Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Dài á =))))

"Đó có phải là..." Geonwoo chớp mắt, hơi cố gắng xua đi cảm giác ấm áp bất ngờ lan tỏa trong lồng ngực.

Minhyung đứng trước mặt anh, tóc tai và lớp trang điểm gần như đã hoàn thiện. Cô thợ stylish đang vuốt lại vài lọn tóc cho cậu trông thật chuyên nghiệp, nhưng Geonwoo bỗng cảm thấy một cơn chiếm hữu trỗi dậy khi thấy Minhyung mỉm cười với cô ấy. Cậu trông đúng chất một siêu sao và Geonwoo thì chợt nhận ra mình cũng đang chăm chú "chiêm ngưỡng" cậu chẳng kém gì cô thợ kia.

Thật khó để không va vào lưới tình với Minhyung!

Cậu là tất cả những gì anh mong đợi, thậm chí còn hơn thế. Minhyung tỏa sáng như ánh mặt trời và Geonwoo thấy mình như bị hút vào quỹ đạo đó, anh khao khát hơi ấm mà cậu mang lại. Họ dần hiểu nhau theo một cách nhẹ nhàng và tự nhiên như thể định mệnh đã an bài từ trước.

Dù Minhyung mới chỉ gia nhập đội được vài tháng, nhưng Geonwoo cảm giác như cậu vốn dĩ luôn thuộc về nơi này, thuộc về anh.

Cảm giác thật khó tin khi có thể nhìn thấy cậu mà không có bất kỳ khoảng cách nào. Anh thấy cậu mỗi ngày trong bếp, trong phòng khách hay thấy cậu chờ anh ở cửa với nụ cười nhỏ xinh quý giá. Cả hai hoà hợp tự nhiên đến mức khiến đôi khi Geonwoo nghĩ về tương lai, về những gì họ có thể trở thành. Geonwoo cảm thấy mình giống như một kẻ đói khát, thời gian bên cậu bao nhiêu cũng là không đủ. Geonwoo muốn nhiều hơn thế, muốn nhìn thấy từng khía cạnh của cậu, muốn hiểu cậu rõ hơn bất kỳ ai khác.

Và mọi chuyện thật suôn sẻ khi cả hai điều chỉnh tốc độ cho cùng một nhịp và rồi gặp nhau ở điểm giữa. Minhyung rất dễ để yêu, còn Geonwoo thì cảm thấy mình được trân trọng theo cái cách mà anh chưa từng cảm nhận được trước đây. Minhyung khiến anh cảm thấy mình đặc biệt, khiến anh cảm thấy mình đang thực sự sống.

Trận đấu chỉ còn cách chưa đầy một giờ đồng hồ vậy mà Geonwoo thì không thể ngừng dán mắt vào cậu. Khoảnh khắc nhìn thoáng qua lúc nãy khiến anh xao nhãng, và rồi mắt anh thật sự bắt gặp lại nó. Hơi thở của anh khựng lại, anh không hề nhìn nhầm. Cái tên trên lưng áo thi đấu của Minhyung không phải Gumayusi, mà là Zeka!!!

Chiếc áo khoác được Minhyung mặc một cách hờ hững, phần lưng áo hơi dính sát vào người, trượt xuống vừa đủ để lộ ra dòng chữ bên trong. Không phải Gumayusi quen thuộc, mà là Zeka!!! Tay Geonwoo khẽ run, hơi nóng bắt đầu lan tỏa trên đôi má. Minhyung cử động như thể cậu cố ý chỉ cho anh thấy thoáng qua cái tên trên lưng áo jersey mình. Geonwoo có thể thề rằng khi Minhyung chợt quay người lại, cậu chắc chắn đã biết anh đang chăm chú dõi theo cậu.

Và đúng là như vậy.

Minhyung mỉm cười với anh, một nụ cười trêu chọc đầy kiêu ngạo mà Geonwoo đã sớm đem lòng yêu mến.

"Minhyungie..." Geonwoo gọi cậu ngay khi stylish rời đi. Minhyung vẫn nhìn anh với nụ cười đầy ẩn ý. "Minhyungie, bạn đang mặc áo của mình à?"

Minhyung không trả lời ngay, và tệ hơn là cậu thậm chí còn giả vờ tỏ ra ngạc nhiên: "Thế á?"

"Minhyungie, lỡ ai đó nhìn thấy thì sao?" Geonwoo trầm giọng thì thầm như trêu chọc, ép cậu vào bức tường gần nhất sau đó kéo chiếc áo khoác xuống để nhìn rõ dòng IGN trên lưng cậu.

Thật không thích hợp chút nào!

