Chương 33
Ba giờ bốn mươi sáng.
Trịnh Bằng quá buồn ngủ. Sau khi tinh thần cực kỳ hưng phấn rồi chùng hẳn xuống, lại vừa ngâm bồn tắm xong, não thiếu oxy nên cơn buồn ngủ kéo đến. Điền Hủ Ninh còn đang nâng tay nâng chân mặc quần áo cho cậu thì cậu đã lịm đi.
Đợi Điền Hủ Ninh dọn dẹp xong giường và phòng tắm, Trịnh Bằng đã bắt đầu ngủ say.
Điền Hủ Ninh nhìn dáng vẻ ngủ say của Trịnh Bằng, giống hệt cái đêm năm đó...
---
Nửa đêm về sáng, Điền Hủ Ninh ngủ không yên. Trong mơ hiện ra rất nhiều cảnh, cuối cùng là một con đường vắng không bóng người, bầu trời phía xa xám xịt, những ngọn núi xung quanh cây cối khô cằn um tùm, khắp nơi đều thấm đẫm vẻ kỳ dị và âm u. Điền Hủ Ninh hốt hoảng nhìn quanh, tha thiết muốn tìm thứ gì đó, nhưng xung quanh chẳng có gì cả, chỉ có con đường không thấy điểm cuối và màn sương lạnh giá. Hình như anh đã đánh mất thứ vô cùng quan trọng, nhưng tìm mãi không thấy. Anh muốn chạy thật nhanh, nhưng dù có cố gắng thế nào, đôi chân cũng không thể dùng sức...
Điền Hủ Ninh giật mình tỉnh giấc, phát hiện mình đang nằm một mình trên giường, bên cạnh trống rỗng... Nguyệt Nguyệt đâu?
"Nguyệt Nguyệt! Nguyệt Nguyệt!" Điền Hủ Ninh cuống quýt, dép cũng không kịp mang đã lao ra khỏi phòng. Nguyệt Nguyệt... Nguyệt Nguyệt... Khắp nơi đều không thấy Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt lại bỏ anh đi rồi sao...
"Nguyệt Nguyệt... Nguyệt Nguyệt..." Điền Hủ Ninh hoảng hốt, chạy về phòng định lấy điện thoại gọi.
"Anh trai, anh làm gì vậy... sáng sớm ồn ào quá..." Trịnh Bằng dụi mắt, từ phòng vệ sinh trong phòng ngủ bước ra.
Điền Hủ Ninh: !!! Chưa đi... Nguyệt Nguyệt chưa đi...
Điền Hủ Ninh sải bước đến trước mặt Trịnh Bằng, đỡ lấy cơ thể mềm oặt chưa thẳng được của cậu: "Em đi đâu đấy?"
"Đi tiểu mà... buồn ngủ quá..." Trịnh Bằng mắt không mở ra, cảm nhận Điền Hủ Ninh đang đỡ mình, liền thuận thế tựa mặt vào vai anh, tay cũng vòng qua eo anh.
"Làm anh hết hồn." Điền Hủ Ninh vẫn còn hoảng, siết chặt eo Trịnh Bằng, ấn đầu cậu vào cổ mình, ôm chặt cậu vào lòng. Mãi lúc này, cảm giác bất an mới dần dịu xuống.
Có lẽ chỉ khi đem cậu ấy khắc vào xương tủy của mình, anh mới có thể yên lòng.
Trịnh Bằng khóe môi vương ý cười: "Anh trai, anh có phải nghĩ em lại đi không?"
"Ừ, anh tưởng em lại bỏ rơi anh nữa rồi..."
"Em xin lỗi..."
"Đừng nói xin lỗi nữa, chỉ cần em không đi là được." Giọng Điền Hủ Ninh run run không kiểm soát, anh vẫn còn sợ hãi.
Trịnh Bằng ngoan ngoãn tựa vào lòng Điền Hủ Ninh, mặc anh ôm.
Không đi nữa, dù nghìn khó muôn ngàn, em cũng muốn ở bên anh. Trịnh Bằng thầm hạ quyết tâm trong lòng.
