Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9.2

(42)
Giấc mơ hỗn loạn ập đến như thủy triều.

Choi Hyeonjun thấy mình đang đứng ở một nơi vừa quen vừa xa lạ, hình như là phòng tập của T1 nhưng vẫn có vài chi tiết khác biệt đôi chút. Anh thấy "chính mình" đang ngồi trước máy tính cùng scrim với hai người bên cạnh là Moon Hyeonjun và Lee Sanghyeok. "Anh" trông rất thoải mái, mang theo nụ cười không lo nghĩ, tương tác với các thành viên tự nhiên đầy thân thiết, sự gắn kết vượt qua cả hai từ "đồng đội".

Khung cảnh chợt chuyển động, anh lơ lửng giữa không trung, trôi dạt đến một phòng khám trong bệnh viện. "Choi Hyeonjun" đang nằm trên giường, mặc đồ bệnh nhân, gương mặt có chút lo lắng. Bác sĩ mặc áo blouse trắng ngồi cạnh giường, nhìn màn hình, nói chuyện với một người phụ nữ lớn tuổi hơn- có vẻ là mẹ của "anh" ở sau lưng.

"Kết quả kiểm tra cuối cùng của giai đoạn phân hóa cho thấy, nồng độ pheromone trong người cậu ấy thấp hơn so với ngưỡng cơ bản của omega, tuyến thể ngưng phát triển, đặc điểm giới tính thứ hai được phân thành beta. Tình trạng của tuyển thủ Doran hiện tại thuộc trường hợp khá hiếm gặp: Omega thoái hóa trở thành beta"

Omega thành beta? Choi Hyeonjun?

Choi Hyeonjun chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt. Ở thế giới đó, anh... bị xác định thoái hoá trở thành beta?

Giấc mơ bắt đầu xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Anh nhìn thấy "Choi Hyeonjun" phiên bản beta của mình vẫn đang nỗ lực thi đấu chuyên nghiệp, cùng đồng đội kề vai sát cánh, mối quan hệ ngày càng chặt chẽ hơn. Anh cũng thấy rõ, trong thế giới đó, T1 đã trải qua muôn vàn trở ngại để cuối cùng... nâng cao chiếc cup danh giá nhất.

Thế giới song song?!

Ý thức của Choi Hyeonjun đang gào thét trong giấc mộng. Anh thấy hai thế giới như hai dòng sông, đôi khi sẽ giao nhau vì chút dao động năng lượng, tạo ra những gợn sóng li ti. Nhưng chính những gợn sóng nhỏ bé ấy đã gây ra sự xáo trộn ngắn ngủi, khiến omega Choi Hyeonjun tại thế giới ABO vừa mới phân hóa, cả cơ thể lẫn tinh thần đều đang trong giai đoạn bất ổn và Choi Hyeonjun tại thế giới bình thường hoán đổi với nhau.

Không phải hoán đổi thể xác, nói đúng hơn đây là một kiểu hoán đổi về kí ức cùng ý thức tinh thần. Đó là lí do vì sao anh giữ lại toàn bộ đặc điểm sinh lí của omega trong khi Choi Hyeonjun ở thế giới bên kia, có lẽ cũng đã tiếp nhận một vài kí ức mơ hồ về "bản thân khác", có thể anh ta không mấy coi trọng, chỉ đơn giản xem đó là sự hỗn loạn do quá trình phân hóa gây ra.

Một khi sự biến đổi không gian xảy ra, cân bằng năng lượng bị thay đổi, sự lệch nhịp này sẽ không thể đơn giản mà "trở lại từ đầu" được nữa. Hai dòng sông sau khi giao nhau tại một điểm sẽ chảy về hai hướng đi khác biệt, tiếp tục cuộc hành trình phía trước.

Anh không thể quay trở lại. Tại thế giới kia, "Choi Hyeonjun" cũng chỉ xem những kí ức thoáng qua về "một bản thân khác" là ảo giác mà thôi.

Khi giấc mơ dần kết thúc, ý thức của Choi Hyeonjun rơi vào trạng thái mơ màng nhưng tại khoảnh khắc cuối cùng, xuyên qua cả không gian và thời gian, ánh mắt anh bỗng chạm phải ánh nhìn của beta Choi Hyeonjun, người vẫn đang ôm chiếc cup vinh dự nhất trong tay. Trong đôi mắt ấy không hề chứa đựng sự sợ hãi hay né tránh của một omega, hiện lên vẻ chắc chắn, hạnh phúc chỉ thuộc riêng về thế giới này.

Choi Hyeonjun giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy trên sàn khách sạn, nước mắt vẫn còn đọng trên mặt, người anh ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Ngoài trời đã lờ mờ sáng. Ánh bình minh len qua khe rèm, cắt đôi màn tối mờ mịt trong phòng.

Tim anh đập điên cuồng, nhưng nhận thức rõ ràng mà giấc mơ để lại giống như một tia sét bổ thẳng vào lớp sương mù, xé tan đi sự hoang mang và nỗi sợ hãi trong lòng suốt bấy lâu nay của anh.

Thế giới song song. Hoán đổi. Không thể quay về.

