Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

"Điền tổng, bên Diệp tổng hỏi, cuộc họp bắt đầu lúc nào?" Giọng thư ký vang lên từ ngoài cửa.

Anh ta không dám tùy tiện mở cửa, vừa nãy nghe thấy trong phòng có động tĩnh, sợ có việc quan trọng.

Bàn tay Điền Lôi đang siết eo Trịnh Bằng khẽ co chặt.

Cánh tay, trán, gân xanh nổi rõ mồn một.

"Anh rể, anh làm em đau rồi~"

Trịnh Bằng nằm sấp trên bàn, quay đầu lại, hai má ửng đỏ nhìn anh, khóe môi vẫn còn dính tinh dịch lúc trước.

Lỗ nhỏ bị đầu khấc cương vật chặn lại, cậu theo bản năng siết một cái: "A~ nóng quá~"

"Đừng kêu nữa, dâm chết đi được!"

Điền Lôi thấp giọng, đưa tay bịt miệng Trịnh Bằng.

Trịnh Bằng thè lưỡi liếm nhẹ lòng bàn tay anh, mông khẽ lắc: "Em muốn~"

"Im miệng."

"Ư ư ư......"

Trịnh Bằng chớp mắt, nhìn anh với vẻ đáng thương.

"Các người cứ họp trước đi, tôi còn chút việc." Giọng Điền Lôi cực kỳ lạnh lùng, ý từ chối rất rõ.

Thư ký: "Vâng, Điền tổng."

"Đứng dậy."

Điền Lôi trực tiếp bế Trịnh Bằng lên, mang vào phòng nghỉ.

"Ầm!"

Trịnh Bằng bị ném thẳng lên giường, núm vú bị xích kim cương cọ mạnh một cái.

"A~"

Trịnh Bằng đưa tay bóp núm vú đang cương cứng của mình: "Anh rể, anh nhẹ tay thôi, không thì làm em trầy da mất."

"Ồ?"

Điền Lôi để trần mông, cương vật khổng lồ ngẩng cao đi tới.

Anh gạt tay Trịnh Bằng ra, hai bàn tay lớn hung hãn bóp hai bên xích kim cương siết mạnh.

"Đau... đau quá~"

Trịnh Bằng mắt long lanh nước nhìn Điền Lôi, eo không tự chủ được ngẩng lên: "Anh rể~ chồng~ dưới em muốn~"

Cậu vặn vẹo mông, váy quanh eo cũng theo đó lay động.

Điền Lôi đưa tay bóp má Trịnh Bằng, khẽ hừ một tiếng: "Muốn thì ngoan ngoãn cầu xin anh."

Dù bản thân anh cứng đến mức sắp nổ tung, lúc này anh lại muốn hành hạ Trịnh Bằng một phen.

Xích kim cương cọ xát vừa đau vừa sướng, Trịnh Bằng khóc hu hu nắm chặt cánh tay rắn chắc của Điền Lôi: "Anh rể đừng đùa nữa, em muốn."

Cậu đưa tay vòng qua cổ Điền Lôi, ghé sát lại, rên rỉ cọ cọ mặt anh: "Chồng, lên em đi~"

"Ầm!"

Trịnh Bằng bị đẩy ngã xuống giường, Điền Lôi túm lấy chân cậu khoanh quanh eo mình, hung hãn đâm sâu vào trong.

"A, sâu quá~"

Một cú đâm này trực tiếp trúng điểm G, sướng đến Trịnh Bằng khóc thét lên.

"Chân kẹp chặt lại, đừng rơi xuống."

Điền Lôi vỗ nhẹ mông cậu, con cặc bị siết càng chặt hơn.

Trịnh Bằng vặn eo ngẩng mông cao, phối hợp với cú va chạm của Điền Lôi: "Muốn... muốn nhiều hơn nữa..."

"Thỏa mãn em, đồ dâm đãng."

Điền Lôi hung hãn va chạm, mỗi cú đều dùng hết sức lực.

"A~ aaaa~ sướng chết mất!"

Tiếng kêu của Trịnh Bằng càng lúc càng lớn, may mà phòng cách âm tốt, bên ngoài không nghe thấy.

Va chạm hơn trăm cú, Điền Lôi lật Trịnh Bằng lại: "Nằm sấp cho tốt."

"Ừ~"

Trịnh Bằng cả người nằm sấp trên giường, mông cao ngẩng, trên đó còn in dấu bàn tay.

Cúi người đè lên, Điền Lôi nắm tay Trịnh Bằng, thân thể nóng bỏng dán sát lưng cậu, dưới thân hung mãnh dâm dục.

"Đụ có sâu không?"

"Ư ư ư...... sâu quá...... sướng chết em rồi...... anh rể giỏi quá~ còn nữa, còn nữa đi......"

Trịnh Bằng bị đâm đến tiếng nói đứt quãng, eo mềm nhũn, vẫn không quên quyến rũ: "Chồng~"

"Đéo!"

