, hãy cứ làm đi! Bạn có thể thử cách tiếp cận tế nhị hơn như rủ người ấy cùng làm điều gì đó mà cả hai đều thích. Dù sao thì quyết định vẫn thuộc về bạn. Hy vọng điều này có ích!"

Ngày hôm sau, sau bữa trưa, khi Riddle đang trên đường đến văn phòng Headmage để dự cuộc họp Nhà trưởng, cậu bị một học sinh năm nhất Savanaclaw chặn lại ở hành lang.

"Cậu là... Jack từ Savanaclaw," cậu nói. "Cậu việc tìm tôi sao?"

"Ừm, Riddle-senpai..." Jack ấp úng, "có phải mấy người ở ký túc xá anh đã lập tài khoản tư vấn tình yêu không?"

"Đúng vậy."

"Anh có biết ai đang quản lý tài khoản đó không?"

"Tôi biết." Rốt cuộc thì Riddle cũng là một trong số họ.

"Vậy... anh có thể chuyển lời cảm ơn của tôi đến họ được không? Lời khuyên của họ đã giúp tôi rất nhiều," Jack mỉm cười. "À, nhưng đừng nói với họ là tôi nói nhé."

Anh ta cảm ơn Riddle rồi chạy đi với nụ cười rạng rỡ. Riddle cũng cảm thấy khóe miệng mình giãn ra và nhận ra rằng có lẽ tình huống này cũng không quá tệ như cậu từng nghĩ.

Azul đã đợi sẵn trước văn phòng Headmage khi cậu đến.

"Vẫn còn 10 phút nữa mới đến giờ họp," anh ta nhận xét. "Cậu vẫn luôn đến sớm như mọi khi, Riddle-san."

"Câu này nên dành cho người đến đây trước tôi mới đúng," Riddle đáp trả.

Azul mỉm cười, có lẽ hài lòng với phản ứng vừa nhận được hoặc vì bất kỳ lý do gì khác. Riddle không thể đoán nổi. Dù sao cậu chưa bao giờ đoán được anh ta nghĩ gì.

"À," Azul nói, "Tôi chỉ ở đây để nhắc cậu rằng lời đề nghị của tôi vẫn còn hiệu lực." Dừng một chút, anh ta nói thêm, "Cậu không quên chứ?"

Cậu không thể quên dù muốn, vì lời Azul hỏi cậu hôm đó cứ văng vẳng trong tâm trí cậu dù cậu có cố xua đuổi nó đi chăng nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net