Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1

1.

"Đây là thầy giáo thực tập mới của lớp chúng ta trong học kỳ này, sẽ cùng các em trải qua hai tháng học tập, cả lớp vỗ tay chào mừng nào."

Lý Nhuế Xán đứng trên bục giảng, đón nhận tiếng vỗ tay khá nhiệt liệt bên dưới, thính giác nhạy bén bắt được những tiếng xì xào bàn tán xen lẫn trong đó.

"Đẹp trai quá, thầy Lý ơi."

"Tuy tớ vẫn chưa biết tên thầy viết trên bảng đọc thế nào, nhưng tớ tuyên bố từ hôm nay tớ là fan cuồng của thầy Lý!"

Những lời khen ngợi kiểu này Lý Nhuế Xán không phải lần đầu nghe thấy, anh vẫn có chút ngượng ngùng. Đọc tên mình một lần rồi định bước xuống, ánh mắt lướt qua lại bị một nam sinh ngồi ở góc cuối lớp thu hút sự chú ý.

—— Không phải vì chiều cao cũng chẳng phải vì ngoại hình, mà là vì đám mây đen đang lơ lửng trên đỉnh đầu cậu ta.

Người ngoài đương nhiên không hề hay biết, bản thân nam sinh kia cũng hoàn toàn vô giác. Đám mây này chỉ có Lý Nhuế Xán nhìn thấy.

Đúng vậy, Lý Nhuế Xán là yêu, một con hồ yêu.

Nguyên hình của anh là một con cáo đỏ, loài đông đảo nhất trong họ nhà cáo, tu luyện thành tinh hoàn toàn là ngẫu nhiên. Hồi nhỏ, có lần anh bị thương được đạo sĩ trong núi cứu giúp, trong thời gian dưỡng thương đạo sĩ thử truyền chút linh khí cho, không ngờ lại truyền ra một con hồ yêu nhỏ.

Lý Nhuế Xán ngộ tính cao, thích nghi với cơ thể con người, học được cách thu liễm yêu khí xong liền gia nhập xã hội loài người, bắt đầu cuộc sống bình thường không khác gì người phàm. Sự tồn tại của động vật thành tinh được đại chúng biết đến và công nhận, nên Lý Nhuế Xán làm thủ tục đầy đủ, từ tiểu học học một mạch lên đại học năm tư. Nhưng Lý Nhuế Xán thường không muốn tiết lộ thân phận hồ yêu của mình, dù sao cũng được tính là chủng loại hiếm, mà anh chưa bao giờ quen trở thành tâm điểm chú ý.

Những thứ này đều không phải trọng điểm, trọng điểm là, anh làm yêu bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên nhìn thấy người có điềm báo tai ương rõ ràng như vậy trên đầu.

Điềm xấu? Là điềm xấu nhỉ? Lý Nhuế Xán trở về văn phòng, cẩn thận nhớ lại những gì sư phụ từng dạy. Kiến thức quá lâu không dùng khó tránh khỏi mai một, tóm lại anh biết đó tuyệt đối là thứ không tốt lành gì, nói không chừng còn nguy hiểm đến tính mạng.

Có nên nhắc nhở cậu ta một chút không? Lý Nhuế Xán nhớ lại dáng vẻ cao gầy của nam sinh kia, biểu cảm cũng ôn hòa, như một loài động vật ăn cỏ.

Chưa đợi anh nghĩ ra đầu đuôi ngọn ngành, cánh cửa văn phòng đang mở vang lên vài tiếng gõ. Anh ngẩng đầu nhìn theo tiếng động, người vừa mới ở trong đầu anh đang ôm một chồng bài tập đi đến trước mặt anh.

"Thầy Lý, thầy Ngô bảo em nộp bài tập cho thầy. Ồ đúng rồi, quên chưa tự giới thiệu, em là cán sự môn Tiếng Anh của lớp 12A7, em tên là Triệu Lễ Kiệt."

2.

Lý Nhuế Xán bắt đầu vô tình hay cố ý quan sát Triệu Lễ Kiệt.

Anh muốn xem xem nam sinh này có phải đã làm chuyện xấu gì dẫn đến bị trời phạt hay không, hoặc là xung quanh có nhân vật nguy hiểm nào đang ẩn nấp chực chờ ra tay với cậu ta hay không. Nói ra ngay cả Lý Nhuế Xán cũng không tin, anh thế mà đã làm cả chuyện bám đuôi người ta về nhà.