Anh không thể quay lại được nữa. Ở đây, nơi anh đã thi đấu, chịu đựng, dành chiến thắng và cô độc lại là nơi duy nhất anh thật sự tồn tại.
Còn Moon Hyeonjun... Người đã tỏ tình và chịu tổn thương sâu nặng nhất... Lại là người duy nhất trên đời thật sự ôm lấy anh, giúp đỡ anh, tin tưởng anh và yêu anh hết lần này đến lần khác.

Cậu không tiếp cận vì anh là một omega, cũng chẳng vì thương hại hay nghĩa vụ. Người Moon Hyeonjun thích chính là anh- Choi Hyeonjun, một người hay lo lắng, thường mắc lỗi và luôn tỏa sáng trên sân đấu, người có thể dựa dẫm, ngủ ngon lành bên cạnh cậu.

Tất cả những nỗ lực trốn tránh, che giấu và tự hành hạ bản thân bỗng trở nên thật nực cười và đáng thương trước sự thật tàn khốc khi anh biết rằng "chẳng thể nào quay lại được nữa". Để chừa cho mình một lối thoát mà anh luôn chối bỏ hiện tại này nhưng anh đã quên mất rằng hiện tại chính là tất cả những gì anh có.

Choi Hyeonjun chống đỡ cơ thể rã rời của mình đứng dậy, đi vào phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh. Nhìn hình ảnh phản chiếu của bản thân thông qua gương, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, gương mặt tái nhợt nhưng ánh nhìn lại đặc biệt kiên định.

Anh không muốn trốn tránh nữa. Anh nợ Moon Hyeonjun một lời giải thích về tất cả những điều kì lạ đã xảy ra. Cho dù đối phương có nghĩ anh điên, ghét anh và hoàn toàn rời bỏ anh sau khi nghe xong... Thì đó cũng là điều anh đáng phải nhận.

Nhưng ít nhất, anh phải nói.
Anh thay cho mình một bộ đồ mới, hít một hơi thật sâu rồi mở cửa.

(43)
Hành lang khách sạn vào buổi sớm yên ắng đến mức gần như không một tiếng động. Choi Hyeonjun đứng trước cửa phòng của Moon Hyeonjun, tay giơ lên rồi lại hạ xuống, lặp đi lặp lại mấy lần. Tim anh đập dữ dội như muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực.

Cuối cùng, anh nghiến răng, khẽ gõ cửa.

Không có tiếng đáp trả.

Anh tăng lực tay, gõ thêm vài cái nữa.

Bên trong truyền ra tiếng sột soạt, sau đó là một giọng đáp mang theo âm mũi nặng nề cùng vẻ khó chịu không hề che giấu:

"Ai đấy?"

"Là anh, Hyeonjun" Giọng Choi Hyeonjun hơi run rẩy.

Bên trong im lặng vài giây, rồi cánh cửa bị kéo mạnh ra.

Moon Hyeonjun đứng ở cửa, tóc tai rối bời, đáy mắt vẫn còn hằn tia máu, rõ ràng cả đêm cậu đã ngủ không ngon. Cậu vẫn mặc đồ ngủ, gương mặt lanh tanh, ánh mắt nhìn Choi Hyeonjun đầy đề phòng và sự tức giận vẫn chưa nguôi.

"Còn chuyện gì nữa?"

Choi Hyeonjun cảm thấy tim mình đau nhói khi nhìn thấy một Moon Hyeonjun như vậy nhưng cũng chính vì thế càng làm anh quyết tâm phải nói rõ ràng mọi thứ. Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Moon Hyeonjun, dù giọng nói vẫn đang run rẩy, anh vẫn cố gắng phát âm từng chữ thật rõ ràng:

"Hyeonjun, anh có thể vào được không? Anh có chuyện muốn nói. Tất cả... sự thật"

Moon Hyeonjun cau mày, chăm chú quan sát gương mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ hoe sưng húp nhưng đầy kiên định của anh. Cuối cùng, cậu bước sang một bên, giọng nói vẫn lạnh lùng như vậy: "Nói xong thì đi đi"

Choi Hyeonjun bước vào phòng. Moon Hyeonjun đóng cửa, cậu đi đến chiếc ghế cạnh cửa sổ, khoanh tay ngồi xuống, bày ra một tư thế xa cách rõ rệt.

Choi Hyeonjun đứng giữa phòng, các ngón tay đan vào siết lấy nhau một cách lo lắng. Anh nhắm mắt lại, rồi mở ra. Bắt đầu kể về những câu chuyện kì lạ nhưng thật sự đã xảy đến với mình.

Những ngày đầu anh xuyên đến từ thế giới ABO, việc bản năng omega trở thành gánh nặng chẳng thể nào tránh khỏi. Kỳ động dục, pheromone, chất ức chế, nỗi hoảng loạn và đau đớn, tất cả những điều mà thế giới này không có. Lí do về những lần đột nhiên trở nên "không bình thường", việc anh dựa dẫm vào mùi hương của Moon Hyeonjun để xoa dịu đi sự khó chịu trong cơ thể, liên tục trốn chạy vì sợ bị bại lộ, cảm giác bản thân không thuộc về nơi này....

