Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Cậu cần được gần gũi nhiều hơn nữa. Cần được chạm vào da thịt nhiều hơn nữa. Dylan ngừng nụ hôn trong một khắc, vừa đủ thời gian để kéo phăng chiếc áo qua đầu mà ném nó sang ghế khác. Lòng bàn tay của Jun lập tức trượt dọc cơ thể cậu, vuốt ve những giọt mồ hôi, rồi dừng lại siết vào một bên đầu ngực. Dylan rên rỉ, ưỡn người lên, và Jun lặp lại động tác ấy. Hắn hôn lên cổ Dylan, liếm láp một đường từ xương quai xanh đến hàm. Mỗi lần nhấm mút là một lần tạo ra một luồng điện chạy dọc xuống thân dưới. Cậu cảm thấy mình vẫn còn cương cứng, vẫn còn nhạy cảm, và vẫn quá đỗi thèm khát.

Miệng Jun lần dần lên trên, đuổi theo nhịp đập nơi cổ Dylan. Dylan cũng nghiêng người đón lấy, để môi họ lại chạm vào nhau, gấp gáp và hỗn loạn. Cậu không thể ngừng hôn, không cách nào chịu nổi vài giây không khí chen vào giữa hai người. Mỗi lần nếm lại, những mảnh ký ức của cả đêm như tua ngược trong đầu. Dylan nuốt trọn tất cả, vẫn thấy chưa đủ. Khi Jun nghiêng đầu để lấy hơi, Dylan cắn nhẹ môi dưới hắn như một lời cảnh cáo dịu dàng. Jun khẽ rên trong nụ hôn, tay siết chặt hơn nơi hông Dylan, đến khi đường may dây kéo quần cọ đúng vào nơi nhạy cảm. Cảm giác ấy khiến Dylan thản thốt một tiếng rên mê hoặc, và Jun lại nuốt lấy nó.

Họ nhấp hông cùng nhịp, dập dềnh uyển chuyển như những con sóng vỗ. Dylan cảm nhận rõ Jun càng ngày càng cương cứng hơn bên dưới thân mình, từng nhịp co giật hòa cùng nhịp tim điên cuồng trong lồng ngực cậu. Dylan luồn tay xuống giữa hai người, bật nút quần Jun, rồi kéo khóa xuống từng nấc chậm rãi. Jun rời khỏi nụ hôn bằng hơi thở hổn hển, hắn gục vào vai Dylan. Âm thanh ấy như rách toạc, bị ép bật ra rồi lắng lại dưới da Dylan khiến cậu rùng mình.

Dylan luồn tay qua lớp vải jean và quần lót, các ngón tay cậu quấn quanh lớp da nóng hổi. Jun ưỡn người lên, đẩy hông để tinh khí lên xuống trong nắm tay của Dylan, trơn trượt vì dịch tiết trước khi xuất. Dylan vuốt một lần, hai lần, rồi buông ra, dùng cả hai tay kéo quần và đồ lót của mình xuống đủ để giải phóng một bên chân. Nhịp tim cậu dội ầm ầm bên tai. Chỉ nghĩ đến điều sắp xảy ra thôi cũng khiến cậu không tài nào thở nổi.

Cậu quỳ xuống, nhấc người lên vừa đủ để điều chỉnh tư thế. Phần đầu khấc của Jun chạm vào đường cong nơi mông Dylan, da thịt trần trụi lần đầu tiên chạm vào nhau. Dylan nín thở. Cậu từ từ trượt xuống, để cho chiều dài của Jun lấp đầy trong động nhỏ, sức ép chặt khít đến phát điên. Jun ngửa đầu đập manh vào cửa sổ, hơi thở của hắn phả ra, làm mặt kính mờ đi trong thoáng chốc.

Dylan bám chặt vào băng ghế, giữ lấy điểm tựa, rồi bắt đầu chuyển động hông. Nâng lên, hạ xuống, miết chậm, mỗi lần trượt qua đều kéo Jun lướt dọc những dây thần kinh nhạy cảm, những tia lửa điện chạy dọc sống lưng Dylan. Jun càng lúc càng cương cứng, các mạch máu co giật bên trong Dylan. Cảm giác lúc Jun lấp đầy bên trong cậu khơi dậy một phần bản năng sâu thẳm đã cào cấu suốt nhiều tháng. Dylan tìm được nhịp điệu ổn định, mồ hôi rịn ra da thịt, âm thanh nhớp nháp của dịch tiết trước khi lên đỉnh giúp từng cú nhấp trơn mượt hơn. Cậu không thể dừng lại, cứ thế đuổi theo cảm giác ấy như kẻ nghiện đuổi theo cơn mê của mình.