—— Mặc dù lần đó chỉ là tình cờ gặp ở cổng trường, Lý Nhuế Xán vừa khéo rảnh rỗi, nên ngẫu hứng đi theo.

Tuy nhiên chẳng thu hoạch được gì.

Triệu Lễ Kiệt chỉ là một học sinh lớp 12 bình thường đến không thể bình thường hơn. Thành tích tốt, ngoan ngoãn nghe lời; trên lớp chăm chú nghe giảng, bài tập nộp đúng hạn; có vài ba người bạn tốt, rảnh rỗi thì rủ nhau chơi game.

Chẳng lẽ vì cậu ta thỉnh thoảng ngủ gật trong giờ hay làm bài tập qua loa mà bị trừng phạt thế này sao?

Hơn nữa... Lý Nhuế Xán nhìn mặt cười vẽ bằng bút dạ quang trên quyển vở bài tập mở ra trước mặt, lại nhìn hộp sữa chua đọng nước bên cạnh bàn... anh không thể khoanh tay đứng nhìn Triệu Lễ Kiệt gặp nạn.

Vốn định tìm sư phụ bàn bạc đối sách, tiếc là sư phụ anh đang đi vân du hoàn toàn không liên lạc được. Chỉ đành dựa vào chính mình thôi. Lý Nhuế Xán gục đầu xuống, vò mạnh mái tóc.

"Không thể ỷ vào việc tóc mình nhiều mà đối xử với nó như thế chứ thầy Lý." Giọng vịt đực đầy vẻ gợi đòn, không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.

Lý Nhuế Xán vừa định hỏi sao em lại tới đây, chợt nhớ ra tiết sau là Tiếng Anh, thầy Ngô bảo anh chữa bài kiểm tra. Lý Nhuế Xán vừa thầm mắng mình suýt thì quên chính sự, vừa tìm xấp bài thi cần phát ra đưa cho Triệu Lễ Kiệt.

"Em..." Triệu Lễ Kiệt quay người định đi, bị Lý Nhuế Xán gọi lại, Triệu Lễ Kiệt quay đầu, dùng ánh mắt sáng lấp lánh như mọi khi nhìn Lý Nhuế Xán, ra hiệu cho anh nói tiếp.

Lý Nhuế Xán bỗng nhiên nghẹn lời.

"...Em... dạo này trạng thái học tập vẫn ổn chứ? Có chỗ nào không thích ứng không?" Vừa hỏi xong Lý Nhuế Xán đã muốn tự tát mình hai cái.

"Khụ..." Anh đỏ mặt tía tai, lại đổi lời, "Em có đắc tội với ai không? Hoặc nhà em có kẻ thù truyền kiếp nào không..."

Thôi bỏ đi, hủy diệt đi. Theo tiếng chuông báo vào lớp vang lên, Lý Nhuế Xán nằm vật ra ghế văn phòng. Rốt cuộc phải hỏi thế nào đây!

Triệu Lễ Kiệt lại chưa đi, trong mắt lộ ra ý cười không giấu được.

"Tan học cùng đi ăn cơm nhé, thầy Lý."

3.

Lý Nhuế Xán ăn một bữa cơm trong tâm trạng rối bời, vẫn không biết nên mở lời thế nào cho phải.

Hai người thong thả đi từ nhà ăn về, Triệu Lễ Kiệt nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của Lý Nhuế Xán, phá vỡ sự im lặng.

"Thầy à, nếu thầy có ý với em thì cứ nói thẳng."

Ừm... có thể nói thẳng, được thôi.

Khoan đã? Nói thẳng cái gì? Cái gì gọi là có ý với em?

Lý Nhuế Xán kinh ngạc nhìn vào mặt Triệu Lễ Kiệt, chỉ thấy Triệu Lễ Kiệt ung dung tự tại, vô cùng hiển nhiên.

"Không phải sao? Thầy Lý vừa đến đã chú ý em như vậy, nào là trên lớp nhìn em, nào là tan học đi theo em về nhà. Hôm nay em làm sai vài câu trong bài kiểm tra nhỏ, thầy lập tức đến quan tâm trạng thái học tập của em. Lúc ăn cơm mặt đối mặt lại không dám nhìn thẳng vào mắt em, bộ dạng đầy tâm sự."