"Anh trai ~ Em muốn ngủ thêm một lát nữa." Trịnh Bằng chu môi làm nũng.
Điền Hủ Ninh bế cậu lên, để cậu dang chân, vòng qua eo mình, như bế trẻ con. Bàn tay to đặt dưới mông cậu, nâng toàn bộ trọng lượng cơ thể Trịnh Bằng.
"Hôm nay chỗ đó có đau không?" Điền Hủ Ninh xoa xoa mông Trịnh Bằng.
"Đừng xoa! Kỳ quá!" Trịnh Bằng chống vai Điền Hủ Ninh định trèo lên, vị trí của bàn tay kia, thật ngượng...
"Có gì đâu mà kỳ, anh còn muốn xem nữa kìa!"
"Không không không không ~" Trịnh Bằng lắc đầu như cái trống bỏi.
Trịnh Bằng quỳ sấp trên giường, mông vểnh cao, ngoái đầu nhìn Điền Hủ Ninh. Điền Hủ Ninh đang tỉ mỉ quan sát huyệt của cậu.
"Rốt cuộc thế nào rồi anh trai! Anh đừng chỉ nhìn không nói..." Trịnh Bằng xấu hổ muốn chết, liên tục thúc giục.
"Emm... đỏ rồi, còn sưng nữa, cần bôi thuốc." Điền Hủ Ninh trở mình xuống giường, mở két sắt, lấy tuýp thuốc mỡ tiêu viêm giảm sưng, đến bôi cho cậu.
Trịnh Bằng: ... Anh bôi thì bôi... thò vào trong làm gì?!
"Anh trai... anh đang lợi dụng công vụ việc riêng à?" Trịnh Bằng nghiến răng hỏi.
"Không có ~" Điền Hủ Ninh rút ngón tay ra còn chưa thỏa mãn, vỗ nhẹ mông cậu, "Bôi xong rồi, có dễ chịu hơn không?"
Trịnh Bằng vội vàng mặc quần áo, nằm ngửa ra không muốn nói chuyện. Điền Hủ Ninh biết cậu ngại, không trêu nữa, lấy khăn giấy ướt lau tay, rồi nằm xuống bên cạnh ôm cậu.
"Gần tám giờ rồi, hay là ăn sáng xong rồi ngủ?"
"Không đói, em chỉ muốn ngủ thôi ~" Ba bốn giờ sáng mới lên giường, bây giờ ngủ chưa đã.
"Được ~ Vậy anh ngủ với em ~" Điền Hủ Ninh hôn lên đỉnh đầu Trịnh Bằng, cùng cậu ôm nhau ngủ.
---
Mười một giờ.
Trịnh Bằng mơ màng ngồi dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức, vị trí hậu huyệt đặc biệt rõ.
"Anh làm em thức à?" Điền Hủ Ninh nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, thấy Trịnh Bằng đã ngồi dậy, liền bước lại, hôn lên môi cậu, dịu dàng hỏi.
"Không, trước khi anh vào em đã tỉnh rồi." Trịnh Bằng ngáp một cái.
"Vậy dậy vệ sinh, ăn cơm?"
"Được, bụng đói kêu meo meo rồi ~" Trịnh Bằng ngã vào người Điền Hủ Ninh, "Anh trai cõng em ~"
Điền Hủ Ninh khẽ cười, đưa Trịnh Bằng lên lưng, cõng vào phòng vệ sinh. Lúc đặt cậu xuống, phát hiện không có dép, liền để cậu đối diện mình, đứng lên mu bàn chân anh.
Trịnh Bằng nhắm mắt, uống một ngụm nước được đưa đến bên môi, ục ục nhổ ra.
"Nào, há miệng." Điền Hủ Ninh cầm bàn chải đã bôi kem, đưa vào miệng cậu, đánh răng cho cậu.
