Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 60

Độn thổ đến Hogwarts, Harry không khỏi nảy sinh lòng nghi ngờ. Đáng ngạc nhiên là chẳng có tay phóng viên nào túc trực ở cổng trường cả. Chỉ có vài Thần Sáng đứng đó, khẽ gật đầu chào lịch sự nhưng không nói một lời.

Lúc này thậm chí còn chưa đến mười giờ sáng, mà theo cậu biết thì tiệc mừng và lễ kỷ niệm phải tận tối mới bắt đầu. Cậu cũng không hiểu tại sao mình lại bị bắt mặc áo chùng dạ hội trang trọng thế này. Cậu phát hiện ra mình đã bị đem đi đo bộ đồ này vào chiều qua, trong khi cậu cứ đinh ninh là đang đo áo chùng đi học. Dù sao thì sau vụ đó cậu cũng có thêm vài bộ đồng phục mới.

Draco chỉ thuyết phục được cậu mặc bộ áo chùng mới này bằng cách hứa rằng cuối ngày hôm nay anh sẽ mặc quần jeans Muggle thật sự. Vì điều đó, Harry sẵn lòng thỏa hiệp và cậu sẽ không để Draco có cơ hội nuốt lời đâu. Tuy nhiên, hiện tại trông cả hai đều giống như những phù thủy chuẩn mực, ăn vận bảnh bao đang sải bước qua khuôn viên Hogwarts để tiến về phía lâu đài.

"Sắp đến nơi rồi," Harry nói. "Bây giờ mày có thể nói cho tao biết tụi mình đang làm gì không?"

Draco trầm tư nghiêng đầu. "Không, tao không nghĩ vậy đâu," anh nói.

Harry hậm hực lườm anh. Cậu đang phải mặc áo chùng dạ hội. Bất kể chuyện gì sắp diễn ra chắc chắn cũng chẳng mấy dễ chịu với cậu đâu. Đặc biệt là khi chẳng ai thèm nói cho cậu biết cái quái gì đang xảy ra. Và Draco thì vừa mới xác nhận là anh có biết.

"Thư giãn đi Harry," Draco nói, nắm lấy tay cậu và siết nhẹ để trấn an.

"Biết không, tao bắt đầu ghét cái từ đó rồi đấy," Harry nhận xét. "Tao không hiểu nổi mày nghĩ có cái gì đáng để thư giãn khi chuẩn bị bước vào một tình huống mù tịt thông tin thế này."

"Lỗi của tao," Draco kéo dài giọng, nhếch mép cười với cậu. "Tao cứ tưởng lao mình vào những điều chưa biết là thương hiệu của mày rồi chứ."

Harry bắn cho anh một cái nhìn khó chịu, nhưng chỉ khiến Draco cười lớn hơn.

Họ bước vào Đại Sảnh Đường và đứng ngay bên trong cánh cửa trong khi Harry cố gắng hiểu xem chuyện gì đang diễn ra. Đám cưới à? Hay đám tang?

Các dãy bàn của bốn Nhà đã được dọn sang sát tường và những hàng ghế được xếp ngay ngắn. Tất cả những người tham gia vào trận chiến cuối cùng đều có mặt ở đó, ăn vận lộng lẫy và ngồi ở những hàng ghế phía đầu phòng. Ngoài ra còn có một số lượng lớn người mà nếu Harry đoán không nhầm thì là gia đình của những người tham chiến. Cậu nhận ra vài gương mặt rải rác đây đó, bao gồm cả bà của Neville và cha mẹ của Hermione.

Cả căn phòng bỗng chốc im lặng khi họ bị phát hiện, và Draco dẫn cậu đến chỗ ngồi ở hàng ghế đầu. Rất nhiều người đang nhìn cậu với vẻ buồn cười đầy ẩn ý.

"Bây giờ mày nói cho tao biết có chuyện gì được chưa?" cậu rít vào tai Draco.

Draco chưa kịp trả lời thì cô McGonagall đã đứng dậy phát biểu. Rõ ràng là cô chỉ đợi mỗi cậu và Draco thôi.

"Chào mừng tất cả các bạn đến với Hogwarts," cô nói. "Thật là một vinh dự lớn lao cho tôi khi có mặt ở đây để chúng ta cùng bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã giúp chúng ta có cơ hội được đứng ở đây ngày hôm nay."

Harry theo bản năng bắt đầu đứng dậy khi cuối cùng cũng nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Cậu không muốn tham gia vào vụ này chút nào. Tiếc thay, Draco, và có vẻ là tất cả mọi người, đã tiên liệu trước phản ứng của cậu. Một tràng cười vang lên khi Draco kéo Harry ngồi lại xuống ghế.

"Draco," cậu rít lên. "Sao mày lại lừa tao đến đây?"

"Vì mày xứng đáng được công nhận," Draco nói. "Cũng như rất nhiều người khác nữa," anh nhấn mạnh thêm. "Mày không muốn làm họ mất mặt đấy chứ?"

Harry lườm anh. "Dĩ nhiên là không rồi," cậu nói. Draco đúng là biết cách đánh vào điểm yếu mặc cảm tội lỗi của cậu mà.

"Vậy thì ngồi yên đó và thể hiện chút sự tôn trọng đi," Draco nói.

"Người hùng bất đắc dĩ của chúng ta đã đồng ý ở lại chưa, cậu Malfoy?" cô McGonagall hỏi.

Draco gật đầu dứt khoát và Harry chỉ muốn tan biến khỏi cõi đời này ngay lập tức. Vì chuyện đó là không thể, nên mặt cậu đỏ bừng lên vì xấu hổ khi một tràng cười khác lại rền vang khắp Đại Sảnh Đường.

Tất cả bọn họ đều đồng lõa để lừa mình đến đây, cậu cay đắng thầm nghĩ. Dù cậu hoàn toàn tôn trọng việc những người khác xứng đáng được vinh danh, cậu chẳng hề ham hố việc bản thân lại nhận thêm sự công nhận nào nữa. Thực tế, cậu sẽ rất vui lòng tham dự nếu không phải nghe về những chiến công hiển hách của chính mình. Mà dĩ nhiên, đó chính xác là những gì cậu đang phải nghe lúc này khi cô McGonagall ca ngợi những thành tựu của cậu.

