Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

#1

Ngươi là Azik Eggers, Quan Chấp Chính Tử Vong, con trai của Tử Thần.

Đó là cách người đời biết về ngươi. Cha của ngươi, Salinger, đã dạy ngươi phải làm gì. Ông ta cho ngươi một không gian để đưa ra những lựa chọn của riêng mình, dĩ nhiên rồi, nhưng phần lớn những lựa chọn ấy đều gắn liền với quân sự.

Ngươi là Azik Eggers, và cuộc đời ngươi là một vòng lặp bất tận của chết chóc và sự hủy diệt. Ngươi chẳng thấy bận lòng, bởi vì ngươi không được tạo ra để biết đến khổ đau.

(Ngươi không được tạo ra vì điều đó; nhưng không có nghĩa là ngươi sẽ không học được nó, vào một ngày nào đó trong tương lai.)

Cha ngươi đã thua cuộc; và ngươi không nhớ nổi điều gì xảy ra khi Người ngã xuống, bởi vì ngươi nhận ra ngươi không nhớ được gì nhiều.

***

Ngươi thức dậy trong một khu rừng tăm tối, không nhớ bất kỳ điều gì. Một cô gái trẻ tìm thấy ngươi, nài nỉ ngươi dạy cô ấy "ma thuật". Ngươi sống một cách tĩnh lặng và yên bình như một người hầu, ở bên cạnh cô gái nhỏ cứ khăng khăng muốn dạy ngươi âm nhạc.

Vào một buổi tối bình thường như bao buổi tối khác, ký ức của ngươi quay về. Ngươi nhận ra rằng mình có thể xóa sổ tòa dinh thự này và tất cả những người đang sống trong đó.

Chẳng còn ý nghĩa gì nữa, vậy nên ngươi rời đi và sắp xếp cho kiếp sống tiếp theo của mình, gương mặt ngươi dần biến đổi thành một kẻ khác, trong khi vứt bỏ hết tất cả ký ức ngươi đã có được.

(Trong cuộc đời này, ngươi học được thứ gọi là bầu không khí. Ngươi học được những giai điệu, những âm sắc, và cả những điều rất đỗi tinh tế ẩn chứa bên trong chúng. Ngươi học cách nhận biết những cảm xúc khác nhau trong giọng nói của con người, kể cả khi ngươi không thật sự hiểu được chúng. Ngươi học được âm nhạc.)

***

Ngươi lấy lại tri giác của mình trong một quán bar. Mùi cồn [khó chịu] bao trùm lấy ngươi, và ngươi chợt nhận ra mình không nhớ gì cả. Khi liếc nhìn những tờ giấy trước mặt, ngươi nhận ra rằng mình hẳn đã từng là một nhạc sĩ. Đúng vậy, một nhạc sĩ. Không còn lời giải thích nào khác cho chiếc hộp đàn violin dưới chân ngươi và những dòng nhạc phổ mà ngươi có thể đọc được như một bản năng.

Cây đàn violin thật (không) thân thuộc với ngươi. Ngươi không rõ vì sao mình biết đó là một chiếc violin, nhưng rõ ràng ngươi biết. Nó bản năng như một điều gì đó đang "ngủ say" đằng sau lớp vỏ não của ngươi, thứ mà ngươi biết nó sẽ ở đó.

Sẽ–

Ngươi không biết cách gọi tên thứ cảm xúc gắn liền với thứ năng lực mà mình có, nhưng dựa vào bản năng, ngươi biết rằng sẽ không kẻ nào còn sống rời khỏi quán rượu này.

Điều đó chẳng có nghĩa lý gì với ngươi cả. Ngươi chơi violin, kiếm vài ly rượu, và đến khi đêm kết thúc, có một nhà soạn kịch cố gắng dụ dỗ ngươi hợp tác cùng anh ta.

Ngươi đồng ý, bởi vì ngươi biết phải làm chuyện gì khác.

Cuối cùng, hai người cùng nhau chu du khắp thế giới, anh ta viết nên những vở kịch từ những câu chuyện dân gian, ngươi thì sáng tác những ca khúc sẽ được tấu lên khi từng cảnh diễn kết thúc.

Anh ta dạy ngươi nghệ thuật giao tiếp. Thứ nghệ thuật của việc đi lại, tìm hiểu thật tỉ mỉ và tương tác, mà dù không hoàn hảo thì ít nhất ngươi cũng không còn là một ví dụ về sự lúng túng, vụng về nữa. Anh ta không bình luận gì về việc ngươi ít khi ngủ, về làn da lúc nào cũng lạnh hơn người thường của ngươi, hay về chuyện thời gian không để lại dấu vết gì trên gương mặt người, dù anh ta vẫn già đi theo năm tháng.

Anh ta chết vào một buổi chiều mưa, vào ngày mà ký ức của ngươi quay lại vừa đủ để ngươi nhớ.

Cái chết của anh ta không phải lỗi của ngươi, khi bị mắc kẹt giữa những Người Siêu Phàm đối địch, quá "liều lĩnh" để biết sợ và quá "gần gũi" để bị ngó lơ.

Ngươi giết chết chúng, xóa sổ tổ chức của chúng bằng thứ gì đó mà anh ta sẽ gọi là "cơn thịnh nộ", hoặc ít nhất là "sự khó chịu", sau đó bắt đầu cuộc đời tiếp theo của mình.

(Trong cuộc đời này, ngươi học văn học. Ngươi học đươc vô số các trạng từ, tính từ và các môi trường xã hội. Ngươi học được cách giao tiếp.)

***

Ngươi thức dậy một mình bên vệ đường. Đó là một đêm tối trời, và ngươi chẳng thấy bất cứ ai bên cạnh ngươi, dù ngươi biết rằng họ đang say giấc nồng trong nhà mình.

Ngươi chẳng có gì có, chẳng gì ngoài bộ quần áo trên người.

Ngươi sống một cuộc đời "khốn khổ".

(Ngươi chẳng học được gì trong kiếp sống này, đó là một hình phạt dành cho bản thân ngươi. Ngươi học được sự đau đớn và lòng căm thù.)

Ngươi chết đi, nhưng không đồng nghĩa với việc từng tế bào trong cơ thể ngươi ngừng hoạt động và linh hồn ngươi được yên nghỉ, thế nên ngươi bước vào cuộc đời tiếp theo và–

***

Ngươi thức dậy và–

Ngươi tự hỏi, giữa vòng xoáy xã giao trong buổi khiêu vũ mà ngươi không thể nhớ vì sao mình lại được mời, quá khứ của ngươi là gì.

Ngươi gặp một người phụ nữ trong buổi khiêu vũ. Cô ấy thật tuyệt vời. Bằng cách nào đó, tiếng cười của cô ấy đã khiến một ngày của ngươi "bừng sáng". Nụ cười của cô ấy khiến ngươi cảm nhận được "sự ấm áp". Ngươi–

(Cuộc đời này thật ngắn ngủi, nhưng ngươi học được tình yêu. Ngươi học được hơi ấm.)

***

–thức dậy một mình với một chiếc cặp đựng tài liệu trong tay, không nhớ gì về những chuyện mình từng làm hoặc mình là ai.