"Cắn lại... bảo em cắn răng, không phải cắn bàn chải... đúng rồi, há miệng, chỗ này cũng phải đánh... thè lưỡi ra..." Điền Hủ Ninh đang nghiêm túc đánh răng cho Trịnh Bằng, Trịnh Bằng cũng đang nghiêm túc lấy lưỡi đánh nhau với bàn chải...
"Được rồi, súc miệng."
Trịnh Bằng ục ục mấy ngụm, nhổ bọt kem ra. Điền Hủ Ninh lấy khăn ướt, lau mặt Trịnh Bằng sạch bong.
Lau xong, Điền Hủ Ninh nâng mặt Trịnh Bằng, ngắm nghía tứ phía, ừm, trắng trẻo mềm mại, rất hài lòng. Điền Hủ Ninh "bẹp" một cái thật mạnh lên má Trịnh Bằng.
Ăn qua loa bữa trưa thanh đạm, Điền Hủ Ninh liền đưa Trịnh Bằng về Thượng Hải theo yêu cầu của cậu.
Trịnh Bằng vốn định tự ngồi tàu về, nhưng Điền Hủ Ninh không muốn xa cậu sớm vậy, nhất quyết đưa. Trịnh Bằng cũng không nỡ xa Điền Hủ Ninh, lay động không nổi đành chiều theo.
Vào hầm gửi xe, cho đến khi ngồi vào xe, Trịnh Bằng cũng không thấy người thứ ba nào ngoài hai người. Lúc này mới giật mình nhận ra, Điền Hủ Ninh sẽ tự lái xe đưa cậu. Trịnh Bằng quay mặt, hướng ra ngoài cửa kính, lặng lẽ cười ngốc. Cặp đào mới xác định quan hệ, làm sao chịu nổi trên đường có thêm cái bóng đèn...
Điền Hủ Ninh lái xe nhanh chóng lên cao tốc. Lúc lái xe, anh không biểu cảm, ánh mắt chăm chú. Trịnh Bằng mê mẩn nhìn gương mặt nghiêng của anh, thầm nghĩ, sao anh trai lại đẹp thế nhỉ?
"Bạn trai đẹp trai không?" Điền Hủ Ninh động tác không đổi, mắt vẫn nhìn chăm chăm về phía trước, nhưng miệng bỗng thốt ra câu này.
Bị bắt gặp đang nhìn trộm... Phản ứng lại, mặt Trịnh Bằng đỏ bừng, cậu máy móc dời tầm mắt về phía trước, giả vờ không hiểu anh đang nói gì.
"Khu nghỉ ngơi tiếp theo nghỉ một lát nhé?"
"Ồ... vâng."
Chưa đầy vài phút đã đến khu nghỉ ngơi. Điền Hủ Ninh tìm một góc khuất đỗ xe, còn ngước nhìn xung quanh xem có camera không.
"Anh trai, anh đi vệ sinh hay... ưm..." Trịnh Bằng vừa cúi xuống mở dây an toàn, vừa hỏi Điền Hủ Ninh, không kịp phòng bị bị anh nâng cằm hôn lên môi.
Trịnh Bằng kinh ngạc đến nỗi miệng cũng không khép lại... Đây là khu nghỉ ngơi! Giữa ban ngày, người qua người lại!
"Ưm ưm... ưm ưm ~ ưm ưm ưm ưm ưm..." Trịnh Bằng đẩy vai Điền Hủ Ninh, ư ư nói mãi chẳng nên lời. Điền Hủ Ninh mặc kệ, tự mình hôn sâu hơn.
"Ừm ~ ~ ~" Trịnh Bằng bị hôn đến động tình, chân mềm nhũn, không nhịn được vòng tay ra sau gáy Điền Hủ Ninh, phát ra tiếng rên rỉ dính dính.
Không biết hôn bao lâu, cho đến khi Trịnh Bằng cảm nhận có bàn tay đang kéo phéc mơ tuya quần mình, mới bỗng tỉnh táo, hai tay giữ chặt bàn tay không yên phận kia. Điền Hủ Ninh lui ra một chút, môi răng họ kéo thành một sợi chỉ bạc ám muội.