Harry bổn phận cố gắng hết sức để chú ý lắng nghe. Cậu thấy nhẹ lòng hơn khi cô bắt đầu nhắc đến những người khác tham chiến. Cậu chăm chú nghe cô tán dương những nỗ lực của Severus trong suốt cuộc chiến. Severus xứng đáng nhận được nhiều sự công nhận hơn cậu nhiều. Và việc được nghe những thành tựu của Severus được công khai thừa nhận là một sự thay đổi rất đáng hoan nghênh.

Hội Phượng hoàng, các Thần Sáng, nhóm DA, đám Slytherin, nhà Malfoy, Ron và Hermione. Mọi người đều được nhắc tên vì những chiến công của mình.

"Harry Potter và Severus Snape, mời hai trò bước lên phía trước," cô McGonagall trịnh trọng nói.

Harry không muốn lên đó chút nào. Cậu nhìn Draco đầy cầu khẩn, hy vọng anh có thể giúp cậu thoát khỏi vụ này, nhưng Draco lại nhìn cậu đầy tự hào và hối thúc cậu tiến lên. Tự hào á? Từ khi nào Draco lại nhìn cậu đầy tự hào vì mấy chuyện như thế này chứ? Draco thường cũng thấy bực bội y như Harry trước những màn vinh danh công khai mà Harry nhận được kia mà.

Cam chịu, Harry bước tới đứng cạnh Severus. Chú Kingsley cũng bước lên và đứng cạnh cô McGonagall. Harry tò mò liếc nhìn Severus, nhưng thầy đứng đó đầy vẻ khắc khổ. Chẳng thể tìm thấy một chút cảm xúc nào trên mặt thầy cả.

"Với tư cách là Bộ trưởng Bộ Pháp thuật, tôi vô cùng vinh dự được trao tặng cho mỗi người các bạn Huân chương Merlin, Đệ nhất đẳng," Kingsley nói, giọng nói trầm ấm của chú vang lên đầy vẻ trịnh trọng cần thiết.

Harry đờ người ra nhìn Kingsley cài chiếc huân chương lên áo chùng của mình trước khi làm điều tương tự với Severus. Cậu thậm chí còn chẳng nhận thức được những ánh đèn flash của máy ảnh đang nháy liên tục. Cậu nhận được Huân chương Merlin sao? Cậu liếc nhìn Severus và cuối cùng cảm thấy một luồng tự hào mãnh liệt dâng trào. Cậu đã làm được những gì mình dự định, nhưng không thể thiếu sự giúp đỡ của Severus. Cậu thấy tự hào khi được đứng cạnh Severus, người cuối cùng cũng nhận được chiếc huân chương mà thầy đã xứng đáng có được từ rất lâu rồi.

May thay, họ không bị yêu cầu phát biểu cảm nghĩ. Vẫn còn nhiều giải thưởng khác cần được trao. Một Huân chương Merlin – hạng Nhì hoặc hạng Ba – được trao cho tất cả những ai đã tham gia vào trận chiến cuối cùng. Draco, chú Remus, Ron và Hermione, Ginny và Blaise, Fred và George, chú Lucius và bà Narcissa – tất cả những ai đã ở trung tâm cuộc chiến cùng với Harry và Severus đều nhận được Huân chương Merlin, Đệ nhị đẳng.

Harry nghĩ họ bị coi nhẹ quá, nhưng có vẻ ai nấy đều thấy đủ hạnh phúc rồi. Mặc dù dùng từ "hạnh phúc" thì vẫn còn là nói giảm nói tránh quá mức. Ron trông như thể sắp sửa bay lên mà chẳng cần đến chổi vậy. Hermione và Ginny thì cứ như đang bước đi trên mây. Ngược lại, Fred và George lần này trông lại rất tỉnh táo và trịnh trọng nhận giải thưởng của mình.

Ánh mắt chú Remus cứ chốc chốc lại dời về phía Severus, tràn đầy vẻ tự hào và trì mến mà chú không thể hoàn toàn che giấu. Draco, Blaise, Lucius và Narcissa đều đón nhận giải thưởng một cách đầy phong thái, mặc dù sau đó Draco trông có vẻ hơi bị choáng váng.

Tonks bị vấp khi bước lên bậc thang để nhận giải, khiến mọi người được một phen giải trí. Harry tự hào quan sát từng thành viên của nhóm DA và tất cả những người Slytherin trung lập nhận được sự vinh danh. Cậu không thể tự hào hơn về Neville, Crabbe và Goyle.

Kingsley có lượt phát biểu khi tất cả các giải thưởng đã được trao xong, bày tỏ niềm tự hào về tất cả bọn họ.

"Tôi còn một giải thưởng cuối cùng nữa," chú thông báo, đúng lúc Harry tưởng buổi lễ đã kết thúc.

Cậu đã bị sốc khi Kingsley rút ra một tờ giấy da và đọc những phần trong bản thú tội của Pettigrew, chi tiết về những tội ác của hắn đối với chú Sirius và nhà Potter. Harry chẳng biết Severus đã mang nó cho Kingsley từ bao giờ. Thú thực là cậu đã quên khuấy mất tờ giấy da bị phù phép mà Pettigrew đã ký tên thú tội. Kingsley thông báo cho thính giả đang say mê lắng nghe rằng Sirius Black đã được minh oan khỏi mọi tội trạng và được truy tặng Huân chương Merlin.

Harry không rõ mình cảm thấy thế nào về chuyện đó, nhưng cậu đã bước lên nhận giải thưởng khi Kingsley gọi tên và trao nó cho cậu. Cậu thấy buồn vì tên tuổi của chú Sirius chưa bao giờ được minh oan khi chú còn sống. Đáng lẽ chú Sirius phải ở đây để nhận giải thưởng này. Nhưng cậu thấy biết ơn vì cuối cùng chú Sirius cũng đã được trong sạch trong mắt công chúng. Sự thật rốt cuộc cũng được nói ra.

Cô McGonagall lại lên tiếng, nhắc đến tất cả những người đã ngã xuống trong cuộc chiến. Đến khi cô kết thúc, Harry đã trở thành một mớ dây thần kinh hỗn độn. Nghĩ về ba mẹ, về chú Sirius, về Severus và chú Remus; họ đều là những người riêng biệt nhưng lại gắn kết chặt chuyẽ với nhau. Cả Cedric và dĩ nhiên là cả cụ Dumbledore nữa. Cậu hít vài hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi những suy nghĩ đang chạy loạn và trấn tĩnh lại bản thân.