–Tìm thấy một cậu bé bên vệ đường, cuộc nội chiến giữa hai quốc gia đã càn quét ngôi làng của cậu, khiến cậu trở thành trẻ mồ côi.

Ngươi đưa cậu bé theo bên mình. Có ai đó bầu bạn thật là "dễ chịu". Cậu ấy khá trầm lặng, thường xuyên đắm chìm trong những ký ức của mình. Cậu ấy không phải người "thông minh", cũng không phải "người đi đầu", dẫu vậy cậu ấy vẫn luôn chăm chỉ học hành. Cậu ấy học những điều mới, cậu ấy đặt ra những câu hỏi, và ở đâu đó sâu trong lòng người, ngươi bắt đầu cảm thấy "tự hào".

Một ngày, cậu ấy gọi ngươi là "cha". Ngươi không sửa cách gọi đó, chỉ đưa tay xoa nhẹ mái tóc cậu.

Cậu ấy chết trong vòng tay ngươi, mất khống chế sau khi cố gắng trở thành một Người Phi Phàm khi ngươi chẳng biết gì. Ngươi sử dụng hết tất cả sức mạnh ẩn sâu trong tâm trí để hôn lên trán cậu, nhìn hình hài giờ đã hóa thành quái vật dần khô héo và tan biến.

Ngươi tổ chức một đám tang lặng lẽ và cảm thấy đau lòng, điều đó thật kỳ lạ, đáng ra ngươi không thể cảm nhận được "sự đau lòng". Đáng ra ngươi phải ca tụng cái chết mới phải. Ngươi không hiểu vì sao lại thế.

(Ngươi học cùng cậu ấy. Trong cuộc đời này, ngươi học về thế giới. Ngươi học "đại số nâng cao", học "lịch sử tổng quát của thế giới", học "công dụng của các loại thảo dược khác nhau", học bất cứ thứ gì con trai ngươi quyết định đọc.)

Ngươi chỉ hiểu ra vào mười năm sau, khi nghĩ về những người lính vẫn thường thương nhớ gia đình mình ngay giữa chiến trường khói lửa.

Ngươi là...

Chính ngươi.

Ngươi không thể phủ nhận rằng ngươi chán ghét chính mình.

Lần này không còn dấu ngoặc nào bao quanh từ ngữ ấy nữa.

Ngươi sắp xếp cho cuộc đời tiếp theo của mình và sống những ngày còn lại trong u hoài.

Ngươi–

***

Ngươi sống trong một miền quê, gần một khu rừng [tươi tốt]. Ngươi hái những quả mọng cùng với vợ mình và ngắm nhìn con gái ngươi đuổi bắt những con bướm.

Đó là một hoạt động hoàn toàn vô nghĩa.

Lẽ ra nó phải vô nghĩa, nhưng lại không, chỉ vì ngươi có họ bên cạnh.

Con gái ngươi rất đặc biệt.

Không. Con bé không đặc biệt theo kiểu [thiên tài], thậm chí [xinh đẹp].

Con bé đặc biệt với ngươi.

Con bé giúp ngươi nấu ăn dù không hề yêu cầu, luôn luôn chạy vào phòng ngươi và khăng khăng bắt ngươi đeo kính đọc sách mỗi khi ngươi quên mất, làm nhiều điều cho ngươi dù không ai bắt con bé phải làm, dù con bé không cần phải làm thế, và mỗi khi ngày tàn, con bé sẽ đòi ngươi cho kẹo hoặc im lặng ngồi bên ngoài, trên chiếc xích đu mà hai người làm cùng nhau.

Ngươi yêu con bé. Con bé "tựa như" mặt trời, một quả cầu hạnh phúc tí hon luôn chạy theo ngươi khắp nơi.

Con bé thật hoàn hảo.

Theo logic thì con bé chẳng hoàn hảo, nhưng con bé là con gái ngươi và ngươi [yêu] con bé, vì thế ngươi có thể bỏ qua điều đó.

...– yêu?

Ký ức của ngươi quay trở lại, dù chậm nhưng chắc chắn nó đang trở về, và con bé nhận ra "sự ác liệt" và "lạnh lùng" ngày càng tăng lên trong ngươi. Con bé cố gắng để giúp ngươi, trở nên chu đáo hơn, ân cần hơn khi người cha già của con bé không hề xứng đáng với lòng tốt ấy.

"Con nên tập trung vào tương lai của con thì hơn." Một ngày, ngươi nói với con bé như thế, vì dù con bé không phải người thông minh nhất thế gian, con bé vẫn đủ [thông minh] để giành được học bổng vào một trường đại học trong thành phố.

"Tương lai có ý nghĩa gì nếu như con vứt bỏ quá khứ đây?" Con bé trả lời một cách bướng bỉnh, và ngươi trìu mến nhớ về cái ngày mình chặt một cái cây để làm cho con bé chiếc xích đu khi nó còn nhỏ.

Và con bé đã nói sự thật - vợ của người đã qua đời từ lâu. Ngươi vẫn nhớ lần cuối cùng hai người cùng nhau ngắm sao, nhớ cách cô ấy mỉm cười thật dịu dàng với ngươi rồi nói rằng dù quá khứ của ngươi ra sao, giờ đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.

Không có tương lai nếu như ngươi vứt bỏ quá khứ. Ngươi nhớ về sáu cuộc đời mà ngươi từng sống, khi ngươi từ từ học cách làm người. Và ngươi nhớ về cuộc đời thứ bảy, khởi nguồn của tất cả, dù bây giờ ngươi đã trở nên lạnh lùng, đã không còn có thể quan tâm đến con người như cái cách họ quan tâm lẫn nhau nữa, cái cách ngươi dễ dàng vứt bỏ bản thân trong quá khứ vẫn khiến ngươi sợ hãi.

Bởi vì ngươi là Ngài. Ngươi đã từng là Ngài, ở một thời điểm nào đó, không thể liên kết với mọi người, không thể thấu hiểu mọi người. Giờ ngươi chẳng thể chỉ huy một đội quân nữa, bây giờ thì không thể, ngươi không thể làm điều đó khi ngươi đã sống cuộc đời của một dân bình thường thay vì một chiến binh lạnh lùng.

Và ngươi thấy sợ hãi. Ngươi sợ con gái ngươi sẽ nhìn thấy dáng vẻ đó của ngươi.

Quá khứ của ngươi đã khiến ngươi trở thành con người của hiện tại. Nhà soạn kịch cứng đầu đã dạy ngươi những từ ngữ và ý nghĩa của chúng khi gắn liền với những cảm xúc của ngươi, đứa con trai mà ngươi đã cùng cậu học tập khi cậu tìm đến và nhờ ngươi dạy cách đọc, và con gái ngươi, người đã dạy ngươi nụ cười đã có giá trị thế nào.

Không phải đã từng có.

Nụ cười vẫn luôn có giá trị. Ngươi trong quá khứ chưa bao giờ nghĩ tinh thần con người là ngu ngốc, bởi vì Ngài không quan tâm đến những khái niệm đó. Cần gì phải có tinh thần khi tất cả những gì ngươi cần điều khiển là cái chết?

Bây giờ, ngươi thấy khiếp sợ vì mình có thể tàn nhẫn đến thế, sợ vì ngươi có thể giết chóc một cách dễ dàng như thế.

