Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 2

Hatake Kakashi từng nói với Uchiha Obito: "Với tư cách là Hokage Đệ Lục, tôi bảo đảm mạng sống của cậu."

Tối hôm đó, một cơn gió thoảng qua. Qua lớp kết giới, khuôn mặt Kakashi ẩn dưới chiếc mũ Hokage lấp lánh trong ánh nến, đôi mắt kiên định nhưng lại chất chứa nỗi buồn sâu sắc, hoang mang. Obito ngồi dựa vào tường, dường như không hề hay biết những lời thì thầm của người bạn học thuở nhỏ, như thể dù còn sống nhưng hắn đã chết. Cảnh tượng này khiến Kakashi chìm trong đau đớn và im lặng. Y mất vài giây để từ bỏ mong đợi được nhìn lại, rồi đưa tay gỡ tấm bùa phong ấn đang treo lơ lửng.

Ngay khi kết giới tan biến, Obito ngước mắt lên, một luồng gió lạnh buốt thổi qua người. Giây tiếp theo, vị Hokage Đệ Lục vốn cao cao tại thượng đã ở ngay trước mặt; cổ tay chưa kịp thu lại đã bị giữ chặt, thân trên vì Obito áp sát mà bị ép ngửa nhẹ ra sau.

Người đàn ông tóc bạc, nhìn tù nhân mới được thả tự do với thanh kunai bị Anbu dí vào cổ. Obito nửa khép mắt, đặt đôi môi khô ráp lên cổ Kakashi, ánh mắt dị sắc nhìn chằm chằm như một con báo thành thục đang săn mồi.

Uchiha Obito mỉm cười và nói,

"Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận." Hơi nóng ẩm ướt tỏa ra từ hắn mạnh mẽ đến mức Hatake Kakashi đã mơ thấy một giấc mơ lặp đi lặp lại đêm đó. Một bóng người mờ ảo áp chặt vào người hắn, hạn chế cử động, ép y vào một nụ hôn nồng cháy. Dưới những cú thúc liên tục, các giác quan của y bị đẩy đến giới hạn. Kakashi cố gắng gỡ bàn tay đang quấn chặt quanh eo người đàn ông lạ mặt, nhưng không một bộ phận nào trên cơ thể y chịu nghe theo lệnh. Thay vào đó, y càng áp sát hơn vào vòng tay nóng bỏng đó, như thể đang nắm chặt thứ không thể thay thế trong cuộc đời mình.

Đây không thể là mình được. Y theo bản năng phủ nhận điều đó, nhưng cũng vô cùng tò mò về người kia là ai. Tầm nhìn mờ ảo của hắn trở thành rào cản lớn nhất; người đó chỉ đơn giản ôm chặt y, hôn y một cách mơ hồ, cho đến khi xuất tinh vào trong y.

Khuôn mặt vẫn mờ ảo, chỉ có ánh sáng đen đỏ nơi mắt phải đang mở dần loang lổ, lộ ra một nỗi buồn khó tả.

Hắn nói, "Quên tôi đi."

...

Khi tỉnh dậy, vành mắt Kakashi Hatake vẫn còn mang theo vẻ ửng đỏ khó diễn tả. Y chìm vào giấc mơ quá lâu, ngay cả lưng y cũng phủ một lớp mồ hôi mỏng. Y đứng dậy đi tắm trong ánh đèn vẫn còn lờ mờ, nhưng khi bước mở hai chân thì cả thân đột nhiên khựng lại.

Nơi đó ướt sũng, lớp vải dính chặt khiến Kakashi cảm thấy dính nhớp. Có lẽ là do giấc mơ nhục dục, hoặc có lẽ là do sự gợi cảm mà y đã phải chịu đựng từ Uchiha Obito tối hôm đó - người đàn ông này thậm chí còn ngủ ở phòng bên cạnh - đã để lại cho y một cảm giác hồi hộp, không thể thoát ra, đến mức giờ đây y chỉ cảm thấy một sự ghê tởm bản thân tràn ngập, không thể xóa nhòa.

Cảm giác này lên đến đỉnh điểm vào một ngày nọ khi Uchiha Obito đột nhiên xuất hiện dưới gầm bàn của Hokage và liếm bộ phận sinh dục của anh.

