Phần 1
Shane giết Farah mất thôi. Anh hiểu rất rõ một điều, suy cho cùng, hợp đồng tài trợ chỉ là hợp đồng tài trợ, và việc gắn hình ảnh của mình với khúc côn cầu sẽ giúp bộ môn này đến gần hơn với công chúng thay vì cứ để nó mãi đóng khung trong những tượng đài NHL nhẵn mặt một thời.
Đoạn đó anh có thể hiểu, rõ tường tận là đằng khác. Nhưng thứ không chấp nhận được là việc mẹ anh tự tay đứng ra thương lượng cái hợp đồng này. Trong tất cả những chuyện Yuna nhúng tay vào xuyên suốt sự nghiệp khúc côn cầu chuyên nghiệp của anh, vụ này có lẽ là đáng xấu hổ nhất.
Với những hợp đồng đồng hồ, suit hay xe sang, anh thấy việc họp hành trong một căn phòng xa hoa lộng lẫy là điều hoàn toàn dễ hiểu – địa điểm thường là ở New York, trên mấy tầng lầu cao chót vót và bóng bẩy tới mức làm Shane luôn cảm giác lớp da ghế đắt tiền dưới mông mình trong cái gọi là "phòng họp hội đồng quản trị" chẳng khác nào một cái bẫy rập chực chờ đớp anh. Nhưng mà lần này, lần này là sịp bó đít.
Anh xin thề ngài Calvin Klein sẽ cảm thấy cực kì xúc phạm nếu biết đứa con tinh thần của ông bị réo tên như vậy. Nhưng đến cuối ngày, vấn đề cốt yếu cũng chỉ xoay quanh việc chọn quần đùi hay quần sịp. Miễn là chúng không ngứa ngáy và cản trở lối chơi thì anh mặc gì bên dưới chả quan trọng.
Sandra, nàng stylist cá nhân anh cuối cùng cũng chịu bấm bụng thuê sau một thời gian dài ăn mặc như hề, đang dần khiến anh cảm thấy mình chẳng khác nào khỉ rạp xiếc. Chắc cô sẽ thất vọng tràn trề với "diễn biến tư duy" của Shane khi lần đầu gọi mời anh tham gia quảng cáo đồ lót thế này.
Cổ đã dạy anh phải luôn tâm niệm quần áo là một hình thức thể hiện bản thân, một dạng "thế giới tâm hồn phiên bản mở rộng". Anh vẫn không chắc mình phải trưng ra cái "hồn" nào cho thiên hạ thấy, khi mà từ trước đến nay anh gần như chỉ biết sống và hít thở vì một điều duy nhất.
Khúc côn cầu.
À, đấy là trong trường hợp anh sống đúng như những gì người ta thường kì vọng ở một cầu thủ khúc côn cầu, được thế thì anh phải hạnh phúc lắm. Nhưng dạo gần đây càng ngày anh càng chẳng rõ định nghĩa đó là sao nữa. Trong cái giới thể thao khắc nghiệt này, anh không chắc việc "thể hiện bản thân" bằng cách mặc đồ lót bó sát và cười bằng mắt (cái đéo gì đây nữa) trước ống kính thì có ích gì, nhưng Sandra cứ khăng khăng bắt anh làm cho bằng được.
Cô nài nỉ anh đến mức họ đã chôn chân suốt năm tiếng đồng hồ trong cái phòng họp bóng bẩy và bí bách đến quái đản này để bàn bạc, không chỉ về mẫu quảng cáo cho "Gương mặt đại diện bộ môn khúc côn cầu", mà còn nguyên một chiến dịch xoay quanh chủ đề: "Shane Hollander làm gì trong chiếc quần lót hiệu Calvins".
Làm gì thì đến anh cũng chịu. Chạy bộ với quần lót Calvins à? Hay là tập luyện? Ăn theo chế độ dinh dưỡng? Thứ tục tĩu duy nhất anh nên làm là cởi nó ra. Nhưng cái màn phô dâm đó chỉ dành cho riêng Ilya mà thôi, mà có chết anh cũng chẳng đời nào thừa nhận vậy với gã.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền.
Túi anh bỗng rung bần bật, người duy nhất không bị tắt noti từ lúc anh bước vào phòng họp chỉ có thể là hắn. Nhưng Ilya sẽ phải đợi, vì xấp giấy tờ mới được đặt lên mặt bàn đá cẩm thạch kia đủ khiến anh nhăn nhó hết sức. May cho anh Farah và Sandra cũng ở đây, bởi không đời nào anh, một người trưởng thành hơn 20 tuổi, bước vào cuộc đàm phán đồ lót chỉ với mẹ mình là người đại diện duy nhất. Anh đột quỵ tại chỗ mất thôi.
Shane Hollander làm gì trong chiếc quần lót Calvins nhỉ? Ngắc ngoải chứ sao nữa. Chết đi sống lại cả trăm ngàn lần khi mẹ anh thản nhiên giúp con trai chốt cái hợp đồng quảng cáo đồ lót cứ như không, chứ chẳng hề nghĩ mình đã góp tay kiến tạo một trong những khoảnh khắc muối mặt nhất Shane phải nếm trải trong đời.
Tệ hơn hết từ chỗ chỉ là một đoạn quảng cáo đơn giản, vụ này đang dần phình to ra thành một chiến dịch cỡ đại. Nào là quảng cáo in ấn, lên bao bì rồi lại thêm hàng tá phim quảng cáo truyền hình. Anh sẽ phải cày như trâu chó để xứng danh gương mặt đại diện nhãn hàng, và như lời Yuna mẹ anh nói thì: "Báu lắm giới khúc côn cầu mới có người đại diện quảng cáo đồ lót nam con ạ."
Ý tưởng xuất sắc Mẹ ơi. Thật tuyệt vời khi được tung tăng trong chiếc quần sịp và show hàng cho cả thế giới mà không có lấy một chút quyền kiểm soát với hình ảnh cá nhân hay biết được người ta sẽ bôi bác mình ra cái giống gì.