Không. Không, ngươi của quá khứ còn không xem điều ấy là tàn nhẫn. "Tàn nhẫn" không có nghĩa lý gì với người, chỉ là một từ nghĩ mà con người thường dùng để chỉ trích.

Họ chẳng thể bắt bẻ gì ngươi, bởi vì ngươi là con trai của Tử Thần.

Thật ghê tởm. Thật hèn hạ.

Nhưng có một điều–

Ngươi không muốn kéo con gái ngươi vào những chuyện đó.

Ngươi nộp đơn đăng ký nhập vào vào ngôi trường trong thành phố cho con bé khi con bé đang ngủ, và ngươi cẩn thận viết một bức thư, nói rằng ngươi ước rằng mình không còn là gánh nặng cho con bé nữa.

Có phải từ "ước" rất kỳ lạ không?

Ngươi là một Thiên Sứ. Ngươi không nên ước nguyện điều gì.

Nhưng ngươi vẫn làm thế, ước rằng con gái ngươi sẽ sống một cuộc đời tốt đẹp mà không có ngươi. Cho dù sự rời đi của ngươi khiến con bé đau khổ, ngươi vẫn hi vọng con bé có thể sống vì bản thân mình chứ không phải vì người cha vô dụng của con bé.

(Trong cuộc đời này, ngươi học được rằng ngươi là một kẻ hèn nhát. Ngươi học được rằng những thứ vô nghĩa cũng có giá trị, và ngươi học được rằng điều khiến ngươi sợ hãi nhất là chính bản thân ngươi. Ngươi học được tình yêu. Ngươi học được nỗi sợ.)

***

Ngươi sống rồi chết. Ngươi học, ngươi yêu, ngươi đi khắp thế gian, và lúc này cũng vậy, ngươi luôn nhớ lại.

Ngươi nhớ lại, và người chạy trốn khỏi quá khứ mà chính người tạo ra.

***

Mọi thứ cứ tiếp diễn như vậy, hết lần này đến lần khác–

Ba lần. Năm lần. Và đến một lúc nào đó, đến một khoảnh khắc nào đó–

(Ngươi vứt bỏ chiếc mặt nạ. Đến lúc này, ngươi không thể nhớ lý do là gì nữa. Việc vứt bỏ dáng vẻ [thật sự] của mình chẳng còn nghĩa lý gì nữa.)

(Ngươi muốn được ghi nhớ. Ngươi muốn lần theo dấu vết của chính mình. Ngươi muốn chứng tỏ rằng mình đã sống như một người nào đó, một ai đó khác "Quan Chấp Chính Tử Vong".)

***

Ngươi sống cuộc đời của một người lính, người đã ra chiến trường và trở về nhà với một tước hiệu.

Ngươi kết hôn với vị hôn thê [đáng yêu] của ngươi, một người đã chờ ngươi rất lâu rồi. Cha ngươi đã khóc suốt hôn lễ của ngươi và mẹ ngươi thì nấu tất cả những món mà bà nói rằng ngươi rất thích ăn khi còn bé.

Ngươi rất may mắn. Dù ngươi đánh mất ký ức vì một vết thương, chẳng ai trong họ xa lánh hay bỏ rơi ngươi.

Ngươi là con trai của họ, ngươi là chồng của vợ mình và sẽ sớm trở thành một người cha. Ngươi chẳng thể "muốn" gì nhiều hơn thế.

Ngươi yêu gia đình ngươi.

Cha ngươi giúp ngươi chuyển đến nhà mới, bằng cách nào đó, ông ấy luôn có thể vừa phê phán vừa ủng hộ mọi quyết định tài chính của ngươi. Mẹ ngươi cực kỳ ngạc nhiên bởi tài năng âm nhạc bất ngờ và khó lòng giải thích được mà ngươi chưa bao giờ thể hiện ra trước đó, trêu đùa ngươi rằng đó là tác dụng phụ của việc được phong tước.

Vợ của người cảm thấy lo lắng.

Cô ấy yêu ngươi; cô ấy ủng hộ ngươi; và ngươi cũng yêu cô ấy–

Nhưng thỉnh thoảng ngươi vẫn thấy điều đó từ khóe mắt, khi cô ấy nghĩ rằng ngươi không nhìn thấy.

("Em biết chiến tranh có thể thay đổi con người," cô ấy thì thầm vào một ngày nọ, và ngươi giả vờ như mình đang ngủ khi cô ấy lặng lẽ khóc trong đêm.)

Con trai ngươi bướng bỉnh đến mức luôn khiến ngươi "bực bội". Ngươi thường phải đi quanh nhà để tìm nó; nó không bao giờ hiểu được tại sao ngươi luôn tìm được nó rất nhanh.

(Có thứ gì đó vẫn còn ở lại trong ngươi, ngủ yên ở đó. Ngươi sợ sẽ đánh thức nó.)

Nó học được cách bỏ chạy vào thị trấn; việc này khiến ngươi mất nhiều thời gian hơn để tìm ra nó. Bất chấp những lời cảnh cáo liên miên của ngươi và những lời cằn nhằn của mẹ nó, nó vẫn luôn chạy đi, cố gắng tự học các bài kiếm.

Vào những chuyến đi như thế, ngươi gặp một họa sĩ.

Anh ta nhìn ngươi đầy tò mò, khi thấy ngươi xách tai con trai và kéo nó trở về lâu đài.

Anh ta chỉ bắt chuyện với ngươi vào lần thứ ba hai người chạm mặt nhau.

"Tôi nghe nói ngài là vị Nam tước sống trong tòa lâu đài đó?" Anh ta nói một cách thoải mái, cả hai người đều chọn phớt lờ cách con trai người rón rén lủi ra cửa thật nhẹ nhàng trong khi ngươi đang túm cổ nó.

"Ta đoán là vậy." Ngươi trầm ngâm. Có lẽ ngươi nên ghé thăm thị trấn thường xuyên hơn với con trai mình; ngươi thường không rời khỏi lâu đài nhiều trước khi con trai ngươi bắt đầu nổi loạn và trốn đi.

"Ngài có phiền không nếu tôi vẽ cho ngài một bức tranh?" Anh ta hỏi một cách nghiêm túc, và ngươi nghĩ rằng hắn khiến ngươi liên tưởng đến một ai đó, nhưng ngươi không thể nhớ được đó là ai.

"Nếu anh cho ta biết lý do." Ngươi nói, búng nhẹ vào trán con trai ngươi khi nó nhỏ giọng lầm bầm gì đó: "Tất nhiên là vào một ngày mà con trai ta quyết định không chạy xuống thị trấn nữa."

Anh ta mỉm cười với ngươi, và ngươi cũng đáp lại bằng một nụ cười, dù có chút vụng về.

Ngươi dành nhiều thời gian cho con trai mình hơn. Ngươi sửa lại tư thế của nó và giúp nó biết cách sử dụng lưỡi kiếm của mình. Ngươi quở trách nó khi nó thúc ép bản thân quá mức, và vào một ngày khi nó mải mê chơi đùa với đứa em gái mới sinh của mình, không còn chạy nhảy nhảy trong rừng như trước, ngươi đi vào thị trấn và ghé thăm người họa sĩ.