Cả hai đều biết rõ không nên quá thân mật như vậy ở nơi công cộng. Lần đầu thì còn bình thường vì khi ấy họ chỉ được coi là những người bạn thân. Nhưng Geonwoo hiểu bản thân mình, hiểu rằng anh có rất ít khả năng kiềm chế khi đối diện với Minhyung. Và anh cũng hiểu Minhyung, hiểu cậu thích trêu chọc và khiêu khích anh đến nhường nào. Đó là trò chơi ngầm của riêng họ, và Geonwoo thì luôn sẵn lòng thua mọi lúc nếu điều đó có nghĩa là anh có thể chạm vào cậu bất cứ khi nào. Họ đang ở nơi công cộng, xung quanh toàn là người lạ, thậm chí có cả người không phải đội của mình.

Và rồi....

Một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng Geonwoo khi anh kéo áo khoác của Minhyung xuống khuỷu tay cậu. Sự chiếm hữu nguyên thuỷ dồn dập lấp đầy tâm trí khiến Geonwoo hưng phấn, tay anh vô thức siết chặt lấy chiếc áo khoác, môi run rẩy không thốt nên lời. Việc thấy tên mình nằm trên lưng Minhyung đã khơi dậy trong Geonwoo một thứ gì đó mang tính bản năng và nó càng sâu đậm hơn khi họ chạm mắt nhau, như thể Minhyung đang muốn nói với cả thế giới rằng cậu thuộc về anh vậy.

"Vậy thì sao? Họ thấy thì sao?" Giọng Minhyung trầm ấm khiến Geonwoo không thể rời mắt, anh say sưa ngắm nhìn cậu. Geonwoo không thể cưỡng lại việc chiêm ngưỡng đôi mắt tối màu đẹp đến nao lòng cũng như đường nét khuôn mặt, sống mũi thanh tú và cả đôi môi mềm mại của cậu. Geonwoo vô thức nghiêng người lại gần, khao khát được nếm thử đôi môi mềm mại của cậu trước khi ý thức về không gian xung quanh kéo anh trở lại thực tại.

Họ cần tập trung chuẩn bị cho trận đấu sắp tới. Vậy mà Minhyung lại cố ý dựa vào tường như thầm mời gọi Geonwoo hãy ép chặt cậu vào đó và chiếm lấy cậu.

Tay Geonwoo siết chặt áo khoác hơn làm nhăn nhúm cả lớp vải. Anh khao khát muốn lột bỏ chiếc áo ra để da thịt của Minhyung phơi bày dưới tay và răng của mình.

"Em đúng là kẻ thích trêu ngươi! Có lẽ mình nên làm em ngay tại đây để dạy cho bạn một bài học." Geonwoo thì thầm, anh thỏa mãn khi thấy Minhyung cứng người lại dưới tay mình. Ấy vậy mà đôi mắt tối màu của cậu lại đang nhìn anh như thể thách thức. Điều đó làm máu trong người Geonwoo sôi lên, anh khao khát muốn đặt tay lên cổ Minhyung bắt cậu phải phục tùng.

"Em hy vọng hai người nhớ đây là nơi công cộng."

Cả hai quay phắt lại nhìn về phía phát ra âm thanh và nhanh chóng tách ra khi bắt gặp ánh mắt Wooje. Cả hai không hề nghe thấy tiếng Wooje bước vào.... và em ấy trông có vẻ vui mừng khi bắt quả tang được họ. Geonwoo chợt nhận ra họ đã bị bỏ lại một mình, không gian xung quanh trở nên yên tĩnh rõ rệt. Đội trang điểm đã rời đi hết từ lúc nào và Geonwoo cảm thấy hơi xấu hổ khi nghĩ rằng có lẽ họ đã được để lại cho không gian riêng dù không hề yêu cầu....

"Tất nhiên rồi." Minhyung đáp, cậu đứng thẳng dậy và chỉnh lại áo khoác ngay ngắn che đi cái tên trên lưng. "Anh không biết em đang nói gì cả."

"Hyung!" Wooje gọi, giọng đầy thích thú. Geonwoo đứng đó nhìn người chơi đường trên và đường dưới của mình yên lặng nhìn vào mắt như đang nói với nhau một cuộc nói chuyện thầm lặng trước khi cả hai quay sang nhìn anh.

"Anh sao thế? Sao mặt anh đỏ thế?"

Mất vài giây Geonwoo mới nhận ra Wooje đang nói chuyện với mình. "À, không có gì. Chỉ là anh thấy hơi nóng thôi."

Trời mùa đông đang rất khắc nghiệt, cái lạnh giá khiến mọi người thường phải túm tụm lại vào nhau để tìm hơi ấm. Geonwoo nói dối, rồi anh nhận ra lý do đó ngu ngốc đến nhường nào. Anh có thể thấy điều đó thông qua ánh mắt thích thú đang nhìn mình của Wooje. "Có thể nào ngừng nói chuyện ở đây nữa không?"