Sự xoắn vặn của không gian Kamui không khiến Kakashi ngạc nhiên. Từ khi ra tù, Obito luôn xuất hiện vào những thời điểm kỳ lạ với những cách càng kỳ lạ hơn. Lần này quá mức đặc biệt, đến nỗi Kakashi buộc phải dời bớt sự chú ý khỏi người thuộc hạ đang đứng cách đó không xa đang báo cáo nhiệm vụ. Y cụp mắt nhìn người bạn học thuở nhỏ — người bị năm tháng mài giũa đến thâm trầm lại thỉnh thoảng ác ý

Chính xác hơn là dưới gầm bàn của Hokage, giữa hai chân y.

Người đàn ông tóc đen dường như hoàn toàn không nhận ra tình cảnh hiện tại của mình, vẫn giữ vẻ kiêu ngạo ngay cả khi quỳ gối xuống đất, đáp lại ánh mắt dò hỏi của Kakashi bằng một cái nhìn lạnh lùng. Sau một cái nhìn thoáng qua, gần như không thể nhận ra, đầu ngón tay Obito thản nhiên đưa ra sau eo, rồi từ từ rút ra một thanh kunai. Trước khi Kakashi kịp phản ứng, đầu nhọn sắc bén đã cắt rách lớp vải giữa hai chân y. Như thể lo lắng rằng tên ninja thiên tài nhanh trí này sẽ đẩy mình ra, hai tay hắn luồn xuống dưới đùi đang dang rộng của Kakashi và khóa chặt lấy gốc đùi, đưa đầu cúi xuống.

"...!" Kakashi há hốc mồm kinh ngạc. Lưng y cứng đờ, mắt đảo quanh trong hoảng loạn. Y đột nhiên đẩy vai Obito. Việc này không những không đạt được mục đích mà còn khiến cấp dưới thận trọng hỏi.

"Hokage Đệ Lục... có chuyện gì sao?" Vị cấp trên thường ngày dịu dàng của anh nở một nụ cười xin lỗi và ra hiệu cho anh tiếp tục. Người cấp dưới không dám cãi lời, cung kính đáp lại rồi cụp mắt xuống, lờ đi những ngón tay Kakashi đang bám chặt vào mép bàn.

Đầu lưỡi gây rắc rối kia đã chọc qua khe hở, lướt lên xuống nhiều lần. Cảm giác trêu chọc khe hở và lớp da thịt mềm mại đặc biệt rõ rệt; mỗi lần như vậy, y lại siết chặt rồi lại thả lỏng bụng dưới. Kakashi hơi cúi mắt xuống và thấy mũi Obito áp vào áo ngoài của mình, cùng đôi lông mày nhướng lên đầy chế giễu.

Thật vô lý. Dưới bóng mũ của vị Hokage, Kakashi không tránh khỏi nhíu mày. Sức chống đỡ từ cổ tay ngày càng mạnh, và y cẩn thận lùi lại, rồi mấp máy môi ra hiệu trước ánh mắt đang hướng về phía mình.

Đi đi, Obito, đi ngay đi.

Một nhánh gỗ khô sẫm màu quấn lấy cổ tay đang đặt trên vai Obito, siết lại chậm rãi, kéo Kakashi về lại vị trí một cách thô bạo, ngăn anh thoát khỏi sự thật không ai biết. Obito hiếm khi sử dụng Mộc Độn, chủ yếu chỉ dùng nó trong những trường hợp thiếu nhân lực trong quá trình tái thiết làng. Giờ đây, bị sử dụng cho một mục đích hoàn toàn khác, với ý định bất chính như vậy, khiến Kakashi vừa thích thú vừa xấu hổ.

Đây vừa là một câu trả lời vừa là một lời khiêu khích. Kakashi biết rõ Obito định khiến anh phải hối hận bằng nhiều cách. Người bạn học luôn thất thường này không còn mối đe dọa nào với Konoha, nhưng lại chứa đầy ác ý dành cho anh—ví dụ sau nhiều ngày sống chung bị y hoàn toàn phớt lờ, Obito xông vào phòng tắm và trao cho y một nụ hôn lạnh lẽo.

Nước bọt trên lưỡi y không lưu lại lâu, nụ hôn nhanh chóng phai nhạt, nhưng nó lại dẫn đến một đêm mất ngủ. Ngày hôm sau, trong Hội nghị Thượng đỉnh Ngũ Đại Kage, y gật đầu uể oải, tâm trí y tràn ngập hình ảnh đôi môi mát lạnh của người kia cuối cùng cũng áp lên môi y trong căn phòng đầy hơi nước.