Anh nói rất nhanh, đôi khi hơi thiếu logic, nhưng vẫn cố gắng hết sức để diễn tả mọi việc rõ ràng. Anh cũng nhắc đến việc Jung Jihoon và Han Wangho đã hỗ trợ đánh dấu tạm thời anh ở thế giới cũ, khẳng định rằng ở hiện tại tất cả chỉ dừng ở mức đồng đội cũ. Thừa nhận luôn cả việc mình đã chật vật mua những món đồ chơi tình dục kia, uống thuốc "an thần" để gồng mình tự vượt qua. Kể cho cậu nghe về giấc mơ đêm qua, căn nguyên của sự thật, thế giới song song và sự biến động của không gian.

".... Vậy nên, không phải là anh không thích em Hyeonjun à" Giọng Choi Hyeonjun nghẹn ngào, nước mắt làm mờ đi tầm nhìn của anh nhưng anh vẫn cố thu hết hình ảnh Moon Hyeonjun vào mắt mình "Anh chỉ không dám nhận. Anh cảm thấy mình như một con quái vật không thuộc về nơi này, bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ... Làm sao anh có thể chấp nhận em? Anh làm sao xứng?"

Anh dừng lại, mang theo một tiếng thở dài: "Nhưng giờ anh biết rồi, anh không thể quay lại được. Đây là hiện thực của anh. Và em... Em là người anh không muốn làm tổn thương nhất nhưng cũng chính anh là người đã làm em tổn thương nhiều nhất trên thế giới này. Anh xin lỗi... Anh thật sự xin lỗi. Anh không cầu mong sự tha thứ của em, anh chỉ muốn... kể em nghe tất cả mọi chuyện thôi"

Câu chuyện dài cuối cùng cũng đến đoạn kết. Trong phòng lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Choi Hyeonjun.

Moon Hyeonjun ngồi bất động trên ghế, gương mặt không biểu lộ cảm xúc như thể đầu óc cậu đã bị chết máy bởi lượng thông tin khổng lồ. Ánh mắt cậu đặt trên người Choi Hyeonjun, nhưng lại như xuyên qua anh, nhìn về một điểm hư vô nào đó.

Thời gian từng giây từng giây trôi qua, mỗi giây đều dài như vô tận.

Cuối cùng hàng mi Moon Hyeonjun khẽ run. Cậu từ từ, cực kì chậm rãi, buông cánh tay đang khoanh trước ngực ra, cúi người về phía trước, chống khuỷu tay lên đầu gối rồi đưa tay che mặt.

Trái tim Choi Hyeonjun như rơi thẳng xuống vực. Quả nhiên... Cậu không thể chấp nhận được. Cậu nghĩ anh bị điện, hoặc là điều gì đó đáng ghê tởm.

Đúng lúc đó, bả vai Moon Hyeonjun bắt đầu khẽ run nhè nhẹ. Ban đầu, Choi Hyeonjun tưởng cậu đang khóc, nhưng rồi một tiếng cười bị nén xuống, khá kì quái lọt qua giữa những kẽ tay. Tiếng cười càng lúc càng lớn, mang theo một cảm giác hoang đường khó tin, cùng một sự nhẹ nhõm.

Moon Hyeonjun hạ tay xuống, ngẩng đầu lên, quả nhiên trên gương mặt cậu không hề có vệt nước mắt nào, chỉ là biểu cảm hơi phức tạp, sốc, bất lực, đau lòng và một nụ cười gượng gạo.

"Vậy..." Giọng cậu khàn đặc, lẫn chút ý cười còn vương "Những lúc anh "không bình thường", có phải vì anh đang trong thời kì động dục đúng không? Mùi hương ngọt ngào đó, là pheromone? Nhờ em "giúp đỡ "...vì em là alpha?"

"Trong thế giới này, em không phải alpha" Choi Hyeonjun vội vàng đính chính, má anh đỏ ửng "Nhưng vì lí do nào đó, chỉ em mới có thể ngửi được pheromone của anh, và mùi hương của em... có tác dụng khiến anh bình tĩnh lại. Giống như một vật thay thế vậy"

Sau đó anh nhận ra mình đã nói sai, vội vàng giải thích thêm.

"Anh không có ý bảo em là vật thay thế đâu. Ý anh là..."

"Được rồi, em hiểu rồi" Moon Hyeonjun ngắt lời anh, xoa chỗ thái dương đang đau dữ dội của mình.

"Thế giới song song, omega, ABO, kỳ động dục,... Choi Hyeonjun, anh có biết những điều này nghe kì cục cỡ nào không?"

"Anh biết..." Choi Hyeonjun cúi đầu, trong lòng tràn ngập xấu hổ.

"Nhưng..." Moon Hyeonjun đứng dậy tiến đến gần anh. Choi Hyeonjun nín thở vì lo lắng.

Moon Hyeonjun giơ tay lên nhưng cậu không chạm vào anh. Cậu giữ tay mình lơ lửng ở khoảng không rồi nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu tròn đó, vuốt ve mái tóc mềm. Cử chỉ dịu dàng đầy bất lực.

