Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4

(16)

10 giờ sáng, đồng hồ sinh học của Moon Hyeonjun đúng giờ đánh thức cậu dậy.

Người trong vòng tay cậu vẫn đang ngủ say. Khuôn mặt Choi Hyeonjun áp vào ngực cậu thở đều, bóng hàng mi anh cong vút đổ xuống như một tấm rèm nhỏ. Ánh nắng buổi sáng len  lỏi qua rèm cửa, phủ lên gương mặt đang say ngủ của anh một màu vàng dịu nhẹ. Không còn vẻ căng thẳng và đề phòng như thường ngày, Choi Hyeonjun khi ngủ trông trẻ trung hơn, thậm chí còn có phần mong manh dễ vỡ.

Moon Hyeonjun lặng lẽ quan sát anh một lúc, không vội rời giường.

Mọi chuyện đêm qua vẫn còn in đậm trong trí nhớ, những ngón tay run rẩy của Choi Hyeonjun, đôi mắt anh đỏ hoe, ba từ "Anh cần em" và vẻ mặt như chợt khóc trong phòng tắm. Lần này khác với hai lần trước khi anh hoàn toàn bị chi phối bởi dục vọng, một sự bất an và lệ thuộc khó nói thành lời.

Moon Hyeonjun hoàn toàn không biết Choi Hyeonjun đang phải trải qua những gì. Áp lực? Lo lắng? Một vấn đề về tâm lí nào đó? Hay thậm chí là một bí mật khó nói hơn cả thế?

Cậu đã thử thăm dò nhưng Choi Hyeonjun luôn né tránh vấn đề, lấp liếm bằng những câu trả lời mơ hồ như "Áp lực tập luyện".

Moon Hyeonjun không phải tên ngốc. Cậu nhận thấy những điều bất thường ở anh, Choi Hyeonjun thỉnh thoảng lại đỏ mặt bất chợt, người anh run nhẹ, ánh mắt khi ấy sẽ trở nên vô định như thể đang bị một thứ gì đó tấn công. Mỗi khi có chuyện "không ổn" anh sẽ lại đến tìm cậu, cầu xin sự an ủi một cách đầy tuyệt vọng.

Lần đầu là tai nạn. Lần hai là trừng phạt. Vậy còn đêm qua... thì sao?

Moon Hyeonjun rút nhẹ cánh tay đang tê rần của mình, cố gắng hành động thật khẽ để không đánh thức Choi Hyeonjun. Cậu ngồi dậy và nhìn xuống hai bàn tay đã vuốt ve từng tấc cơ thể Choi Hyeonjun đêm qua, dịu dàng đến nổi chính cậu thấy mình thật xa lạ.

Cậu không phải người dịu dàng gì, ít nhất trong các mối quan hệ thân mật thì không. Kinh nghiệm hẹn hò trước đây cho cậu biết, cậu là kiểu người thiên về thẳng thắn, chẳng ưa gì mấy kiểu ngọt ngào, bám dính lấy nhau suốt cả ngày. Nhưng đối với Choi Hyeonjun, mọi chuyện lại khác.

Một phần là do cảm giác tội lỗi khi đã vượt giới hạn vào đêm thứ hai. Hành vi mạnh bạo và những lời nói gây tổn thương đối phương khiến cậu khó chịu chính mình mỗi khi nghĩ đến. Một phần nhỏ khác... trách nhiệm chăng? Choi Hyeonjun đã tìm đến cậu, tin tưởng cậu, dù niềm tin ấy được xây dựng trên một nền tảng méo mó.

Dù Moon Hyeonjun không muốn thừa nhận, lí do quan trọng nhất vẫn là vì ngày hôm nay có một trận thi đấu.

Đối với tuyển thủ chuyên nhiệp, thi đấu luôn được đặt lên hàng đầu, cảm xúc cá nhân và những vấn đề riêng tư bắt buộc phải nhường chỗ cho nó. Choi Hyeonjun là top laner của đội, trạng thái của anh ảnh hưởng trực tiếp đến toàn đội. Nếu "điều này" có thể giúp anh duy trì sự ổn định và thi đấu thật tốt, Moon Hyeonjun sẵn lòng đóng vai một người yêu dịu dàng, một chỗ dựa vững chắc và một người đồng đội an ủi anh mỗi khi đêm về.

Cho dù tất cả chỉ là giả dối.

Moon Hyeonjun rón rén ra khỏi giường, đi vào phòng tắm rửa mặt. Trong gương, quầng thâm dưới mắt cậu nhàn nhạt nhưng đôi mắt vẫn có chút sức sống. Cậu tắm một đợt nước lạnh, cố gắng khiến đầu óc mình hoàn toàn tỉnh táo.

Mười một giờ đúng, cậu gọi Choi Hyeonjun dậy.

"Hyeonjun hyung, đến giờ dậy rồi" Cậu lay nhẹ vai đối phương "Còn phải tập luyện trước khi thi đấu nữa"

Choi Hyeonjun lờ đờ mở mắt, anh giật mình khi thấy gương mặt của Moon Hyeonjun. Khi trí nhớ ùa về, má anh nhanh chóng đỏ ửng. Anh ngồi dậy, chăn đang đắp trên người tuột xuống để lộ dấu vết trên thân thể, chủ yếu là những dấu hôn nho nhỏ, không có thêm vết bầm mới nào xuất hiện.

"Anh..." Choi Hyeonjun bắt đầu, chất giọng khàn khàn vì vừa mới thức dậy "Anh về phòng thay đồ đây"

"Được" Moon Hyeonjun gật đầu, đưa anh bộ quần áo đêm qua đã được giặt, phơi khô và gấp lại gọn gàng "Bữa sáng bắt đầu lúc 12 giờ, đừng đến muộn"

Giọng cậu trở về vẻ bình thản ngày thường, thậm chí có chút xa cách. Choi Hyeonjun cầm lấy quần áo, ngón tay anh và cậu vô tình chạm vào nhau khiến cả hai dừng lại đôi chút. Sự ngượng ngùng mơ hồ bao trùm không gian, như thể sự thân mật đêm qua chỉ là giấc mơ.