Lẽ ra y nên dừng lại. Nhưng y lại chấp nhận, và mọi thứ trở nên mất kiểm soát.

Khi Kakashi nhận ra sự chú ý của mình đã hoàn toàn bị phân tâm thì đã quá muộn. Báo cáo của cấp dưới đã gần kết thúc, nhưng y vẫn chưa nghe thấy một lời nào, chỉ nhận thấy vùng kín của mình ướt đẫm bởi chất lỏng tình yêu tràn ngập và nước bọt của một người khác. Lớp thịt mềm bảo vệ cửa huyệt đã không thể chống lại đầu lưỡi kiên trì không biết mệt, hé mở từng chút. Một cú quét mạnh khiến hơi thở anh nặng nề, suýt bật tiếng rên; hai đầu gối vô thức khép lại, dựa vào sườn Obito.

Chết tiệt. Kakashi cố rút cổ tay ra, nhưng nhánh gỗ chỉ nghe theo chủ nhân, giống như chính Obito đang tập trung liếm mút, hoàn toàn không động đậy.

Uchiha Obito thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn anh, chỉ vùi mặt vào giữa hai chân, cần mẫn đưa lưỡi vào, thỉnh thoảng lại ngửa đầu ra sau để quan sát cái gọi là cơ quan không thể diễn tả thành lời của người bạn thân nhất. Vị giác của hắn nhanh chóng phát hiện ra một chút ẩm ướt; mùi cơ thể Kakashi rất nhẹ, và y luôn ướt rất nhanh—Obito mơ hồ nhớ lại phản ứng thể xác tuyệt vời của người kia trong lần quan hệ tình dục cuối cùng của họ, một phản ứng đơn phương. Nếu ảo thuật của Sharingan không yếu đi, Kakashi hẳn đã quên từ lâu rồi, đó là lý do tại sao y dường như mới trải nghiệm điều này lần đầu tiên, đang xấu hổ vùng vẫy để thoát ra.

Thật khó chịu. Hắn cười khẩy trong lòng, cành cây từ từ mọc xuống cho đến khi nó trói chặt bắp chân đang bồn chồn của Kakashi và liếm vào đỉnh hạt nhỏ chưa được kích thích. Đầu tiên là đầu lưỡi ẩm ướt gảy nhẹ để nó lộ ra, rồi là cú cắn khẽ bằng răng, cuối cùng là đôi môi mềm quấn lấy, khiến người đang ngồi không tránh khỏi run rẩy và bật ra một tiếng rên rỉ khe khẽ.

Đây là nỗ lực kìm nén âm thanh của Kakashi, nhưng nó lại được khuếch đại vô hạn trong không gian chỉ có giọng nói của người khác. Điều này lại khiến cấp dưới một lần nữa dừng lại và thắc mắc, nhưng Kakashi — nửa người bị kìm hãm — chỉ có thể miễn cưỡng giơ cánh tay duy nhất còn cử động được để ra hiệu, rồi khi người kia cúi đầu lần nữa, y khẽ che đôi môi sắp không nén nổi tiếng rên.

Sự kiềm chế tột độ này chính xác là điều hắn muốn; hắn biết rõ mình đã hoàn toàn làm chủ được điểm nhạy cảm nhất của Kakashi. Chỉ cần một cái chạm nhẹ của lưỡi cũng đủ khiến đôi chân căng cứng của người đàn ông tóc bạc chuyển động không ngừng; hoặc một chuyển động xoáy quanh âm hạch cũng đủ khiến hông y khẽ nâng lên theo từng nhịp Mọi thứ dường như chỉ là một sự kháng cự giả tạo, vừa muốn né tránh vừa muốn nghênh đón, càng trốn chạy càng bị Mộc Độn giam lại ngay tại chỗ, khiến Kakashi chìm đắm trong cuộc giằng co này không thể thoát thân.

"Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận." Ánh mắt Obito tối sầm lại, tràn ngập bóng tối tuyệt đối. Thậm chí theo một cách cực đoan đến thế..

Chẳng bao lâu, Obito cảm thấy đôi đầu gối đang dựa vào hông mình khép lại càng lúc càng chặt, trong tóc hắn là cái vuốt ve nhẹ nhàng từ một bàn tay mềm ấm. Sau khi liếm vài sợi lông mu nhạt màu, thấy điểm nhạy cảm đỏ ửng, sưng tấy và cương cứng, Obito đưa lưỡi vào lỗ huyệt dường như đang thở, thản nhiên đưa vào. Một vũng dịch dâm dục trào ra, chứng tỏ chủ nhân của nó đã hoàn toàn bị động tình.