"Sao thế?" Điền Hủ Ninh ánh mắt lơ đãng, rõ ràng không hài lòng vì bị cắt ngang.
"..." Điền Hủ Ninh đường đường chính chính như vậy, Trịnh Bằng ngược lại không nói nên lời.
"Anh trai! Đây là khu nghỉ ngơi, sẽ bị người ta thấy đấy!"
"Thì sao, ai bảo em dụ dỗ anh suốt đường?"
Trịnh Bằng: ??????
"Em có dụ dỗ gì đâu?! Em chỉ nhìn anh một cái!"
"Em thở cũng là dụ dỗ rồi, huống hồ dùng ánh mắt đó nhìn anh suốt đường."
Trịnh Bằng: ..................
Không nói được, với người mà ngay cả hơi thở cũng bị coi là dụ dỗ thì không nói được nữa. Trịnh Bằng không muốn nói thêm, kéo dài thêm một phút là thêm một phút nguy hiểm.
"Được được được, lỗi của em, vậy em không nhìn anh nữa, đi nhanh đi, lát bị người ta thấy thì không hay."
"Vậy không được, vẫn phải nhìn ~"
Trịnh Bằng: ............
Nũng nịu mãi mới chịu lên đường. Hơn hai tiếng đường, họ đi mất ba tiếng rưỡi. Ba giờ chiều, họ mới đến bãi đỗ xe dưới tòa nhà công ty Trịnh Bằng.
Trịnh Bằng tháo dây an toàn, nhưng không xuống xe.
Điền Hủ Ninh cầm tay Trịnh Bằng, đưa lên môi hôn một cái.
"Hôm nay không đi làm có sao không?"
"Không sao, lên điểm danh rồi quay lại điểm danh bù sau là được."
"Điểm danh xong xuống ngay được không?"
"Không được, anh phải về rồi, đừng đợi em ở đây."
"Vậy anh đợi em ở đâu?"
Trịnh Bằng bất lực ôm trán: "Anh phải về Hàng Châu chứ anh trai..."
Điền Hủ Ninh bĩu môi không vui.
Trịnh Bằng thấy dỗ không xong, đành nâng mặt Điền Hủ Ninh lên, ngó quanh không thấy ai, chu môi khẽ chạm vào má anh.
Điền Hủ Ninh vui lên một chút, nhưng nghĩ đến một mình về, lòng lại chùng xuống.
"Anh trai... Em sẽ nhớ anh ~ Mỗi ngày em sẽ gọi điện, nhắn tin cho anh. Đợi em nghỉ, em lên Hàng Châu tìm anh!"
"Em hứa?"
"Em hứa!"
"Em thả anh ra khỏi danh sách đen chưa mà hứa?"
Nhắc đến đây, Trịnh Bằng xấu hổ muốn chết, vội vàng lấy điện thoại, trước mặt Điền Hủ Ninh, thả anh ra khỏi danh sách đen, rồi gửi cho anh một loạt sticker đáng yêu xin tha thứ.
"Anh trai, em thực sự phải lên rồi, không thì tan làm cũng không điểm danh nổi..."
"... Vậy em hôn lại một cái nữa." Điền Hủ Ninh không buông.
Trịnh Bằng biết, không dỗ được Điền Hủ Ninh, hôm nay đừng hòng đi cho đàng hoàng. Cậu nâng mạnh mặt Điền Hủ Ninh lên, rồi hôn thật mạnh lên môi anh.
Mặt Điền Hủ Ninh bị nén đến biến dạng, nhưng có thể thấy anh rất vui, cuối cùng cũng dỗ được anh.
Dưới ánh mắt lưu luyến không rời của Điền Hủ Ninh, cửa thang máy trước mặt Trịnh Bằng từ từ khép lại.
Cửa vừa đóng, khóe môi Trịnh Bằng liền xụ xuống. Không chỉ anh trai không nỡ xa em, em cũng rất không nỡ xa anh mà... Mới xa nhau vài giây, đã bắt đầu nhớ anh rồi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net