Trên sân đối thủ còn cứ nhè anh kêu "bé xinh" suốt. Lời khích bác thật nhạt nhẽo nhưng không phải không khó chịu. Không thể tưởng tượng anh sẽ gom góp được thêm bao nhiêu anti sau vụ này. Cầm cục tiền phỏng tay thì ráng chịu mà chườn mặt cho dư luận ném đá, ai bảo anh xuất sắc quá làm chi.
Nhưng thế không có nghĩa là Shane hiểu lý do Farah phải nhồi nhét hàng đống quảng cáo và tài trợ vào lịch trình vốn dĩ đã kín đặc của anh. Dù sao thì chó cứ sủa và đoàn người, theo số liệu thống kê doanh thu quảng cáo và tỉ lệ người xem NHL mới nhất, vẫn cứ đều đặn hốt bạc sau mỗi tiếng gâu gâu.
Gần đây Shane lại còn đang chết tên mèo con cáu kỉnh, biệt danh anh bị đặt cho sau vài lần máy quay chộp được những khoảnh khắc cau có của anh trên sàn đấu. Người hâm mộ ghép nơ lấp lánh, chỉnh má anh hồng hết cả lên rồi up lên mạng. Nực cười khiếp nhưng Sandra lại bảo "Nếu cậu đã là mèo con cáu kỉnh, thì chúng tôi sẽ cứ tiếp tục tung cỏ mèo ra cho cậu thôi."
Anh chả hiểu mô tê gì, nhưng hai người họ gà vịt thế quen rồi. Chuyện gấu quần có trùm chân hay không rõ ràng chẳng quan trọng bằng việc anh dành thời gian nghiền ngẫm trăm triệu lần cách chặn đứng đợt power play của đối thủ ở trận tấn công tới.
Shane cúi nhìn trang 103 của bản hợp đồng, nơi một dấu X đỏ chót đánh dấu vị trí cần ký. Anh nuốt khan nhìn chữ mình khô lại, ước tâm thế xanh chín như màu mực chứ chẳng xám ngoét thế này. Tận lúc người ta dắt xuống hầm và thả Shane khỏi cái lồng giam hành chính về hít bụi mịn, anh cũng chẳng cảm thấy khá hơn. Nỗi lo lắng quấn chặt lấy ruột gan, len lỏi qua lồng ngực rồi neo lại trong trái tim anh như loài ký sinh ngoan cố.
Tất cả những gì anh có thể làm lúc này trong khi chờ tới ngày chụp, là chạy trước trong đầu những viễn cảnh lố lăng và kì cục nhất nhất.
Chưa bao giờ Shane thấy khó chịu thế này. Thông cáo đại sứ thương hiệu vừa mới được tung ra cách đây vài giờ mà người ta đã tấn công anh bằng hằng hà sa số suy nghĩ, ý kiến và bình luận thô tục, mong chờ rỏ dãi cảnh anh cởi đồ khoe thân.
Vấn đề không phải là anh không tự tin. Cả đời ăn ngủ nơi phòng tập, Shane thấu hiểu cơ thể mình từng chân tơ kẽ tóc. Nhưng anh biết rất rõ sự khác biệt giữa việc sở hữu một thân hình tinh gọn cho thể thao chuyên nghiệp, nơi cơ bắp được tôi luyện thuần phục vụ mục đích thi đấu, với một vẻ đẹp mảnh mai thoát tục vốn chỉ được nhào nặn tỉ mỉ để nịnh mắt trên những trang bìa.
Thứ anh tự hào nhất là cách cơ thể mình di chuyển thuần thục khi xé gió lao trên băng, là cách tay chân phối hợp nhịp nhàng để điều khiển trái puck tạo nên những cú dứt điểm lắt léo đầy ngoạn mục. Nghe qua cũng dễ, nhưng đạt đến trình múa gậy điêu luyện thì chẳng phải chuyện ngày một ngày hai.
Thân thể anh dâng hiến cho sân băng, cho nơi đệm chăn quấn quýt cùng Ilya nếu gã có quyền định đoạt, chứ chẳng phải quằn quại dưới ánh đèn flash thế này. Anh là vận động viên. Cứ hỏi bất kì tay nhà nghề nào là biết, ai mà chẳng quen việc xé cơ đến tận cùng giới hạn, rồi phục hồi thêm mạnh mẽ từ ngưỡng thất bại nặng nề. Nhấc thêm một lần tạ, trụ thêm một hiệp đấu, bền bỉ thêm một năm nghề. Giới hạn tinh thần con người được khắc sâu trong những bộ não khước từ khái niệm "quá sức", những bộ não luôn tin rằng: chỉ cần ý tưởng tồn tại, việc hiện thực hoá chúng chắc chắn nằm trong tầm tay.
Những tấm bằng khen treo trong phòng trưng bày chẳng tài nào so được với cú hích adrenaline mạnh mẽ mỗi khi chiến thắng. Anh luôn biết mình là ai.
Anh chỉ không chắc người khác có nhận thức được điều đó hay không.
"Shane, cậu có biết trông cậu táo bón lắm không hả?" Lão thợ chụp ngó đầu ra từ chiếc máy tổ chảng và nạt, cứ làm như Shane không biết mình trông ngớ ngẩn cỡ nào ấy. Anh đứng tồng ngồng trong chiếc quần lót trắng, giữa một ê kíp hai trăm con người được trả lương chỉ để mông má cho cái vẻ sexy không cần cố của anh.
Mà sexy không cần cố ấy à? Đứa xàm lồn nào vẽ ra từ này thế? Mọi thứ đến với anh trong đời đều đòi hỏi một nỗ lực khổng lồ. Cuộc sống, khúc côn cầu, ngay cả đời sống yêu đương có thất bại thảm hại, anh cũng phải cố. Chưa kể mấy vụ giao thiệp xã hội cũng ngốn anh hàng tá neuron thần kinh não, nhiều hơn cả cái cách người ta dồn trí lực đưa nhân loại lên mặt trăng. Thế nên Houston à, nghe cho rõ đây: Từ "Thư giãn" không bao giờ tồn tại trong từ điển của Shane, và "sexy" đứng cạnh Hollander trong một câu ấy hả, cũng là không luôn nhé.
