Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9

Sáng hôm đó, Mydei nhận ra cả anh và Phainon đều có tướng ngủ rất bừa bộn. Khi tỉnh dậy, Phainon nửa người thò ra khỏi mép giường, trong khi Mydei thì hoàn toàn bị cuốn chặt trong chăn, mặt úp vào ngực Phainon, một tay vắt qua đầu cậu ấy. Anh có lẽ đã xấu hổ hơn về vệt nước dãi nhỏ trên áo cậu nếu không phải thấy Phainon tỉnh dậy với vài sợi tóc của Mydei mắc trong miệng.

Chắc chắn, chiếc giường đơn quá chật chội cho hai người cũng là một lí do, nhưng Mydei tự hỏi nếu cả hai thường xuyên ngủ chung giường thì sao, tất nhiên anh không có ý đó. Chỉ là một suy nghĩ thoáng qua mà thôi.

Ừm... có lẽ anh nên buộc tóc trước khi ngủ, đề phòng trường hợp đó xảy ra lần nữa.

Buổi sáng lại xảy ra một vấn đề khác:

Họ sắp đến trường, và Mydei nhận ra mình không mang theo đồng phục. Không còn lựa chọn nào khác, anh đành nhận lấy bộ đồng phục dự phòng mà Phainon tự hào đưa cho. Mặc dù cả hai gần như cùng cỡ, nhưng chiếc áo lại hơi chật ở phần ngực.

Phainon nhìn anh chăm chú, tay chống cằm, khẽ cau mày.

"Thật ra, có lẽ hôm nay chúng ta nên nghỉ buổi hôm nay..."

"HKS, im lặng và chuẩn bị đi." Mydei đáp lại. Anh không đời nào trốn học chỉ vì sự chiếm hữu thái quá của bạn trai mình đâu, dù trong lòng anh cũng thầm thích sự chú ý đó.

Cả hai cùng ăn sáng trước khi ra bến xe buýt, và Mydei phải hứa với bà Audata rằng anh sẽ đến chơi với bà ấy sớm vào lần sau. Nhìn thấy bà ấy rạng rỡ như vậy, anh không khỏi nghĩ rằng bản thân đã tìm ra nguồn gốc sự bám người của Phainon.

Vì Phainon thường đến trường sớm, nên cả hai có rất nhiều thời gian rảnh trước khi giờ học bắt đầu. Họ ngồi vào cuối lớp, cùng dùng tai nghe của Mydei xem video trên điện thoại và chia sẻ những bài hát họ thích trên ứng dụng Memify.

"Cậu thích nhạc pop Luofu à?" Mydei hỏi với vẻ mặt tinh nghịch khi Phainon chọn bài hát tiếp theo. Một giai điệu bắt tai của một nhóm nhạc nam mà cậu ta chẳng mấy quan tâm bắt đầu vang lên.

"À, Cyrene lúc nào cũng thích kéo tớ đi xem phim truyền hình Loufu, nên tớ cũng dần thích nó..." Phainon ngượng ngùng giải thích. Mydei nghĩ có lẽ lát nữa anh sẽ thử thuyết phục Phainon nghe thêm nhạc rock và metal.

Dần dần, lớp học bắt đầu chật kín học sinh, hầu hết đều ngạc nhiên trước sự thân mật rõ ràng, khi thấy tay Phainon vòng qua eo Mydei, và Castorice lập tức đỏ mặt tía tai ngay khi nhìn thấy họ.

"Chào... chào buổi sáng..." Cô lắp bắp bằng giọng lí nhí, hai tay che miệng như thể đang chứng kiến ​​một phép màu diễn ra trước mắt.

"Chào, Cas." Phainon chào hỏi, trong khi Mydei khẽ đáp lại bằng một lời chào buổi sáng bình thường. Anh đã đoán trước được phản ứng đó.

Cô vội vã về chỗ ngồi, đã lấy điện thoại ra và gõ lia lịa, chắc chắn là đang lan truyền những tin đồn mới nhất về họ.

"Chúng ta nên nói với mấy cô gái vào giờ ăn trưa." Phainon đề nghị.

Mydei khẽ gật đầu, nhưng anh tỏ ra không mấy hào hứng với ý tưởng đó. Chủ yếu là vì anh đã nợ một người trong số họ lời xin lỗi. Mặc dù anh chưa bao giờ nói xấu cô gái đó trước mặt, nhưng trong thâm tâm anh đã nhiều lần oán giận cô ấy một cách bất công. Và nếu những gì Phainon nói là đúng, thì cô ấy cũng là một trong những lý do khiến cậu ấy chưa từ bỏ ý định tỏ tình với anh.

Chẳng trách cô ấy lại nổi giận với Mydei vào ngày Phainon suy sụp tinh thần. Cô ấy chỉ đang cố bảo vệ cậu ấy, vì người duy nhất có thể khiến Phainon rơi vào tình trạng đó là anh bạn Kremnos của cậu.

Ký ức đó khiến anh cảm thấy cồn cào trong bụng.

"Cậu có thể bảo Cyrene đến cùng được không?" Anh hỏi nhỏ.

Phainon mỉm cười trìu mến với cậu. "Tất nhiên rồi."

҉ ✼ ҉

Cả nhóm tụ tập ở chỗ quen thuộc trong sân. Phainon đã nói rằng Cyrene sẽ ghé qua sau khi gặp bạn gái, nên hiện tại chỉ có Castorice, Cipher và Hyacine.

"Chết tiệt, chỉ nhìn mấy người thôi cũng khiến tôi đau răng rồi." Cipher trêu chọc từ chỗ ngồi trên bãi cỏ, chống khuỷu tay ra sau.

Họ chỉ ngồi cạnh nhau, nhưng hào quang rạng rỡ tỏa ra từ Phainon là không thể nhầm lẫn. Mydei cảm thấy hơi ngượng ngùng, vì biết mình là người khiến cậu ấy trông hạnh phúc đến vậy. Anh cũng thầm tự hỏi mình trông như thế nào trong mắt họ.

Rõ ràng là các cô gái đã biết về mối quan hệ của họ. Tuy nhiên, họ vẫn tỏ ra vô cùng vui mừng về điều đó.

"Tớ mừng cho hai cậu lắm!" Hyacine hào hứng nói. "Chúng tớ lo là hai cậu sẽ chẳng bao giờ dám thổ lộ tình cảm với nhau..."

Theo những gì Phainon kể lại, các cô gái dường như luôn âm thầm cổ vũ họ. Chắc hẳn việc phải chịu đựng mối quan hệ căng thẳng đó suốt thời gian dài quả là khổ sở.

"Suýt nữa thì như vậy." Phainon nói với ánh mắt màu xanh lam tinh nghịch. "May mắn thay, Fig Stew đã ở đó để giúp chúng tớ nhận ra điều đó... phải không, Mydei?"

Mydei đảo mắt, má ửng hồng nhẹ.

"Nghe cứ như một câu chuyện cổ tích vậy, được ở bên nhau như thế..." Castorice trầm ngâm, hai tay đan vào nhau đầy mơ mộng.

Cipher khịt mũi.