Lúc này Obito cuối cùng cũng ngẩng mắt lên, tạo nên một lần chạm mắt tưởng như vô tình. Trong mắt Kakashi vẫn còn chút lý trí tàn dư, nhưng phần lớn là mê loạn tràn lan, tất cả hòa vào nhau thành những tàn lửa sắc đỏ như mặt trời gắt, nung đỏ khóe mắt và vành tai. Y bị hơi nóng đó làm cho cánh mũi hơi run, thở ra làn khí nóng như than thở.

Những hơi thở ấy chỉ đủ chạm đến ấn đường của Obito rồi tan đi. Chết tiệt, Hokage Đệ Lục. Niềm vui thích của Obito càng mãnh liệt hơn khi anh tựa đầu vào đùi Kakashi, lờ đi cơn đau âm ỉ ở đầu gối do tiếp xúc lâu với mặt đất.

Từ một góc nhìn được cố ý sắp đặt hoàn hảo, khiến sự chú ý của Kakashi hoàn toàn bị cảnh tượng gợi tình này nuốt trọn. Y nhìn thấy đầu lưỡi Obito vì dính dịch mà đỏ rực nổi bật, rồi biến mất giữa hai chân mình cùng tiếng nuốt khe khẽ. Bàn tay đang đặt lên tóc hắn bất giác siết chặt hơn.

"Hokage Đệ Lục, ngài thực sự ổn chứ?" Báo cáo công việc đã xong, nhưng vị đại nhân trước mặt anh không hề phản ứng, ngay cả mí mắt cũng rũ xuống đầy mệt mỏi, khiến ninja ANBU sợ hãi. "Nếu có gì không ổn, xin hãy chỉ rõ."

"K...không, không có gì..." Câu trả lời chỉ như một tiếng thì thầm. Kakashi run rẩy không kiểm soát được vì bị liếm, chỉ cần một chút bất cẩn cũng có thể để lộ toàn bộ cơ thể. Nhưng thủ phạm giữa hai chân y lại hoàn toàn không hề hay biết, không hề có ý định dừng lại. Tầm nhìn hạn hẹp kích hoạt vô số ảo tưởng sống động—da thịt quằn quại, đỏ thẫm, một cái lưỡi hung hăng bị hút vào lối đi dâm đãng. Hình ảnh này như bị khắc lên linh hồn Kakashi, rung lên không ngừng, ngay cả núm vú của anh, vốn chưa được chạm đến cũng căng cứng vì khoái cảm.

Nếu trong phòng chỉ có y và Obito, Kakashi nghi ngờ sâu sắc rằng mình đã khóc bật thành tiếng từ lâu. Không thể phủ nhận, y khao khát đợt cao trào đang đến gần — chỉ cần Obito đưa đầu lưỡi đến liếm nhẹ vào đỉnh chỗ đỏ bừng ấy, cơ thể này sẽ lập tức rơi vào địa ngục khoái lạc.

Cuối cùng, y cũng đạt được ước nguyện.

Khi Obito mút lấy âm hạch bằng thứ dịch tình vẫn chưa nuốt hết, Kakashi phun ra một dong nước. Y chẳng còn thời gian để quan tâm đến bất cứ điều gì khác; những ngón tay đang luồn qua tóc Obito bỗng siết chặt lại, cố gắng tìm kiếm sự an ủi trong cơn bão dục vọng này. Không rõ bao nhiêu dịch ấy đã phun vào miệng Obito, và bao nhiêu chảy xuống chân hắn. Kakashi ngã người ra sau ghế, đôi mắt y tràn ngập vẻ choáng váng, mơ hồ sau cực khoái.

"Hokage Đệ Lục...! Ngài thấy không khỏe sao?" Kakashi nghe tiếng bước chân vội vã vì lo lắng của cấp dưới, muốn đáp lại nhưng liên tục thất bại. Một khi bị phát hiện, anh sẽ chẳng thể giải thích mặt đất ướt đẫm, hay mảnh vải rách giữa hai chân hoàn toàn không được áo choàng Hoả Ảnh che nổi. Biết đâu ngày mai, hoặc thậm chí là đêm nay, tất cả đồng nghiệp của y sẽ nghe về vụ bê bối văn phòng liên quan đến Hokage.

