[s]eggtra
1.
Lý Nhuế Xán không ngờ dục vọng chiếm hữu của Triệu Lễ Kiệt lại lớn đến thế.
Nhớ lại cách đây không lâu, việc đứng đợi anh ở cổng khu chung cư chỉ là thao tác cơ bản. Giờ đây sói con đã hiện nguyên hình, hễ rảnh rỗi là y như rằng tự lái xe đến chỗ làm đón anh, hộ tống về tận nhà không trượt phát nào. Pheromone ngày nào cũng phải bổ sung một lần, trên người chi chít những dấu vết. Đã thế Triệu Lễ Kiệt vẫn không thỏa mãn, ngày nào cũng đòi hôn hôn ôm ôm. Một giây trước còn là tinh anh giới kinh doanh đóng bộ vest phẳng phiu, tác phong sấm rền gió cuốn, bàn bạc những dự án hàng trăm triệu trong cuộc họp trực tuyến; giây tiếp theo vứt phăng áo khoác là lập tức sán lại dính lấy anh, vòng tay ôm eo Lý Nhuế Xán mà cắn mút vành tai anh. Nếu Lý Nhuế Xán đang bận việc gì đó mà vô tình gạt tay Triệu Lễ Kiệt ra, thì lát sau chắc chắn sẽ bắt gặp một con chó bự im thin thít trốn vào một góc cắm mặt làm việc. Lý Nhuế Xán đi tới hỏi làm sao thế, Triệu Lễ Kiệt ngẩng đầu lên với vẻ mặt đáng thương hề hề: "Vợ ơi, em thực sự rất yêu anh mà."
A, phiền quá đi mất. Đối tượng bám người quá thì phải làm sao? Online chờ gấp.
Lý Nhuế Xán cảm thấy mình sắp bị pheromone của Triệu Lễ Kiệt ướp cho ngấm gia vị luôn rồi. Đã đánh dấu hoàn toàn rồi, sao còn không yên tâm về anh đến thế chứ? Thỉnh thoảng nhớ lại chuyện này Lý Nhuế Xán vẫn thấy hơi bực mình, nhưng mỗi lần định nói chuyện rõ ràng với Triệu Lễ Kiệt thì lại bị đôi mắt cún con ướt sũng của cậu đánh bại. Lời chưa kịp thốt ra thì bàn tay đã tự động vuốt ve đỉnh đầu cậu, thế là những cơ hội phản kháng tiếp theo của anh cũng tan thành mây khói.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sinh nhật Lý Huyền Quân sắp đến rồi. Bình thường anh có thể đóng cửa trái tim làm một Omega ngoan ngoãn hiền thục ngày hai buổi đi làm rồi về nhà, nhưng sinh nhật bạn chí cốt thì không thể không đến góp mặt được. Lý Nhuế Xán đang vò tóc suy nghĩ xem nên mở lời thế nào, thì Triệu Lễ Kiệt đã lên tiếng trước. Cậu tràn đầy áy náy nói rằng mình lại phải đi công tác, bảo Lý Nhuế Xán ở nhà tự chăm sóc bản thân, cậu sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.
Lý Nhuế Xán thở phào nhẹ nhõm trong lòng, may quá khỏi cần phải xin phép, lại còn có thể nhân cơ hội này xõa một bữa.
Miệng thì bảo đi xõa, nhưng hành động lại rất ngoan ngoãn tự xịt thuốc khử mùi pheromone. Anh cầm một cốc trà hoa cúc bạc hà thong thả đủng đỉnh bước vào nhà hàng, khiến Lý Huyễn Quân nhìn mà trợn mắt há mồm.
"Cái mẹ gì đây? Xa nhau ba ngày phải nhìn bằng con mắt khác à? Sao tôi lại không nhận ra cậu nữa rồi mibugi."
Lý Nhuế Xán đấm cho cậu ta một cú: "Lượn đi."
Lý Huyễn Quân sáp lại nháy mắt ra hiệu: "Tôi còn tưởng cậu không đến được. Sao đây? Alpha nhà cậu chịu thả người rồi à?"
"Cái gì mà chịu thả người!" Lý Nhuế Xán đột ngột cao giọng như bị dẫm phải đuôi hồ ly, ngay sau đó lại hạ nhỏ giọng xuống, ngón tay gõ gõ lên đỉnh đầu: "Muốn đến thì đến thôi."
"OK OK." Lý Huyễn Quân phải đứng dậy đi tiếp đón những người bạn khác, trước khi nhấc mông lên còn không quên rót đầy cho Lý Nhuế Xán một ly, "Thế thì hôm nay không hầu rượu bố mày cho đã đời là không được đâu đấy."