Nhìn em là vì đám mây đen trên đầu em quá bắt mắt được chưa! Lý Nhuế Xán tức điên, nhưng lại buộc phải bịa ra một lý do hợp lý ngoài lý do thật sự trước, thế là lại bị Triệu Lễ Kiệt nắm thóp.

"Đừng vội phủ nhận, thầy Lý." Triệu Lễ Kiệt nhếch môi cười, "Em biết em là khiêm khiêm quân tử, ôn nhu như ngọc, lại còn có một chút ngông cuồng khó cưỡng, cộng thêm vóc dáng và ngoại hình này vào showbiz cũng thuộc hàng top, thích em là chuyện bình thường. Thường tình con người thôi, không cần ngại."

Lý Nhuế Xán suýt hộc máu. Ai bảo đứa trẻ này ngoan ngoãn? E là có hiểu lầm gì về hai chữ ngoan ngoãn rồi. Nhân lúc chưa đi đến khu giảng đường, anh hỏa tốc kéo Triệu Lễ Kiệt đến con đường nhỏ ven hồ ít người qua lại, hít sâu một hơi.

"Triệu Lễ Kiệt, tôi chú ý em, là vì trên đầu em có một đám mây đen bất thường giống như... ờ... vật chất, có nghĩa là em đang bị vận rủi quấn thân."

"Gì cơ?" Triệu Lễ Kiệt ngẩng đầu nhìn lên, "Không có mà, trên đầu em chẳng có gì cả."

"Con người không nhìn thấy đâu." Lý Nhuế Xán thở dài, quyết tâm, để lộ đôi tai hồ ly ra.

"Oa! Cái gì đây, đáng yêu quá!" Triệu Lễ Kiệt lập tức bị hai cái tai lông xù khẽ rung rinh thu hút sự chú ý, hình tượng làm màu giả vờ chính kinh bay biến sạch trơn, giống như một đứa trẻ nhìn thấy món đồ chơi mới lạ.

"Bây giờ em tin chưa, tôi có thể nhìn thấy những thứ các người không thấy."

"Em sờ thử được không?" Mắt Triệu Lễ Kiệt sáng rực, hai tay nóng lòng muốn thử.

"Triệu Lễ Kiệt! Em có nghe tôi đang nói gì không hả!" Lý Nhuế Xán phẫn nộ, tai cũng giật nảy theo.

"Nghe rồi mà. Chẳng phải là trên đầu em có đám mây đen sao, cứ coi như trời âm u mưa gió là được." Ánh mắt Triệu Lễ Kiệt vẫn dán chặt vào tai hồ ly không rời. "Chắc thầy chính là hồ yêu trong truyền thuyết nhỉ, hồ yêu đại nhân lợi hại như vậy, giúp em với, đuổi đám mây đen đi là được mà."

Ngón tay cuối cùng cũng chạm vào lớp lông tơ trên tai, Triệu Lễ Kiệt vuốt theo chiều lông từ chóp tai xuống sau tai, rồi lại lặp lại. Lý Nhuế Xán nhắm mắt, mặt hơi nóng lên.

Nể tình em vuốt tôi thoải mái như vậy, được rồi, tôi miễn cưỡng giúp em nghĩ cách vậy. Lý Nhuế Xán kiêu ngạo nghĩ thầm.

4.

Có cách gì đây? Lý Nhuế Xán về nhà lục tung tủ hòm, tìm ra mấy cuốn sách cổ bám đầy bụi và vài lá bùa sư phụ để lại cho anh. Anh học theo phương pháp trong sách cổ vẽ những hình thù đặc biệt lên bùa, rồi truyền yêu khí vào bùa, chế tạo thành "Bùa bình an đặc chế hiệu Lý Nhuế Xán".

Hôm sau đến trường, Triệu Lễ Kiệt vẫn ôm bài tập xuất hiện đúng giờ sau giờ truy bài, mang theo một hộp sữa chua mát lạnh. Lý Nhuế Xán lén nhét bùa cho cậu, lại tỉ mỉ dặn dò cách sử dụng, Triệu Lễ Kiệt gật đầu lia lịa đồng ý hết.