Anh ta cứ nói huyên thuyên khi đang vẽ ngươi; và có lẽ ngươi nên cảm thấy "khó chịu" bởi cách anh ta đối xử quá suồng sã với mình, nhưng ngươi lại cảm thấy thật thân thuộc.

"Tôi thích vẽ con người nhất," cuối cùng, anh ta nói. "Đó là minh chứng cho thấy họ từng tồn tại, cho dù là thường dân hay kẻ quyền thế."

Ngươi nghĩ rằng mình hiểu. Ngươi không rõ vì sao mình lại hiểu.

"Ta hiểu điều đó." Ngươi đáp một cách khẽ khàng, và ngươi nghĩ rằng vợ ngươi hẳn sẽ rất thích bức tranh này. Ngươi không phải một kẻ ái kỷ, chắc chắn không, nhưng ngươi hi vọng rằng hậu duệ của ngươi không ném bức tranh này đi.

Thật kỳ lạ, khi ngươi muốn được nhớ đến.

(Những ký ức quay lại rất nhanh sau đó; ngươi cố giấu kín nó, chôn vùi nó, và dù ngươi có tò mò về bản thân mình đến mức nào, ngươi cố gắng để không nhớ đến, để không để lộ ra, bởi mỗi lần ngươi làm thế, nụ cười của vợ ngươi luôn nhạt đi một chút và con trai người cố gắng hết sức để giữ im lặng, cố gắng không gây rắc rối, còn con gái ngươi không biết phải nói chuyện với ngươi như thế nào.)

(Vào những khoảnh khắc đó, ngươi không ghét chính mình, không hẳn, nhưng cũng gần như thế. Ngươi tự hỏi từ khi nào mà mình lại học được định nghĩa của từ "ghét". Ngươi tự hỏi từ bao giờ mà ngươi lại có một định nghĩa rõ ràng về "bản ngã" như vậy. Rồi ngươi chôn chặt những suy nghĩ ấy để chơi đàn piano cho con gái nghe.)

Rồi nó sẽ không còn quan trọng nữa, vào một hoặc hai hoặc bốn thế kỷ sau.

***

Ngươi thức dậy một mình trong một căn phòng với ánh đèn le lói. May thay, ngươi không một mình quá lâu, có một bác sĩ đến giải thích rằng họ đã tìm thấy ngươi bên bờ sông của đại học Khoy.

Thật may mắn, họ nói, nếu không ngươi đã chết đuối rồi.

Ngươi tự hỏi vì sao ngươi sẽ chết nếu hít thở trong nước quá lâu, bởi vì ngươi khá chắc rằng mình không cần phải hô hấp, thế nhưng ngươi không bộc lộ suy nghĩ này ra ngoài.

Ánh mắt họ nhìn ngươi đã đủ... lo lắng (?) rồi, thế rồi ngươi cam chịu để bản thân ở lại đó thêm một thời gian nữa.

Người bác sĩ trả lại cho ngươi những thứ thuộc về ngươi mà ngươi chẳng nhớ gì về chúng cả, nhưng chúng đã trả lời cho họ biết rằng tên ngươi là gì (đó phải là tên của ngươi, ngươi biết đó là tên của ngươi dù chẳng biết vì sao).

Azik Eggers, ngươi đọc được nó trên tay cầm của chiếc cặp và số hồ sơ bên trong, và ngươi chấp nhận rằng mình sẽ đáp lời nếu có ai đó gọi "Azik Eggers", kể từ bây giờ.

Ngươi chẳng biết mình nên làm gì bây giờ, cũng không dám hỏi những người xung quanh, ngươi sợ rằng như vậy sẽ khiến họ nhận ra có điều gì không ổn về ngươi.

May cho ngươi, ngươi biết đọc— (hoặc ngươi có khả năng học ngôn ngữ rất nhanh. Có lẽ là khả năng thứ hai, nhưng bây giờ ngươi có thể đọc, vậy nên lý do không còn quan trọng nữa) —và ngươi nhanh chóng sắp xếp lại những tư liệu của mình, nhanh chóng làm quen với thế giới này.

Ngươi tìm được nơi mình sống và bước vào đó. Nó tối tăm và yên tĩnh, mặc dù nơi này thiếu đi [hơi ấm] và ánh mắt trời, có vẻ nó vẫn là một nơi ngươi có thể thư giãn.

Ngươi lục lọi những tài liệu còn lại. Chúng cho thấy ngươi là một người mà mọi người thường gọi là chuyên gia về Lịch sử, có lẽ vậy, và ngươi có một buổi phỏng vấn để trở thành giảng viên tại đại học Khoy vào chính cái ngày ngươi thức dậy bên bờ sông.

Thật "may mắn", ngươi nghĩ, vì ngươi chỉ nói "không nhớ chuyện gì đã xảy ra khi suýt bị dòng nước cuốn trôi" chứ không phải "hoàn toàn quên hết mọi thứ, bao gồm cái tên và quá khứ của mình".

Ngươi gửi một bức thư đến đại học Khoy, xin lỗi và hỏi liệu có thể dời buổi phỏng vấn sang một ngày khác trong tương lai được không. [Thật bất ngờ], trường đại học đồng ý. Có lẽ vì hồ sơ của ngươi rất tốt chăng?

Thư viện trong tòa nhà ngươi sống có không ít sách. Ngươi không tốn quá nhiều thời gian để đọc hết chúng và tiếp thu những kiến thức trong đó. Không ngạc nhiên khi phần lớn đều liên quan đến nghệ thuật giảng dạy và lịch sử.

Theo lịch trình tìm thấy trong chiếc cặp, ngươi không mất nhiều thời gian để bắt nhịp lại với công việc. Mặc dù vẫn còn cảm thấy lạc lõng với nơi này, nhưng ngươi chắc rằng cảm giác ấy sẽ qua đi khi ngươi nhớ ra mình là ai.

A, khi nhắc đến chuyện đó... Mặc dù trong tòa nhà này chứa rất nhiều sách về lịch sử, không có thứ gì viết về dòng dõi của ngươi. Trong các phòng khác cũng không có. Số tài liệu trong chiếc cặp cũng chẳng nhắc gì đến điều đó.

Thật thất vọng.

Ngươi bị thôi thúc bởi sự tò mò về quá khứ của mình, muốn biết rằng ngươi là ai, ngươi đã từng làm gì.

Và—

Thậm chí khi đáp án là "không là gì cả" thì cũng ổn thôi. Thậm chí nếu ngươi chưa bao giờ chiến thắng giải thưởng nào, chưa bao giờ là người nổi bật, xuất chúng, ngươi vẫn muốn biết về quá khứ của mình.

Bởi vì sống là để được ghi nhớ.

(Một cách nói thật kỳ lạ. Tại sao ngươi lại biết về nó nhỉ?)

Sẽ ổn thôi nếu tạm thời gác nó sang một bên; quá khứ của ngươi không thể mọc chân rồi chạy đi đâu được, trong khi tương lai của ngươi lại luôn biến động không ngừng. Ngươi sẽ tập trung vào buổi phỏng vấn trước, và sau đó sẽ tìm kiếm quá khứ của mình.