Lý Nhuế Xán vốn dĩ cũng không định khắt khe với bản thân. Triệu Lễ Kiệt mới đi được hơn một ngày, trên WeChat bảo nhanh nhất cũng phải ngày mai mới về được. Đêm tự do, hiện tại chính là thời điểm tuyệt vời nhất để tận hưởng.
Lý Huyễn Quân đúng là một kẻ tàn nhẫn, từ nhà hàng đến vũ trường, Vodka, Whiskey, Brandy hết chai này đến chai khác cứ thế nốc. Vì đã pha với đủ loại nước ép hoa quả nên mùi rượu không nồng, lại thêm bầu không khí cuồng hoan hỗn loạn, Lý Nhuế Xán không biết tự lúc nào cũng uống kha khá. Vốn rất tự tin vào tửu lượng của mình, ai ngờ đến lúc tàn tiệc thì hơi men mới bắt đầu bốc lên. Những luồng ánh sáng trước mắt nhảy múa thành vòng tròn, Lý Nhuế Xán vừa đứng dậy suýt chút nữa thì ngã nhào, nhận điện thoại tự nhiên cũng chẳng hiểu mình đang lải nhải cái gì.
Khách khứa lần lượt ra về, cuối cùng chỉ còn lại hai kẻ nửa tỉnh nửa say tựa vào ghế sô pha ngoài sảnh. Lý Huyễn Quân hỏi Lý Nhuế Xán về bằng cách nào, Lý Nhuế Xán lơ mơ móc điện thoại ra chuẩn bị gọi xe thì một bóng đen đột nhiên bao trùm xuống. Lý Nhuế Xán chưa kịp nhìn rõ đôi giày da trước mặt, mùi gỗ mun quen thuộc không thể quen thuộc hơn đã xộc thẳng vào khoang mũi.
"Lý Nhuế Xán."
Là giọng nói không thể phân biệt được cảm xúc của Triệu Lễ Kiệt.
2.
Lý Nhuế Xán tỉnh rượu được ba phần, bị dìu vào ghế phụ để gió thổi qua, lại tỉnh thêm ba phần nữa.
Nhưng anh không dám quay đầu nhìn Triệu Lễ Kiệt lấy một cái.
Dứt khoát nhắm mắt giả vờ say, Triệu Lễ Kiệt cũng mặc kệ anh. Cậu đưa tay che trên trần xe bảo vệ anh bước xuống, rồi nửa ôm nửa bế đưa anh vào tận giường trong phòng ngủ. Thấy Lý Nhuế Xán không nhúc nhích, Triệu Lễ Kiệt giúp anh cởi áo khoác, chiếc áo thun bó sát người cũng sắp bị lột qua đầu, Lý Nhuế Xán cuối cùng không nhịn được phải ra tay ngăn cản: "...Để anh tự làm."
Triệu Lễ Kiệt khựng lại, liếc xéo anh một cái rồi bước ra khỏi phòng.
Lý Nhuế Xán biết mùi trên người mình bây giờ ngửi không hay ho cho lắm. Vì đã xịt thuốc khử mùi nên anh không dán miếng dán ức chế. Nhưng ở ngoài lâu, môi trường lại phức tạp, trên người không tránh khỏi bị bám đủ loại pheromone tạp nham, quyện lẫn với mùi rượu anh đào ngọt ngào do phản ứng căng thẳng của chính anh, kết hợp thêm khuôn mặt ửng đỏ vì say, trông anh hệt như một con mèo vừa ăn vụng về.
Lý Nhuế Xán kéo cổ áo lên ngửi ngửi, mùi khói dầu và mùi rượu xộc thẳng vào mặt, đến chính anh còn ghét bỏ mà trề môi, lại càng không mặt mũi nào để Triệu Lễ Kiệt làm thay.
Haiz, Kiệt Kiệt chắc chắn lại giận rồi.
Lý Nhuế Xán tự tắm rửa cho mình thơm tho sạch sẽ, cố tình thay một bộ đồ ngủ mới tinh nằm lên giường, định bụng đợi Triệu Lễ Kiệt lên sẽ giải thích tử tế với cậu, làm nũng một chút, nhận sai một chút, chẳng phải Triệu Lễ Kiệt thích nhất chiêu này sao. Thế nhưng đợi mãi đợi mãi, đợi đến lúc hai mí mắt đánh nhau, cửa phòng vẫn không có chút động tĩnh nào.