Đến giờ họ đã on-set gần bốn tiếng, và Shane khá chắc trong hàng nghìn bức nhiếp ảnh gia chụp chắc chỉ có hai tấm tạm xài được. Ngày đầu anh đến studio, ông photo tự giới thiệu mình tên Clint, nụ cười uể oải nhưng bước chân vẫn còn phấn chấn. Thế mà vài giờ sau cái vẻ hăng hái ấy xìu dần hệt như bánh xe thủng lốp, xả sạch sinh khí buổi chụp qua một vết rách anh chẳng biết vá sao.
Trước ống kính máy ảnh lúc nào Shane cũng thấy thật kệch cỡm. Cảm giác bị phơi bày trần trụi dù có mặc bao nhiêu lớp áo trên người. Là nỗi lo bị chực chờ phán xét trong bộ môn mình chẳng tập luyện mấy. "Có công mài sắt, có ngày nên kim", câu châm ngôn này anh thuộc đến nằm lòng, như cách anh ghi nhớ chuyện ăn rau hay đeo bọc lưỡi trượt đúng chuẩn mỗi lần xuống sân đấu.
Anh khắc cốt ghi tâm triết lý ấy trong mọi việc mình làm, từ những ngày lớp ba cặm cụi tập viết chữ Kanji bên bàn ăn, đến những lần đầu học lừa bóng. Dù làm bất cứ điều gì, công thức của anh luôn chỉ có một: Nỗ lực tạo ra kết quả, kết quả dẫn đến sự chỉn chu, và chính sự chỉn chu là tiền đề cho chiến thắng.
Vậy nên, Shane chả hiểu diễn vẻ thoải mái không cần cố ở đây là thế nào. Anh cố thư giãn lắm rồi, đi mà trách cái mặt cọc cơ địa của anh ấy. Lão Clint đảo mắt ngán ngẩm khi thấy vẻ ngơ ngác của anh lúc đề cập đến vụ đó lần đầu, rồi lần hai, lần ba mỗi khi có người quay qua giúp anh "thư giãn" và tiếp tục thất bại. Bước chân tung tăng của lão chì hẳn xuống, mặt dài ra như cái bơm, mà tính ra giờ này mới chỉ khai máy thôi đấy.
Rốt cuộc thì Clint phải đầu hàng trước bản mặt "bĩu môi sưng sỉa" của anh, lão lầm bầm thế khi ra lệnh nghỉ trưa cho cả đoàn. Sưng sỉa hay móc mỉa ấy nhỉ, anh cũng chẳng rõ nữa. Cậu nhân viên trang điểm – người nãy giờ vẫn hì hụi dặm phấn khắp cơ thể anh – tiến lại phết thứ gì đó lên bụng khiến Shane chỉ muốn hắt xì, bắt đầu lên tiếng với tất cả sự nhấn nhá mà cậu chàng huy động được sau khi nạp vào người hàng tấn caffeine chỉ để trụ lại chứng kiến bi kịch này.
"Này anh bạn, khuyên thật lòng đây, vào làm nhanh quả lọ rồi giãn mẹ nó cơ mặt ra giùm nhé? Lão Clint sẽ cuốn xéo ngay và luôn nếu chẳng chụp được gì ra hồn đấy." Cậu chàng gật gù tâm đắc với lời khuyên, lùi lại, ra hiệu cho Shane đứng dậy và xua anh đi như đuổi tà.
Ơn giời bố anh đã cấm tiệt mẹ Yuna không được xớ rớ đến buổi chụp nội y, không chắc Shane phát điên lên mất. Anh yêu mẹ mình thật lòng, nhưng đôi khi bà cứ coi giới hạn của anh như trò nhảy dây, cứ nhảy qua nhảy lại mãi không dứt.
Anh biết ơn bà và không thể tưởng tượng nổi đời mình sẽ ra sao nếu mẹ là một ai đó khác. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, việc một gã đàn ông hai mươi mấy tuổi đầu còn phải nhờ mẹ yêu chống lưng khi đi đàm phán hợp đồng thật chẳng vẻ vang gì. Nhất là khi bản hợp đồng đó yêu cầu anh phải uốn éo với mỗi bộ đồ lót trước ống kính chỉ vì thiên hạ thích xem cảnh anh khoe thân.
Shane đoán đám người chực chờ xem cảnh này thấy thì hoan hỉ phải biết.
Lòng rối như tơ vò, anh vơ vội cái choàng tắm rồi phăm phăm trở về chiếc xe tải cá nhân trên set. Gọi là "xe tải" đúng là quá lời, cái này là quan tài cải tạo để có chỗ "nghỉ ngơi" trên phim trường thì đúng hơn. Anh nằm vô vừa khít, dư luôn cả chỗ cho cái ý chí sống leo lắt chuẩn bị lụi tàn sau ngày làm việc chả nên cơm cháo gì.
Đến lúc ngả lưng trên chiếc giường xếp tạm bợ, anh mới có thể trút bỏ gánh nặng đeo bám trên vai cả ngày. Shane thừa biết dáng vẻ thư giãn này mới là thứ Clint cần, khổ nỗi anh chẳng biết diễn sao trước ống kính. Hay cứ tự làm bẽ mặt mình nhỉ, biết đâu thiên hạ sẽ tự khắc chán ngấy, chẳng còn xôn xao mỗi khi anh nhận thêm quảng cáo mới nào nữa.
Shane rút điện thoại để thấy sớ tin nhắn bỡn cợt từ Ilya, trêu anh đi làm ở "phim trường". Anh chẳng hé môi cho gã biết mình đóng quảng cáo gì cho đến khi áp phích được công bố rộng rãi. Được đà gã càng cợt nhả, hết đoán già đoán non rồi lại quay qua gửi Shane cả tá ảnh chụp mỗi lần bắt gặp anh trên tivi, không quên đính kèm mấy lời bình phẩm dâm dục cùng câu hứa hẹn làm tình qua điện thoại nồng cháy sau đó.