Sau tất cả, cậu thấy nhẹ nhõm khi mọi chuyện kết thúc. Lượng nước mắt rơi trong căn phòng đủ để làm lâu đài nổi lên luôn ấy chứ. Cậu trao cho Draco một nụ hôn chúc mừng nhưng rồi Draco quay sang nói chuyện với cha mẹ anh và Harry bị đám bạn cuốn đi. Cậu nhận được những cái ôm, những cái vỗ vai, những cái bắt tay và lời chúc mừng từ một biển người mờ mịt. Bà Weasley cố tìm cách làm cậu ngộp thở trong cái ôm. Cậu còn không chắc bác Hagrid định nghiền nát cậu hay định dìm cậu trong nước mắt nữa.

Khi có thể, cậu thấy an toàn hơn nhiều khi là người đi chúc mừng. Cậu lại đụng độ Hermione và cô nàng hào hứng giới thiệu lại cha mẹ mình với cậu. Cậu thấy thật mỉa mai khi Ron và Hermione thậm chí còn không nhớ lý do chính yếu khiến họ giành được giải thưởng. Tuy nhiên họ có vẻ chẳng quan tâm, vì thực tế họ đã làm được nhiều hơn là chỉ giúp cậu với các Trường sinh Linh giá.

Luna đang liến thoắng không ngừng với cha mình, nhưng vẫn dừng lại để dành cho Harry một cái ôm thật chặt.

"Cảm ơn anh Harry nhé," cô nàng nói.

"Nhưng anh có làm gì đâu," cậu phản đối. "Anh mới là người phải cảm ơn bồ và ba bồ mới đúng."

Cô nàng nghiêng đầu. "Không đâu, anh chẳng làm gì cả," cô nàng đồng tình. "Anh là bạn em chỉ vì anh là chính anh thôi. Đó là điều khiến anh càng trở nên đặc biệt đấy."

Harry chỉ còn biết đứng nhìn trân trân đầy bối rối khi cô nàng và cha mình đi khuất. Lắc đầu một cái, cậu quyết định mình nên đi tìm vài người tỉnh táo – những người sẽ không để tất cả đống ồn ào này làm cho mụ mị đầu óc.

Tiến lại gần Severus và chú Remus, cậu cố nghĩ xem mình nên nói gì. Chúc mừng. Cảm ơn. Những từ ngữ đơn giản đó chẳng thể nào truyền tải hết được chiều sâu cảm xúc của cậu lúc này. Mắt chú Remus đã đỏ hoe, nhưng không hề rớm lệ. Severus thì vẫn giữ vẻ cứng nhắc như mọi khi, kiềm chế chặt chẽ mọi cảm xúc mà thầy có thể đang có.

"Harry, con ổn chứ?" chú Remus hỏi, làm Harry nhận ra mình nãy giờ vẫn chưa nói lời nào.

Cậu choàng tay ôm chặt lấy chú Remus. No, cậu không ổn chút nào. Cậu là một đống hỗn độn về mặt cảm xúc nhưng không đặc biệt muốn tiết lộ sự thật đó cho tất cả những người đang có mặt. Mặc dù, bất cứ ai hiểu cậu đều nhận ra cậu đang cực kỳ xúc động vào lúc này.

Một bàn tay ngập ngừng đặt lên vai Harry khiến cậu hé mắt khỏi lớp áo chùng của chú Remus để nhìn lên Severus.

"Ta tự hào về trò, Harry," Severus nói.

Harry chớp mắt liên tục.

"Chú cũng vậy," Remus thì thầm. Chú hôn lên đỉnh đầu Harry trước khi nhẹ nhàng đẩy cậu về phía Severus.

Không thể thốt nên lời, dù cho có biết nói gì đi chăng nữa, Harry ôm chầm lấy Severus thay cho lời nói. Chẳng có gì mang tính truyền thống, pháp lý hay trịnh trọng về những người cha mẹ nuôi của cậu cả, nhưng họ vẫn là của cậu, dù thế nào đi nữa. Cậu đã thừa nhận họ và không có ý định để họ đi.

Và, ôi Merlin ơi, thật là một cảm giác tuyệt vời biết bao khi có những người cha mẹ tự hào về mình. Khắp Đại Sảnh Đường, các học sinh đang được cha mẹ mình ôm hôn và chúc mừng, và Harry hiểu thấu những gì họ đang cảm nhận. Cậu biết tại sao Draco lại chạy đến nói chuyện với cha mẹ anh.

Cuối cùng cậu cũng thực sự hiểu tại sao Draco luôn nỗ lực hết mình để làm hài lòng họ. Nếu đây là luồng cảm xúc dâng trào mà anh nhận được khi thành công, thì hèn gì Draco lại dốc sức vì nó đến thế.

"Potter, trò đang làm nhăn áo chùng của ta đấy," Severus lên tiếng sau một phút, giọng thầy khàn đặc.

Harry cười nhẹ, cố gắng lấy lại sự điềm tĩnh. "Thầy nói chuyện nghe giống một người nhà Malfoy quá đấy," cậu nói.

"Chính Narcissa là người đã nhất quyết bắt ta mặc cái bộ áo chùng chết tiệt này đấy," Severus hậm hực nói.

Vậy ra, Harry không phải người duy nhất bị ép mặc những bộ áo chùng mà mình không muốn. Cậu lùi lại một bước, vuốt thẳng những nếp nhăn trên bộ áo chùng bằng nhung mềm mại mà Severus đang mặc. Chúng vẫn có màu đen, nhưng chất liệu nhung bằng cách nào đó đã làm dịu đi sắc độ của nó. Những đường viền và họa tiết thêu bằng bạc sẫm dọc theo cổ tay và cổ áo thêm vào một sự thanh lịch vốn chắc chắn là thiếu vắng trong những lựa chọn trang phục thường ngày của Severus.

Tò mò nghiêng đầu, Harry quan sát Severus một lượt. Thầy vẫn còn quá gầy, nhưng làn da trông khỏe mạnh hơn so với thời gian trước. Và mái tóc vẫn rủ xuống che khuôn mặt, nhưng đã được gội rửa sạch sẽ cho dịp này và trông có vẻ mềm mại, sáng bóng. Thực sự thì, Severus trông khá là bảnh.

"Bà Narcissa đã có một lựa chọn đúng đắn đấy ạ. Trông thầy rất đẹp trai," Harry nói.