Tay Jun trượt xuống mông Dylan, mỗi lần cậu hạ xuống lại khẽ tách ra thêm một chút, gia tăng áp lực, khiến Dylan vô thức co thắt lại, khao khát, van xin không thành lời. Không gel bôi trơn, không bao cao su, vậy mà cậu vẫn dám trêu chọc, cậu rút tinh khí đến tận rìa động nhỏ, cho đến khi Jun thở hổn hển, há hốc mồm áp vào cổ Dylan. "Chết tiệt, Dyl-" Cái tên bị cắt ngang khi Dylan lại ngậm lấy môi hắn, nuốt chửng mọi lời van xin trước khi chúng kịp thành hình.

Một cái tát nhẹ bẫng vẻ trêu đùa vang trên mông Dylan, chẳng đau chút nào. Cứ như là một cú đánh giúp cậu tỉnh táo lại, giống hệt cái đánh mà Jun từng dành cho cậu trên sân khấu khi Dylan lao vào vòng tay của Nanon. Nhưng âm thanh vang dội trong xe lại lớn hơn hẳn so với không gian rộng lớn của ánh đèn sân khấu. Cả sống lưng Dylan cong bật, như thể cú chạm ấy vừa gạt một công tắc. Cảm giác nóng hổi bùng lên, lan rộng, sắc bén. Cậu nhấp hông mạnh hơn, cọ xát xuống đường viền cứng rắn trên tinh khí của Jun cho đến khi hình ảnh mờ dần đi trong ánh mắt. Sắp rồi, gần lắm rồi. Một giọng nói liều lĩnh hét lên trong đầu cậu, "Để Jun xuất trong, để nó chiếm lấy mày ngay trên cái ghế tồi tàn này đi."

KHÔNG.

Dylan không ngu, ít nhất không phải là tối nay. Không đời nào cậu đánh đổi tất cả chỉ để đổi lấy ba mươi giây khoái cảm này. Cậu dập tắt ý nghĩ đó, kéo mình trở lại, tiếp tục đuổi theo cảm giác hoàn hảo khi Jun cọ xát bên trong mình.

Bàn tay của Jun lại đặt lên đường cong mông của Dylan, ngón cái lần theo vết bỏng rát vừa mới để lại. Đầu gối Dylan nóng rát trên lớp da ghế, bắp chân co cứng, nhưng cậu không quan tâm. Cậu tăng tốc gấp đôi, để ma sát xé tan chút lý trí cuối cùng của mình. Mỗi lần dập xuống, Jun bị ép chặt hơn giữa hai bên mông cậu. Mỗi lần rút ra, một vệt dịch tiết trơn lại trượt dọc lên xương cụt của cậu.

Ngón tay Jun ấn vào trong, nhẹ nhàng mở rộng Dylan ra thêm một chút, trêu chọc nơi nhạy cảm bằng chút lực như có như không. Hơi thở của Dylan nghẹn lại thành tiếng rên rỉ đứt quãng. Cậu cảm thấy Jun đang run rẩy, những cơn run bị kìm nén dưới bàn tay vững chắc, và sự thật ấy đang giày vò cậu. Cậu muốn những ngón tay ấy ở bên trong, muốn được cưỡi lên chúng cho đến khi thế giới vụn vỡ thành từng mảnh sáng.

Cậu cúi người về phía trước, lại ngực chạm ngực, lại khóa môi nhau. Nụ hôn giữ cậu lại với thực tại, cảm giác ướt át của đầu lưỡi Jun, dư vị cà phê hậu trường vẫn còn đọng. Dylan mút môi dưới của Jun, cắn nhẹ, thành công đổi lấy một tiếng rên. Hông Jun tự động nhấc lên theo bản năng. Cú thúc bất chợt kéo lớp vải jean cạ lên những dây thần kinh nhạy cảm, suýt nữa phá vỡ hết chút ít lý trí còn sót của Dylan.

Bàn tay hắn tìm đến mái tóc cậu, ngón tay luồn qua những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi ở cổ, kéo mạnh cho đến khi cổ họng Dylan căng ra. Jun cắn nhẹ, chiếm lấy làn da ấy. Không khí mát lạnh chạm vào những chỗ ẩm ướt nơi nước bọt đã khô, những nốt gai ốc chạy thẳng xuống nơi nhạy cảm. Cậu lại cứng lên.

Jun lẩm bẩm gì đó bên mạch đập của cậu. Dylan chỉ bắt được một từ "lần sau." Nghe như vừa là lời hứa, vừa là lời đe dọa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net