Lý Nhuế Xán không nhớ mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Mãi cho đến khi mặt trời lên cao ngày hôm sau, Lý Nhuế Xán lơ mơ tỉnh dậy, gối và chăn bên cạnh hoàn toàn không có dấu vết có người nằm qua.
Đầu vẫn còn đau âm ỉ, nhưng anh không đoái hoài được nhiều thế nữa, hoảng hốt lao ra khỏi cửa phòng ngủ. Canh giải rượu vẫn còn ấm trong bình giữ nhiệt trong suốt trên bàn ăn trông vô cùng bắt mắt. Bước thêm vài bước, âm thanh gõ bàn phím và click chuột lạch cạch lọt ra từ khe cửa phòng làm việc khép hờ truyền vào tai Lý Nhuế Xán.
Lý Nhuế Xán thở phào nhẹ nhõm, ít nhất Triệu Lễ Kiệt vẫn còn ở nhà. Tay anh đặt lên tay nắm cửa, siết chặt lại rồi lại buông ra.
Bảo không tủi thân là nói dối. Ngoại trừ những lúc đi công tác, Triệu Lễ Kiệt đã bao giờ để anh ngủ một mình đâu. Tuy nhiên Lý Nhuế Xán vẫn giữ được một cái đầu tỉnh táo, anh rất biết cách làm thế nào để nắm thóp cái tên nhóc đang làm bộ làm tịch tỏ ra hung dữ này.
Chỉnh trang xong xuôi, anh khoác thêm một chiếc áo sơ mi của Triệu Lễ Kiệt, vạt áo vừa vặn che khuất gốc đùi. Lý Nhuế Xán kiễng chân, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng làm việc ra.
Triệu Lễ Kiệt làm như không nghe thấy tiếng động, bày ra một dáng vẻ "đang bận, đừng gọi". Lý Nhuế Xán chẳng thèm quan tâm nhiều như vậy, cứ thế thong dong bước đến bên cạnh Triệu Lễ Kiệt. Triệu Lễ Kiệt hờ hững nhướng mắt lên: "Anh đến làm g..."
Cảnh tượng trước mắt khiến cậu không thể nói trọn câu.
3.
Cơn hờn dỗi của Triệu Lễ Kiệt thực ra đã tự tiêu hóa gần hết rồi. Tối qua cậu chỉ muốn "chiến tranh lạnh" với Lý Nhuế Xán một chút thôi, chứ trong lòng thằng nhóc con ấy đã sớm muốn ôm chầm lấy người vợ thơm phức mà cọ xát điên cuồng rồi. Không ngờ cái giá của việc về nhà sớm lại đến nhanh như vậy, một đống báo cáo đổ sập xuống đầu, CFO cũng trở thành kẻ làm thêm giờ sấp mặt.
Lý Nhuế Xán uống rượu, đáng lẽ phải được nghỉ ngơi đàng hoàng. Thế nên Triệu Lễ Kiệt đành ngủ tạm trong phòng làm việc một đêm, vừa tiện xử lý công việc, vừa không làm phiền đến Lý Nhuế Xán.
Vậy nên ai có thể nói cho cậu biết tình hình hiện tại là thế nào không?
Lý Nhuế Xán, người vợ bé bỏng yêu dấu của cậu, đang mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc của cậu, chỉ cài đúng một cái cúc ở giữa. Cổ áo mở phanh ra bày biện cảnh xuân mơn mởn. Hai núm vú đỏ au đang run rẩy dựng đứng, bên trên kẹp hai chiếc kẹp ngực màu đen tinh xảo, tạo nên sự tương phản thị giác cực kỳ mãnh liệt với làn da trắng nõn nà.
Triệu Lễ Kiệt lập tức cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hận không thể cắn ngay một miếng, tháo cái kẹp đáng ghét kia vứt thẳng ra ngoài cửa sổ cho khuất mắt.
Mượn góc độ xoay người của Triệu Lễ Kiệt, Lý Nhuế Xán đặt tay lên lưng ghế, giam Triệu Lễ Kiệt vào khoảng trống giữa anh và chiếc ghế xoay. Vạt áo theo đó mà xếch lên, ánh mắt không thể kiểm soát của Triệu Lễ Kiệt rất dễ dàng liếc thấy những vết đỏ mờ ám ở mặt trong đùi Lý Nhuế Xán, là dấu vết cậu để lại trước khi đi công tác.
Nhìn lên trên chút nữa... là thứ tính khí đang thoắt ẩn thoắt hiện trong trạng thái nửa cương của Lý Nhuế Xán.