"Có vẻ như tớ lại sắp phải đọc thử bản thảo của một bộ fanfic nữa rồi..."

Castorice đỏ mặt tía tai, úp mặt vào hai tay. Hyacine và Phainon đều bật cười, trong khi Mydei thì tự hỏi rốt cuộc ý cô ấy là gì.

Cuộc trò chuyện tiếp tục cho đến khi một giọng nói rất quen thuộc vang lên từ phía sau

"Chào mọi người." Cyrene nói khi tiến lại gần, nhẹ nhàng ngồi xuống bãi cỏ để tạo thành một vòng tròn. Đôi mắt màu hoa lan của cô ấy quét qua nhóm, thoáng nhìn giữa Phainon và Mydei với ánh mắt dò hỏi. "Phainon đã gần như quỳ xuống để van xin tớ đến đây lúc nãy. Có tin gì quan trọng vậy?"

Trời đất ơi? Cô ấy thực sự chưa biết sao?

Các cô gái im lặng, để cho cả hai tự mình tiết lộ sự thật. Phainon là người chủ động trước.

"Rene." Cậu bắt đầu, nắm lấy tay Mydei và siết nhẹ. Mắt Cyrene mở to vì ngạc nhiên. "Chúng tớ đã chính thức là một cặp rồi."

"Ôi các Titan ơi," Cô ấy thốt lên, lấy tay che miệng. "Chuyện này có thật không vậy?"

"...Là thật." Mydei khẽ nói, nhận được nụ cười trìu mến từ bạn trai mình. Cyrene vẫn còn đang ngỡ ngàng, nhìn Phainon chằm chằm với vẻ không tin vào mắt mình.

"Sao cậu không nói cho tớ biết gì cả, hả Phai!?" Cô ấy phồng má lên, khiến cậu bật cười sảng khoái.

"Tớ đã định làm vậy, nhưng dạo này cậu mải mê với Stelle quá nên đành tạm hoãn lại..."

Cô ấy đỏ mặt, bất ngờ khi bị chỉ trích công khai như vậy.

"Đúng vậy. Cậu dán chặt vào cô nhóc gấu mèo đó đến nỗi chúng tớ hầu như chẳng còn thấy cậu nữa." Cipher trêu chọc, đuôi vẫy vẫy lười biếng. "Nếu không thì hẳn cậu đã để ý đến tất cả những lời bàn tán về cặp đôi đang yêu nhau thắm thiết của chúng ta rồi."

"...!" Cyrene dường như sắp bốc cháy. Hừ. Mydei chưa bao giờ nghĩ cô ấy lại có thể đắm chìm trong một mối quan hệ đến mức không để ý đến thế giới xung quanh, kể cả người bạn thời thơ ấu của mình như thế.

Có lẽ bọn họ có nhiều điểm chung hơn anh tưởng.

"Đừng lo, Rene. Phai và Dei chỉ mới chính thức công khai mối quan hệ hôm nay thôi." Hyacine an ủi cô. "Nhưng sự thay đổi trong hành vi của họ đã bắt đầu từ vài tuần trước rồi."

Cyrene từ từ lấy lại bình tĩnh, hất mái tóc đuôi ngựa dài qua vai.

"Cũng đến lúc rồi, phải không? Tớ đã dành rất nhiều thời gian để an ủi Phai về chuyện tình cảm với tên "baddie" đến từ Kremnos của cậu ta. Tớ còn lo rằng sau cùng cậu ta vẫn sẽ độc thân và phải chăm sóc những ba mươi con mèo."

"Này! Chuyện đó đâu có xảy ra!" Phainon phản đối, trong khi các cô gái cười phá lên. Mydei nhìn cậu với vẻ khó hiểu.

"Tên "baddie" đến từ Kremnos?"

Anh ta lặp lại câu đó như một ông chú già không hiểu nối mấy thứ tiếng lóng của giới trẻ. Đến lượt Phainon đỏ mặt, trong khi Cyrene nhếch mép cười với họ.

"Cậu muốn biết không, Mydei?" Cô ấy trêu chọc, nhích người về phía trước một cách khiêu khích. "Phai đã nói gì về cậu khi tâm sự qua điện thoại với tớ suốt cả đêm ấy?"

Lông mày của Mydei nhướn lên. Tại sao trước đây anh lại oán hận cô gái này nhỉ? Không hiểu sao cô ấy đột nhiên trở nên rất thú vị khi ở bên cạnh.

Phainon rên rỉ, cố gắng tuyệt vọng để chuyển chủ đề. Castorice và Hyacine khúc khích cười, trong khi Cipher lẩm bẩm. "Rất hiểu cảm giác của cậu, Peach."

Thật là... thú vị khi ngồi đây và tận hưởng thời gian bên cạnh mọi người như thế này. Một điều nữa mà Mydei nhận ra mình suýt nữa đã bỏ lỡ hoàn toàn, do sự bướng bỉnh của chính mình trong vài năm qua.

Trước khi về lớp, Cyrene véo tai Phainon, bắt cậu hứa sẽ cập nhật cho cô mọi chuyện cô đã bỏ lỡ. Sau đó, cô quay sang Mydei, vẻ mặt dịu lại thành một nụ cười hiền lành.

"Tôi mừng vì hai người đã giải quyết được vấn đề này." Cô ấy nói một cách chân thành.

Mydei lúng túng, tay đút vào túi quần. Anh cố gắng lấy hết can đảm để nói ra những điều cần nói.

"...Tôi xin lỗi." Anh bắt đầu bằng giọng nhỏ. Cyrene nghiêng đầu tò mò. "Suốt thời gian qua, tôi đã tránh mặt Phainon..."

Anh ta nuốt nước bọt, cảm thấy thật xấu hổ khi phải thú nhận điều đó thành tiếng.

"...Vì tôi tưởng hai người đang hẹn hò."

Miệng Cyrene khẽ nhếch lên hình chữ 'o' khi cô nhìn anh. Không hề có sự phán xét nào trong ánh mắt cô, chỉ đơn thuần là sự hoài nghi.

"Tôi và Phai ư? Điều đó không bao giờ có thể xảy ra, cậu ta như một đứa em trai của tôi vậy." Cô ấy phản bác. "Hơn nữa, kể từ lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy cậu, cậu ta đã bị hớp hồn rồi."

Mydei chỉ muốn đập đầu vào tường. Sao anh lại chưa từng nhận ra điều đó chứ?

Phainon tiến lại gần, nán lại phía sau để cho cả hai không gian riêng tư. Khi dừng lại bên cạnh Mydei, cậu nhẹ nhàng đặt tay lên lưng anh, nụ cười dịu dàng và trấn an.

"Cậu muốn biết Cyrene đã nói với tớ khi cô ấy gặp cậu lần đầu tiên không?"

Mydei nhớ lại ngày đầu tiên anh nhìn thấy cô gái tóc hồng này. Đó là khi cô ấy chuyển đến Okhema, tay khoác hờ lên cánh tay của Phainon như thể họ đang sống trong thế giới riêng của mình. Khi đó, cô ấy đã thì thầm điều gì đó vào tai Phainon, khiến cậu đỏ mặt, và suy nghĩ cuối cùng thoáng qua trong đầu Mydei là họ chỉ là bạn bè.

