7
"Park Dohyeon, em mua miếng dán ức chế của hãng nào vậy?"
"Hả? Loại phổ biến nhất ấy."
"Dán rồi mà vẫn nồng mùi khỉ đầy người, xem ra phải gọi tổng đài khiếu nại rồi."
Vừa mới tận hưởng cuộc sống với Omega xong đã bị bạn bè chỉ thẳng pheromone làm phiền người khác, dù Park Dohyeon có giỏi giả vờ thế nào cũng khó tránh khỏi ngượng ngùng. Cậu đành chột dạ sờ sờ mũi, đưa tay ấn chặt miếng dán sau gáy hơn một chút. Cậu thật sự sợ Han Wangho nếu tâm trạng không tốt, không chỉ đi kiện hãng miếng dán mà còn tiện thể tố luôn cậu - Alpha "vô tội" - tội quấy rối tình dục.
Nói cho cùng, nếu không phải cả hai đều là những người phải cúi đầu vì cơm áo, Park Dohyeon đã chẳng gặp Han Wangho trong buổi tọa đàm nhàm chán này. Nội dung thì chẳng ra sao, nhưng đơn vị tổ chức có tiếng tăm lớn, gần như các doanh nghiệp có tên tuổi trong ngành đều cử người tham dự. Vì thế Park Dohyeon mới phải miễn cưỡng rời Son Siwoo đang nghỉ ngơi ở nhà, một mình tới đây đeo nụ cười xã giao, tỏ ra nhiệt tình với những người anh chẳng hề quan tâm.
Lúc này đã là phần giao lưu tự do cuối buổi. Park Dohyeon bị Han Wangho kéo sang một bên nói chuyện. Tuy có thể bớt phải cười giả lả, nhưng đôi mắt sắc lẹm và cái miệng như dao của Han Wangho vẫn như cũ, thường chỉ vài câu đã khiến người ta toát mồ hôi lạnh.
"Tsk tsk, tuần trước sống sung sướng ghê nhỉ?"
"Ờ... khụ khụ... ừ."
"Son Siwoo lúc nào cũng mềm lòng nhất... điểm này chưa bao giờ thay đổi. À, còn cái miệng độc địa kia nữa."
Park Dohyeon gật đầu tán thành. Dù sao không lâu trước đây cậu còn bị Son Siwoo đã tỉnh táo đá xuống giường. Cái miệng ấy còn làm bộ làm tịch, biến chuyện hai bên tự nguyện trong kỳ phát tình thành "cưỡng ép", đòi cậu bồi thường. Nhưng nghĩ lại, Park Dohyeon nhớ đến dáng vẻ Son Siwoo buồn ngủ ngồi trên giường tiễn cậu đi chiều nay - ánh mắt quyến luyến, cả người mềm nhũn - thì lại thấy chỉ cần chưa bị đá ra khỏi nhà, mấy lời cứng miệng kia chẳng đáng gì.
"May mà em nhanh tay đấy, không anh với Hyeonjun suýt nữa mở kèo cá cược xem cậu em Alpha trẻ nào sẽ mài mòn được Siwoo gật đầu hẹn hò trước."
"... Alpha trẻ?"
"À, Siwoo chưa nói với em à? Công ty phát hiện nó giỏi dẫn dắt người mới, nên năm nay giao cho nó phụ trách một nhóm tân binh làm dự án. Nghe nói trong đội có mấy cậu Alpha trẻ rất có tiềm năng đấy!"
Dù biết Han Wangho cố tình nói cho mình nghe, Park Dohyeon vẫn không khỏi lạnh mặt trước ánh mắt hả hê kia. Cậu âm thầm ghi nhớ chuyện này, định moi thêm thông tin rồi về hỏi Son Siwoo cho rõ. Đáng tiếc cậu còn chưa kịp hỏi sâu thì đã bị một người ngoài dự liệu cắt ngang.
"Dohyeon à!"
Giữa đám đông, tiếng ai đó gọi tên cậu vang lên rõ ràng trong tai cả hai. Han Wangho nghiêng đầu nhìn, cảm thấy người đàn ông lớn tuổi đang bước nhanh về phía họ có chút quen mắt, chắc từng gặp ở đâu rồi.
"Tiền bối! Lâu quá không gặp."
"Tuần trước tôi có việc ghé công ty cậu, tiếc là cậu xin nghỉ. Dạo này ổn chứ?"
"Gần đây mọi thứ đều ổn. Dự án tiền bối đang làm cũng thuận lợi chứ ạ?"
"Tất nhiên! Vụ cậu nối dây thì sao mà không thuận lợi!"
"Vậy thì tốt quá."
"À, cho tôi hỏi thêm một câu. Cậu với Siwoo... sau đó thế nào rồi?"