Kết cục nhục nhã như vậy lẽ ra phải khiến Kakashi hoảng loạn, nhưng y chỉ mơ hồ nhớ lại giấc mơ kia. Trong mơ, cũng giống như vừa rồi, y bị ép phải chịu đựng... Nhưng thật sự hoàn toàn bị ép sao? Cánh tay quàng lấy cổ đối phương quá siết chặt, đến mức trong mơ anh cũng chẳng buồn để ý giọng mình đã khàn đi vì rên quá lâu.

Về sau là tự nguyện. Lần đầu tiên, Kakashi đưa ra kết luận chỉ dựa trên trực giác, rồi lại cảm thấy nực cười vì đã quá coi trọng giấc mơ của mình.

...Tại sao lại là tự nguyện chứ?

Không thể suy nghĩ thêm nữa, người đàn ông tóc bạc đang chìm sâu trong cơn cực khoái, nhìn thuộc hạ ANBU của mình bị Uchiha Obito chặn lại và yêu cầu rời đi. Chỉ đến lúc đó y mới nhận ra rằng những nhánh cây khô héo đã biến mất cùng với người ở giữa hai chân mình. Hình bóng mà y hằng mong ước bấy lâu tiến lại gần, kéo chiếc mặt nạ đẫm nước dãi của y xuống và trao cho y một nụ hôn mát lạnh, ấm áp.

Răng va vào nhau, đầu lưỡi quấn lấy nhau; khóe môi Obito còn vương dịch chưa kịp lau, khiến Kakashi vô thức dùng ngón cái vuốt nhẹ quanh đó. Ánh mắt y mơ màng mà chăm chú, toát ra thứ dịu dàng thấm tận xương, làm Obito trong thoáng chốc mềm cả lòng. Nhưng mục đích của hắn vốn chẳng thuần khiết, hắn buộc phải cứng rắn tránh né ánh nhìn như đang dõi theo người mình yêu ấy.

Không chút kháng cự, chiếc quần dễ dàng bị kéo xuống. Kakashi chỉ biết thuận theo lực đẩy từ bên ngoài, chỉ khẽ rên lên khi dương vật cương cứng đến mức rỉ dịch vẫn còn trơn trượt xâm nhập vào y. Cảm giác cơ thể hoàn toàn giống giấc mơ: căng đầy, ngứa ran và khoái cảm càng lúc càng muốn nhiều hơn nữa. Cũng có một ánh mắt như thú săn mồi nhìn chằm chặp vào y, ra lệnh anh phải hành động, chạy trốn hoặc khuất phục.

Theo đuổi khát khao trong lòng, và so sánh Uchiha Obito với hình bóng mờ ảo trong giấc mơ, Hatake Kakashi thừa nhận thất bại.

Cảm giác khó chịu ở đâu? Y cảm thấy vô cùng tuyệt vời. Obito, người gần như không thể đảo mắt khi nghe câu hỏi của cấp dưới trước khi bước vào, thậm chí không cần phải làm chứng. Giờ đây, hắn đang nửa ngồi trên bàn làm việc của Hokage, trong khi Kakashi ngồi lên người hắn, hai chân dang rộng, cơ âm đạo liên tục bao bọc lấy dương vật. Hai người hướng mặt về phía cửa sổ; nếu Obito không thiết lập một kết giới ảo thuật Sharingan trong phòng từ trước, cả Làng Lá sẽ nghe thấy tiếng rên rỉ dâm đãng của Hokage Đệ Lục văng ra ngoài cửa sổ và bị gió cuốn đi.

"Đệ Lục của ta," Obito lẩm bẩm, theo lực ngồi xuống của Kakashi mà liên tục thúc lên, rồi bám lấy vai y, cúi đầu cắn nhẹ dái tai, cảm nhận sự ấm mềm ướt át đang nuốt lấy hạ thân mình. "Ngài có chỗ nào không thoải mái sao?"

"K...không... không..." Tứ chi y mềm nhũn vì khoái cảm tột độ, và Kakashi trả lời câu hỏi của Obito theo bản năng. "Rất... rất thoải mái..."