"Em đâu có phải người định-"

Minhyung khịt mũi, ngắt lời cả hai. Geonwoo đã quá hiểu Minhyung. Qua cái cách mà cậu vuốt tóc để che đi bàn tay đang run nhẹ, Geonwoo có thể nhận ra Minhyung đang có chút lo lắng. Điều đó khiến anh muốn kéo cậu vào lòng ôm chặt, nhưng thời gian đang trôi đi.

"Đi thôi, đi thôi."

----------------

Các buổi scrim và đấu tập tuy diễn ra tốt đẹp nhưng cảm giác như họ vẫn đang thiếu những mắt xích cuối cùng để giải quyết vấn đề của mình. Đội của họ còn xa mới đến mức hoàn hảo nhưng thắng vẫn là thắng, dù nó có chật vật thế nào.

Cảm giác nhẹ nhõm bị chôn vùi dưới những tầng thất vọng với nhau, và với chính bản thân mình. Geonwoo mừng vì tất cả đều thẳng thắn góp ý nói lên suy nghĩ hay những lo lắng của mình. Nhưng lúc này tất cả những gì anh muốn là vùi mình vào lớp chăn ấm ngăn cách với thế giới xung quanh.

Tất nhiên tốt hơn hết là có Minhyung ở trong lòng.

Minhyung cũng chẳng khá hơn. Cậu ngồi trên ghế sofa ở phòng chờ với vẻ mặt xa xăm, áp túi sưởi lên môi và đắm chìm trong suy nghĩ. Geonwoo đã quen thuộc với từng cử chỉ, từng cái nhíu mày của cậu. Minhyung đang thất vọng!

Nhưng không hiểu bằng một cách nào đó, trông cậu khá đáng yêu. Họ luôn là những người khắt khe nhất với chính mình, đúng chứ? Ngoài Summoner's Rift, cảm giác như thế giới xoay quanh họ quá nhanh. Geonwoo không phải không biết về những lời chỉ trích mình. Nhưng anh cũng đã thấy cách mà Minhyung thường xuyên bị đặt vào vòng lửa, cậu liên tục phải trải qua những thử thách tưởng chừng như không bao giờ kết thúc. Điều đó khiến Geonwoo muốn ôm chặt cậu vào lòng, ý nghĩ muốn bảo vệ cậu thật kĩ trào dâng mạnh mẽ đến mức Geonwoo phải khoanh tay trước ngực để kiềm lại.

Minhyung đột ngột quay lại chạm mắt với anh, như thể cậu có thể đọc được suy nghĩ của anh. Geonwoo thấy sự mệt mỏi nơi khóe mắt Minhyung, nhưng nụ cười nhẹ nở trên môi cậu khiến anh yên lòng.

Minhyung sẽ ổn thôi.

Họ cũng sẽ ổn thôi.

--------------

Ký túc xá yên tĩnh khi cả hai về đến nơi.

Huấn luyện viên Jaeha đã đi ăn tối với bạn vài tiếng nữa mới về. Điều đó khiến Geonwoo cảm thấy phấn khích một cách ngớ ngẩn, giống như hồi bé vẫn sống với bố mẹ rồi bất ngờ một hôm nào đấy được ở nhà một mình.

Ngay khi bước vào trong, Geonwoo vòng tay ôm lấy Minhyung. Cậu thơm mùi xạ hương khiến anh luôn muốn cắn lên da thịt cậu. Và Minhyung cũng háo hức chẳng kém, cậu ôm lại anh với một tiếng cười thoải mái. Túi xách và giày dép bị bỏ lại gần cửa, cả hai loạng choạng tiến sâu hơn vào căn hộ.

Geonwoo không lãng phí thời gian, anh cọ mũi vào má Minhyung một lúc lâu rồi mới hôn lên môi cậu.

Hôn Minhyung luôn mang lại lại cảm giác thoả mãn, nó giống như một phần thưởng ngọt ngào và an ủi. Minhyung hôn lại anh thật nhẹ, ngân nga trong cổ họng, tay vòng quanh cổ Geonwoo. Hành động ấy ngọt ngào và thân mật tới mức khiến tim Geonwoo tăng tốc, đập loạn xạ như một con chim ruồi bị nhốt trong lồng ngực.

"Bạn quên gì đó rồi." Sau một lúc Minhyung mới thì thầm sát môi anh. Cậu tạm dừng nụ hôn để nhìn vào mắt Geonwoo.

"Mình quên á?" Geonwoo đáp, lơ đãng vuốt ve đường cong bờ vai Minhyung, chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác phao cho đến khi cậu chỉ còn mặc bộ đồng phục bên trong.