Khi nhắc đến tên Son Siwoo, vị tiền bối cố ý hạ giọng, nói mập mờ, còn liếc sang Han Wangho đứng cạnh, dường như không chắc Park Dohyeon có ngại ông tiết lộ chuyện xem mắt hay không, nhưng lại rất muốn hóng chuyện. Han Wangho lập tức nhớ ra - đây chính là vị tiền bối trong truyền thuyết, người đã mai mối cho cặp "vợ chồng ly hôn" Son Siwoo và Park Dohyeon đi xem mắt.
Trước câu hỏi ấy, Park Dohyeon ngoan ngoãn mỉm cười, đáp lại bằng giọng bình thường:
"Bọn em mọi thứ đều thuận lợi, cảm ơn tiền bối đã quan tâm."
"Ôi chà, thành rồi à? Ha ha ha, tốt quá! May mà hỏi cậu, Siwoo cứ né tránh mãi, né cái gì chứ? Rõ ràng là chuyện vui mà..."
Han Wangho đứng bên cạnh giữ nụ cười lịch sự, nghĩ thầm vị tiền bối này hẳn thuộc kiểu cực kỳ đam mê làm mai, thú vui lớn nhất đời là đá người độc thân xuống mồ tình yêu rồi tự hào về điều đó.
Moi được tin nóng quan trọng, vị tiền bối nói thêm vài câu rồi hài lòng rời đi.
"...Anh đột nhiên thấy tò mò."
"Ừ?"
"Điều kiện của em là gì?"
"Hả? Điều kiện gì?"
"Nếu Son Siwoo dựa theo mẫu của cậu mà đưa điều kiện cho vị tiền bối kia, vậy còn cậu thì sao?"
"...Không hổ là Wangho hyung. Siwoo hyung còn chẳng nghĩ đến chuyện hỏi cái này."
"Nếu anh ấy thật sự hỏi cậu câu đó, lúc ấy cậu mới nên lo."
Theo hiểu biết của Han Wangho về Park Dohyeon, cậu hiếm khi làm chuyện thừa thãi. Như chuyện xem mắt này, nếu Park Dohyeon chưa từng từ bỏ ý định tái hôn với Son Siwoo, thì sao có thể chủ động tham gia một việc rất dễ gây khúc mắc giữa hai người?
Trừ khi mục đích của việc đó... vốn dĩ là vì Son Siwoo.
"Em không hề đưa ra điều kiện nào."
"Không đưa điều kiện thì sao lại bị gọi đi xem mắt?"
"Em bị lừa đi. Em chỉ đến sớm hơn Siwoo hyung nửa tiếng, ngay cả điều kiện anh ấy đưa ra là gì, tôi cũng phải hỏi lúc đó mới biết."
"Ha! Đùa à?"
"Không đùa. Vị tiền bối đó từng thấy nhẫn cưới của em. Lúc ở Trung Quốc em chưa từng tháo nó ra. Ông ấy nói thấy quen mắt, nhớ trong công ty có một hậu bối đeo chiếc nhẫn kiểu tương tự làm mặt dây chuyền, nên hỏi em có phải đã kết hôn không. Khi đó em trả lời rằng có lần em mơ thấy một Omega đeo chiếc nhẫn này, nên em mua về đeo."
"...Câu chuyện vô lý vậy mà cũng có người tin?"
"Ai mà biết được? Dù sao sau khi em về nước, tiền bối đã chủ động hẹn em ăn cơm."
Sau đó, trong bữa ăn tiền bối hẹn Park Dohyeon lần nữa, Son Siwoo bất ngờ xuất hiện. Park Dohyeon cảm thấy chuyện này không thể hoàn toàn tính là lỗi của mình. Han Wangho trợn trắng mắt đến cạn lời - theo anh nghe, cách nói của Park Dohyeon chẳng khác gì một cái bẫy cố ý giăng sẵn.
Chiếc nhẫn đó là do chính Park Dohyeon tham gia thiết kế và đặt làm. Trên thế giới này ngoài cặp trên tay cậu ta và Son Siwoo, không thể có cặp thứ hai.
"Nếu nhẫn cưới của hai người vẫn chưa vứt đi, sao lại mua thêm?"
"Hả? Sao Wangho hyung biết..."
"Son Siwoo sáng nay gửi anh một tấm hình, nói là kỳ phát tình kết thúc báo bình an, nhưng ngón áp út sáng chói như thế, anh đâu có mù!"
Park Dohyeon không nhịn được cười. Nghĩ đến dáng vẻ Son Siwoo buổi sáng vừa yêu thích không rời tay, lại vừa cứng miệng chê bai, cậu càng không thể nhịn cười.