"Nói thử xem, chỗ nào khiến ngài thoải mái hử?" Obito càng hỏi càng ác ý, thưởng thức dáng vẻ hiếm khi lúng túng của Kakashi, giả vờ không hài lòng mà đưa tay xoa nắn nơi giao hợp đã ướt đẫm, rồi chuyển sang âm hạch vẫn còn sưng tấy, giọng hắn trầm xuống đầy quyến rũ.

"Nói thẳng ra đi, Hokage đại nhân. Để đồng đội Konoha của ngài nghe thấy." Không còn cần đến Mộc Độn trói buộc nữa, Kakashi ngã vào vòng tay Obito, rên rỉ không ngừng vì khoái cảm mãnh liệt. Những lời cuối cùng của Obito đã trở thành một cái bẫy, dụ dỗ y từ bỏ phẩm giá của mình, và y đã tự nguyện bước vào đó.

"Vào... cái lỗ nhỏ của tôi...!" Kakashi nắm chặt tay áo Obito, thốt ra những lời dâm dục bằng giọng khàn khàn, nơi kín đáo của y phun ra những dòng dịch nhỏ, khiến Obito run lên. "Âm hạch của tôi... sướng quá... a... đừng, đừng xoa nữa...!"

"Sao không muốn? Toàn bộ tinh dịch của ngài đều ở đây hết rồi." Không hài lòng với dù chỉ một chút kháng cự, Obito mạnh mẽ nhấc đầu gối Kakashi lên và ngồi xuống ghế Hokage. Hắn không thể dừng lại; cảm giác bị Kakashi hút vào những cơn co thắt thật sự quá tuyệt vời. Hắn chỉ dừng lại một chút rồi lại muốn tiếp tục, và những ngón tay hắn lại chạm vào âm đế đang sưng phồng, lặp lại chiêu thức cũ.

"Phun thêm nước đi, Kakashi." Tốc độ xoa bóp âm đế tăng lên, và người bạn học lạnh lùng ngày càng mất kiểm soát. Vùng kín của y dường như mất khống chế, phun ra một dòng chất lỏng. Sự kích thích kép giữa việc trêu chọc âm hộ và xoa bóp âm đế dừng lại vài giây trước khi tiếp tục, và rồi một dòng chất lỏng trong suốt khác lại phun ra từ cơ thể y. Y gần như kiệt sức, nhưng Obito không ngừng nhắc nhở Kakashi hãy rơi xuống vực thẳm, và rồi hắn sẽ theo sau.

"Bàn làm việc của Hokage ngay trước mặt ngài, nước dâm của ngài cũng làm bẩn tài liệu rồi, Đệ Lục đại nhân. Cấp dưới của ngài sẽ nghĩ gì nếu họ biết? Những tài liệu họ đang cầm đã thấm đẫm dâm thủy của Hokage Đệ Lục. Thử nghĩ mà xem, liệu có kẻ hâm mộ bí mật nào của ngài sẽ dùng những tài liệu này để thủ dâm, giả vờ như đang quan hệ với Hokage Đệ Lục không?"

"Đừng... đừng... Obito...!" Đối mặt với tất cả sự cay nghiệt và nhục nhã, Kakashi gần như bật khóc. "Tôi không có người hâm mộ nào khác... tôi cũng sẽ không làm điều này với bất kỳ ai khác...!"

"Ngay cả trong mơ—tôi cũng mơ thấy ai đó làm điều này với tôi... phải mất một lúc tôi mới nhận ra đó là cậu..."

Y nức nở khe khẽ, đột nhiên cảm thấy những cú thúc bên dưới mình đột ngột dừng lại sau lời thú nhận này, rồi lại mạnh mẽ trở lại. Cơ thể anh, vốn đã suy yếu vì những lần lên đỉnh liên tiếp, không thể chịu đựng được sự dày vò như vậy. Chỉ vài cú thúc mạnh, một cái véo nhẹ vào âm vật đang thổn thức của Kakashi, Kakashi co giật, mông y siết chặt, cắn mạnh vào dương vật, một lần nữa đạt đến một cực khoái khác. Chất lỏng trào ra, nhỏ giọt xuống đầu dương vật. Khi Obito cảm thấy một cảm giác ngứa ran ở xương cụt, hắn cắn mạnh vào gáy Kakashi, như một con sư tử kiêu hãnh, oai vệ, xuất hết tinh dịch vào cơ thể vẫn còn run rẩy.

Nhất thời chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của họ.