Shane thề anh là người có lòng tự trọng, nhưng chính Ilya đã biến anh thành kẻ hứng tình vô liêm sỉ lúc nào cũng nôn nóng rạo rực thế này. Kích động anh đâu có dễ, mà Ilya làm điều đó ngon ơ chỉ bằng vài từ tiếng Nga kèm màn năn nỉ dạt dào đòi Shane phải chịu trách nhiệm cho con hàng vì anh mà cương cứng.
Shane. Robot Shane vụng về ít nói. Chính anh người làm Ilya cửng. Chính anh được gã đàn ông nóng bỏng nhất giải NHL đụ trên giường. Chính là anh người duy nhất Ilya nhấc máy liên lạc mỗi khi gã trải qua một ngày tồi tệ hết sức.
Shane chẳng hiểu thấu mọi ngóc ngách trong con người gã, nhưng anh hiểu phần nhiều. Vậy cũng đã hơn khối người rồi.
Có khi anh nên gọi cho gã. Gã có thể cho anh lời khuyên tạo dáng sao cho tự nhiên trước ống kính. Nếu có ai biết cách tỏ ra thu hút không cần cố thì đó chính là bạn tr– ờ, chính là Ilya của anh.
"Hollander? Em gọi gì thế?" Ilya thoáng bối rối. Chỉ nghe giọng gã mà nỗi xao động trong anh đã dịu lại, bờ vai giãn ra thêm vài phần.
"Ilya" Shane không định kêu tên riêng, nhưng từ lúc hai người bắt đầu xưng hô thân mật thì việc đó thật khó.
"Ồ, nghiêm trọng đến mức gọi tên riêng cơ à."
"Ummmm." Shane chẳng biết phải bắt đầu sao nữa.
"Không sao đâu, anh hiểu mà. Thế có chuyện gì nào? Em đang đi shoot phải không?"
"À, vâng, em – " Sao mình lại gọi Ilya nhỉ? Gã có hiểu nổi tâm trạng anh đâu. Mấy cái này với gã dễ như bỡn.
"Shane ơi." Mẹ kiếp, có khi anh im lìm quá. Shane tựa lưng lên tấm vách phòng giam di động rồi buông tiếng thở dài.
"Chuyện là, ông photo nói mặt em cứng quàu quạu." Shane nói lấp lửng, thầm mong gã hiểu mà cứu anh sớm.
"Ông ta ghét em," Anh tiếp tục. "Ổng bảo em phải thư giãn. Em chịu, Ilya, em không thư giãn được, nó có dễ thế đâu."
"À há." Gã ừ hứ đáp lại, lờ lớ lơ việc khuyên anh sao cho phải.
"Địt mẹ anh, làm sao bây giờ? Nhỡ họ cắt em khỏi hợp đồng thì sao? Mẹ sẽ giết em mất."
"Mẹ Yuna không trở thành sát nhân được đâu," Ilya nói bâng quơ.
"Sao anh biết từ đó?" Shane cố thốt lên giữa tràng cười sặc sụa.
"Ahhh thằng St-Simon nghe podcast trinh thám lúc tụi anh bay. Anh học được nhiều lắm."
"Đừng có cố thủ tiêu em trong lúc ngủ đấy."
"Vậy anh xiên em bằng con cặc này nhé."
"Ilya, làm ơn câm mồm."
"Mmmmm," Shane nghe gã lầm bầm lơ đãng.
"Sao cơ?"
"Vậy là anh sẽ phải làm em câm mồm nhỉ. Giúp em phân tâm, đúng chưa? Thả lỏng đồ đó?" Gã thình lình đổi tông, cái quãng giọng mà anh nhận ra ngay lập tức.
Là chất giọng thô ráp mỗi khi Ilya làm tình, pha chút gầm gừ hơn hẳn cách gã nói chuyện thường ngày, đặc biệt khàn đi mỗi khi nhấp nhả bằng miệng cho anh.
Shane cửng liền luôn.
"Uhh..."
"Ồ, em nín rồi đấy nhỉ. Tốt lắm. Vậy câm mồm và nghe đây."
Trời ơi. Ilya sẽ ra lệnh cho anh. Mẹ kiếpppppppp. Thật là nóng bỏng quá sức.
"Cởi đống trang phục ngu ngốc họ mặc cho em ra."
Shane tuân lệnh, kéo chiếc quần trắng hiệu Calvin xuống tận mắt cá, thằng em sẵn sàng khai pháo chỉ từ việc nghe Ilya khẩu dâm.
"Xong rồi ạ," Shane rên rỉ yếu ớt.
"Ồ nhanh thế. Ăn mặc mát mẻ ghê."
Shane quay quảng cáo gì gã cũng mù tịt. Nội tưởng tượng cái vẻ ngỡ ngàng của gã lúc hình được tung ra cũng làm anh rạo rực hết nấc.
"Dạ."
"Giờ em sõng soài rồi đấy nhỉ. Cặc thò ra khỏi quần, ướt chèm nhẹp vì anh rồi đúng không?"
"Trời ơi, vâng ạ."
"Shane à, bé ngoan của anh, em sẽ nghe lời chứ?"
Đến nước này Shane chỉ còn biết thút thít, thằng em anh căng cứng chực chờ được giải toả.
"Nào Hollander, không được mở miệng. Nghe cho rõ đây."
Shane không chắc anh cầm cự thêm được bao lâu nữa. Ilya thậm còn chưa bắt đầu.
"Anh đang cầm nó trong tay" Gã bỗng ngừng lại. Shane khá chắc mình nghe thấy thanh âm sột soạt và nhóp nhép, việc mà ai cũng biết là việc gì đấy, nhưng anh đã lún quá sâu vào bể dục vọng để có thể nhận ra. Máu anh từ chối bơm lên não, chạy rần rật về vật hình trụ anh đang cầm trên tay.
"Anh sẽ địt vào tay mình, như cái cách mà anh địt em vậy. Còn em, em chỉ được ngồi nghe, rên rỉ và ước thôi. Hiểu chưa?"