"Thầy ấy trông bảnh thật mà, đúng không?" chú Remus nói, giọng có chút đắc thắng và rất đỗi hài lòng.

Mắt Harry mở to. Có phải Severus đang đỏ mặt không? Cậu nhìn chú Remus thì thầm điều gì đó vào tai Severus. Severus chắc chắn là đang đỏ mặt. Cậu không nhịn được mà nghĩ rằng lát nữa chắc chú Remus sẽ phải trả giá cho những gì mình vừa nói thôi. Bất chấp cái vẻ đỏ mặt còn vương lại, Severus đã mang một vẻ mặt khá là "nguy hiểm". Còn chú Remus thì trông lại càng đắc thắng hơn.

Nhe răng cười, Harry bắt đầu lùi bước. "Con nghĩ con sẽ, ờm, đi tìm Draco đây," cậu nói. "Để hai người được riêng tư nhé."

Ánh mắt Severus nheo lại đầy đe dọa, nhưng chú Remus lại đang cười lớn khi Harry quay người bước đi. Harry thấy vui lây trước tiếng cười hạnh phúc của chú Remus và chính cậu cũng thấy lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Cậu bắt đầu đi tìm Draco nhưng lại đụng phải Neville và bà của cậu ta trước.

"Bà đã luôn nói là cháu sẽ làm cho mọi người tự hào mà, Harry Potter," bà nói. "Cứng cỏi hơn tất cả cái đám quan chức Bộ vô dụng kia cộng lại."

Harry gật đầu thừa nhận. "Con hy vọng là bà cũng tự hào về Neville nữa thưa bà," cậu nói. "Con thực sự tự hào về những gì bạn ấy đã làm và con thấy vinh dự khi có bạn ấy là một trong những người bạn của mình."

"Cậu đang chỉ trích tôi đấy hả, thằng bé kia?" bà gặng hỏi.

"Dạ không thưa bà," cậu nói. "Con chỉ đang nói sự thật thôi ạ."

"Hừm, hết Minerva rồi lại đến cậu," bà nói. "Tôi cho cả hai biết là tôi rất tự hào về đứa cháu trai này của mình đấy."

Cái nhìn bà dành cho Neville quả thực đúng với lời bà nói. Neville đang đỏ mặt, nhưng miệng cười rạng rỡ. Harry chân thành hy vọng Neville sẽ không còn phải sống dưới cái bóng của cậu nữa khi đối mặt với bà mình.

Cậu nói chuyện với họ thêm vài phút trước khi bước tiếp.

"Anh là em thì em sẽ không đi đường đó đâu," Fred cảnh báo, nép vào bên cạnh cậu. George xuất hiện ở phía bên kia.

"Kinh khủng lắm, thực sự đấy," George đồng tình.

"Cái gì kinh khủng cơ các anh?" Harry ngơ ngác hỏi. Mọi người đều đang có vẻ khá hạnh phúc, mặc dù những giọt nước mắt vẫn còn rơi rải rác khắp phòng.

"Percy," cặp song sinh đồng thanh nói, với một sự ghê tởm y hệt nhau lồng vào cái tên đó.

"Percy sao?" Harry hỏi lại. Lúc nãy cậu có thấy anh ta đứng né sang một bên, nhưng cậu cứ ngỡ Percy ở đó với tư cách chính thức nào đó. Dẫu sao thì các giải thưởng cũng được trao bởi Bộ mà.

Cuối cùng cậu cũng phát hiện ra nhóm người tóc đỏ và ngạc nhiên thấy bà Weasley đang ôm chặt lấy Percy. Ngay cả từ chỗ mình đứng, Harry cũng có thể thấy bà đang tuôn trào những lời hạnh phúc. Ông Weasley thì mỉm cười. Tuy nhiên, tất cả những người còn lại đều lùi lại phía sau. Vẻ mặt của Bill và Charlie trống rỗng một cách đáng ngờ. Ron và Ginny thì chẳng thèm che giấu sự ghê tởm của mình chút nào.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy các anh?" Harry hỏi.

Fred thở dài đầy kịch tính. "Percy-yêu-dấu đã nhận ra lỗi lầm của mình rồi," anh nói. "Đang van xin gia đình tha thứ đấy."

"Anh ta cuối cùng cũng nhận ra mình là vết nhơ của dòng họ rồi," George nói.

"Người duy nhất trong nhà mình không có Huân chương Merlin," Fred đồng tình.

"Chắc lại lết về để nhờ tụi mình giúp kiếm lại một vị trí ngon nghẻ hơn trong Bộ đây mà," George nói.

"Mấy anh nghĩ tớ còn là một gã mất thăng bằng và bạo lực không, hay các anh nghĩ giờ Percy đã thấy ổn khi để Ron giao du với tớ rồi?" Harry tò mò tự hỏi.

Đôi tay Draco vòng qua eo cậu từ phía sau. Chỉ giật mình trong thoáng chốc, Harry liền thả lỏng trong vòng tay anh.

"Ồ, mày chắc chắn là mất thăng bằng và bạo lực rồi," Draco kéo dài giọng. "Và mày không nên được phép giao du với cái thằng Weasley đó đâu."

"Thế còn hai anh Weasley này thì sao?" Harry cười khì hỏi. Fred và George quỳ sụp xuống và thầm cầu xin Draco bằng đôi mắt cún con tội nghiệp. "Tao giữ các anh ấy lại được không?"

"Nếu mày đã nhất quyết thế," Draco nói, đảo mắt lên trần nhà.

Họ bật dậy ngay lập tức, nhe răng cười rạng rỡ.

"Tụi anh giờ là những người đạt giải thưởng rồi nhé," Fred thì thầm kiểu sân khấu. "Làm Malfoy thấy tự hào về tụi anh luôn."

"Hoặc là, đơn giản là tao có một khát khao kỳ lạ được giao du với những kẻ mất thăng bằng thôi," Draco khô khốc nói, làm tất cả cùng cười ồ lên.

"Thế phần còn lại của cái nhóm mất thăng bằng của tụi mình đâu rồi anh?" Harry hỏi. Cậu khá ngạc nhiên khi cặp song sinh và Draco có thể tìm thấy cậu giữa đám đông đang đi lại lộn xộn này.

Draco xoay Harry nằm ngang trong vòng tay mình để anh có thể nhìn thẳng vào mắt cậu. "Mày định bảo với tao là mày không nhận ra Crabbe và Goyle nãy giờ cứ đi sau lưng mày mười bước chân hả?"