"Nhưng nếu những điều đó là thật" Giọng Moon Hyeonjun dần nhỏ lại khi nhìn vào mắt anh "Thì mọi chyện lại thành ra có lí. Về việc vì sao anh luôn tránh mặt em, vì sao anh lại sợ hãi đến vậy. Đôi khi xem em như phao cứu sinh, đôi khi lại nhìn em như con thú dữ sắp làm gì anh vậy..."

Cậu hạ tay xuống, một tiếng thở dài chứa đựng bao điều "Em đã đoán mò như thằng ngu, ghen tuông vô cớ, hóa ra là vì... anh đang giấu cái bí mật chết tiệt này"

Cậu thoáng ngừng lại, giọng nói pha chút tự giễu "Em cứ nghĩ rằng em chưa đủ tốt, hoặc anh đã có người trong lòng"

"Không phải!" Choi Hyeonjun vội vàng nắm lấy cổ tay cậu, rồi buông ra rất nhanh như thể bị bỏng "Em rất tốt... Chính anh mới là người chưa đủ tốt. Anh quá nhát gan, quá ích kỉ..."

"Đừng nói nữa" Moon Hyeonjun trở tay nắm lấy bàn tay đang muốn rút về của anh. Lực tay không mạnh, nhưng đủ vững vàng để giữ lại. Lòng bàn tay cậu ấm áp, mang theo lớp chai mỏng quen thuộc "Anh nói anh không thể quay lại, đúng chứ?"

Choi Hyeonjun gật đầu, nước mắt lại sắp trào ra "Đúng vậy. Giấc mơ đó... rất sống động. Sự hoán đổi này, không thể đảo nghịch lại được nữa"

"Được rồi" Moon Hyeonjun nắm chặt tay anh, muốn truyền cho anh sức mạnh của mình "Vậy thì ở lại đây. Ở lại thế giới này"

Cậu kéo Choi Hyeonjun đến bên giường và ngồi xuống cạnh anh. Moon Hyeonjun vẫn không buông tay anh, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay của Choi Hyeonjun.

"Nghe này Choi Hyeonjun" Giọng cậu bình tĩnh, nhưng lại mang theo một sự kiên định không cho phép nghi ngờ "Những gì em nói đêm qua vẫn đúng. Em thích anh. Không phải omega, không phải hình ảnh nào đến từ thế giới song song cả, em chỉ thích anh. Một Choi Hyeonjun đã cùng em thi dấu, một người hay lo nghĩ nhưng chăm chỉ đến bất ngờ, đôi khi sẽ hay gõ cửa phòng em vào đêm khuya rạng sáng"

Những giọt nước mắt lăn trên gương mặt Choi Hyeonjun, rơi xuống bàn tay đang nắm chặt của họ.

"Em đã nghe được bí mật của anh. Trông thì có vẻ ghê gớm đấy nhưng em tin anh" Moon Hyeonjun tiếp tục, ánh nhìn thẳng thắn "Đơn giản vì nó giải thích được tất cả những gì vô lí đã xảy ra. Em không nghĩ anh là quái vật, anh chỉ... đến từ một nơi có những quy tắc riêng, rồi không may lạc vào tay em"

Cậu nhẹ nhàng kéo Choi Hyeonjun lại gần, khẽ chạm trán mình vào trán anh "Anh không cần phải chịu đựng một mình nữa. Cho dù trống rỗng, sợ hãi hay bối rối... cứ nói với em. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách giải quyết. Trên đời này không có thuốc ức chế nào cả, nhưng em ở đây" Cậu thoáng ngừng, sau đó nhấn mạnh thêm "Đương nhiên, anh chỉ được tìm em thôi"

Choi Hyeonjun khóc nức nở không kiểm soát được, chỉ có thể gật đầu lia lịa.

Nhìn gương mặt khóc nhè của anh, Moon Hyeonjun chỉ có thể cười bất lực và đau lòng. Cậu đưa tay lên, lau nước mắt cho anh "Đừng khóc nữa, đường trên vô địch thế giới. Xấu chết đi được"

Dù ngoài miệng nói vậy, động tác của cậu lại vô cùng dịu dàng.

Choi Hyeonjun khịt khịt mũi, nhìn đôi mày đôi mắt quen thuộc đang ở ngay trước mặt mình. Sự giận dữ và lạnh lùng đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại vẻ điềm tĩnh, dịu dàng và bao dung chỉ dành riêng cho anh.

Anh chợt nhớ đến lời Moon Hyeonjun nói trước khi đóng cửa rời đi vào đêm qua: "Em không muốn chơi trò chơi này nữa". Anh nhớ lại những tháng ngày hoang mang, bất lực của chính mình. Giờ đây, đôi tay này đang nắm lấy anh, chọn tin vào câu chuyện vô lí anh kể, chấp nhận mọi khía cạnh "không bình thường" trong con người anh.

Một cảm xúc mãnh liệt, pha trộn giữa day dứt và biết ơn. Tình yêu, niềm hy vọng trong anh được nhen nhóm, phá vỡ tuyến phòng thủ cuối cùng.

