Dài á
❗️Tui chưa có đọc lại để sửa văn cho mượt nữa nên là đọc mà có thấy dở ẹc với bị khựng lại thì cũng thông cảm cho tui nha...
----------------------
"Sinh nhật em rồi nè ~" Minhyung thì thầm khẽ bên tai Geonwoo. Geonwoo nãy giờ vẫn đang ngồi trên giường xem nốt mấy tin nhắn còn dồn lại trong điện thoại, rồi mới xoay người lại nhìn cậu. Anh không thể kìm nể nụ cười đang dần nở rộ trên môi.
Minhyung vẫn đang nằm sấp, trông thật ấm áp và đáng yêu. Cậu tựa đầu lên hai tay, trần trụi, chỉ có một chiếc chăn che nửa thân dưới. Việc tập gym thực sự đã tạo nên sự khác biệt, cánh tay Minhyung trông săn chắc và mạnh mẽ hơn. Những múi cơ trên lưng cậu hiện rõ mồn một, và chỉ riêng cảnh tượng đó thôi đã khiến hơi nóng rạo rực trong cơ thể Geonwoo.
Cảm giác như thể họ sinh ra là dành cho nhau vậy!
Dù mới chỉ bắt đầu mối quan hệ được vài tháng, nhưng mọi thứ cứ như thể cả hai thực sự sinh ra là để dành cho nhau. Từng giây, từng phút bên nhau chỉ càng khiến Geonwoo nhận ra anh yêu Minhyung nhiều đến nhường nào. Thỉnh thoảng có những thứ cảm xúc lấn át đi lý trí mỗi khi Geonwoo nhìn vào mắt cậu đều khiến anh thấy bồn chồn, nhưng cũng rất ngọt ngào!
Minhyung đâm sầm vào cuộc đời anh như một mũi tên nhanh, hiểm và đầy uy lực. Cậu thu hút sự chú ý của mọi người ở bất cứ nơi nào cậu đi qua, và chắc chắn cậu đã chiếm trọn tâm trí Geonwoo lâu hơn những gì anh muốn thừa nhận. Cảm giác như định mệnh thực sự đã đứng về phía anh khi mà cả hai kết nối với nhau cực nhanh, quấn quýt nhau cho đến khi không thể cưỡng lại sức hút của đối phương được nữa.
Đó là một tuần lễ khó khăn.
Sau khi bị loại khỏi LCK Cup, mọi thứ không hề dễ dàng. Cả đội đi lại qua nhau như thể đang băng qua một bãi mìn, căng thẳng dâng cao và lộ rõ mồn một. Điều đó khiến Geonwoo bất an, không ngờ mọi chuyện lại tệ đi nhanh đến vậy.
Thế nhưng, Minhyung chính là tia nắng xuyên qua bóng tối.
Geonwoo 'hiểu thấu' được Minhyung một cách sâu sắc, dù thời gian bên nhau chưa lâu. Minhyung giống như một cuốn sách mở, thường vô thức để lộ cảm xúc của mình mà không hề hay biết. Cậu cũng thất vọng như bao người khác hay thậm chí là có chút tức giận, ấy vậy mà cậu lại là người đầu tiên cố gắng xoa dịu bầu không khí. Sau vài ngày suy nghĩ và những buổi leo rank đơn muộn màng, Minhyung đang cố gắng an ủi cả đội hết mức có thể.
Nỗ lực đó khiến Geonwoo nhói lòng, anh có thể thấy Minhyung đang cố gắng đến nhường nào. Trong khi những người còn lại vẫn im lặng và ủ rũ, Minhyung lại nhanh chóng vực dậy tinh thần của cả đội. Cảm giác tự tin trong lời nói của Minhyung khiến anh thấy an tâm và vững lòng. Geonwoo rất biết ơn điều đó. Minhyung nhanh chóng giúp mọi người vui vẻ hơn một chút. Cậu kéo anh ra khỏi góc tối suy tư của riêng mình. Geonwoo đã không nhận ra mình cần sự giúp đỡ đến thế, cho đến khi được Minhyung vỗ về. Và sau đó anh đã ôm lấy Minhyung thật chặt như thể sợ rằng nếu buông tay thì Minhyung sẽ tan biến đi mất.
Những ngày sau đó trở nên dễ thở hơn.
Khi không còn nhiều việc để làm và lịch trình bỗng dưng trống trải thì cả đội dành chút thời gian cho bản thân. Geonwoo và Minhyung quyết định ở lại, tận hưởng sự yên tĩnh và riêng tư của ký túc xá. Huấn luyện viên Jaeha đã quyết định nhường lại không gian riêng cho họ, Geonwoo vừa xấu hổ nhưng cũng vừa biết ơn.
Và thế là, họ cùng nhau trải qua những ngày tháng chậm rãi.
Cuộn mình ôm nhau trong chăn, chơi game cùng nhau, xem lại các trận scrims hoặc một chương trình giải trí nào đó,... Mọi thứ diễn ra tự nhiên như thể họ đang ở trong thế giới nhỏ bé của riêng mình. Và trước khi cả hai kịp nhận ra, sinh nhật của Minhyung đã đến.
Ngày mới chỉ bắt đầu và vẫn còn quá sớm để thức dậy vậy mà chẳng hiểu sao cả hai cùng tỉnh giấc một lúc. Geonwoo say sưa ngắm nhìn ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu lên cơ thể Minhyung khiến cậu trông thật vô thực.. Cả hai đều trần trụi, cũng chẳng cần quần áo cho lắm khi họ không có ý định rời khỏi giường sớm. Minhyung đã nhanh chóng biết được rằng Geonwoo thích ngủ trần, và cậu thì cũng vui vẻ cùng anh làm điều đó.
Geonwoo nhìn Minhyung vươn vai giãn người như một chú mèo trên giường, phát ra một âm thanh nhỏ. Anh không thể kìm lòng mà âu yếm xoa đầu cậu, mỉm cười cảm nhận Minhyung dụi đầu vào lòng bàn tay mình.
"Vậy... quà của em đâu?" Minhyung vừa hỏi vừa nghịch ngợm ngón tay anh, cậu ấn ngón trỏ của anh lên môi dưới mình một cách trêu chọc và lả lơi. Hành động đó khiến Geonwoo chợt giật nhẹ một cái, hơi nóng đột ngột bao vây ngón tay khiến nơi nhạy cảm của anh cũng rung lên.
"Chẳng phải em đang hơi thiếu kiên nhẫn sao?"
"Em á...?" Minhyung bĩu môi, liếm đầu ngón trỏ của anh một cái và cắn nhẹ lên đó khiến Geonwoo phải cắn môi dưới để kiềm lại tiếng rên rỉ.
"Em không nghĩ vậy đâu. Hôm nay là sinh nhật em mà, chẳng phải bạn nên chiều và đối xử tốt với em hơn mọi ngày sao?"
"Có khi nào mình không tốt với em không hả, Minhyungie?" Geonwoo khàn giọng đáp, nhìn Minhyung ngậm sâu ngón tay anh vào miệng, mút lấy nó. "Mình luôn cho em những gì em muốn mà."
Minhyung chỉ ậm ừ không đáp, cậu mút ngón tay anh thêm một chút trước khi buông nó ra. Geonwoo nhìn chằm chằm cậu thêm chút, không chịu được mà rướn người về gần cậu hơn
"Không phải sao?" Geonwoo bật cười hỏi lại.
Minhyung cũng khúc khích cười theo. Tiếng cười của cậu khiến Geonwoo chỉ muốn đè cậu xuống người mình ngay lập tức. "Mình thấy mình chiều hư em rồi đấy, em có thấy thế không?"
"Chiều hư á?" Minhyung bật cười cảm nhận bàn tay Geonwoo đang lướt trên da thịt mình. Dù cả hai cơ bản là cao bằng nhau nhưng Geonwoo khỏe hơn chút nên không mất quá lâu để Geonwoo đè được cậu nằm ngửa ra, chân cậu cũng đưa lên quấn quanh hông anh.
"Phải, chiều hư." Geonwoo lẩm bẩm, siết chặt lấy vùng da nhạy cảm mềm mại nơi đùi Minhyung, đủ mạnh để lại dấu vết. Lực siết từ tay Geonwoo khiến da Minhyung chuyển màu hồng nhạt, vết bấu tay hằn lên làn da rám nắng của cậu.
Minhyung cố phản kháng một chút, nở nụ cười trêu chọc khi thấy bàn tay Geonwoo càng lúc càng siết chặt hơn. Cậu là một kẻ thích trêu ngươi! Minhyung luôn tìm cách khiêu khích khiến anh mất kiểm soát, điều đó khiến Geonwoo phát điên vì muốn trừng phạt cậu, muốn biến Minhyung thành một mớ hỗn độn rên rỉ, ẩm ướt, chỉ có thể rên rỉ.
Không mất quá nhiều thời gian để làm Minhyung thua cuộc trong trận đấu đùa nghịch ngẫu hứng này, cậu thở dốc đầu hàng dưới sự khống chế mạnh mẽ của Geonwoo. Minhyung trông thật đẹp với mái tóc rũ xuống che lấy khuôn mặt, mặt đỏ bừng và cả đôi mắt tối màu lấp lánh thứ ánh sáng tinh nghịch hứa hẹn sự rắc rối.