"Ca ca..." Nhịp thở của Triệu Lễ Kiệt trở nên hỗn loạn, bàn tay to lớn mang tính thăm dò ôm lấy vòng eo Lý Nhuế Xán. Không ngờ Lý Nhuế Xán lại hất tay cậu ra, như một con hồ ly vừa bắt được mồi mà nháy mắt với cậu một cái, kéo tuột chiếc quần mặc ở nhà rộng thùng thình của Triệu Lễ Kiệt xuống, rồi vùi đầu vào giữa hai chân cậu.
Lý Nhuế Xán chỉ ngậm được phân nửa, khoang miệng đã bị nong căng cứng vẫn còn dư lại một đoạn không nuốt nổi. Anh vươn tay ra bao bọc lấy phần gốc còn lại, cảm nhận dương vật của Triệu Lễ Kiệt lại trướng to thêm hai vòng ngay trong miệng mình.
Triệu Lễ Kiệt hít sâu một hơi, dùng sức nắm chặt lấy tay vịn ghế, gân xanh nổi hằn trên mu bàn tay. Đôi mắt hơi ửng đỏ dán chặt vào từng hành động của người đang ngậm lấy mình bên dưới, lúc này cậu mới để ý thấy phía sau Lý Nhuế Xán đang lòi ra một cái đuôi lông xù.
Chỉ mới tưởng tượng ra cảnh Lý Nhuế Xán tự mình bôi trơn, tự mình nong rộng, rồi tự mình nhét cái đuôi đó vào lỗ hậu, Triệu Lễ Kiệt đã cảm thấy đỉnh đầu như bốc hỏa, huống hồ gì đây lại là cảnh tượng đang diễn ra ngay trước mắt. Cơ thể của Omega vốn dĩ đã có sức hấp dẫn chí mạng đối với Alpha, Triệu Lễ Kiệt lại chưa từng chứng kiến trò chơi dâm đãng thế này bao giờ, suýt chút nữa thì mất sạch lý trí ngay tại chỗ.
Cậu định xốc Lý Nhuế Xán lên, giọng khàn đặc nhận thua: "Ca ca... Em chịu không nổi nữa rồi..."
Mưu kế nhỏ của Lý Nhuế Xán coi như đã thành công một nửa, cuối cùng anh cũng chịu buông tha cho Triệu Lễ Kiệt một chút. Đầu lưỡi quét qua đường rãnh nhạy cảm nhất ở giữa thân dương vật, quyến luyến rút ra ngoài, cuối cùng còn tặng thêm một nụ hôn tạm biệt ngay trên đỉnh quy đầu. Lý Nhuế Xán nhổm dậy ngồi vắt vẻo trên đùi Triệu Lễ Kiệt, mặc kệ nước bọt dính dấp nhoe nhoét đầy cằm, anh mổ trước một cái lên môi Triệu Lễ Kiệt: "Vậy Kiệt Kiệt đã biết sai chưa?"
Cái giờ phút này rồi còn phân biệt ai đúng ai sai cái mẹ gì nữa! Triệu Lễ Kiệt gào thét trong câm lặng. Sự bình tĩnh và khả năng phán đoán đã sớm bay biến lên chín tầng mây rồi.
Cậu vồ vập hôn lấy môi Lý Nhuế Xán, giọng nói theo bậc thang mà đi xuống: "...Em sai rồi vợ ơi."
4.
Một chiếc đuôi dài màu xám loang màu mượt mà rủ xuống giữa rãnh mông của Lý Nhuế Xán. Khi Triệu Lễ Kiệt bóp lấy hai cánh mông của Lý Nhuế Xán, thế mà cậu vẫn còn có thể phân tâm suy nghĩ xem nó và thứ trên ngực Lý Nhuế Xán có phải cùng một bộ hay không.
Lồng ngực Lý Nhuế Xán căng phồng, mang dáng vẻ mặc người hái lượm. Triệu Lễ Kiệt cung kính không bằng tuân mệnh, hôn dọc từng tấc trên khuôn ngực trần của Lý Nhuế Xán, mút một ngụm, cắn một cái, trồng thêm những dấu dâu tây mới đè lên những vết cũ đã phai màu.
Nhưng cậu lại cố tình không thèm sủng ái hai núm vú đang vểnh lên vì bị kẹp chặt. Hơi thở nóng rực phả thẳng vào đó khiến Lý Nhuế Xán rên rỉ khó nhịn, định đưa tay tháo kẹp ra. Nhưng lúc này Triệu Lễ Kiệt lại đâm ra không vội nữa, cậu tóm lấy tay Lý Nhuế Xán, hôn lướt qua từng đầu ngón tay một.
"Bảo bối, đợi một lát."