Anh chủ động hôn lên môi Moon Hyeonjun.

Bắt đầu bằng một nụ hôn nhẹ, dò dẫm như tuyết tan đầu xuân, khẽ làm ẩm đôi môi khô khốc của anh. Choi Hyeonjun nhắm mắt lại, vài giọt nước mắt vẫn còn vương trên mi, run rẩy khi áp sát vào hơi ấm của Moon Hyeonjun. Cậu không vội vàng đẩy nụ hôn thêm sâu, đơn giản để Choi Hyeonjun chủ động dẫn dắt nhịp điệu. Tay cậu đặt sau gáy anh, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vị trí nơi tuyến thể, nơi đó bắt đầu tỏa ra một mùi hương ngọt ngào nhè nhẹ, không còn là tiếng kêu cứu trong quá khứ, nó đang thì thầm vào tai cậu những lời yêu thương trìu mến.

Khi hai đôi môi tách ra kéo theo sợi chỉ bạc mong manh, Choi Hyeonjun khẽ lấy lại hơi thở, má anh ửng hồng nhưng đôi mắt vẫn trong veo và sáng ngời, không còn dáng vẻ trốn tránh sợ hãi. Giờ đây, Moon Hyeonjun nhìn thấy, bên trong chỉ phản chiếu hình ảnh của chính mình, rõ ràng và trọn vẹn.

"Ổn không?" Moon Hyeonjun hỏi anh bằng chất giọng trầm khàn, đầy kiềm chế. Không phải một câu hỏi bình thường, là sự quan tâm chân thành cậu dành cho anh- Một người vừa trút bỏ mọi gánh nặng và đang muốn dâng hiến cả tâm hồn mình cho cậu, liệu rằng anh đã thật sự sẵn sàng?

Choi Hyeonjun gật đầu, anh không nói gì nhưng đã vòng tay ôm lấy cổ cậu, tặng lên đôi môi của mình. Lần này, Moon Hyeonjun đáp lại, kéo anh vào một nụ hôn dài và sâu đậm hơn. Lưỡi cậu nhẹ nhàng lướt qua kẽ răng, vòm miệng rồi quấn lấy lưỡi của đối phương, cùng nhau khiêu vũ một giai điệu mềm mại. Không có chiếm đoạt, chỉ có sự khai phá và chấp nhận vô tận, dùng nụ hôn để dò tìm, ghi lại dấu ấn của mình lên nhau.

Nụ hôn dần di chuyển. Môi Moon Hyeonjun lướt nhẹ qua xương hàm của Choi Hyeonjun, đến cần cổ thanh mảnh, rồi đáp lại nơi yết hầu tinh tế, cảm nhận được nhịp đập của nó. Những động tác của cậu chậm rãi có chủ đích, mỗi cái chạm như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ. Ngón tay cậu tiến đến dây kéo áo đồng phục, từ từ kéo xuống.

"Anh tự làm được" Choi Hyeonjun khẽ nói, giọng vẫn nghẹn ngào vì xúc động. Anh lùi lại một chút, dưới tầm nhìn của Moon Hyeonjun, từ từ lột bỏ chính mình. Từng chiếc áo rơi xuống đất, để lộ thân hình trắng trẻo được phủ lên một lớp cơ mỏng. Những vết sẹo cũ đã mờ từ lâu, làn da anh hiện tại lấp lánh như ngà voi dưới ánh sáng ban mai. Nhũ hoa cương cứng, ửng màu hoa đào nhạt vì đê mê, một phần nữa là vì không khí lạnh lướt qua.

Ánh mắt Moon Hyeonjun như một bàn tay ấm áp vô hình vuốt ve từng tấc da thịt. Không dò xét, chỉ có sự ngắm nhìn thuần túy cùng niềm thương yêu trân trọng. Cậu vươn tay chạm nhẹ vào một vị trí phía trên ngực trái của Choi Hyeonjun, nơi đó có một vết sẹo cực kỳ mờ nhạt, gần như không thể nhìn thấy, là dấu vết vô tình để lại từ những năm tháng luyện tập trước đây.

"Còn đau không?" Cậu khẽ hỏi.

Choi Hyeonjun lắc đầu, tay chạm lên ngực, nói: "Trước đây... thì đau lắm. Giờ thì hết rồi"

Một luồng hơi ấm dâng lên trong tim Moon Hyeonjun. Cậu cúi đầu hôn lên vết sẹo, rồi từ từ chuyển môi đến đầu nhũ. Nụ hôm cậu nhẹ nhàng như chiếc lông vũ mơn trớn trên da nhưng lại châm ngòi nhóm lên ngọn lửa trong lòng Choi Hyeonjun, anh không kìm được tiếng rên rỉ. Những ngón tay anh luồn vào mái tóc cậu, vô thức siết chặt.

Moon Hyeonjun kiên nhẫn chăm sóc nơi ấy, mút liếm bằng môi và lưỡi, thỉnh thoảng cọ xát bằng răng, khiến người nằm dưới cậu liên tục rùng mình. Bàn tay còn lại của cậu cũng không nhàn rỗi, âu yếm xoa bóp bên còn lại cho đến khi nó dựng đứng căng cứng.