Chữa ngọn không chữa gốc, nhưng vẫn có thể bảo vệ cậu ta một thời gian. Lý Nhuế Xán lòng đầy tâm sự mở quyển bài tập đầu tiên trước mặt ra, nét chữ phóng khoáng ngang tàng của Triệu Lễ Kiệt đập vào mắt, khác với mọi khi lần này không có mặt cười, mà là một con hồ ly đang híp mắt.

Lý Nhuế Xán không nhịn được bật cười.

Sau khi biết Lý Nhuế Xán là hồ yêu, Triệu Lễ Kiệt rõ ràng càng dính lấy anh hơn. Trước kia là thủ tục thu bài tập buổi sáng và phát bài tập trước giờ học theo lệ thường, giờ Triệu Lễ Kiệt cứ hở ra là chạy đến văn phòng, lấy cớ hỏi bài thầy Lý, hễ không có ai là kéo dài giọng hỏi có được xem tai không, Lý Nhuế Xán lần nào cũng nghiêm túc từ chối.

Sau đó vài ngày Triệu Lễ Kiệt lại sán đến gần Lý Nhuế Xán nói với anh, đêm nào cậu cũng mơ thấy một con hồ ly đỏ rực, vẫy cái đuôi to đùng, cậu hỏi Lý Nhuế Xán có phải cũng có cái đuôi to như thế không.

Lý Nhuế Xán ngẫm nghĩ một lát, chắc là do Triệu Lễ Kiệt dán bùa của anh, dẫn đến nguyên hình của anh đi vào giấc mơ của Triệu Lễ Kiệt. Nhưng anh lại ngại nói đó chính là bản thân Lý Nhuế Xán hồ ly đây, chỉ đành vụng về lấp liếm cho qua chuyện.

Triệu Lễ Kiệt bĩu môi, không vui bỏ đi.

Lý Nhuế Xán nghĩ Triệu Lễ Kiệt tính trẻ con, lát nữa là hết, nên không để trong lòng. Không ngờ Triệu Lễ Kiệt lại giận dỗi với anh thật, sữa chua không còn, hình vẽ trong vở bài tập cũng mất tăm, giờ tiếng Anh ủ rũ, chất lượng bài tập cũng bắt đầu xuống dốc.

Cái gì thế, chỉ vì anh không cho cậu ta xem đuôi thôi sao? Lý Nhuế Xán nghĩ mãi không ra.

5.

Đương nhiên Triệu Lễ Kiệt sẽ không vì chuyện normal như vậy mà không vui, cậu không vui là vì chuyện khác.

Lại là giờ tiếng Anh, dạo này thầy Ngô không mấy khi để Lý Nhuế Xán giảng bài nữa, anh chỉ cần mỗi giờ học kéo ghế ngồi nghe ở phía sau. Dù vậy, vẫn không ngăn được những ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía anh khi bước vào lớp.

Học sinh trong lớp đều thích Lý Nhuế Xán. Ban đầu đơn giản chỉ vì anh đẹp trai, nhưng vẻ ngoài trông có vẻ khó gần khiến người ta hơi e ngại. Sau đó phát hiện thầy giáo Lý giảng bài dễ hiểu, tan học hỏi bài giải đáp tận tình, cộng thêm Lý Nhuế Xán và bọn họ chênh lệch tuổi tác không lớn, dần dần da mặt mọi người đều dày lên.

Giáo viên tiếng Anh cũng nhận ra điều này, nên để Lý Nhuế Xán lập một "Góc tiếng Anh" trong lớp, dùng để giao lưu tiếng Anh và giải đáp thắc mắc ngoài giờ học. Sau vụ này Lý Nhuế Xán không chỉ bị nhìn chằm chằm trong giờ học, mà tan học cũng bị vây kín mít.

"Thầy Lý, anh Lý, thầy là anh ruột em. Cuối tuần kéo rank giúp em với."

Triệu Lễ Kiệt ngồi ở chỗ của mình, nhìn thì như đang chăm chú làm bài, thực ra tai dựng đứng lên, luôn để ý tiếng trò chuyện của đám đông bên kia lớp học. Ngón tay siết chặt cán bút, trên vở bài tập chưa viết chữ nào.

"Không được."

Tay cầm bút nới lỏng ra một chút.