Khi anh vẫn còn chìm đắm trong ký ức, chính Cyrene là người đã trả lời thay cho cậu ta, hai tay chống hông, nở nụ cười rạng rỡ.

"Tớ nhớ rõ như in." Cô ấy nói với vẻ hạnh phúc, ánh mắt dịu dàng hướng về hai người. "Tớ đã nói: Phainon, hãy cưới cậu ấy đi."

Cái gì?

"Tớ vẫn đang cố đây." Phainon trêu chọc, nhưng Mydei đã đỏ mặt tía tai, vừa sốc vừa xấu hổ.

"Tốt hơn hết là cậu nên làm vậy." Cyrene đồng ý, giọng cô dịu lại khi nháy mắt với Mydei. "Nhưng chúng ta còn nhiều chuyện phải nói đấy, Mydei. Cậu không biết tớ đã mong muốn có người để tâm sự về Phainon suốt những năm qua như thế nào đâu. Cậu đã thấy tủ quần áo của cậu ta chưa? Chúng ta cần phải làm gì đó với nó!"

"Này, quần áo của tớ hoàn toàn bình thường mà!" Phainon phản đối, và lời bông đùa ấy phần nào làm giảm bớt sự ngượng ngùng của Mydei.

Anh hắng giọng, khóe môi khẽ giật.

"Tôi nhớ là đã từng thấy một chiếc áo phông vàng một cách kinh khủng ở công viên..."

Trong khi Phainon rên rỉ và Cyrene cười, Mydei chắc chắn rằng cậu ấy sẽ nhanh chóng thân thiết với người bạn thời thơ ấu của mình.

҉ ✼ ҉

Thời gian trôi qua, Mydei nhận ra rằng bản thân chưa bao giờ hạnh phúc đến thế. Mặc dù nỗi lo sợ về thời gian ngắn ngủi còn lại đôi khi vẫn len lỏi và trái tim, nhưng Mydei vẫn cố gắng hết sức để tận hưởng từng khoảnh khắc. Trong tuần, cả hai đã trở nên không thể tách rời khỏi nhau khi ở trường, và vào cuối tuần, Phainon vẫn nhất quyết dẫn anh đi tham quan Okhema, điều mà anh chàng Kremnos chưa bao giờ bận tâm đến trước đây.

Anh được gặp những con dromas mà ông Anaxagoras đang tài trợ ở sở thú, đi xem vô số bộ phim với bạn trai mình, dù cả hai luôn cãi nhau, vì Phainon là người mê phim hài lãng mạn còn Mydei lại thích phim hành động, hay là cùng nhau khám phá những hương vị mới lạ ở các quán cà phê và nhà hàng dọc các con phố, một số món trong đó anh sẽ ghi nhớ để sau này sáng tạo lại trong sự yên bình của ngôi nhà mình.

Đôi khi họ cũng đi chơi với các cô gái, tham gia các hoạt động nhóm như hát karaoke. Anh ấy khá ngạc nhiên khi Cyrene cũng mời Stelle và nhóm bạn ồn ào của cô ấy. Giữa tiếng hát chói tai, lạc điệu của Caelus và March, Evernight dường như rất thích thú khi gõ ngón tay lên bàn theo nhịp điệu, dù cô ấy không tham gia nhiều, luôn im lặng ở phía sau.

Cô gái ấy luôn là một bí ẩn đối với Mydei. Tuy nhiên, nếu cô ấy không phải là người khởi nguồn tin đồn về lời nguyền của Fig Stew, có lẽ anh sẽ không bao giờ có thể hàn gắn mối quan hệ với Phainon. Trong lúc mọi người đang mải mê nghe tiếng hát, Mydei tiến lại gần cô.

"Ồ, chàng trai to lớn. Lâu lắm rồi không gặp." Cô nói một cách thờ ơ khi nhìn anh dựa vào quầy và khẽ càu nhàu.

"Không hứng thú với việc hát à?" Anh hỏi.

Evernight cười khẽ. "Tôi sẽ để dành việc đó cho những ai thực sự thích." Đôi mắt đỏ như máu của nàng lóe lên nhìn anh. "Nhưng nếu anh chọn thêm một bài hát nữa, tôi e rằng anh chàng bình minh anh sẽ cố gắng bắt cóc anh đi mất."

Đến lúc này, Mydei đã hiểu hầu hết những câu đố của cô ấy. Mặt anh hơi ửng đỏ khi nhớ lại ánh mắt của Phainon hướng về phía mình lúc anh hát trước đó. Anh hắng giọng.

"...Tôi muốn cảm ơn cô" Anh nói. "Vì đã nghĩ ra cái lời nguyền ngớ ngẩn đó."

Chính điều đó đã cho anh ta dũng khí để đối mặt với Phainon một lần nữa khi mặc bộ quần áo thú nhồi bông Fig Stew. Evernight nghiêng đầu.

"Không cần phải đa cảm đâu, chàng trai." cô ấy nói, chống cằm lên tay. "Tôi chỉ vô tình đẩy nhẹ chiếc thuyến của hai đứa trẻ không hề hay biết gì thôi."

Dù hơi xấu hổ khi phải thừa nhận, Mydei khó lòng phủ nhận điều đó. Evernight mỉm cười với anh, vẻ mặt dịu dàng đến bất ngờ.

"Giờ thì đi đi. Hãy theo đuổi hạnh phúc của cậu." Cô xua tay ra hiệu cho cậu ta đi, dù ánh mắt đỏ ngầu vẫn ánh lên vẻ tinh nghịch. "Nếu cậu ở đây thêm một phút nào nữa, tôi e rằng anh chàng lớp trưởng kia lại lên cơn suy sụp tinh thần mất."

Trước khi Mydei kịp hiểu lời cô nói, Phainon đột nhiên xuất hiện bên cạnh anh như thể được triệu hồi, khiến anh giật mình và suýt làm đổ đồ uống. Không chút do dự, Phainon chen vào cuộc trò chuyện, chào hỏi Evernight đồng thời ngồi vào giữa hai người.

Evernight chẳng buồn che giấu sự thích thú của mình. Dường như ngay cả sau khi lời nguyền kết thúc, một số điều vẫn còn khác thú vị.

Chỉ còn bốn tháng nữa là tốt nghiệp, Mydei mời Phainon đến nhà xem The Awoo Firm vào một cuối tuần nọ. Chàng sinh viên tóc bạc gặp mẹ của Mydei lần đầu tiên, và thật đáng yêu khi cậu lắp bắp khi tự giới thiệu bản thân. Khi Gorgo gọi cậu ấy là "nhóc bạn trai dễ thương của con trai bà", Phainon dường như sắp bốc cháy, cặp kính của cậu cũng mờ đi vì nóng.