"Đêm qua..." Choi Hyeonjun ngập ngừng trước khi nói.

"Đêm qua không có chuyện gì xảy ra hết" Moon Hyeonjun ngắt lời anh, xoay người bắt đầu sắp xếp balo của mình "Anh có vẻ đã ngủ khá ngon, phong độ hôm nay chắc chắn sẽ tốt thôi"

Câu nói quá khách quan, như một vị bác sĩ đang đánh giá chất lượng giấc ngủ của bệnh nhân. Tim Choi Hyeonjun chùng xuống nhưng anh lập tức tự trấn an mình- như vậy có lẽ sẽ tốt hơn, giữ khoảng cách và duy trì trạng thái bình thường, đó mới là điều họ nên làm.

Anh nhanh chóng mặc quần áo, bước ra cửa "Vậy... Hẹn gặp em ở phòng tập"

"Ừm"

Cửa đóng lại nhẹ nhàng. Moon Hyeonjun thoáng dừng động tác trên tay, cậu nhìn chằm chằm cánh cửa vài giây rồi tiếp tục thu dọn.

(17 )
Trận thua trước HLE giống như một cuộc hành hình công khai và chậm rãi.

Mọi sai lầm trên sân đấu đều bị phóng đại cực hạn, những lời bình luận gay gắt của caster, sự chế giễu không hề che giấu từ đối thủ và cả những ánh mắt thất vọng đến từ khán giả. Dù đã đeo tai nghe chống ồn, Choi Hyeonjun vẫn cảm nhận được áp lực khủng khiếp ấy.

Đòn chí mạng nhất nằm ở pha giao tranh cuối cùng khi anh đã dịch chuyển chậm 2 giây khiến Moon Hyeonjun bị bốn người vây chặt trong hang rồng, dẫn đến việc đội hình T1 sụp đổ ngay lập tức.

Khi trận đấu kết thúc, Choi Hyeonjun thậm chí không dám nhìn thẳng vào mặt cậu. Anh máy móc thu dọn đồ đạc và theo chân đội vào phòng nghỉ, mỗi bước chân đều như đang bước đi trên lưỡi đao.

Trong hành lang, các đồng đội HLE tiến về phía anh. Một người đồng đội cũ tiến đến vỗ nhẹ lên vai, nói với anh một câu "Lần sau cố lên nhé" nhưng ánh nhìn thương hại càng làm anh đau đớn hơn bất cứ sự chế giễu nào.

Trên xe trở về công ty, dễ dàng cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.

Lee Sang hyeok ngồi ở hàng ghế đầu, đeo tai nghe xem lại replay trận đấu, lông mày hơi nhíu lại. Ryu Minseok và Lee Minhyung lặng lẽ thảo luận về những lỗi sai của họ, họ hạ giọng rất thấp nhưng những cụm như "đường trên", "dịch chuyển" vẫn khiến Choi Hyeonjun cảm thấy bất an. Anh co người ở hàng ghế cuối bên cạnh cửa sổ, vành mũ kéo thấp, cả gương mặt gần như vùi vào cổ áo khoác.

Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên trong khoang xe tối mờ. Ngón tay Choi Hyeonjun để trước biểu tượng Youtube vài giây trước khi anh nhấn vào. Thanh tìm kiếm tự động gợi ý các từ khóa như "phân thích sau trận đấu T1 VS HLE", "Doran mắc lỗi", "Bị áp đảo mọi kèo",... mỗi một keyword đều như cây kim chọc thẳng vào mắt.

Anh mở video bình luận có lượt xem cao nhất. Giọng caster vang lên thông qua tai nghe, bình tĩnh mà tàn nhẫn:

"Nguyên nhân then chốt dẫn đến thất bại ngày hôm nay của T1 chắc chắn là do sự chênh lệch về kĩ năng giữa hai người chơi đường trên quá lớn. Màn trình diễn của Zeus cực kì đáng khen ngợi nhưng Doran... pha dịch chuyển cuối cùng của cậu ấy thật khó hiểu. Là một cựu tuyển thủ của HLE, áp lực tâm lí khi đối đầu với đội tuyển cũ là điều dễ hiểu nhưng đã là tuyển thủ chuyên nghiệp thì vẫn nên học cách nhanh chóng thích nghi..."

Khu comment thậm chí còn thậm tệ hơn rất nhiều.

"Chỉ vậy thôi à? T1 mua cậu ta về để giúp HLE đúng không?"

"Hồi ở HLE Doran cũng tệ y chang vậy đó. T1 mua sai người rồi"

"Buồn cười vl, sự chênh lệch trình độ lớn quá, T1 năm nay bít cửa"

"Tôi từng nghe bảo Doran không hòa thuận với đồng đội khi còn ở HLE nên lần này về T1 chắc gì đã thân thiết"

"Lãng phí hết mấy cơ hội Oner tạo ra. Giai đoạn early game Oner gank đường trên nhiều cực, cuối cùng nuôi phải đứa vô dụng"

Ngón tay Choi Hyeonjun bắt đầu run rẩy. Anh muốn tắt video nhưng đôi mắt cứ dán chặt vào màn hình, vô thức kéo đọc từng dòng từng dòng bình luận. Đằng sau những tài khoản ẩn danh ấy là hàng ngàn con mắt soi mói, những lời phán xét, phủ định như đóng đinh anh dính chặt lên cây cột nhục nhã. Hơi thở anh trở nên khó khăn, dạ dày quặn thắt và một cảm giác nóng bứt quen thuộc bắt đầu dâng lên.