Ngay cả sau vài tháng, việc nhìn thấy Minhyung trong màu cam rực rỡ HLE vẫn thắp lên trong Geonwoo ngọn lửa chiếm hữu. Nó khiến anh cảm thấy thoả mãn như cuối cùng cũng đã giành được giải thưởng sau bao ngày chờ đợi.

"Bạn quên thật mà.." Minhyung cười thích thú, dùng ngón trỏ nâng cằm Geonwoo lên, buộc mắt anh phải rời khỏi ngực cậu.

Geonwoo nhìn cậu chăm chú cố nhớ lại. Điều đó chỉ khiến Minhyung thêm buồn cười. Cậu cười nhẹ, hôn lên môi anh một lần nữa rồi bước vào sâu hơn trong căn hộ. Geonwoo đứng đó một lúc, chiêm ngưỡng tấm lưng rộng của Minhyung. Điều đó tạo cơ hội hoàn hảo cho Minhyung tuột chiếc jacket trượt khỏi vai, để lộ dòng chữ 'Zeka' trên chiếc jersey vốn bị che trước đó.

Cảnh tượng đó khiến hơi thở của Geonwoo nghẹn lại.

"Bạn nhớ ra chưa?" Minhyung hỏi, vừa quay người lại thì đã bị Geonwoo nhanh tay tiến tới ép mặt vào tường.

Căn hộ không quá lớn, phòng bếp và phòng khách thông với nhau tạo nên một không gian ấm cúng. Đôi khi Geonwoo nghĩ rằng họ — bao gồm cả huấn luyện viên Jaeha — quá to lớn so với nơi này. Thế nhưng, nó mang lại cảm giác chính xác là nhà.

Và nó cho Geonwoo cơ hội nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt Minhyung khi cậu nhận ra ý định của anh.

Tay anh bắt đầu mơn trớn cậu, từ ngực xuống đùi. Anh luồn tay vào bên trong lớp áo jersey khiến Minhyung nấc lên khi những ngón tay anh cố tình sờ vào đầu ngực nhạy cảm trêu chọc chúng.

"Luôn tại đây á??" Minhyung thở gấp thốt lên, giọng cậu khàn đặc cố gắng thoát ra nhưng không thể. Cậu đã tự giam mình trong chiếc áo khoác vướng víu ở cẳng tay còn Geonwoo thì giữ lấy cậu, ép chặt cậu vào tường rồi cọ hông mình vào phía sau Minhyung để cậu cảm nhận duơng vật đã cương cứng của mình qua lớp vải quần.

"Geonwoo...!"

"Tại sao không, hửm?" Geonwoo lẩm bẩm, môi lướt qua gáy Minhyung tận hưởng từng cơn rùng mình chạy dọc khắp cơ thể cậu. Cách cơ thể Minhyung mềm ra dưới những cái chạm của anh, cách Minhyung luôn đáp lại một cách ngọt ngào việc cậu bị anh ảnh hưởng ra sao.... Ôi! Phấn khích thật đấy!!!!

"Jaeha hyung sắp về rồi...." Minhyung rên khẽ, cậu cố rút tay ra khỏi áo lúc Geonwoo kéo quần ngoài cùng với đồ lót của cậu xuống tận dưới mắt cá chân. Minhyung thấy mình như trần trụi. Cậu thấy tổn bất công khi Geonwoo - vẫn đầy đủ quần áo trên người đang ép cậu phải cong lưng, dâng mình cho anh.

"Vậy thì sao? Jaeha hyung thấy thì sao?" Geonwoo cười nhếch mép lặp lại chính những lời của Minhyung lúc trước. "Em muốn thế này mà, chẳng phải sao? Lúc nãy còn cố tình đi khắp nơi để mọi người thấy em đang mặc áo tên mình cơ mà?"

Minhyung rên lên khi cảm nhận được tay Geonwoo bao trọn nơi đó của cậu, anh xoa đều những giọt dịch tình rỉ ra nơi đầu khấc, ngón cái vuốt ve khe hẹp bằng những vòng tròn chậm rãi.

"Em muốn mọi người thấy mình chiếm lấy em..." Anh tiếp tục thì thầm, thấy Minhyung run rẩy trong vòng tay mình. "Em muốn mình mất kiểm soát, muốn mình làm em ngay lúc đó, đúng không Minhyungie?"

Đó là một lời thách thức của Geonwoo mà cậu không thể từ chối ngay cả khi sự xấu hổ và nỗi khao khát bùng cháy trên da thịt. Nó khiến cậu bật cười, nhịp tim khựng lại nhưng chẳng thể phủ nhận. Vì cậu cũng thực sự muốn mà, chẳng phải sao? Không dưới một lần cậu nghĩ về sự căng thẳng ấy, về ranh giới của sự buông thả, về những giả thuyết "nếu như" và cảm giác lo sợ khi để người khác biết rằng cậu hạnh phúc đến nhường nào khi dâng mình cho Geonwoo, dù là công khai hay trong bí mật đi chăng nữa.