Lý Nhuế Xán lại cười: "Thế này đi, nếu em thi đại học môn tiếng Anh được trên 130 điểm (thang 150), hè thầy sẽ kéo rank cho em."

Nghe thấy tiếng "em cũng muốn", "em cũng tham gia" vang lên tứ phía xung quanh, cây bút trong tay Triệu Lễ Kiệt lại chịu sự giày vò lần nữa.

Góc tiếng Anh, chẳng phải là góc tiếng Anh sao? Đây là đang làm cái gì? Góc game à? Triệu Lễ Kiệt giận không chịu được, gạch mạnh mấy đường lên giấy nháp.

Còn anh Lý nữa chứ, tôi và anh ấy thân như thế, tôi đưa sữa chua cho anh ấy, tôi biết bí mật mà các người không biết, tôi còn chưa gọi anh Lý bao giờ đâu nhé.

Triệu Lễ Kiệt "phắt" cái đứng dậy, ghế ma sát xuống sàn phát ra tiếng "két" chói tai. Hà tất phải ở đây chịu cái sự bực mình này, đi ăn cơm thôi. Triệu Lễ Kiệt nghênh ngang bước ra khỏi lớp.

Một phút sau, Triệu Lễ Kiệt đối diện với cơn mưa rả rích ngoài mái hiên rơi vào trầm tư.

Quay về lấy ô, vừa nãy ra ngoài hoành tráng thế không muốn lại xám xịt quay lại tầm mắt mọi người, đặc biệt là Lý Nhuế Xán; đội mưa đi, cũng được, nhưng với sức đề kháng không mạnh lắm của mình, mấy ngày sau khả năng cao là phải sống chung với nước mũi và ho khan rồi.

Triệu Lễ Kiệt đang vắt óc tìm kiếm Plan C, thì nghe thấy tiếng bước chân sau lưng.

"Mưa to thế này, không mang ô à?"

Triệu Lễ Kiệt quay đầu, Lý Nhuế Xán cầm hai chiếc ô đứng sau lưng cậu. Cậu cố tình cứng miệng, rướn cổ quay đầu sang một bên, "Dù sao trên đầu em cũng tự có mây đen, âm âm thành dương, thì mưa không rơi trúng được chứ sao."

Lý Nhuế Xán phì cười một tiếng, bước lại gần hai bước, "Cầm lấy, sao chổi nhỏ."

Hai người mỗi người cầm một chiếc ô đi song song trong màn mưa. Lý Nhuế Xán đoán không ra nguyên nhân Triệu Lễ Kiệt giận dỗi, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể là... "Triệu Lễ Kiệt."

"Hửm?" Giọng Triệu Lễ Kiệt nghe không rõ lắm.

"Kỳ thi tháng này em thi tiếng Anh đứng nhất khối, tôi sẽ cho em xem đuôi."

Anh tưởng Triệu Lễ Kiệt sẽ hào hứng đồng ý ngay, không ngờ lại là một sự im lặng.

"Triệu Lễ Kiệt?"

"...Thôi khỏi."

"Tại sao?"

"Ý em là... em sẽ cố gắng thi đứng nhất khối, nhưng không cần phần thưởng như thế."

Lý Nhuế Xán không rõ là nghi hoặc hay hụt hẫng, tạm biệt Triệu Lễ Kiệt ở cửa nhà ăn. Triệu Lễ Kiệt nhìn theo bóng lưng Lý Nhuế Xán đi xa, tâm trạng rối bời.

Trời mới biết lúc nghe Lý Nhuế Xán nói vậy cậu muốn đồng ý ngay lập tức đến mức nào, nhưng vừa nghĩ đến mười phút trước vừa nghe thấy những lời tương tự trong lớp học, cậu lại bình tĩnh lại.

Không phải không tin Lý Nhuế Xán, là không muốn bị đối xử bình đẳng như trẻ con để dỗ dành.

Còn về việc cuối cùng từ chối, còn một nguyên nhân nữa...

Haizz, Triệu Lễ Kiệt bực bội vò đầu, chính cậu cũng chưa hiểu rõ.

6.

Tuy nhiên sau hôm đó, Triệu Lễ Kiệt lại khôi phục dáng vẻ cợt nhả như trước. Lý Nhuế Xán vốn còn chút giận dỗi, bị Triệu Lễ Kiệt quấy rầy hai lần cũng hết chuyện. Nhưng Triệu Lễ Kiệt trong giờ tiếng Anh vẫn thỉnh thoảng thất thần, Lý Nhuế Xán lo lắng có phải do ảnh hưởng của đám mây đen kia không.