Obito không còn quan tâm đến việc y phát hiện ra chuyện này bằng cách nào nữa. Mục tiêu đã nằm trong tầm tay. Mặc dù ban đầu hắn không định sử dụng thứ vũ khí có khả năng phá hủy mối quan hệ này, nhưng nếu... nếu nó có thể ngăn Kakashi khỏi việc xông vào khói lửa vì hắn...

"... Đó không phải là mơ, Kakashi."

Sau một hồi lâu, Uchiha Obito cuối cùng cũng thoát khỏi những ảnh hưởng dai dẳng của dục vọng. Dù khuôn mặt hắn vô cảm, đôi mắt anh tràn ngập nỗi cay đắng tột độ khi phải mổ xẻ quá khứ. "Ta đã cưỡng hiếp ngươi, nhưng ta đã dùng sức mạnh Sharingan để khiến ngươi quên đi. Người ta chẳng bao giờ biết mình đã quên điều gì; chỉ là những giấc mơ tình cờ cho ngươi biết." Người trong vòng tay hắn, khi sự thật được phơi bày, dường như đông cứng trong băng tuyết. Một sự im lặng chết chóc lại bao trùm giữa họ, chỉ còn tiếng lồng ngực phập phồng. Ký ức hắn ùa về ngày hắn và Kakashi gặp lại nhau sau bao năm xa cách. Trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, hắn cũng đã dùng tư thế tương tự, tạo ra một chốn bình yên trong những suy nghĩ bất chấp cái chết, cố gắng nhào nặn Kakashi vào đó—dù điều đó có nghĩa là nghiền nát y. Nhưng Obito chỉ nhìn xuống, thấy hàng mi rung động của người đàn ông trong giấc ngủ, và ngay lập tức bỏ cuộc.

Đối với tất cả mọi thứ trên thế gian này, Uchiha Obito đã chết.

Nhưng Hatake Kakashi vẫn còn sống.

Cảm thấy buộc phải chấm dứt sự im lặng này, Obito đột ngột lên tiếng.

"Cái gì lấy danh nghĩa Hokage Đệ Lục? Ngươi biết ta không cần điều đó mà."

Kakashi, hãy trở lại cuộc sống bình thường của mình đi.

"Nếu ngươi giữ ta bên cạnh, ta sẽ luôn làm thế này với ngươi, đây là lần thứ hai.... Kể cả nụ hôn bất ngờ đó, đã lần thứ ba."

Kakashi, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận.

"Ngươi muốn nuôi hổ để đe dọa mạng sống của mình sao? Kẻ khơi mào Đại chiến Shinobi lần thứ tư, kẻ cưỡng hiếp đã làm ô uế ngươi—ta mang vô số tội lỗi. Ngươi quá tự phụ. Đừng nghĩ đến việc cứu ta."

Kakashi, hãy bỏ rơi ta.

Thoạt nhìn thì có vẻ bình thản, nhưng không phải vậy; một sự lạnh lẽo buốt giá thấm vào từng lời nói, một nỗi buồn sâu sắc. Uchiha Obito đã chọn đúng thời điểm quan trọng nhất cho bài phát biểu hủy diệt lẫn nhau này, cho đến khi môi hắn run lên ở cuối câu. Điều này cho hắn thêm vài giây để định thần lại, nhưng trước khi hắn kịp nói tiếp, Kakashi đột nhiên cúi xuống và ngăn hắn lại.

"Thật tốt, đúng là cậu rồi." Như thể một gánh nặng đã được trút bỏ khỏi lòng, Kakashi an tâm ngả người ra sau, nhẹ nhàng áp thái dương đẫm mồ hôi vào hắn. "Giấc mơ đó chân thực đến mức kinh khủng... Tôi đã lo lắng rất lâu, sợ rằng người đó thực sự là một người khác." Câu trả lời hoàn toàn bất ngờ khiến Obito choáng váng. Sau khi cẩn thận xử lý từng lời mình nghe được, Obito cảm thấy một nỗi hoảng loạn đã bị lãng quên từ lâu - như thể bị ném lên trời rồi lại rơi xuống biển; bị nuốt chửng, bị xé thành từng mảnh. Hắn lơ lửng, hoang mang và bối rối trước câu trả lời mình nhận được.