Trong căn hộ tách biệt của riêng ngươi, u ám và tối tăm như nó vốn vậy, ngươi thử thực hiện một thí nghiệm về điều cuối cùng được ghi lại trong sổ tay của ngươi.

Ngươi vươn tay vào phía sâu trong não mình và kéo.

Và chỉ ngay sau đó thôi—

Thật đơn giản. Dập tắt một sinh mệnh thật đơn giản. Ngươi chỉ cần nhìn chằm chằm nó và nó sẽ tàn lụi ngay trước mắt ngươi, bởi vì ngươi là—

Ngươi là?

Ngươi—

Trong một khoảnh khắc, ngươi không còn là người phàm nữa. (Hoặc có lẽ—)

Thật... đáng lo.

Một vài thứ chỉ nên thử nghiệm sau này, không phải bây giờ.

***

Ngươi có một công việc. Đó là một trải nghiệm.

Ngươi của quá khứ viết khá nhiều sách về chủ đề lịch sử, chúng đã được xuất bản. Mặc dù ngươi không nhớ rằng mình từng viết chúng, ngươi cũng đã đọc hết chúng, vậy nên các cuộc đàm luận diễn ra rất suôn sẻ. Ngươi [nhẹ nhàng] lái câu chuyện ra khỏi những vấn đề về đời sống cá nhân của mình khi những người đồng nghiệp của ngươi trở nên quá... tọc mạch.

Các học sinh của ngươi thật tuyệt vời. Mặc dù ngươi là giảng viên mới, họ vẫn luôn rất lễ phép với ngươi. Ngươi không chắc rằng trước đây mình đã từng làm giảng viên chưa, nhưng ngươi chọn cách cố gắng hết sức mình.

Người đồng nghiệp mà ngươi yêu mến nhất, hơn hẳn những người khác là một vị phó giáo sư thâm niên, Quentin Cohen. Ông ấy chưa bao giờ tỏ ra tọc mạch hay thô lỗ, và khả năng tranh biện của ông cực kỳ có hệ thống. Mặc dù ông ấy nhỏ tuổi hơn ngươi, ông ấy lại có nhiều kinh nghiệm giảng dạy hơn.

Đó là một ngày bình thường, ngươi tranh luận với Cohen về Roselle và những ảnh hưởng của người này đối với thế giới, lần đầu tiên ngươi chú ý đến cậu học trò mà Cohen hướng dẫn.

Đó là một lời tuyên bố bất lịch sự.

Ngươi vẫn luôn biết về sự tồn tại của Klein Moretti; Cohen thường kể cho ngươi nghe về những học sinh luôn gây rắc rối bằng giọng điệu buồn bực. Klein Moretti hẳn không phải là một trong số đó, nhưng thằng bé luôn hài lòng với việc làm một người đứng ngoài cuộc. Những lúc như vậy, Cohen chỉ biết lắc đầu và nói rằng Klein Moretti sẽ có thể tìm được một công việc tốt nếu thằng bé chủ động hơn một chút nữa.

Ngươi quyết định kéo thằng bé vào cuộc tranh luận.

"Vậy à?" Ngươi kiên nhẫn hỏi: "Em nghĩ sao, Klein?"

Cậu bé giật mình và nhìn về phía hai người, vẻ mặt lo lắng. Ngươi cố hết sức để nở một nụ cười động viên, và Cohen không ngăn ngươi lại vì ông ấy nhận ra học sinh của mình cần một chút động lực.

"Em nghĩ rằng thầy hướng dẫn nói có lý." Thằng bé chậm rãi nói, "Em tin rằng cuối cùng thì loài người vẫn sẽ có thể tạo ra được xe ngựa và khai thác được sức mạnh của hơi nước. Tuy nhiên, dù với suy nghĩ đó, em vẫn tin rằng một vài phát minh mang tính cách mạng khác của Roselle, ví dụ như bồn cầu, sẽ không bao giờ được tạo ra bởi vì chúng không thực sự cần thiết, cũng chẳng phải là tiện nghi mà con người mong muốn. Do đó, dù có một vài tiện ích hiện đại của chúng ta bây giờ có lẽ sẽ không bao giờ xuất hiện mà không có Roselle, em tin rằng chúng ta vẫn có thể đạt đến trình độ tiến bộ như thế này sau vài thế kỷ nữa ạ."

Thằng bé kết thúc bài diễn văn của mình tại đây, khuôn mặt nó hơi ửng đỏ vì nói nhiều.

Khuôn mặt ngươi hiện lên một nụ cười, ngươi vỗ tay. "Tốt lắm," ngươi nói, cùng lúc đó, Cohen nói "Kỹ năng trình bày luận điểm của em đã tiến bộ hơn lần trước rồi đấy," và sau đó bổ sung thêm: "Em đã sử dụng cụm từ "em tin rằng" ba lần trong bài phát biểu đấy."

Khuôn mặt thằng bé đỏ hơn vì những lời ấy, nhưng nó chấp nhận lời khen, và mặc dù không muốn, ngươi vẫn cảm thấy rằng mình đã được yêu quý.

Cuộc sống của ngươi vẫn tiếp diễn, mặc dù ngươi không thể nhớ được bất kỳ điều gì, mặc dù ngươi sở hữu những sức mạnh vượt ngoài tầm hiểu biết của người bình thường, có hơi nhiều tín sứ xương trắng, cuộc sống của ngươi vẫn trôi đi theo một cách rất bình thường.

***

Ngươi không bình thường. Ngươi biết rằng điều đó quá rõ ràng với ngươi, với một vài đồng nghiệp của ngươi. Dù vậy, ngươi vẫn cố xoay sở để sống một cuộc đời đơn giản và trọn vẹn.

Mặc dù nhà của ngươi rất yên tĩnh, trường đại học luôn nhộn nhịp. Mặc dù ngươi chỉ là một giảng viên, có rất nhiều học sinh thường xuyên đến tìm người để tâm sự về những điều khiến họ lo lắng.

Vậy nên ngươi ngạc nhiên không sao kể xiết khi hai học sinh của mình đột ngột chết mà chẳng có dấu hiệu gì báo trước. Cohen trông thật nghiêm nghị khi ông báo tin cho ngươi vào lúc trời tờ mờ sáng, khi đến cả lũ chim vẫn còn chưa thức dậy, và ngươi mời ông ấy vào nhà để uống chút gì đó. Mặc dù Cohen từng dạy dỗ rất nhiều học sinh, ngươi vẫn nhìn thấy sự chua xót và cả những giọt nước mắt cố kìm nén trong mắt ông ấy.

Ngươi tự hỏi, liệu có khủng khiếp không, khi dù ngươi cảm nhận được nỗi buồn, vào ngày hôm đó ngươi lại không thể khiến mình rơi nước mắt được? Vào khoảnh khắc ấy, vì một vài lý do, ngươi nhận ra mình không hề quan tâm, dù Cohen đang trông khổ sở đến thế này.

Ông ấy không khóc vì ông ấy là một người mạnh mẽ. Ngươi để ông ấy ở lại, khi mặt trời dần nhô lên cao, thiêu đốt tất thảy sắc đỏ thẫm còn sót lại của vầng trăng, ngươi lặng lẽ đọc Báo Sáng Tingen, đọc tin tức về cái chết chết của Welch và Naya, bị sát hại bởi bọn trộm có vũ khí.