"Hyeonjun..." Choi Hyeonjun gọi tên anh, giọng nói ngọt ngào và phụ thuộc lạ thường. Không còn những lời lắp bắp không kiểm soát của một người đang trong cơn động dục, anh thuần phục cậu dưới ý thức tỉnh táo và tự nguyện.

"Em đây" Moon Hyeonjun ngước lên, hôn nhẹ khóe môi Choi Hyeonjun, bắt đầu cởi quần áo chính mình. Động tác cậu chậm rãi, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh. Khi cả hai hoàn toàn khỏa thân, ánh sáng ban mai làm nổi bật lên đường nét cơ thể trẻ trung đầy cường tráng của cậu, bờ vai rộng, eo thon gọn, cơ bắp săn chắc đẹp đẽ. Làn da rám nắng thường xuyên luyện tập tương phản với làn da trắng hồng của Choi Hyeonjun, tạo ra một sự hài hòa kì lạ.

Ánh mắt Choi Hyeonjun nhìn về phía cậu, không chút e ngại, tràn đầy sự ngưỡng mộ và khao khát. Anh vươn tay ra, những đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt trên cơ ngực của cậu, cảm nhận cơ thể cường tráng và hơi ấm quen thuộc. Đây là lần đầu tiên anh chủ động chạm vào cơ thể này khi lí trí hoàn toàn tỉnh táo, không bị bất kì một ham muốn thể xác nào chi phối.

Moon Hyeonjun nắm lấy tay anh, hôn nhẹ lên ấy, dẫn đường anh xuống dưới, nắm lấy dương vật đang cương của mình. Tay Choi Hyeonjun run rẩy, nhưng anh không rụt lại. Anh vụng về nắm lấy vật thể nóng bỏng kia, cảm nhận sức sống của nó trong lòng bàn tay.

"Chạm vào em đi" Moon Hyeonjun áp trán mình vào trán anh, hơi thở hòa quyện "Hyeonjun hyung, chạm vào em đi"

Choi Hyeonjun lấy hết can đảm, bắt đầu chậm rãi chuyển động lên xuống. Ban đầu, động tác của anh khá vụng về nhưng việc Moon Hyeonjun hít thở sâu, các cơ bụng cậu dần siết chặt đã khích lệ tinh thần anh. Anh quan sát biểu cảm của cậu, đôi mắt điềm tĩnh ngày thường hiện tại đang khép hờ, tràn ngập khát khao mãnh liệt và sự dịu dàng, khóe miệng cậu hơi mím lại vì khoái cảm.

Moon Hyeonjun cũng vươn tay chạm vào nơi đang khát cầu của anh, vuốt ve anh theo cùng một nhịp độ. Cả hai đối mặt quỳ trên giường, giải tỏa cho nhau, ánh mắt vẫn giao triền không tách rời. Sự thân mật này vượt xa hơn bất cứ cuộc làm tình nào trước đây, nó mang theo một cảm giác sẻ chia, bình đẳng.

Cảm xúc cao trào đầu dương vật đang dần kéo đến nhưng tận sâu trong cơ thể Choi Hyeonjun, khao khát được lắp đầy đang kêu gào. Không đơn thuần chỉ là ham muốn tình dục, nó sâu sắc và mang đậm tình cảm bên trong hơn cả thế. Âm đạo anh bắt đầu tự động tiết ra dâm thủy ấm áp, trơn trượt, nồng độ pheromone ngọt ngào trong không khí lặng lẽ tăng lên.

Moon Hyeonjun nhận ra được điều này rõ ràng. Cậu dừng hành động trong tay, cúi xuống, nhẹ nhàng đẩy anh nằm lên chiếc giường mềm mại. Chiếc gối toả ra mùi hương hòa hợp của cả hai, mang lại cảm giác an tâm quen thuộc.

"Anh muốn em à?" Moon Hyeonjun nhỏ giọng hỏi, những ngón tay cậu trượt xuống bụng dưới của Choi Hyeonjun, lướt nhẹ qua vùng da bụng mỏng mềm đang run rẩy, chạm đến đùi trong, tìm kiếm cửa mình đã ướt át.

Choi Hyeonjun ngước nhìn cậu, đôi mắt anh ngấn lệ, tràn đầy sự tin tưởng và ham muốn. Anh dang rộng hai chân, lặng lẽ bày ra một tư thế hoàn toàn mời gọi.

"Anh muốn..." Cuối cùng anh cũng nói, nhẹ nhàng từng chữ "Moon Hyeonjun, anh muốn em... vào trong..."

Như sự cho phép cuối cùng. Ánh mắt Moon Hyeonjun ngay lập tức tối sầm lại, không phải vì cậu mất kiểm soát mà là một tầng cảm xúc thâm trầm, rõ rệt hơn. Cậu cúi xuống hôn anh thật sâu, những ngón tay cũng dần khám phá hang động ấm áp, chật chội.