Sau khi cho cậu thời gian hồi phục, Mydei dẫn cậu đến phòng khách, nơi họ cùng nhau xem phim hoạt hình suốt buổi tối. Cậu thậm chí còn mang ra con thú nhồi bông Fig Stew yêu thích của mình, tự hào thừa nhận rằng mình đã có nó tận từ hồi còn bé. Họ ngồi sát nhau, người Kremnos bình luận về hầu hết các tập phim, và Phainon lắng nghe với sự chú ý trìu mến, như thể từng lời đều quan trọng.

Khi chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày tốt nghiệp, Mydei giới thiệu Phainon với bạn bè anh vào một tối thứ Bảy trong buổi chơi game của họ. Cả nhóm trêu chọc họ không thương tiếc, bật cả nhạc tiếng kèn trumpet và vỗ tay để chúc mừng khi cặp đôi cuối cùng cũng chính thức hẹn hò. Họ cũng không quên nhắc Phainon rằng cậu ta đang phải đối phó với một vị "Vương tử" rất nóng tính, thậm chí chúc cậu may mắn trong khi Mydei đảo mắt. Họ mời Phainon tham gia cùng, nhưng mặc dù Mydei đã hướng dẫn kĩ càng cách điều khiển, cậu vẫn chết gần như ở mọi trận đấu với boss.

"Sao một tên mọt sách lại chơi game tệ đến thế chứ?" Leonnius hỏi, vẻ mặt khó hiểu.

"Phainon thuộc kiểu mọt sách khác." Hephaestion giải thích một cách thản nhiên. "Ý tôi là kiểu người thực sự chăm chỉ học hành."

"Tôi cảm thấy như bị nói kháy." Ptolemy thở dài.

Đến cuối buổi gặp mặt, Phainon gần như đã trở thành một phần của nhóm. Mydei cảm thấy vui lòng khi thấy hầu hết mọi thứ trong cuộc sống của họ đang dần đi vào quỹ đạo.

Chỉ còn một tháng nữa là kết thúc học kỳ, kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, điều đó có nghĩa là Phainon phải dồn toàn lực vào việc học để bù đắp cho kết quả tệ hại trong kỳ nghỉ hè. Vì vậy, Mydei biết rằng họ sẽ không thể dành nhiều thời gian bên nhau cho đến khi kỳ thi kết thúc, nên anh cố gắng tận dụng mọi khoảnh khắc khi có thể.

Phainon thường nán lại thư viện một lúc sau giờ học, và Mydei luôn cùng cậu, dù chỉ để giết thời gian. Anh không muốn gây xao nhãng, vì chính anh là nguyên nhân khiến Phainon học kém như vậy đợt trước.

"Cậu đang nhìn gì vậy?" Phainon hỏi, bắt gặp ánh mắt của anh.

Thông thường, Mydei sẽ giải trí bằng điện thoại hoặc đọc lại ghi chú của mình. Nhưng lần này, anh lại đang gác đầu lên tay trên bàn, quan sát vẻ mặt cau có đáng yêu của bạn trai mình khi cậu ấy đang chăm chú viết vào sổ tay, hoàn toàn tập trung.

"Chỉ đang ngắm nhìn cậu bạn trai mọt sách của tôi trong môi trường tự nhiên của cậu ấy thôi." Anh trêu chọc với một nụ cười toe toét.

Phainon khẽ cười, vươn tay vuốt mái tóc vàng dâu rối bù của Mydei. Mydei khịt mũi nhưng không đẩy nó ra.

Cảm giác thật thoải mái. Anh đã quá quen với việc ở bên Phainon đến nỗi mỗi khi họ chia tay sau giờ học, anh lại cảm thấy thật khó chịu. Mydei cố gắng hết sức để không nghĩ đến khoảng thời gian còn lại giữa hai người, nhưng khi ở nhà một mình, anh vẫn vô thức mở ứng dụng lịch lên và đếm từng ngày dần trôi đi. Một cảm giác lo sợ dâng lên trong lòng.

Anh ấy đã cố nghĩ ra nhiều cách để giải quyết vấn đề. Có lẽ họ có thể tìm cách nào đó, bằng cách gặp nhau vào các ngày lễ và gọi video. Trong giây lát, anh đã cân nhắc khả năng đi cùng Phainon đến Jarilo, nhưng đó chỉ là mơ tưởng hão huyền. Anh ấy gần như không có cơ hội được nhận vào bất kỳ trường đại học nào ở đó, và nền ẩm thực của họ hoàn toàn không giống với những gì anh ấy muốn học. Hơn nữa, việc Mydei đi theo cậu ấy có vẻ là một quyết định quá mạo hiểm, ngay cả khi cả hai rất thích nhau.

Trên hết, anh không muốn bản thân ràng buộc Phainon. Đúng là hiện tại cậu ấy là người khiến anh hạnh phúc, nhưng trên thế giới có hàng tỷ người, và Mydei chỉ là một trong số đó. Một khi đến Jarilo, cậu ấy sẽ gặp nhiều người khác, nhiều cơ hội khác, và cuối cùng cũng sẽ lựa chọn đi tiếp. Nghĩ đến điều đó khiến tim anh khẽ nhói đau.

Sau khi tuần thi kết thúc, kết quả cuối cùng cũng được công bố. Không ai ngạc nhiên, Phainon đạt điểm gần như tuyệt đối. Việc cậu được nhận vào Học viện Công nghệ Belobog gần như chắc chắn. Mặc dù lòng Mydei đau nhói, anh vẫn chân thành chúc mừng cậu.

Nụ cười rạng rỡ của Phainon khiến mọi thứ đều trở nên đáng giá.

Chỉ còn hai tuần nữa thôi.

Mydei bắt đầu trở nên bám víu hơn bình thường. Trong giờ ăn trưa, đầu anh liên tục tựa vào vai Phainon. Sau giờ học, tay anh nắm lấy tay Phainon khi cậu dẫn cả hai đến một cầu thang vắng vẻ và hôn anh với một chút khao khát.

Nó không mang vị của lời tạm biệt, chưa đâu. Nhưng nỗi nhớ nhung bên dưới đang ngày càng lớn dần.

Họ không phải lúc nào cũng có cơ hội ngủ lại qua đêm ở nhà nhau. Vì bố mẹ thường ở nhà nên việc đến chơi thường xuyên có thể hơi phiền toái, Tuy nhiên, mỗi khi ngủ cùng nhau, chỉ cần tiếng ồn nhỏ từ tivi hoặc máy tính là đủ để tay họ bắt đầu tìm kiếm nhau. Ban đầu, đó là những cái chạm rụt rè và những cái vuốt ve nhẹ nhàng, thăm dò và ngập ngừng. Nó khiến mọi thứ trong tầm mắt dần trở nên mờ nhạt. Không quan trọng là ai bắt đầu, kết cục luôn giống nhau, bằng những nụ hôn nồng cháy và những cái chạm tò mò dưới lớp vải quần áo. Chưa bao giờ là quá nhiều, nhưng cũng không bao giờ là đủ.

Nếu Phainon nhận thấy sự thay đổi trong thái độ của Mydei, cậu ấy cũng sẽ không nói gì, thay vào đó gần như không hề kiềm chế mà chiều theo những cử chỉ âu yếm của Mydei. Họ dừng lại trước khi mọi chuyện trở nên quá nóng bỏng, nhưng ngay cả sau khi tách nhau ra, hơi ấm giữa họ vẫn còn vương vấn.