Cố gắng nhìn qua vai Draco, rốt cuộc Harry cũng phát hiện ra họ và vẫy tay gọi lại.

Draco lắc đầu. "Harry, chuyện này nguy hiểm lắm đấy," anh nói. "Mày thậm chí còn chẳng nhận ra khi có người theo đuôi mình nữa."

"Lúc nào chẳng có người theo đuôi tớ," Harry phản đối. "Anh muốn tớ phải làm gì bây giờ?"

Cậu chẳng thích cái tia sáng tai quái hình thành trong mắt Draco chút nào. "Không, tụi mình không bắt đầu đi ếm bùa mọi người đâu nhé," cậu nói.

Draco nhếch mép cười mỉa cậu. "Cũng may là có Crabbe và Goyle canh chừng sau lưng cho mày đấy," anh nói.

Harry nhận thấy Draco không hề hứa là sẽ không ếm bùa ai và mắt cậu nheo lại. "Anh có tình cờ nhận ra là mọi người ở buổi lễ này đều rất thân thiện không?" cậu hỏi.

"Không, tao không thấy vậy," Draco phẳng lặng đáp. "Nhưng tao có nhận ra là mày quá đỗi tin người đấy."

Xoay người lại hoàn toàn để đối mặt với Draco, Harry hôn nhẹ lên môi anh. "Tớ thường nhận được những phần thưởng tuyệt vời không ngờ tới khi tớ tin tưởng mọi người mà," cậu nói.

Cậu thấy mãn nguyện khi những lời nói của mình được đền đáp bằng một cái nhếch mép lười biếng và một cái gật đầu chấp thuận.

"Họ đang phục vụ bữa trưa kìa," Goyle nhận xét.

Harry tựa trán lên vai Draco, cười lớn. Dân Gryffindor hay Slytherin thì cũng thế cả thôi. Lúc nào cũng có người đảm bảo rằng bồ sẽ không bị lỡ giờ ăn.

Họ cùng mọi người đi ra ngoài. Các gia tinh đã chuẩn bị một bữa tiệc trưa kiểu dã ngoại cho dịp đặc biệt này. Harry đã ăn ngoài trời rất nhiều lần rồi, nhưng chưa bao giờ trang trọng thế này. Thật là khác biệt và thú vị.

Và đúng là kiểu mà cụ Dumbledore sẽ rất tâm đắc. Harry nghi ngờ liếc nhìn cô McGonagall, thầm hỏi liệu đó có phải lý do cô chọn tổ chức lễ trao giải và bữa ăn ở những địa điểm ngược đời thế này không. Cậu nhanh chóng gạt nó ra khỏi đầu và chỉ việc tận hưởng bữa ăn.

Hầu như ai cũng ngồi cùng gia đình mình và Harry cũng không ngoại lệ. Gia đình của cậu đơn giản là có hơi đa dạng hơn hầu hết mọi người và giờ có vẻ bao gồm cả Crabbe và Goyle nữa. Victoria trông cực kỳ đáng yêu trong bộ váy hồng xếp nếp và đôi giày trắng nhỏ xíu.

Con bé chắc chắn không hề thiếu sự chú ý, nó chiếm trọn trái tim của hầu hết những ai nó gặp. Con bé đang ăn trưa cùng họ, nhưng trước khi họ ngồi xuống, bà Weasley đã đề nghị được trông con bé suốt buổi chiều. Điều làm Harry kinh ngạc là Draco đã sẵn lòng đồng ý ngay lập tức. Không chỉ vậy, anh còn mặc cả với bà Weasley để bà giữ con bé cho đến tận ngày hôm sau.

Mặc dù, cũng không hẳn là mặc cả. Draco chỉ cần thản nhiên gợi ý rằng Harry đang cần một ngày hoàn toàn không có trách nhiệm gì và bà Weasley đã tình nguyện ngay.

"Sao mày lại làm vậy?" Harry hỏi.

"Vì một lần trong đời tụi mình sẽ làm những thiếu niên vô trách nhiệm," Draco nói.

"Ờm, được thôi," Harry nói. "Nhưng sao lại là với bác Weasley? Ý tớ là, tớ thấy ổn với chuyện đó," cậu nhanh chóng thêm vào. "Chỉ là tớ không nghĩ anh cũng thấy vậy thôi."

"Vì mày sẽ không phải lo lắng nếu Victoria ở bên bà ấy," Draco thừa nhận. Anh lườm Harry đầy cảnh báo qua đỉnh đầu của Victoria. "Hôm nay mày không được lo lắng về bất cứ chuyện gì cả. Không trách nhiệm, không lo âu, không cãi vã."

Harry suy nghĩ về điều đó một lát. "Vậy tớ phải làm gì với thời gian của mình bây giờ?" cậu hỏi với một nụ cười láu cá.

Draco khịt mũi cười. "Nó sẽ là một sự thay đổi nhịp sống cho mày đấy," anh đồng ý.

Sau bữa trưa, một số lượng người đáng kinh ngạc đã di chuyển về phía sân Quidditch. Chẳng ai muốn quay vào trong nhà giữa tiết trời mùa hè dễ chịu này cả. Harry không chắc liệu có phải chú Remus đã ép Severus ra khán đài ngồi hay thầy đã tự nguyện chọn dành thời gian ở ngoài trời, nhưng thầy thực sự có mặt ở đó. Một vài người, như cha mẹ của Hermione, chưa bao giờ được xem một trận Quidditch và đó là một trải nghiệm mới mẻ đối với họ.

Họ chắc chắn có đủ người chơi để lập thành các đội. Thực tế, với việc thay từ áo chùng dạ hội sang áo chùng Quidditch, đội hình cũ của Harry nhanh chóng được hình thành và Fred cùng George đã lôi cậu vào giữa họ, tuyên bố cậu thuộc về đội mình. Với Katie, Alicia và Angelina cùng nhau trở lại vị trí Truy thủ, và Ron làm Thủ môn, họ đã có lại đúng cái đội hình mà họ từng có trong quá khứ. Ngoại trừ Ron, họ đã cùng nhau luyện tập hàng giờ không mệt mỏi.

Fred và George đưa ra lời thách thức rằng chẳng ai có thể đánh bại được họ. Và họ đã đúng. Đại loại thế. Lúc đầu họ chơi một trận công bằng, thắng dễ dàng trước những đội hình chắp vá.