Bàn tay rảnh rỗi còn lại của Geonwoo cố tình trượt dọc sống lưng Minhyung thật chậm rãi, khiến những cơn rùng mình chạy khắp cơ thể cậu. Thật khó để tập trung khi không khí trong phòng trở nên quá nóng, vậy mà Minhyung lại không thể kìm lòng được dán mắt vào cánh cửa ra vào. Họ đang ở ngay lối vào, bất kỳ ai bước trong căn hộ vào đều có thể nhìn thấy. Thấy Geonwoo đang từ từ chiếm lấy cậu, thấy Minhyung tự nguyện để anh làm vậy. Điều đó khiến da cậu nóng bừng, cơ thể run rẩy vì những suy nghĩ như muốn làm cậu nghẹt thở ấy.

Tay của Geonwoo hạ thấp hơn chạm vào vùng da nhạy cảm ở thắt lưng Minhyung rồi lướt vào khe mông cậu. Anh dùng một chân tách hai chân Minhyung ra buộc cậu phải mở rộng chúng. Việc xâm nhập trở nên dễ dàng hơn, Minhyung không thể nén nổi tiếng rên nhỏ thoát ra khi cậu cảm nhận được những ngón tay của Geonwoo trêu chọc xoay quanh bên ngoài lỗ nhỏ, khiến Minhyung run rẩy.

"Có lẽ là em cũng muốn thế thật!" Minhyung thừa nhận, rồi cậu thở dốc ngay khi thấy một giọt gel bôi trơn rơi trên làn da nóng hổi. Sự chênh lệch nhiệt độ khiến chân cậu run rẩy, cậu quay đầu lại để chạm mắt với Geonwoo, hơi sững sờ. "Sao lại-"

"Em biết thừa là mình sẽ chạm vào em ngay khi về đến nhà mà." Geonwoo thì thầm đáp lại. "Mình còn dư lại chút ít... có lẽ mình nên bắt đầu mang theo một lọ bên mình vì em có vẻ háo hức muốn bị làm ở mọi nơi."

Geonwoo đẩy một ngón vào trong, chậm rãi và dứt khoát nới lỏng cậu ra khiến Minhyung phải cong lưng thở dốc. Sự xâm nhập mang lại luồng điện chạy khắp người, cảm giác căng giãn và đau đớn đã nhanh chóng tan thành một khoái cảm đê mê.

"Chết tiệt...". Minhyung rên rỉ, tỳ trán vào tường. Geonwoo thêm ngón tay thứ hai vào. Ban đầu là những chuyển động nhịp nhàng, sau đó tăng dần tốc độ. Tiếng rên rỉ của Minhyung cũng dần lớn hơn, giọng cậu lộ rõ sự thèm muốn rồi đẩy hông thúc ngược xuống tay Geonwoo.

Một tiếng 'ping' vang lên kéo Minhyung trở lại thực tại. Geonwoo ban đầu không bận tâm. Hơi thở nghẹn lại khi anh thêm ngón tay thứ ba vào, chuyển động cả ba ngón tay chậm rãi để chắc chắn rằng cậu đã sẵn sàng đón nhận anh.

"Geonwoo ahhh..." Minhyung rên rỉ khi một tiếng 'ping' khác vang lên. Geonwoo rút điện thoại ra khỏi túi, liếc nhìn tin nhắn, nhếch mép cười rồi cất điện thoại lại.

"Jaeha hyung sẽ về sớm thôi." Geonwoo nhìn vào mắt cậu khiến Minhyung rùng mình. Hơi nóng từ bên trong lan tỏa khắp cơ thể khiến Minhyung thấy hưng phấn. "Nhìn em kìa, em thích thế này đúng không? Em muốn Jaeha hyung bắt gặp chúng ta thế này đúng không, Minhyungie? Em muốn anh ấy nhìn thấy em xinh đẹp thế nào khi mình ở trong em, đúng không?"

Geonwoo vừa nói vừa loay hoay kéo quần mình xuống đủ để giải phóng dương vật căng cứng. Minhyung muốn quỳ xuống ngậm lấy nó để thấy Geonwoo mất kiểm soát vì miệng cậu, để cảm nhận sức nặng của dương vật Geonwoo trên lưỡi mình. Thế nhưng Geonwoo không cho cậu cơ hội đó. Anh cọ xát nó vào từ phía sau, thoa đều sự trơn ướt lên vùng da mềm mại như trêu chọc cậu.