Không, không phải bây giờ, xin đừng là lúc này.

Anh nghiến răng, cố gắng kìm nén sự bồn chồn trong lòng nhưng sự áp lực, xấu hổ và tuyệt vọng như chất xúc tác dữ dội phá vỡ đi sự cân bằng mong manh của pheromone omega trong cơ thể. Mùi pheromone ngọt ngào bắt đầu rò rỉ không kiểm soát từ tuyến thể, dù cho trên thế giới này chẳng ai ngửi được, nhưng...

"Hyeonjun hyung?"

Choi Hyeonjun giật mình ngẩng đầu lên và thấy Moon Hyeonjun đã quay lại nhìn mình. Hai người ngồi cách nhau vài hàng ghế, trong xe cũng khá tối nhưng Choi Hyeonjun vẫn nhìn rõ được những cảm xúc phức tạp trong ánh mắt Moon Hyeonjun, lo lắng, dò hỏi và một chút... thận trọng?

"Không có gì" Choi Hyeonjun nhanh chóng khóa điện thoại, màn hình lập tức tắt ngúm. Anh gượng cười, dù biết rằng người kia chẳng thể thấy được "Anh chỉ hơi mệt một chút thôi"

Moon Hyeonjun nhìn anh vài giây rồi gật đầu quay lên nhưng khoảnh khắc khi hai ánh nhìn chạm nhau đó, Choi Hyeonjun thấy lỗ mũi Moon Hyeonjun hơi giật giật, lông mày cậu khẽ nhíu, giống như cậu đang ngửi thấy một mùi gì đó lạ lạ.

Cậu ấy ngửi thấy. Ngay trong thế giới bình thường này, Moon Hyeonjun vẫn có thể ngửi thấy pheromone của anh.

Nhận ra điều đó khiến tim Choi Hyeonjun bất giác đập nhanh. Nỗi sợ hãi và sự kỳ vọng méo mó đan xen vào nhau, bóp nghẹt anh từng chút một. Anh nhìn ra phía cửa sổ, trán áp vào tấm kính lạnh tanh, cố gắng trấn an bản thân bằng môi trường bên ngoài. Cảnh đêm Seoul vụt ngang qua cửa sổ, những ánh đèn neon lòe loẹt tạo thành những đốm mờ trên con phố vừa trải qua một trận mưa rào, tạo thành bức tranh sơn dầu bị ngấm nước.

Ở đây không được... Đừng mất kiểm soát.

Anh nắm chặt điện thoại trong tay, các đầu ngón tay cũng chuyển sang màu trắng bệch, lặp đi lặp lại câu nói ấy trong đầu. Nhưng cơ thể cứ thế phản bội anh, làn da anh bắt đầu trở nên nhạy cảm, khi lớp vải cọ nhẹ qua vùng cổ, anh cảm thấy như có một dòng điện chạy ngang, nhịp thở không còn đều đặn, mỗi một hơi thở phả ra đều mang theo mùi hương ngọt ngào chỉ mình Moon Hyeonjun ngửi thấy, cảm giác trống rỗng quen thuộc dâng lên từ bụng dưới, khao khát được lắp đầy và bị chiếm hữu đang dần ăn mòn lí trí của anh.

Chiếc xe dừng lại trước cửa công ty, Choi Hyeonjun đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh là người đầu tiên lao xuống, cúi thấp đầu bước nhanh về phía ký túc xá, phớt lờ cả câu hỏi với theo từ đằng sau của Ryu Minseok: "Hyung, anh không định đi ăn khuya chung hả?"

"Để em ấy một mình đi" Anh nghe được chất giọng điềm tĩnh của Lee Sanghyeok trả lời.

Moon Hyeonjun đứng cạnh xe, nhìn Choi Hyeonjun đang vội vã rời đi, lông mày cậu ngày càng nhíu chặt lại. Mùi hương ngọt ngào kì lạ trong không khí, dù chỉ thoảng qua thôi vẫn cứng đầu bám lấy khứu giác cậu như một sợi chỉ. Cậu chắc chắn đó không phải là ảo giác. Kể từ lần đầu tiên khi ngửi được mùi hương này từ bên ngoài phòng Choi Hyeonjun, cậu cảm thấy mình nhạy hơn bình thường, đặc biệt là những lúc Choi Hyeonjun không ổn định về mặt cảm xúc.

Chẳng lẽ... Cứ áp lực là muốn làm chuyện đó sao?

Suy nghĩ này khiến Moon Hyeonjun cảm thấy bất an trong lòny. Cậu nhớ lại thân thể run rẩy của Choi Hyeonjun trong phòng tắm đêm qua, lời nói "Anh cần em" và những sai lầm anh mắc phải trong trận đấu ngày hôm nay. Nếu hai chuyện này thật sự có liên quan... Vậy thì Choi Hyeonjun đang phải chịu đựng những gì? Anh xem cậu là gì? Một thứ công cụ để giải tỏa áp lực sao?

"Hyeonjun, sao mày cứ ngẩn người ra vậy?" Lee Minhyung vỗ mạnh lên vai cậu "Đi thôi, hôm nay căn tin làm món ba chỉ bò xào cay, không nhanh chân Minseok nó ăn hết đấy"

Moon Hyeonjun bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng, lắc đầu: "Tụi mày đi trước đi, tao về phòng cất đồ"

Cậu cần bình tĩnh lại để giải quyết cho xong mớ hỗn độn này.

(18)
Khi Moon Hyeonjun trở về ký túc xá, hành lang yên tĩnh một cách lạ thường. Hầu hết các thành viên đều đã đến căn tin, chỉ còn một vài phòng stream phát ra âm thanh trò chơi rất nhỏ. Cậu đứng trước cửa phòng mình, tạm dừng một lát, ánh mắt lại vô thức hướng về phía căn phòng bên cạnh.