"Bạn thắng rồi, Geonwoo...." Minhyung thở dốc, bật cười trước đôi mắt mãnh liệt của Geonwoo. "Hyung.... thắng rồi."
Geonwoo khựng lại trước cách xưng hô đó, anh nhìn vào mắt Minhyung rồi tách chân cậu ra, nhếch môi cười trước tiếng rên bé nhỏ đột ngột thoát ra từ môi Minhyung.
"Em vừa hỏi quà của em đâu đúng không?" Geonwoo cúi xuống liếm bụng Minhyung. Anh dụi đầu vào vùng da mềm mại một cách âu yếm, tận hưởng tiếng cười khúc khích ngọt ngào của cậu. Geonwoo hôn lên vùng da nhạy cảm ấy rồi bắt đầu từ từ hôn một đường thẳng xuống hạ bộ của cậu.
"V-Vâng..." Minhyung rên khẽ, vươn tay với một chiếc gối kê sau đầu để nhìn thật kĩ cách Geonwoo vuốt ve cặp đùi của mình. Geonwoo trông đẹp trai đến nao lòng, ánh nắng ban mai khiến da anh như phát sáng. Đôi mắt anh tuyệt đẹp, hàng mi dài, ánh nhìn mãnh liệt và tối sầm khiến da thịt Minhyung nổi da gà. Miệng Geonwoo nhẹ nhàng liếm láp vùng da bầm tím trên đùi cậu rồi cắn vào xuống.
Geonwoo ậm ừ, nắm lấy dương vật đang cứng ngắc của Minhyung rồi dịch môi xuống liếm một đường dài từ gốc đến ngọn. Anh nhếch môi bật cười khi nghe thấy tiếng rít lên của Minhyung. Tiếng rít ấy ngày càng cao hơn khi Geonwoo đưa tay xuống chạm tới của lối vào của cậu. Cậu vẫn còn trơn ướt và nhạy cảm từ đêm qua, vậy mà Geonwoo vẫn nhổ nước bọt lên vùng da mềm mại làm nó trơn hơn nữa trước khi thúc ngón trỏ vào bên trong.
Minhyung nghẹn thở khi cảm nhận được ngón tay Geonwoo trượt vào sâu hơn, áp lực nhẹ nhàng kích hoạt một làn sóng khoái cảm lan tỏa từ xương tủy. Sự trơn trượt từ ngụm nước bọt khiến Geonwoo đâm vào dễ hơn. Minhyung theo bản năng cong lưng lên, tay nắm chặt tấm ga trải giường dưới thân.
"Mình sẽ lấp đầy em cả ngày hôm nay." Geonwoo thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy nam tính vang vọng trong đầu Minhyung tạo ra một luồng điện chạy khắp cơ thể cậu. Geonwoo không ngần ngại hé môi ngậm đầu khấc của Minhyung vào miệng, khẽ ngân nga.
Sự bao bọc ấm áp đột ngột đó thật kích thích. Lưỡi Geonwoo xoay tròn điêu luyện quanh đỉnh đầu, nếm những giọt dịch tình rỉ ra. Hông Minhyung vô thức giật lên, một tiếng rên rỉ thoát ra từ môi khi cậu cảm nhậb Geonwoo ngậm sâu hơn. Cảnh tượng đó tạo nên một luồng điện mới chạy khắp cơ thể cậu, không khí xung quanh cả hai càng lúc càng lên cao.
Geonwoo mút nhẹ, đầu lên xuống theo từng nhịp khi anh liếm dọc theo đường mạch máu dài ở dương vật của Minhyung. Geonwoo có thể cảm nhận từng cái giật nhẹ, từng hơi thở đứt quãng của cậu. Điều đó khiến Geonwoo nảy ra một ý tưởng. Geonwoo nhếch môi, động tác chậm lại như trêu đùa cho đến khi nghe thấy tiếng rên cao hơn của Minhyung.
Geonwoo cuối cùng cũng tạm dừng, rút ra khỏi miệng với một tiếng "chậc" vang to rồi ngẩng đầu lên mắt chạm mắt với Minhyung.
"Mình sẽ lấp đầy em." Geonwoo lặp lại, nhổ nước bọt lên lần nữa rồi gập ngón tay nhét vào. Mặt anh đầy phấn khích khi nghe thấy tiếng rên vụn vỡ khàn đục thoát ra từ môi cậu. Geonwoo vừa nói vừa thêm vào ngón tay thứ ba xoay một vòng, tay kia thì không ngừng tuốt lên xuống trên dương vật cậu. Rồi Geonwoo bật cười khi thấy Minhyung đang dần mất kiểm soát. "Mình sẽ để dịch tình của mình lấp đầy em mọi lúc, ngay cả khi em đang bận rộn với công việc. Mình sẽ đi cùng em, nhìn em đi lại quanh những người hâm mộ yêu quý của mình với gương mặt đỏ bừng và xinh đẹp."
Sự siết chặt đột ngột lấy những ngón tay của mình khiến anh bật cười.
"Em thích thế không, Minhyungie? Em có thích ý tưởng bên dưới em đầy ắp tinh dịch rồi phải cố gắng tỏ ra bình thường không? Em có thích ý nghĩ sẽ có người nhận ra không? Nhận ra Birthday boy của họ đi lại với cái nút chặn bên trong, nhận ra em đang khao khát luôn và sẵn sàng bị chịch bất cứ lúc nào..." Nói xong, Geonwoo lại ngậm lấy đầu khấc của Minhyung lần nữa, khẽ rên rỉ.
Geonwoo ngậm sâu cho tới khi cảm nhận được nó chạm tới cổ họng. Một tiếng gầm gừ trầm thấp rung lên, truyền những làn sóng khoái cảm thẳng đến sâu thẳm trong Minhyung. Minhyung chỉ có thể nằm yên, hông giật mạnh 1 nhịp, đưa tay nắm lấy mái tóc mềm mại của Geonwoo như cố tìm một điểm tựa.
"Mẹ kiếp...." Minhyung rên to, hông giật liên hồi. Căn phòng tràn ngập âm thanh ướt át, ngón tay Geonwoo ra vào nhịp nhàng hòa cùng tiếng mút mát từ miệng Geonwoo, cổ họng anh co bóp quanh phần đầu đang sưng tấy.
Toàn thân Minhyung cong lên, khoái cảm dâng cao làm các múi cơ co lại. Dương vật của cậu đập liên hồi vào lưỡi Geonwoo. Mắt Minhyung không hề rời đi, cậu hoàn toàn tận hưởng cảnh tượng Geonwoo nuốt sâu dương vật của mình vào tận trong cổ họng.
Vài giây sau đó, Geonwoo cảm nhận được Minhyung đã thật sự chạm ngưỡng.
Từng đợt tinh dịch nóng hổi phun trào trong khoang miệng Geonwoo. Anh nuốt xuống, thích thú thưởng thức vị mặn nồng với một tiếng ậm ừ thỏa mãn rung động khắp cơ thể đang cực kỳ nhạy cảm của Minhyung, tay anh vẫn đang gập bên trong lỗ nhỏ của cậu khiến khoái cảm kéo dài. Minhyung run rẩy, hơi thở trở nên đứt quãng, mơ màng.
Geonwoo mủi lòng nghe thấy tiếng Minhyung nức nở rồi bật cười cảm nhận bên dưới Minhyung siết chặt lấy những ngón tay của mình khi cả hai chạm mắt.
"Đúng là một chú cún nhỏ tham lam...".
Geonwoo gập ngón tay thêm một lần nữa rồi mới rút ra lau đi lớp dịch và nước bọt thừa trên vùng da đùi nhạy cảm của Minhyung. "Họ sẽ nghĩ gì nhỉ? Nếu họ biết siêu sao của họ thích được mid-laner của mình chịch đến thế nào?"
Lời nói đó khiến ngón chân Minhyung cuộn lại, cậu nhìn thấy Geonwoo với lấy chai gel bôi trơn trên tủ đầu giường xịt một lượng lớn vào lòng bàn tay rồi vứt sang một bên, sau đó anh mới bắt đầu bôi gel trơn lên cậu. Cảnh tượng đó gợi dục tới nỗi khiến thứ nằm giữa 2 chân của Minhyung lại râm ran, bắt đầu cương lên dù vừa mới đạt đỉnh.
Geonwoo trông như một ảo ảnh với bờ vai rộng và làn da trắng phát sáng dưới ánh nắng nhạt màu. Điều đó khiến Minhyung muốn chạm vào anh, muốn để lại thật nhiều dấu vết trên người anh. Đôi khi cậu thấy sợ, sợ mình khao khát anh đến nhường nào, sợ cái cách mình muốn cả thế giới biết rằng Geonwoo là của cậu, của riêng cậu mà thôi.
Cứ như thể Geonwoo có thể đọc được suy nghĩ của cậu, anh mỉm cười đẹp trai đến mức khiến tim Minhyung đập nhanh hơn, cảm giác như có cả ngàn con bướm đang bay lượn trong lồng ngực.