Sáng sớm thức dậy, vừa mở điện thoại Park Dohyeon đã đau đầu - tin nhắn ghim đầu thông báo buổi chiều cậu đã bị công ty sắp xếp lịch trình. Sợ Son Siwoo lại giở trò, cậu lôi chiếc hộp nhỏ mình lén mang theo ra, lấy một chiếc nhẫn, lặng lẽ đeo vào ngón áp út tay trái của Son Siwoo, để cái lạnh của kim loại dần hòa vào thân nhiệt anh.
Đó là một chiếc nhẫn bạc mờ bề ngoài giản dị. Hoa văn và kim cương được thiết kế khéo léo ở mặt trong, chế tác tinh xảo đến mức đảm bảo đeo sẽ không để lại vết đỏ trên tay. Khi đeo vào tay Son Siwoo có hơi rộng một chút, có lẽ vì mấy ngày phát tình anh gầy đi. Ngoài điều đó ra, Park Dohyeon nhìn thế nào cũng thấy hài lòng. Cậu còn kéo tay anh hôn nhẹ, dây dưa một lúc mới chịu dậy đi chuẩn bị bữa sáng.
Khi Park Dohyeon bưng đồ ăn vào phòng, cậu thấy Son Siwoo nằm nghiêng dưới ánh nắng, giơ tay ngắm chiếc nhẫn, hoàn toàn không nhìn cậu lấy một cái. Cậu đặt khay và dao nĩa lên tủ đầu giường, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.
"Anh không nhớ mình đã gật đầu đồng ý gì cả."
"Thế à? Mấy ngày nay rõ ràng anh đã dùng cơ thể đồng ý với em rồi mà."
"Nói bậy!"
Son Siwoo xấu hổ nổi giận, giơ chân định đá Park Dohyeon xuống giường. Nhưng chân còn chưa có sức, vừa nhấc lên đã bị Park Dohyeon nắm lấy, còn bị cậu giữ lại hôn một cái. Son Siwoo không nhịn được mắng biến thái, Park Dohyeon lại đáp rằng chân là do chính cậu rửa sạch, cậu không chê. Son Siwoo lập tức đỏ bừng mặt, muốn mắng tiếp lại không nói nên lời.
Những chuyện sau đó... không thích hợp để nhớ lại lúc này.
"Một khởi đầu mới, đương nhiên phải có tín vật mới... Wangho hyung không thấy vậy sao?"
"Dừng. Im miệng. Em cười ghê quá, anh muốn ói."
Park Dohyeon lập tức nghe lời im miệng, nhưng khóe môi vẫn cong lên không kìm được. Cả người cậu toát ra vẻ hạnh phúc rõ rệt. Han Wangho tức đến trừng cậu mấy cái, nhưng thấy cậu vui vẻ, tự do hơn lúc mới về Hàn Quốc, cũng bất giác bật cười bất lực.
"Thôi được rồi, tóm lại hai người ổn là tốt. Hai năm qua suýt nữa làm tụi anh mệt chết. Em biết Son Siwoo khó chiều đến mức nào không?"
Park Dohyeon đương nhiên biết.
Ví dụ như sáng nay khi ăn sáng, Son Siwoo còn vừa ăn vừa nói chuyện trên trời dưới đất. Nhưng ngay khi nuốt xong miếng cuối cùng, anh lại đột nhiên im lặng, nhìn Park Dohyeon rất lâu.
"Dohyeon à."
"Sao vậy? Không ngon à?"
"Em... còn tin anh không?"
"Anh không tin chính mình sao?"
"Không tin."
"Vậy thì anh tin em là được."
"Hả? Ý gì?"
"Vì em tin anh. Thế thì anh không có lý do gì không tin bản thân nữa."
"Dẻo miệng! Dựa vào đâu anh phải tin em?"
"Anh chỉ cần điền tên em vào mục 'vợ/chồng' là biết em không dẻo miệng."
"Bớt đi! Đã tự tin như vậy thì tự mình nghĩ cách đi..."
Park Dohyeon chăm chú nghe Han Wangho phàn nàn về những việc Son Siwoo đã làm - những điều lẽ ra cậu phải là người gánh chịu. Những khoảnh khắc người cậu yêu vì buồn chán, vì nhớ nhung, vì hoài nghi bản thân mà mới để lộ chút nũng nịu và trẻ con.
Cậu đột nhiên cảm thấy mình đã vắng mặt trong những thời khắc ấy - thật sự là một kẻ tồi.
"Tóm lại, tốt nhất em làm nhanh gọn đi, đừng để nó ra ngoài gây họa cho thế giới nữa!"
Lời thúc giục của Han Wangho chồng lên câu khiêu khích buổi sáng của Son Siwoo.
Park Dohyeon thật sự chỉ muốn lập tức về nhà, ôm Son Siwoo một cái.
"Biết rồi. Em sẽ nghĩ cách để Siwoo hyung sớm gật đầu, lần nữa đồng ý lời cầu hôn của em."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net