Sau đó nó biến thành một màn hỗn chiến đầy vui nhộn với tất cả những người còn lại đối đầu với đội Gryffindor. Harry đột nhiên phải cạnh tranh với tận ba Tầm thủ – Draco, Charlie và Cho. Ginny, Dean và Zacharias là Truy thủ của đội các Nhà, nhưng họ kéo thêm cả Blaise, Seamus và bất kỳ ai khác mà họ có thể thuyết phục vào chơi cùng. Crabbe và Goyle là những Tấn thủ duy nhất của đội đối phương, nhưng họ lại kết thúc với tận hai Thủ môn, khi Bill và Fleur được giao nhiệm vụ canh giữ các cột gôn.

Đó là trận Quidditch hoang dại và vui vẻ nhất mà Harry từng chơi – và cũng là trận đấu mà bất kỳ ai trong số họ từng chơi hay từng xem. Cô McGonagall lại giao nhiệm vụ bình luận cho Luna thêm lần nữa và phong cách của cô nàng thực sự khớp với trận đấu một cách hoàn hảo. Cô nàng làm cho tất cả mọi người, kể cả các cầu thủ, đều phải cười đến thắt cả ruột.

Họ dành phần lớn buổi chiều trên không trung trước khi cô McGonagall ra hiệu dừng lại, thông báo rằng bữa tiệc tối sẽ sớm bắt đầu và gợi ý mọi người nên tranh thủ đi chỉnh đốn lại trang phục.

Tắm rửa nhanh chóng, quay lại với bộ áo chùng dạ hội và cả nhóm đang trong tâm trạng phấn chấn cùng tiến về phía lâu đài. Họ ùa vào Đại Sảnh Đường vừa đi vừa cười, nhưng rồi đột ngột khựng lại, xô lấn lên nhau. Chen chúc ở ngưỡng cửa, họ đứng nhìn trân trân vào căn phòng.

Trong cơn phấn khích với môn Quidditch, Harry đã quên mất rằng buổi lễ kỷ niệm này cũng đồng thời là tiệc chiêu đãi đám cưới của Bill và Fleur.

"Ôi, đẹp quá," Hermione thào thào.

Đại Sảnh Đường đã được biến thành một không gian thanh lịch với tông màu trắng và vàng huyền ảo, điểm xuyết những đóa hoa mùa hè. Căn phòng gợi nhớ đến vẻ lộng lẫy của buổi Dạ vũ Giáng sinh năm nào. Những chiếc bàn nhỏ rải rác khắp phòng, được phủ những tấm khăn trải bàn trắng muốt rực rỡ. Chiếc bánh cưới lớn nhất và được trang trí lộng lẫy nhất mà Harry từng thấy được trưng bày nổi bật ngay phía đầu phòng.

"Ờ, lát nữa có khiêu vũ không mọi người?" Harry hỏi, mắt cậu đảo quanh phòng để tiếp tục xử lý những gì mình đang thấy.

"Dĩ nhiên rồi," Draco kéo dài giọng. Cả nhóm cười khì khì trước cái nhìn trân trân đầy hoài nghi của Harry.

"Và chẳng ai thèm báo trước cho tớ chuyện này sao?" cậu hỏi.

"Nếu tụi này nói thì bồ có chịu đến không?" Draco vặn lại.

"Chính xác là vậy đó," anh nói khi thấy Harry ngần ngại.

"Tớ vẫn sẽ đến mà," Harry phản đối, hơi muộn màng. "Đâu phải tớ bắt buộc phải nhảy hay gì đâu."

"Ồ, có đấy mày ạ," Draco nói.

"Chuyện này là tốt cho bồ thôi bồ tèo," Hermione nghiêm giọng nói, nhưng cô nàng trông như đang cố nhịn cười. Liếc nhìn xung quanh, cậu nhận ra tất cả bọn họ đều đang cố nhịn cười. Chỉ có Ron là nhìn cậu với vẻ thấu hiểu và cảm thông.

"Chia buồn nhé bồ tèo," cậu ta nói. "Tớ cũng bị bảo là phải nhảy đây này."

"Sao ít nhất bồ cũng không cảnh báo tớ một tiếng?" Harry hỏi.

Ron lo lắng liếc nhìn Hermione, rồi lại nhìn Draco. "Ờ, vì tớ tình cờ thích mấy bộ phận trên người mình vẫn còn ở nguyên vị trí của tụi nó thôi," cậu ta nói.

Hermione vẻ hài lòng. Draco thì đắc thắng. Tiếng cười cuối cùng cũng bùng nổ. Harry thở dài cam chịu.

Ron choàng tay qua vai cậu, giục Harry bước đi. "Đi ăn thôi bồ nhỉ?"

"Phải rồi Ron," Harry khô khốc nói. "Đồ ăn sẽ giải quyết được mọi chuyện mà."

"Chắc chắn là tốt hơn việc phải đi nhảy với cái bụng rỗng rồi," Ron nói một cách đầy lý trí.

"Sao bồ lại nghĩ ra được như vậy hả?" Harry kinh ngạc hỏi. Họ tiếp tục tranh luận về lợi ích của việc ăn và nhảy khi tìm được một chiếc bàn và ổn định chỗ ngồi. Nhưng môn Quidditch đã nhanh chóng trở thành tâm điểm của cuộc thảo luận một lần nữa. Đáng ngạc nhiên là chính Hermione lại là người khơi mào chủ đề này.

"Malfoy," cô nói. "Với tư cách là Thủ lĩnh Nam sinh, anh có nghĩ là nên có thêm nhiều hoạt động vui chơi cho học sinh không?"

"Tôi không chắc là tụi mình có chung định nghĩa về niềm vui đâu," Draco kéo dài giọng, nhưng cô nàng đã có được sự chú ý hoàn toàn của anh.

Harry và Ron trao nhau một cái nhìn khiến Hermione cau mày bực bội nhìn cả ba người họ.

"Chỉ vì bình thường mình không mặn mà với Quidditch, không có nghĩa là mình không biết vui chơi là gì đâu nhé," cô gắt. "Mình thậm chí có thể thấy vui khi chơi Quidditch nếu cần thiết mà. Mùa hè năm ngoái mình chẳng phải là cộng sự của Harry đó sao?"

Ginny cũng được gộp vào trong cái nhìn mà Harry và Ron vừa trao nhau.