"Địt mẹ anh."
"Nào, anh có cho mở mồm đâu? Trai ngoan không cãi, chỉ được vâng lời và phục tùng thôi."
Shane vô thức gật đầu như thể gã đang ở ngay bên cạnh.
"Giờ đến lượt em làm y hệt. Thủ dâm cho đến khi ướt đẫm, ham muốn anh đến nỗi xuất tinh khắp người. Rõ chưa?"
"Ưm..." Giờ có ai đi ngang qua sẽ biết thừa anh đang làm gì lúc này, nghe tiếng thở hổn hển và rên rỉ là rõ. Ilya yêu thanh âm anh phát ra lúc làm tình, gã đã khẳng định điều đó biết bao lần mặc cho anh luôn tìm cách che dấu.
"Giỏi lắm Shane. Bé ngoan của anh. Em muốn bắn chứ hả? Sẵn sàng làm bản thân nhếch nhác chưa?"
Tay anh vuốt càng nhanh và mạnh, não ong ong với cơn hưng phấn dâng trào sau gáy. Anh cố không nghĩ nhiều về việc tại sao cái danh xưng 'bé ngoan' phát ra từ miệng gã lại làm anh sướng đến thế. Hay tại sao cái cách Ilya gọi tên anh đầy gợi dục khi cả hai đang thỏa mãn nhau dù cách xa ngàn dặm lại khiến anh mất trí nhường này. Shane chẳng rõ rốt cuộc họ chơi trò gì, anh chỉ biết mình yêu nó, khát cầu xin thêm và mong chúng đừng bao giờ dừng lại.
"Nói đi Shane. Muốn nghe em rên rỉ tên anh."
Shane chẳng ý thức được mình đã thốt ra gì nữa. Đầu óc anh chơi vơi bên bờ vực cận kề khoái cảm, từ ngữ quấn lấy nhau trong cơn hưng phấn chẳng thể nào tả xiết.
"Mẹ kiếp Ilya, chết tiệt, em tới đây." Shane thốt lên trước khi xuất thật, cố gắng văng tinh dịch lên tấm ga giường chứ không phải chiếc quần Calvin Klein ngu ngốc hay dây ra cơ thể phủ đầy kem và phấn trang điểm của anh.
"Giỏi lắm Shane. Đúng là yêu ơi của anh mà," Shane nghe giọng gã đứt quãng, tiếng rên rỉ và thở dốc xen lẫn vọng qua loa điện thoại.
"Vậy giờ em thư giãn chưa?" Ilya xong xuôi, đắc ý châm chọc.
Shane lầm bầm, "Hừ, đừng có mà tự mãn thế."
"Chứ sao." Gã ngẫm nghĩ một lúc rồi bồi thêm, "Anh muốn em nghĩ về anh khi chụp hình. Anh muốn thấy dáng vẻ đê mê của em trên tivi và những tấm biển quảng cáo. Anh muốn thiên hạ xâu xé em bằng ánh mắt, nhưng chẳng ai được phép chạm vào. Cả thế giới thèm khát em, nhưng em chỉ nghĩ về anh mà thôi."
Trời ơi, Ilya chẳng cần làm gì mà bụng dạ anh đã nhộn nhạo hết cả.
"À, vâng, em – chắc là em sẽ làm được."
"Tốt. Tạm biệt Hollander."
Ilya cúp máy cái rụp trước khi Shane kịp phản hồi, vẫn tuỳ tiện y như cũ. Sau bao năm siêu cấp mập mờ, gã vẫn luôn là người quyết định khi nào những cuộc vui thế này chấm hết.
Riêng hôm nay thì anh tha. Nghĩ lại anh thấy như này cũng không tệ. Ilya đã giúp anh thả lỏng và thư giãn hoàn toàn. Quan trọng hơn cả là giờ đây, Shane đã có đủ vốn dùng cho một giờ quay tới: Anh chỉ cần nhắm mắt và nghĩ về chuyện cuồng nhiệt diễn ra trong xe khi nãy, vậy là đủ để gương mặt toát lên vẻ hau háu và thèm khát đúng như yêu cầu.
Anh chỉ cần nghĩ về người ấy mà thôi.
"Quá đã cưng ơi, hiểu ý tôi rồi đấy. Anh đây đếch quan tâm cậu đang nghĩ gì, nhưng làm ơn tiếp tục phát huy giùm."
Lão Clint phấn chấn hẳn ra khi Shane quay trở lại buổi chụp sau giờ trưa với nguồn năng lượng mới và tâm thế "thư thái" khác hẳn.
Giờ anh đang sải lai trên set chụp thứ hai trong ngày; Trên phông nền trắng đơn giản, anh nằm dài với hai chân dang rộng trước ống kính, với cái đùm nước mía mà anh thật sự, thật sự hi vọng không ai để ý khi nó chình ình thế này.
Đáng lẽ Shane phải lo lắng, nhưng Ilya đã tuốt mọi sầu đau khỏi anh qua màn "làm tình" khi nãy, mạnh đến nỗi anh còn chẳng thèm bận tâm đến cái nhìn dâm dê khác thường của lão thợ chụp.
Ai đó trên set nói ánh mắt anh nhuốm mùi giường chiếu, nhưng giờ anh chỉ nghĩ về mình Ilya nếu gã có bên anh lúc này.
Một chiếc ống ngắm khổng lồ dí sát mặt anh, và nếu nghĩ ngợi quá nhiều thì anh lên cơn hoảng loạn mất. Thay vào đó Shane tập trung nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình qua ống kính. Anh cố không nhớ về những lần họ quần nhau trước gương, với Ilya bắt anh chiêm ngưỡng vẻ mặt mình khi lên đỉnh. Lơ là chút thôi là việc tương tác với camera sẽ trở thành điều cuối cùng mà anh phải lo lắng.
"Ê, ê," Lão Clint búng tay ra hiệu, coi anh chả khác nào bọn phốc sóc kiêu kỳ, đương ngúng nguẩy tại hội thi chó khoẻ chó xinh Westminster.