Cửa phòng đóng chặt, không một tia sáng nào bỏ trốn khỏi khe cửa.

Moon Hyeonjun do dự vài giây rồi quyết định trước tiên cứ về phòng cái đã. Cậu cần tắm rửa để gột sạch sự mệt mỏi, bực bội sau khi thua trận. Dòng nước xối xuống cơ thể, cậu nhắm mắt lại, mong muốn dùng nó để xoá đi đống suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Đôi mắt đỏ hoe của Choi Hyeonjun, cái dịch chuyển lỗi ấy, những ngón tay run rẩy của anh khi lướt điện thoại trên xe, mùi hương ngọt ngào thoang thoảng trong không khí...

Có điều gì đó không đúng.

Sau khi tắm xong, Moon Hyeonjun lau khô tóc và kiểm tra điện thoại. Một vài tin nhắn Kakaotalk được gửi đến từ Lee Minhyung, giục cậu mau chóng đến căn tin. Cậu trả lời "Đến liền", mặc một chiếc áo thun sạch sẽ rồi mở cửa.

Vừa bước ra ngoài, cậu liền đứng khựng lại.

Mùi hương đậm đặc đang lan tỏa khắp nơi ập thẳng vào mặt cậu, cảm giác như một vườn xoài đã chín đang đung đưa dưới ánh nắng mặt trời, trộn lẫn vào đó là một ít hương vị béo ngậy của kem sữa và một chút mùi vị quyến rũ, gợi tình khác. Nó len lỏi tràn ra từ khe cửa hẹp, nồng đến mức khiến Moon Hyeonjun choáng váng.

Cơ thể cậu ngay lập tức nổi lên phản ứng, máu trong người dồn xuống một chỗ, một loại bản năng đang say ngủ bị ép buộc thức tỉnh. Moon Hyeonjun nắm chặt khung cửa, hít một hơi thật sâu để lấy lại tỉnh táo nhưng cậu vẫn không thể nào tránh khỏi mùi hương ấy. Hương thơm xộc vào mũi, lan tỏa khắp các mạch máu, đốt cháy từng tấc da thịt của cậu.
Điều này không bình thường chút nào. Đây hoàn toàn không phải chỉ đơn giản là " gặp áp lực lớn" nữa.

Cậu nhanh chóng bước đến trước cửa phòng Choi Hyeonjun, gõ cửa: "Hyeonjun hyung?"

Không có tiếng trả lời, đáp lại cậu chỉ có mùi hương đang dâng lên như thủy triều kia.

"Hyung? Anh có ở trong đó không?"

Moon Hyeonjun gõ mạnh hơn, cánh cửa phát ra tiếng trầm đục.

Sự im lặng bao trùm. Nhưng Moon Hyeonjun có thể nghe thấy những âm thanh nhỏ phát ra từ bên trong căn phòng, tiếng vải cọ xát, và... tiếng nức nở đang bị kìm nén?

Đúng lúc đó, từ phía cuối hành lang vang lên tiếng bước chân, Moon Hyeonjun quay lại và thấy Lee Minhyung cùng Ryu Minseok đang đi tới.

"Hyeonjun? Không phải nói đến ngay à?" Lee Minhyung khó hiểu khi thấy cậu đang đứng trước cửa phòng Choi Hyeonjun "Hyeonjun hyung đâu? Bảo ảnh ra đây luôn"

Moon Hyeonjun nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, lách nhẹ sang một bên chặn đi khe cửa: "Anh ấy nói cảm thấy không được khỏe, muốn nghỉ ngơi"

"Nghiêm trọng dữ?" Ryu Minseok lo lắng hỏi "Có nên gọi bác sĩ trong đội đến không?"

"Không cần đâu, ảnh nói ngủ một giấc dậy là ổn rồi" Moon Hyeonjun cố gắng nói chuyện  bằng chất giọng tự nhiên nhất "Mọi người cứ ăn trước đi, tao... tao vô hỏi ảnh có muốn ăn gì không"

Lee Minhyung nhún vai "Được rồi, lẹ lên đó"

Hai người rời khỏi để lại một mình Moon Hyeonjun đứng đó, cậu đợi tiếng bước chân của họ khuất xa rồi mới quay người lại, tiếp tục đối diện với cánh cửa phòng quen thuộc.

Mùi hương ngày càng nồng, đến mức khiến cậu suýt không giữ được thăng bằng. Cậu đưa tay gõ cửa một lần nữa, lần này gần như là đập mạnh:

"Choi Hyeonjun! Mở cửa ra!"

Vẫn không có sự phản hồi.

Sự kiên nhẫn của Moon Hyeonjun sắp sửa mất hết sạch. Cậu vội quay người trở về phòng, lục tung ngăn kéo tìm chìa khóa dự phòng của anh.

Bởi vì cả hai người là hàng xóm nên mỗi người đều sẽ giữ chìa dự phòng của nhau phòng trường hợp cấp bách. Cầm chiếc chìa khóa lạnh ngắt trong tay, cậu thoáng do dự.

Liệu có nên bước vào không? Điều gì sẽ xảy ra nếu cậu bước vào trong đấy? Họ lại bắt đầu lao vào nhau làm tình mất kiểm soát như những lần trước chăng?

Thế nhưng khi hình ảnh các ngón tay run rẩy của Choi Hyeonjun trên xe, những câu từ bình luận ác ý hiện lên trong tâm trí cậu,... Lỡ Choi Hyeonjun thật sự bị tổn thương vì những điều này thì sao?

Moon Hyeonjun nghiến răng, đi đến trước cửa phòng Choi Hyeonjun, tra chìa khóa vào ổ.

"Cạch"
Cánh cửa mở ra.