"Thật là, thiệt tình luôn đó," Hermione hừ một tiếng. "Mình biết là mình chẳng đóng góp được gì cho trận đấu cả, vì Harry đủ giỏi để một mình chấp cả hai bồ rồi. Vấn đề là tụi mình đã thấy vui. Giống như hôm nay vậy."

"Bồ đang gợi ý điều gì hả Hermione?" Harry tò mò hỏi.

"Là tụi mình nên làm lại chuyện này," cô nói, cứ như thể câu trả lời đã quá hiển nhiên rồi. "Tớ không biết nữa, kiểu như cứ mỗi tháng một lần cho tất cả mọi người ra sân chơi vậy. Không phân chia Nhà. Không thi đấu thực sự. Hôm nay tớ thậm chí còn chẳng thèm leo lên chổi mà vẫn thấy vui mà."

"Vậy anh nghĩ sao Malfoy?" cô hỏi. "Anh có nghĩ tụi mình có thể sắp xếp một buổi như thế này cho toàn trường không?"

Harry thừa biết cô nàng hoàn toàn có thể tự mình sắp xếp mọi chuyện, và cậu thấy biết ơn vì cô đã lôi kéo Draco vào quyết định thực sự đầu tiên của họ với tư cách là Thủ lĩnh Nam sinh và Nữ sinh. Cậu thề sẽ làm điều gì đó đặc biệt cho người bạn thân nhất của mình, biết rằng cô đang nỗ lực thêm vì cậu. Cậu chẳng thể mong đợi những người bạn nào tốt hơn thế.

"Tôi nghĩ đó là một ý tưởng tuyệt vời đấy," Draco thừa nhận. "Sau ngày hôm nay, cô McGonagall chắc chắn sẽ chấp thuận thôi và đó có thể là một cách để tụi tôi đưa đám Slytherin tương tác với phần còn lại của trường."

Hermione rạng rỡ hẳn lên còn Draco thì thở dài.

"Chưa bao giờ tớ nghĩ có ngày Malfoy lại đi đồng tình với Hermione về chuyện gì đó đấy," Ron nhận xét. "Nhất là về môn Quidditch."

"Tao cũng vậy," Draco lầm bầm.

"Ồ, rồi hai bồ sẽ vượt qua được thôi," Hermione thản nhiên nói. "Bây giờ, tụi mình cần một bản kế hoạch."

Cuộc thảo luận đầy hào hứng tiếp diễn trong khi họ dùng bữa tối. Ai cũng có ý tưởng để đóng góp. Tất cả đều hơi ngạc nhiên khi thấy mình đã ăn sạch đĩa đồ ăn đúng lúc cô McGonagall yêu cầu mọi người chú ý. Những lời chúc tụng được dành cho Bill và Fleur, bánh cưới được phục vụ và chẳng mấy chốc sàn nhà đã được dọn trống để chuẩn bị cho màn khiêu vũ.

Harry thấy nhẹ lòng vô cùng khi thấy Bill và Fleur là những người thực hiện điệu nhảy đầu tiên. Bill xoay cô ấy vòng quanh sàn nhảy và họ trông rạng rỡ hạnh phúc vô ngần. Harry liếc nhìn sang Hermione và Ginny.

"Họ thật đẹp đôi các bồ nhỉ," cậu mạo muội nhận xét.

Hai cô gái cùng buông một tiếng thở dài đồng điệu. "Mình biết mà," họ nói, gần như cùng lúc.

Hermione nghiêng đầu, quan sát Harry và Draco. "Cách đây một năm, mình chắc cũng sẽ bảo hai bồ là một cặp đôi tồi tệ," cô nói. "Nhưng hai bồ thực sự rất hợp nhau."

Harry mỉm cười, nhưng chẳng được bao lâu.

"Và tụi mình cũng sẽ trông rất đẹp đôi trên sàn nhảy đấy thôi," Draco kéo dài giọng. "Tao có thể mời mày điệu nhảy này không, Harry?" anh hỏi một cách trịnh trọng.

"Không," Harry trả lời, lắc đầu lia lịa. "Draco, mày biết tao không biết nhảy mà."

"Tao dẫn cho," Draco nói. "Dễ thôi mà."

"Tớ phải nói bao nhiêu lần với mọi người là tớ không phải con gái chết tiệt nữa đây hả," Harry cằn nhằn.

Draco đưa tay ra. "Tin tao đi," anh nói.

"Ôi, Merlin ơi," Harry lầm bầm. Draco đúng là chẳng biết chơi đẹp là gì. Cậu chẳng hiểu sao mình phải nhảy với Draco để chứng minh là mình tin tưởng anh, nhưng cậu vẫn thấy mình đang nắm lấy tay Draco và bị dẫn ra sàn nhảy.

"Chỉ là một điệu Waltz thôi Harry," Draco nói. "Không có gì cầu kỳ đâu."

"Draco," Harry cầu khẩn. "Tao thực sự không muốn làm chuyện này đâu. Tao sẽ làm cho cả hai đứa mình trông như lũ ngốc cho xem."

"Không đâu mày ạ," Draco nói. "Tao không để chuyện đó xảy ra đâu. Giờ thì, đặt tay lên vai tao đi."

Harry miễn cưỡng tuân theo, trượt tay lên vai Draco, ngón cái khẽ lướt qua lớp da mịn màng ở mép cổ áo. Vòng tay Draco siết chặt hơn một chút quanh eo cậu để đáp lại và Harry nhướng mày. Có lẽ chuyện này cũng không đến nỗi tệ lắm.

"Sao mày cứ nhất quyết bắt tụi mình phải nhảy vậy?" cậu tò mò hỏi.

"Vì tao thích nhảy," Draco nói. "Và vì tao thích được ôm mày trong vòng tay mình."

"Đồ Slytherin xảo quyệt biết thao túng," Harry lầm bầm khi họ bắt đầu chuyển động. Draco nở một nụ cười nửa miệng và không thèm phủ nhận lời buộc tội đó.

Draco biết phải nói gì để làm tan chảy sự kháng cự của cậu và anh rõ ràng là biết cách nhảy. Harry sớm nhận ra Draco nói đúng và việc đơn giản là đi theo sự dẫn dắt của anh cũng khá dễ dàng. Họ di chuyển khá mượt mà quanh sàn nhảy và, miễn là Draco không làm mọi chuyện trở nên phức tạp hơn, Harry nghĩ mình có thể sống sót qua trải nghiệm này.