Không cần Geonwoo phải lên tiếng, Minhyung tự động dang rộng chân hơn như đang mời gọi Geonwoo tiến vào giữa hai chân mình.
Ngón tay Geonwoo bám chặt vào mặt dưới đầu gối của Minhyung, các ngón tay siết chặt chặt nhưng Geonwoo vẫn thật cẩn thận kéo cậu lại gần mình trên tấm ga giường nhăn nhúm đặt cậu vào tư thế thoải mái. Minhyung nín thở, chân cậu chợt khép lại khi Geonwoo chen vào giữa. Geonwoo thở hắt ra một hơi, cầm lấy phần đầu khấc đang cương cứng chậm rãi thúc nhẹ vào lỗ nhỏ trơn ướt của cậu.
"Mình sẽ lấp đầy em, Minhyungie. Mình sẽ lấp đầy em rồi dùng nút chặn nút lại. Còn em sẽ phải phục vụ mình cả ngày hôm nay." Geonwoo lẩm bẩm, tận hưởng những cơn rùng mình đang chạy dọc đôi chân Minhyung.
"Mình muốn em phải luôn sẵn sàng bất cứ lúc nào. Mình không quan tâm chúng ta đang ở đâu, có bao nhiêu người, em đang làm gì hay cần làm gì... Em phải ngoan ngoãn nghe lời khi mình gọi."
Nói xong Geonwoo thúc mạnh về phía trước. Cú thúc không nhanh nhưng lực vô cùng mạnh làm lỗ nhỏ của cậu giãn rộng hết cỡ, nó khiến Minhyung phải thốt lên một tiếng rên rỉ tuyệt vọng
"Lấp đầy em...." Minhyung rên rỉ, hổn hển đưa tay tự nghịch ngực mình, bóp mạnh lấy hai hạt đậu nhỏ đang cương cứng. "Chết tiệt, làm ơn đi...."
Geonwoo khựng lại một nhịp tận hưởng cảm giác nóng ấm chặt chẽđang bao bọc lấy mình. Bên dưới Minhyung tham lam nuốt trọn lấy anh, như thế muốn vắt kiệt anh vậy. Cảnh tượng ấy khiến ngọn lửa bên trong Geonwoo bùng lên mạnh mẽ hơn, và Geonwoo thì không thể kiểm soát mình mà vô thức bấu ngón tay chặt hơn lên chân của Minhyung.
Mắt anh khóa chặt vào khuôn mặt đỏ bừng của Minhyung, tận hưởng vẻ mặt mơ màng mà chính anh đã tạo ra. Minhyung dường như lạc trong khoái cảm, cậu đắm mình hoàn toàn trong cảm xúc. Geonwoo đã nhanh chóng nhận ra Minhyung thích cảm giác buông bỏ sự kiểm soát đến nhường nào để đầu hàng và để anh nắm quyền chủ động. Điều đó khiến anh thấy mình được yêu, thấy mình được tin tưởng. Nhìn Minhyung hạnh phúc khi buông thả bản thân để mặc Geonwoo làm bất cứ điều gì mình muốn khiến lòng anh tràn ngập hạnh phúc. Đó là một hành động tin tưởng tuyệt đối và Geonwoo rất sẵn lòng nhận lấy quyền kiểm soát đó.
Dương vật của Geonwoo trượt sâu vào từng tí một, hơi nóng của nó đập mạnh vào những vách ngăn bên trong của Minhyung. Tay Minhyung bám chặt vào ga giường, móng tay cắm sâu xuống đệm khi cơ thể cậu dần thích nghi, cảm giác hơi nhói ban đầu tan chảy thành một khoái cảm rạo rực khiến ngón chân cậu cuộn lại.
"Sâu quá, hyung..."
Giọng Minhyung mềm mại nhẹ bẫng rồi nó biến thành một tiếng rên nhỏ khi Minhyung cảm nhận được cách mà Geonwoo tiến vào bên trong mình. Cảm giác ấy khiến cậu thấy mình thật nhỏ bé và bị vây hãm như thể cậu chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc để Geonwoo làm bất cứ điều gì mà anh muốn. Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng khiến những làn sóng khao khát bên trong Minhyung cuộn lên từng đợt mạnh mẽ và không chút do dự.
Geonwoo chỉ biết rên rỉ trước cách Minhyung gọi anh thật dịu dàng. Nó đẩy anh đến bờ vực của sự điên cuồng.
Dần dần, nhịp độ tăng lên, và cùng với đó, khao khát của Geonwoo cũng bùng cháy. Minhyung chỉ có thể bấu thật chặt vào ga giường khi Geonwoo trở nên thô bạo hơn, đôi tay mạnh bạo siết chặt khi anh gập người cậu lại. Những cú thúc của anh trở nên mãnh liệt hơn, mỗi lần đều đâm sâu vào cơ thể tham lam của Minhyung, tư thế này giữ cho cậu bị ghim chặt tại chỗ khi hông hai người va chạm vào nhau tạo nên những tiếng "bạch bạch" nhịp nhàng vang vọng khắp căn phòng.
Mồ hôi chảy ròng ròng xuống từ trán Geonwoo, làm trơn phần da nơi cả hai đang ép sát vào nhau. Geonwoo siết chặt đùi Minhyung dang rộng hơn nữa để vùi mình vào sâu tận trong cùng, đầu dương vật liên tục chạm vào điểm nhạy cảm bên trong cùng như đang 'trừng phạt' khiến Minhyung run lên.
"Đúng rồi...." Geonwoo thở dốc, nhìn đôi mắt Minhyung càng lúc càng mơ màng, ngấn lệ. "Nhìn xem em đón nhận của anh như thế nào này. Đúng là một cái lỗ nhỏ tham lam..." Geonwoo gầm gừ, giọng khàn đục đầy uy lực pha lẫn dục vọng chiếm hữu khi anh lùi ra rồi lại thúc mạnh vào, sự ma sát tạo ra một ngọn lửa khiến những vách ngăn bên trong Minhyung siết chặt hơn.
Tiếng rên của Minhyung biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào, tay cậu rời khỏi ga giường đưa lên bấu lấy lưng Geonwoo, móng tay để lại những vệt đỏ trên những múi cơ săn chắc khi sự căng đầy hòa lẫn với dục vọng. Bên dưới cương cứng và trơn tuột của cậu giật liên hồi rồi không nhịn được để lại một mớ tinh dịch trên da.
"Mình sẽ lấp đầy em thật sâu, lấp đầy em tới từng giọt cuối cùng. Cho đến khi em tràn trề dịch tình của mình..."
Hơi thở của Geonwoo phả ra nóng hổi và đứt quãng lên cổ Minhyung khi anh cúi xuống lướt răng lên vùng da nhạy cảm ấy như đe dọa sẽ để lại dấu vết.
Ý nghĩ về việc Minhyung bước đi với đầy ắp tinh dịch và dấu vết của Geonwoo bên dưới cho mọi người thấy chỉ càng khiến anh thêm điên cuồng. Geonwoo càng mạnh mẽ hơn. Tay anh luồn vào tóc Minhyung, giật đầu cậu ra sau để lộ phần cổ. Mắt anh dán chặt vào hõm cổ dài của cậu như đang khao khát được cắn thật mạnh, được đánh dấu chủ quyền cho cả thế giới thấy.
"Nói đi-" Geonwoo gầm lên, mặt đỏ bừng nhìn xuống Minhyung, nhìn mớ hỗn độn mà anh đã tạo ra. "Nói em là của mình, để mình chịch, để mình lấp đầy...."
"H-Hyung-!"
"Nói đi!" Geonwoo gằn giọng, cảm nhận cơ thể mình càng lúc càng căng cứng.
"Em là c-của bạn...." Minhyung thét lên, giọng cao vút và vỡ vụn. ZToàn thân cậu run rẩy từ đầu đến chân, cậu nức nở, móng tay cào xuống cánh tay Geonwoo. "Em là của bạn, để bạn chịch, để bạn l-lấp đầy...."
Lưng Minhyung cong lên đón nhận từng cú thúc mạnh như thể trừng phạt, cơn cực khoái ập đến vô cùng mạnh mẽ khiến cậu không thốt nên lời. Những tiếng thở dốc khàn đặc thoát ra từ cổ họng khi cậu lên đỉnh lần thứ hai. Geonwoo chỉ có thể rên lớn, gần như một con thú không thể kiểm soát thúc thật sâu. Một lần, hai lần trước khi xuất tinh.
Geonwoo không thể chịu đựng thêm nữa, anh bắn dòng tinh dịch nóng hổi tràn ngập sâu bên trong Minhyung. Khoái cảm tột độ khiến tầm nhìn Geonwoo mờ đi, cơ bắp càng thêm căng cứng, hông ép chặt vào hông cậu để đảm bảo từng giọt tinh túy của mình đều được giữ lại bên trong Minhyung.