Mùi hương ngọt ngào ập đến như lũ, lập tức bao trùm lấy Moon Hyeonjun. Cậu loạng choạng, vịn vào khung cửa không cho bản thân mình té ngã, lúc này mới chậm chạp quan sát khung cảnh bên trong phòng.

Nhìn một cái thôi cũng đủ khiến cậu nín thở.

(19)
Đèn chính trong phòng đã tắt chỉ còn lại một chiếc đèn ngủ nhỏ bên cạnh giường chống đỡ nguồn ánh sáng trong phòng. Ngặt nổi chính điều này lại làm cho những gì diễn ra bên trong căn phòng càng rõ nét hơn, một người đang bị chi phối bởi dục vọng và bắt đầu có những khuynh hướng tự hủy hoại bản thân.

Choi Hyeonjun quỳ trên tấm thảm cạnh giường, phần thân trên của anh không mặc gì, trên người chỉ độc một cái quần dồng phục rộng thùng thình bị kéo xuống đùi. Nhưng đó chưa phải là điểm chấn động nhất, hai tay anh tự còng ra phía đằng sau, kim loại bạc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Rõ ràng đây không phải một cái còng chuyên dụng của cảnh sát, chúng trông giống một món đồ chơi tình dục hơn, bằng chứng là lớp da đen mềm bọc lót phía bên trong còng tay.

Nhưng lúc này đây, chiếc còng đang siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Choi Hyeonjun, giữ chặt cánh tay anh tạo thành một tư thế vặn vẹo.

Tư thế này buộc anh phải ưỡn ngực, cong thắt lưng và nâng cao mông. Mồ hôi đã ướt đẫm tấm lưng trắng ngần, chảy xuống cột sống, đọng lại một khoảng nhỏ nơi thắt lưng. Đầu anh gục xuống, mái tóc rối bời áp sát hai bên má, cổ đỏ ửng, cơ thể thì run bần bật.

Điều khiến Moon Hyeonjun rùng mình là khi cậu thấy miệng Choi Hyeonjun ngậm một món đồ hình cầu màu đen, dây buộc quấn quanh má và được thắt cố định phía sau đầu. Nước bọt không thể nuốt xuống, chảy ra hai bên khóe miệng, tạo thành những sợi chỉ bạc dâm dục nhiễu nhại trên thảm và ngực anh.

Mắt anh hé mở, đồng tử đẫm lệ trở nên vô hồn vì bị dục vọng chiếm đóng, anh cố gắng tập trung khi nghe thấy tiếng mở cửa. Vừa nhìn thấy Moon Hyeonjun đang đứng đó, ánh mắt không hề có sự ngạc nhiên, xấu hổ nào chỉ còn lại tuyệt vọng tột cùng và... một chút nhẹ nhõm.

Moon Hyeonjun đứng ở cửa, đầu óc cậu trống rỗng. Cậu từng nhìn thấy Choi Hyeonjun trong cơn phát tình, sự bối rối của anh khi bị kích thích nhưng cậu chưa bao giờ... nhìn thấy anh buông thả đến mức này. Hành động tự khóa mình lại, hạ thấp bản thân của anh như đang âm thầm gào thét kêu cứu.

"Anh..." Giọng Moon Hyeonjun ngẹn lại. Cậu bước vào phòng, đóng cửa và khóa chặt, ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài. Mùi hương ngọt ngào kia vẫn khiến cậu khó thở, mỗi bước chân đều như đang đạp trên mây mềm.

Cậu tiến đến gần Choi Hyeonjun và ngồi xuống. Từ góc độ này, cậu có thể nhìn thấy rõ ràng và chi tiết hơn tình trạng của anh. Hai núm vú sưng tấy dựng đứng đáng thương trong không khí, đáy quần đồng phục ướt đẫm, thậm chí còn có vài giọt dịch trắng đáng ngờ rơi trên thảm, một bằng chứng rõ ràng cho thấy anh đã xuất tinh trước đó.

"Chỉ vì một trận thua mà tự hành hạ mình như này?" Moon Hyeonjun nghe thấy chính mình nói với chất giọng khàn đặc đầy lạ lẫm.

Choi Hyeonjun không thể trả lời. Chiếc bịt miệng chỉ cho phép anh đáp trả lại bằng những tiếng nức nở nghẹn ngào, giọt nước mắt lăn dài trên má anh hòa cùng nước bọt rơi rớt. Anh khó khăn lắc đầu, rồi lại gật đầu, cơ thể vô thức nghiêng về phía trước, muốn tiến đến gần Moon Hyeonjun hơn nữa, nhưng mọi động tác của anh lại bị chiếc còng tay ngăn cản.

Moon Hyeonjun vươn tay chạm vào gò má đang nóng bừng của Choi Hyeonjun. Làn da anh nóng đến mức tưởng chừng như đang phát sốt. Choi Hyeonjun lập tức rụt vào người cậu, như một loài động vật nhỏ khao khát được chủ nhân vuốt ve, cổ họng phát ra âm thanh rầm rì thỏa mãn.

Hành động lệ thuộc này khiến tim Moon Hyeonjun đau đớn thắt lại. Cậu vòng ra phía sau Choi Hyeonjun, quan sát chiếc còng tay, ổ khóa rất đơn giản, đây chỉ là một chiếc còng bình thường không phức tạp. Cậu đứng dậy và lục soát khắp căn phòng, cuối cùng tìm thấy một chiếc chìa khóa nhỏ nằm trong ngăn kéo tủ đầu giường.

Trở lại phía sau Choi Hyeonjun- người đang vặn vẹo cơ thể, mông xoay tròn trong không khí, lỗ âm đạo đã ướt đẫm đang cầu xin được lấp đầy. Moon Hyeonjun nhắm mắt lại, kìm nén ham muốn đang trào dâng trong lồng ngực, tra chìa vào ổ.