"Chẳng lẽ ngươi không hiểu sao? Ta đang nói rằng—"

"Cậu đang nói rằng tôi có thể ngồi yên ở vị trí Hokage miễn là tôi tránh xa cậu, một tội phạm chiến tranh, và nên để cậu chết." Bàn tay Kakashi che đi khuôn mặt nửa che mặt nạ của Obito, với lực đạo như chạm vào một thứ gì đó vô cùng mỏng manh. "Cậu đã nói đủ rồi, ở đây, hay trong mơ của tôi. Giờ đến lượt ta, cảm ơn những nỗ lực của cậu; cậu đã giúp tôi rất nhiều."

"Về những gì cậu đã làm với tôi, tôi quyết định không truy cứu nữa, nhưng hy vọng lần sau có thể dung phương thức nhẹ nhàng hơn để cậu không bị tôi đuổi ra khỏi làng vì tội cản trở công việc." Dương vật của hắn vẫn còn trong huyệt thịt ấm nóng, chất lỏng dính nhớp còn vương lại bên trong khe hở ẩm ướt, in hằn trên đôi chân y. Kakashi cảm thấy tai mình nóng bừng và ngượng ngùng hắng giọng.

"Cậu nói đúng. Là một Hokage, ngôi làng và người dân luôn được đặt lên hàng đầu là điều không thể tránh khỏi. Nhưng đối với tôi, với chính Hatake Kakashi, cậu chỉ đứng sau Konoha một chút."

"Xin thứ lỗi cho sự tự phụ của tôi, nhưng cậu không còn là mối đe dọa đối với Konoha nữa. Tiếp theo, tất cả những gì tôi cần cân nhắc là cậu và ý nghĩa của cậu đối với tôi. Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đã dùng danh nghĩa của Hokage Đệ Lục để bảo lãnh cho cậu." Mắt y sáng lên, một hơi đem tất cả nói hết.

"Tôi muốn cậu sống." Con người luôn nuôi dưỡng lòng ích kỷ không thể nói ra, ngay cả Uchiha Obito cũng không ngoại lệ. Trong những ngày đơn phương phớt lờ Kakashi, hắn vừa lo lắng vừa tỉnh táo, không thể cưỡng lại việc vạch ra một kế hoạch tàn độc nhưng thực tế để buộc Kakashi phải rời đi—và thử thách giới hạn của y. Obito muốn sự tồn tại của mình vừa có thể bị bỏ qua, vừa quan trọng vừa tầm thường đối với Kakashi, để ôm lấy y say đắm rồi xé xác y ra từng mảnh. Bất kể kết quả ra sao, niềm vui và nỗi lo lắng vẫn gào thét và tràn ngập trong hắn.

Bị giằng xé bởi sự hỗn loạn nội tâm tột độ và tràn ngập những suy nghĩ mâu thuẫn, cuối cùng hắn chọn để Kakashi gánh chịu cái kết tàn nhẫn và kiên quyết này. Điều này cũng phản ánh cuộc đấu tranh hàng ngày của Uchiha Obito sau khi từ bỏ chủ nghĩa anh hùng, chọn cái chết theo cách có vẻ chính nghĩa thay vì tìm kiếm sự sống còn.

"Đây chỉ là một sự may mắn," Obito nói, cảm nhận được câu trả lời, đôi môi nhợt nhạt ửng đỏ.

Kakashi cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy thái độ của Obito dịu đi.

"Chắc là do may mắn của tôi." Obito cuối cùng cũng nhận ra rằng thời thế đã thay đổi, và những cuộc trò chuyện của họ giờ đây chỉ cần vài lời thấu hiểu ngầm là có thể đạt được một thỏa thuận ngầm.

Phải chăng Hatake Kakashi đã nhìn thấu suy nghĩ của hắn rồi sao? Mọi thứ vẫn còn là ẩn số. Sau Đại chiến Shinobi lần thứ tư, người đàn ông này luôn dịu dàng một cách khó hiểu khi ở bên hắn, nhưng lại xoa dịu hoàn hảo mọi cảm xúc hỗn loạn của hắn.

Ai là người phải chịu thất bại cay đắng vẫn chưa được xác định.

Thế giới này không phải để mang lại cho hắn niềm vui. Trái tim Obito thắt lại. Cuối cùng hắn cúi đầu, lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên mi mắt Kakashi bằng môi.

"Tôi, nhân danh Uchiha Obito, xin đảm bảo với cậu rằng tôi sẽ sống." Như để che đậy lời tuyên bố giả dối này, hắn nói thêm,

"Sống bên cạnh cậu."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net