Ngày giữa hè, mặt trời chói chang chiếu rọi, trường lại tổ chức kiểm tra thể lực. Giáo viên thực tập mỗi lớp đều được sắp xếp hỗ trợ giáo viên thể dục làm trọng tài, Lý Nhuế Xán cũng không ngoại lệ.

Lý Nhuế Xán phụ trách đo chạy bền, anh đứng ở vạch đích, nhìn học sinh ồn ào mặc áo số, có nữ sinh đùa giỡn bảo anh nương tay, nhận được câu trả lời "không thể" nằm trong dự đoán.

Lý Nhuế Xán phóng tầm mắt ra xa, nhìn về phía điểm xuất phát 1000m nam ở bên kia sân vận động, khoảng cách hơi xa anh nhìn không rõ lắm, chỉ thấy một đám mây đen kịt lắc lư lơ lửng trên đám người, Triệu Lễ Kiệt chắc là sắp xuất phát rồi.

Kỳ lạ, anh căng thẳng cái gì ở đây chứ, Lý Nhuế Xán bóp bóp lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Chiến thuật của Triệu Lễ Kiệt cũng giống mọi người, lúc đầu chạy theo đoàn đông, đảm bảo không bị tụt lại; nửa vòng cuối tăng tốc nước rút, để đạt được thành tích tốt hơn.

Tuy không phải top đầu, nhưng thời gian này là đủ rồi, đặc biệt là với cái thân hình mỏng manh nhìn là biết thiếu rèn luyện của Triệu Lễ Kiệt. Khoảnh khắc ấn đồng hồ bấm giờ cho Triệu Lễ Kiệt, Lý Nhuế Xán thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại thót tim khi thấy Triệu Lễ Kiệt nằm vật ra bãi cỏ.

Triệu Lễ Kiệt vừa qua vạch đích đã cảm thấy không còn chút sức lực nào, cổ họng rát bỏng, đầu óc ong ong, cậu chỉ muốn nghỉ ngơi, khao khát được nghỉ ngơi.

"Triệu Lễ Kiệt, dậy đi, vận động mạnh xong không được nằm ngay."

Có người chạm vào cánh tay cậu, ngay sau đó cảm giác mát lạnh trên mặt chạm vào rồi tách ra ngay.

Triệu Lễ Kiệt mở mắt, vươn tay nắm lấy cơ hội hiếm hoi để ăn vạ, "Thế thầy dìu em."

Lý Nhuế Xán bất lực dìu cái tên to xác cao mét chín nhưng yếu nhớt này ngồi xuống bóng râm bên sân vận động, để Triệu Lễ Kiệt dựa vào vai anh nghỉ ngơi.

"Khó chịu quá, khó chịu muốn chết."

"Không được nói gở." Lý Nhuế Xán búng trán cậu một cái, "Nghỉ một lát nữa rồi uống nước."

Triệu Lễ Kiệt lúc này mới dần tỉnh táo lại, nhìn thấy các nhóm khác vẫn đang tiếp tục kiểm tra chạy bền trên sân, "Thầy không đi đo cho họ à?"

"Nhờ người khác giúp rồi."

Triệu Lễ Kiệt lại chú ý đến chai nước trong tay Lý Nhuế Xán, "Cái này là mua riêng cho em hả?"

"...Ừ." Thực ra Lý Nhuế Xán đã mua từ trước khi kiểm tra thể lực, chưa mở nắp, cũng không biết là để dành cho ai.

Triệu Lễ Kiệt cười khúc khích, "Còn bảo không thích em, các bạn khác cũng mệt muốn chết, sao thầy không đi chăm sóc họ."

Lý Nhuế Xán thực sự muốn cạy đầu đứa trẻ này ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì, sao chủ đề lại lái sang chuyện này rồi.

Nhưng anh đã bỏ qua đôi tai và gò má đang dần đỏ lên của mình.

Anh theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng lại chậm hơn Triệu Lễ Kiệt một nhịp. Triệu Lễ Kiệt tiếp lời: "Thầy phải thích em đi."

"Bởi vì em thích thầy."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net