Geonwoo cố gắng kiểm soát lại hơi thở dồn dập của mình, cảm giác kiệt sức thấm sâu vàn tận xương tủy. Minhyung trông cũng chẳng khá hơn là bao. Mặt đỏ ửng, nước mắt vẫn lăn dài hai bên khóe cùng với cơn thở dốc. Minhyung như một tạo vật xinh đẹp bị tàn phá bởi tinh dịch anh. Cảnh tượng đó mang lại cho Geonwoo cảm giác thỏa mãn vô cùng, anh nhìn cậu chăm chú như đang 'chiêm ngưỡng tác phẩm' của mình.
"Em vất vả rồi, em đón nhận mình tốt thật đấy. Đúng là một cậu bé ngoan..." Geonwoo thì thầm dịu dàng, mỉm cười trước âm thanh nhỏ bé mà Minhyung phát ra. Một giây sau, anh với lấy cái nút chặn để trên tủ đầu giường, vốn được giấu kỹ trong ngăn kéo. "Còn bây giờ, mình sẽ nút em lại để giữ em luôn đầy ắp như đã hứa..."
Geonwoo cẩn thận lùi hông ra sau, rút dương vật ra rồi từ từ đẩy cái nút chặn bịt kín tinh dịch của mình bằng một cú đẩy nhẹ vào lỗ nhỏ đang bị nong rộng của Minhyung khiến cậu khẽ nấc lên.
Nút chặn được đặt làm riêng một cách tinh xảo, lớp kim loại mát lạnh sáng bóng với chữ 'Zeka' được khắc ở phần đuôi. Lần đầu tiên Minhyung nhìn thấy nó cậu đã không thốt nên lời mà chỉ có thể bối rối và cười ngượng. Geonwoo đã tận hưởng phản ứng đó một cách triệt để, anh thích thú mỉm cười thì thầm vào tai cậu rằng cậu sẽ xinh đẹp thế nào khi bị bịt lại bởi thứ này.
"Chết tiệt...." Minhyung rên rỉ, nhìn thẳng vào mắt Geonwoo, hai chân run rẩy. Cậu quá đầy, đến mức mỗi cử động nhỏ đều khiến cậu cảm nhận được rõ rệt về sự hiện diện của cái nút chặn.
"Làm sao em có thể chịu được thế này cả ngày đây?"
Geonwoo chỉ mỉm cười, mơn trớn vùng da mềm mại trên chân Minhyung rồi bắt đầu xoa bóp chúng một cách chậm rãi.
"Đó là một phần quà sinh nhật của em mà... Mình biết em thích 'biểu diễn' cho mình xem mà, hửm?"
Minhyung nhanh chóng nhận ra hôm nay sẽ là một ngày vô cùng khó khăn....
Đầu tiên, Geonwoo sẽ không thể đi cùng cậu suốt cả ngày vì anh có vài việc phải làm trước khi về nhà. Thời gian của họ có hạn, nhưng Minhyung cảm thấy Geonwoo sẽ tận dụng tối đa nó.
Quãng đường lên Seoul khá dài.
Người tài xế rất tốt bụng và cởi mở, vui vẻ bắt chuyện trước để hành trình bớt mệt mỏi. Bình thường Minhyung sẽ vui vẻ hưởng ứng nhưng lúc này bàn tay của Geonwoo đang đặt trên đùi cậu khiến cậu chẳng thể tập trung vào việc gì khác.
Geonwoo đeo tai nghe, mắt nhìn ra cửa sổ trông hoàn toàn thản nhiên. Lớp kính tối màu tạo nên trông xe một không gian tối màu và kín đáo, đủ riêng tư để che giấu những ngón tay Geonwoo đang vuốt ve phần đùi trong của Minhyung.
Ban đầu chúng chỉ là những cú chạm nhẹ, gần như không tồn tại. Nhưng thời gian trôi qua, những ngón tay của Geonwoo dần trở nên mạnh bạo và dồn dập hơn.
"Chiều nay thời tiết sẽ xấu hơn đấy." Người tài xế nói, giọng khàn khàn, mắt tập trung vào con đường. Minhyung chỉ có thể phát ra một âm thanh bâng quơ, rút điện thoại ra cố gắng phớt lờ việc những ngón tay của Geonwoo lúc này đã đặt trên háng mình, mơn trớn sự lồi lõm của dương vật qua lớp vải.
"Cả hai cậu phải giữ ấm nhé, tiếng ho đó nghe không ổn chút nào đâu."
Minhyung thuận thế ho một tiếng, cố nuốt lại tiếng rên rỉ khi Geonwoo bóp mạnh lấy cậu nhỏ của anh, cảm nhận đường nét của nó dưới lớp quần jeans.
"Chúng cháu sẽ mua thứ gì đó ấm để uống ạ." Geonwoo bất ngờ lên tiếng, mỉm cười dịu dàng với Minhyung.
Minhyung chỉ có thể tựa lưng ra sau, nhắm mắt lại trong giây lát. Sự đụng chạm từ những ngón tay của Geonwoo cùng với áp lực liên tục từ chiếc nút nằm sâu bên trong đang tạo nên một niềm khoái lạc điên cuồng khiến cậu run rẩy.
"Tốt" người tài xế chỉ nói vậy và khịt mũi. "Chúng ta sắp đến nơi rồi."
Khoảng một giờ sau, họ đến Gangnam mà không gặp rắc rối gì.
Mặt Minhyung đỏ bừng ẩn sau lớp khẩu trang yên tĩnh một cách kì lạ, Geonwoo theo sát phía sau, bọc mình thật kín trong chiếc áo khoác dày. Họ có kế hoạch đi ăn trước khi Minhyung làm việc, cả hai nhanh chóng tiến vào một quán lẩu gần đó, khao khát thoát khỏi cái lạnh.
Bên trong quán lẩu ấm áp và dễ chịu, sau khi ổn định chỗ ngồi, Minhyung nhanh chóng xin phép đi vệ sinh. Cảm giác khao khát râm ran trong huyết quản khiến chân cậu run rẩy. Mỗi bước chân như một lời nhắc nhở không ngừng về việc cậu đang bị lấp đầy như thế nào, và chiếc nút cọ xát một cách đầy đê mê vào thành vách bên trong khiến cậu phải cắn răng ngăn lại những tiếng thở dốc.
Phòng vệ sinh may thay lại vắng vẻ. Minhyung cho phép mình có một chút khoảng thời gian để thả lỏng, cậu dựa vào tường, hít sâu. Nhìn vào gương, Minhyung thấy đồng tử mình giãn ra, mặt đỏ bừng. Đó là biểu cảm không thể chối cãi của một người đang bị cơn khao khát xâm chiếm. Điều đó khiến cậu tự hỏi người khác sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy mình trong trạng thái như vậy, ý nghĩ đó khiến cậu thở dốc lo sợ.
Cánh cửa nhà vệ sinh mở ra ngay sau đó, Geonwoo lập tức khóa chặt ánh nhìn vào cậu. Ánh nhìn ấy mãnh liệt, đôi mắt tối sầm và đầy đói khát khiến Minhyung nổi da gà, cậu cảm thấy mình nhỏ bé bị khóa chặt không thể giãy giụa giống như một con mồi sắp bị ăn tươi nuốt sống.
Geonwoo không do dự tiến thẳng về phía cậu. Anh ép mạnh Minhyung vào một buồng vệ sinh, ngón tay nhanh chóng cởi cúc quần cậu. Minhyung đã bị cơn khao khát nhấn chìm kể từ giây phút nhìn thấy Gdeonwoo xuất hiện trong nhà vệ sinh, cậu cứ thế để mặc cho Geonwoo ép mình. Những ngón tay trêu chọc trong suốt chuyến xe cùng với sự cọ xát liên tục của chiếc nút vào vách ngăn, tất cả đã là quá mức chịu đựng.
"Làm ơn...." Minhyung rên rỉ, ngửa đầu ra sau khi cảm nhận được Geonwoo đang kéo tụt chiếc quần jeans và đồ lót của mình xuống. Cậu ướt át, đồ lót dính dớp vì dịch tiết. Geonwoo nhanh chóng xoay người cậu ép mặt vào vách ngăn rồi kéo thấp chiếc quần nỉ của mình xuống đủ để giải phóng vật cứng cáp bên dưới.
"Em phải giữ im lặng đấy." Geonwoo rít lên, cọ xát đỉnh quy đầu vào phía sau Minhyung, tay siết chặt lấy hông cậu. Chiếc nút bịt bị trượt ra một cách dễ dàng, Geonwoo nhanh tay cất chiếc nút bịt bóng loáng vì tinh dịch và chất bôi trơn túi áo hoodie. "Mình không quan tâm em có xuất ra hay không, cứ ngoan ngoãn mà chịu đựng trong lúc mình lấp đầy em thêm nữa đi."
Minhyung chỉ có thể gật đầu, tựa người vào vách ngăn, tay ép chặt lên cửa, cắn chặt lấy lớp vải của chiếc áo len. Geonwoo nhanh chóng thúc trọn chiều dài của mình vào trong chỉ bằng một cú đẩy duy nhất, gầm gừ rên rỉ thấp trong cổ họng sát bên gáy cậu.
