1
"Wangho à! Cứu tao với..."
"Gì cơ? Siwoo, mày đang ở đâu?"
"Tao vừa nhắn vị trí nhà hàng cho mày rồi. Đến đón tao đi!"
"Để tao thay đồ đã. Không phải mày nói tiền bối công ty muốn giới thiệu đối tượng cho mày sao? Sao lại thế này?"
"Ừ, vừa gặp xong. Mày phải đến cứu tao nhanh lên!"
"Người đó có vấn đề à? Là kẻ thù? Hay biến thái?"
"Cả hai."
"Thế sao ban đầu mày lại đồng ý gặp? Không phải mày toàn đưa ra mấy điều kiện khó như lên trời à?"
"Điều kiện của tao có thay đổi đâu... Vấn đề là người đó thật sự đáp ứng hết."
"Hả? Ý mày là sao?"
Giọng nói phải hay, nghe lâu không chán.
Phải sẵn sàng chơi game cùng mình.
Không chấp nhận yêu xa.
Vai phải rộng, như vậy mới có cảm giác an toàn.
Ngoại hình sạch sẽ, nhìn thuận mắt, đeo kính thì hợp.
Có thể cao hơn tớ một chút, nhưng không được quá cao.
Phải có sự nghiệp nhất định, không thể để tớ nuôi.
Tính tình ổn định, không phải nói hai câu đã muốn gây gổ.
Phải thông minh, chu đáo, dễ hòa hợp, có chủ đề chung...
Son Siwoo lẩm nhẩm đếm nhanh từng điều kiện, nhưng càng nói về sau lại đột nhiên im bặt. Ở đầu dây bên kia, Han Wangho vốn đã hồi hộp cũng theo đó mà căng thẳng.
"Alo? Alo? Son Siwoo, mày ổn chứ?"
"...Mày cũng quen cậu ta."
"Cái gì? Này, nói cho rõ ràng đi chứ? Nói nửa vời thế là sao?"
"...Park Dohyeon. Cậu ta về rồi."
Ở đầu dây bên kia, Han Wangho khựng lại một nhịp thở. Bàn tay đang xỏ áo khoác cũng dừng giữa chừng. Trong lòng không khỏi cảm thán số phận đúng là thích trêu người. Nhưng đồng thời, thần kinh vốn căng như dây đàn của cậu cũng lập tức thả lỏng.
Nếu là Dohyeon... thì thật ra cũng không hẳn là chuyện xấu. Ít nhất có thể đảm bảo Son Siwoo sẽ an toàn. Ngoài chút ngượng ngùng ra, chắc chắn sẽ không bị tổn thương gì... miễn là cậu ta chịu nói chuyện tử tế.
"Wow... tiền bối của mày đúng là lợi hại thật."
"Tao cũng không ngờ luôn... Wangho à, mày đang trên đường rồi đúng không?"
"Tự nhiên tao không muốn ra ngoài nữa."
"Gì cơ? Này! Mày đùa cái gì-"
"Nếu Dohyeon đã về, mà vòng bạn bè của chúng ta cũng chỉ có vậy, gặp nhau chỉ là chuyện sớm muộn thôi."
"Mày có ý gì?"
"Ý tao là, ăn một bữa cơm thôi mà, có gì đâu. Son Siwoo, mày cứ ăn đi! ^^"
Điện thoại bị cúp cái rụp. Son Siwoo tức đến mức gọi lại mấy lần đều bị Han Wangho từ chối. Anh còn định gọi cho người khác cầu cứu, nhưng đã trốn trong nhà vệ sinh quá lâu, tiền bối lo lắng cũng đi tìm rồi. Bất đắc dĩ, Son Siwoo chỉ đành gượng cười, cùng tiền bối quay lại bàn ăn.
"Siwoo, Alpha này không tệ chứ?"
"À... ừm... cũng không tệ... Tiền bối quen cậu ta thế nào vậy?"
"Năm ngoái chẳng phải tôi đi công tác xử lý một dự án ở Trung Quốc sao? Là dự án của công ty họ. Khi đó những người Hàn Quốc ít ỏi trong công ty họ đều được gọi đến tiếp đón, tôi quen cậu ta từ lúc ấy."
"Ra vậy..."
"Khi đó cậu ta có nói với tôi là vài năm tới sẽ về Hàn Quốc. Hai tuần trước nghe tin cậu ta về nước và được thăng chức, sau này cũng sẽ không bị điều đi nữa. Tôi hẹn cậu ta ăn cơm, nói chuyện một lúc thì chợt nhớ đến danh sách điều kiện khắt khe của cậu..."
Trở lại phòng riêng nhỏ, Park Dohyeon đang ngồi một mình bên bàn ngẩng đầu nhìn hai người cuối cùng cũng quay lại. Cậu không lướt điện thoại, ngay cả bát đang cầm trên tay cũng đã đặt xuống bàn, đũa đặt ngay ngắn trên gác đũa, cứ thế lặng lẽ chờ bên một bàn đầy món ăn.
Trong khoảnh khắc, Son Siwoo thấy hơi áy náy. Nhưng còn chưa kịp mở lời, tiền bối nhiệt tình đã chủ động giải thích rằng ông chỉ nhận điện thoại công việc nên bị chậm trễ. Park Dohyeon lịch sự mỉm cười gật đầu tỏ ý hiểu, nhưng ánh mắt lại dính chặt trên người Son Siwoo.