"Bạn đừng trêu em nữa.." Minhyung gầm gừ rên rỉ, loay hoay với chiếc áo khoác vướng víu ở khuỷu tay. "Bạn vào đi mà..."

Minhyung thở dốc khi thấy Geonwoo ở sát lối vào. Lực ban đầu rất nhẹ nhưng sự hiện diện của nó vẫn khiến cậu rên rỉ. Cơn khao khát khiến cậu nghẹt thở. Cậu thấy mình như một loài thú, quay đầu lại chạm mắt với Geonwoo. Anh trông đẹp trai một cách không công bằng, tóc mái dính vào trán, làn da trắng ửng hồng dưới ánh đèn mờ của phòng khách. Cảnh tượng đó khiến lồng ngực Minhyung thắt lại. Cậu không bao giờ có thể quen được thứ cảm xúc ấy, thứ cảm xúc mãnh liệt trào dâng đột ngột mà Geonwoo mang lại.

Geonwoo cuối cùng cũng thật sự tiến vào.

Ban đầu anh rất nhẹ nhàng, chậm rãi và cẩn thận. Anh thoả mãn tận hưởng cách mình hòa làm một với cậu, tận hưởng cách bên trong cậu run rẩy và siết chặt lấy anh. Minhyung thực sự là một tuyệt tác! Làn da bóng loáng vì mồ hôi của cậu ửng hồng và tràn đầy sức sống. Bóng tối xung quanh căn phòng khắc họa cơ thể cậu, tôn lên những góc cạnh sắc sảo từ cánh tay và tấm lưng vững chãi của cậu.

"Chết tiệt, Minhyungie... em đẹp quá!" Geonwoo  không thể kìm được thốt lên. Mắt anh dán chặt vào chiếc áo jersey ôm sát cơ thể rộng lớn, dòng IGN trên áo căng ra theo đường cong lưng cậu. Cảnh tượng đó khiến anh run rẩy, anh đặt tay lên hông Minhyung, bấu sâu ngón tay vào lớp thịt mềm. Sự chiếm hữu thấm sâu vào người, tất cả những gì Geonwoo khao khát lúc này là chiếm lấy cậu, để lại dấu vết lên người cậu cho đến khi cả thế giới biết rằng Minhyung là của anh, và chỉ là của anh.

Anh muốn chắc chắn rằng Minhyung chỉ đang cảm nhận anh, tập trung vào anh.

Geonwoo bắt đầu thúc những cú thúc nông khiến làn sóng khoái cảm nhẹ chạy dọc khắp cơ thể Minhyung. Sự căng giãn đau đớn ban đầu giờ đây đã nhường chỗ cho cảm giác chặt khít khiến ngón chân Minhyung co quắp lại. Cậu có thể cảm nhận dương vật Geonwoo từng tí từng tí một trượt sâu vào chạm đến tận điểm cuối, hơi nóng và sự cứng cáp của anh ép sát vào thành vách bên trong khiến Minhyung rùng mình.

Những cú thúc trở nên sâu hơn khi Geonwoo bị dục vọng nhấn chìm. Cảm giác muốn được nhiều hơn thế ngày càng mãnh liệt khiến Geonwoo tăng tốc, anh thúc ngày càng nhanh để xoa dịu cơn khao khát bùng lên bên trong họ.

Geonwoo mạnh mẽ thúc hông về phía trước, mỗi cú thúc đều sâu vào tận trong cùng. Cả hai đều có thể nhìn thấy rõ chiếc đồng hồ trên bức tường gần đó, nó như một lời cảnh báo. Cảnh báo về việc bị phát hiện, cảnh báo về sự nguy hiểm lơ lửng nếu như bị người khác bắt quả tang họ khao khát nhau đến nhường nào, cảnh báo về cái cách Minhyung trông xinh đẹp và tự nguyện ra sao, cảnh báo cả cái cách mà Geonwoo trông khao khát và chiếm hữu cậu thế nào.... Tất cả chỉ càng khiến khoái cảm của cả hai cuộn trào.

Âm thanh của sự va chạm vang vọng khắp căn phòng tạo thành một giai điệu đầy nhục dục làm Minhyung đạt đỉnh hết lần này đến lần khác. Minhyung không thể làm gì hơn ngoài việc rên rỉ và cố đứng vững. Tay cậu tì chặt lên tường để mặc Geonwoo mạnh mẽ ra vào.

Một tiếng 'ping' khác bất chợt vang lên. Nó khiến Geonwoo rên lên một tiếng rồi anh bật cười khi cảm nhận được bên trong Minhyung vô thức siết chặt lấy dương vật mình.