Cú siết tay của Geonwoo trên hông Minhyung mạnh đến mức có thể để lại vết bầm, hơi thở của anh nóng rực và dồn dập hắt lên gáy cậu. Geonwoo điên cuồng thúc mạnh không khoan nhượng. Vách ngăn nhà vệ sinh cọt kẹt dưới sức nặng của cả hai, tiếng da thịt va chạm chát chúa vang lên trong không gian phòng tắm nhưng bị lấn át bởi những tiếng rên rỉ nhỏ vụn của Minhyung. Cơ thể cậu cong lên theo bản năng, những vách thành bên trong thắt chặt lấy cự vật to lớn của Geonwoo, lỗ nhỏ bị nong rộng đột ngột mang lại cảm giác nóng cháy nhưng đầy khoái lạc.
Không khí đặc quánh mùi tình dục và mồ hôi khiến Minhyung cảm thấy như mình không thể thở nổi. Geonwoo đang làm cậu sướng phát điên, đúng như những gì cậu đã khao khát suốt quãng đường đến Seoul, và cậu sợ rằng nếu mình buông thả tiếng kêu, cả nhà hàng sẽ nghe thấy mất.
Minhyung đã bị treo lơ lửng bên rìa xúc cảm suốt nhiều giờ, và giờ đây, với những cú thúc mạnh vào bên trong mình khiến Minhyung cảm nhận được cơn cực khoái đang chậm rãi bò lan khắp cơ thể. Cậu cắn chiếc áo len mạnh hơn làm lớp vải ướt đẫm giữa hai hàm răng, phần nhạy cảm phía trước cũng đang rung lên bần bật dù không ai chạm tới, sự khác biệt về nhiệt độ càng làm tăng thêm cảm giác choáng ngợp chạy dọc cơ thể cậu.
"Bên trong em ướt quá, Minhyungie—" Geonwoo gầm gừ bên tai cậu, thở dốc. "Tham lam quá, cứ thế nuốt trọn lấy mình. Em không bao giờ thấy đủ đúng không? Tất cả những gì em muốn là được làm và được lấp đầy."
Minhyung chỉ có thể rên rỉ một cách tội nghiệp qua lớp vải áo len, nước mắt trào ra khi cậu ưỡn lưng.
"Với cái cách em khao khát được lấp đầy thế này, có khi 'hyung' sẽ làm em có bầu mất thôi..."
Đó là tất cả những gì cần thiết để Minhyung sụp đổ.
Cậu xuất tinh mãnh liệt, mắt trợn ngược. Minhyung gục xuống vách ngăn, cơ thể run rẩy dữ dội dưới bàn tay thô bạo của Geonwoo. Những ngón tay của Geonwoo bấm sâu hơn vào hông cậu, kéo cậu ngược trở lại vào dương vật mình bằng một cú thúc cuối cùng đầy uy lực rồi cũng lên đỉnh ngay sau đó.
Geonwoo lấp đầy cậu bằng những luồng tinh dịch nóng hổi, tràn ngập bên trong bằng những dòng chảy đậm đặc, bồi thêm vào mớ hỗn độn sẵn có. Hơi ấm lan tỏa khắp người Minhyung lấp đầy cậu tới tận cổ họng. Cảm giác đó chỉ càng kéo dài cơn cực khoái của Minhyung, chân cậu khuỵu xuống, tinh dịch bên trong tràn ra vương vãi trên sàn vách ngăn.
Họ không có thời gian để nghỉ ngơi, và sau vài phút, Geonwoo nhanh chóng đẩy chiếc nút bịt vào trong cậu một cách nhẹ nhàng lần nữa. Minhyung chỉ có thể thút thít cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cậu là một mớ hỗn độn, cơ thể cực kì nhạy cảm, làn da tê dại nhưng vẫn cố gắng suy nghĩ xuyên qua màn sương mù trong tâm trí.
"Thở đi, yêu ơi" Geonwoo thì thầm âu yếm, vuốt tóc cậu ra sau rồi tháo chiếc kính bị mờ hơi nước ra, xoay người cậu lại để hôn lên trán. "Có quá sức với em không? Em có muốn dừng lại ở đây không?"
Minhyung lắc đầu, cười yếu ớt. Cậu chớp mắt để xua đi những giọt nước mắt còn vương trên mi rồi nhìn vào mắt Geonwoo. Anh trông thật tuyệt vời, làn da nhợt nhạt ửng hồng xinh đẹp, đôi mắt đen đầy mê hoặc đang nhìn cậu với một chút lo lắng. Điều đó khiến lồng ngực Minhyung thắt lại—ánh mắt của Geonwoo rất có hồn và sự quan tâm cậu thấy trong đó cùng cảm nhận qua những cái chạm đủ để khiến cậu tạm thời không thốt nên lời.
"Cảm giác rất tuyệt...." Minhyung khàn giọng thốt lên sau một giây, mỉm cười khi thấy Geonwoo nhìn cậu chằm chằm với ánh nhìn dang trở nên mãnh liệt. "Cảm giác tuyệt lắm, hyung..."
Geonwoo chỉ nhếch mép cười khi nghe thấy cậu nói thế.
"Em thích cảm giác được lấp đầy này," Minhyung tiếp tục, khép đôi chân đang run rẩy lại. "Hyung không được dừng lại bây giờ đâu, hyung... đã hứa với em rồi. Hôm nay là sinh nhật em mà—"
"Đừng lo... hyung sẽ khiến em đầy ắp cả ngày hôm nay, bé con." Geonwoo cười khẽ, hôn lên trán cậu một lần cuối trước khi bắt đầu dọn dẹp.
Việc dọn dẹp không mất quá nhiều thời gian.
Geonwoo rất tỉ mỉ, anh giúp Minhyung làm sạch trước rồi mới chỉnh đốn lại quần áo và dùng khăn giấy ướt áp lên mặt cậu để giúp cậu hạ nhiệt. Anh bảo cậu ra ngoài trước, và Minhyung phải hít thở sâu vài lần trước khi bước ra ngoài cố gắng đi lại bình thường nhất có thể về phía bàn ăn.
Trớ trêu thay, cậu đến vừa đúng lúc.
Khi cậu ngồi xuống với đôi chân vẫn còn run rẩy, người phục vụ xuất hiện đặt các món phụ lên bàn. , Các mùi hương khiến cậu choáng ngợp trong giây lát—mùi mặn, mùi tỏi, nước dùng cay nồng với thịt đặt bên cạnh, sẵn sàng để cả hai nhúng lẩu. Minhyung cảm ơn người phục vụ, đưa mắt nhìn quanh một lúc, thầm nghĩ về khả năng ai đó có thể biết hoặc nhận ra những gì vừa xảy ra trong nhà vệ sinh nam chỉ vài phút trước.
Geonwoo xuất hiện vài phút sau đó. Thật bất công khi anh trông vẫn điềm tĩnh như vậy. Minhyung thích thú nhận ra sự ửng đỏ trên vành tai anh, cậu lén đưa tay xuống dưới bàn nắm lấy tay anh vuốt ve một cách mềm mại.
"Ngoan nào." Geonwoo thì thầm, bắt đầu nhúng thịt vào nước dùng, cố nén cười. Minhyung chỉ mỉm cười đáp lại, áp bàn tay lên mặt cảm nhận việc cơ thể mình đang từ từ dịu xuống.
Họ không có nhiều thời gian để ăn.
Sự hiện diện của Minhyung đã sớm được mong đợi ở vài nơi khác vậy nhưng tâm trí cậu chỉ tập trung vào Geonwoo, và cảm giác đầy đặn bên trong. Cậu có thể cảm nhận được sức nặng của một ngày dài đang đè nặng trên vai, và khi nhìn Geonwoo gắp vài miếng thịt vào bát của mình, cậu tự hỏi liệu Geonwoo còn kế hoạch gì khác dành cho mình nữa đây...
~~~~~~~~~~~~
Quán fancafe đầu tiên đã nhộn nhịp người ra vào.
Minhyung nhanh chóng hòa mình với không gian ấy. Cậu nở nụ cười tự nhiên chào hỏi người hâm mộ và ngắm nhìn những món đồ trang trí xung quanh. nhận quà với những lời "cảm ơn" nhẹ nhàng, đầy trân trọng biết và tạo dáng khi được yêu cầu. Minhyung thấy hạnh phúc vì được chiều lòng fan, hạnh phúc vì được đáp lại một phần nhỏ tình yêu mà cậu đang được nhận.
Cảm giác thật tốt khi được nhắc nhở về sự ủng hộ mà mình có được.
Sau nhiều năm dưới ánh đèn sân khấu, đôi khi Minhyung vẫn thấy ngạc nhiên trước lượng người ủng hộ mình. Con đường của cậu chưa bao giờ trải hoa hồng, và ngay cả khi chạm đỉnh cao hay tụt xuống cũng chẳng hề dễ dàng. Đã nhiều lần Minhyung phải dừng lại, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, cố gắng tiếp nhận tất cả mọi thứ xung quanh bao gồm tất cả tình yêu và sự tận tâm được đặt vào từng chi tiết nhỏ mà cậu nhận được.