Điều đó thể hiện qua những cuộc gọi đêm khuya, khi cả hai đều không thể ngủ được nếu không nghe thấy giọng nói của người kia. Mydei lắng nghe Phainon nói về đủ thứ chuyện, và điều đó phần nào xoa dịu trái tim anh. Nhưng khi giọng Phainon bắt đầu trầm xuống, khàn đặc vì cơn buồn ngủ làm mờ đi sự tỉnh táo, anh khẽ thì thầm:

"Ước gì tớ có thể chạm vào cậu ngay bây giờ..."

Cảm giác ấm áp dần biến thành một ngọn lửa thiêu cháy rực, thiêu đốt Mydei, khi tâm trí anh hình dung những lời nói đó trở thành hiện thực.

Còn một tuần nữa.

Tập đặc biệt của "The Awoo Firm" sẽ được phát sóng vào thứ Sáu. Mẹ của Mydei đã đi công tác hai ngày, vì vậy khi ở trường, anh chủ động mời Phainon đến ngủ lại. Mydei bận rộn lên kế hoạch nấu nướng, và điều đó giúp anh bớt lo lắng hơn khi phải đếm từng ngày. Nó cũng khiến anh hoàn toàn không để ý đến cách Phainon đang nhìn mình, một ánh mắt dịu dàng, trìu mến.

Lễ tốt nghiệp sẽ diễn ra vào tuần tới. Sau đó, Mydei vẫn còn vài ngày ở Okhema để nói lời tạm biệt với bạn bè và mẹ mình. Chuyến trở về Kremnos của anh ấy đã được lên kế hoạch từ đầu năm, cho anh ấy đủ thời gian để ổn định lại cuộc sống ở thành phố mới trước khi bắt đầu theo học đại học.

Nhưng khi thứ Sáu đến gần, tất cả những điều đó đều không còn quan trọng. Anh đang đi bộ về nhà, tay trong tay với bạn trai. Những con đường của Okhema được nhuộm bởi sắc cam rực rỡ khi cả hai bước vào khu phố.

"Trời ơi, tớ sẽ nhớ Okhema lắm." Phainon nói, giọng điệu có phần gượng gạo vì cố tỏ ra vui vẻ. "Tớ đã sống ở đây gần mười năm rồi. Sẽ khó mà thích nghi lại với nơi ở mới được."

Mydei khẽ ngân nga. Anh biết Phainon sẽ ổn khi đến Jarilo.

"Nhớ đừng chỉ ăn salad nhé." Anh nói đùa.

Phainon bĩu môi. "Này, tớ biết nấu những món khác mà!"

"Nhưng liệu cậu có ý định nấu hay không?"

"...Chậc, tớ sẽ không bao giờ nấu ăn ngon như cậu được, nên chuyện đó chẳng hấp dẫn chút nào..."

Mydei đảo mắt. Anh vẫn rất sẵn lòng nấu ăn cho cậu mỗi ngày nếu có thể.

Tuy nhiên, hôm nay anh từ chối tỏ ra buồn bã về chuyện đó.

Một lúc sau khi họ đến, màn đêm dần buồng xuống. Mydei đã lên kế hoạch cho bữa tối: bánh cà rốt mật ong. Phainon đề nghị giúp đỡ bằng cách lấy nguyên liệu từ tủ lạnh, và một cảm giác ấm cúng, thân thuộc bao trùm lấy cả hai khi họ cùng nhau làm bánh và bỏ nó vào lò nướng.

Trong khi đợi bánh, cả hai sẽ có đủ thời gian tắm rửa và thay đồng phục.

Khoảng một tiếng sau, Phainon dọn bàn, trong khi Mydei múc thức ăn.

Phainon nghiêng người lại gần, ngửi thấy mùi thơm. "Mùi này thậm chí có thể khiến các Titan cũng phải đói bụng." Cậu nói một cách nghiêm túc khi Mydei ngồi xuống đối diện.

"Đúng là dẻo miệng." Mydei khẽ cười khẩy, khiến Phainon nheo mắt thích thú.

"Nhưng cậu thích được khen ngợi như vậy mà."

Mydei cau mày, má ửng đỏ, không phủ nhận điều đó.

Họ ăn trong im lặng đến lạ thường, như thể đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng. Khi đĩa của Mydei cuối cùng cũng trống rỗng, anh nhận thấy Phainon vẫn đang nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ.

"Sao vậy?" Anh hỏi, khoanh tay trên bàn.

"Mydei..." Phainon bắt đầu, và bằng cách nào đó giọng điệu của cậu khiến Mydei cảm thấy bất an. Mydei nhíu mày khi Phainon tiếp tục, giọng nói đều đều nhưng nặng trĩu.

"Tớ muốn nói với cậu một chuyện."

Mydei nuốt nước bọt. Thật kỳ lạ khi Phainon lại vòng vo tam quốc như vậy. Anh khẽ gật đầu.

"Cứ nói đi."

Khóe môi Phainon khẽ cong lên. Cậu trượt tay trên mặt bàn, mở lòng bàn tay ra. Khi anh bạn Kremnos nắm lấy, Phainon đan những ngón tay của họ vào nhau. Có một chút lo lắng trong tư thế của cậu ấy, vì lòng bàn tay cậu đang đổ mồ hôi.

"Về chuyện của chúng ta..."

Nhịp tim của Mydei đập nhanh hơn. Có lẽ nào? Phải chăng cậu ấy muốn kết thúc mọi chuyện ngay bây giờ, để họ không phải đối mặt với việc dần dần xa cách nhau? Suy nghĩ đó rạch vào tim anh, sâu và khó chịu.

Phainon siết chặt tay anh, như thể cầu xin anh ở lại với mình cho đến khi anh nói xong. Mydei cố gắng kìm nén sự run rẩy của đôi vai, cúi đầu xuống bàn, không thể nhìn vào mắt bạn trai mình.

"Tớ đã quyết định rằng tớ sẽ không đến Jarilo nữa."

Cái gì?

Sự im lặng sau đó thật nặng nề, kéo dài đủ lâu để nhịp tim của Mydei đập thình thịch trong lồng ngực. Đồng tử vàng của anh mở to khi anh từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm của Phainon.

"...Ý cậu là sao?" Giọng anh nhỏ dần, đầy căng thẳng, như thể chính những từ ngữ cũng quá đỗi mong manh. Anh tỏ ra khó hiểu, không tin vào những gì mình đang nghe.

Vẻ mặt Phainon dịu lại, nhưng sự lo lắng vẫn hiện hữu qua cách ngón tay cái của cậu vẫn khẽ chạm vào khớp ngón tay của Mydei. Rõ ràng là cậu ấy đã kìm nén điều này từ lâu, chờ đợi thời điểm thích hợp để thú nhận.

"Tớ cũng đã nộp đơn vào Đại học Kremnos rồi." Cậu nói khẽ.