Triệu Lễ Kiệt làm ra vẻ tò mò móc lấy cục bông trang trí trên chiếc kẹp, mang theo ý đồ xấu xa mà giật mạnh ra ngoài, vừa đánh giá vừa hỏi: "Đây là hồ ly mini sao?"
Lý Nhuế Xán đang thở dốc từng hơi ngắn ngủi. Chiếc kẹp dường như đã kẹp chặt lấy dây thần kinh khoái cảm của anh, kéo căng một cách sắc bén bên trong cơ thể, giống như dây đàn vậy, không thể chạm vào, vừa chạm vào là sẽ phát ra những nốt nhạc mãnh liệt, trầm bổng du dương ngâm nga bật ra từ kẽ răng anh.
Anh gật đầu loạn xạ, cắn loạn lên cổ Triệu Lễ Kiệt. Tuyến thể của Alpha nằm ngay trước mắt, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng ngày càng nồng đậm đã xoa dịu Lý Nhuế Xán. Anh đu bám lấy vai Triệu Lễ Kiệt, tham lam muốn hút lấy nhiều hơn nữa.
Giống hệt như một bắp củi mục, trôi dạt trong bến cảng được xây đắp bằng pheromone của Triệu Lễ Kiệt.
Nhưng dường như có chỗ nào đó không ổn lắm...
"Ca ca, anh chảy nước rồi." Khóe miệng và ánh mắt Triệu Lễ Kiệt đều ngập ý cười, liếc nhìn chiếc quần bị cởi ra một nửa đã bị Lý Nhuế Xán làm cho ướt sũng.
Bàn tay to lớn mò xuống huyệt động phía sau, ấn ấn một vòng quanh nếp gấp cửa huyệt, rồi lại sờ sờ vào phần nhỏ của chiếc nút cắm hậu môn lòi ra ngoài: "Làm sao đây, đuôi hồ ly sắp bị dâm thủy làm ướt sũng rồi."
Lý Nhuế Xán đấm Triệu Lễ Kiệt một cái, tức tối kéo giãn khoảng cách: "Có làm không thì bảo, Triệu Lễ Kiệt."
Triệu Lễ Kiệt nịnh nọt ôm eo Lý Nhuế Xán kéo lại, cúi đầu ra hiệu cho anh nhìn thứ vật cứng ngắc vẫn luôn vểnh cao, đỉnh quy đầu đang rỉ ra tinh dịch trong suốt của mình: "Em đã nứng đến mức này rồi mà ca ca..."
Lý Nhuế Xán quỳ hai đầu gối sang hai bên hông Triệu Lễ Kiệt, chổng cao mông lên, mất kiên nhẫn giục giã: "Thế thì rút nó ra đi."
Triệu Lễ Kiệt lập tức thuận nước đẩy thuyền, chậm rãi kéo cái đuôi ra ngoài. Món đồ chơi bằng bạc hình nêm khi hoàn toàn tách khỏi đường ruột phát ra một tiếng "bóp" dâm mĩ. Nhưng chưa đợi dâm thủy từ đó tuôn ra nhiều hơn, Triệu Lễ Kiệt đã lập tức đổi thành gậy thịt thô to của mình đâm vào bịt kín lại. Kẹp ngực cũng được gỡ bỏ, Triệu Lễ Kiệt cuối cùng cũng thỏa mãn nguyện vọng của Lý Nhuế Xán, ngậm lấy núm vú anh mà bú mút.
Dây thần kinh khoái cảm được đả thông, Lý Nhuế Xán rên rỉ thỏa mãn, ưỡn ngực chủ động dâng hiến vào miệng Triệu Lễ Kiệt. Nhưng anh vẫn chưa quên nhiệm vụ của mình, đứt quãng nói lý lẽ: "Sau này... sau này có thể đừng... quản anh chặt như thế nữa được không... a chỗ đó, chỗ đó không được..."
Đầu khấc của Triệu Lễ Kiệt vừa cọ qua cửa khoang sinh sản của Lý Nhuế Xán. Dù không phải trong kỳ phát tình nên cửa khoang vẫn chưa mở, nhưng cảm giác sung sướng râm ran do bị Alpha kích thích vẫn là ở mức độ hủy diệt.
Triệu Lễ Kiệt nhếch mép cười tà, tiếp tục thúc vào khoang sinh sản mà mài cọ, mang đến cho Lý Nhuế Xán một loại ảo giác rằng cậu sẽ bất chấp tất cả mà đâm lút cán vào trong.
"Được thôi." Triệu Lễ Kiệt cắn lên phần gáy của Lý Nhuế Xán, "Vậy thì dùng một con hồ ly nhỏ để trao đổi nhé."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net