Shane đảo mắt và chỉnh trang biểu cảm. Anh lại nghĩ về Ilya. Ilya ngốc nghếch của anh, nụ cười nửa miệng, tâm hồn nửa khép. Mắt gã ánh lên vẻ tinh quái trước khi biến thành một thằng khốn chính hiệu, và chẳng có gì hút hồn anh hơn điệu cười ngạo nghễ của gã mỗi lần họ đối đầu tranh bóng. Cách gã làm chủ sân băng khiến anh vừa xao xuyến vừa bực mình. Nhưng trời ơi, sao lại không mê đắm cho được. Người ta gọi Shane là cỗ máy kỹ thuật vô cảm, nói hoài về IQ khúc côn cầu như thứ duy nhất mà anh có. Thi thoảng anh nghĩ họ không sai.
Nhưng Ilya thì khác. Ở gã toả ra nguồn năng lượng mê hoặc, mỗi chuyển động quá thanh thoát và khéo léo hiếm thấy ở một kẻ có vóc dáng và thể hình đồ sộ như vậy. Gợi cảm lắm. Anh nghĩ về những đường cong cơ thể gã, tâm trí trôi về lần đầu họ gặp nhau trong phòng tắm mờ sương.
Tiếng màn trập vang liên hồi cùng những đợt đèn flash chói mắt, rồi nhiếp ảnh gia gật đầu hài lòng.
"Chụp được rồi, chuyển qua set tiếp theo thôi," Lão Clint lầm bầm nhìn xuống màn hình khoái chí ra mặt.
Anh mong cầu kiếp nạn này chấm dứt cho sớm.
Shane ước họ bên nhau thế này mãi. Trên thực tế chuyện quan hệ 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần là bất khả thi, nhưng trong khoảnh khắc Ilya dập hông vào người, mọi giác quan của anh đều bị nhấn chìm cả.
Anh chẳng cần suy tính quá nhiều hay sầu lo quá ít. Không có gì để mổ xẻ, chẳng còn chi đáng mà bận lòng tháo gỡ. Anh chỉ cần hiện diện ở đây, hiến dâng và nhận hết tất thảy khoái lạc gã trao.
Dù thế sự ngoài kia có đảo điên thế nào, chốn bình yên và vẹn toàn duy nhất trong Shane là nơi thân xác anh được cận kề bên gã. Và vì không giỏi đối mặt với những cảm xúc mãnh liệt cứ chực trào lên tiếng, anh bèn chọn cách lặng thinh.
Chẳng cần cố với anh là một khái niệm xa lạ. Anh biết mình không thể phớt đời hay tự tại được như Ilya, nhưng bên gã Shane chẳng phải khoác lên mình lớp vỏ bọc nào cho giống. Nghĩ suy gì nhiều khi anh có thể phó mặc bản thân cho người tình dẫn dắt cơ chứ?
"Đúng vậy đấy. Giỏi lắm. Trời ạ, tiếp tục đi Shane." Ngôn từ gã vây hãm anh, vỡ vụn qua từng cú thúc dồn dập và những cái nắm tóc, một thú chơi mới được gã triệt để tận dụng nhằm dồn anh đầu hàng.
Shane vừa trải qua chuỗi bảy trận thắng liên tiếp với loạt điểm số đủ khiến hầu hết các thành viên trong đội và ban lãnh đạo hài lòng. Nhưng tất cả những gì anh nghĩ đến chỉ là phần thưởng chờ đợi mình sau đó. Một Ilya trần truồng, đẫm mồ hôi và hoàn toàn tập trung vào việc giúp Shane lên đỉnh nhiều nhất có thể.
Mọi thứ dâng trào trắng xoá rồi nổ tung. Anh chẳng đếm nổi đây là lần thứ bao nhiêu nữa. Họ vần vò nhau hàng giờ liền, kích thích và khước từ đan xen trong mịt mờ khoái cảm.
"Vậy nói anh nghe," Ilya thầm thì vào tai anh khi hồi thần, "Em quay quảng cáo gì lúc anh làm em ra thế?"
"Ừmm?" Anh thấy mình như con cá mập đương vùng vẫy giữa tầng tầng lớp lớp mật ngọt đặc quánh. Chẳng rõ nói vậy đúng không, nhưng không gian quanh anh cứ trôi bồng bềnh, và nếu không quẫy đạp thì anh chết mất.
"Em biết mà Shane." Anh yêu cách Ilya gọi tên mình, yêu cái cách nó khiến anh tan chảy.
"Không."
Vòng tay mơn trớn trên lưng anh đột ngột dừng lại, và gã nài nỉ hậm hực.
"Không á? Nói anh đi mà Shane."
"Quảng cáo vớ vẩn thôi. Ông nhiếp ảnh gia phiền em hết sức." Anh đầu hàng sau tiếng ngáp dài. "Chả vui lắm. Em phải làm tình bằng ánh mắt luôn ý."
"Hả?" Vuốt ve êm ái trên lưng anh lại lần nữa biến mất, Shane cựa mình đòi Ilya làm lại, nhưng gã quyết định đây là lúc phải hỏi cho ra nhẽ.
"Gì cơ, cái đéo gì thế hả Hollander?"
Anh chẳng thích bị Ilya kêu tên họ. Phải là tên anh, tên riêng cơ. Như vậy tốt hơn nhiều.
Có tiếng khịt mũi giễu cợt vang lên ngay phía trên đầu. Bỏ mẹ, chắc anh lỡ thốt ra tiếng.
"Shane, em quay quảng cáo gì mà phải làm tình bằng ánh mắt?"
"Mmmm, em làm gương mặt đại diện thui."
"Đại diện cho ai hả Shane?"
"Cho KC – à không, CK chứ ừmm."
"Thế lúc đấy em mặc gì?" Ilya thầm thì, hơi thở nóng bỏng từ khuôn miệng gã phà vào vùng nhạy cảm sau tai Shane, lướt xuống cổ, rồi mơn trớn khắp bờ vai anh.