"Cạch"

Còng tay mở ra, hai tay Choi Hyeonjun được giải thoát buông thõng xuống hai bên. Moon Hyeonjun đỡ lấy anh, cởi nốt dây bịt miệng phía sau đầu. Nước bọt trào ra từ khóe miệng Choi Hyeonjun, anh ho dữ dội, thân thể ngã gục vào vòng tay Moon Hyeonjun.

"Haa... Haa...." Không khí trong lành tràn vào phổi, Choi Hyeonjun thở hổn hển, mắt dần lấy lại tiêu cự. Thấy người đỡ mình là Moon Hyeonjun, anh đột nhiên cứng đờ người và bắt đầu giãy giụa.

"Buông ra... Buông anh ra..." Giọng anh đứt quãng, pha lẫn tiếng khóc nấc.

"Đừng cử động" Moon Hyeonjun siết chặt vòng tay ôm lấy anh, hai người kề sát vào nhau. Moon Hyeonjun có thể cảm nhận được đầu vú đang cương cứng của Choi Hyeonjun chạm vào mình, cảm nhận được sự ướt đẫm đáng kinh ngạc giữa hai chân đối phương, cả sự ham muốn đang nhanh chóng kéo đến nơi bụng dưới.

"Tại sao vậy?" Moon Hyeonjun nhỏ giọng hỏi, môi cậu kề sát vành tai Choi Hyeonjun "Tại sao anh lại tự làm khổ mình như thế?"

Choi Hyeonjun ngừng giằng co với cậu, anh vùi mặt lên vai Moon Hyeonjun. Bờ vai anh bắt đầu run lên dữ dội, anh khóc. Anh khóc trong thầm lặng, đầy kìm nén, nước mắt thấm ướt áo thun của Moon Hyeonjun.

"Nói em nghe đi" Moon Hyeonjun cảm thấy có chút giận dữ. Cậu không thể chịu nổi sự im lặng của anh, không chịu được việc nhìn thấy Choi Hyeonjun tự làm tổn thương chính mình, càng không tài nào chấp nhận bản thân cứ bị kéo vào đống hỗn độn hết lần này đến lần khác.

"Nói em nghe đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh lại trở nên như vậy mỗi khi gặp áp lực hoặc thua trận?"

Choi Hyeonjun lắc đầu, nước mắt anh càng rơi dữ dội hơn.

Mùi hương nồng nàn bao trùm lấy cả hai. Moon Hyeonjun cảm giác như lí trí mình cũng đang dần tan biến. Cậu hít lấy mùi hương này, ôm cơ thể nóng rực đang run rẩy trong lòng, cậu cảm nhận được đồ vật đang cương cứng của đối phương vô thức cọ xát vào mình.

"Được rồi" Moon Hyeonjun nghe thấy chính mình nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ "Nếu anh không muốn nói, em sẽ không hỏi nữa"

Cậu bế Choi Hyeonjun lên và ném anh xuống giường. Chiếc nệm nảy lên rồi lún xuống, Choi Hyeonjun giật mình kinh ngạc, trước khi anh kịp thời phản ứng, Moon Hyeonjun đã đè lên anh.

Lần này không còn sự dịu dàng, không còn màn dạo đầu, chỉ thuần túy là chiếm hữu và thô bạo.

(20)
Moon Hyeonjun cởi bỏ hết những món đồ còn sót lại trên người Choi Hyeonjun, quần đồng phục, quần lót ướt sũng, rồi quăng chúng xuống đất. Choi Hyeonjun hoàn toàn khỏa thân trước mặt cậu, cơ thể anh nóng bừng vì tình dục, chân dính đầy dịch thể, âm đạo co rút khao khát được tiến vào, dâm thủy trong suốt cứ liên tục chảy ra.

"Nếu anh đã muốn đến thế..." Moon Hyeonjun kéo quần xuống, để lộ ra dương vật đã cương dài, đầu dương vật đã rỉ ra dịch thể. Thậm chí chẳng cần đến bôi trơn khi cơ thể Choi Hyeonjun đã đủ ướt đẫm.

Cậu tách hai chân Choi Hyeonjun ra, lách mình vào giữa, bộ phận sinh dục đặt trước cửa âm đạo ẩm ướt. Choi Hyeonjun nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt tràn ngập sợ hãi, mong chờ, trên hết là nỗi tuyệt vọng không thể che giấu.

"Moon Hyeonjun...." Anh run run gọi cậu.

"Im lặng" Moon Hyeonjun ngắt lời anh, hông cậu hạ xuống trước khi thúc mạnh vào.

"Aaa—!" Tiếng hét của Choi Hyeonjun bị bàn tay của Moon Hyeonjun chặn lại, nghẹn ứ trong cổ họng. Sự thâm nhập mạnh bạo hơn bao giờ hết, gần như đang trừng phạt anh. Bên trong cực kì nóng và chật chội, thành thịt ẩm ướt lập tức siết chặt, tham lam hút lấy kẻ xâm nhập.

Moon Hyeonjun dừng lại vài giây, sự bao bọc ấy khiến cậu muốn phát điên, cậu bắt đầu di chuyển.

Ban đầu, những cú thúc vừa chậm vừa sâu, đều thành công chạm đến nơi sâu nhất, cọ xát điểm nhạy cảm giấu bên trong. Thân thể Choi Hyeonjun cong lên như con tôm, các ngón tay nắm chặt ga giường, nước mắt anh chảy dài trên gương mặt, hòa cùng nước bọt tạo thành mớ bòng bong.

"Đau quá... Chậm lại đi mà...." Anh nài nỉ van xin cậu.