Theo một cách nào đó, điều đó khiến Minhyung vài lần choáng ngợp tự hỏi làm sao mà mọi người có thể yêu cậu một cách mãnh liệt đến thế. Nó chỉ khiến cậu siết chặt những món quà hơn, nụ cười càng thêm rạng rỡ. Dù cơn ho khó chịu và sự nặng nề của cơ thể vẫn bủa vây, anh vẫn "nở hoa" hạnh phúc dưới sự yêu thương ấy.
Staff phải nhắc nhở cậu di chuyển vì còn các dự án khác cần tham dự.
Sau khi chia tay Geonwoo lúc trước, cậu gặp một vài nhân staff để xem qua lịch trình trong ngày. Họ đã sắp xếp một chiếc xe để việc di chuyển thuận tiện hơn. Cậu không thể ở lại một chỗ quá lâu nhưng cũng không thể rời đi quá sớm, vì vậy thời gian cần được quản lý kĩ càng. Khi thời gian trôi qua và Minhyung bắt đầu cảm thấy mệt đi, cậu rất biết ơn vì có những sự giúp từ bên ngoài thế này, đặc biệt là việc xách túi và xếp mọi thứ lên xe.
Quán cafe thứ hai còn nhộn hơn nữa.
Minhyung vui vẻ chụp ảnh bất cứ khi nào có thể, cúi chào và mỉm cười khi cần. Chẳng mấy chốc cậu đã trở lại xe, thở một hơi thật dài. Cậu đã nhờ các staff cho mình nghỉ ngơi một chút trước khi di chuyển đến địa điểm tiếp theo, sự yên tĩnhtrong xe mang lại cảm giác xoa dịu.
Một tiếng "ping" cắt ngang sự tĩnh lặng khiến cậu giật mình. Minhyung không thể ngăn được nụ cười mỉm trên môi khi thấy người nhắn tin cho mình.
'Em ổn chứ?'
'Chân em bủn rủn như thạch rồi... bạn thật độc ác khi bỏ mặc em thế này'
Minhyung nhanh chóng trả lời, không quên thêm vài biểu tượng cảm xúc khóc lóc dễ thương.
Thật là một thử thách khi phải phớt lờ áp lực liên tục của món đồ bên trong cơ thể. Sự cọ xát liên tục của nó vào vách ngăn bên trong giống như một trò trêu chọc không biết khi nào dừng. Khi bị xao nhãng bởi công việc, việc phớt lờ nó dễ dàng hơn. Nhưng trong sự yên tĩnh và kín đáo của chiếc xe, cậu nhận thức cực kỳ rõ rệt áp lực của nó trong người mình, đặc biệt là khi ngồi.
'Em thích mình độc ác với em mà, Minhyungie'
Minhyung cắn môi dưới, cảm thấy mặt nóng bừng khi đọc tin nhắn tiếp theo.
'Không phải sao? Trông em có vẻ rất tận hưởng khi mình thúc mạnh và sâu vào em trong buồng vệ sinh đó mà...'
'Em đang ở nơi công cộng đấy!' Minhyung trả lời rồi bỗng thấy bồn chồn, cậucười bẽn lẽn lo lắng nhìn quanh.
Dù trong xe chỉ có một mình nhưng staff có thể tìm cậu bất cứ lúc nào. Minhyung đã nói với họ rằng mình hơi mệt và cần nghỉ ngơi một chút. Và cậu biết bọn họ sẽ đảm bảo cậu cảm thấy ổn rồi mới ổn đường đến fancafe tiếp theo.
'Em đang ở đâu?'
'Em đang trong xe... nghỉ ngơi một chút'
Minhyung dán mắt vào điện thoại đợi tin nhắn tiếp theo của Geonwoo. Cậu giật bắn mình khi cửa xe đột ngột mở ra, và Minhyung chạm mắt với một chị staff đi cùng.
"Em thấy đỡ hơn chưa, Minhyung-ah? Chị mua cho em ít nước để uống này. Nó thanh nhẹ nên sẽ không làm bụng em khó chịu đâu." Chị nói nhẹ rồi đưa cho cậu chiếc cốc xốp khiến Minhyung vừa thấy ấm áp và bồn chồn. Một phần vì lo lắng về tin nhắn của Geonwoo, một phần từ áp lực của chiếc nút chặn bên trong, và từ ánh mắt lo lắng dịu dàng của chị staff nữa.
"Một chút ạ... Em nghĩ em muốn nghỉ thêm một lát nữa có được không ạ?" Minhyung nói khẽ, đưa chiếc cốc lên gần môi. Mùi vị thật tuyệt vời giúp làm dịu đi những sợi dây thần kinh đang căng thẳng của Minhyung.
"Được chứ. Nhưng các fan đang đợi đấy. Khi nào sẵn sàng thì bảo tụi chị nhé!"
Minhyung gật đầu, trút ra một tiếng thở dài run rẩy. Cánh cửa đóng lại và cậu lại còn một mình. Minhyung đặt chiếc cốc vào giá đỡ, lo lắng liếm môi rồi kiểm tra điện thoại.
'Em có đang một mình không?'
Minhyung không trả lời ngay lập tức vì một làn sóng lo lắng ập đến, cậu không kiềm được mà liếc nhìn xung quanh thêm một lần nữa. Đột nhiên cậu nhận ra mình đang ngồi ở một nơi công cộng, trong một chiếc xe thậm chí không phải của mình và bất cứ ai cũng có thể đi ngang qua bắt gặp cậu ngay luac này.
Ấy vậy mà, điều đó chỉ làm cho ngọn lửa ở sâu bên trong cậu bùng cháy dữ dội hơn.
'Cảm giác tốt mà đúng chứ? Nhưng vẫn chưa đủ, nhỉ?'
Minhyung tiếp tục đọc, vô thức siết chặt hai đùi vào nhau, cảm thấy hơi thở dồn dập hơn.
'Sao em không tự chạm vào mình đi?'
Tin nhắn cuối cùng gửi đến một luồng điện nóng hổi dọc sống lưng, và Minhyung phải mất một giây để bình tĩnh lại. Một cách vô thức, anh bắt đầu cử động để hông tựa vào ghế, khẽ thở gấp trước cảm giác chiếc nút chặn đang trêu đùa bên trong cơ thể nhạy cảm.
'Nếu em bị bắt gặp thì sao?'
Cậu gõ lại với những ngón tay run rẩy, cắn môi dưới chờ đợi.
'Nếu không muốn bị bắt gặp thì... em cần phải nhanh lên'
'Gửi ảnh cho mình nữa.'
Ý nghĩ tự chạm vào mình một cách lộ liễu trong xe với có khả năng bị bắt quả tang khiến hông cậu co giật. Minhyung đã cương cứng một nửa, dương vật cậu ấn vào lớp vải quần jeans một cách đầy kích thích. Với bàn tay run rẩy, Minhyung căn góc má và gửi một bức ảnh vùng hạ bộ cho Geonwoo, nén nụ cười khi Geonwoo nhanh chóng đáp lại bằng một biểu tượng mặt cười đơn giản.
'Nữa đi, cún con. Mình muốn xem nhiều hơn.'
Minhyung kìm xuống tiếng rên rỉ, lại đảo mắt nhìn quanh lần nữa, tim cậu đập mạnh đến mức tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Dường như không có ai ở gần xe, và lớp kính màu tối cho anh vừa đủ sự riêng tư để thở. Tuy không nhiều, nhưng đủ để cậu có thể phục tùng mệnh lệnh của Geonwoo.
Minhyung nhanh chóng kéo khoá quần xuống, lôi "cái đó" của mình ra, cậu đảo mắt quanh lần cuối trước khi tiếng chuông điện thoại phát lên khiến cậu giật mình. Minhyung bắt máy cuộc gọi video mà không do dự, ngay lập tức chạm phải đôi mắt xinh đẹp của Geonwoo trên màn hình.
"Trông em có vẻ lo lắng, nhỉ?" Geonwoo nói khẽ, cười toe toét nhìn Minhyung đang đảo mắt với mình. "Đừng có bướng bỉnh thế."
"Bạn đang bảo em tự làm chuyện đó ở nơi công cộng đấy... bạn không biết xấu hổ à?"
"Em đang cứng rồi, đúng không?"
Minhyung nhìn đi chỗ khác một lúc, cảm thấy mặt nóng bừng lên. Chẳng có lý do gì để giả vờ cả, Geonwoo hiểu cậu quá mà, phải không? Anh có thể đọc thấu cậu như một cuốn sách, và Minhyung biết rất rõ điều đó.
"Nhìn em kìa... giả vờ thẹn thùng trong khi lúc nãy còn rên rỉ ngọt ngào với mình trong buồng vệ sinh..." Geonwoo lẩm bẩm, quan sát cậu kỹ lưỡng, nghiêng đầu nói. Ánh mắt anh mãnh liệt khiến Minhyung cảm thấy mình bị phơi bày. Nó chỉ làm cho sự hưng phấn trong cậu tăng thêm, khiến cậu vô thức cọ xát hai đùi vào nhau, thở dốc cảm nhận chiếc nút chặn.
