Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1.

1.

Ai cũng có một nơi chẳng thể quay về.

Không phải vì khoảng cách địa lý, mà bởi trong tim tồn tại một rào cản không thể vượt qua.

Nơi mà Trịnh Bằng không dám đặt chân trở lại, chính là Vô Tích.

2.

Chuyến lưu diễn đã khép lại từng chặng từ đầu tháng. Đội ngũ chẳng để cậu kịp thở, đã vội bắt tay lên kế hoạch cho thành phố tiếp theo. Vài điểm đến nổi tiếng đã được đưa vào danh sách, chỉ riêng đêm diễn kết màn vẫn chậm chạp chưa thể quyết định.

Có người trong đội đề nghị chọn Vô Tích. Trong phòng họp không ai dám hưởng ứng, tất cả đều lén lút đưa mắt dò xét thái độ của Trịnh Bằng.

Nói thẳng ra, Vô Tích vốn không nằm ở vị trí cao trong danh sách dự bị của tour diễn. Địa điểm trình diễn, giao thông và nhiều yếu tố khác đều được đánh giá thấp hơn đại đa số. Chỉ còn một hạng mục duy nhất vượt trội về cảm xúc.

Chỉ có mục ấy là đạt điểm tuyệt đối.

Bởi nơi đó từng có một mùa hè rực lửa, một khi đã bước vào thì rất khó để rời đi.

Fan thì khỏi phải nói, ngay cả bản thân Trịnh Bằng cũng mang thái độ không rõ ràng với mùa hè ấy. Ngọn gió mùa hè dường như vẫn luôn thổi quanh cậu, chưa từng ngừng lại.

Nhưng gán quá nhiều ý nghĩa cho một nơi thực ra chẳng phải chuyện hay. Dù cậu có chọn hay không, người khác vẫn sẽ đúc kết hành động của cậu thành quan niệm mà họ muốn. Đúng hay sai không quan trọng, vì trên người cậu vẫn sẽ dính những chiếc nhãn mà họ gán, mãi không gỡ xuống được.

Chưa kịp để Trịnh Bằng lên tiếng, quản lý đã bỏ phiếu phản đối trước. Một câu "quy mô địa điểm không phù hợp" liền chặn họng cả phòng.

Cô ta vốn chẳng mấy khi đặt "ông chủ Trịnh" ở vị trí trung tâm. Hai người từ lâu đã như nước với lửa, chỉ vì hợp đồng và dư luận nên không thể làm căng quá mức.

Trịnh Bằng nghe vậy chỉ khẽ ngẩng mắt nhìn sang, ánh mắt mang chút bất mãn, tiện thể gán thêm một đòn cảnh cáo.

Quản lý đoán được tâm tư của cậu, lại còn trúng đến tám chín phần dĩ nhiên cậu tài nào vui nổi.

Cái nhìn kia cũng là một lời cảnh cáo, ý chỉ đừng tự ý quyết định thay cậu, đối với chuyện này cô ta còn chưa đủ tư cách đâu.

Đấu qua đấu lại mấy năm, quản lý nào còn không hiểu rõ ý định đối phương. Cô lại đẩy vấn đề về phía Trịnh Bằng: "Tôi chỉ đề xuất thôi, quyết định cuối cùng vẫn phải nghe Trịnh tổng của chúng ta."

Vấn đề nan giải trở về tay cậu. Nhưng Trịnh Bằng chẳng muốn chiều theo ý cô ta, tiện tay nhét luôn vào túi, cho mọi người nghỉ lễ sớm.

Điều này hoàn toàn trái ngược với câu đối kia, "đầu năm đầu tháng, nói điều hay, tránh điều dữ."

Trước khi ra khỏi cửa, quản lý vẫn không quên châm chọc: "Cậu đừng có bày trò mới đấy nhé. Tôi nói cho cậu biết, chuyện về Vô Tích là không có khả năng. Nghe rõ chưa?"

"Sao lại thế được." Trịnh Bằng hiếm khi giữ nguyên sắc mặt, cười hì hì rút ra một một bao lì xì: "Chúc mừng năm mới."

Quản lý biết trong lời chúc ấy chẳng có chút thành ý. Cô mở bao lì xì ra, bên trong trống không.

"Đây là trò mới, chị à." Trịnh Bằng nhìn vẻ mặt tức giận của cô, càng cười khoái chí.

Lần này thì thật sự là chúc mừng năm mới đấy chị, ít nhất người vui vẫn là tôi.

3.

Quỷ nhát gan.

Điền Lôi trước đây thường hay nói với Trịnh Bằng như vậy.

Rõ ràng đáp án đã ở ngay trước mắt, nhưng cậu luôn bị khó khăn làm chùn bước, chẳng lần nào dám tiến thêm một bước.

Trịnh Bằng không thể quay về Vô Tích, ngoài sự cản trở từ công ty, phần lớn còn vì chính cậu.

Hai tháng không dài, nhưng đủ để thay đổi rất nhiều, thậm chí cả quỹ đạo đời người.

Điền Lôi từng đề nghị quay lại. Dù sao đó cũng là nơi đặt nền móng cho "cây cầu tình yêu" của họ. Ít nhất cũng phải quay về tạ ơn trời đất, cảm ơn thiên thời địa lợi nhân hòa, để sợi dây đỏ của số phận quấn chặt họ với nhau, chẳng thể tách rời.