Điền Lôi ngồi trên giường, bế Trịnh Bằng lên, đổi sang tư thế đối diện (mặt đối mặt).

"Sướng chết em luôn đi, đồ dâm đãng, tự động đi."

Ngẩng mắt nhìn người trên người mình thở hổn hển, Điền Lôi thật sự không động đậy chút nào.

"Mệt quá chồng ơi~ em không muốn tự động~"

Trịnh Bằng nằm sấp trên người Điền Lôi, ôm anh cọ cọ như mèo con, mông khẽ lắc, trên mặt vẫn còn nước mắt:

"Còn nữa... còn nữa đi......"

"Chồng anh động một chút mà~"

Điền Lôi đưa tay véo núm vú Trịnh Bằng: "Dâm chết đi được!"

"A, đau~"

Trịnh Bằng vừa đau vừa sướng: "Chồng, em muốn anh động~"

"Mẹ kiếp!"

Thấp giọng chửi một câu, Điền Lôi hai tay siết chặt eo Trịnh Bằng, eo hung hãn thúc mạnh lên trên.

"A~ a~"

Tiếng kêu của Trịnh Bằng bị va chạm đến vỡ vụn, toàn thân run rẩy loạn xạ.

"A! Sắp bắn rồi! Anh rể!"

Cậu sướng đến hai tay bấu chặt tay Điền Lôi, mông ngẩng cao muốn rút ra: "Không nổi nữa, sướng quá, nghỉ một chút......"

"Muốn chạy?"

Điền Lôi đâu cho cậu cơ hội, nắm chặt eo cậu kéo về phía mình va chạm, vẫn không quên thúc mạnh lên trên.

"Không nổi nữa, không nổi nữa anh rể~"

Trịnh Bằng kêu thét, hai chân run dữ dội, vừa khóc vừa phun tinh.

Tinh dịch bắn tung tóe, dính cả lên mặt Điền Lôi.

"Bảo bối, em dâm quá."

Điền Lôi không nhịn nổi, hung hãn xung kích, bắn hết tinh dịch vào trong huyệt cậu.

Sau khi bắn xong, Điền Lôi kéo Trịnh Bằng xuống dưới, hôn nhẹ má cậu: "Sướng không?"

Nằm sấp trên người Điền Lôi thở hổn hển, giọng Trịnh Bằng khàn đặc: "Mệt quá."

【Đinh, ái dục giá trị 30】

"Chưa xong đâu? Anh vẫn chưa no."

Điền Lôi véo má Trịnh Bằng, liếc nhìn đồng hồ: "Anh còn phải họp, em tự dọn dẹp nhé?"

"Ừ."

Trịnh Bằng vẫy tay.

【Không được rồi, người này sao khác với những gì ta nghĩ?】 

【Mạnh mẽ quá, cảm giác hắn còn chưa dùng hết sức】

Hệ thống: 【Ký chủ, tiếp tục cố gắng đi, còn thiếu 70 điểm nữa!】

【Không nổi nữa, ngủ đây!】

Tối sáu giờ, Điền Lôi trở về phòng nghỉ.

Trịnh Bằng đang nằm trên giường ngủ say.

Anh tiến lại gần, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên tai cậu.

"Ừm?"

Trịnh Bằng mở mắt, nghi hoặc nhìn anh.

"Đi thôi, anh dẫn em ra ngoài ăn cơm."

"Được ạ."

Trịnh Bằng ngồi dậy, nhìn đống hỗn độn dưới đất: "Chồng, anh xem anh làm hỏng quần áo của em thế nào rồi."

"Mặc được là được."

Điền Lôi nhặt hết quần áo vương vãi dưới đất, phủi phủi rồi đưa cho cậu.

Khi đang thay đồ trước mặt anh, Trịnh Bằng nhặt lên bộ nội y kim cương: "Cái này không mặc nữa nhé."

"Sao lại không mặc? Con gái đều phải mặc." Điền Lôi trêu ghẹo nhìn Trịnh Bằng.

"Cút!"

Cậu cúi đầu nhìn núm vú sưng đỏ của mình, hận hận nói: "Không mặc nữa."

"Cái này thì sao?"

Điền Lôi nhặt lên đôi tất lưới nhăn nhúm dưới đất, ném qua mới phát hiện đã bị chính mình xé rách từ sớm.

Trịnh Bằng: "Em mặc cái này?"

"Mau thay quần áo đi."

Anh vứt đôi tất rách đi, gom hết đồ trên giường lại ném xuống đất: "Lát nữa anh gọi người đến dọn, cái gì không cần thì để ở đây."

"Ừ."

Thay quần áo ngay trước mặt anh, Trịnh Bằng ôm cánh tay Điền Lôi, kẹp giọng, giả vờ nũng nịu ngọt ngào nói:

"Đi thôi, anh rể~"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net