Nhưng Moon Hyeonjun chẳng để tâm. Cậu cúi xuống và hôn lên môi Choi Hyeonjun, đây không phải một nụ hôn nhẹ nhàng, phải gọi là một cái cắn mạnh thì đúng hơn. Lưỡi cậu thâm nhập lướt mạnh khắp khoang miệng anh, như muốn hút hết không khí bên trong. Cùng lúc, những cú thúc bên dưới càng nhanh và mạnh, khung giường kêu lên cọt kẹt vì phải gánh chịu lực đẩy này.

Âm thanh da thịt va chạm, tiếng nước nhóp nhép, tiếng rên rỉ bị kìm nén và tiếng nức nở cùng hợp lại tạo nên một bản hào tấu kì lạ trong căn phòng. Mùi hương ngọt ngào pha trộn với thứ mùi tình ái bỗng trở thành chất kích dục mạnh nhất.

Đôi tay Moon Hyeonjun không hề rảnh rỗi. Một tay cậu nắm eo Choi Hyeonjun để giữ thăng bằng, một tay luồn đến nơi đang giao hợp, nới mở lối vào sưng tấy và đỏ ửng, giúp cho quá trình xâm nhập trở nên rõ ràng hơn.

"Nhìn lại mình đi" Moon Hyeonjun thở hổn hền, chất giọng khản đặc tàn nhẫn nói "Xem nó đang bị đối xử tệ hại như thế nào"

Choi Hyeonjun bị ép phải cúi đầu nhìn xuống, hai chân anh dang rộng, dương vật vừa to vừa cứng đang ra vào trong cơ thể anh, tạo ra nhiều bọt trắng và chất dịch đục ngầu bên ngoài cửa mình, khiến cho nơi kết hợp giữa họ bống trở nên nhầy nhụa bẩn thỉu. Cảnh tượng vô cùng chối mắt, một lần nữa cảm giác xấu hổ cùng sự sung sướng bệnh hoạn lại ập đến với anh cùng một lúc.

"Không... Không nhìn đâu..." Anh kêu lên, lắc đầu nguầy nguậy và nhắm chặt đôi mắt.

Nhưng Moon Hyeonjun không cho phép. Cậu nắm lấy cằm anh, ép anh tiếp tục "Sao anh lại không muốn nhìn? Đây chẳng phải là điều anh mong muốn hay sao? Anh thua trận, buồn bã, tự trừng phạt bản thân bằng cách... dâm dục này?"

"Không... Không phải..." Choi Hyeonjun nức nở nghẹn ngào "Anh xin lỗi... Moon Hyeonjun, anh thật sự xin lỗi..."

Anh đang xin lỗi. Toàn thân anh run lên vì bị hành hạ và anh vẫn cứ liên tục xin lỗi. Không rõ anh xin lỗi vì đã làm phiền Moon Hyeonjun, vì thua trận hay... vì tình trạng thảm hại của mình.

Những lời đó như gáo nước lạnh tạt thẳng vào ngọn lửa đang cháy phừng phực của Moon Hyeonjun. Cậu ngừng lại, nhìn người nằm dưới thân mình, gương mặt Choi Hyeonjun đẫm nước mắt, đôi mắt anh sưng húp, môi dưới bị cắn đến chảy máu, thân thể bất lực lắc lư theo từng cú thúc, chẳng khác gì một con búp bê sứ bị đập vỡ.

Cậu đang làm gì? Trừng phạt anh ấy bằng tình dục? Trút giận sự bực bội của bản thân theo cách này sao?

Moon Hyeonjun cảm thấy vô cùng kinh tởm chính bản mình, nhưng cậu không thể dừng lại. Cơ thể cậu đã quen với nhịp đẩy, quen được thành thịt ấm áp bao bọc và cả những tiếng rên rỉ khóc lóc của Choi Hyeonjun. Cậu thậm chí... còn hơi thích cảm giác kiểm soát này. Cảm giác như cậu đã hoàn toàn sở hữu được anh.

"Anh xin lỗi..." Choi Hyeonjun cứ lặp đi lặp lại, giọng anh ngày càng yếu ớt "Anh xin lỗi... tất cả là lỗi của anh... Anh không nên đến T1... Không nên kéo em vào... Không nên..."

"Im lặng!" Moon Hyeonmjun gầm lên, đột ngột tăng tốc một cách đáng sợ. Cậu không muốn nghe thêm bất cứ điều gì, không muốn nghe lời phủ nhận của Choi Hyeonjun, không muốn đối mặt với những cảm giác kì lạ trong lòng mình. Cậu chỉ muốn quan hệ, dùng cách thức nguyên thủy nhất để chứng minh rằng cậu vẫn có thể kiểm soát được bản thân, rằng ít ra cậu không hoàn toàn bị mất trí.

Cậu rút tay lại, lật người Choi Hyeonjun sấp xuống, bắt anh quỳ lên giường với bờ mông nâng cao. Tư thế này cho phép cậu thâm nhập sâu hơn, Choi Hyeonjun khẽ rên lên, các ngón tay báu chặt ga giường đã tê rần.

Từ góc độ phía sau, Moon Hyeonjun thấy rõ hơn nơi hai người đang kết hợp, dương vật của cậu đang ra vào âm đạo nhỏ hẹp và ẩm ướt của Choi Hyeonjun nhanh chóng, cứ mỗi lần rút ra đều mang theo rất nhiều dịch thể. Cảnh tưởng ấy đã kích thích cậu, mắt cậu hằn lên những tia đỏ, động tác đã dữ dội nay còn hơn thế gấp bội lần.

"A... Haaa... Hyeonjun... Hyeonjun..." Tiếng rên ngọt ngào đứt quãng của Choi Hyeonjun như người chết đuối đang khát cầu sự giải thoát.