"Chết tiệt, anh ấy sắp về r-rồi...". Minhyung rên rỉ. Cuối cùng cậu cũng rút được một tay khỏi chiếc áo khoác, cậu tự cầm lấy dương vật mình lên xuống cùng nhịp với tốc độ ra vào của Geonwoo. Cảm giác lo sợ bị bắt gặp khiến cả hai di chuyển nhanh và thô bạo hơn. Geonwoo áp sát lên lưng Minhyung, thở hổn hển bên tai cậu. Tay anh mơn trớn khắp cơ thể cậu, tận hưởng làn da nóng hổi của cậu dưới tay mình.

Geonwoo rúc sâu vào hõm cổ cậu. Tay còn lại luồn xuống dưới lớp áo jersey đẫm mồ hôi xoa nắn ngực Minhyung. Cảm giác mãnh liệt lại lần nữa quặn lên khi môi Geonwoo lần một đường từ gáy xuống vai cậu rồi cắn thật sâu. Geonwoo không thể kiềm chế khoái cảm dâng trào, anh thì thầm ngay sát tai cậu rồi thúc nhanh và mạnh hơn nữa.

"Em nghĩ Jaeha hyung sẽ nghĩ gì khi bắt gặp em như thế này, Minhyungie?" Geonwoo khàn giọng, bóp mạnh vào điểm nhạy cảm trên ngực Minhyung. "Em thích cho mọi người thấy mà, không phải sao? Em muốn Jaeha hyung và cả thế giới thấy em trông xinh đẹp thế nào khi đang bị mình làm, đúng không Minhyungie?"

Minhyung rên rỉ, cậu cảm thấy lý trí dần vỡ vụn khi cơn khoái lạc nhấn chìm mình. Mọi thứ trước mắt nhòe đi, Minhyung chỉ có thể ra sức gật đầu.

"Ch-Chúa ơi, đúng vậy-" Minhyung bập bẹ đáp lại một cách tuyệt vọng. Cậu ngửa đầu ra sau, run rẩy cảm nhận miệng Geonwoo ở cổ mình, hơi thở nóng hổi gấp gáp của anh mơn trớn da cậu. "Muốn bạn làm em thế này trước.... trước mặt mọi người..."

Sợi dây lý trí cuối cùng của Geonwoo đứt đoạn. Geonwoo gầm lên khi nghe thấy lời thú nhận của cậu. Lời thú nhận đó vang vọng trong đầu anh khiến cơn khoái cảm nhanh chóng trở nên quá sức chịu đựng. Cơ thể Minhyung lúc này run rẩy dữ dội, các khối cơ bắp co co giật bất ngờ gửi đi những làn sóng khoái cảm qua da thịt cả hai.

Cảm giác thời gian đang trôi tuột đi theo từng giây trôi qua, và Minhyung thì không thể trụ thêm được nữa.

"Ch-Chết tiệt, Geonwoo, em... Chúa ơi, bây giờ-" Minhyung rên rỉ, giọng lạc đi, tay cậu lên xuống nhanh hơn. Cuối cùng thù Minhyung cũng chạm đến cao trào.

Minhyung bắn tất cả ra tay, tiếng thét vang vọng khắp căn nhà. Bên dưới cậu bỗng thắt lại như một sợi dây buộc chặt lấy dương vật Geonwoo. Geonwoo cũng không thể kiềm chế thêm được nữa. Một tiếng gầm gừ thoát ra từ cổ họng, anh thúc vào sâu tận trong cùng cậu thêm một nhịp nữa rồi phun dòng tinh dịch nóng hổi vào bên trong cậu. Khoái cảm sung sướng tràn ngập các giác quan khiến Geonwoo run rẩy, rồi anh vòng tay ôm chặt Minhyung vào lòng.

Dư chấn sau cuộc làm tình vẫn còn lan khắp người cả hai. Geonwoo gục đầu lên lưng Minhyung trong giây lát, thở hổn hển bên gáy cậu. Họ mất vài phút để bình tĩnh lại. Nhịp tim dồn dập của cả hai cuối cùng cũng chậm lại. Tất cả những gì Geonwoo muốn bây giờ là ôm Minhyung vào lòng rồi cùng vùi vào chiếc giường ấm áp. Thế nhưng thời gian không đứng về phía họ, cho dù ý nghĩ ôm Minhyung vào lòng cùng ngủ một giấc thật ngon có hấp dẫn đến thế nào đi chăng nữa. Geonwoo chắc chắn rằng Jaeha hyung sẽ chẳng vui vẻ gì nếu thấy họ như vậy.