Mydei cảm thấy những lời nói vang vọng trong lòng, nặng trĩu đến mức khó chịu. Ngực anh thắt lại, hơi thở nghẹn lại giữa sự hoài nghi và hy vọng. Anh lặp đi lặp lại câu nói đó, như thể nó có thể thay đổi ý nghĩa mỗi khi lặp lại.

"Tại sao?" Anh thốt lên, giọng mỏng manh, yếu ớt.

Phainon mỉm cười áy náy với anh.

"Có một người tớ rất quý sắp trở về Kremnos." Phainon nói, và Mydei cảm thấy khóe mắt mình bắt đầu cay xè. Phainon tiếp tục, giọng có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút. "Và tớ nghĩ có lẽ người Kremnos cũng cần thêm kỹ sư. Cậu thấy các tòa nhà của họ to lớn một cách không cần thiết không? Thật quá lãng phí không gian."

Tiếng cười của Mydei nghe thật thảm hại, xen lẫn cả tiếng sụt sịt.

"Phainon..." Anh đưa tay lên dụi mắt, lau đi những giọt nước mắt trước khi chúng rơi xuống.

Cảm xúc dâng trào quá nhanh, của niềm vui, sự hoài nghi, nỗi sợ hãi, nỗi nhớ nhung. Thật choáng ngợp. Mydei không thể mù quáng chấp nhận lý lẽ này, dù anh rất muốn. Cậu đã thấy thư mời mà Phainon nhận được từ Belobog, bọn họ gần như van xin cậu ấy. Phainon không thể vứt bỏ tương lai của mình chỉ vì anh được.

Nếu Phainon hy sinh Jarilo vì anh, Mydei biết mình sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.

"Nhưng... còn ước mơ của cậu thì sao?" Anh cố gắng nói, giọng nói căng thẳng và run rẩy. "Cậu đã hy sinh quá nhiều để có cơ hội được đến Belobog. Bao nhiêu năm đứng đầu... tất cả chẳng phải vô ích sao?"

Phainon im lặng lắng nghe, nhưng nụ cười dịu dàng của cậu không hề tắt. Rồi, với sự dịu dàng có chủ ý, cậu nâng hai bàn tay đang nắm chặt của họ lên và đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay Mydei.

"Tớ đã từng tự hỏi mình nhiều lần... rằng giấc mơ thực sự của tớ là gì. Càng nghĩ về nó, tớ càng nhận ra rõ ràng hơn: Belobog là mục tiêu của, nhưng nơi đó chưa bao giờ là giấc mơ của tớ." Cậu nói, giọng nói vững vàng, đôi mắt long lanh trìu mến.

"Tớ cũng sẽ không từ bỏ giấc mơ của mình đâu, Mydei. Bởi vì..." Cậu dừng lại, để cho sức nặng của thời gian lắng đọng giữa hai người.

"...cậu chính là giấc mơ của tớ."

Phainon dường như đã quyết tâm sẽ làm cho Mydei phải bật khóc tối nay. Lời nói của cậu ấy chứa đựng quá nhiều sự ngọt ngào đến nỗi chúng phá vỡ mọi rào cản của Mydei, khiến anh nức nở. Anh muốn trách móc cậu ta vì sự liều lĩnh, vì đã vứt bỏ một tương lai mà người khác luôn thèm muốn chỉ vì một thiếu niên đã làm tan nát trái tim cậu ấy suốt hai năm. Nghe cứ như thể...

"...Cậu nói cứ như thể cậu đã yêu tôi vậy, Phainon." Mydei khẽ nói, và suy nghĩ đó khiến đầu anh quay cuồng. Đó là một cảm giác mà cả hai chưa từng biết đến, và có lẽ lúc này nó đã quá sức chịu đựng. "Chúng ta còn quá trẻ cho chuyện đó."

Phainon trầm ngâm suy nghĩ, ngón tay cái vẫn lướt nhẹ trên mu bàn tay Mydei.

"Cậu nói đúng." Cậu gật đầu ngắn gọn đồng ý. "Nhưng điều tớ muốn nói là... tớ muốn cùng cậu tìm hiểu xem tình yêu là gì."

Những lời nói lơ lửng giữa hai người, mong manh nhưng đầy hứa hẹn, và Mydei cảm thấy nỗi đau trong lồng ngực mình đang dần thay đổi, không còn chỉ là nỗi sợ hãi, mà là một thứ gì đó ấm áp hơn, một thứ gì đó mang theo hi vọng tươi sáng.

Lông mày của Phainon hơi nhíu lại khi cậu nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ nghi ngờ rõ rệt.

"Trừ khi... cậu không thích ý tưởng đi cùng tớ?"

Mydei nhận ra rằng anh đang chiến đấu một trận chiến vô vọng với cả Phainon và chính trái tim mình, thứ vẫn đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Tất cả thời gian anh dùng để lo lắng về cái kết sắp xảy ra của họ giờ đây giống như một cơn ác mộng, một cơn ác mộng mà anh vừa mới tỉnh dậy khỏi. Và điều anh thấy trước mắt là người này, rạng rỡ như bình minh, đang đề nghị một tương lai mà cả hai có thể chia sẻ cùng nhau.

Làm sao anh có thể không đón nhận nó trọn vẹn?

"Tôi muốn." Anh nói một hơi. Anh muốn đi cùng cậu ấy đến Kremnos, anh muốn xây dựng một tương lai cùng với cậu ấy. Và anh cũng muốn học cách yêu, cùng cậu ấy. Những lời nói ấy xóa tan mọi nghi ngờ còn sót lại. Phainon thở phào nhẹ nhõm, vai cậu thả lỏng khi cậu kiên nhẫn chờ Mydei bình tĩnh lại, hai bàn tay nắm chặt của họ vẫn truyền đi hơi ấm giữa hai người.

Họ cùng nhau rửa bát, không ai nhắc đến chuyện cũ nữa. Lời hứa vẫn còn đó, nhưng chi tiết như nào thì vẫn có thể chờ. Ngay sau đó, chuông báo thức của Mydei reo lên. Gần đến giờ chiếu tập đặc biệt của I 'Awoo' You.

Cả hai ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách. Mùa đông bắt đầu đến rồi, cái lạnh của đêm được làm dịu đi bởi tấm chăn Mydei phủ lên người họ và con thú nhồi bông Fig Stew ôm sát bên hông. Phainon bước ra từ nhà bếp với một bát bỏng ngô, vẻ mặt đắc thắng, mặc dù họ vừa mới ăn tối xong.

"Chúng ta không thể có buổi ra mắt phim hoành tráng nếu thiếu bỏng ngô được." Cậu ta tranh luận khi ôm một bát đầy trên tay. Mydei đảo mắt, dù thỉnh thoảng anh vẫn với tay lấy một nắm.