Moon Hyeonjun cúi xuống, ngực áp sát vào tấm lưng đẫm mồ hôi của anh, môi cậu chạm vào tuyến thể sau gáy. Mùi hương ngọt ngào như trái cây chín mọng, mong chờ được hái tỏa ra từ nơi này. Cậu mở miệng, răng nanh nhẹ nhàng cắn vào làn da mềm mại, không phải đánh dấu- vì cậu chẳng thể làm thế- chỉ là một hành động chiếm hữu theo bản năng.

Choi Hyeonjun run rẩy dữ dội, thành trong cơ thể co rút suýt nữa thì đem Moon Hyeonjun xuất tinh "Đừng... cắn..."

"Tại sao không?" Moon Hyeonjun thì thào hỏi, răng nghiến chặt "Mùi hương phát ra từ đây, đúng không? Mỗi lần anh hành xử kì lạ đều do mùi hương này"

Cậu thè lưỡi liếm lên đó. Vị mặn của mồ hôi tan chảy cùng vị ngọt pheromone, tạo nên một hương vị mê đắm khó tả. Choi Hyeonjun khẽ rên rỉ, toàn thân anh mềm nhũn, chỉ có vòng eo nhỏ là đang được nâng đỡ nhờ cánh tay Moon Hyeonjun.

Cao trào rất nhanh liền đến. Âm đạo Choi Hyeonjun co thắt, một chất lỏng bắn ra từ dương vật nhưng đó không phải tinh dịch, anh không thể xuất tinh được nữa. Moon Hyeonjun khẽ gầm gừ khi bị nơi ấy của anh siết lấy, sau vài cú thúc mạnh mẽ, cuối cùng cậu cũng bắn toàn bộ vào trong cơ thể anh.

Tinh dịch nóng bỏng tràn sâu vào bên trong, lấp đi sự trống rỗng khó chịu. Choi Hyeonjun thở dài một hơi, thân thể hoàn toàn mất hết sức lực, ý thức anh mờ dần.

Khi Moon Hyeonjun rút ra còn mang theo một lượng lớn tinh dịch đục ngầu. Cậu nhìn Choi Hyeonjun nằm bất động trên giường, lưng và mông chi chít những dấu bầm tím và vết hôn, âm đạo anh mấp mấy đóng mở liên tục khiến tinh dịch bên trong cứ từ từ chảy ra.

Không gian chỉ còn lại tiếng thở dốc của hai người cùng mùi hương tình ái sau cuộc mây mưa.

Moon Hyeonjun ngồi bên mép giường nhìn xuống gương mặt đang ngủ của Choi Hyeonjun, những vệt nước mắt vẫn còn ướt chưa khô hẳn.

Sau khi cơn giận và ham muốn lắng xuống, một cảm giác mệt mỏi và chán nản ập đến.

Choi Hyeonjun đang làm gì vậy?

Những phản ứng kì lạ, mùi hương ngọt ngào chỉ cậu ngửi thấy, "nhu cầu" khi áp lực, cả việc tự hành hạ bản thân đêm nay... Tất cả đều vượt khỏi tầm hiểu biết của Moon Hyeonjun.

Cậu nhớ lại lời xin lỗi của Choi Hyeonjun khi nãy: "Anh xin lỗi... tất cả là lỗi của anh... Anh không nên đến T1... Không nên kéo em vào"

Phải chăng.... Choi Hyeonjun thật sự để tâm đến những bình luận ấy? Anh thật sự nghĩ rằng mình đang kéo chân cả đội sao?

Moon Hyeonjun dập tắt điếu thuốc, nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán của Choi Hyeonjun. Người đàn ông đang ngủ say vô thức chau mày lại, hơi vùi mặt vào trong gối, như một đứa trẻ thiếu thốn sự an toàn.

Hành động nhỏ ấy làm lòng Moon Hyeonjun mềm nhũn, nhưng rồi một ý nghĩ đen tối chợt xuất hiện.

Trước khi gia nhập T1, khi anh vẫn còn đang thi đấu cho GenG và HLE, cứ mỗi lần thua trận hay chịu áp lực.... Anh đã ở bên ai? Anh cũng sẽ "giải tỏa" theo cách thức này sao?

Suy nghĩ đó như một loài rắn độc từ từ gặm nhấm lí trí Moon Hyeonjun. Cậu đột nhiên đứng dậy, nhìn cơ thể trần truồng đầy vết tích kia của anh, một ngọn lửa vô hình lại bùng lên.

Cậu nhanh chóng dọn dẹp, lau sạch cơ thể cả hai bằng khăn giấy, đắp chăn lại cho Choi Hyeonjun, vứt còng tay cùng bịt miệng vào thùng rác. Mọi động tác đều thô bạo thể hiện rõ ràng cậu đang rất tức giận.

Sau đó, cậu mặc quần áo, nhìn người trên giường lần cuối trước khi quay người rời khỏi phòng.

Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Mùi hương vẫn còn thoảng thoảng ngoài hành lang. Moon Hyeonjun dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại, cố gắng điều chỉnh hơi thở.
Cậu cần phải rời khỏi nơi này để bản thân bình tĩnh. Cần phải... tìm hiểu xem cảm xúc chính xác của mình dành cho Choi Hyeonjun là gì.

Ghê tởm? Cảm thông? Ý thức trách nhiệm? Hay là một dạng chiếm hữu méo mó nào đó?

Cậu không biết.

Cậu chỉ biết nếu ở lại không gian tràn ngập hương vị của Choi Hyeonjun lâu hơn nữa, cậu sẽ phát điên.

Moon Hyeonjun hít một hơi thật sâu rồi quay người bước về phía cầu thang. Cậu cần ăn, ở cạnh đồng đội và tạm thời quên đi những chuyện đã xảy ra tối hôm nay.

Còn về Choi Hyeonjun... Có lẽ họ cần nói chuyện sau khi anh tỉnh dậy.

Nhất định phải nói cho rõ ràng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net