Ngươi chắc chắn rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Khi Cohen thức dậy, ông khăng khăng muốn đến thăm gia đình người đã mất. Ngươi không phản đối, chỉ đi theo ông ấy, như cái bóng của Thần Chết.

Như cái bóng của-?

Tại sao ngươi lại ám chỉ bản thân như—

Cohen nhìn ngươi. Ánh mắt giống những lúc ông ấy trách móc ngươi bởi vì lại không chịu chăm sóc bản thân mỗi khi bắt gặp ngươi bỏ bữa hoặc không ngủ đủ giấc, dù ngươi không cần những làm những điều đó như ông.

Ngươi nén những suy nghĩ và ký ức đang trôi tuột khỏi lòng bàn tay như một nắm cát khô vào sâu trong ý thức, để một ngày nào đó có thể cẩn thận xem xét lại, rồi đi theo ông ấy.

Ồ. Ngày mai còn có một buổi hội thảo nữa, đúng không nhỉ?

Một thời điểm quá tệ hại, cho cả ngươi lẫn Quentin.

Cảnh sát không giúp ích được gì. Không gây khó dễ, nhưng cũng chẳng giúp ích được gì. Ngươi để Cohen nói chuyện và nhìn cảnh sát rời đi khi họ nhận ra ngươi chẳng biết gì.

Không, khi họ nhận ra Cohen không biết gì hết.

Ngươi không rõ mình biết điều gì.

Ngươi hi vọng rằng Klein có thể bình tĩnh chấp nhận cái chết của Welch và Naya.

***

Ngươi gặp thằng bé vào ngày hôm sau, khi ngươi và Cohen đến đại học Tingen, vẫn nhút nhát như lần cuối ngươi gặp nó.

Và—

Và—

Đầu ngươi đau nhói. Không giống cơn đau khi ngươi [hồi tưởng] [gợi nhắc] nhớ lại hoặc—

Mùi của cái chết bám lấy thằng bé, theo cái cách khiến người ta phải [ngạt thở]

Ngươi không thích điều này.

Có lẽ ngươi thuộc về cái chết (Có phải không? Từ bao giờ? Tại sao nên tận lúc này ngươi mới nhận ra—), và ngươi không thích những cũng chẳng ghét cái chết, bởi đó là một phần của tự nhiên, điều này—

Cho dù thứ đang bám lấy học sinh của ngươi là thứ gì, nó cũng cực kỳ trái tự nhiên ([một cách đáng ghê tởm]). Ngươi không thích nó chút nào. Cho dù là những ý thức tiềm ẩn ở sâu trong trí óc ngươi cũng đang gào thét rằng có gì đó không đúng.

Ngươi quyết định sẽ hỏi sau, khi Cohen bước lên với sự thoải mái không khác gì dáng vẻ ngày thường, sự tự nhiên mà ông vẫn mang lên người như một đôi giày vừa vặn. Ngươi nghĩ thế, rồi chợt thắc mắc ai là người nghĩ ra một cách ví von tầm thường như thế.

"Moretti." Ông ấy gọi, và ngươi tự hỏi liệu Klein có thể nhận ra sự tuyệt vọng ẩn sau giọng điệu đó không.

Ngươi lắng nghe hai người trò chuyện với nhau, hỏi về cái chết của Welch và Naya. Cậu bé tội nghiệp - thằng bé là bạn tốt của cả hai đứa trẻ đó.

(Có lẽ ngươi nên thấy may mắn vì cái chết không khiến ngươi bận lòng quá nhiều. Có lẽ ngươi nên thấy may mắn khi nhận ra suy nghĩ ấy vô nhân tính đến cỡ nào. Ngươi cố nén những điều đó lại, gạt nó sang một bên.)

Thằng bé trả lời, nói về một món cổ vật thuộc kỷ thứ tư—

Antigonus?

...

(Một tia chớp bạc lóe lên. Tiếng thì thầm từ cấp dưới của ngươi, nói về một Bán—)

(Ngươi vừa nghĩ về điều gì nhỉ?)

Đầu óc ngươi trống rỗng. Ngươi không rõ từ ngữ hay cái tên ấy có ý nghĩa gì , nhưng ngươi biết trước đây mình từng nhìn thấy nó, hoặc nghe thấy nó. Chắc chắn là vậy, nhất định là vậy, bởi chẳng còn lý do gì khác để khiến cái tên ấy trở nên quen thuộc với ngươi như thế.

Ngươi nhìn sang Cohen, có lẽ ông ấy biết.

Hy vọng của ngươi vỡ nát khi ông ấy lắc đầu và nói rằng mình chẳng biết gì hết.

Có lẽ ngươi đã nghĩ quá nhiều rồi.

(Ở một nơi nào đó trong trí óc của ngươi có ký ức về cái tên đó, ngươi thừa biết điều đó. Ngươi không biết làm thế nào để chạm đến chỗ đó; và mỗi khi ngươi cố gắng bắt lấy nó, thứ ấy lại trôi tuột ra khỏi tay ngươi như những hạt cát của thời gian.)

Cuộc trò chuyện vẫn tiếp diễn thêm một lúc, sau đó Klein hỏi rằng báo chí viết gì về cái chết của Welch và Naya.

Âm thanh Cohen bật nắp chiếc đồng hồ bỏ túi nghe có phần quá đột ngột trong tình huống này, nhưng cả ngươi lẫn Klein đều không nói gì. Ngươi nghe lời Quentin, chào tạm biệt Klein và đưa tờ báo cho thằng bé.

Ngươi hy vọng rằng nếu thằng bé thấy đau buồn, nỗi đau đó sẽ không kéo dài quá lâu.

Tang lễ diễn ra trong bầu không khí trang nghiêm. Ngươi tham dự cùng Quentin, dĩ nhiên rồi. Ban đầu, hai người họ là học sinh của ông ấy trước, nhưng sau đó cũng là học sinh của ngươi.

Ngươi cầu nguyện cho hai người được yên nghỉ, cảm nhận rõ ràng bầu không khí xung quanh mình trở nên lạnh lẽo hơn, mùi vị của cái chết cũng rõ ràng hơn.

Bây giờ thì thể xác của họ sẽ không còn bị quấy nhiễu nữa.

Cohen đọc một bức thư với một nụ cười trên môi khi hai người trên đường trở về từ quê nhà của Welch.

"Là Moretti." Ông ấy nói, cầm bút lên viết thư hồi âm: "Em ấy muốn được đọc sách trong thư viện trường đại học."

"Chúng ta có về kịp không?" Ngươi hỏi.

"Ổn mà, Azik." Ông ấy đáp một cách tùy tiện: "Tôi chắc rằng anh sẽ về kịp thôi, dù tôi về không kịp."

Không ai trong hai người nhắc đến chút phi nhân loại trên người ngươi, và cũng chẳng cần phải làm thế.

***

Ngươi gặp lại Klein Moretti vào một buổi chiều đầy nắng, bầu trời ít khi trong veo như thế này ở Tingen, từ ngoài cửa sổ văn phòng của Cohen, tiếng chim hót líu lo vọng vào.