Đúng 8 giờ tối, logo của The Awoo Firm hiện lên màn hình khi bài hát mở đầu vui tươi vang lên. Kịch bản gần như giống hệt như Evernight đã kể: Fig Stew bị một phù thủy bí ẩn nguyền rủa, khiến nó không thể nói chuyện, chỉ có thể kêu "awoo", cho đến khi nhận được nụ hôn từ người mình thầm yêu. Câu chuyện quy tụ tất cả những sinh vật lai nhỏ bé khi chúng cùng nhau tìm kiếm giải pháp, từ việc Nanus pha chế cho Fig Stew uống những thứ thuốc kỳ lạ, một trong số đó biến nó thành một con chuột nhỏ xíu trong vài phút, đến việc Butterfly Cake thậm chí tham khảo ý kiến ​​của người chết để tìm giải pháp thay thế.

Sau rất nhiều lần thất bại, Fig Stew bắt đầu nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có thể nói được nữa. Rồi Oatmeal thông báo rằng Vigethos đã trở về sau nhiệm vụ săn lùng mụ phù thủy, nhưng lại phát hiện ra mụ ta đã nguyền rủa một người bạn của nó trong lúc nó vắng mặt. Vigethos tìm thấy Fig Stew đang ngồi một mình buồn bã trên mái nhà. Chú chimera nhỏ màu trắng xám quyết định dùng lời nguyền để cuối cùng thổ lộ cho Fig Stew biết cảm xúc của mình kể từ lần đầu tiên họ chiến đấu. Cọ mõm vào nhau, nó thì thầm "Tôi 'awoo' cậu" với chú chimera đến từ Kremnos.

Điều đầu tiên Fig Stew nói khi giọng nói trở lại là "HKS", khiến Phainon bật cười và chỉ ra những điểm tương đồng rõ ràng giữa chú chimera màu cam đó và bạn trai của mình. Trong khi đó, Mydei cảm thấy hơi bối rối. Rồi, ngay trước khi dòng credit hiện lên, Fig Stew lại cọ mõm vào Vigethos, phát ra một tiếng "awoo" nhỏ, rụt rè.

"Dễ thương thật." Phainon nói nhỏ.

"Ừm." Mydei đồng ý, ôm chặt con thú nhồi bông của mình hơn một chút.

Thật thú vị khi được xem hết bộ phim. Mydei cũng phần nào hiểu được sự hấp dẫn khi thấy con chimera yêu thích của mình hạnh phúc bên người nó thích.

Với bát bỏng ngô đã hết, Mydei lướt qua các kênh một lúc cho đến khi dừng lại ở một chương trình nấu ăn. Trớ trêu thay, chủ đề của cuộc thi lại là ẩm thực Kremnos. Ngay khi anh chuẩn bị chuyển kênh lần nữa, Phainon đã ngăn cậu lại.

"Này, tớ muốn xem thử xem mình đang dấn thân vào lĩnh vực như thế nào. Cùng xem đi." Phainon nói đùa. Mydei đảo mắt. Ở Kremnos có rất nhiều món ăn khác, và vì anh sẽ là người nấu nướng, nên chắc chắn anh sẽ không ép bạn trai mình chỉ ăn một loại thức ăn duy nhất. Tuy nhiên, anh vẫn để Phainon vui vẻ.

Mydei cố gắng không đánh giá quá khắt khe với những người tham gia, nhưng có quá nhiều lỗi về định lượng và nhiệt độ khiến anh gần như đau đầu. Để phân tâm, anh chọn ngồi ngẫm lại cuộc trò chuyện trước đó của họ. Về tương lai của họ bên nhau.

Nhịp tim anh đập nhanh hơn khi càng nghĩ về điều đó. Cả hai sẽ ở chung một phòng, mỗi ngày được trở về nhà với vòng tay ấm áp của Phainon, và không còn phải chia tay nhau vào mỗi tối nữa.

Anh rúc sâu hơn vào trong chăn. Đầu gối anh gác lên trên phần cơ bắp săn chắc ở đùi Phainon, và chàng trai tóc bạc khẽ cựa mình, tỏ vẻ thích thú. Bàn tay cậu ta đưa xuống sờ vào phần đùi Mydei, siết chặt, những ngón tay chậm rãi trêu chọc, nghịch ngợm mép quần short của anh. Nó khơi dậy cảm giác nóng bỏng mà anh vẫn đang cố làm quen.

Khi đôi mắt xanh biếc của Phainon chạm vào đôi mắt vàng của Mydei, anh chợt nhìn thấy cùng một cảm xúc phản chiếu trong đó. Khuôn mặt họ ở rất gần nhau, hơi thở ấm áp hòa quyện trong không khí buổi đêm mát mẻ. Ngực Mydei phập phồng.

Cậu cũng muốn tôi sao?

Không thể kìm nén thêm nữa, Mydei nghiêng người lại gần. Không giống như những nụ hôn gần đây, nụ hôn này không mang chút vội vã nào. Không còn nỗi sợ hãi chia ly dai dẳng. Nó chậm rãi hơn, ấm áp hơn. Phainon vòng tay ôm lấy eo của anh, và Mydei nhanh chóng trèo lên đùi cậu, để mặc chiếc chăn tuột khỏi vai. Con thú nhồi bông Fig Stew bị đẩy sang một bên, ngực họ phập phồng chạm vào nhau. Mydei hôn sâu hơn, tay bám chặt vào mái tóc bạc, trong khi Phainon nhẹ nhàng đặt anh nằm thoải mái trên ghế sofa, hai chân dang rộng để có thể hoàn toàn gần gũi với nhau.

"Mydei..." Phainon thì thầm vào môi anh, một câu hỏi rõ ràng trong ánh mắt xanh thẳm mờ ảo của anh. Tay anh siết chặt quanh hông Mydei, như thể đang kiềm chế bản thân. Đôi môi vẫn còn vương những giọt nước lấp lánh.

"...Nụ hôn này..." Cậu khẽ hỏi. "...cậu chắc chứ?"

Mydei ôm lấy má cậu, kéo cậu xuống và trao cho cậu một nụ hôn nhẹ nhàng khác, đồng thời thì thầm câu trả lời vào tai Phainon:

"Ừ. Tôi muốn cậu."

Phainon không cần phải phải nhắc lại lần thứ hai. Cậu hôn anh một cái thật sâu, và bàn tay họ bắt đầu khám phá cơ thể nhau. Những nụ hôn của Phainon như những ngọn lửa bỏng rát trên da anh, và ngay cả khi cả hai đã hoàn toàn trần truồng với nhau, hơi ấm từ cơ thể họ vẫn đủ để xua tan cái lạnh. Tất cả đều là lần đâu, vẫn còn chút ngượng ngùng và những khoảng lặng khó xử khi nghĩ về bước tiếp theo. Tuy nhiên, cả hai cùng nhau trải qua điều đó, đều thử và đều sai, để lại những tiếng cười và những cái chạm dịu dàng.

Như Mydei đã dành rất nhiều thời gian để tưởng tượng, Phainon thật dịu dàng và chu đáo, từ từ gỡ rối anh cho đến khi cả hai không thể phân biệt được đâu là khởi đầu và đâu là kết thúc, cho đến khi thân thể của họ quấn quýt vào nhau, hòa làm một với nhau, cùng sẻ chia một nhịp đập. Mydei nghĩ rằng cảm giác này quá hoàn hảo để có thể là sự thật.