Lối vào đã ẩm ướt, mềm mại, dễ dàng đón tiếp một ngón tay của cậu. Động tác Moon Hyeonjun vô cùng kiên nhẫn, đầu ngón tay nhẹ nhàng mở rộng vách thành thịt, tìm kiếm điểm G khoái cảm của Choi Hyeonjun. Khi cậu uốn cong các khớp ngón tay, vô tình chạm vào một điểm gồ lên, Choi Hyeonjun đột nhiên ưỡn lưng, phát ra tiếng thở dốc ngọt ngào.

"Ở đây?" Moon Hyeonjun hỏi, ấn vào nơi đó một lần nữa.

Choi Hyeonjun gật đầu, lắc hông sốt ruột, chủ động mút lấy các ngón tay còn lại của cậu
"Ưm.... Ở đó... Cảm giác... Tuyệt lắm..."

Moon Hyeon đưa thêm một ngón tay vào nữa, từ từ nới rộng. Quá trình ấy lặp đi lặp lại cho đến khi cơ thể Choi Hyeonjun hoàn toàn thả lỏng, thành trong mềm mại đang thèm khát hút chặt các ngón tay cậu, dịch thể tình yêu trong suốt liên tục rỉ ra, thấm ướt cả ga giường.

"Đủ rồi mà..." Choi Hyeonjun hổn hển thúc giục, vòng chân quanh eo Moon Hyeonjun, gót chân áp vào mông, kéo cậu lại gần hơn.

Moon Hyeonjun rút tay ra, dựa vào dịch thể anh tiết đủ nhiều, ấn dương vật đã căng đến bức bối của mình vào trong. Cậu không lập tức thúc mạnh, thay vào đó, cậu dùng đầu nấm dương vật từ từ cọ xát cửa âm đạo, tách ra các nếp gấp, kích thích anh chảy nhiều dịch thể hơn nữa.

"Nhìn em này, Hyeonjun hyung" Moon Hyeonjun nói, giọng cậu đã khàn đi từ lâu vì tình dục nhưng vẻ dịu dàng vẫn luôn ở đó "Em muốn anh nhìn vào em"

Choi Hyeonjun mở đôi mắt đang thơ thẩn của mình, ánh nhìn ngay lập tức bắt gặp một ánh mắt thâm tình, bên trong chỉ chứa mỗi bóng hình anh. Có ngọn lửa rực cháy, có tình yêu vững vàng.

Sau đó, Moon Hyeonjun hạ thấp hông và đẩy vào một cách mạnh mẽ.

"Ưm..." Choi Hyeonjun thở dài một hơi thỏa mãn. Cảm giác được lấp đầy từng chút cực kì chân thật và an tâm. Xóa tan những dấu vết bất lực, lạnh lẽo cuối cùng còn sót lại trong tim anh. Bức tường trong anh ấm áp, khắng khít đến mức dường như cũng biến dạng cho phù hợp với hình dáng dương vật cậu.

Sau khi Moon Hyeonjun hoàn toàn xâm nhập, cậu dừng lại, hôn lên những giọt nước mắt sinh lí trào ra từ mắt anh "Có đau không?"

Choi Hyeonjun lắc đầu, vòng tay ra sau lưng, vuốt ve gãi nhẹ lên bờ vai rộng đang căng cứng của cậu "Không đau... Thoải mái lắm... Sâu hơn chút đi mà..."

Moon Hyeonjun bắt đầu chuyển động. Những cú thúc ban đầu chậm rãi mang tính thăm dò, mỗi lần đều rút ra một đoạn nhỏ rồi mới đâm sâu vào bên trong thêm từng chút, cọ xát điểm G nhạy cảm nhất của anh. Nhịp điệu của cậu đều đặn, hoàn toàn khác với những cú thúc mạnh bạo trước đây khi rút giận và trừng phạt. Một sự giao tiếp, một cuộc đối thoại vô cùng thân mật thông qua các hành động va chạm thể xác.

Cảm giác thoải mái như những dòng suối nóng, bắt nguồn từ điểm giao hợp, lan tỏa khắp tay chân và xương tuỷ. Choi Hyeonjun lắc hông theo nhịp điệu, chủ động đón nhận từng cú thúc của cậu. Những tiếng rên rỉ không cần phải kìm nén nữa, tự nhiên ngọt ngào tuôn ra từ cổ họng, hòa hợp với tiếng thở nặng nhọc của Moon Hyeonjun tạo thành một giải điệu lay động lòng người trong căn phòng tĩnh lặng.

Đôi tay Moon Hyeonjun không hề nhàn rỗi. Một tay cậu đặt bên tai Choi Hyeonjun, tay còn lại vuốt ve cơ thể anh, từ thái dương đẫm mồ hôi đến vành tai đỏ ửng, từ yết hầu run rẩy đến lồng ngực phập phồng, cuối cùng nắm lấy dương vật đang căng lên của Choi Hyeonjun giữa vùng bụng hai người, nhẹ nhàng vuốt ve anh theo nhịp thúc đẩy của mình.