"Em chẳng mặc gì mấy, à ừm thì, đồ lót."
"Phải rồi Shane, anh cũng đoán được. Còn gì nữa?"
Gã nói gì anh chẳng lọt tai. Mọi thứ xung quanh anh mềm nhũn và ấm áp đến mụ mị, cứ để bản thân trôi dạt thế này thật dễ.
"Hết rồi. Em mặc mỗi quần lót thôi."
Anh nghĩ chắc chẳng ai sẽ mảy may quan tâm. Chiến dịch cũng nhỏ thôi ấy mà.
Ilya không tin nổi vào mắt mình. Trước mặt gã là một tấm banner dài 6 mét với hình Shane Hollander, của gã, tạo dáng trong chiếc quần lót Calvin Klein, nghiến lấy người xem với ánh nhìn "đến và chơi em đi".
Shane chẳng hé răng cho gã tí ti gì về buổi chụp quảng cáo. Gã tưởng đây lại là một chiến dịch khác của Under Armour, với Shane lượn lờ trước camera sau một buổi tập vớ vẩn nào đấy, người nhễ nhại mồ hôi, có khoe thân nhưng chưa đến mức vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng. Hay có khi là một quảng cáo khác của Hanes, nhẹ nhàng và tếu táo vừa phải nhưng vẫn đủ khoe khéo múi bụng săn chắc cùng vòng ba đáng ao ước.
Gã đã chuẩn bị tinh thần xem đủ thể loại quảng cáo. Có khi gã sẽ thấy trước trên mạng, hoặc trên ti vi chẳng hạn. Ilya chẳng kì vọng gì nhiều, nhưng giờ gã đứng đó, oxy trong không khí rút cạn, hụt hơi và chết lặng trước cảnh Shane Hollander trần truồng cho thế gian chiêm ngưỡng.
Gã không muốn ghen tuông, nhưng mẹ nó chứ, Shane đứng đó và phơi bày cho cả thiên hạ thấy cái diện mạo đáng lẽ chỉ thuộc về những đêm ân ái giữa hai người. Đấy là đôi mắt giường chiếu của gã, chỉ mình gã mà thôi, chứ đéo phải ai khác. Chuyện Shane đang tạo dáng trong chiếc quần lót bó sát đến nỗi Ilya có thể thấy hình dáng dương vật cậu phóng to hơn đầu cũng chẳng quan trọng bằng. Cơn tức giận của gã râm ran dưới da thịt, ngứa ngáy như lớp vải len thô ráp khi nghĩ cái thần thái riêng tư ấy lại có thể được dành cho bất kỳ ai khác ngoài mình.
Cái ý nghĩ rằng Shane, Shane nhạt nhẽo, bình lặng, cuộc sống chỉ dành để chơi khúc côn cầu và căn chỉnh nhiệt độ nước tắm sao cho hoàn hảo của gã, đang nhìn chăm chú vào camera, hai chân dang rộng, ánh mắt mời gọi van nài người ta "đến chơi mình". Thật là quá sức chịu đựng.
Một cảm giác thích thú sủi bọt tăm, len lỏi dưới cơn ghen Ilya cố gắng đè nén. Tất cả trộn thành mớ hỗn độn cảm xúc sôi sục, lùng bùng trong dạ dày chẳng chịu yên. Không ổn rồi. Tất nhiên Shane chỉ ngồi đó nhìn camera. Tất nhiên em ấy trông như sẵn sàng được chén... Nếu nói vậy còn chưa đủ, thì cứ nhìn cách mái tóc Shane lộn xộn là thừa hiểu.
Hệ thống phân loại kiểu tóc của Shane trong mắt Ilya thường xoay quanh hai yếu tố: Cậu kiệt sức sau trận làm tình đến mức nào, hoặc cậu đang trong trạng thái căng thẳng ra sao. Lần này hai thứ đó cộng lại, thêm cả thói quen vò đầu bứt tai khiến tóc Shane trong hình dựng đứng và đồ sộ đến nực cười.
Có khi đấy là cách cậu tự trấn an mình, Ilya đoán thế. Gã có thể tưởng tượng cảnh ông thợ chụp, người Shane bảo làm cậu bực mình hết sức, cố gắng cạy mở trong vô vọng chút biểu cảm nhỏ nhất từ Shane. Một nụ cười, một cái nhếch mép, một ánh nhìn không – đờ – đẫn.
Ilya chẳng biết về cái nhìn đờ đẫn của cậu mà truyền thông thường gán cho; những lần tương tác duy nhất giữa họ dường như luôn bị nhấn chìm bởi đủ loại cảm xúc, nhưng gã biết sự mãnh liệt ấy chỉ đến được sau bao năm tháng đằng đẵng cả hai cùng chật vật mở lòng. Gã không phải kẻ thù, dù tiếng tăm đối thủ truyền kiếp trên sân băng của họ nói sao đi nữa. Gã cũng chẳng là công chúng, nên chẳng phải kì vọng gì nơi cậu nhiều. Gã chỉ là Ilya. Và khi họ ở bên nhau, Shane được là chính Shane mà thôi.
Nhưng hiện tại chẳng có gì là chính Shane ở đây cả. Nhìn cậu gợi tình đến đau lòng. Hơn tất thảy mọi sự trên đời, gã cần cậu xuất hiện và nằm rạp xuống bất kì mặt phẳng nào ngay lập tức.
"Ừm, ngài Ilya phải không ạ?"
Ilya giật mình bởi giọng nói nhỏ nhẹ và rụt rè phát ra từ phía dưới. Một bé gái khoảng năm, sáu tuổi, mặc một cây hồng lấp lánh từ đầu tới chân. Chắc do không để ý nên cô bé đã giật lấy quần gã và lặp lại lời mình.
"Đúng vậy, là anh đây." Gã sẽ chẳng bao giờ quen việc được nhận ra giữa nơi công cộng. Dù có ghi được bao nhiêu bàn, hay thanh danh có rực rỡ đến mấy, cảm giác bị người lạ tiếp cận chưa bao giờ thân thuộc với Ilya.