Geonwoo trông như đang ở trong phòng tắm, ánh sáng mờ ảo và riêng tư. Anh có vẻ hoàn toàn thoải mái, gần như quá thư giãn so với tình huống lúc này. Góc máy khiến xương quai hàm của anh trông sắc sảo hơn, và Minhyung không thể cưỡng lại việc dành một giây để chiêm ngưỡng những đường nét yêu kiều trên khuôn mặt Geonwoo: mũi đẹp, môi mềm mại. Cảnh tượng đó chỉ làm cho ham muốn mạnh mẽ hơn, ngón tay cậu co giật với khao khát được vươn ra để cảm nhận làn da của Geonwoo, để cảm nhận bàn tay của Geonwoo trên cơ thể mình.
Minhyung không thể ngăn được tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra từ môi khi sự tuyệt vọng và khao khát đột ngột xâm chiếm lấy cậu. Cậu muốn anh đến phát điên, nhớ anh da diết. Thật bất công khi cậu không thể có Geonwoo ở ngay đây, ngay lúc này khi cậu cần anh đến thế.
"Em nhớ bạn...." Minhyung nhõng nhẽo, cọ hông vào ghế xe. "Hyung, em nhớ Geonwoo lắm..."
Đôi mắt đẹp của Geonwoo lấp lánh đầy yêu thương, nụ cười nở trên môi anh khiến Minhyung cảm thấy ấm áp và xao xuyến.
"Mình cũng nhớ em" Geonwoo thì thầm, rồi cười rộ lên khi thấy Minhyung tạm thời che mặt đi, quay camera ra chỗ khác. "Đừng có bướng, cún con."
"Bạn lại xấu tính với em rồi—"
"Cho mình xem đi, Minhyungie." Geonwoo ngắt lời khiến Minhyung nhất thời lặng đi.
Vậy là họ thực sự sẽ làm chuyện này.
Nghe lời, Minhyung hạ thấp góc camera, thu lại hình ảnh cậu đang tự cầm lấy dương vật mình thở dốc. Cậu đang rất cứng, và những giọt dịch hưng phấn đã rỉ ra ở đầu khấc. Cảm giác thật kì ảo, cậu thấy mình nhạy cảm và bấp bênh như đang đứng trên bờ vực. Không gian xung quanh chỉ càng làm tăng thêm cảm giác đó, và anh thấy mình càng lúc càng trở nên tuyệt vọng hơn theo từng giây trôi qua.
"Nhìn em kìa, ướt đẫm cả rồi." Geonwoo thì thầm, giọng trầm và đầy mê hoặc tiếp tục chiêm ngưỡng cảnh tượng đó. "Tiếp đi, cún con. Diễn cho mình xem nào... mình biết em thích làm thế mà."
Hơi thở Minhyung nghẹn lại trước những lời của Geonwoo, tông giọng trầm của anh vang lên qua loa điện thoại như một mệnh lệnh. Nó làm cho "cái đó" của Minhyung co giật, và bàn tay lên xuống theo bản năng, các ngón tay siết chặt hơn dương vật mình. Sự trơn trượt của dịch tình giúp mỗi nhịp lên xuống trở nên dễ dàng.
"Hyung—" Minhyung thút thít, cảm thấy đùi mình co giật. Khoái cảm vẫn là chưa đủ, nhưng cảm giác bị theo dõi vàbị bắt gặp chỉ làm tăng thêm kích thích. Minhyung nhanh chóng tăng tốc, hông đưa đẩy theo những chuyển động của bàn tay cùng với tiếng gầm gừ trầm thấp mà Minhyung đang cố gắng kìm lại để không phát ra âm thanh.
"Chậm thôi, Minhyungie..." Geonwoo khàn giọng nói, và Minhyung hướng điện thoại lên trên chạm mắt với Geonwoo. Da anh đỏ bừng và có một giọt mồ hôi đang chậm rãi lăn trên thái dương. Geonwoo rõ ràng cũng đang tự chạm vào mình, và tình hình của anh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Anh liên tục cắn môi để giữ im lặng, những chuyển động của cánh tay tuy chậm rãi nhưng chắc chắn. Chỉ riêng cảnh tượng đó thôi cũng đủ để Minhyung mất kiểm soát, một tiếng thút thít nhỏ vang lên trong cổ họng.
Không mờ tối của chiếc xe giờ đây cảm giác ngày càng ngột ngạt và chật chội. Tiếng rì rì xa xăm của giao thông bên ngoài nhắc Minhyung về tình huống hiện tại vậy mà nỗi sợ bị bắt gặp đang dần bị chôn vùi dưới những lớp khoái cảm.
"Chết tiệt...." Minhyung rên rỉ, cảm nhận cơn cao trào như đang muốn bùng lên. Cậu cử động hông khiến chiếc nút chặn cọ xát đầy đê mê vào vách ngăn, Minhyung không thể ngăn được những âm thanh nhỏ thoát ra khiến cậu càng thêm lo lắng.
"Nhìn em xem... bữa bãi quá đi mất, nhưng cũngn đẹp lắm. Nếu em bị bắt gặp thế này thì sao, Minhyungie? Em không biết xấu hổ sao? Đi lại xung quanh với cơ thể bị lấp đầy bởi nút chặn và đầy các dấu vết trên người... Các fan của em sẽ nghĩ gì đây?"
Minhyung siết chặt lấy dương vật mình khi nghe thấy những lời Geonwoo nói, sự trơn trượt trong lòng bàn tay chỉ càng đẩy cậu đến gần bờ vực hơn. Ánh nhìn của Geonwoo như xuyên thấu, hơi thở của anh cũng nặng nề hơn khi Geonwoo tiến gần hơn về phía camera. Cảnh tượng đôi mắt bỗng tiến tới gần ấy khiến bên trong Minhyung xoắn lại bởi sự pha trộn giữa sự thẹn thùng và nỗi khao khát nguyên thủy.
Sự căng thẳng tích tụ không ngừng, móng tay Minhyung bấm sâu vào ghế da, những nhịp lên xuống của cậu đang nhanh dần. Minhyung không thể kiểm soát mình được nữa, chân run rẩy rồi động tác ngày càng nhanh và mạnh hơn nữa. Cậu lướt ngón tay cái qua đầu khấc nhạy cảm, ấn nhẹ vào đỉnh làm cho hông cậu giật lên như đang đáp lại sự tấn công đột ngột của cơn khoái cảm.
"Làm ơn..." Cậu thở dốc, mắt nhắm nghiền trong giây lát rồi mở to nhìn vào màn hình để chạm mắt Geonwoo. "Làm ơn, cho em ra...."
"Ra đi" Geonwoo khàn giọng nói, tay anh cũng di chuyển nhanh hơn quanh "cái đó" của mình. Âm thanh trơn ướt của sự khoái lạc vang lên mờ nhạt qua loa điện thoại. "Ra đi, cún con."
Mệnh lệnh đó khiến Minhyung thở hổn hển, khoái cảm dâng cao và lấn át tất cả.
Cao trào nhấn chìm anh nhanh chóng, dòng tinh dịch nóng hổi tràn qua những ngón tay một cách dồn dập, bắn tung tóe lên lòng bàn tay và đồ lót. Mùi hương đậm đặc nam tính lấp đầy không gian chật hẹp, cậu anh rùng mình vượt qua cơn phun trào, tiếng rên rỉ vang lên trong không gian xe yên tĩnh.
Geonwoo cũng nhanh chóng bắn ra theo không lâu sau đó.
Minhyung nhìn đôi mắt xinh đẹp của Geonwoo nhắm lại, anh cắn môi dưới bật ra tiếng rên rỉ qua kẽ răng. Geonwoo như một tuyệt tác, làn da trắng trẻo ửng hồng của anh dưới ánh sáng mờ của phòng tắm. Minhyung lại cảm nhận thấy cảm giác đó, cảm giác khao khát được chạm vào anh, được luồn những ngón tay vào mái tóc mềm mại, mượt mà của anh. Minhyung muốn hôn anh, muốn cảm nhận làn da ấm áp của anh áp sát vào da thịt mình.
Ấy thế mà, cậu chỉ có thể đứng nhìn khoái cảm đang dần nuốt chửng lấy anh. Minhyung nhìn anh chăm chú qua đôi mắt lim dim, khao khát được cảm nhận Geonwoo ở khoảng cách thật sát.
Cả hai giữ im lặng trong chốc lát, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
"Em ổn chứ?" Geonwoo hỏi sau một lúc, mỉm cười dịu dàng trước biểu cảm mệt mỏi của Minhyung. Minhyung trông rất thoả mãn, nhưng cậu trông cũng rất bất lực, nhỏ bé. Điều đó khiến anh muốn ôm chặt lấy cậu, bao bọc cậu trong vòng tay mình và không bao giờ buông ra.
"Chân em như thạch vậy..." Minhyung nói khẽ, cậu cười toe toét khi nghe thấy tiếng Geonwoo bật cười. Cậu rên rỉ một tiếng rồi nhẹ nhàng đặt điện thoại lên ghế. "Em làm mình bẩn hết rồi..."
"Em vẫn còn vài nơi nữa phải đi, đúng không?"