Cách hơi thở của Phainon áp sát vào cơ thể anh, thì thầm tên anh thật dịu dàng và nhìn Mydei như thể anh chính là điều quý giá nhất trên thế giới... Mydei nhận ra rằng bản thân đã bắt đầu hiểu được ý nghĩa thực sự của tình yêu.

҉ ✼ ҉

Mydei đang chăm chú nhìn vào máy tính xách tay thì nghe thấy tiếng cửa trước mở. Anh cau mày nhìn đồng hồ. Hóa ra anh đã thực sự dành đến hai tiếng đồng hồ để nghĩ món ăn cho thực đơn sao?

"Chào vợ yêu." Phainon nói khi thấy anh đang ngồi trên ghế sofa, rồi tiến đến hôn lên trán anh. Cậu treo áo khoác lên và nới lỏng cà vạt, trông như sắp vỡ òa vì phấn khích. "Anh có tin vui đây."

Mydei ngước nhìn cậu với vẻ tò mò.

"Là tin gì đây?"

Phainon không thể giấu nổi nụ cười, dù cậu đã cố gắng dừng lại để giữ vẻ hồi hộp. Cậu đặt một tay lên hông, như thể chuẩn bị đưa ra một thông báo quan trọng.

"Dự án đã được phê duyệt rồi." Cậu nói, và Mydei nhíu mày ngạc nhiên.

Điều đó có nghĩa là...

"Cuối cùng thì nhà hàng của em cũng không còn là bản vẽ trên giấy nữa, Mydei."

"...Ồ." Đó là tất cả những gì anh có thể nói. Anh dường như vẫn không thể tin vào mắt mình.

Năm năm trước, anh và Phainon chuyển đến sống chung để theo học tại Đại học Kremnos. Họ thuê một căn hộ nhỏ gần trường vì đó là căn phù hợp với số tiền thuê nhà mà họ có thể chi trả. Phainon nhất quyết góp tiền thuê nhà cùng Mydei, ngay cả khi đã biết về tình hình tài chính của Mydei. Mặc dù căn hộ có hai phòng ngủ, nhưng hầu như ngày nào họ cũng thức dậy và thấy đang ôm nhau trong một trong hai căn phòng. Hóa ra một chiếc giường lớn hơn đã giải quyết được hầu hết những thói quen ngủ bừa bộn của họ.

Bất chấp những giờ học tập căng thẳng, những kỳ thực tập chiếm gần hết thời gian trong ngày, hay trách nhiệm với gia đình, và thậm chí cả những cuộc tranh cãi nhỏ nhặt về việc giặt giũ và mua sắm thực phẩm, cả hai vẫn xoay xở ổn thỏa.

Mydei nhận được giấy phép kinh doanh nhà hàng không lâu sau khi tốt nghiệp. Lần này, có lẽ cha anh đã giúp đẩy nhanh tiến trình một chút. Phainon tìm được việc làm tại một trong những công ty xây dựng lớn nhất Kremnos, sau khi đăng ký chuyển từ kỹ sư robot sang kỹ sư xây dựng dân dụng. Cậu ấy không hề nói đùa khi tuyên bố rằng cậu muốn thay đổi tận gốc kiến ​​trúc của Kremnos.

Cậu ta khăng khăng đòi Mydei giao dự án cho mình. Trong hoàn cảnh bình thường, một kỹ sư trẻ sẽ không bao giờ được phép đảm nhận một dự án quy mô lớn như vậy, đặc biệt là sau khi công ty nhận ra rằng khách hàng lại là con trai của Eurypon. Nhưng chỉ cần nhìn vào thành tích học tập xuất sắc của Phainon là đủ để khiến cấp trên im lặng.

Cả hai chuyển đến một căn hộ lớn hơn gần trung tâm thành phố và bắt đầu lên kế hoạch cho những bước tiếp theo của cuộc đời. Phainon ghi nhớ mọi nhận xét của Mydei, từ vị trí của từng cái bàn đến bố cục của nhà bếp. Đổi lại, Mydei dùng bạn trai mình làm "vật thí nghiệm" cho thực đơn, điều này có hơi là con dao hai lưỡi, vì Phainon thích gần như tất cả những món anh ấy làm.

Và giờ đây, khi giấc mơ của Mydei sắp trở thành hiện thực, anh không khỏi nghĩ rằng bản thân sẽ không bao giờ cảm thấy trọn vẹn như thế này nếu không có Phainon bên cạnh.

Anh đặt máy tính xách tay xuống bàn, đứng dậy và ôm lấy người đàn ông kia. Phainon cười, ôm lại anh bằng một cái ôm cũng mãnh liệt không kém. Họ trao đổi những lời ngọt ngào, chỉ dành riêng cho nhau.

Cả hai cùng nhau đi vào bếp, không khí tràn ngập những lời bông đùa khi Mydei đang nghĩ xem tối nay mình sẽ nấu món gì. Phainon để điện thoại trên bàn bếp, ngay cạnh điện thoại của Mydei. Móc điện thoại hình Fig Stew vẫn còn đó, nhưng giờ nó đã có thêm một người bạn đồng hành. Mydei đã bỏ ra một khoản tiền không nhỏ để tặng Phainon chiếc móc điện thoại phiên bản giới hạn hình Vigethos giống hệt của anh. Những sợi dây liên kết giữa họ có phần rối rắm, như thể chính định mệnh đã trói buộc họ lại với nhau.

Trên tường phòng khách, treo hai bức tranh lớn. Một bức vẽ Fig Stew đang chơi đùa với một nàng tiên vàng nhỏ, bức còn lại vẽ Vigethos đang ngậm Dawnmaker trong miệng một cách đầy tự hào. Điều kỳ lạ là, khi đặt cạnh nhau, hai bức tranh trông như một tác phẩm hoàn chỉnh duy nhất. Hóa ra, món quà đặc biệt của ông Reca bao gồm những tác phẩm được chính tác giả ký tặng, cùng với một lời cảm ơn và giấy phép vào Công viên Chimera trọn đời. Phainon và Mydei dự định sẽ cùng nhau quay lại công viên vào một ngày nào đó. Dù sao thì nơi này cũng giữ một vai trò đặc biệt trong câu chuyện của họ.

Thứ đó cũng dần trở thành một nghi thức vui vẻ giữa hai người. Phainon luôn rời khỏi căn nhà của bọn họ bằng câu "Anh 'awoo' em" mỗi ngày kể từ khi họ bắt đầu học đại học. Chủ yếu là để chọc tức Mydei, nhưng bất cứ khi nào người bạn đời Kremnos của cậu cảm thấy thật ngớ ngẩn hoặc quá bối rối, anh ấy cũng sẽ đáp lại bằng câu "Em cũng 'awoo' anh", khiến Phainon rất thích thú.

Tuy nhiên, trên chặng đường đời của họ, ý nghĩa của từ này đã thay đổi. Khi cả hai cùng nhau xây dựng cuộc sống và ước mơ, giờ đây có thể khẳng định rằng ngay cả tiếng "awoo" nhỏ nhất cũng được dùng để diễn tả tình yêu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net