Lần này, trang phục trên người thằng bé trông chỉnh chu hơn, thằng bé mặc bộ vest mà trước đây khi còn làm việc với Welch và Naya, nó không thể mua nổi, khi thằng bé luôn từ chối khoản tiền mà hai người bạn ấy cố gắng trả thêm cho nó.

Sự khiêm nhường đến vô lý, ngươi nghĩ một cách trìu mến, luôn từ chối nhận tiền từ người khác khi không cần thiết.

Có vẻ công việc mới của thằng bé có mức lương khá tốt. Ngươi mừng thay cho thằng bé, như thể ngươi có khả năng cảm nhận được niềm vui.

Cậu ấy vẫn có phần lo lắng, nhưng có lẽ cái chết của Welch và Naya đã trở thành một áp lực ép thằng bé tiến lên; ngươi có thể cảm nhận được sự nôn nao, sự háo hức muốn được bắt đầu của nó.

Khác hẳn với dáng vẻ ngày trước.

Thằng bé chào ngươi, lễ phép nhưng có chút bối rối. Ôi, thật là, đứa nhỏ này...

"Cohen có một cuộc họp đột xuất và đã đến đại học Tingen rồi. Anh ta nhờ thầy đợi em ở đây." Ngươi nói, tất nhiên đây thật sự là những gì đã xảy ra, nhưng hẳn là Cohen đã nhận ra ngươi muốn nói chuyện với Klein. Ông ta luôn tinh ý như vậy.

Klein gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, trước khi hơi cứng người lại và nhìn người bằng ánh mắt có phần thận trọng. Có phải ngươi lại bày ra biểu cảm đó trên gương mặt mình không? Ngươi vẫn chưa giỏi việc thể hiện cảm xúc, nhưng ngươi hi vọng rằng mình không khiến thằng bé thấy không thoải mái.

"Em có chỗ nào thất lễ ạ?" Thằng bé hỏi, theo cái cách thật đáng yêu, đến mức khiến ngươi nhớ về—

Về—

Ngươi không thể nhớ nổi, nhưng điều đó không thể thay đổi rằng đứa nhỏ này đáng yêu theo cái cách khiến ngươi thấy bất lực.

"Không có gì." Ngươi đáp, rồi nhận thấy rằng quần áo của thằng bé sạch tinh tươm và được ủi phẳng phiu, hẳn là vừa được mua không lâu: "Tại thầy đột nhiên phát hiện em trông phấn chấn hơn trước nhiều. Bây giờ em đã trông giống một quý ông rồi đấy."

Nói theo một cách nào đó, đây hẳn là cảm giác mà mọi người thường cảm thấy khi nhìn đứa trẻ [của mình] khôn lớn. Bây giờ trông thằng bé trưởng thành hơn trước, và ngươi thấy tự hào về thằng bé.

Ngươi để thằng bé dẫn dắt câu chuyện. Một sự lột xác tuyệt vời, ngươi nhìn thấy thằng bé trở nên chủ động hơn, trong khi bình thường nó chỉ yên lặng ngồi đằng sau và thỉnh thoảng mới chen vào cuộc trò chuyện với những lời lẽ được chọn lựa kỹ càng.

Ngươi cảm thấy tự hào khi thấy thằng bé giờ không còn hứng thú với mỗi các chủ đề về lịch sử mà con học được cách nói chuyện phiếm.

À. Có lẽ phần đó vẫn chưa thay đổi, ngươi nghĩ một cách trìu mến khi nhìn Klein lơ đãng khuấy tách trà của mình khi đọc quyển sách đang lật trên bàn.

Không có vấn đề gì hết, ngươi sẵn sàng chờ Klein đọc xong. Ngươi đọc một cuốn sách khác, và chỉ chốc lát thôi là Klein đã đọc xong tất cả. Thằng bé luôn đọc rất nhanh, ngươi nghĩ. Và thằng bé còn cực kỳ giỏi áp dụng các kiến thức mình học được nữa. Đó là một lý do khiến thằng bé luôn là một trong những học sinh mà Cohen yêu quý nhất, mặc dù Quentin không bao giờ chịu thừa nhận là ông ấy có học trò cưng.

"Thế nào rồi?" Ngươi hỏi, đưa tay lên sờ vào vành tai bên phải. Ngươi biết mình có một nốt ruồi ở đây; thỉnh thoảng Quentin sẽ bình luận về nó mỗi khi ông ấy say. "Em có tìm được gì không?"

Có lẽ ký ức của ngươi đã khiến ngươi trở nên quá ôn hòa, quá dễ mến— nhưng ngươi dựa vào tiêu chuẩn nào để đưa ra đánh giá ấy? Sao ngươi lại quá ôn hòa, nếu ôn hòa vốn là bản chất của ngươi từ trước đến nay?

(Ngươi cẩn thận không nghĩ về những ký ức đang dần hiện ra. Những ký ức mà đáng ra ngươi phải có suốt đời. Suốt tất cả các cuộc đời. Ngươi không dám nghĩ về ý nghĩa của điều ấy.)

(Đó là một chiếc hộp mà một khi đã mở ra rồi, ngươi không thể đóng nó lại được.)

Klein mỉm cười với người. Không phải nụ cười dịu dàng mà thằng bé vẫn thưởng cười, bởi vì chắc chắn nó sẽ luôn cảm thấy hơi ngại ngùng khi được chú ý, đó là một nụ cười rực rỡ và tràn đầy năng lượng, dù vậy vẫn rất chân thành. Nó sưởi ấm trái tim ngươi, nhưng cũng khiến ngươi thoáng chần chừ.

"Không ít đâu ạ, thầy xem này," thằng bé nói, háo hức như một cậu học trò đang chờ được khen ngợi, "Em đã ghi chú được rất nhiều tờ." Nó đưa tay chỉ ào mặt bàn, và ngươi thầm nghĩ rằng đây là lần đầu tiên ngươi thấy nó trông tràn đầy năng lượng như thế này.

"Thầy không rõ lý do vì sao đột nhiên em lại thấy hứng thú với chuyện này." Ngươi dịu dàng nói.

Có lẽ sự mất mát đã ảnh hưởng đến thằng bé theo một cách khác. Một số người chìm đắm trong day dứt, như ngươi. Một vài người khác ép buộc bản thân tiến về phía trước. Và Klein—

Klein trở nên rất kiên cường khi bị thúc ép. Klein có một trái tim dịu dàng, và thằng bé—

Đáng ra nó nên thấy đau buồn. Không, ngươi không có quyền ra lệnh cho học trò của mình phải làm thế nào. Dù vậy, Welch và Naya là bạn thân nhất của thằng bé suốt nhiều năm, và—

Klein không phải kiều người sẽ ép bản thân tiến về phía trước. Thằng bé đã luôn như vậy; và bây giờ hẳn là sẽ không thay đổi, không phải bây giờ.

Thằng bé không nên thế này.

Nhưng nó đã làm vậy.

Ngươi không thể giải thích được, ngươi biết có gì đó không ổn với thằng né, nhưng đồng đồng thời lại chẳng có chuyện gì cả.

Và ngươi ghét việc bắt đầu một cuộc tranh luận trong khi chẳng có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh lời ngươi nói.