Tiền bối thấy thái độ đó của Park Dohyeon với Son Siwoo thì cho rằng hai người rõ ràng có cơ hội, liền tùy tiện tìm cớ rời đi, để họ tự nói chuyện. Trước khi đi còn kéo Park Dohyeon ra ngoài, dặn nhớ đưa Son Siwoo về nhà cẩn thận. Đến khi nhận được lời đảm bảo hết lần này đến lần khác, ông mới yên tâm quay vào phòng chào tạm biệt.
Cửa phòng đóng sầm lại, để lại vài phút im lặng đến nghẹt thở.
"Lâu rồi không gặp."
"Cậu gấp gáp về nước chỉ để đi xem mắt thế này à?"
Có người mở lời để hàn huyên, có người mở lời lại để kiếm chuyện.
Trong ánh mắt Park Dohyeon nhìn Son Siwoo như viết rõ "Sao anh vẫn thế...". Ánh mắt đã lâu không gặp ấy khiến Son Siwoo trợn trắng mắt, chỉ cảm thấy bao nhiêu năm trôi qua rồi mà Dohyeon vẫn thích giả vờ như thế.
"Siwoo hyung, anh đừng oan cho em. Là tiền bối chủ động mời em. Ông ấy nói có một hậu bối Omega thân thiết, điều kiện tốt mà độc thân nhiều năm, cảm thấy khá hợp với em, muốn em thử nói chuyện xem."
"Tiền bối bảo đến là đến? Dohyeon, cậu đây là gặp ai cũng được à? Không cần hỏi tên với điều kiện luôn sao?"
"Đúng là em không hỏi tên, nhưng có hỏi điều kiện. Phần điều kiện... chắc là anh mới là người nên giải thích chứ, Siwoo hyung?"
"Đưa ra điều kiện là quyền của tôi, liên quan gì đến cậu?"
Bên ngoài, Son Siwoo nghiến răng cười, nhưng trong lòng gào thét điên cuồng. Xem ra đã đến lúc phải nâng tiêu chuẩn chọn bạn đời lên cao hơn nữa rồi. Còn chuyện "lấy điều kiện của chồng cũ làm tiêu chuẩn xem mắt mới" - cái chuyện nực cười đó, Son Siwoo tuyệt đối không thừa nhận là lỗi của mình. Tất cả đều là lỗi của Dohyeon tự ý chạy về nước.
Dohyeon bình thản nhìn Son Siwoo một lúc, rồi dời mắt, cầm chiếc ly trống bên tay anh, rót đầy một ly nước ngọt.
"Ăn trước đi. Canh gà hầm sâm ở đây ngon lắm, để nguội thì không ngon đâu."
"Không được giành đùi với tôi! Nhìn ngon quá..."
"Ừ. Anh múc trước đi."
Dù đối tượng xem mắt này nhất định phải từ chối, nhưng cơm vẫn phải ăn.
Son Siwoo yên tâm gắp trước một chiếc đùi gà, múc một bát canh, rồi mới đưa đũa gắp chung và muỗng cho Park Dohyeon. Cậu nhận lấy rất tự nhiên. Việc đầu tiên sau khi cầm đũa chung là tách nốt chiếc đùi còn lại, đặt vào một cái bát sạch bên cạnh rồi đẩy sang trước mặt Son Siwoo.
Đợi nuốt xong miếng thịt trong miệng, Son Siwoo mới nói cảm ơn. Nhưng nhịn được vài giây lại không kìm nổi lẩm bẩm, bảo rằng đáng lẽ nên đợi đến lúc ăn hẵng tách, tách sớm như vậy dễ bị nguội. Park Dohyeon không nói gì, chỉ kéo bát đựng đùi gà về phía mình, chan thêm một ít canh nóng vào, rồi lại đẩy trả về cho Son Siwoo.
Trong sự cẩn trọng và cố gắng của cả Park Dohyeon lẫn Son Siwoo, hai người gượng gạo trao đổi vài câu về cuộc sống và công việc hai năm qua. Bữa ăn coi như cũng no nê, thỏa mãn.
Họ nói sẽ tự trả phần của mình, nhưng đến quầy mới phát hiện tiền bối đã thanh toán hết. Vì vậy, cả hai cùng lên xe của Park Dohyeon.
Sự im lặng trong xe chỉ bị phá vỡ khi xe dừng dưới nhà Son Siwoo.
Không ai muốn thừa nhận tim mình đang đập nhanh đến mức đáng sợ.
"Son Siwoo, anh có thể bỏ chặn em không?"
"Không."
"Tại sao?"
"Chúng ta còn cần liên lạc lại sao?"
Suốt cả buổi tối vẫn luôn bình tĩnh, vậy mà khi nghe câu đó, Park Dohyeon lại đột ngột rối loạn nhịp thở. Pheromone mang theo cảm giác áp bức bất ngờ lan tràn trong khoang xe, khiến tim Son Siwoo thắt lại.
Thật ra ngay khi nói ra, Son Siwoo đã biết câu đó không nên nói. Nhưng nước đổ khó hốt lại, anh chỉ có thể cắn răng thu dọn tàn cuộc. Son Siwoo nói cảm ơn qua loa với Park Dohyeon, rồi hoảng hốt mở cửa xe, gần như bỏ chạy.
Cứ thế, Son Siwoo chạy một mạch lên nhà mình, đến khi vào được trong nhà mới dừng lại thở dốc, cuối cùng trượt ngồi xuống sàn ngay lối vào, như thể toàn bộ sức lực đã bị rút sạch.
"Haiz... Park Dohyeon chắc tức chết mất rồi..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net