"Em không cảm thấy chân mình đâu nữa rồi..." Minhyung lẩm bẩm, cậu bật cười yếu ớt, đưa tay chỉnh lại tóc rồi xoay người lại tựa hẳn vào tường. Cậu như một mớ hỗn độn nhớp nháp đầy mồ hôi. "Jaeha hyung sắp-"

"Lại đây nào." Geonwoo nhanh chóng giúp Minhyung sửa sang quần áo. Cả hai đi khập khiễng bước về phòng của Geonwoo, họ chắc chắn rằng phòng tắm của anh sẽ là lựa chọn sáng suốt hơn.

Hình ảnh phản chiếu của họ hiện ra qua chiếc gương ở phòng tắm, hai bóng hình được bao phủ trong lớp ánh sáng dịu nhẹ hắt ra từ phòng ngủ. Ánh mắt Geonwoo dừng lại trên người Minhyung. Cậu trông thật xinh đẹp! Làn da ửng hồng, đôi mắt tối màu nặng trĩu cơn buồn ngủ ấy thế mà trông cậu vẫn toả sáng rực rỡ. Điều đó khiến lồng ngực anh giật lên một nhịp. Geonwoo không thể kìm lòng được nữa. Anh cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán rồi rời xuống môi cậu một nụ hôn nhẹ nhàng và trìu mến. Geonwoo nhắm mắt tận hưởng vị ngọt từ môi cậu.

Minhyung khẽ thở ra một hơi rồi hạnh phúc đáp lại. Tay cậu vòng qua cổ Geonwoo, nghịch những sợi tóc sau gáy anh.

Khoảnh khắc ngọt ngào của họ bị phá vỡ bởi tiếng mở cửa. Cả hai rời môi nhìn nhau với vẻ hoảng loạn như những đứa trẻ sắp bị bắt quả tang khi đang nghịch trộm.

"Chết tiệt". Geonwoo cười lo lắng khi nghe tiếng huấn luyện viên của họ và hình như còn có cả người khác đang bước vào căn hộ. "Chúng ta có để lại bãi chiến trường nào không nhỉ?"

"À, bạn nên ra ngoài mà kiểm tra đi." Minhyung lẩm bẩm, khoé môi cong lên một nụ cười tinh nghịch khi nghĩ đến cảnh Geonwoo phải đối mặt với những người bên ngoài trong khi cậu thì vui vẻ trốn trong phòng tắm. "Em đi tắm đây... chúc bạn may mắn." Cậu đặt thêm một nụ hôn lên môi Geonwoo rồi lột bỏ bộ đồng phục đẫm mồ hôi ngay trước mặt anh.

Geonwoo đứng chiêm ngưỡng làn da rám nắng tuyệt đẹp của cậu thêm một lúc. Anh có thể thấy những dấu vết mình để lại đang nở rộ trên xương quai xanh của cậu, cổ và vai cậu cũng lốm đốm những vết cắn và dấu hôn của anh mà theo gian chúnhtg sẽ chuyển thành những vết bầm xinh xắn. Điều đó chỉ khiến anh muốn ở lại, muốn vào tắm cùng Minhyung, muốn chạm vào cậu lần nữa nhưng anh biết họ không nên thử thách vận may thêm nữa.

"Được rồi!" Geonwoo thở dài, tranh thủ làm sạch mình qua loa ở bồn rửa mặt, mắt anh vẫn không rời khỏi hình bóng đang đứng dưới vòi hoa sen. "Nhưng chúng ta vẫn cần phải nói chuyện thêm về cái sở thích 'phô bày' của em đấy!"

Minhyung chỉ thè lưỡi ra như trẻ con, trông cậu ngốc nghếch nhưng lại ngọt ngào đến mức khiến Geonwoo phải khựng lại giữa chừng. Không nghĩ ngợi gì nữa cả, anh cũng làm y hệt, thè lưỡi lại với cậu rồi mới rời khỏi phòng tắm. Tiếng cười của Minhyung vang lên sau lưng anh khi Geonwoo chuẩn bị tinh thần để đối mặt với Jaeha hyung và những người khác, nó nhẹ nhàng và ấm áp.

Ừ! Chắc chắn họ cần phải nói chuyện thêm về vấn đề ấy vào một lúc nào đó!

Geonwoo đảm bảo việc đó sẽ xảy ra!

--------
Khủng khíp chưa, 2 ngày dịch hẳn 2 bộ mà có một bộ siêu dài. Chắc sau này mấy bộ dài tui ém luôn =)))) Dạo này tui stress vì việc nhiều nên cuối tuần ngồi dịch truyện để xả stress mà đầu cứ bị trống rỗng không nghĩ ra nổi từ nên đâm ra dịch như hạch zậy á. Cũng có đọc lại để xem đoạn nào chưa mượt thì chỉnh lại rùi mà cuối cùng thì có sửa lại được cái gì đâu nên là mọi người thông cảm đọc tạm nhé 🥹

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net