Nhưng dù thế nào, Klein vẫn là học sinh của ngươi, và ngươi vẫn là thầy giáo của thằng bé dù không phải là người hướng dẫn trực tiếp, dù ngươi không gần gũi với thằng bé như Quentin, nhưng sẽ thật tắc trách nếu ngươi để một người nữa chết đi.

Vậy nên ngươi nói dối.

Ngươi không thích nói dối, đặc biệt là nói dối học sinh của ngươi, nói dối những người tin tưởng ngươi. Ngươi ghét cay ghét đắng sự dối trá, việc che giấu sự thật, bởi vì nó đi ngược lại với chuẩn mực của một nhà giáo.

Những có một vài thứ ngươi không thể giải thích. Một vài thứ ngươi không dám giải thích, không dám nghĩ kỹ về nó. Ngươi không dám nói ra, bởi vì chính những kiến thức này đã mang trong mình những hệ quả khủng khiếp.

Vào khoảnh khắc này, ngươi không thể làm gì khác ngoài việc nói dối, bởi vì ngươi không thể nói sự thật cho Klein nghe, nhưng cũng không thể không nói gì. Nếu làm vậy, nếu ngươi không nói bất cứ điều gì, thì sau này, cái chết của thằng bé sẽ trở thành gánh nặng lương tâm của ngươi. Vận mệnh của thằng bé, tất cả những tương lai mà thằng bé có thể lựa chọn—

(Tại sao một cái chết lại ảnh hưởng đến ngươi, [tổn thương] ngươi nhiều hơn những cái chết khác, ngươi tự hỏi như vậy, và ngươi [bóp nát] suy nghĩ ấy cho đến khi chẳng còn điều gì sót lại.)

"Klein, lúc học ở đại học Backlund, thầy có tiếp xúc với mấy thứ bói toán và có nghiên cứu một chút về mặt này. Ừm, thầy phát hiện có vài chỗ không được hài hòa... trong vận mệnh của em."

Ngươi đang nói dối. Ngươi biết chắc rằng Klein cũng biết ngươi đang nói dối, nhưng thằng bé không thể phản bác được, không phải sao?

Và—

Thằng bé tin ngươi. Ngươi nhận thức rõ sự thật này và lợi dụng điều đó.

Điều này khiến ngươi cảm thấy—

Ngươi không thể dùng từ ngữ để diễn tả cảm giác ấy.

Thật kinh tởm. Thật buồn nôn, khi ngươi đang thao túng học sinh của mình. Ngươi đang lợi dụng lòng tin mà thằng bé dành cho ngươi, ngươi đang bẻ cong lời nói của mình để phục vụ cho mục đích riêng, ngươi đang cố gắng thao túng thằng bé.

Ngươi không đưa ra những lựa chọn cho thằng bé. Ngươi đang nhắc nhở và đưa ra một vài gợi ý, nhưng ngươi sẽ không ép buộc thằng bé, không, điều đó thậm chí còn khủng khiếp hơn.

Ngươi nghĩ, nếu ngươi là con ngươi, ngươi hẳn sẽ nếm được vị cay đắng nơi cổ họng.

Ngươi thấy may mắn vì mình không phải con người.

Có lẽ ngươi thật sự rất kinh tởm, khi ngươi chỉ sẵn lòng chấp nhận việc mình không phải con ngươi khi ngươi thao túng học sinh của mình.

Giờ phút này, ngươi đang làm điều ngược lại với những gì một giảng viên nên làm. Ngươi ghét điều này.

Đó là sự không hài hòa. Có lẽ không phải. Ngươi không biết dùng từ ngữ gì khác để mô tả nó hơn là một thứ bản năng sâu thẳm mà ngươi không thể để lộ ra ngoài, không thể lộ nó trước mặt học sinh của ngươi.

Gạt cơn khủng hoảng hiện sinh vừa xuất hiện sang một bên, ngươi tập trung vào Klein, thằng bé vẫn còn sống và đang đứng trước mặt ngươi, vẫn chưa trở thành một xác chết.

"Không hài hòa như thế nào ạ?" Thằng bé hỏi, không hẳn là nghi ngờ, nhưng ánh mắt nó kiên định vô cùng, là ánh mắt mà ngươi chỉ nhìn thấy khi thằng bé đang tập trung hết sức lực vào một dự án mà không muốn bỏ cuộc.

Điều này sẽ có lợi cho thằng bé; nếu nó may mắn, nó sẽ sống sốt. Ngươi chỉ có thể hy vọng rằng nó sẽ gặp may.

"Có phải hai tháng gần đây em luôn gặp phải những chuyện trùng hợp không?" Ngươi hỏi cậu bé vẫn còn nồng nặc mùi tử vong, và ngươi tận hưởng mùi hương của những thứ thuộc về lĩnh vực của mình, nhưng những người của ngươi không phải đồ vật thuộc về ngươi, và khi họ bốc mùi của cái chết, điều đó thường mang nghĩa rằng họ không còn sống được bao lâu nữa.

"Chuyện trùng hợp?" Thằng bé hỏi, và ngươi nhìn dáng vẻ cẩn thận ngẫm nghĩ của cậu bé. Thằng bé luôn rất thông minh; ngươi tin rằng nó sẽ nhận ra có điều gì đó không bình thường nếu nó chịu để tâm đến.

"Có ba chuyện," nó nói, và cảm giác [hụt hẫng] khi ngươi không thể can thiệp vào số phận của thằng bé nữa xé toạc trái tim ngươi.

Đáng ra ngươi không nên có nó. Ngươi không có một trái tim để cảm nhận và đau đớn vì những đứa trẻ hay học trò của mình, dù vậy nó vẫn tồn tại, và ngươi nghĩ hẳn chính ngươi sẽ thấy chán ghét điều này lắm, cực kỳ chán ghét, nếu người còn là con người trước đây.

Ngươi cảnh báo thằng bé. Nó giống một lời nhắc nhở hơn là cảnh báo, nhưng khiến ngươi thấy vui vẻ, ngươi vui vì thắng bé dò hỏi nhiều thông tin hơn.

Nhưng ngươi không thể cung cấp thêm điều gì cho thằng bé.

Bởi vì đến cả ngươi cũng chẳng biết điều gì sẽ xảy ra. Làm sao ngươi có thể khi đến cả bản thân mình mà ngươi còn chẳng thế nhớ nổi?

"Thầy chỉ có thể nói cho em rằng có vài chuyện không hài hòa, chứ không phát hiện được thứ gì khác. Em nên biết rằng thầy không phải thầy bói thật sự."

Ngươi nói dối. Ngươi đang nói dối và ngươi ghét điều đó.

Thằng bé rời đi, chào tạm biệt ngươi bằng một nụ cười dịu dàng.

Thằng bé có vẻ không thật sự muốn cười, ngươi nhận thấy rõ điều đó.

(Klein luôn cười thật lòng.)

Ngươi đúng là một giáo viên tồi tệ. Có phải ngươi đang làm ảnh hưởng đến học trò của Cohen bằng những vấn đề của riêng ngươi không?

Ngươi thu mình lại, và một ngày nữa trong [ ] ngươi đã sống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net