"Anh trai cháu thích ngài lắm luôn ấy ngài Ilya, anh nói ngài là cầu thủ khúc côn cầu giỏi nhất trên đời!" Cô bé bắt đầu nhảy cẫng lên vì phấn khích.
Ilya cố kìm cơn căng thẳng từ vai xuống bụng và nở nụ cười gượng gã thường dành cho ống kính.
"Phải, anh trai con nói đúng đấy nhỉ? Ảnh có gu ghê." Gã mỉm cười với cô bé trước khi ngước lên và thấy một người phụ nữ, chắc chắn là mẹ cô nhóc, đang cầm điện thoại quay lại toàn bộ cuộc trò chuyện. Gã biết thứ đó sẽ trôi dạt tràn lan trên mạng ngay khi chuyện này kết thúc.
Không muốn kéo dài thêm lâu, gã hỏi nhanh, "Con muốn chụp hình không? Có thứ mang về cho anh trai và con sẽ là cô em gái tuyệt nhất trên đời!" Mắt cô nhóc giãn tròng, và gã lo lắng đầu nhóc sẽ rụng ra khỏi cổ nếu cô bé còn gật đầu mạnh nữa.
Người mẹ nhanh chóng chen vào, "Được rồi Sophie, nhìn mẹ nào. Tốt lắm, giờ mình cùng cảm ơn ngài Rozanov nhé? Ngài rất bận mà vẫn dành thời gian cho chúng ta." Sophie nhanh chóng ôm lấy Ilya và hét lời cảm ơn trước khi nắm lấy tay mẹ và kéo bà đi sâu vào trung tâm thương mại.
Ilya quay đầu về chỗ cũ, trừng mắt nhìn Shane. Gã có thể đứng đây hàng giờ chỉ để ngắm nhìn những chi tiết ống kính đã bắt hoặc bỏ lỡ. Càng nhìn lâu, gã càng thoả mãn. Thiên hạ có thể thấy cơ thể cậu, nhưng sẽ chẳng bao giờ được cảm nhận xúc cảm mịn màng của làn da em trên tay. Họ sẽ chẳng bao giờ được đặt những nụ hôn dọc triền xương sống, chẳng bao giờ biết thanh âm em phát ra vụn vỡ dưới thân gã thế nào. Shane là của gã.
Của mình Ilya mà thôi.
Shane và những đốm tàn nhang hoàn hảo ngốc nghếch. Vậy mà họ nỡ xoá chúng ư? Giờ Ilya mới nhận ra mặt cậu trắng trơn cỡ nào, và gã thấy hả hê hơn nữa. Không ai hiểu thấu Shane như gã.
Gã nhanh chóng chụp một bức hình gửi Shane, biết tỏng mình hoàn toàn có thể chọc chửi cậu nếu nói đúng chỗ ngứa.

Ilya chẳng phải đợi lâu cho câu trả lời làm gã đứng sững.

Ilya biết nếu cứ để Shane trèo lên đầu lên cổ vì mấy tin nhắn khiêu dâm thì gã sẽ ở kèo dưới chuyến này; Nhưng gã không chắc mình còn sức để quan tâm đến nó. Có cái nhà vệ sinh ngay góc đường, nơi Ilya có thể kín đáo giải quyết nhu cầu cá nhân thay vì gây ra một vụ bê bối tầm cỡ quốc tế khi thò tay vào sục ngay giữa phố trước tấm biển quảng cáo trong trung tâm thương mại, trước Chúa và toàn thể đồng bào.
Gã nhắm mắt và để bản thân đứng im bất động trước khi đưa ra quyết định đương nung nấu kể từ lúc thấy Shane, tồng ngồng và hét cho cả thế giới biết cậu "làm gì trong chiếc lót Calvin của mình".
Hồi chuông điện thoại gã đổ dồn trước khi cuộc gọi được chuyển tiếp vào hộp thư thoại.
"Boris Sokolov nghe. Nếu quý vị không phải là khách hàng của tôi, tôi sẽ không trả lời; nếu quý vị là khách hàng của tôi, có thể tôi sẽ trả lời."
Một tiếng bíp vang lên, và Ilya lấy hết can đảm.
"Borris, tôi có kế hoạch này cho chiến dịch truyền thông tiếp theo của mình. Chiến dịch chắc chắn sẽ thành công, nhãn hàng lớn, thu hút PR, báo chí sẽ phản hồi tích cực. Tôi chỉ cần cởi đồ. Hãy gọi lại cho tôi."
Shane không phải người duy nhất được cởi quần áo.

Author's Note:
Vậy bạn đọc thân yêu ơi, phần thứ 2 của câu chuyện này – phần nói về chiến dịch quảng cáo của Ilya ấy... tôi có nên viết thêm một chương nữa hay tạo thành series đây?
Nếu các bạn muốn đọc thêm truyện, hãy đăng ký theo dõi và nhận thông báo về truyện trực tiếp trong email nhé! (xin hãy làm vậy!)
Mình xin nhấn mạnh lại lần nữa – lòng biết ơn chân thành nhất của mình dành cho Gira vì đã cho phép mình sử dụng tranh trong tác phẩm này (và đã truyền cảm hứng cho mình từ đầu, MUAH), hãy theo dõi bạn ý nhé!
Mình chỉ là chú gấu trúc rác rưởi đi thu thập các bình luận và lời khen ngợi của các bạn, giữ nó quý như vàng. Cảm ơn các bạn đã cùng mình bước vào fandom, mình rất vui khi được ở đây!
Nếu các bạn muốn trò chuyện với mình thì mình hoạt động trên Twitter, Tumblr và Bluesky !
Hiện tại mình đang có 7 tác phẩm dang dở về cặp đôi này và vẫn sẽ tiếp tục hoàn thiện nó (hãy đi cùng mình trên hành trình đầy nguy hiểm này đến tận cùng sự ám ảnh).
Thương,
Beas
Translator note: Beas đã không viết phần 2 kể từ 22 – 12 – 2025.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net