"Thư giãn đi Harry," Draco thì thầm. "Mày vẫn còn cứng ngắc và chưa hề tận hưởng chuyện này đâu. Nhìn tao nè, đừng có nhìn chân tụi mình nữa."

"Ồ," Harry thào thào, ngước lên nhìn thẳng vào mắt Draco. "Hóa ra anh đang tận hưởng chuyện này thật."

Draco kéo Harry lại gần hơn một chút. "Phải," anh đáp. "Tao đã bảo rồi, tao thích ôm mày. Chạm vào mày. Chuyển động cùng mày."

Nếu Draco cứ tiếp tục nói theo cách đó – bằng cái tông giọng trầm thấp, đầy quyến rũ đó – Harry sẽ để mặc anh làm cái quái gì anh muốn mất. Khi họ tiếp tục di chuyển trên sàn nhảy, Draco đang đưa ra đủ loại lời hứa hẹn mà chẳng cần thốt thêm một lời nào.

"Tụi anh nhảy cùng được không?" Bill hỏi.

Harry chớp mắt. Cậu vừa bị lạc vào một thế giới khác cùng với Draco. "Ờ, em..." Cậu càng thêm ngơ ngác khi Fleur dẫn Draco đi nhảy, bỏ lại Harry đứng với Bill.

"Tụi mình chứ?" Bill nói, đưa cánh tay ra.

"Ờ... chuyện này không thấy kỳ cục sao anh?" Harry hỏi, dù vẫn vào tư thế chuẩn bị nhảy.

"Lúc nãy bồ nhảy với một gã đàn ông đâu có thấy kỳ cục đâu," Bill hóm hỉnh chỉ ra. "Trừ phi là bồ thấy không thoải mái với chỉ mình anh thôi."

"Em chẳng thích nhảy nhót tí nào cả," Harry vặn lại.

"Thế mà bồ trông có vẻ đang rất tận hưởng đấy thôi," Bill nói. "Thực tế là, hai người trông rất tuyệt khi ở bên nhau. Bồ đã làm rất nhiều người bị sốc, và chắc chắn vẫn còn vài người không tán thành, nhưng anh không nghĩ có ai ở đây nghi ngờ việc hai người thực sự quan tâm đến nhau đâu."

"Em không nhận ra tụi em lại đang làm trò cười cho thiên hạ đấy," Harry lầm bầm.

Cậu liếc nhìn xung quanh, nhận ra cũng có rất nhiều người đang quan sát cậu nhảy với chú rể. Tuy nhiên cậu khẽ mỉm cười khi bắt gặp hình ảnh Draco và Fleur. Họ rõ ràng là đang rất vui vẻ.

"Anh cũng nhảy tệ y hệt em đúng không?" Harry hỏi. Bill và Fleur nãy giờ chẳng thực hiện nổi một nửa số động tác phức tạp mà Draco và Fleur đang trình diễn.

Cười lớn, Bill gật đầu. "Phải, nhưng Fleur có vẻ chẳng bận tâm gì đâu, cũng giống như chàng trai của bồ vậy thôi," anh nói.

Harry ngước nhìn anh. "Em mừng là mọi chuyện đã tốt đẹp cho anh chị," cậu nói, cảm thấy hơi ngượng ngùng. "Ờm, em biết không phải ai cũng hoàn toàn tán thành, nhưng... chà, em mừng là hai người hạnh phúc."

"Anh nghĩ bồ cũng đã khám phá ra điều mà anh đã thấy," Bill nói. "Rằng nếu bồ yêu một ai đó, thì việc người khác nghĩ gì thực sự không còn quan trọng nữa."

Nhìn về phía Draco và Fleur, Harry buộc phải đồng tình. Chuyện sẽ không luôn luôn dễ dàng, nhưng cậu không có ý định từ bỏ Draco vì bất cứ ai.

"Harry, anh biết bồ không quan tâm đến việc vinh danh những thành tựu của mình, nhưng Fleur và anh nợ bồ rất nhiều," Bill nói.

Harry lườm anh và xoay xở làm cả hai mất thăng bằng, khiến họ loạng choạng một chút. Bill chỉ đơn giản là nhe răng cười. Harry miễn cưỡng mỉm cười đáp lại.

"Như anh đang nói," Bill tiếp tục, "anh biết bồ không thiết tha gì mấy cái vinh danh, nên anh đã cố nghĩ ra thứ gì đó có thể làm cho bồ."

"Em không muốn gì cả đâu ạ," Harry phản đối.

"Cuối cùng anh đã quyết định tặng cho bồ và bạn bè bồ một bữa tiệc thực sự," Bill nói, phớt lờ lời cậu.

"Ờ, một bữa tiệc thực sự ạ?" Harry tò mò hỏi, bất chấp bản thân.

Bill nhe răng cười. "Phải, một bữa tiệc không có người lớn và các bồ có thể uống say rồi làm mấy trò ngớ ngẩn," anh nói. "Nhạc lớn, đồ uống có cồn, các trò đùa và trò chơi. Đó mới là những gì thiếu niên nên làm chứ." Anh liếc nhìn quanh phòng. "Anh nghĩ bồ sẽ trân trọng điều đó hơn là một buổi dạ vũ cũ kỹ ngột ngạt thế này."

Harry không thể phủ nhận điều đó. Cậu đã thích nhảy với Draco, nhưng buổi dạ vũ này vẫn không phải là định nghĩa về một khoảng thời gian tuyệt vời của cậu.

"Anh đã sắp xếp với cô McGonagall rồi," Bill nói. "Sân Quidditch sẽ thuộc về các bồ đêm nay. Bất cứ điều gì các bồ muốn làm. Có đài phát thanh phù thủy để nghe nhạc. Có đồ uống có cồn được giấu trong kho chứa chổi. Anh tin là các gia tinh đã bày biện sẵn các bàn tiệc với bất kỳ món ăn nhẹ nào các bồ có thể muốn rồi."

Nhìn Bill đầy kinh ngạc, Harry đột ngột khựng lại. Tiếc thay, Bill vẫn đang chuyển động và cả hai cùng ngã nhào xuống sàn nhà. Họ nhìn nhau trân trân trong sự thảng thốt.

"Em ghét nhảy nhót thật sự đấy," Harry quyết định.

"Và anh nghĩ em sẽ thích món quà của anh hơn đấy," Bill nói, rồi bắt đầu phá lên cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net