Tuy nhiên Trịnh Bằng đã phản đối ngay. Bởi Vô Tích mang trọn cảm xúc của cả mùa hè, cái nóng trời đánh ấy đã sớm nhuộm đôi tay cậu thành một chiếc găng tay sô cô la, nhiệt độ ấy sớm đã không còn là nhiệt độ dễ chịu của một thành phố bình thường nữa.

Những góc phố, ngõ nhỏ đều lưu lại bóng dáng hai người. Chỉ cần nhìn thêm một lần, cậu sẽ mãi bồi hồi, chẳng thể thoát ra khỏi cái nơi ấy mà chỉ mãi dậm chân tại chỗ.

Vì thế, vào ngày ấy, cậu đã quay đầu bỏ trốn khỏi thành phố này.

4.

Khi con người ta quá hạnh phúc, thì ta lại dễ sinh ra cảm giác lo được lo mất. Giờ đây Trịnh Bằng đứng từ xa nhìn về những ngày cũ, ký ức từng chuyện một ùa về trong đầu. Cậu không khỏi nghĩ, nếu khi ấy lựa chọn của hai người chỉ cần lệch đi một chút thôi, liệu có còn đi được đến hôm nay?

Có những câu hỏi tốt nhất đừng để tâm nhiều. Vì nghĩ càng lâu, nó sẽ như dằm trong tim, bị đâm đến mức âm ỉ, nhức nhối không ngừng.

Điền Lôi dường như hiểu rõ nhưng vẫn giả vờ ngây ngô, gật đầu nói: "Mùa hè nóng quá. Vậy chúng ta cùng đi vào mùa đông nhé."

Trịnh Bằng bật cười: "Anh tưởng Vô Tích là Tam Á à? Hè nóng đông ấm, dùng làm khu nghỉ dưỡng chắc?"

"Một thành phố lưu giữ nhiều ký ức đến vậy, cũng coi như là ngôi nhà thứ 2 đi." Điền Lôi nửa đùa nửa thật, bắt đầu nói lý với cậu: "Nghĩ nhiều làm gì, tụi mình cứ coi như về nhà thôi. Cái bài hát kia hát thế nào nhỉ? Hãy về nhà, hãy về nhà xem xem~"

Giọng hát vốn chẳng đúng nhịp điệu, không biết lạc về phương nào, vậy mà như nước chảy âm thầm, từng chút một lấp đầy trái tim Trịnh Bằng.

Coi như một chuyến về quê, ghé thăm đất cũ cho ấm lòng. Nghĩ vậy, Trịnh Bằng tự dỗ mình rồi đặt vé ngay ngày đầu kỳ nghỉ.

Đặt chân xuống Vô Tích, điều đầu tiên cậu nghĩ chẳng phải cảnh cũ người xưa, mà là muốn lôi gã phương Bắc kia về đây cho biết thế nào là cái rét miền Nam, thứ rét không ồn ào mà thấm dần vào da thịt, như nước ngấm qua áo mỏng, lâu dần buốt đến tận xương.

Mùa hè nơi đây nóng như lửa đổ, còn mùa đông thì gió ẩm quẩn quanh, lạnh mà không có tuyết, rét mà chẳng thấy sương, đúng là "lạnh không tiếng mà thấu tâm can".

Rời căn phòng ấm, cậu rùng mình trong gió, vội vã gọi xe về khách sạn. Điện thoại rung lên mấy lượt, đều là tin của Thiên Lôi cùng vài biểu tượng đáng thương kèm câu hỏi: "Bé ơi, em đang làm gì thế? Sao không rep anh."

Cậu đoán tên này đã nhỡ cuộc gọi của cậu nên bắt đầu lại bày trò dỗi ngược.

Ngoài đường, tay cậu lạnh cứng như khúc gỗ, bấm điện thoại mấy lần mới gửi được ảnh nhận phòng. Gửi xong lại chột dạ, cậu lén quay về Vô Tích mà không rủ người kia theo, phen này trở lại ắt nghe càu nhàu không ít.

Thế nên cậu xóa đi ảnh phong cảnh, chỉ gửi một tấm tự chụp ở nơi chẳng rõ đầu đuôi.

Vô Tích trong mùa đông chẳng còn vẻ tươi tắn ngày hạ. Trời xám, phố xám, người cũng như chìm trong một màu trầm mặc. Tết sắp đến, đèn lồng đỏ treo dọc phố mà sắc đỏ cũng nhuốm lạnh.

Bản nhạc trong xe chậm rãi vang lên, buồn như gió cuối năm. Cậu theo thói quen mở điện thoại, bên kia vẫn im lặng.

Cuối năm công việc ngổn ngang. Tuy cả hai đều ở Bắc Kinh, tin nhắn qua lại lại như cách nhau mấy tầng sông núi. Người hỏi buổi trưa, kẻ lại đáp khi đêm xuống. Ấy vậy mà giữa bộn bề, vẫn có một sợi dây vô hình nối giữa hai người như "dẫu xa nghìn dặm, lòng chẳng cách gang".

Khúc nhạc theo cậu suốt quãng đường, lời ca như thấm vào tim "trời đất rộng dài vẫn còn nguyên vẹn, người đi muôn nẻo vẫn nhớ mãi một phương."

Chỉ hai giờ sau khi về lại thành phố đầy kỷ niệm, nơi từng có ngọt ngào, cũng lắm điều dang dở, Trịnh Bằng đã thấy lòng mình muốn lần theo sợi dây ấy mà mò trở về.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net