Cảm giác sung sướng khi bị tấn công từ hai phía khiến ý thức của Choi Hyeonjun dần tan chảy. Anh ngửa đầu ra sau, cổ uốn cong lên xinh đẹp, môi anh hé mở, gọi tên Moon Hyeonjun trong những hơi thở đứt quãng. Thế giới như thu nhỏ lại trong một căn phòng be bé, trên chiếc giường này, thuộc về người đàn ông đang ôm lấy và chiếm hữu anh thật chặt.

"Hyeonjun... Moon Hyeonjun..." Anh tên cậu thật nhiều lần, như muốn khẳng định đây không phải một giấc mơ ảo tưởng nào khác.

"Em ở đây" Moon Hyeonjun lần nào cũng sẽ đáp lại, cúi đầu hôn lên môi, mắt và chóp mũi dẫm mồ hôi của anh "Em ở đây, Hyeonjun hyung. Em luôn ở đây"

Khi đổi tư thế, Moon Hyeonjun vô cùng dịu dàng. Cậu lật Choi Hyeonjun lại để anh quỳ trên giường, còn mình từ từ tiến vào từ sau. Góc độ này cho phép cậu thâm nhập sâu hơn, Choi Hyeonjun không kìm được tiếng rên rỉ nhưng anh ngay lập tức bị choáng ngợp bởi khoái cảm mạnh mẽ cậu mang lại. Vòng tay của Moon Hyeonjun ôm chặt lấy eo anh, giữ anh trong vòng tay mình, ngực cậu áp sát lên lưng anh, nhịp tim cả hai như dần đập chung một nhịp.

Cậu hôn lên gáy Choi Hyeonjun, lưỡi nhẹ nhàng liếm láp làn da thơm ngọt, răng cậu khẽ cắn nhẹ, chẳng phải đánh dấu gì vì bản thân cậu chẳng thể, cậu chỉ đơn thuần in lại dấu vết của mình một cách dịu dàng đầy chiếm hữu.

"Anh là của em" Moon Hyeonjun thì thầm vào tai anh, hơi thở hổn hển, chuyển động bên dưới vẫn đều đặn và dứt khoát "Choi Hyeonjun ở thế giới này là của em. Bất kể anh đến từ đâu, từ giờ trở đi, anh phải luôn bên cạnh em"

Nước mắt Choi Hyeonjun lại chảy, lẫn với mồ hôi rơi xuống. Lần này, không còn đau đớn hay sợ hãi nữa, mà là niềm hạnh phúc tràn ngập khi cuối cùng cũng tìm được lối thoát. Anh nắm lấy cánh tay Moon Hyeonjun, móng tay vô thức cắm sâu vào da cậu, nghẹn ngào nói:

"Ưm... Là của em... Tất cả là của em..."

Lần lên đỉnh kéo đến chậm rãi và dai dẳng, như thủy triều dâng cao, dần dần nhấn chìm mọi giác quan của anh. Khi sung sướng tột độ bùng nổ, tầm nhìn Choi Hyeonjun chỉ độc một màu trắng xóa, cơ thể anh co giật dữ dội, thành trong thắt chặt và tinh dịch nóng bỏng trào ra từ đầu nấm dương vật. Gần như cùng lúc, anh cảm nhận được vật thể trong người mình rung lên đôi lần, một dòng chất lỏng tràn vào, khiến anh tê liệt từ trong ra ngoài.

Moon Hyeonjun thẳng người dậy, thở hổn hển nhưng tư thế họ vẫn dính chặt vào nhau, không muốn tách rời trong một thời gian dài. Thân thể đẫm mồ hôi của họ áp sát lại, nhịp tim đập thình thịch như trống vỗ, hoà vào nhau làm một.

Hồi lâu sau, Moon Hyeonjun từ từ rút ra, mang theo sau là ít tinh dịch. Cậu lấy một chiếc khăn ấm, cẩn thận lau sạch những chỗ bẩn trên người anh và cậu, động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu một báu vật quý hiếm. Sau khi lau sạch, cậu ôm Choi Hyeonjun vào lòng và kéo chăn đắp cho cả hai.

Choi Hyeonjun kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần đều trải qua một quá trình thanh lọc, giải tỏa toàn diện. Anh cuộn tròn trong vòng tay ấm áp của Moon Hyeonjun, mặt áp vào lồng ngực đẫm mồ hôi của cậu, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ đang đập ấy, mí mắt dần nặng trĩu, hầu như không thể mở ra được nữa.

"Ngủ đi hyung" Moon Hyeonjun hôn lên đỉnh đầu anh, vòng tay cũng siết chặt hơn nữa "Em ở đây rồi"

Ngoài cửa sổ, bầu trời đã sáng hẳn. Một ngày mới bắt đầu, và câu chuyện của thế giới này vẫn đang tiếp tục.

Nhưng Choi Hyeonjun biết rằng, kể từ giây phút này trở đi, câu chuyện của anh cuối cùng cũng có một cái kết cụ thể và một sự ràng buộc không thể tách rời.

Chìm vào giấc ngủ trong mùi hương khiến mình an tâm nhất, nơi khóe môi anh vẫn còn vương nụ cười thật khẽ, thật thanh bình.

END

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net