"Hai nơi nữa." Minhyung nhẹ lòng khi tìm thấy một gói khăn ướt được nhét sau một chiếc ghế. Cậu nhanh chóng lau sạch đống hỗn độn, nhăn mặt cố gắng lau sạch nhất có thể. May mắn thay không có vết bẩn nào dính vào quần ngoài, nhưng tàn dư vẫn tạo ra cảm giác bết dính hơi khó chịu trên da.
"Hẹn gặp nhau sau nhé, rồi chúng ta cũng đều sẽ về 'nhà' mà."
Minhyung cầm điện thoại lên cười rạng rỡ, vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi ra sau.
"Nôn được gặp bạn quá."
Những chuyến thăm các quán fancafe còn lại trôi qua thật nhanh, nhưng Minhyung vẫn biết ơn vì mình đã vượt qua được. Cậu cảm thấy hơi tiếc vì không thể ghé thăm tất cả nên đã nhanh chóng thông báo lên pop cho các fan và xin lỗi bằng một tin nhắn ngắn gọn.
Sau quán fancafe cuối cùng, cả hai quyết định đi ăn tối trước khi về nhà. Toàn thân Minhyung cảm thấy nặng trĩu và tất cả những gì cậu có thể nghĩ tới bây giờ là cậu đang muốn được đi tắm đến mức nào. Nhưng suy nghĩ được gặp Geonwoo sau một ngày dài giúp Minhyung có thể tiếp tục vượt qua.
Cả hai gặp nhau đi ăn và ngay khi ngồi xuống, cậu đã nhanh chóng luồn tay xuống dưới bàn để siết chặt những ngón tay của Geonwoo. Minhyung không thể nhịn được cười khi thấy vành tai của Geonwoo đỏ ửng và anh đang nhìn cậu với biểu cảm thẹn thùng.
Bữa tối kết thúc khá nhanh, chuyến xe về 'nhà' cảm giác như dài vô tận.
Minhyung thiếp đi trong phần lớn quãng đường, đầu cậu tựa thoải mái lên vai Geonwoo. Những ngón tay dài mềm mại của Geonwoo luồn vào tóc đánh thức cậu dậy rồi họ cùng trao cho nhau những nụ cười yên bình, dịu dàng.
Không quên cảm ơn tài xế, cả hai bước ra khỏi xe rồi cùng cúi chào biết ơn.
"Nhớ uống thuốc nhé." Chú tài xế nhắc nhở cậu trước khi chào tạm biệt, Minhyung cảm thấy lồng ngực mình căng tràn sự ấm áp với lòng biết ơn. Cậu gật đầu cảm ơn lần nữa.
Minhyung ngạc nhiên trước việc mình đã thực sự coi HLE là nhà nhanh đến thế. Cậu đoán nhờ có sự chân thành của các anh chị staff cùng sự tốt bụng của các đồng đội mà điều đó trở nên thật dễ dàng.
Cậu và Geonwoo đan tay vào nhau một cách tự nhiên rồi cùng đi vào ký túc xá, vừa đi vừa trò chuyện về những việc xảy ra hôm nay. Vào trong, cả hai cùng cởi bỏ áo khoác dày rồi cùng thở phào nhẹ nhõm, áp lực của một ngày dài cuối cùng cũng trút khỏi vai. Jaeha-hyung đang về thăm gia đình nên đêm nay ký túc xá hoàn toàn thuộc về họ.
"Đi tắm đi." Geonwoo thầm thì, mỉm cười dịu dàng trước biểu cảm mệt mỏi của Minhyung. "Mình có thứ này cho em, nhưng lát nữa em mới được xem."
"Bạn không thể lấp lửng như thế rồi bảo em đi tắm đi được..." Minhyung nhõng nhẽo, cố gắng rướn người vào chiếc túi mà Geonwoo đang cầm. Minhyung không hề để ý tới nó lúc cả hai trên xe, nhưng giờ đây cơn tò mò của cậu đã bị Geonwoo kích thích.
"Ngoan nào." Geonwoo cười khi thấy Minhyung đang bĩu môi với mình nhưng rồi vẫn giấu chiếc túi ra sau lưng.
So với vẻ bề ngoài Minhyung thực sự có những khía cạnh dễ thương không ngờ tới. Và cậu rõ ràng rất thích dùng nó để làm nũng và trêu chọc Geonwoo, cho đến khi anh phải chịu thua và chiều theo bất cứ thứ gì mà Minhyung muốn.
Nhưng lần này thì không.
"Đáng lẽ bạn nên tắm cùng em." Minhyung nói sau một giây, thở dài. "Được rồi, được rồi... em đi tắm đây."
Geonwoo nhìn Minhyung khuất vào phòng tắm rồi nhanh chóng bắt tay vào việc. Anh mở chiếc bánh kem nhỏ đã mua lúc nãy, nó đơn giản và nhỏ nhắn in hình một chú cún trông rất giống Minhyung với đôi lông mày rậm, nụ cười nhếch mép nhẹ, cặp kính và mái tóc đen.
Đặt chiếc bánh sang một bên, anh bắt đầu sắp xếp vài món quà họ mang về, đặt chúng ngay ngắn trong phòng Minhyung rồi mới về phòng mình tắm qua một lần nữa, cậu thay một chiếc quần nỉ cùng áo phông đơn giản.
Sau một lúc cả hai chạm mặt nhau ở hành lang giữa các phòng. Minhyung trông thật sự kiệt sức như thể cậu có thể lăn ra ngủ ngay tại chỗ, bỗng một cảm giác tội lỗi thắt lại trong lồng ngực Geonwoo. Mặc dù anh biết Minhyung đã rất tận hưởng ngày hôm nay nhưng Geonwoo vẫn không thể xua đi suy nghĩ rằng mình có thể đã ép cậu hơi cậu hơi quá đà.
"Đi nghỉ đi, mình đi lấy quà cho em." Geonwoo vuốt mặt Minhyung một cách dịu dàng, mỉm cười thích thú khi nghe thấy cậu hậm hực.
"Em tưởng việc làm em 'no' là quà của em rồi chứ?"
"Đó chỉ là là một phần nhỏ thôi." Geonwoo gõ nhẹ lên mũi cậu, dẫn cậu về phía phòng mình. Dạo này Minhyung hiếm khi ngủ ở phòng của cậu, đặc biệt là từ khi bị ốm.
Minhyung ngã vật xuống giường với một tiếng rên rỉ, cậu rúc mặt vào gối và ngáp một hơi dài. Geonwoo quay lại ngay lập tức, mang theo chiếc bánh kem nhỏ.
"Chúc mừng sinh nhật em, Minhyungie." Geonwoo cười rạng rỡ, anh thích thú tận hưởng vẻ mặt ngạc nhiên của Minhyung.
Chiếc bánh nhỏ cùng với một cây nến duy nhất đang cháy sáng ở giữa, Geonwoo cầm nó cẩn thận ngồi xuống, đưa nó đến gần mặt Minhyung.
"Bánh cún con cho cún con của mình đấy... Không phải nó rất dễ thương sao?"
"Bạn không cần phải làm thế mà..." Minhyung thẹn thùng, không thể ngăn được nụ cười. Chiếc bánh thật dễ thương, và trông nó nhỏ bé đến nực cười so với hai người bọn họ. "Bạn mua nó khi nào thế?"
"Lúc nãy, khi mình đi làm một vài việc vặt." Geonwoo nở nụ cười dịu dàng với cậu. "Ước đi, Minhyungie."
Minhyung nhắm mắt lại, chắp tay vào nhau. Geonwoo âu yếm nhìn cậu, nhìn thật kĩ đôi mắt xinh đẹp của Minhyung lúc cậu mở mắt sau khi ước xong.
"Em ước xong rồi" Minhyung nói khẽ, mặt cậu đầy vẻ bí mật. Geonwoo nhìn cậu, nghiêng đầu.
"Em ước gì thế?"
"Sao mà nói được chứ? Nói ra nó sẽ không thành hiện thực được đâu."
Nhìn Minhyung thè lưỡi lại với mình khiến Geonwoo cười lớn, anh đặt chiếc bánh nhỏ lên bàn cạnh giường rồi nhào lên giường vật cậu nằm xuống. Cả hai đùa nghịch trên đống chăn màn, mỗi người đều cố gắng hết sức đè đối phương xuống. Cuối cùng Minhyung cũng chịu thua, cậu hụt hơi vì bị Geonwoo lật ngửa ra.
Họ nhìn nhau say đắm trong một vài khoảnh khắc rồi Minhyung rướn người lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi Geonwoo.
"Cảm ơn 'hyung' nhé!"
Nụ cười của Geonwoo lập tức rạng rỡ hơn, anh kéo cậu vào một cái ôm chặt.
Cảm giác cuối cùng cũng được ôm Minhyung vào lòng khiến Geonwoo thoả mãi vô cùng. Minhyung cũng hạnh phúc rúc vào cổ Geonwoo thở dài một hơi, cuối cùng cậu được thư giãn sau một ngày dài.
"Cảm ơn nhé, Geonwoo-ah."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net